Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyên Triêu Dương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyên Triêu Dương. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2020

Ngày Về



Bài Xướng:
Ngày Về

Đường xưa lối cũ sáng hừng đông
Ngõ trúc quanh co lúa ngát nồng
Chim sáo véo von, mùa tết đến
Chào mào lách cách, bạn tình trông
Ngập ngừng tìm lại con đường nhỏ
Ngơ ngác hỏi thăm chợ cuối đồng
Xa cách bao năm giờ trở lại
Xuân nầy mẹ có ngóng chờ mong?!

Nguyễn Cang
***

Bài Họa:

Xuân Xưa

Bảng lảng mây chiều lạnh cuối đông
Được mùa lúa chín ngát hương nồng
Người đi phiêu lãng chưa lần gặp
Kẻ ở mỏi mòn dõi mắt trông
Hàng trúc vươn mình phơi nắng mới
Cò bay xoải cánh lướt qua đồng
Xuân xưa kỷ niệm đầy lưu luyến
Ký ức xa vời vẩn đợi mong.

Hương Lệ Oanh VA
***

Về Thăm Quê Cũ

Trời chớm sang mùa, lạnh gió đông,
Chiều quê khói bếp thoảng thơm nồng.
Sắp thêm tuổi nữa, già ngao ngán,
Lại đón xuân về, trẻ ngóng trông.
Đã thấy nắng vàng ươm khóm trúc,
Thèm nghe lúa chin ngát hương đồng.
Còn đây cuống rún ngày xưa ấy,
Năm tháng đong đầy nỗi nhớ mong

Minh Tâm
***
Mãi Đợi!!!


Đà Lạt đêm về gió buốt đông
Xe qua các nẻo toả hương nồng
Cảnh phong muôn vẻ mừng xuân đến
Thành phố ngàn hoa thoả mắt trông
Nhớ mảnh trăng vàng đan lối mộng
Vin cành dương biếc dệt tâm đồng
Không gian còn đó người đâu nhỉ?
Mãi đợi tao phùng... lắm ước mong!

Kim Trân
***

Một Chút Tình Xuân

Én liệng lưng trời đón gió đông
Ngàn hoa hàm tiếu nhụy khoe nồng
Non xanh nước biếc âm thầm dõi
Biển rộng sông dài lặng lẽ trông
Vẫn nhớ lửa rơm lùi cá lóc?
Còn thương khói rạ gói hương đồng?
Nhiều năm xa vắng phai màu mắt
Người cũ xuân nầy có đợi mong?

Nguyên Triêu Dương

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2019

Độc Ẩm Ngắm Hoa



Bài xướng:
Độc Ẩm Ngắm Hoa


Khói tỏa hương sen quyện tách trà
Mai vàng mấy độ trải sương pha
Nâng ly bạch cúc lòng xao xuyến
Uống chén hồng đào dạ xót xa
Nhớ quá làn môi bừng sức sống
Thương hoài kỷ niệm tiếc ngày qua
Thủy tiên sắc thắm sầu ly biệt
Màu trắng thơ ngây đậm thiết tha!

Nguyễn Cang
***
Tự Thán: Suy Nghĩ Lẩn Thẩn Khi Độc Ẩm

Khói bay nghi ngút, đậm hương trà,
Thoang thoảng thơm mùi hoa cúc pha.
Nâng tách, nhớ về quê hương cũ;
Cạn bình, nghĩ lại xóm làng xa.
Buâng quơ, chẳng đợi tương lai tới;
Lẩn thẩn, không màng dĩ vãng qua.
Ly xứ bao năm còn luyến tiếc;
Trách trời đày ải, chẳng dung tha .

Thảo Chương TQV

06-11-2019
***
1/ Độc Ẩm

Bên hiên độc ẩm mấy tuần trà
Cuối nẽo chân trời khói trắng pha
Tiếng quốc kêu sương buồn áo não
Canh gà gọi sáng vẳng xa xa
Người xưa sẩy nghé không lui tới
Bạn cũ tan đàn chẳng lại qua
Tuế nguyệt dần trôi đầu đã bạc
Diêm đình sắp gọi dẫu “quan” tha!
2/ Lấy Chồng Xứ Xa

Chén cơm đôi đũa bộ đồ trà
Cha yếu mẹ già tóc bạc pha
Cất bước theo chồng về đất lạ
Lìa quê biệt xứ đến trời xa
Mai vàng trước ngõ bao lần nở
Lá úa bên đường mấy lượt qua
Bổn phận làm con không trọn hiếu
Luân thường lỗi đạo khó mà tha
Đinh Tường

***
Thưởng Trà Buổi Sáng

Sáng ngồi hiên vắng nhấp chung trà,
Sen trắng cúc vàng tơ nắng pha.
Lấp lánh sương mai phô ngọc biếc,
Dịu dàng mây lụa trải trời xa.
Hoa vừa hé nhụy chào ong đến,
Bướm cũng ngây tình đón gió qua.
Mấy đóa hồng nhung đương trổ nụ,
Sâu xanh vài đứa chẳng buông tha.

Minh Tâm

***
Thưởng Hoa

Mừng nhau thiết bạn mấy chung trà
Thưởng ngoạn hoa vườn gió nắng pha
Sen đỏ vườn cao thuần tính khiết
Lan vàng mời gọi ẩn tình xa
Thời xuân thơ mộng tìm ôn lại
Én bướm vờn du thoảng vụt qua
Ngơ ngẩn làn môi hương vị đắng
Chia tay còn luyến vọng lời tha!

Kim Trân
***
Đối Ẩm Chờ Trăng

Vượt đỉnh Tuyết Sơn hái ngọn trà
Đem về sông Cửu chọn sen pha
Phơi sương ĐồngTháp e sương mọn
Hong nắng Tây Thành ngại nắng xa
Đợi khách phong trần từ dạo ấy
Mong người lữ thứ suốt mùa qua
Hàn huyên tâm sự chờ trăng sáng
Đối ẩm cho đời biết vị tha.

Nguyên Triêu Dương
***

Trà Thoát Tục

Tịnh tâm đối diện tách thiền trà
Ngào ngạt hương thơm lúc mới pha
Sáng dậy thong dong ngồi thưởng thức
Chiều về lặng lẽ đứng trông xa
Gởi hồn theo gió lời chưa ngỏ
Nhắn giúp mây ơi chuyện đã qua
Ngẫm lại nhân sinh đâu là mấy!?
Muôn loài thức tỉnh cảnh vui tha

Hương Lê Oanh


Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2019

Cảnh Nhàn



Bài Xướng:
Cảnh Nhàn


Quê nghèo mộc mạc chẳng ganh đua
Cá tép rau xanh đủ bốn mùa
Sáng cháo tôm càng nêm bột ngọt
Chiều cơm cá hú nấu canh chua
Thanh nhàn đọc sách nghe chim hót
Rảnh rỗi làm thơ đón gió lùa
Chén rượu chung trà vui xướng hoạ
Ngoài tai gác bỏ chuyện hơn thua.

Đinh Tường
***

Ưa Nhàn

Mòn mỏi một đời gắng sức đua,
Giờ đây già lão, gió sang mùa.
Sắc hồng đã nhạt thêm vàng úa
Vị đắng hòa cay lẫn chát chua.
Thuyền vẫn ước ao sông phẳng lặng,
Thân đành phó mặc sóng xô lùa.
Ưa nhàn, mượn bút dăm vần họa,
Thây kệ trần gian chuyện thắng thua…

Minh Tâm
***

Hưởng Nhàn

Hoàng hôn tuổi hạc hết tranh đua
Man mác tàn thu lá đổi mùa
Trời lạnh nghe thèm tô mắm thái
Mưa rào bỗng nhớ lẫu me chua
An nhàn dạo chợ tìm mua sắm
Hứng khởi dang tay hứng nắng lùa
Bưổi sáng thảnh thơi đưa cháu học
Bỏ bên đời đời chuyện thắng hay thua.

Nguyễn Cang
***

Thanh Nhàn

Ngày tháng trôi dần lắm cuộc đua
Trời thu lành lạnh gió giao mùa
Đời người trải nghiệm đầy cay đắng
Khoảnh khắc qua rồi nếm vị chua
Tự tại ung dung tâm tỉnh thức
An nhiên thanh thản gió giông lùa
Tiêu dao xướng họa cùng bằng hữu
Tận hưởng thanh nhàn bỏ thiệt thua.

Hương Lệ Oanh
***

Tự Trào Về Hưu

Rửa tay gác kiếm, nghỉ tranh đua
Nhậu nhẹt vui chơi, bất kể mùa
Nhắm mắt, kệ bà hay õng ẹo
Bịt tai, mặc mụ cứ chanh chua
Bầu đầy rượu mạnh, tha hồ nhắp
Chén ngập mồi ngon, cứ việc lùa
Còn chẳng bao ngày sao chẳng hưởng
Can chi đến việc thắng hay thua?

Thảo Chương TQV
***

Thú Nhàn

Nghiệt ngả đường đời cứ mãi đua
Sông lam núi bạc chuyển sang mùa
Hàn vi nếm đủ màu cay đắng
Vượt khó dư đầy nỗi chát chua
Thuyền lộng cập bờ qua sóng dữ
Rèm buông thả giấc tránh đông lùa
Ngắm trăng dạo cảnh-thơ cùng bạn
Vui thú thanh nhàn gác được thua.

Kim Tran
***

Ngàn Mây Rộng Gió

Người đời lão luyện mặc tình đua
Ta với ngàn mây rộng gió mùa
Gởi nắng trên cành vì khế ngọt
Trao lời trong lá bởi bòng chua
Chiều nghiêng ngoạn cảnh e sương bủa
Bóng ngã nhìn hoa ngại khói lùa
Thơ rượu giao hòa thư thả sống
Quan trường chợ búa đã chào thua.

Nguyên Triêu Dương

Thứ Ba, 29 tháng 10, 2019

Hồi Hương Ngẫu Thư 回鄉偶書 - Hạ Tri Chương  

Tình cờ đọc bài Hồi Hương Ngẫu Thư Biến Cải  của Trần-Lâm Phát, tôi tìm bài Hồi Hương Ngẫu thư của Hạ Tri Chương.  


回鄉偶書 變改                 Hồi Hương Ngẫu Thư Biến Cải 

三 十 離 鄉 六 十 回        Tam thập ly hương lục thập hồi 
鄉 音 無 改 鬢 毛 衰         Hương âm vô cải tấn mao suy
同 門 相 見 不 相 識         Đồng môn tương kiến bất tương thức  
笑 問 客 君 尋 找 誰         Tiếu vấn khách quân tầm trảo thùy  

Diễn dịch: 

Biến chế Bài Ngẫu nhiên viết khi về quê 
Ba mươi đi sáu mươi về lại 
Giọng nói quê mùa rụng tóc mai 
Bạn học nhìn nhau nhưng chẳng nhận 
Vừa cười vừa hỏi ông tìm ai 

Trần-Lâm Phát 
Sài gòn 2011 
(Phỏng bài Hồi Hương Ngầu Thư của Hạ Tri Chương) 
***
Bài thơ Hồi Hương Ngẫu Thư là bài thơ thứ 261 trong quyển "Đường Thi tam Bách Thủ" lưu trữ trong thư viện Trường Đại Học Virginia và trong trang web 300 Tang shi: 

回鄉偶書                Hồi Hương Ngẫu Thư  

少小離家老大回     Thiểu tiểu ly gia lão đại hồi 
鄉音無改鬢毛衰      Hương âm vô cải tấn mao suy 
兒童相見不相識      Nhi đồng tương kiến bất tương thức 
笑問客從何處來      Tiếu vấn khách tòng hà xử lai 

賀知章                      Hạ Tri Chương 
***
Dịch nghĩa: 

Tuổi trẻ ra đi, già mới về,
Giọng nhà quê vẫn không đổi, râu tóc đã rụng hết.
Trẻ con trong thấy, không nhận ra,
Cười hỏi, khách từ phương nào đến? 

Đây là 1 trong 20 bài thơ của Hạ Tri Chương (659-744). Ông là một nhà thơ nổitiếng thời Đường, người Quảng đông, tự là Quý Chân. Ngoài thơ ra, ông còn viết truyện. Ông đậu tiến sĩ năm 695, làm Thái tử tân khách rồi đến Bíthư giám. Đầu đời Thiên Bảo, ông từ quan về làng tự xưng là Tứ Minh cuồng khách. 
Bài thơ mang tâm trạng ngậm ngùi của tác giả khi từ quan về quê cũ sau hơn 50 năm xa cách và trẻ em ngỡ là khách lạ mới đến. 
Nhiều người đã dịch và biến cải bài thơ trên. 

Ngẫu Nhiên Viết Khi Về Quê 
Lúc trẻ ra đi già trở lại 
Tóc râu đã bạc giọng chưa thay 
Trẻ con thấy mặt không quen biết 
Cười cợt hỏi đùa ông là ai.
 
Phí Minh Tâm
***
Diễn Dịch: 

Tuổi trẻ ra đi biệt cố hương 
Khi già trở lại luống bi thương 
Người xưa tiếng nói nghe còn rõ 
Trẻ nhỏ ngỡ rằng khách bốn phương 

Hương Lệ Oanh 
***
Diễn dịch qua thất ngôn bát cú: 

Chạnh Lòng Hồi Hương

Xa quê biền biệt biết bao năm 
Cuộc sống công danh lúc lại trầm 
Khi nhỏ ra đi cầu sự nghiệp 
Về già trở lại chẳng ai thăm 
Giọng quê rành rõ người nơi cũ 
Tóc bạc thưa dần chẳng tiếng tăm 
Trẻ nhỏ trông qua ngờ khách lạ 
Quay về thoáng chốc đã nhiều năm 

Hương Lệ Oanh 
***
Hoài Hương

Biền biệt tha phương hai mấy năm 
Chạnh nghe ngao ngán những thăng trầm 
Bồi hồi ngoảnh lại dòng sông nhớ 
Ngơ ngác trông về ngọn núi thăm. 
Vẫn đấy trường xưa thêm rạng rỡ, 
Mà sao bạn cũ lại mù tăm? 
Tuổi già, tóc bạc, lòng đâu bạc 
Ôm nỗi hoài hương suốt tháng năm. 

Minh Tâm 
***
Tự Thán: Tấm Thân Lưu Lạc 

Thấm thoái ly hương mấy chục năm; 
Thân ta trôi dạt, đủ thăng trầm. 
Nhớ thời oanh liệt, bao người viếng; 
Gẫm lúc suy tàn, hiếm khách thăm. 
Núi chắn làng xưa... xa mút chỉ ; 
Biển ngăn quê cũ...cách mù tăm. 
Cuối đời lưu lạc, buồn hiu quạnh, 
Mơ ước ngày về, đếm tháng...năm. 

Thảo Chương TQV 
17-10-2019 
***
 Vọng Cố Hương (I) 

Tha hương tị nạn mới mười năm 
Ngẫm lại đời như nốt nhạc trầm 
Mộ mẹ bìm leo chưa buổi viếng 
Mồ cha cỏ mọc chẳng lần thăm 
Người nơi đất khách còn xa dạng 
Kẻ chốn phương trời vẫn vắng tăm 
Nhớ lúc ra đi thầm ước nguyện 
Cầu xin cách biệt chỉ vài năm. 

 Vọng Cố Hương (II) 

Ngày đi những tưởng chỉ đôi năm 
Đâu biết đời đang bỗng lại trầm 
Tuế nguyệt xoay vần quê chửa viếng 
Tang thương biến đổi xứ chưa thăm 
Người xưa nhớ mãi mơ hình bóng 
Bạn cũ đi dần vắng dạng tăm 
Thất quốc vong gia sầu lữ khách 
Thời gian lặng lẽ tháng rồi năm. 

Đinh Tường 
***
Ngày Về

Xa cách quê nhà mấy chục năm 
Cuộc đời trôi nổi bước thăng trầm 
Ra đi xứ khác không ai biết
Bỏ lại mẹ già chẳng kẻ thăm...
Nay nhớ quay về tìm quá khứ
Trẻ con thấy lạ chạy mù tăm
Lòng buồn lặng lẽ quay chân bước
Lạc lõng quê người mấy chục năm! 

Nguyễn Cang 
***
Trở Lại Quê Nhà

Biệt bóng quê nhà ngần ấy năm 
Trải bao gian khó bước thăng trầm 
Ngày đi trai trẻ xây đời mộng 
Giờ đến làng xưa nhã ý thăm 
Cảnh đổi bạn đâu tìm chẳng thấy 
Đò trôi bến vắng mịt mờ tăm 
Bé con tưởng khách nhìn ngơ ngác 
Mái tóc nhoà sương bởi tháng năm. 

Kim Trân 
***
Vọng Cố Hương

Tuổi đời xót lại đếm hằng năm 
Sự thế tang thương bỗng hóa trầm 
Mấy thuở nhà xa chưa trở lại 
Bây giờ quê cũ đã về thăm 
Đâu vì núi thẫm chim vang bóng 
Hay bởi sông dài cá biệt tăm 
Khách lạ chiều nay tìm dĩ vãng 
Vỡ òa kỷ niệm nén hằng năm. 

Nguyên Triêu Dương