Hiển thị các bài đăng có nhãn Đinh Tường. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đinh Tường. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2019

Độc Ẩm Ngắm Hoa



Bài xướng:
Độc Ẩm Ngắm Hoa


Khói tỏa hương sen quyện tách trà
Mai vàng mấy độ trải sương pha
Nâng ly bạch cúc lòng xao xuyến
Uống chén hồng đào dạ xót xa
Nhớ quá làn môi bừng sức sống
Thương hoài kỷ niệm tiếc ngày qua
Thủy tiên sắc thắm sầu ly biệt
Màu trắng thơ ngây đậm thiết tha!

Nguyễn Cang
***
Tự Thán: Suy Nghĩ Lẩn Thẩn Khi Độc Ẩm

Khói bay nghi ngút, đậm hương trà,
Thoang thoảng thơm mùi hoa cúc pha.
Nâng tách, nhớ về quê hương cũ;
Cạn bình, nghĩ lại xóm làng xa.
Buâng quơ, chẳng đợi tương lai tới;
Lẩn thẩn, không màng dĩ vãng qua.
Ly xứ bao năm còn luyến tiếc;
Trách trời đày ải, chẳng dung tha .

Thảo Chương TQV

06-11-2019
***
1/ Độc Ẩm

Bên hiên độc ẩm mấy tuần trà
Cuối nẽo chân trời khói trắng pha
Tiếng quốc kêu sương buồn áo não
Canh gà gọi sáng vẳng xa xa
Người xưa sẩy nghé không lui tới
Bạn cũ tan đàn chẳng lại qua
Tuế nguyệt dần trôi đầu đã bạc
Diêm đình sắp gọi dẫu “quan” tha!
2/ Lấy Chồng Xứ Xa

Chén cơm đôi đũa bộ đồ trà
Cha yếu mẹ già tóc bạc pha
Cất bước theo chồng về đất lạ
Lìa quê biệt xứ đến trời xa
Mai vàng trước ngõ bao lần nở
Lá úa bên đường mấy lượt qua
Bổn phận làm con không trọn hiếu
Luân thường lỗi đạo khó mà tha
Đinh Tường

***
Thưởng Trà Buổi Sáng

Sáng ngồi hiên vắng nhấp chung trà,
Sen trắng cúc vàng tơ nắng pha.
Lấp lánh sương mai phô ngọc biếc,
Dịu dàng mây lụa trải trời xa.
Hoa vừa hé nhụy chào ong đến,
Bướm cũng ngây tình đón gió qua.
Mấy đóa hồng nhung đương trổ nụ,
Sâu xanh vài đứa chẳng buông tha.

Minh Tâm

***
Thưởng Hoa

Mừng nhau thiết bạn mấy chung trà
Thưởng ngoạn hoa vườn gió nắng pha
Sen đỏ vườn cao thuần tính khiết
Lan vàng mời gọi ẩn tình xa
Thời xuân thơ mộng tìm ôn lại
Én bướm vờn du thoảng vụt qua
Ngơ ngẩn làn môi hương vị đắng
Chia tay còn luyến vọng lời tha!

Kim Trân
***
Đối Ẩm Chờ Trăng

Vượt đỉnh Tuyết Sơn hái ngọn trà
Đem về sông Cửu chọn sen pha
Phơi sương ĐồngTháp e sương mọn
Hong nắng Tây Thành ngại nắng xa
Đợi khách phong trần từ dạo ấy
Mong người lữ thứ suốt mùa qua
Hàn huyên tâm sự chờ trăng sáng
Đối ẩm cho đời biết vị tha.

Nguyên Triêu Dương
***

Trà Thoát Tục

Tịnh tâm đối diện tách thiền trà
Ngào ngạt hương thơm lúc mới pha
Sáng dậy thong dong ngồi thưởng thức
Chiều về lặng lẽ đứng trông xa
Gởi hồn theo gió lời chưa ngỏ
Nhắn giúp mây ơi chuyện đã qua
Ngẫm lại nhân sinh đâu là mấy!?
Muôn loài thức tỉnh cảnh vui tha

Hương Lê Oanh


Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2019

Vãn Thượng Tướng Quốc Công Hưng Đạo Đại Vương 輓上將國公興道大王 - Phạm Ngũ Lão


Đọc thơ Bát Cú Của Phạm Ngũ Lão.
Xin giới thiệu cùng bạn đọc bài thơ thất ngôn bát cú Đường luật, luật trắc vần bằng của Phạm Ngũ Lão, một danh tướng đời nhà Trần. Bài thơ có nội dung đáng ngưỡng mộ. Xin chép ra sau đây:

Nguyên tác:                 Phiên âm
輓上將國公興道大王 VãnThượng Tướng Quốc Công Hưng Đạo Đại Vương

長樂鐘聲遞一槌, Trường Lạc chung thanh đệ nhất chuỳ,
秋風蕭颯不勝悲。 Thu phong tiêu táp bất thăng bi.
九重明鑑今亡矣, Cửu trùng minh giám kim vong hĩ,
萬里長城孰壞之。 Vạn lý trường thành thục hoại chi.
雨暗長江空淚血, Vũ ám trường giang không lệ huyết,
雲低嶺 道鎖愁眉 Vân đê lĩnh đạo toả sầu my.
仰觀奎藻詞非溢, Ngưỡng quan khuê tảo từ phi dật,
魚水情深見詠詩。 Ngư thuỷ tình thâm kiến vịnh thi.

 范五老                    Phạm Ngũ Lão
***
Chú thích từ ngữ:

Vãn ( 輓): viếng người chết.
Trường Lạc (長樂): Tên một cung điện đờì nhà Hán, ở đây dùng chỉ cung điện đời nhà Trần.
Đệ (遞): (có bộ sước phía trước chỉ sự chuyển động: chợ đi chợt đứng): chuyển giao, thay đổi, lần lượt.
Táp (颯): tiếng gió vi vu, xào xạc.
Thăng (勝): rất, lắm. Cũng đọc là thắng: được, hơn.
Cửu trùng (九重): chín tầng, trời, chỗ ở của vua.
Hĩ (矣): vậy, dùng chỉ chấm dứt câu nói.
Thục (孰): chữ dùng để hỏi: sao, ai, cái gì?
Chi (之): đại danh từ chỉ cái ấy. Khi là động từ thì nghĩa là đến, tới.
Ám ( 暗): che khuất.
Đê ( 低): có bộ nhân chỉ người: thấp, cúi xuống. Đê đầu: cúi đầu xuống.
Lĩnh (嶺) sườn núi (có bộ sơn trên đầu chỉ núi)
Đạo ( 道) (có bộ sước ): đường đi.
Tỏa (鎖): cái khóa, phong kín, che lấp.
Ngưỡng (仰): ngẫng đầu.
Quan (觀):nhìn 
Khuê tảo (奎藻): chỉ văn chương.
Dật (溢): quá độ.
Từ phi dật (詞非溢): không thừa lời.

Dịch nghĩa:

Viếng Điếu Thượng tướng quốc công Hưng Đạo Đại Vương
Một hồi chuông từ cung Trường Lạc vang lên,
Gió thu hiu hắt, nghe đau thương khôn xiết.
Tấm gương sáng của cửu trùng, nay đã mất rồi,
Bức trường thành vạn dặm ai làm cho sụp đổ?
Mưa phủ kín trường giang, lệ máu tuôn
Mây sa xuống sạn đạo, hàng mi sầu.
Ngước trông lên văn chương cô đọng,
Tình thâm cá nước đã hiện ra trong thơ vịnh. 

*Có sách chép bài thơ này là của Bùi Tông Hoan.

Đôi dòng về tác giả:
Phạm Ngũ Lão ( 范五老; 1255–1320) là danh tướng nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông là người góp công rất lớn trong cả hai cuộc kháng chiến chống Mông-Nguyên lần thứ hai năm 1285 và lần thứ ba năm 1288. Đương thời, danh tiếng của ông chỉ xếp sau Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn – người được xem như vị tướng vĩ đại nhất trong lịch sử quân sự phong kiến Việt Nam.

Lời bàn:
Về Xuất xứ:
Bài thơ được xếp vào văn học đời Trần mà thời điểm và hoàn cảnh sáng tác khó xác định. Phạm Ngũ Lão có công trong cuộc kháng chiến chống quân Mông-Nguyên. Ông mất năm 1320, còn Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn mất năm 1300. Vậy Phạm Ngũ Lão sáng tác bài thơ nầy trong khoảng thời gian từ 1300 tới 1320, nghĩa là sau khi Trần quốc Tuấn mất ông mới làm bài văn tưởng nhớ. Phạm Ngũ Lão đã làm nhiều bài thơ thể hiện chí nam nhi và lòng yêu nước. Tiếc rằng các tác phẩm của ông đã thất lạc gần hết, chỉ còn lại hai bài thơ là “Thuật hoài” (Tỏ nỗi lòng) và “Vãn Hưng Đạo Đại Vương” (Khóc viếng Hưng Đạo Đại Vương). Trong đó bài “Thuật hoài” là áng thơ thể hiện hùng tâm tráng chí của một bậc đại trượng phu. Bài Vãn Hưng Đạo Đại Vương cũng gây tranh cãi về xuất xứ, có người cho nó là bài điếu văn, hay văn tế. Nhưng xét về hình thức ta thấy nó không phải là văn tế vì văn tế không phải làm theo cách nầy và thường bắt đầu bằng câu: Hỡi ôi! Than ôi! Ở đây hoàn toàn là một bài thất ngôn bát cú! Phạm Ngũ Lão nhân đi viếng đến thờ Hưng Đạo ( hoặc dự lễ tang) mà xúc động nên làm bài thơ nầy.

Câu1/: bài thơ có nóí tới tiếng chuông cung Trường Lạc đời nhà Hán bên Trung Quốc, chuông gióng lên khi có một biến cố trọng đại như trong trường hợp hoàng đế băng hà. Vậy tiếng chuông Trường Lạc chỉ hồi chuông báo tử của hoàng gia. 

Câu 2/: gió thu hiu hắt gây niềm xúc cảm đau thương khôn xiết! 

Câu 3/: đề cao chiến công hiển hách của vua nhà Trần và tài trị nước an dân, đem lại ấm no thanh bình cho đất nước, nay Trần Hưng Đạo băng hà thì đó là một sự mất mát vô cùng to lớn cho dân tộc. 

Câu 4/: nói tới Vạn Lý Trường Thành ám chỉ hai lần đánh bại quân Nguyên, ví Hưng Đạo Đại Vương như bức trường thành vững chắc chống lại rợ Hung Nô xâm lăng Trung Quốc trong mấy ngàn năm. Còn trong nước ta thì ngài như bức tường thành vững chắc giúp vua nhà Trần chống quân xâm lược Mông-Nguyên. Tiếc thay khi ngài mất thì coi như bức trừơng thành cũng đổ theo.

Câu 5/: Mưa phủ Trường giang lệ máu rơi: ý nói quân ta chiến thắng oai hùng trên sông Bạch Đằng, phá tan chiến thuyền của Ô Mã Nhi.

Câu 6/: Từ ngữ lĩnh đạo, tạm dịch là sạn đạo, đường lên núi cheo leo, khúc khuỷu, khó đi. Nguyên là lối đi ở trên cao thông từ vùng này qua vùng khác ở những nơi núi non hiểm trở. Điển cố này muốn nhắc đến công lao của Hàn Tín khi giúp Hán Cao Tổ đánh Ba Thục. Tác giả cũng có ý ví Hàn Tín với Trần Quốc Tuấn.

Câu 8/: "Ngư thuỷ tình thâm " ý nói mối ân tình như cá gặp nước giữa tác giả với đức Thánh Trần mới vịnh thi làm thơ ai điếu. Chuyện kể lúc Trần Hưng Đạo trẩy quân, gặp Phạm Ngũ Lão đang ngồi vót nan giữa đường , đan sọt. Lính lấy giáo đâm vào đùi ông chảy máu, ông vờ như không biết. Đức Thánh Trần Hưng Đạo lấy làm lạ, cho lính gọi tới hỏi chuyện, sau cất nhắc lên rồi gả con gái nuôi cho ông . 


Diễn thơ:

Ai Điếu Thượng Tướng Quốc Công Hưng Đạo Đại Vương

Trường Lạc cung, vang dội tiếng chuông
Gió Thu hiu hắt nỗi canh trường
Cửu Trùng soi sáng đà tan biến 
Thành quách phai mờ mãi vấn vương
Mưa phủ sông dài tuôn máu lệ
Mây sa sạn đạo nhíu mi hàng
Ngưỡng trông khuê tảo lời cô đọng
Cá nước tình sâu vịnh cảm thương.

Nguyễn Cang

***
Bài Họa Diễn Thơ:

Khóc Đức Quốc Công Trần  

Dinh trung vọng lại những hồi chuông 
Hiu hắt hơi thu luống đoạn trường 
Vạn cổ xa hình trang dũng tướng
Ngàn năm vắng dạng bóng thân vương 
Quân tình ủ dột châu rơi má
Ngựa chiến sầu bi lệ nhỏ hàng
Trắng một màu tang nơi soái phủ 
Sơn hà tiễn biệt ngấm bi thương

Đinh Tường

Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2019

Cảnh Nhàn



Bài Xướng:
Cảnh Nhàn


Quê nghèo mộc mạc chẳng ganh đua
Cá tép rau xanh đủ bốn mùa
Sáng cháo tôm càng nêm bột ngọt
Chiều cơm cá hú nấu canh chua
Thanh nhàn đọc sách nghe chim hót
Rảnh rỗi làm thơ đón gió lùa
Chén rượu chung trà vui xướng hoạ
Ngoài tai gác bỏ chuyện hơn thua.

Đinh Tường
***

Ưa Nhàn

Mòn mỏi một đời gắng sức đua,
Giờ đây già lão, gió sang mùa.
Sắc hồng đã nhạt thêm vàng úa
Vị đắng hòa cay lẫn chát chua.
Thuyền vẫn ước ao sông phẳng lặng,
Thân đành phó mặc sóng xô lùa.
Ưa nhàn, mượn bút dăm vần họa,
Thây kệ trần gian chuyện thắng thua…

Minh Tâm
***

Hưởng Nhàn

Hoàng hôn tuổi hạc hết tranh đua
Man mác tàn thu lá đổi mùa
Trời lạnh nghe thèm tô mắm thái
Mưa rào bỗng nhớ lẫu me chua
An nhàn dạo chợ tìm mua sắm
Hứng khởi dang tay hứng nắng lùa
Bưổi sáng thảnh thơi đưa cháu học
Bỏ bên đời đời chuyện thắng hay thua.

Nguyễn Cang
***

Thanh Nhàn

Ngày tháng trôi dần lắm cuộc đua
Trời thu lành lạnh gió giao mùa
Đời người trải nghiệm đầy cay đắng
Khoảnh khắc qua rồi nếm vị chua
Tự tại ung dung tâm tỉnh thức
An nhiên thanh thản gió giông lùa
Tiêu dao xướng họa cùng bằng hữu
Tận hưởng thanh nhàn bỏ thiệt thua.

Hương Lệ Oanh
***

Tự Trào Về Hưu

Rửa tay gác kiếm, nghỉ tranh đua
Nhậu nhẹt vui chơi, bất kể mùa
Nhắm mắt, kệ bà hay õng ẹo
Bịt tai, mặc mụ cứ chanh chua
Bầu đầy rượu mạnh, tha hồ nhắp
Chén ngập mồi ngon, cứ việc lùa
Còn chẳng bao ngày sao chẳng hưởng
Can chi đến việc thắng hay thua?

Thảo Chương TQV
***

Thú Nhàn

Nghiệt ngả đường đời cứ mãi đua
Sông lam núi bạc chuyển sang mùa
Hàn vi nếm đủ màu cay đắng
Vượt khó dư đầy nỗi chát chua
Thuyền lộng cập bờ qua sóng dữ
Rèm buông thả giấc tránh đông lùa
Ngắm trăng dạo cảnh-thơ cùng bạn
Vui thú thanh nhàn gác được thua.

Kim Tran
***

Ngàn Mây Rộng Gió

Người đời lão luyện mặc tình đua
Ta với ngàn mây rộng gió mùa
Gởi nắng trên cành vì khế ngọt
Trao lời trong lá bởi bòng chua
Chiều nghiêng ngoạn cảnh e sương bủa
Bóng ngã nhìn hoa ngại khói lùa
Thơ rượu giao hòa thư thả sống
Quan trường chợ búa đã chào thua.

Nguyên Triêu Dương

Thứ Ba, 29 tháng 10, 2019

Hồi Hương Ngẫu Thư 回鄉偶書 - Hạ Tri Chương  

Tình cờ đọc bài Hồi Hương Ngẫu Thư Biến Cải  của Trần-Lâm Phát, tôi tìm bài Hồi Hương Ngẫu thư của Hạ Tri Chương.  


回鄉偶書 變改                 Hồi Hương Ngẫu Thư Biến Cải 

三 十 離 鄉 六 十 回        Tam thập ly hương lục thập hồi 
鄉 音 無 改 鬢 毛 衰         Hương âm vô cải tấn mao suy
同 門 相 見 不 相 識         Đồng môn tương kiến bất tương thức  
笑 問 客 君 尋 找 誰         Tiếu vấn khách quân tầm trảo thùy  

Diễn dịch: 

Biến chế Bài Ngẫu nhiên viết khi về quê 
Ba mươi đi sáu mươi về lại 
Giọng nói quê mùa rụng tóc mai 
Bạn học nhìn nhau nhưng chẳng nhận 
Vừa cười vừa hỏi ông tìm ai 

Trần-Lâm Phát 
Sài gòn 2011 
(Phỏng bài Hồi Hương Ngầu Thư của Hạ Tri Chương) 
***
Bài thơ Hồi Hương Ngẫu Thư là bài thơ thứ 261 trong quyển "Đường Thi tam Bách Thủ" lưu trữ trong thư viện Trường Đại Học Virginia và trong trang web 300 Tang shi: 

回鄉偶書                Hồi Hương Ngẫu Thư  

少小離家老大回     Thiểu tiểu ly gia lão đại hồi 
鄉音無改鬢毛衰      Hương âm vô cải tấn mao suy 
兒童相見不相識      Nhi đồng tương kiến bất tương thức 
笑問客從何處來      Tiếu vấn khách tòng hà xử lai 

賀知章                      Hạ Tri Chương 
***
Dịch nghĩa: 

Tuổi trẻ ra đi, già mới về,
Giọng nhà quê vẫn không đổi, râu tóc đã rụng hết.
Trẻ con trong thấy, không nhận ra,
Cười hỏi, khách từ phương nào đến? 

Đây là 1 trong 20 bài thơ của Hạ Tri Chương (659-744). Ông là một nhà thơ nổitiếng thời Đường, người Quảng đông, tự là Quý Chân. Ngoài thơ ra, ông còn viết truyện. Ông đậu tiến sĩ năm 695, làm Thái tử tân khách rồi đến Bíthư giám. Đầu đời Thiên Bảo, ông từ quan về làng tự xưng là Tứ Minh cuồng khách. 
Bài thơ mang tâm trạng ngậm ngùi của tác giả khi từ quan về quê cũ sau hơn 50 năm xa cách và trẻ em ngỡ là khách lạ mới đến. 
Nhiều người đã dịch và biến cải bài thơ trên. 

Ngẫu Nhiên Viết Khi Về Quê 
Lúc trẻ ra đi già trở lại 
Tóc râu đã bạc giọng chưa thay 
Trẻ con thấy mặt không quen biết 
Cười cợt hỏi đùa ông là ai.
 
Phí Minh Tâm
***
Diễn Dịch: 

Tuổi trẻ ra đi biệt cố hương 
Khi già trở lại luống bi thương 
Người xưa tiếng nói nghe còn rõ 
Trẻ nhỏ ngỡ rằng khách bốn phương 

Hương Lệ Oanh 
***
Diễn dịch qua thất ngôn bát cú: 

Chạnh Lòng Hồi Hương

Xa quê biền biệt biết bao năm 
Cuộc sống công danh lúc lại trầm 
Khi nhỏ ra đi cầu sự nghiệp 
Về già trở lại chẳng ai thăm 
Giọng quê rành rõ người nơi cũ 
Tóc bạc thưa dần chẳng tiếng tăm 
Trẻ nhỏ trông qua ngờ khách lạ 
Quay về thoáng chốc đã nhiều năm 

Hương Lệ Oanh 
***
Hoài Hương

Biền biệt tha phương hai mấy năm 
Chạnh nghe ngao ngán những thăng trầm 
Bồi hồi ngoảnh lại dòng sông nhớ 
Ngơ ngác trông về ngọn núi thăm. 
Vẫn đấy trường xưa thêm rạng rỡ, 
Mà sao bạn cũ lại mù tăm? 
Tuổi già, tóc bạc, lòng đâu bạc 
Ôm nỗi hoài hương suốt tháng năm. 

Minh Tâm 
***
Tự Thán: Tấm Thân Lưu Lạc 

Thấm thoái ly hương mấy chục năm; 
Thân ta trôi dạt, đủ thăng trầm. 
Nhớ thời oanh liệt, bao người viếng; 
Gẫm lúc suy tàn, hiếm khách thăm. 
Núi chắn làng xưa... xa mút chỉ ; 
Biển ngăn quê cũ...cách mù tăm. 
Cuối đời lưu lạc, buồn hiu quạnh, 
Mơ ước ngày về, đếm tháng...năm. 

Thảo Chương TQV 
17-10-2019 
***
 Vọng Cố Hương (I) 

Tha hương tị nạn mới mười năm 
Ngẫm lại đời như nốt nhạc trầm 
Mộ mẹ bìm leo chưa buổi viếng 
Mồ cha cỏ mọc chẳng lần thăm 
Người nơi đất khách còn xa dạng 
Kẻ chốn phương trời vẫn vắng tăm 
Nhớ lúc ra đi thầm ước nguyện 
Cầu xin cách biệt chỉ vài năm. 

 Vọng Cố Hương (II) 

Ngày đi những tưởng chỉ đôi năm 
Đâu biết đời đang bỗng lại trầm 
Tuế nguyệt xoay vần quê chửa viếng 
Tang thương biến đổi xứ chưa thăm 
Người xưa nhớ mãi mơ hình bóng 
Bạn cũ đi dần vắng dạng tăm 
Thất quốc vong gia sầu lữ khách 
Thời gian lặng lẽ tháng rồi năm. 

Đinh Tường 
***
Ngày Về

Xa cách quê nhà mấy chục năm 
Cuộc đời trôi nổi bước thăng trầm 
Ra đi xứ khác không ai biết
Bỏ lại mẹ già chẳng kẻ thăm...
Nay nhớ quay về tìm quá khứ
Trẻ con thấy lạ chạy mù tăm
Lòng buồn lặng lẽ quay chân bước
Lạc lõng quê người mấy chục năm! 

Nguyễn Cang 
***
Trở Lại Quê Nhà

Biệt bóng quê nhà ngần ấy năm 
Trải bao gian khó bước thăng trầm 
Ngày đi trai trẻ xây đời mộng 
Giờ đến làng xưa nhã ý thăm 
Cảnh đổi bạn đâu tìm chẳng thấy 
Đò trôi bến vắng mịt mờ tăm 
Bé con tưởng khách nhìn ngơ ngác 
Mái tóc nhoà sương bởi tháng năm. 

Kim Trân 
***
Vọng Cố Hương

Tuổi đời xót lại đếm hằng năm 
Sự thế tang thương bỗng hóa trầm 
Mấy thuở nhà xa chưa trở lại 
Bây giờ quê cũ đã về thăm 
Đâu vì núi thẫm chim vang bóng 
Hay bởi sông dài cá biệt tăm 
Khách lạ chiều nay tìm dĩ vãng 
Vỡ òa kỷ niệm nén hằng năm. 

Nguyên Triêu Dương

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2019

Phù Thế Nan Trường



Bài Xướng:
Phù Thế Nan Trường

Phù thế nan nan đắc cửu trường
Xuân mai hạ liễu phục thu sương
Mỹ nhân đáo tuế tùng cô nguyệt
Hào kiệt chung thời dữ lạc dương
Nhất phiến bạch vân trầm ảnh thủy
Đơn thanh hoàng hạc thán tang thương
Cổ lai thiên địa vô tình ý
Tĩnh dạ tương tư cố bất trường

Trầm Thi Hoàng Cúc
***
Bài Họa:


Nỗi Lòng

Tiếng pháo chào xuân nhớ chiến trường
Tay sờ mái tóc đã pha sương
Dòng sông xóm cũ ngăn vầng nguyệt
Ruộng lúa thôn nghèo khuất ánh dương
Mất nước ly hương nhiều tủi hận
Xa nhà biệt xứ lắm bi thương
Đêm đêm trở giấc sầu lai láng
Giấc mộng hồi quê giấc mộng trường

Đinh Tường
May 20, 2019
***
Những Bất Hạnh Của Chiến Tranh 
(một vần)

Xác thân bỏ lại chốn sa trường!
Chiếu đất màn trời; dãi gió sương.
Cung kiếm nát tan cùng mãnh tướng;
Giáo gươm rỉ sét dưới tà dương.
Cô nhi khóc bố - lòng nghe vướng;
Quả phụ mất chồng - dạ cảm thương.
Hào kiệt anh hùng, ôi mộng tưởng!
Đời người thoáng chốc, kiếp vô trường.

Thảo Chương Trần Quốc Việt

20-5-2019
***
Quả Phụ Cô Nhi

Mất sạch sành sanh hết chiến trường
Tay không, chạy loạn lúc mờ sương
Đào tơ liễu yếu nương vầng nguyệt
Thục nữ thuyền quyên núp bóng dương
Một tấm lòng son đành tủi nhục
Bao người dạ sắt cũng bi thương
Xưa nay quả phụ, cô nhi đã...
Nuốt lệ chồng, cha bãi chiến trường

Mai Xuân Thanh
Ngày 22/05/2019
***
Hoài Niệm

Cảnh cũ người xưa cách dậm trường
Trãi bao năm tháng nắng cùng sương
Ngậm ngùi nuối tiếc thời lưu luyến
Xao xuyến chạnh lòng buổi nhớ thương
Nợ nước còn mang hồn Tổ quốc
Tình quê vẫn nặng sóng trùng dương
Một thời hào kiệt làm trang sử
Nay sống im hơi kiếp đoạn trường

songquang
20190522