Hiển thị các bài đăng có nhãn HạThái TrầnQuốcPhiệt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn HạThái TrầnQuốcPhiệt. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2021

Khao Khát



Trong số những tác giả hoạ vận dưới đây, lần lượt bốn vị đã qua đời.
Cầu chúc hương linh quý niên trưởng an nghỉ nơi cõi vĩnh hằng.
Nguyễn Kinh Bắc xin đăng lại để tưởng nhớ.

Ngô Đình Chương: mất ngày 8-5-2022
Nguyễn Phú Long: mất ngày 2-3-2023
Đông Anh Nguyễn Đình Tạo: mất ngày 28-6-2023
Diệu Tần Nguyễn Tinh Vệ: mất ngày 19-10-2023

****
Bài Xướng:

Khao Khát


Từ độ lên đường biệt mỹ nhân
Chao ơi, thương nhớ đến vô ngần
Quê người sương tuyết trùm muôn nẻo
Đất mẹ đào mai nở mấy lần
Em đã quạnh sầu bao tuổi hạ
Ta hằng khao khát một mùa xuân
Bao giờ tái ngộ, say duyên nhỉ ?
Để ý thơ xưa lại nối vần

Nguyễn Kinh Bắc
***
Những Bài Họa:


Tin Xuân

Đất khách tình cờ gặp cố nhân
Nửa như tở mở nửa tần ngần
Mặt mơ tưởng mặt ngờ trăm mối
Tay nắm bàn tay ngỡ một lần…
Chim chóc hân hoan chào nắng sớm
Lá hoa xào xạc đón tin xuân
Lửa hương sưởi ấm duyên bình lãng
Khổ tận cam lai thoắt chuyển vần

Hồ Công Tâm
***
Gặp Nhau

Lâu quá bây giờ ngộ cố nhân
Vì mừng quên cả sự tần ngần,
Cầm tay để bớt sầu đôi ngả,
Niú áo cho thêm đẹp một lần.
Tâm sự líu lo như lúc trẻ,
Chuyện trò bịn rịn tựa thời xuân.
Gặp đây! Còn gặp? Tình vương vấn!
Trời đất cầu mong cứ chuyển vần.

Nguyễn Phú Long
***
Tuổi Xuân

Trông về cố quận nhớ giai nhân
Mà tiếc ngày xưa quá ngại ngần
Dõi bước chân ngà chừng mấy bận
Nhìn theo gót ngọc đã bao lần
Nỗi niềm vọng lại mơ hồn bướm
Tâm sự choàng lên mộng tuổi xuân
Khắc khoải canh chầy ngày tháng lụn
Khơi nguồn thơ cảm viết dăm vần.

Illinois, Feb. 17. 2013
Phùng Trần Trần Quế Sơn
***
Mây Trắng


Tránh giặc, đảo buồn, vắng cố nhân
Bi-đông sóng vỗ trắng mây ngần
Kiếm cung lửa đạn chia đôi ngả
Thi phú văn chương ngán mấy lần
Em đã khóc vùi trên áo trận
Ta đành câm lặng dưới trời xuân
Ngượng lời hứa hẹn lòng thêm thẹn
Biết thuở nào sau đất chuyển vần?

Diệu Tần
***
Khao Khát

từ khi ly biệt ngóng giai nhân
sợi nhớ đầy giăng sương trắng ngần
khóe mắt u hoài nhay mấy bận
vầng đêm chợt thức giấc bao lần
Hạ đi mong mỏi mơ Thu hẹn
Đông đến mòn chờ mộng đón Xuân
ngày tháng trôi dần Tình vẫn đợi
dấu yêu đành ngỏ bút đôi vần

Tố Nguyên
***
Khát Khao


Xa quê từ độ biệt giai nhân
Vẫn nhớ ai trong giá trắng ngần.
võng lộ phóng qua ngày mấy lượt….
Điện thư gửi tới tháng mươi lần
Thương em khắc khoải chờ tin nhạn.
Xót bậu bồn chồn đợi cảnh xuân
Khó biết bao giờ ta tái ngộ
Khát khao đành chỉ gửi năm vần

LT Đỗ Quý Bái
***
Xuân Nhớ Cố Nhân

Cứ ngỡ không còn gặp cố nhân
Từ ngày viễn xứ nhớ khôn ngần
Nghĩ mình lưu lạc qua nhiều nẻo
ngẫm phận truân chuyên đã lắm lần
Hè đến Phượng buồn khi nắng Hạ
Tết về Mai nở lúc mưa Xuân
Bao giờ gặp lại người xưa nhỉ?
Ta viết bài thơ chẳng đổi vần!

Song Quang
***
Tình Nước

Ngẫm nghĩ thẹn thùng với cổ nhân
Sử xanh soi rọi sáng bao ngần
Nam phương mở rộng thêm nhiều bận
Bắc ngưỡng giữ yên thắng lắm lần
Hải đảo bia đời hong biển mặn
Cao nguyên lưng ngựa trẩy mầm xuân
Vì đâu sinh sự tang thương thế
Bải hoải nhìn mây chuyển ngược vần.

Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

(San Jose, Ca-Feb-2013)
***
Đông Cảnh Kết Giao

Lưu vong lánh nạn gặp tao nhân
Đồng cảnh kết giao chẳng ngại ngần
Tố Cộng giao duyên hòa đủ thể
Nghinh tân chuốt vận họa bao lần
Chuốc ly trà đậm mừng thân hữu
Dâng chén rượu nồng đón chúa xuân
Dân chủ đa nguyên cùng nguyện ước
Tự do tín ngưỡng hiệp xoay vần.

Hoài Việt Nguyễn Vĩnh Tường
***
Xa Vắng

Nàng Thơ từ độ vắng tao nhân
Mặc Khách về thăm luống ngại ngần
Muốn gửi thư sang xa mấy nẻo
Lại nhờ tin nhắn vắng bao lần
Trăng treo khóm trúc thương đêm Hạ
Hoa nở hương trầm nhớ gió Xuân
Bỗng chốc thơ sang từ ải Bắc
Ta đây ai đó kiếp xoay vần

Đông Anh
***
Kỷ Nhân Hồi


Tủi chén Bồ Đào hận kỷ nhân
Kiếm cung chưa vẹn, dạ tần ngần
Ngựa về lãng đãng buồn muôn thuở
Người đợi bâng khuâng khổ vạn lần
Cánh én thôi trao quên dệt mộng
Chinh y đành xếp ngại mừng xuân
Mai đây non nước xanh hy vọng
Thơ sẽ cùng hoa nở đẹp vần

Cao Mỵ Nhân
***
Mời Em Ghé Quán Bên Đường

Ai đó bên đường phải mỵ nhân?
Quán đây không ghé lại tần ngần
Đường xa nghỉ ngựa thôi vài khắc
Chốn cũ mời em nhé một lần
Tiễn biệt hôm nao binh lửa hạ
Đón chào hiện tại thái bình xuân
Non sông chắc hẳn rồi tươi đẹp
Đầu bạc nhìn nhau họa mấy vần

Quán chủ
Ngô Đình Chương


Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2020

Hành Bảy Mươi



Nhịp gõ thời gian điểm bảy mươi!
"Nhân sinh thất thập" đến đây rồi
Giẫm lên lằn mức người xưa hiếm
Mà ngỡ như còn giữa cuộc chơi.

Thỉnh thơ vào án văn đề bút
Gom nắng chiều thương rũ bóng đời
Hiu hắt tà dương rơi cuối ngõ
Chập chờn cánh nhạn lạc xa xôi

Cầm bằng bảy chục an nhiên vậy
Sinh bất phùng thời chịu nổi trôi
Nửa chặng phong trần bao nghiệt ngã
Xoáy theo cơn lốc tả tơi đời!

Lưới trời giăng mắc đan huyền ảo
Trũng thấp đồi cao những chập chùng
Đành chấp nhận băng truông vượt suối
Không dè, hoài bão hóa mông lung

Như thể đoạn trường đeo bổn mạng
Phải thân Kiều gãy khúc đa đoan
Tiền Đường nào tưởng đời quên lẵng
Mảng lưới ngư ông quẳng giải oan

Gởi chốn xa xăm nơi ẩn dấu
Thâm sơn cùng cốc mười năm trường
Bước ra ngoái mặt mình trong kiếng
Nhăn nhúm da nhèo tóc điểm sương

Mắt mỏi mòn trông vời cố quận
Lòng mơ khắc khoải mộng tơ vương
Riêng niềm hoài vọng hồn du tử
Liễu lạnh trăng chìm rũ bến sương.

Cố hữu bạt phiêu khắp vạn nẻo
Từ ngày lửa xám mặt quê hương
Rẫy nương ẩn náu đời lưu xứ
Chữ nghĩa ích gì buổi nhiễu nhương!

Chiến hữu bao năm cùng tuyến trận
Sát kề vai giải gió dầm sương
Nung lời thề một lòng son sắt
Phút chốc tan đàn, ngựa lỏng cương!

Cùng cảnh truân chiên thuở đọa đày
Đồng cam cộng khổ sớt chua cay
Ngược xuôi luân chuyển vòng đây đó
Rải rác trăm phương chịu lạc bầy!

Bạn từng hòa vận xa xôi cả
Lời vọng băng ngàn khó ới nhau
Viết một vần thơ trăm nỗi nhớ
Đọc dăm cuốn sách vạn niềm đau!

Gẫm lại cõi trần là giấc ngủ
Gốc hòe tỉnh dậy mộng bay xa 
Xưa nay nhân thế toàn hư ảo
Không, sắc... kề nhau quả thật là!

Giữa có và không nguyên một lẽ
Có rồi không chung gốc liền vòng
Nửa trang đời vào sinh ra tử
Buổi trói tay cam chịu khóa còng.

Bảy mươi mời rượu cùng ai nhỉ
Nhìn lại quanh đây chỉ một mình
Giáo dựng gươm treo ngoài ải vắng
Hương trầm xin bái vọng vong linh

Sinh nhật bảy mươi không yến tiệc
Trong vườn khuya khoắt đếm sao rơi
Ngâm thơ huyễn mộng thay lời tiễn
Hồn lạc phiêu diêu cuối nẻo trời

Người chúc tâng nhau lên bậc lão
Ta cầu trăng rọi suốt thiên thu
Cồn xưa dấu tích gò cương ngựa
Tiễn mộng xa xăm cõi mịt mù

Chẳng ước mơ gì câu bách tuế
Phương này vị đắng vốn triền miên
Rong rêu bám víu bờ nhân thế
Ba chục năm thêm… bấy muộn phiền!

Đốt nến lên ngâm thơ lạc vận
Hồ trường nghiêng cạn giữa đêm trăng
Mảnh hồn tản mạn loang trên giấy
Sinh nhật ta tròn bảy chục năm.

Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2018

Kính Điếu Văn Hào Kim Dung



Bài Xướng:
Kính Điếu Văn Hào Kim Dung

Đấng đại tài hoa, tối thượng đài
Khóc thầm xoa dấu vết bi ai
Đông tà thôi hết đường sinh, tử
Tây độc còn đâu chuyện vắn, dài
Quách Tỉnh mịt mù trường kiếm hẹn
Hoàng Dung sáng tỏ trận thơ khai
Sắc hương văn hoá, sầu thiên mệnh
Thần chưởng Kim Dung, tưởng tiếc ngài ...

Hawthorne 30 - 10 - 2018
Cao Mỵ Nhân
***

c Bài Họa:

Cộng Sinh


Văn chương đồ sộ,dựng lâu đài
Sừng sững,dễ gì được mấy ai
Tiếu Ngạo Giang Hồ qua bất tử
Thần Điêu Đại Hiệp đến lâu dài
Yêu thù điệp điệp thiên tình mở
Thiện ác trùng trùng cuộc chiến khai
Cảnh thế bày ra cùng lý đạo
Trong tim độc giả cộng sinh Ngài

Lý Đức Quỳnh
***
Cầu Chúc Tiên Sinh...


Khi xưa còn nhỏ mộ danh ngài
Đọc truyện, luận bàn chẳng kém ai
Sắc sảo HOÀNG DUNG...nàng mỹ nữ
Dịu dàng NGỌC YẾN ...đóa xuân khai
Thương chàng QUÁCH TỈNH mài gươm bén
Tưởng bóng HỒ XUNG vượt dặm dài...
Cầu chúc tiên sinh hồn tỉnh táo
Luyện dăm kiếm phổ dưới Diêm đài!

Thy Lệ Trang
***
Kính Điếu Kim Dung


Kim Dung tên tuổi khắc kim đài,
Kính cẩn nghiêng mình gửi điếu ai.
Chan chứa văn tài buồn sướng đạt,
Thành công võ hiệp bước đi dài.
Anh hùng hiếu nghĩa luôn ca tụng,
Đạo đức nhân sinh mãi triển khai.
Hồn phách dẫu về nơi thượng giới…
Nghìn năm hậu thế mến yêu ngài!

Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân
***
Huyền Thoại Kim Dung
( Vừa Tạ Thế ở Tuổi 94 )

Tiểu thuyết gia vang bóng vũ đài
Kim Dung tạ thế chẳng còn ai
Thần Điêu Đại Hiệp danh vô tử
Tiếu Ngạo Giang Hồ kiếm ảnh dài
Dương Quá nhân tài trai tuấn kiệt
Tiểu Long Nữ sắc tiếng hoa khai
Quê nhà tạc tượng ngôi Minh Chủ
Kinh điển công phu quý trọng Ngài

Mai Xuân Thanh
Ngày 31/10/2018
***
Tưởng Niệm Ngài Kim Dung

Văn chương sừng sững tựa lâu đài,
Khắp mặt trần gian, đã mấy ai ?
Chốn chốn xem ra, đều thích lắm!
Đâu đâu đọc tới, cũng khen dài …
Người người đắm đuối: tâm u tối
Kẻ kẻ mê man: trí bất khai:
Tướng tá, dân lành quên chiến cuộc …
Tỉnh ra: Đất nước hiến dâng ngài!

Danh Hữu
Paris, jeudi, 1 novembre 2018
***
Vọng Bái Kim Dung Tiên Sinh

Thế đứng Kim Dung tột đỉnh đài
Văn chương cận đại khó nhường ai
So dòng sử liệu môn đồ cũ
Vẽ cuộc phong trần sự tích dài
Công Tử Lệnh Hồ tà chánh nhập
Kiều Phong Kiếm Khách khí trung khai
Tìm đâu ra nữa siêu thần bút
Bái phục tài hoa, ngưỡng vọng ngài!

Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
Từ Thung Lũng Hoa Vàng
Nov/01/2018
***
Tiếc Thương Kim Dung

Bao nhiêu tác phẩm ngất cao đài
Từng truyện nhớ hoài say đắm ai .
Quách Tĩnh Hoàng Dung tình ái thắm.
Dương Qua Lòng Nữ nỗi đau dài.
Độc Cô Cầu Bại vô chiêu ẩn,
Thiếu Hiệp Lệnh Hồ tuyệt kiếm khai.
Bí mật oan khiên càng hấp dẫn,
Người đi ta luyến tiếc thương Ngài!

Mailoc
***
Tiễn Niệm Văn Hào Kim Dung


Tưởng niệm bông hoa đặt bệ đài
Đôi dòng tiễn biệt cảm thương ai
Thần Điêu Đại Hiệp tình say đắm
Cô Gái Đồ Long chuyện mộng dài
Tiếu Ngạo Giang Hồ đường chiêu tuyệt
Võ Lâm Ngũ Bá kiếm chào khai
Kim Dung tuyệt tác sâu lòng khách
Vĩ đại văn chương mãi nhớ ngài 

Minh Thuý
1 tháng 11 _ 2018
***
Kính Điếu Văn Hào Kim Dung 

Mười lăm tác phẩm dựng nên đài,
Thư Kiếm, Phi Hồ, Bích Huyết ai.
Bạch Mã, Uyên Ương Đao qúa ngắn,
Xạ Điêu, Lộc Đỉnh Ký hơi dài.
Thiên Long Bát Bộ, Liên Thành Quyết,
Tiếu Ngạo Giang Hồ, Việt Nữ khai.
Hiệp Khách, Ỷ Thiên, Hồ Ngoại Truyện,
Thần Điêu đủ bộ tiếc thương Ngài!

Đỗ Chiêu Đức
***
Vọng Bái Thần Chưởng Kim Dung

Tứ hải sầu giăng hướng cữu đài
Tiếc người kiệt xuất lệ thương ai
Thần điêu hiệp lữ truyền nhân thế
Bạch mã kiều tây nối nghiệp dài
Cẩu tạp thiên nhai rèn bí kíp
Lệnh hồ Ngọc nữ độc cô khai
Tài tình chưởng pháp mê hồn bút
Vọng Bái Kim Dung tiễn biệt ngài.

Phan Thanh Xuân 
Long An 02/11/2018
***

Kính Điếu Văn Hào Kim Dung

Giữa chốn trường văn mở võ đài.
Tung hoành ngang dọc há thua ai.
Thiên Long Bát Bộ, chân không ngắn.
Tiểu Ngạo Giang Hồ, bước chẳng dài.
Tây Độc Âu Dương mồm cóc mở.
Chính Thuần Nam Đế ngón tay khai.
Đông Tà, Bắc Cái, Trương Vô Kỵ...
Nức tiếng năm châu cũng bởi ngài!

Mùi Quý Bồng

11/03/2018
***
Kim Dung Tác Phẩm
“Thể tính danh – ô thước kiều”

Kiếm hiệp KIM DUNG thượng thủ đài
GIANG HỒ TIẾU NGẠO giữa trần ai
Thuyền quyên CHỈ NHƯỢC CHU ân mãi
Quân tử TRƯƠNG VÔ KỴ nạn dài
HỒNG THẤT CÔNG gìn đả cẩu bổng
ĐỘC CÔ CẦU BẠI pháp tâm khai
LỆNH HỒ XUNG với TRẦN GIA LẠC
HIỆP KHÁCH HÀNH luôn tưởng niệm Ngài

Niệm Ngài BẠCH MÃ KHIẾU TÂY PHONG
THƯ KIẾM ÂN CỪU tránh biển Đông
BÍCH HUYẾT KIẾM,THẦN ĐIÊU ĐẠI HIỆP
UYÊN ƯƠNG ĐAO ,NỮ CÔ ĐỒ LONG
THIÊN LONG BÁT BỘ,LIÊN THÀNH QUYẾT
LÃNH NGUYỆT BẢO ĐAO,CHU BÁ THÔNG
LỘC ĐỈNH KÝ BÊN VIỆT NỮ KIẾM*
Hàng long thập bát chưởng KIỀU PHONG

Như Thị
*2 tác phẩm cuối ,viết từ năm 1969-1972
Chữ in là tác phẩm và một số nhân vật yêu thích

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2018

Ai Là Tác Giả Bài Thơ " Cảm Hoài "?


Ngày 3/11/2015 trên trang web Vietcatholic có đăng bài “Họa thơ cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm” của tác giả Lê Đình Thông. Theo tác giả, bài thơ “Nỗi Lòng” của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm viết vào năm 1953 và theo tác giả nguyên văn bài thơ:

Gươm đàn nửa gánh quẩy sang sông
Hỏi bến: thuyền không, lái cũng không!
Xe muối nặng nề thân vó Ký
Đường mây rộng rãi tiếc chim Hồng
Vá trời lấp biển người đâu tá?
Bán lợi mua danh chợ vẫn đông!
Lần lữa nắng mưa theo cuộc thế
Cắm sào đợi khách thuở nào trong?

Trước năm 2013, tôi cũng như nhiều người đinh ninh bài thơ trên là của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm, nhưng từ khi tôi mua bên vệ đường tác phẩm “Chơi chữ” của Lãng Nhân Phùng Tất Đắc do Nam Chi tùng thư xuất bản lần đầu tiên tại Sài Gòn vào năm 1961 thì tôi lại thay đổi cách nhìn.

Ai là tác giả bài thơ “ Cảm hoài”?

Theo Lãng Nhân Phùng Tất Đắc, thì tác giả bài thơ “Cảm Hoài” là của cụ Nguyễn Sĩ Giác: “Cùng một lòng công phẫn như trên, cụ Nguyễn Sĩ Giác, thủa niên thiếu, cũng hoài bão chí lớn, nhưng không được toại, vì thiếu phương tiện và thiếu đồng chí, nên đã thốt ra lời thơ đĩnh đạc và thoát sáo:

Cảm Hoài

Gươm đàn nửa gánh muốn sang sông,
Hỏi bến thuyền không lái cũng không!
Xe muối nặng nề thương vó ký,
Đường mây rộng rãi tiếc chim hồng.
Vá trời lấp bể người đâu vắng.
Bán lợi mua danh chợ vẫn đông!
Lần lữa nắng mưa trong cuộc thế,
Cắm sào đợi nước thuở nào trong!

(Lãng Nhân, Chơi chữ, Nam Chi tùng thư xuất bản lần đầu tiên, 3 đường Nguyễn Siêu, Sài Gòn,1961, trang 139-140)

Giữa hai bài “Nỗi lòng” và “Cảm Hoài” có khác nhau đôi chữ nhưng theo tôi thì bài “Cảm Hoài” dùng từ chuẩn hơn: “muốn sang sông” nên mới “Hỏi bến”, “thương” mới đối với “tiếc”, “vắng” đối với “đông”.

Cụ Nguyễn Sĩ Giác sinh năm Mậu Tý( 1888) tại xã Kim Lũ, huyện Thanh Trì, tỉnh Hà Đông, là con của cử nhân Nguyễn Duy Nhiếp, là cháu nội của tiến sĩ Nguyễn Trọng Hợp. Cụ chỉ đỗ Tú Tài nhưng được đặc cách đi thi Hội và đỗ Đệ Tam Giáp Đồng Tiến Sĩ xuất thân khoa Canh Tuất(1910), vị thứ 3/4. Cụ không ra làm quan và tham gia phong trào Đông Kinh nghĩa thục và bị Pháp bắt giam ở Hà Nội. Năm 1954 cụ di cư vào Nam và dạy môn Hán văn tại trường Đại học Văn khoa và Sư phạm Sài Gòn. Cụ mất vào khoảng sau năm 1975.

Ngoài bài thơ “Cảm Hoài”, trong tác phẩm Chơi chữ còn có hai bài thơ Đường luật của cụ Nguyễn Sĩ Giác. Đó là bài: “Tiễn Bạn Đi Đày” và “ Nhớ Bạn Đi Đày”. Trong những bài thơ của cụ Nguyễn Sĩ Giác sáng tác có nhiều bài có âm hưởng giống nhau. Bài “ Bước Phong Trần” (hát ả đào) có câu: “Gánh gươm đàn mang trả nợ tang bồng”, bài “ Tặng Bạn Mới Về Quan”(hát ả đào) có câu: “Cánh chim hồng còn tiếc lúc bay cao”. Câu 2 của bài thứ nhất “Định sang chơi Hoa Thịnh Đốn thuật hoài”: “Gươm đàn nửa gánh tít phương xa”, hoặc câu 6 trong bài thứ nhất “Rằm tháng 9 (âm lịch) 1954 ở Bangkok đêm trông trăng cảm hoài”: “Gươm đàn xếp xó tháng ngày qua”

Hậu thế nhầm lẫn.

Vĩnh Phúc có viết một đoạn về Lãng Nhân Phùng Tất Đắc và cụ Nguyễn Sĩ Giác: “…Sau này khi vào Sài Gòn, chỉ còn lại cụ Nghè Nguyễn Sĩ Giác, thì Lãng Nhân nhờ con trai thứ ba là Phùng Khắc Điền (hiện đang sống ở Montréal, Canada) chở xe đến nhà cụ Nghè Giác để hỏi, mỗi khi bị bí một điển tích nào hắc búa” (sontrung.blogspot.com/2010/04/nguyen-si-giac-thi-van-tap.htlm). 

Lãng Nhân Phùng Tất Đắc khi xuất bản tác phẩm Chơi Chữ cũng đã xin phép cụ Nguyễn Sĩ Giác trước rồi mới dám cho in ba bài thơ Đường luật của cụ Nguyễn Sĩ Giác vào tác phẩm , nếu không sẽ vi phạm luật tác quyền.

Tác phẩm “ Chơi Chữ” được xuất bản năm 1961 là năm cố Tổng thống Ngô Đình Diệm còn tại vị cho nên Lãng Nhân Phùng Tất Đắc không dám lấy thơ của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm gán ghép cho cụ Nguyễn Sĩ Giác được. Nếu tác giả Lãng Nhân Phùng Tất Đắc ngang nhiên làm việc ấy sẽ bị cơ quan kiểm duyệt “chộ” ngay!

Vậy tác giả bài thơ “ Cảm Hoài” (hoặc có người gọi là bài Nỗi lòng) không phải của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm, chẳng qua hậu thế nhầm lẫn gán ghép cho cố Tổng thống mà thôi!

Với khí tiết của người quân tử “tâm hư, tiết trực”, cố Tổng thống Ngô Đình Diệm ở dưới suối vàng chắc cũng chẳng vui sướng gì khi thấy hậu thế nhầm lẫn gán ghép cho cố Tổng thống như vậy!

Nguyễn Văn Nghệ
***


Cụ Nguyễn Sĩ Giác(1888-?)

Xướng:  
Cảm Hoài

Gươm đàn nửa gánh muốn sang sông,
Hỏi bến thuyền không lái cũng không!
Xe muối nặng nề thương vó ký,
Đường mây rộng rãi tiếc chim hồng.
Vá trời lấp bể người đâu vắng.
Bán lợi mua danh chợ vẫn đông!
Lần lữa nắng mưa trong cuộc thế,
Cắm sào đợi nước thuở nào trong!

Nguyễn Sĩ Giác
***
Các Bài Họa:
Nỗi Lòng

Sống thác đành theo vận núi sông
Bao nhiêu tâm huyết hóa thành không
Tài năng nguyện hiến quê Nam Việt
Tiếc tháo thề dâng giống Lạc Hồng
Quân tử trung kiên chừng thấy ít
Tiểu nhân, loạn tặc quả rằng đông
Danh thơm muôn thuở ngời thanh sử
Hậu thế nghìn sau rỏ đục trong.

Montreal, Canada 2007
Tôn Thất Tuệ
***
Nỗi Lòng

Một lòng son sắt với non sông
Treo ấn từ quan phủi tay không
Giành trọn cuộc đời cho Tổ quốc
Rỏ mặt cháu con giống Lạc Hồng
Hiền thần, lương tể đâu chng thấy
Giá áo túi cơm lại quá đông
Đất khách trông chờ bao Năm Tháng
Trở về giúp nước đục thành trong.

Hoa Đô 2018
Trần Gò Công/ Lão Mã Sơn
***
Nỗi Lòng

Biết mình trách nhiệm cứu non sông,
Cộng sự tới giờ vẫn số không.
Đất nước sục sôi cơn lửa đỏ,
Quê hương hừng hực cảnh than hồng.
Tìm người tâm huyết sao mà hiếm,
Tiếp kẻ cầu danh thế lạị đông.
Đã trót dấn thân vì Tổ Quốc
Phải làm nước đục trở nên trong. 

Khôi Nguyên
***
Nỗi Lòng

Hai vai mang nặng gánh non sông
Khởi sự bước đầu chỉ số không.
Chước khéo ra oai trừ giặc Bắc,
Mưu cao diệu võ chận quân Hồng.
Xây nền Dân Chủ trên trời Á,
Thiết kế Tự Do giữa cõi Đông.
Công ấy sử vàng ghi rõ nét
Ngàn sau danh tiếng vẫn còn trong.

Hạ Thái Trần Quốc Phiệt 
CA. USA. Nov. 
***
Bài Thơ Hoạ Y Đề

Nhếch nhác bao thời thẹn núi sông
Tài kia chẳng có đức thì không
Suy đi thấy tủi dòng Âu Việt
Nghĩ đến đau thay giống Lạc Hồng
Dân khổ nước nghèo chưa biến đổi
Tham quan ô lại lúc càng đông
Cơ trời hy vọng nay mai sẽ
Vẩn đục qua rồi đến lúc trong. 

Quên Đi
***
Tỏ Nỗi lòng

Nặng nợ thân trai với núi sông
Thế mà ! đến lão vẫn tay không
Buồn lòng chí cả hoài công sức
Xót dạ mưu cao bỏ bếp hồng
Cũng muốn giúp người san lấp biển
Đâu ngờ lắm kẻ lợi danh đông
Cuộc cờ thế giới chờ xoay chuyển
Đợi mãi bao giờ nước mới trong???

songquang