Thứ Hai, 2 tháng 11, 2020

Khóc Mẹ


Thơ: Nguyên Trần
Thơ Tranh: Kim Oanh

Hồ Tĩnh Lăng


Ôi tuyệt quá không gian màu tĩnh lặng
Quên đường xa cát bụi giữa trần gian
Lòng thanh thản trãi hồn cùng Nghệ sĩ
Đắm say nhìn, nhẹ bước gió Thu sang

Bóng chiều buông lung linh trong sắc thắm
Nhớ hàng cây nghiêng, lơi lả đón chào
Mặt hồ im trầm tư chiều êm ả
Bởi vì đâu nỗi nhớ bỗng xôn xao…

Nước trong vắt, nắng soi mình óng ả
Bóng tàng cây mờ ảo ửng sắc vàng
Bao ánh mắt ngập tràn lòng say đắm
Mãi mê nhìn quên hết cả thời gian

Hỏi sắc đẹp, này em yêu có dám?
Sánh đọ cùng nét lung linh ảo huyền
Đêm say sưa cợt đùa muôn tinh tú
Giữa khung trời dịu ngọt đẹp triền miên

Giờ giã từ lòng mãi còn lưu luyến
Ngại ngùng lo cảnh sắc sẽ tàn phai
Gió vô tình hồn em có thấm lạnh?
Ta bâng khuâng nghe vọng tiếng thở dài….

(Caddo Lakes 11/2012)
Mặc Khách
* Trích trong Thi Tập Hồn Thơ

Một Phút Huy Hoàng

Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm

Xuân Diệu

Tội nghiệp chàng Bọ Ngựa
Nghênh ngang hai lưỡi gươm
Cam đầu lià khỏi cổ
Đổi một phút ái ân...

Tội nghiệp gã Nhền Nhện
Nàng mời mọc giăng tơ
Ngu ngơ lọt trúng mạng
Bị trói, nằm ngay đơ...

Tội nghiệp bầy Ong Thợ
Rung cánh suốt mùa đông
Sưởi ấm cung Nữ Chúa
Tới sức kiệt, hơi tàn...

Tội nghiệp đám Thiêu Thân
Lóe mắt bởi bóng hồng
Lao đầu xông vào lửa
Hoả ngục ngỡ Thiên đường...

Ai tội nghiệp Tôi đây?
Cũng nòi tình mê say
Lỡ huy hoàng một phút
Chịu một đời...khổ sai!

Hoàng Xuân Thảo

Đổi Giờ


Bài Xướng:


Đổi Giờ


Đêm chi dài thế hở trời
Ngày chi nắng sáng chưa tươi đã rầu
Người chi chẳng thấy anh đâu
Buồn chi kéo mãi cơn sầu ra thôi

Đổi giờ, biết tự lâu rồi
Thời gian thay đổi như tôi đây này
Tình chi vừa ở trong tay
Chưa ôm cho chặt, đã đầy tối câm

Cali 6 tháng âm thầm
Los Angeles cứ lầm Utah
Chưa gần, anh đã vội xa
Thì thôi, cuối biển em ra Đan Hồ

Hải âu bỏ xứ điên rồ
Nhớ anh, cứ phải làm thơ một mình
Chờ xuân rực nắng hồi sinh
Mới mong ấm lại cuộc tình của em ...


Hawthorne 3:45 am ngày đổi giờ
Năm nay, Lễ Các Thánh 1 - 11 - 2020

Cao Mỵ Nhân
***

Bài Họa:


Đỗi Giờ Cảm Xúc

Đổi giờ? nhanh thế sao trời!
Mới đây hết sáu tháng tươi khiến rầu
Hỡi người trong mộng về đâu
Bóng chim tăm cá nỗi sầu ngập trôi

Giờ thay đổi lệ thành rồi
Nhưng sao ai gửi trong tôi buồn này
Một tiếng lùi một vẩy tay
Nỗi chờ thêm lớn nặng đầy buồn câm

Đêm về lặng đếm bước thầm
Bóng ai loang loáng tưởng lầm người ta
Từ khi loan phụng cách xa
Ước mơ đành để mộng ra hải hồ

Nhớ ơi nhớ muốn phát rồ
Đồng hồ vặn đổi bút thơ chỉ mình
Đông tàn xuân sẽ trưởng sinh
Tháng Tư hoàn lại, duyên tình trả em


Phương Hoa
Nov. 1st 2020


 

Quá Tửu Gia 過 酒 家 - Vương Tích


過 酒 家 

此 日 長 昏 飲
非 闗 養 性 靈
眼 看 人 盡 醉
何 忍 獨 為 醒

王 績 

Quá Tửu Gia

Thử nhật trường hôn ẩm
Phi quan dưỡng tính linh
Nhãn khan nhân tận túy
Hà nhẫn độc vi tinh

Vương Tích
***
Bản dịch:  

Qua Quán Rượu


Hôm nay suốt ngày nhậu,
Bất kể chuyện dưỡng sinh
Nhìn mọi người say xỉn
Tỉnh làm chi một mình.


Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia

Ba Mươi Năm


Ba mươi năm xin trả nợ người, trả nợ một lần em đã bỏ ai 
Ba mươi năm xin trả nợ người, trả nợ một thời em đã phụ ai...(*)

Theo lời năn nỉ của người xưa xin được trả nợ tình tôi thu xếp khăn gói qua với nàng.
Quá tuổi nhi nghĩ thuận mà còn đòi đi cưới vợ, tôi thấy cũng kỳ kỳ nhưng lũ con tôi lại nhiệt liệt hưởng ứng. Chúng còn xúi tôi bỏ chúng lại mà đi cưới vợ. Thời buổi văn minh cũng có khác.

- Ba ơi, sao ba cứ suy nghĩ “goài zậy”, ba “ goa” với má Hai, chúng con rất mừng. Ba với má Hai đã xa nhau gần trọn đời rồi. Ba qua với má hai, má hai săn sóc cho ba là chúng con an lòng. Ba sẽ vui vẻ khỏe mạnh, sống lâu và thỉnh thoảng chúng con lại bay qua thăm ba, biết đâu chừng chúng con sẽ có thêm em trai hay em gái để cưng đó ba …
Cô con dâu lớn gốc Cần Thơ thỏ thẻ.
Chúng nó khôn thấy mồ. Tôi đi lấy vợ, tôi vui vẻ, chúng an lòng có người phụng dưỡng bố dùm.
Ok, nhất cử tam tứ tiện, tôi bay qua Cali ở với nàng, tránh cái lạnh giá làm ê ẩm mình mẩy của mùa đông xứ lạnh tình buốt này.

…Hồi đó chúng tôi đang năm thứ hai đại học dược khoa Sài Gòn. Trường chúng tôi từ dinh Salan góc đường Công Lý-Hiền Vương đã dọn về đây từ lâu. Trường tôi chiếm một trong bốn tòa nhà của thành Cộng- Hòa cũ. Chúng tôi, dược khoa, góc Thống Nhất-Cường Để, đối diện là đại học Văn Khoa còn ngổn ngang gạch đá, bên trái là chàng Nông Lâm Súc thoang thoảng mùi bò heo, và đối diện Nông Lâm Súc là đài truyền hình. Thành Cộng-Hoà, xưa là nơi bảo vệ phủ Thủ tướng gần đó.

Toà nhà chính giữa khu đất hình chữ nhật có ba tầng lầu với nhiều phòng, để làm phòng học và phòng thí nghiệm. Phòng thí nghiệm hóa hữu cơ do thầy Tạo trông nom thì nằm ở cuối góc sân bên tay mặt. Phòng này chiếm một chỗ riêng rẽ vì nơi đây sản xuất ra nhiều chất hữu cơ cần có một chỗ thoáng khí để bốc mùi những lúc chúng tôi làm thí nghiệm. Làm thành chữ T với tòa nhà lớn là một giảng đường lớn, nơi đây chúng tôi có cours hoá vô cơ và hóa hữu cơ với thầy Tô Đồng và thầy Chu Phạm Ngọc Sơn. Thầy Sơn là giáo sư bên đại học Khoa Học. Thầy rất bận bên khoa học nên để có thì giờ giảng cho chúng tôi, thầy phải dậy sớm và lũ học trò còn ngáp ngủ phải tỉnh ngủ ngay khi trông thấy chiếc áo sơ mi màu hồng của thầy. Thường màu hồng chỉ dành cho con gái và thầy Sơn có lẽ là người duy nhất được cô cho mặc áo màu hồng đi dạy học. Các thầy dậy năm thứ nhất, thứ hai hầu như toàn là thầy trẻ mới tốt nghiệp ở Mỹ về. Trẻ nhất là thầy Tô Đồng phụ trách hóa vô cơ, thầy trắng như sữa và trẻ như thư sinh chưa ra trường. Không hiểu thầy có run trước đám sinh viên mà nhiều cô đẹp như mơ không, chỉ thấy khi hết giờ là thầy hấp tấp ra về không ngó ngang, liếc dọc.

Hệ thống đại học mới tiếp thu từ Pháp chịu ảnh hưởng của Tây nên còn phong kiến, giảng đường lớn bao giờ cũng có một ông planton túc trực, chỉ để xóa bảng trong và sau giờ dậy….

Năm thứ hai chúng tôi có thực tập hóa hữu cơ. Sau khi thi lý thuyết chúng tôi phải thi thực tập để tìm ra ít nhất 3 trong 5 chất của một dung dịch pha sẵn bằng các thử nghiệm đã học qua. 

Chỉ còn năm phút là hết giờ là tôi vẫn chưa xác định được 3 corps tối thiểu trong 5 corps chứa trong dung dịch. Hai corps đầu, thử nghiệm chính xác, còn lại tôi rất phân vân vì kết quả thử nghiệm không rõ ràng. Nếu viết cả hai tức là bốn nhưng nếu tôi sai 1 thì do có điểm âm (negatif) nên tôi chỉ còn có hai (một đúng trừ một sai là zero), như vậy là không đủ 9 điểm tối thiểu để đậu. Thi thực tập không có kỳ hai như thi lý thuyết nên rớt là mất một năm….

- Lấy cọng đồng!

Tố Miên thi bên cạnh đã xong từ lâu thấy tôi bối rối nên nhắc khẽ. Như người vớ được phao tôi vội vàng nhúng que đồng vào ngay dung dịch. Phản ứng rõ ràng. Tôi đậu thực tập hóa và đậu lên lớp ngay kỳ đầu có đèn măng sông (mention assez bien tức đậu bình thứ) và từ đó tôi quen Miên

- Cảm ơn chị nếu không nhờ chị nhắc thì tôi phải ở lại một năm, nhiều khi cái đơn giản không tìm mà chỉ tìm cái khó khăn mà đi.

Học dược sở dĩ khó vì có nhiều điều lệ ngặt nghèo. Riêng cái phần lý thuyết đã là gay cấn. Từ năm thứ hai chúng tôi có tới tám cua (cours) Một năm có hai học kỳ, mỗi học kỳ có bốn cua nhưng cuối năm mới thi. Có hai ngày thi viết và thi hai môn trong tám môn đã học. Mỗi ngày thi viết sẽ có một đại diện thí sinh lên bốc thăm, lấy một trong bốn môn đã học, bốc nhằm môn nào thì giáo sư dạy môn đó sẽ ra đề. Vấn đề học tủ ít khi xảy ra vì không biết tủ nào mà khiêng về. Chúng tôi có 8 cours, mỗi cua dài cỡ 300- 400 trang quay roneo, nên vị chi là 3000-4000 trang để học và phải học vì sau khi thi đậu hai môn thi viết thì sáu môn còn lại phải vào vấn đáp. Nhiều môn lý thuyết còn có thực hành. Thực hành cũng có phần lý thuyết của thực hành, ngắn dễ học dễ nhớ nhưng phần thực tập thì gay cấn do có điểm âm. Trúng 1, trật 1 thì ăn zero nên phải cẩn thận. Môn hóa hữu cơ của thầy Sơn tuy là lý thuyết nhưng thầy cũng cho điểm âm. Nhiều khi thi xong ra về thơ thới hân hoan đâu biết là thầy trừ tới trừ lui hết cả điểm. Lý do các thầy đưa ra là nghề thuốc không được nhầm lẫn vì nhầm có thể làm chết người. Học hành khó khăn như vậy nên bước vào năm thứ hai là chúng tôi cắm đầu cắm cổ vào gạo bài, học quá xá, học để có gạo mà ăn. Than ôi, ở cái tuổi đáng lẽ được yêu đương lãng mạn, được anh theo Ngọ về, được đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư... thì những vần thơ lại giành cho các ông bạn ở trường đối diện, Đại học Văn khoa. Đôi lúc có thoáng rung động với em đi dịu dàng bờ vai em nhỏ thì chồng cua dầy cộm sẵn sàng đè bẹp con tim chưa kịp thổn thức. Tất nhiên cũng có vài người gồng mình chia động từ yêu mà khi đã bắt đầu chia động từ yêu thì cũng bắt buộc phải chia các động từ khác như tôi nhớ, em giận, anh hờn, chúng ta ghen v...v... Trời sinh ra tôi vốn dĩ không thông minh lắm nên đành chia các động từ cần cù mà bù lại, ác nỗi cái người ơn, người bạn dễ thương của tôi cứ làm tim tôi đập sai nhịp mỗi lần tôi thấy nàng

Tố Miên ơi hỡi Tố Miên
Dáng em thấp thoáng bước tiên dịu dàng
Khiến anh cứ mãi mơ màng
Bài học không thuộc áo choàng rất bươm ( áo rách do vẩy acid vào khi làm thực tập).

Tôi không thực thi nổi tam khoan: khoan yêu, khoan cưới vợ, khoan có con vì cái khoan đầu rất là khó. Khoan yêu? đố ai cấm được tình yêu dù biết yêu là phiền phức. Ừ thì yêu cũng làm cho lòng mình lâng lâng, tim mình thổn thức, hồn mình ngất ngây nhưng đổi lại yêu cũng làm cho mình nhớ, khổ vì nhớ, nhớ thấy mồ, nhớ quên ăn, nhớ quên ngủ, nhớ đờ đẫn, nhớ tới học bài không vô:

Em là dòng chữ viết
Nằm giữa lòng trang cua
Nên anh đành chịu thua
Tìm em mà năn nỉ

Vì vậy tôi phải tìm nàng. Tôi rất có lý để cầm tay nàng mà nói câu ngộ ái nị vì nếu tôi chậm trễ sẽ có một kẻ thứ ba nào đó xen vào thì ô hô ai tai!

Làm sao mà tôi tỏ tình? Theo nghiên cứu của ai đó thì phải đủ ba điều kiện “đúng” là “right person, right place, right moment”. Wrong một cái thì coi như rớt. Trước hết tôi tìm cách đổi ngày thực tập để được ngồi gần bên nàng, xin phép được vẽ mấy con vi trùng Koch, con Salmonella cho nàng, gỡ lại danh dự của thằng con trai, cộng thêm cái trò mọn là dành ghế giữ chỗ cho nàng, cô nàng này ngủ liên miên nên chỉ đến lớp trước khi giáo sư vào. Tôi rất khôn ngoan dành ghế cho nàng cạnh tôi, gần cửa ra vào và tất nhiên không ở ngay hàng đầu để rì rầm nói chuyện; vậy thì “ right place”. Bạn sẽ nghĩ là tôi tỏ tình trong lớp bằng cách ghép vào vở nàng một lá thư xanh? Cũng được thôi nhưng mà chưa “right moment”, tỏ tình như vậy phải chờ ít nhất đến ngày hôm sau. Eo ôi, 24 giờ hồi hộp chờ kết quả còn hơn đi thi. Thi rớt còn có thể thi kỳ hai, nàng từ chối chỉ còn cách kiếm nàng khác giống như bị “sortie lat” thì phải chọn ngành khác mà học. Tuy rằng viết thơ không phải đào lỗ độn thổ khi bị “Không, không, em không hề yêu anh!” . Thế thì mình phải thủ thắng mới ra quân, nghĩa là bạn phải tấn công từ từ để lúc trái thị chín mõm, chỉ việc mang bị ra mà ơí “thị ơi thị rụng bị bà” . Vậy thì tôi đã tỏ tình với nàng danh chánh ngôn thuận trong vườn nhà nàng bên khóm hoa cúc vàng một đêm trung thu…Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá, trăng trải vàng ra khắp lối đi, hai người bên nhau đi chậm chậm, đầu tôi dục khẽ “nói mau đi” và dưới ánh trăng huyền ảo đó, tôi bắt đầu nắm tay nàng, nhè nhẹ rồi siết chặt (nàng để yên), tôi kéo nàng áp sát vào vai tôi, vuốt tóc nàng, rồi nhẹ nhàng ôm nàng, ôm chặt thêm một tí, rồi khẽ thì thầm vào tai nàng “ anh yêu em, anh yêu Miên”. Tỏ tình như vậy là nắm chắc phần thắng. Đêm trăng đủ sáng để thơ mộng, dịu dàng… Cầm tay, bạn chớ dại bỏ qua bước đầu quan trọng này. Nếu bị gỡ tay ra thì mình còn thì giờ trở lại nghiêm trang, lùi ra một bước, giữ được tình bạn trong sáng dù con tim tan nát…Dĩ nhiên, Miên của tôi để yên và tựa đầu vào vai tôi cho tôi nghe nặng mùi dầu thơm tho.

….. Chiến tranh ngày càng ác liệt khiến bọn con trai chúng tôi bị tổng động viên. Chúng tôi không được rớt. Trường bộ binh Thủ Đức lúc nào cũng chờ đợi chúng tôi nếu thi rớt nên tôi và Miên, chúng tôi hứa với nhau chăm học và ra trường mới làm đám cưới. Chúng tôi cùng ước mơ một mai khi mùa dứt chiến trinh, gió mang khúc đàn thanh bình, ta đi tìm thơ muôn hương và lướt theo muôn trùng sóng ở Đà Lạt, Vũng Tầu.

…Chúng tôi vừa ra trường. Tất cả nam dược sĩ đều bị trưng dụng. Không thể coi cái chết nhẹ như lông hồng nhưng cũng không thể tỏ ra hèn nhát chúng tôi lên đường nhập ngũ. Miên muốn dùng một năm chờ đợi đó để đi Pháp học về kỹ nghệ dược phẩm vì nhà nàng có ý mở một viện bào chế. Đó là những ngày đen tối nhất đời tôi. Quân trường đổ mồ hôi chiến trường bớt đổ máu. Các cậu công tử lưng dài trán rộng bị quay như dế về cả vật chất lẫn tinh thần. Chẳng còn cơm gà cá gỏi, bánh ngọt ngào, trái cây thơm tho của mẹ hiền. Không còn ly cà rem mát rượi trong nhà hàng Givral mát lạnh bên người yêu. Chỉ có chiến hào chiến lũy phải vượt qua. Chúng tôi đói và buồn ngủ. Cơm nhà thầu nấu với số lượng khổng lồ đâu có ngọt ngào tinh khiết như bát canh cải xanh của mẹ ở nhà. Ăn vội ăn vàng cho no nhưng lại đói meo ngay vì bị quần suốt ngày. Miên thường xuyên viết thơ, những lá thơ màu xanh đầy ấp nhớ thương từ kinh thành ánh sáng xa xôi vời vợi đâu có bù đắp nổi vòng tay thương nhớ. Ngày chủ nhật trong khu tiếp tân nhìn bạn bè có người yêu đến thăm tôi đã tìm một gốc cây mà khóc thầm.Miên ơi! em có nhớ ngày nào chúng mình cùng lang thang trong vườn dược thảo nằm cạnh cổng trường. Miên ơi! anh nhớ em hay mặc áo màu tím hoa cà và khi đó anh đã gọi em là nàng Solanacé, đôi khi em mặc áo màu vàng thì anh lại gọi em là công chúa Chrysanthenium và khi nào em hồi hộp sợ thi rớt thì anh ăn cắp một vài búp Pasiflora trong vườn pha trà cho em uống. Miên! lúc nào em cũng ngoan, rất ít khi hờn dỗi giận hờn để anh tập trung mà học bài cho kỹ. Miên! lúc nào em cũng săn sóc cho anh nhiều hơn là lo lắng cho em… vậy mà sao em nỡ bỏ anh trong lúc khó khăn này?

Tôi đổi ra làm việc ở miền Trung. Miên đã không trở về như dự tính đã vậy thơ nàng gởi về lại khuyên tôi quên nàng đi và cưới vợ. Tôi đến nhà thì ba má anh chị em nàng cũng giấu quanh và giục tôi lấy vợ. Lấy vợ? Ừ thì lấy! sợ gì mà không lấy, ngu gì mà chờ mãi một người đã bỏ ra đi. Em phụ tôi một thời bé dại thơ dại, em ra đi không nhớ gì tôi. Em phụ tôi một thời trẻ dại, em ra đi quên hết tình tôi...

Năm 1977 tôi đi học tập về. Gia đình Miên đã ra đi từ 1975 và định cư ở Mỹ. Chúng tôi vượt biên và ghét cái bản mặt mấy thằng phản bội, đâm sau lưng chiến sĩ, chúng tôi đi Canada. Rút kinh nghiệm của mình, hai thằng con có bồ là tôi giục lấy vợ ngay khi ra trường: cưới vợ thì cưới liền tay chớ để lâu ngày trời cũng tách ra. Như vậy đám cưới chúng đã có đủ mặt cả cha lẫn mẹ nhưng mẹ chúng qua đời khi chưa kịp có cháu nội để bồng. 

Qua những lần đại hội Y-nha-dược mà tôi chỉ mới tham dự về sau này tôi biết được Miên đã ly dị chồng. Cháu gái lớn đã lập gia đình nhưng tôi đã cố chấp, từ chối không nói chuyện với nàng lần chạm mặt ở Paris. Tuy vậy Phi Nga, một người bạn thân đã kể lại nguồn cơn và chúng tôi đã trở lại với nhau sau những lời năn nỉ:

Ba mươi năm xin trả nợ người, trả nợ một thời em đã bỏ ai
Ba mươi năm xin trả nợ dài, trả nợ một thời em đã phụ anh
...Miên một mình đón tôi ở phi trường.

- Em biết anh chưa muốn gặp lại nhiều người lúc này. “ Hoa bưởi thơm rồi” .

Tôi mỉm cười “ đêm đã khuya”. Đó là kỷ niệm riêng của hai chúng tôi. Đó là những lúc sau khi học bài chung, chúng tôi đi dạo ngoài vườn và tôi, bên cạnh giai nhân quên cả ra về thì nàng nhẹ nhắc “ Hoa bưởi thơm rồi” trích từ những câu thơ mà tôi đã rót vào tai nàng (thơ Xuân Diệu)

Về đến nhà, sau bữa cơm lãng mạng có nến có hoa, có rượu, có tắm nước nóng, có không khí mát sau cuộc hành trình tôi thực sự cảm thấy thoải mái khi được nằm dài trên chiếc giường rộng thơm mùi hương cũ. Tôi sắp sửa chìm vào giấc ngủ thì có tiếng gõ cửa phòng. Ối giời ơi! ai đây: một bà già tóc bạc trong bộ áo ngủ rộng thùng thình, cặp kính lão xệ xuống mũi:

- Hoa bưởi thơm rồi, anh làm nhiệm vụ chú rể đi chứ

Tôi ngồi chọc dạy, tỉnh cả ngủ, hai tay dụi mắt rồi phá lên cười. Phóng một bước, tôi chụp lấy mái tóc giả của nàng quăng xuống sàn. Miên ú ớ chỉ vào miệng, há miệng cho tôi rút hàm răng của Dracula. Hai đứa cười sằng sặc, cười chảy cả nước mắt. Còn nữa, Miên dơ tay lên cao cho tôi cởi chiếc áo khoác ngoài lỉnh kỉnh những miếng độn. Bây giờ Miên mới là thực sự là Miên của tôi

- Em chưa tháo lông mi giả!
Tôi nhắc nàng
- Ờ há, em quên đeo.

Nàng chớp hàng lông mi không còn dài và rậm rạp như xưa nhưng vẫn xứng đáng che chở mặt cặp mắt to đang nhìn tôi tinh nghịch

- Em đoán là thế nào anh cũng có đọc truyện tiếu lâm tả anh chàng đẹp trai động phòng phải một bà già giầu rất xấu. Anh ta nhìn bà già từ từ bỏ tóc giả, tháo răng giả, lông mi giả… và cho đến khi bà già hiện nguyên hình thì anh ta sợ quá, xỉu luôn. Em tính mang mặt nạ này ra phi trường đón anh nhưng sợ anh xỉu, hết vía, leo lên máy bay trở về.

- Em thật quá quắt, già đâu mà còn đùa dai

- Vậy chứ không có mỹ viện căng da, không có thuốc nhuộm tóc thì em cũng đâu có khác bà già vừa bước vào phòng. Tuy vậy anh yên trí đi, em mới chỉ cắt bớt chỗ thừa chữ chưa độn thêm chỗ thiếu, chỉ hơi xấu một tí nhưng chắc không sao anh nhỉ… Hoa bưởi thơm rồi


Miên cười khúc khích và lăn vào cánh tay tôi đang mở rộng Tuy vậy tôi vẫn lắc đầu quậy quậy

- Ba mươi năm em nợ ngọt ngào, trả nợ một lần chưa hết tình đâu. Ba mươi năm em nợ quá dài, trả nợ một thời chưa hết tình đau.

Miên vòng tay qua cổ, hôn tôi:
- Ba mươi lăm vơi lại được đầy, chờ mãi ngày này, xin chớ dài lâu…
Tôi dìu nàng theo tiếng nhạc
- Ba mươi năm em trả nợ tình, trả nợ một lần quên hết tình đau. Ba mươi năm vẫn lại thuở nào, trả nợ đời này và những đời sau...

Bà Sao Khuê đòi ngưng câu chuyện “happy ending” ở đây. Tôi tự cho là chưa đủ. Quý vị độc giả chắc hãy còn thắc mắc và vẫn chưa hiểu tại sao Miên lại phụ tôi và quý ông thì biết thừa thằng phải gió nó mê Miên, tìm cách chuốc rượu cho nàng say, tặng nàng một cái bầu khiến nàng phải cắn răng nhận nó làm chồng. Quý ông còn thắc mắc tương lai của cặp vợ chồng già như thế nào, tôi có cần phiền quý ông xin toa thuốc không..

Bà Sao Khuê cấm nói tiếp thì tôi bảo bà ấy rằng:
- Bà có nhớ ngày đi picnic Y-nha-dược, họ họp nhau kể truyện tiếu lâm, bà xía vô kể thì bị bà Tiến chê nhạt như nước ốc, chuyện tiếu lâm phải hơi mặn mặn một tí mới vui.

Sao Khuê trừng mắt:
- Ah! chuyện phòng the nhà nào cũng có nhưng giới hạn trong phòng đóng kín cửa, còn đây là bài viết, năm châu bốn biển ngó vào, cấm...

- Bà cho tôi thêm một dòng thôi nhé

Chẳng cần Sao Khuê đồng ý, tôi xin cho các bạn hay là từ đó chúng tôi em-em-ét. Lưu ý không phải là MTS ( maladie transmises sexuellement) đâu. Ai muốn hiểu sao thì hiểu. Sao Khuê cũng còn đang ngớ mặt:
- Cái gì vậy?
- Thì em em ét (m-m-s). Quý vị nói tiếng Pháp mà. 

Chú thích : m, m, s là matin, midi, soir hay mardi, mercredi, samedi hay mars, mai, septembre… Có gì bậy đâu chứ nhưng tôi thích cái nghĩa mà quý vị đang nghĩ trong đầu đấy. Quý vị nghĩ rất đúng.

Sao Khuê
(*) Lời bài ca nguyên thuỷ: Xin trả nợ người của Trịnh Công Sơn .
Sao Khuê mạn phép sửa cho phù hợp với bài viết.

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2020

Mùa Thu Virginia


Thu đến rồi đó em,
Lá vàng rơi rụng khắp sân vườn.
Quê hương sao vẫn xa vời vợi 
Thu đến , thu đi, lòng vấn vương.








Ảnh& Thơ: Hồ Chung Tú

Em


Lá vàng,trời chớm sang thu,
Tay em êm ái,ngục tù trăm năm.
(Nguyễn Thanh Bình)

Em là đêm sáng trăng rằm
mời thơ bằng tiếng ru thầm cho nhau
Em là nét đẹp muôn màu
nối duyên tiền kiếp, dìu nhau chốn này
Nụ tình nở lúc đan tay
Nụ cười Em đón Xuân thay áo hồng
Là Em! Ơi giọt nắng trong
xua tan băng giá ngập lòng anh mang
Là đêm thu ngập trăng vàng
thả thơ tình ái trên làn tóc mây
Như mưa trên đất khô gầy
Tình Em là suối đong đầy sông mơ
Là Em trong những vần thơ
Là chiêm bao đến trong giờ hiển linh
Em là nắng ấm bình minh
tô hồng đời mới, giữ tình anh xanh
Em là một nửa trong anh
Là hoa đơm trái trên cành yêu thương
Em cùng anh bước chung đường
Khổ đau, hạnh phúc, dặm trường có đôi
Cám ơn Em mãi không thôi
Em là mộng thắm cả đời anh mơ!

Huy Văn(HVC)

Say Giấc Thu

(Mùa thu Bright - Ảnh Kim Oanh)

Lá vàng trời chớm sang thu
Tay em êm ái ngục tù trăm năm
(Nguyễn Thanh Bình)

Đong đưa mắc võng tơ tằm
Ru nhau giấc mộng thì thầm trăng tan
Nhặt nốt đếm lá thời gian
Mùa bao nhiêu lá tình đan mấy mùa
Vườn đêm hương gió khẽ lùa
Phong linh thanh thoát nhẹ khua song ngoài
Ầu ơ… hãy ngủ cho say
Ngày lên sợi nhớ nắng lay thu vàng
Trăm năm dẫu có muộn màng
Đan tay gối mộng thu tàn vẫn thu.

Kim Oanh
Melbourne 2020


Quán Chờ Bến Thu Phong



Chiều thu ảm đạm sương mù
Lá vàng xào xạc tiếng ru dỗi hờn
Đầu cành một chiếc cô đơn
Luyến lưu bám víu gió vờn không theo

Bến thu đò khách vắng teo
Người mơ chẳng đến mây treo trái sầu
Hồ thu lạnh, cá lặn sâu
Cánh chim nhạn lạc sa đâu cuối trời

Quán chờ gió thoảng điệu hời
Vịt trời bơi lội chơi vơi giữa dòng
Úa vàng che phủ rừng phong
Người xưa lỗi hẹn hoài mong đợi chờ


Văn Ngọc


Dạ Tọa 夜坐 - Lộ Tuần Mỹ


A- Dạ Tọa của Lộ Tuần Mỹ 路洵美

夜坐                 Dạ Tọa

簾捲竹軒清, Liêm quyển trúc hiên thanh,
四鄰無語聲。 Tứ lân vô ngữ thanh (thinh).
漏從吟裡轉, Lậu tòng ngâm lý chuyển,
月自坐來明。 Nguyệt tự tọa lai minh.
草木露華濕, Thảo mộc lộ hoa thấp,
衣裳寒氣生。 Y thường hàn khí sinh.
難逢知鑑者, Nan phùng tri giám giả,
空悅此時情。 Không duyệt thử thời tình!

路洵美             Lộ Tuần Mỹ

***
* Chú Thích:
Lộ Tuần Mỹ 路洵美 người đất Quan Huyện tỉnh Sơn Đông, là thi nhân thời Sơ Đường, cháu ba đời của Tể Tướng Lộ Nham; ông cũng từng giữ chức Tể Tướng. Sau vì bệnh nên từ chức và mất ở quê nhà. Trong "Toàn Đường Thi Tập" duy nhất còn lưu lại chỉ có một bài thơ nầy mà thôi.
- Thanh 清: Có 3 chấm Thủy 氵bên trái nên nghĩa là Trong, ở đây chỉ "Thanh Vắng".
- Thanh 聲: Có chữ Nhĩ 耳 là Tai bên dưới, nên có nghĩa là "Âm Thanh". Còn được đọc là THINH, như trong Ca dao Nam bộ : " Văn kỳ THINH bất kiến kỳ hình, Bấy lâu nay cách mặt nhưng tình chửa cam !".
- Tứ Lân 四鄰: là Nhà lối xóm ở bốn bên.
- Lậu 漏 : là Rỉ, là nhỏ giọt, ở đây chỉ tiếng nước nhỏ giọt của đồng hồ ngày xưa dùng để tính thời gian. Ta hay nghe câu: "Đêm khuya khắc LẬU canh tàn".
- Tri Giám 知鑑 : GIÁM là Gương soi bằng kim loại ngày xưa; nên TRI GIÁM là hiểu biết tường tận như soi gương vậy. Trong bài thơ TRI GIÁM GIẢ là Người hiểu thấu chia xẻ được với ta.
- Không Duyệt 空悅 : Niềm vui khơi khơi, không người để chia xẻ.

Nghĩa Bài Thơ:

Ngồi Trong Đêm

Cuốn rèm lên nhìn ra cái mái hiên bằng tre vắng vẻ thanh tịnh, Lối xóm bốn bề đều im phăng phắc không một tiếng động. Duy chỉ tiếng nước đồng hồ nhỏ giọt như tiếng ngâm nga đưa đến, và ánh trăng cũng như sáng hơn ra từ khi ta ngồi đây. Cây cỏ đã thấm ướt sương đêm và áo quần của ta cũng nhuốm hơi lạnh lẽo. Khó mà gặp được người nào đó cùng chia xẻ với ta, nên ta chỉ vui có một mình trong tình huống nên thơ của đêm thanh vắng nầy mà thôi!

Diện Nôm:

Dạ Tọa

Cuốn rèm hiên trúc vắng tanh,
Bốn bề lối xóm lặng thinh tiếng người.
Đồng hồ nhỏ giọt ru hời,
Vầng trăng vằng vặc như ngồi quanh ta.
Cỏ cây sương ướt la đà,
Áo quần thấm lạnh đâu là tri âm.
Biết ai thấu tỏ nỗi lòng,
Trong đêm thanh vắng tuyệt không người cùng!

Đỗ Chiêu Đức

B - DẠ TỌA của Đường Ngạn Khiêm 唐彥謙

夜坐                 Dạ Tọa

愁鬢丁年白, Sầu mấn đinh niên bạch,
寒燈丙夜青。 Hàn đăng bính dạ thanh.
不眠驚戍鼓, Bất miên kinh thú cổ,
久客厭郵鈴。 Cửu khách yếm bưu linh.
洶洶城噴海, Hung hung thành phún hải,
疏疏屋漏星。 Sơ sơ ốc lậu tinh.
十年窮父子, Thập niên cùng phụ tử,
相守慰飄零。 Tương thủ ủy phiêu linh.

唐彥謙             Đường Ngạn Khiêm

Chú Thích:
- ĐƯỜNG NGẠN KHIÊM 唐彥謙(?~893) tự là Mậu Nghiệp, hiệu là Lộc Môn Tiên Sinh, người đất Tinh Châu, Tấn Dương (thuộc tỉnh Sơn Tây Thái Nguyên ngày nay). Ông đậu tiến sĩ năm Đường Hàm Thông thứ hai (861). Sau binh biến của năm Càn Phù, ông lánh nạn vào đất Hán Nam theo Vương Trọng Vinh làm Tòng sự, rồi làm Phó Tiết Độ Sứ, Thứ Sử hai châu Tấn, Giáng. Sau Vương mất, ông theo Dương Thủ Lượng giữ chức Phán Quan, rồi thăng dần lên thành Hưng Nguyên Tiết Độ Sứ. Về già ẩn cư ở Lộc Môn Sơn, chuyên trứ tác và làm thơ. Năm Phước Cảnh thứ 2 Đường Chiêu Tông, ông mất ở Hán Trung. 
- Đinh Niên 丁年 : là tuổi trở thành tráng đinh, phải đi lính. Tùy theo triều đại quy định, ĐINH NIÊN có thể là từ tuổi 16, 17, 18, 19 hay 20.
- Bính Dạ 丙夜: là Nửa đêm, giờ Tý canh ba.
- Thú Cổ 戍鼓: là Tiếng trống của người lính thú đánh cầm canh.
- Bưu Linh 郵鈴: là Tiếng lục lạc của người phát thư báo hiệu có thư gởi đến.
- Hung Hung 洶洶 : là Cuồn cuộn, sầm sập.
- Sơ Sơ 疏疏: là Thưa thớt, lẻ loi.
- Ủy 慰: là An ủi, là Nói lời thông cảm động viên, như ỦY LẠO...

Nghĩa bài Thơ:

Ngồi Trong Đêm

Vì lo buồn nên mới tuổi thành niên mà tóc mai đã ngã bạc, ngọn đèn lạnh vào lúc nửa đêm như xanh hơn lên. Không ngủ được vì giật mình bởi tiếng trống điểm canh của những người lính thú, ở nơi đất khách lâu ngày nên cũng đã chán nghe tiếng rung chuông của người phát thư khi đi đến (Vì mình có nhận được thư bao giờ đâu!). Tiếng sóng biển vẫn vổ ầm ì ở phía ngoại thành, và vì mái nhà dột nên trông lên thấy thấp thoáng những ánh sao trời. Cha con cùng nghèo khổ suốt mười năm nay, sống nương tựa và an ủi nhau trong cảnh lang thang trôi nổi ! 

Diễn Nôm:

Dạ Tọa

Tóc mai bạc trắng tuổi xanh,
Nửa khuya đèn lạnh đêm thanh mơ màng.
Giật mình trống điểm canh tàn,
Buồn nghe tiếng lạc đưa sang thư người.
Ngoại thành sóng vổ biển khơi,
Nhà tranh mái dột sao trời lưa thưa.
Mười năm phụ tử muối dưa,
Có nhau hôm sớm nắng mưa phiêu bồng!

Đỗ Chiêu Đức

C- DẠ TỌA của Trương Lỗi 張耒 (Tống)

夜坐                         DẠ TỌA

庭戶無人秋月明, Đình hộ vô nhân thu nguyệt minh,
夜霜欲落氣先清。 Dạ sương dục lạc khí tiên thanh.
梧桐真不甘衰謝, Ngô đồng chơn bất cam suy tạ,
數葉迎風尚有聲。 Sổ diệp nghinh phong thượng hữu thanh.

張耒                         Trương Lỗi

Chú Thích :

TRƯƠNG LỖI 張耒 là thi nhân và nhà văn học dưới thời Bắc Tống. Lúc nhỏ du học ở đất Trần, theo học với Tô Thức (Tô Đông Pha), rất được học quan là Tô Triệt (em của Tô Đông Pha) xem trọng. Ông nổi tiếng là một trong Tô môn Tứ Đại Học Sĩ (Bốn Học Sĩ giỏi nhất trong nhà họ Tô). Thơ ông làm có phong vị của Bạch Cư Dị và Trương Tịch của đời Đường. Ông cũng để lại rất nhiều thi và từ trong "Toàn Tống Thi" và "Toàn Tống Từ". 
- Đình Hộ 庭戶 : Sân trong nhà, khoảng giữa cửa cái và phòng khách ngày xưa.
- Khí Tiên Thanh 氣先清 : Khí hậu mát mẻ trước khi (sương xuống).
- Bất Cam 不甘 : là Không cam lòng; không cam tâm.
- Sổ 數 : Tính từ chỉ Vài, Một vài; Khi là Động từ thì SỔ có nghĩa là Đếm; khi là Danh từ thì đọc là SỐ (dấu sắc), có nghĩa là Con số. 

Nghĩa Bài Thơ:

Ngồi Trong Đêm

Sân trong nhà vắng vẻ chẳng có người nào, chỉ có vầng trăng thu trong sáng. Khi sương đêm sắp rơi thì khí hậu cũng trở nên mát mẻ trước. Cây ngô đồng trong sân như không cam tâm phải héo úa tàn tạ trong mùa thu, nên vài chiếc lá còn lại trên cây cũng đang cố đón gió thu hiu hắt mà xạc xào !
Cái cố gắng vươn lên của tuổi già, không chịu khuất phục trước thời gian, được tác giả thể hiện qua hình ảnh cây và lá ngô đồng, trước khi héo úa cũng ráng vươn lên mà xạc xào trước gió thu hiu hắt. 


Diễn Nôm:
DẠ TỌA

Vắng vẻ sân nhà thu sáng trăng,
Khí trời trở mát trước sương giăng.
Ngô đồng chẳng chịu thu tàn úa,
Đón gió xạc xào dưới ánh trăng. 
 
Lục Bát:

Sân nhà vắng, sáng trăng thu,
Khí trời mát trước sương mù tỏa giăng.
Ngô đồng như chẳng cam tâm,
Xạc xào mấy lá thì thầm gió thu!

Đỗ Chiêu Đức

D - DẠ TỌA của Lục Du 陸游 (Tống)

夜坐           DẠ TỌA

懷抱何蕭爽, Hoài bão hà tiêu sảng,
涼風掃鬱蒸。 Lương phong tảo uất chưng.
寒蛩喧敗草, Hàn cùng huyên bại thảo,
飢鼠囓枯藤。 Cơ thử giảo khô đằng.
蝶入誰家夢, Điệp nhập thùy gia mộng,
花殘半夜燈。 Hoa tàn bán dạ đăng.
無人論道德, Vô nhân luận đạo đức,
長嘯愧孫登。 Trường khiếu quỹ Tôn Đăng

陸游                 Lục Du

* Chú Thích :
- LỤC DU 陸游 (1125—1210)tự là Vụ Quan 務觀, hiệu là Phóng Ông 放翁. Ông là thi từ nhân đời Nam Tống. Người đất Sơn Âm Việt Châu (huyện Thiệu Hưng tỉnh Chiết Giang ngày nay). Đời Tống Cao Tông ứng Lễ Bộ Thí, bị Tần Cối chặn lai. Đến đời Hiếu Tông ban hàm tiến sĩ xuất thân. Trung niên vào đất Thục, đầu quân vào quân đôi, làm đế chức Bảo Chương Các Đãi Chế. Già về sống ở quê nhà, sáng tác thi ca đến nay còn truyền tụng hơn chín ngàn bài, nội dung gồm đủ dề tài vô cùng phong phú.
- Hoài Bão 懷抱 : HOÀI là Cái Lòng, BÃO là Vòng tay, là Ôm ấp; Nên HOÀI BẢO là Trong lòng vòng tay; nghĩa bóng là "Cái gì đó mà ta ấp ũ ở trong lòng". Trong thơ là nghĩa đen, chỉ Trong vòng tay, là "Ở trong lòng" mà thôi. 
- Tiêu Sảng 蕭爽: Vắng vẻ sảng khoái dễ chịu.
- Uất Chưng 鬱蒸: là Hơi nóng nung nấu khó chịu.
- Hàn Cùng 寒蛩: Những con dế bị lạnh.
- Bại Thảo 敗草: Cỏ đã úa tạn Có héo.
- Cơ Thử 飢鼠: Những con chuột bị đói lạnh.
- Khô Đằng 枯藤: Những sợi dây mây khô.
- Tôn Đăng 孫登: Ẩn sĩ thời Tam Quốc, tự là Công Hòa, Đạo giáo tôn xưng là Tô Môn Tôn Chân Nhân. Ông ẩn cư ở Bắc Sơn Hà Nam, chuyên nghiên cứu thuyết Lão Trang và Kinh Dịch. Sau khi đắc đạo thì thuyên cư ở Tô Môn Sơn, ông biết được qúa khứ vị lai, từng khuyên răn Nguyễn Tịch và Kê Khang trong Trúc Lâm Thất Hiền quy ẩn để tránh xa cái tác hại của thế tục. Kê Khang không nghe nên cuối cùng phải chịu họa sát thân vào mình.

Nghĩa Bài Thơ:
Ngồi Trong Đêm

Sao mà lại cảm thấy trong lòng sảng khoái dễ chịu thế nầy, gió thu mát mẻ đã quét tan hết những nóng nực nung nấu bấy lâu. Những con dế lạnh lẽo còn đang kêu vang trong những vùng cỏ úa, và những con chuột đói đang cắn phá những dây mây khô. Những con bướm đêm lảng vảng như đang bay vào giấc mộng của ai kia, và những bông hoa tàn úa như những ngọn đèn nửa đêm đang tàn lụn. Không có người để cùng bàn luận về chuyện đạo đức ở trên đời, ta muốn hú dài một tiếng nhưng còn thẹn với ẩn sĩ Tôn Đăng nên lại thôi.

Diễn Nôm:
DẠ TỌA


Trong lòng sảng khoái làm sao,
Gió thu quét sạch biết bao hầm hì.
Dế mèn cỏ lạnh rỉ ri,
Những con chuột đói cắn ghì mây đay.
Chập chờn bướm nhập mộng ai,
Hoa tàn như ngọn đèn phai canh tàn.
Không người đạo đức luận bàn,
Hú dài một tiếng thẹn chàng Tôn Đăng!

杜紹德
Đỗ Chiêu Đức

Hương Mùa Thu Lãng Đãng -Thơ Tuệ Nga - Nhạc Vĩnh Điện


Thơ: Tuệ Nga
Nhạc: Vĩnh Điện
Tiếng Hát Ngọc Quy

Quê Hương Mùa Bão Lũ


Bên thềm nặng hạt mưa rơi
Giọt rơi trên lá, giọt trôi vào lòng
Ngoài kia mưa vẫn mênh mông
Phải đâu đất khách muôn trùng xa xôi.

Chiều nay bên quán trọ đời
Nghe mưa tê tái về nơi quê nhà
Não nùng từng hạt mưa xa
Tang thương trút xuống quê ta ngậm ngùi.

Chạnh miền đất mẹ xa xôi
Gió điên cuồn gió nát lời nước mây
Ai đâu cảm hết đau nầy
Xẻ chia một tấm lòng, đây nghĩa tình.!

Đêm tàn rồi để bình minh
Khổ đau sẽ hết, đến bình an thôi!
Quê cha, đất tổ bao đời
Nhớ từ muôn thuở ngọt lời quê hương.

“Nhiễu điều giữ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng”
Chiều nay mưa gió não nùng
Chạnh lòng lữ khách tình chung quê nhà.


South Dakota 20/10/2020
Mặc Phương Tử

Thương Nhớ Anh Kỷ Cương

(Anh Cương và chị Đàn trên du thuyền đi Bermuda 2007)

Nhớ anh Kỷ Cương
Người anh rễ khác thường
Đầy nhiệt tình, yêu thương và cởi mở
Với tiếng cười dòn như pháo nổ
Với nhiều tài nổi tiếng khắp bốn phương
Giáo sư Toán giỏi nhất của các trường
Từ Vĩnh Long, Saigon, đến Toronto
Đem Phật pháp vào lớp dạy học trò
Thở vào, thở ra, mỉm cười, thư giãn
Thực tập thiền ôm, thầy trò cùng xúc cảm
Tâm Thành từng làm Giáo thọ Làng Mai
Diễn văn, viết sách, họa thơ cũng tài
Đã bao lần anh em mình văn nghệ
Em làm thơ, anh họa lại hay ghê!
Trên du thuyền, trong nhà thương cũng chì
Riêng nghề ngáy, anh độc nhất vô nhị!!
Mỗi đêm về, hò dô ta kéo gỗ
Hay là sư tử hống dạy người tu?
Kỷ niệm về anh, viết sao cho đủ
Cám ơn đời, những lúc ngồi gần nhau
Hát cho nhau khúc thiền ca thân ái:
Cho dù thời gian có phôi pha
Cho dù ngàn vạn tháng năm qua
Ta vẫn yêu thương nhau mãi mãi.. (1)
Anh ra đi bao người thương nhớ mãi
Cầu mong hương hồn anh chóng siêu thăng
Theo ánh Quang Minh, đến cõi Vĩnh Hằng
Hẹn một ngày gặp anh nơi Tịnh Độ.

Hoàng-Tâm
Gaithersburg, MD, 9-5-2011

(1) Bài hát anh Cương rất thích và hay hát:


Gần Nhau

Gần nhau trao cho nhau
Yêu thương tình loài người
Gần nhau trao cho nhau
Tin yêu, đừng gian dối
Gần nhau trao cho nhau
Ánh mắt nhân loại này
Tình yêu trao cho nhau
Xây đắp trên địa cầu.

Cho dù rừng thay lá xanh đi
Cho dù biển cạn nước bao la
Ta vẫn yêu thương nhau mãi mãi..

Gần nhau trao cho nhau
Yêu thương dù một ngày
Gần nhau trao cho nhau
Bao nhiêu tình yêu ấy
Gần nhau trao cho nhau
Nước mắt hay nụ cười
Và xin trao cho nhau
Những ước mơ tuyệt vời.

Cho dù bầu trời kéo mây đen
Cho dù rừng nào thiếu muôn chim
Ta vẫn yêu thương nhau mãi mãi...

Gần nhau trao cho nhau
Yêu thương đừng giận hờn
Gần nhau trao cho nhau
Ta đem tình yêu tới
Gần nhau trao cho nhau
Những tháng năm nồng nàn
Giờ đây trong yên vui
Xin nhớ mang nụ cười.

Cho dù thời gian có phôi pha
Cho dù ngàn vạn tháng năm qua
Ta vẫn yêu thương nhau mãi mãi..

Này anh, khi mưa rơi
Em nghe lòng bồi hồi
Này em, khi sương rơi
Tan theo làn mây khói
Một mai ta chia tay
Xa cách nhau ngàn trùng
Thì xin trao cho nhau
Câu mến thương ngập lòng.

Translated to sing by Hoang-Tam:

Come Closer

Come close; let us share
Our love for mankind
Come close; let us share
Mutual trust, not lies.
Come close; let us share
With our human heart
Our love for mankind
For a better world.

Forest leaves may brown and die
Ocean water may run dry
Our love will last forever…

Come close and let’s share
Even for one day
Come close and let’s share
All our love today
Come close and let’s share
A teardrop or a smile
And please also share
Our wonderful dreams

Dark clouds may blacken the sky
Forests bird life may not fly
Our love will last forever…

Come close and let’s share
Our love, not anger
Come close and let’s share
All our good tidings
Come close and let’s share
The warm loving years
In peace and harmony
Remember our smiles

Time may fade all memories
Months and years may pass quickly
Our love will last forever…

My dear, when it rains
My heart seems in pain
My dear, when dews fall
Then evaporate
One day we’re apart
Miles and miles away
Remember to share
Our kind, loving words.

Hoang-Tam


Nhớ Thương Thầy


Sáng nay tôi đến trường
Được biết Thầy nằm nhà thương
Tan trường
Tôi vào vườn hái trộm Cam,Quít Ổi
Ông chủ vườn bắt được
Cột tôi vào thân cây
Vợ ông chạy đến hỏi:
Tại sao con hái trộm?
Tôi thưa:
Thầy con nằm nhà thương
Không có tiền mua quà
Con phải đi hái trộm
Xin bác hãy tha cho
Bà chủ chẳng đắn đo
Hái thêm vài ba quả
Bỏ vào cho đầy giỏ
Bà bảo:
Con hãy đi thăm thầy


Tôi đi thăm thầy tôi
Kể hết chuyện đâu đuôi
Thầy nói
Sao em lại làm thế???
Thầy lại hỏi tôi rằng
Hôm em nghịch trong lớp
Thầy đánh hơi nặng tay
Em bị đau lắm không?
Dạ thưa thầy:không ạ
Em phải lo chăm học
Đừng nghịch nữa nghe em


Kể từ đó về sau
Tôi không còn nghịch nữa
Cuối năm ,tôi thi đậu
Vào Đệ thất trường Phan…
Những đứa bạn cùng lớp
Không còn trêu chọc tôi

Hai mươi năm nổi trôi
Tôi trở về thăm thầy
Thầy đã già quá đỗi
Thầy “mất dạy” lâu rồi
Phải cuốc bẫm cày sâu
Thầy dặn:
Trước ngày em về Mỹ
Em nhớ trở lại đây
Tôi đã vâng lời thầy
Thầy tặng Cam Qúit Ổi
Tôi ôm thầy thật chặt
Và khóc trên vai thầy

Rồi ngày tháng qua đi
Hơn mười năm sau nữa
Tôi về quê thăm thầy
Thầy đã vào thiên Thu
Với giỏ Cam Quit Ổi
Tôi đi viếng mộ thầy
Lâm râm tôi khấn nguyện:
Cam Qúit Ôỉ ngày xưa
Những trái cây hái trộm
Em đã đem tặng thầy
Thầy đã vui lòng nhận
Ngày nay
Bằng tiền em làm ra
Em mua Cam Quit Ổi
Em kính dâng lên thầy
Thầy có còn nhận được?!
Thầy ơi
Thầy ở dưới mộ sâu
Hay đã về cõi Phật
Kính mong thầy an vui


Hoàng Long
Thang 5/2018