Sáng Tác: Song Ngọc
Ca Sĩ; Nhật Trường
Thực Hiện: Đặng Hùng


Bài Xướng:

Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân
Ôi, Nguy tai!
Nguy hiểm thay, cao thay!
Đường Thục đi khó, khó hơn lên trời xanh.
Các vua Tàm Tùng và Ngư Phù
Mở nước bao la khổ nhọc biết bao!
Từ đó đến nay, đã bốn vạn tám nghìn năm,
Mới thông suốt từ ải Tần đến chỗ có khói (nơi có người ở)
Phía tây là núi Thái Bạch có đường hẹp chỉ đủ cho chim đi,
Vắt ngang đến tận đỉnh núi Nga Mi.
Đất lở, núi sập, tráng sĩ chết,
Rồi mới có thang trời, đường đá móc nối liền nhau.
Phía trên có ngọn núi cao giống như sáu rồng lượn quanh mặt trời.
Phía dưới có dòng sông uốn khúc sóng xô ngược dòng nước chảy.
Hạc vàng còn không bay qua được;
Vượn khỉ muốn vượt qua, cũng buồn bực vịn để tới, leo trèo mà sang.
Rặng núi Thanh Nê khuất khúc biết bao!
Cứ trăm bước lại có chín khúc quặt vòng quanh núi non hiểm trở.
Đứng trên cao, ngẩng trông nín thở, tưởng chừng như mó được sao Sâm, sao Tỉnh (sao Hôm sao Mai),
Đưa tay vỗ bụng, ngồi than thở hoài.
Hỏi ông bạn đang đi về phía Tây, bao giờ mới về?
Đường đi cheo leo, nguy hiểm, không với tới được.
Chỉ nghe thấy tiếng chim kêu đau thương trong hàng cây cổ thụ,
Con trống bay theo con mái, lượn quanh trong rừng.
Lại nghe thấy tiếng chim tử qui (dịch là con cuốc) kêu dưới bóng trăng đêm, buồn trong núi vắng.
Đường Thục khó, khó hơn lên trời xanh.
Khiến người ta nghe nói đến cảnh đó, phải héo hắt vẻ mặt trẻ trung.
Các ngọn núi liền nhau, cách trời không đầy một thước.
Cây thông khô vắt vẻo tựa vào vách đá cao ngất.
Nước bay, thác chảy ầm ầm.
Đập vào sườn núi, rung động đá, muôn khe suối vang như sấm.
Đường Thục hiểm trở là như thế!
Thương thay cho những người đi đường xa,
Tại sao mà đến đây?
Miền Kiếm Các cheo leo, chót vót!
Chỉ một người canh giữ ải,
Đến muôn người cũng không qua nổi.
Những lính giữ ải hoặc là người không thân (với bạn),
Đều có thể biến thành lang sói.
(Những người đi đường thì) ban sáng phải lánh cọp dữ,
Buổi tối phải tránh rắn dài;
Bọn chúng mài nanh, hút máu,
Giết hại người nhiều như cây gai.
Thành Cẩm Quan tuy vui (đối với mình),
Nhưng sao bằng sớm trở về nhà.
Đường Thục khó, khó hơn lên trời xanh.
Nghiêng mình trông sang phía tây, than thở hoài.
Đường Thục Khó
Ôi nguy tai!
Cao thay! Hãi kinh!
Đường Thục đi khó,
Khó hơn lên trời xanh!
Từ Ngư Phù, Tàm Tùng,
Mở nước non gian khổ,
Qua bốn vạn tám ngàn năm ròng,
Nối ải Tần giao thông xóm nhỏ.
Xưa Thái Bạch phía tây hiểm trở,
Vượt Nga Mi hẻm núi chơi vơi.
Bao tráng sĩ chết vì đá lở,
Để ngày nay nối thành sạn đạo thang trời.
Trên, dẫy núi cao như sáu rồng chầu nhật,
Dưới, một dòng quanh co nước giật sóng xô.
Bay qua hạc vàng còn chóng mặt,
Muốn sang buồn nhọc vượn vịn trèo.
Thanh Nê đá cheo leo,
Trăm bước đi cong queo chín chỗ.
Sao Sâm sao Tỉnh với tay khều.
Nhìn lên vỗ bụng ngồi than khổ.
Hỏi anh sang Thục bao giờ về?
Đường núi chênh vênh thấy mà ghê.
Chim trống, mái, rượt quanh rừng rậm,
Đậu cành cổ thụ kêu thảm thê.
Nghe cuốc kêu thâu đêm trăng tỏ.
Núi buồn tênh.
Đường Thục đi khó,
Khó hơn lên trời xanh.
Ai nghe cũng mặt nhăn mày ngược.
Núi sát núi cách trời nửa thước*.
Thông khô vắt vẻo ngả sườn non.
Thác bay suối chạy đua nhau tuôn,
Quật trên đá ầm ầm như sấm.
Đường hiểm nguy biết mấy!
Thương viễn khách xa xăm,
Tới đây làm chi vậy!
Ngặt nghèo Kiếm Các rặng cao thâm.
Một lính giữ ải quan,**
Vạn người qua không nổi.**
Lính hoặc kẻ không thân,
Đều biến thành chó sói.
Sáng tránh hổ gầm,
Chiều lo rắn đói,
Lũ qủy sát nhân,
Ăn tươi nuốt vội.
Cẩm thành tuy yên thân,
Về nhà vui gấp bội.
Đường Thục khó khăn,
Khó hơn lên trời xanh.
Hướng về tây nghiêng mình than mãi!
Oh, but it is high and very dangerous!
Such travelling is harder than scaling the blue sky.
...Until two rulers of this region
Pushed their way through in the misty ages,
Forty-eight thousand years had passed
With nobody arriving across the Qin border.
And the Great White Mountain, westward, still has only a bird's path
Up to the summit of Emei Peak --
Which was broken once by an earthquake and there were brave men lost,
Just finishing the stone rungs of their ladder toward heaven.
...High, as on a tall flag, six dragons drive the sun,
While the river, far below, lashes its twisted course.
Such height would be hard going for even a yellow crane,
So pity the poor monkeys who have only paws to use.
The Mountain of Green Clay is formed of many circles-
Each hundred steps, we have to turn nine turns among its mound --
Panting, we brush Orion and pass the Well Star,
Then, holding our chests with our hands and sinking to the ground with a groan,
We wonder if this westward trail will never have an end.
The formidable path ahead grows darker, darker still,
With nothing heard but the call of birds hemmed in by the ancient forest,
Male birds smoothly wheeling, following the females;
And there come to us the melancholy voices of the cuckoos
Out on the empty mountain, under the lonely moon....
Such travelling is harder than scaling the blue sky.
Even to hear of it turns the cheek pale,
With the highest crag barely a foot below heaven.
Dry pines hang, head down, from the face of the cliffs,
And a thousand plunging cataracts outroar one another
And send through ten thousand valleys a thunder of spinning stones.
With all this danger upon danger,
Why do people come here who live at a safe distance?
...Though Dagger-Tower Pass be firm and grim,
And while one man guards it
Ten thousand cannot force it,
What if he be not loyal,
But a wolf toward his fellows?
...There are ravenous tigers to fear in the day
And venomous reptiles in the night
With their teeth and their fangs ready
To cut people down like hemp.
Though the City of Silk be delectable, I would rather turn home quickly.
Such travelling is harder than scaling the blue sky....
But I still face westward with a dreary moan.
Phí Minh Tâm
***
Đường Thục KhóY hu hy, cao thay nguy hiểm
Đường Thục khó, khó lên trời xanh
Tàm Tùng, Ngư Phù liêt oanh
Dựng nước tự thuở mông mênh dáng hình
Mất bốn vạn tám nghìn năm lẻ
Mới qua Tần, vắng vẻ khói im
Phía tây Thái Bạch đường chim
Vắt ngang đỉnh núi như tìm Nga My
Tráng sĩ chết, đất di non lở
Tiếp thang trời, núi vỡ móc liền
Sáu rồng chầu nguyêt bên trên
Sóng xô phía dưới ngược triền uốn cong
Hạc vàng bay còn không thể vượt
Khỉ vượn rên tay buốt vin trèo
Thanh Nê một dãy cheo leo
Đường đi quanh quẹo bước theo núi vòng
Sao Tĩnh, Sâm nhìn không dám thở
Vỗ bụng hờ than nhỏ nhiều khi
Bạn Tây du, lúc nao về?
Đường nguy, hiểm trở chẳng hề dễ leo
Nghe chim khóc, buồn theo cổ thụ
Trống mái bay, rộn phủ cánh rừng
Tử quy kêu nguyệt rưng rưng
Núi buồn vắng vẻ thê lương não nề
Đường Thục khó, hơn về trời thẳm
Khiến người nghe lệ thảm dung nhan
Núi, trời cách một tấc gang
Thông khô vắt vẻo dựa ngang đá bừa
Nước thác đổ tranh đua huyên náo
Dập sườn non, đá đảo, khe vang
Đường hiểm trở, khổ đoạn tràng
Thương người phiêu bạt quan san bao ngày
Tại sao lại đến đây
Kiếm Các núi ngất mây
Một người canh giữ ải
Muôn người vượt khó thay
Gặp kẻ không nhân ái
Sài lang thú tính bày
Sáng lánh xa mãnh hổ
Chiều né gặp rắn dài
Thường mài nanh hút máu
Giết người cây dầu gai
Dù Cẩm thành vui thú
Sao bằng về nhà ngay
Đường Thục khó, khó hơn trời thẳm
Luôn thở than, nghiêng nhắm về Tây!



Trăng trắng ngà, giữa ngàn sao lấp lánh,
Sương mơ màng, trên đỉnh núi xa xa
Cúc nở nụ cười chúm chím vàng hoa
Tường vi đỏ, như môi cô hàng xóm.
Nắng hồng trên cỏ, chớp lia đom đóm,
Ấy là Thu!… Thu đã tới trước nhà!
Chào đón Nàng, có giọng hát sơn ca
Đàn bướm nhỏ, bay chập chờn khiêu vũ.
Cả rừng phong, áo muôn mầu quyến rũ,
Liễu nghiêng đầu, hong mái tóc xanh lơ
Mây lưng trời, bỗng dừng lại ngẩn ngơ
Gió mơn trớn đa tình hôn trên má.
Chao ôi! Thu dịu hiền… yêu Thu quá!
Một trời Thu… hay tất cả là Thơ?
Ánh trăng thanh, nhuộm vũ trụ huyền mơ
Đêm buông xuống, Thu đưa ta vào mộng.
Đành đã biết, Thu ôm tròn lẽ sống,
Nhưng xá gì… lá rụng với mây bay!
"Thu ẩm hoàng hoa tửu" (*) ngất ngây say
Há phải đợi Đông về ngâm Bạch Tuyết!
Rót tự trái tim, những dòng trác tuyệt,
Đưa Tình Thu, lên Cung Nguyệt mơ màng
Xa chốn trần ai, ô nhiễm, hỗn mang
Thu nhập hồn Thơ… lênh đênh Trời Mộng!
Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia.

Xướng:
Ấp Ủ Bên Lòng
Khổng Thị Thanh Hương