Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2017

Thành Kính Phân Ưu Cùng Gia Đình Anh Tô Văn Đon


Kim Phượng vô cùng xúc động và thương tiếc khi nhận được tin buồn:

Anh Tô Văn Đon 
Pháp danh Đức Ngộ

Cựu Giáo Sư Kỹ Thuật Vĩnh Long vừa mệnh chung lúc 18 giờ 30 phút, ngày 28 tháng 4 năm 2017
Nhằm ngày mùng 3 tháng 4 năm Đinh Dậu 
tại Thành Phố Cao Lãnh, Tỉnh Đồng Tháp
Hưởng thọ 74 tuổi
Kim Phượng chân thành phân ưu, đồng hành cùng nỗi mất mát lớn lao của chị Tô Văn Đon và Tang quyến
Nguyện cầu Hương Linh anh Tô Văn Đon sớm tiêu diêu cõi Vĩnh Hằng.

Thành Kính Phân Ưu
Lê Thị Kim Phượng
( Cựu Giáo Sư Kỹ Thuật Vĩnh Long)

Thơ Tranh: Hoa Sắc Máu


Thơ: Kim Phượng
Thơ Tranh: Kim Oanh


Bóng Cổ Thi



Dõi mắt trông vời cánh hạc di
Ngàn năm sau có nhớ nhung gì?
Lầu hoang chết điếng trăng mòn chóe
Sông lạnh mơ màng nước biến đi
Khói sóng hoàng hôn buồn lữ thứ
Chạnh lòng cô lữ nặng sầu bi
Đưa tay hái lấy yêu vào nhớ
Hồn chữ chợt về bóng cổ thi

Bằng Bùi Nguyên

Nói Với Ngày Này


Tháng tư năm ấy mưa tầm tả
Cỏ cây nghiêng ngã dáng eo xèo
Hoa mới nở tơi bời vật vã
Tình vừa thơm gió cuốn bay vèo.

Mắt héo hắt nhìn từng chiếc lá
Màu đang xanh vội vã thay màu
Theo nước chảy trôi ra biển cả
Tơi tả về đâu? Chìm đáy sâu?

Éo le cuộc sống theo ngày tháng
Mùa Xuân sao lại đổ mưa Ngâu
Đất trời cũng khổ sầu ngao ngán
Nước non sao vẫn thấm đòn đau?

Nuôi niềm tin dạt dào lai láng
Nắng mưa chan chứa giọt yêu thương
Để núi sông tương lai xán lạn
Vinh quang hạnh phúc mãi miên trường!

Anh Tú
April 27, 2012

Tứ Tuyệt Tháng Tư



Lữ Thứ
Bao thu vời vợi nỗi hàn ôn
Xao xác thời gian vó dập dồn
Đất khách hồn quê sầu lử thứ
Chuông chiều se sắt mỗi hoàng hôn!

Quán đêm
Trăng tà lả lả bóng thùy dương
Quan vắng đêm thâu lạnh hải đường.
Tiếng sáo thuyền sông ngơ ngẩn khách
Người về quạnh quẽ nước trời sương 

Xuân muộn
Vườn xuân hương thoảng gió lao xao
Nhảy múa trên hoa nắng đổi màu.
Hoa bướm cợt cười khoe sắc thắm
Mơ màng thiếu nữ mắt buồn sao .

Vô Thường
Đã biết lẽ vô thường
Mà khôn cầm tiếc thương.
Thời gian làm bạc tóc,
Hiu hắt bóng tà dương.

Chiều
Bỗng nhiên buồn vơ vẩn
Cây cỏ chiều hắt hiu.
Hương pha trà độc ẩm
Lạnh lẽo tiếng chim chiều.

Đường Về
Hồi chuông xé không gian
Xao xuyến bỗng ngập tràn.
Đường về ngày một ngắn
Sương khói chiều mênh mang 

Mộng Về
Ôm lòng mãi mộng về
Bên trời khách ủ ê.
Vườn xưa đà đổi chủ,
Xa lạ mảnh tình quê.

Đêm
Rỉ ran dế oán trách
Song lạnh gió ri rào.
Bên đèn vài trang sách
Mới nằm đã chiêm bao.

Mailoc
4-26-17
( Cảm xúc tháng Tư – 2017 )

Phảng Phất


Đã gần hết Tháng Tư. Bầu trời Miền Đông vẫn còn xám xịt, mưa lai rai kéo cái lạnh chạy dài từ Đông vào Xuân. Cây trong rừng muốn thay lá mà nắng chưa đủ độ hồng. Mầm lá xanh còn e ấp chưa chịu tỏa cánh xanh rờn. Vườn nhà, mấy khóm hoa tulip cố nhoi lên để khoe màu, mặc nắng mưa. Tội những cọng cây yếu hơn mùa trước vì thiếu nắng, cành lá cố xòe ra gợi ánh mắt người, chờ nụ cười của hôm nay và ngày mai.

Tiếng cười chưa khẩy lên trong không gian vắng lặng bên ngoài. Tôi đi tìm hương quá khứ trên những trang sách báo cũ tiếc hoài chưa chịu vất đi, sợ khối chữ nghĩa ân tình trở thành bụi thời gian. Có thể đó là sự đồng cảm với một người bạn văn: Mỗi lần dọn nhà, thấy sách báo mà thương, vất đi cũng nhẹ phần khuân vác, nhưng sợ lòng mình man mác những ưu tư! Sách báo in nhiều cũng tội cho rừng vơi màu xanh của lá, nước lũ vượt nguồn xoáy vỡ đất quê!

Còn bao năm nữa ta mài mực
viết phóng lên trời những dấu than!

Đỡ tốn mực và tốn giấy, thì viết phóng lên trời chắc cũng vui dẫu chỉ là những dấu chấm than!! Tiếc là cứ loay hoay mãi với việc người, việc ta mà khất lần những bữa viết. Hoặc cảm thấy đã viết đủ điều nên viết, viết thêm chưa chắc đã khá hơn với dòng nghĩ vốn đã trầm cảm.

Nhặt tờ Phố Văn số 44 - tháng 10/2004, với chủ đề "Thu Nói Với Người", chợt thấy mênh mông đời của mộng, cho dẫu muốn "Gọi Điêu Tàn Thức Dậy".

Mộng dằng dặc, mộng nặng đầy
kéo hồn trầm ý, đè gầy lời tâm!

Bật ra được hai câu thấm dòng hoang ngữ giữa chiều vơi, lại thấy nôn nao viết điều gì đó cho ta giữa khoảnh thời gian gác bút niệm đời!
Ấy vậy mà vừa đọc lời Trần Doãn Nho giới thiệu tập truyện của Lâm Chương: "Tôi để ý, càng ngày, Lâm Chương càng viết ngắn đi... càng ngày anh càng kiệm lời hơn". Ngẫm mà hay! Sự kiệm lời của một nhà văn chuẩn mực là muốn nâng niu từng hạt chữ cho nghĩa tỏa hương thơm. Thấy mà ham.

Tôi cũng muốn: Thử xem một tháng thơ không viết / Chữ nghĩa dư ra được bao nhiêu. Nín viết, kiệm lời thế mà mấy tháng qua, chữ dư ra không đủ lấp kín cái dấu hỏi em quăng vào mailbox của tôi: Sao im lặng thế?
Giữa thời tress lây lan cùng khắp mặt địa cầu do tiếng vỡ của những đồng tiền rơi vào hố thẳm! Sự im lặng của chữ đồng nghĩa với sự khuất bóng của một nhân sinh. Và em thảng thốt nhìn khung trời vắng bóng chân thơ! Dẫu đã có lần báo trước:

Mai anh cùng chữ ẩn cư
Rảnh, mời em ghé cội từ thăm anh.

Vậy mà vẫn sợ đóa hồng em chờ đặt vào đúng chỗ, hoặc tôi như chưa từng có mặt trong đời! Mà tôi thì vẫn muốn mình hiện hữu dầu chỉ là phảng phất:

Chẳng thế, thời xưa buồn mất nẻo
bờ bến hồng hoang tự thuở nào
bia đá rêu xanh lời đáy mộ
đời lạnh mùa thương những khát khao!
Trăng đã vì đêm bàng bạc sáng
sao người không vì núi thẳm xanh!

Hôm nay viết chừng ấy, để em biết anh còn có mặt, dấu chân thơ còn trên lối xanh của một thảo nguyên xưa!

Cao Nguyên

Thứ Sáu, 28 tháng 4, 2017

Thơ Tranh: Hồn Đêm


Thơ: Mailoc
Thơ Tranh: Kim Oanh 



Cánh Hồng Trong Đời



Tôi ngồi thật im lặng
Thật tỉnh trong đêm vắng
Để nghe giọt lệ lòng
Thương về cánh hồng mỏng

Gió đâu rất phủ phàng
Dù làn nhẹ phớt ngang
Không thể là hữu thường
Nói chi một cánh hổng

Chỉ có trong tâm hồn
Chẳng hệ lụy tư tưởng
Mới gọi là tri âm
Một cánh hồng vô thường

Một cánh hồng băng trinh
Hương thắm cõi vô hình
Tâm hồn người là tiên
Ngự trị ở xác trần

Bỗng thấy mình hạt cát
Tiếng thời gian xô xát
Nằm giữa khoảng bơ vơ
Cũng mang niềm xót xa

Một hạt cát trong đời
Đã biến vào trong thơ
Mang nỗi lòng tri kỹ
Gửi về nơi xa xôi

Hải Rừng
10/4/2011

Nỗi Buồn Xa Xứ



Chiều đi chầm chậm trên mây
Ánh vàng lơ lững hàng cây ngậm ngùi
Nhớ về làng cũ xa xôi
Ôi quê hương ấy muôn đời tôi yêu
Chiều đi, chiều lại kêu chiều
Tiếng chim bìm bịp mang nhiều nhớ thương
Lối xưa tìm đến sân trường
Cây me, quán nhỏ, con đường ven sông
Ra đi canh cánh bên lòng
Nỗi buồn xa xứ, đôi dòng tâm tư.

Biện Công Danh
24/3/17

Như Khói Đông Phai - Thơ Hồng Thúy - Thực Hiện Quýdenver


Thơ: Hồng Thúy 
Saxo: Trần Mạnh Tuấn
Thực Hiện Quýdenver

Hư Ảo - Bèo Bọt



Hư Ảo

Em hỏi anh rằng mây biến đâu?
Vì sao hoa thắm chóng phai màu?
Dòng sông hà cớ trôi biền biệt?
Cơn gió không dưng thổi xạc xào?
Ai khiến ngày đêm luôn hoán đổi?
Ai xui sóng biển mãi xô trào?
Phải chăng tất cả đều hư ảo
Ngay cả con người cũng khác đâu!

Sông Thu
***
Các Bài họa:


Bèo Bọt


Hoa trôi, bèo dạt, biết về đâu?
Rày đó, mai đây, khó vẹn màu
Nước lớn trồi lên chừng lặng lẽ
Nước ròng hạ xuống ngỡ lào xào
Nghĩ thân lận đận, lòng ngao ngán
Xót phận lênh đênh, lệ đổ trào
Lại vướng tình ai, ai có thấu ?
Thôi đừng hờn trách, chẳng gì đâu

Thục Nguyên
***
Người Đâu?


Nhủ thầm nào phải lỗi mình đâu?
Biền biệt tăm hơi... ảnh ố màu!
Mấy bữa trông nàng, mưa lất phất
Nhiều hôm nhớ bậu, gió lào xào
Bồi hồi tấc dạ dường tim vỡ
Khắc khoải từng đêm tựa sóng trào
Thoang thoảng nồng hương vùi gối chiếc
Trăng già nheo mắt hỏi người đâu ?

Như Thu
***
Chợt Hiểu


Ta thường tự hỏi bởi vì đâu
Chẳng nhuộm hà chi tóc bạc màu?
Nước hết nhờ sông còn thốc thả?
Cây thôi cậy gió có xì xào?
Nhiều vui, dạ há như kim chích?
Ít động, lòng sao tựa sóng trào?
Chợt hiểu muôn điều cùng bản sự
Nên đành nín lặng nghĩ gì đâu.

Nguyễn Gia Khanh
***
Đều Là Quy Luật


Đều là quy luật lạ chi đâu
Có thắm nên phai đổi sắc màu
Dòng cuốn chảy trôi sông tụ biển
Gió cuồng lạnh nóng khí quay xào
Đông về giá lạnh mầm nôn ủ
Xuân tới ấm êm lộc biếc trào
Xoay chuyển bánh xe vòng chuyển mãi
Đều là quy luật có chi đâu

Trần Lệ Khánh
 12-4-2017
***
Hỏi


Hương nồng buổi trước hỏi còn đâu ?
Trỗi phía tầng cao vẹt đỏ màu ?
Đỉnh núi sương giầm, hoa rã rượi
Lòng sông lũ cuốn ,gió xì xào
Người đi mỗi bước ngàn thông khuất
Kẻ ở từng đêm suối lệ trào
Nước đục cò thêm mùa phởn chí !
Vai gầy, gánh nặng, biết về đâu ?

12 - 4 - 2017
Phạm Duy Lương
***
Tự Hỏi


Nhìn sông tự hỏi sóng về đâu?
Chiếc lá xanh non lại úa màu?
Thu gió mà răng lời vút vít?
Đông mưa cứ rứa tiếng lào xào?
Vàng mai chi lẽ trời xuân thắm?
Đỏ phượng vì mô lửa hạ trào?
Tôi hỡi, diệt sình điều kiện hóa
Cho lòng bám víu chẳng nơi đâu!

Lý Đức Quỳnh
***
Tình Nhớ


Giờ này anh ở tận nơi đâu
Tấm áo phong sương có nhạt màu
Nắng tắt đàn chim bay léo nhéo
Gió rung cây lá rớt lào xào
Nào quên phố cũ lòng chan chứa
Nhớ mãi đường xưa lệ ứa trào
Lay lắt người đi qua nỗi nhớ
Tình đành ly biệt có ngờ đâu

Minh Thuý
***
Về Đâu Nỗi Nhớ


Hẹn rồi cứ đến có sao đâu
Sá kể môi son đã nhạt màu
Vẫn tựa rượu ngon tài cất nấu
Dường như món ngậy giỏi chiên xào
Người say, buông nón tình xe xắt
Ta cảm, cầm tay ý cuộn trào
Trống hội xa dần mơ giải yếm
Chòng chành nỗi nhớ biết về đâu.

Phan Tự Trí

Thứ Năm, 27 tháng 4, 2017

Thơ Tranh: Tà Dương Tịch Chiếu


Thơ: Đỗ Chiêu Đức
Thơ Tranh: Kim Oanh

Mùa Hè Của Tôi Đâu


Rồi một sớm trường im tiếng trống
Dãy Huỳnh Đàn ngả bóng trên sân
Ngày xanh ơi khuất xa dần
Vàng son cái thuở tình nhân ngọt ngào

Vội khoảnh khắc buốt đau cay đắng
Mái trường xưa hoa nắng hẹn hò
Đâu giờ trốn học âu lo
Xếp vào ký ức học trò chưa vơi

Câu tình cũ cõi đời vô vọng
Lối thiên đàng lắm mộng tàn phai
Như sương như khói hình hài
Giữ trong mắt lệ bóng ai nghìn trùng

Kim Phượng

Tháng Tư Buồn



Tháng tư rồi sẽ trôi qua
Nỗi buồn ủ dột như là tiếc thương!
Phấn hoa rơi khắp lối đường
Tiễn đưa đám xác đau buồn bạn ơi!
Cảnh tình nhức nhối chơi vơi
Bên kia thế giới gọi mời ta sang
Vòng tay âu yếm mơ màng
Cố hương đành đoạn giữa đàng lênh đênh
Chân trời góc biển không tên
Những chiều mưa rớt lãng quên phân kỳ
Thân già quạnh quẽ ra chi
Buổi xưa êm ấm, còn gì nữa đâu
Cố nhân ơi suốt canh thâu
Thất cơ tủi phận cúi đầu lệ rơi
Nụ cười chua chát nghỉ ngơi
Vòm trời kỷ niệm xa khơi lẹ làng
Nguyện cầu quê quán bình an
Quê hương yêu dấu xóm làng yên vui!


Mai Xuân Thanh
Ngày 17 tháng 04 năm 2017

Trả Lại Thoáng Mây Bay - Hoàng Thanh Tâm - Vũ Khanh


Sáng Tác: Hoàng Thanh Tâm
Ca Sĩ: Vũ Khanh
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình