Hiển thị các bài đăng có nhãn Bùi Giáng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bùi Giáng. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2026

Mùa Phượng Cũ - Bùi Giáng

 

Thiệt thòi đời mộng phiêu linh
Cành sương ngọc thụ tồn sinh cát lầm
Giấc quay quả lạnh anh trâm
Bóng du sung rớt bến trầm luân sâu
Hoài mong hiu hắt nhịp cầu
Mà hương quan vắng xa màu mây trôi

Sim ngàn sổ lá buông rơi
Cành Nam ước nguyện sai lời tử sinh
Gió sương từ tạ biên đình
Bóng sa hồ khép chặt tình mông lung
Rêu tần ngần tuyết in phong
Sóng phơi trường mộng từ trong giậy nguồn
Rập rờn đầu liễu xanh buông
Mùa trăng nước đẩy xô buồn đi xa
Trang hồng kim hải ra hoa
Trổ bông mùa phượng cũ đà hồ phai
Tơi bời ngọc trắng măng mai
Khuynh thành sắc nọ đưa vai nghiêng về

Bùi Giáng


Thứ Tư, 1 tháng 4, 2026

Phượng - Bùi Giáng



Lạc về đầu rú khe truông
Vốc năm ngón nhỏ gieo buồn rã riêng
Tuổi xanh nhiếp dẫn sai miền
Đổ xiêu phấn bướm phi tuyền vọng âm
Tuần trăng quảy gánh thương ngầm
Cõi bờ phôi dựng gió nhầm tin hoa
Em về rắc cỏ tháng ba
Xuống trang hồng hạnh thu già in rêu
Sườn non bốn vó ngựa trèo
Sông mờ bóng phượng ai chèo thuyền nan

Bùi Giáng
Kim Phượng Sưu Tầm

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2025

Đừng Tưởng - Bùi Giáng


Đừng tưởng cứ núi là cao.
Cứ sông là chảy, cứ ao là tù.
Đừng tưởng cứ dưới là ngu.
Cứ trên là sáng, cứ tu là hiền.
Đừng tưởng cứ đẹp là tiên.
Cứ nhiều là được, cứ tiền là xong.
Đừng tưởng không nói là câm.
Không nghe là điếc, không trông là mù.

Đừng tưởng cứ trọc là sư.
Cứ vâng là chịu, cứ ừ là ngoan.
Đừng tưởng có của đã sang.
Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây.

Đừng tưởng cứ uống là say.
Cứ chân là bước, cứ tay là sờ.
Đừng tưởng cứ đợi là chờ.
Cứ âm là nhạc, cứ thơ là vần.

Đừng tưởng cứ mới là tân.
Cứ hứa là chắc, cứ ân là tình.
Đừng tưởng cứ thấp là khinh.
Cứ chùa là tĩnh, cứ đình là to.

Đừng tưởng cứ quyết là nên.
Cứ mạnh là thắng, cứ mềm là thua.
Đừng tưởng cứ lớn là khôn,
Cứ bé là dại, cứ hôn… là chồng!
Đừng tưởng giàu hết cô đơn.
Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo.
Đừng tưởng cứ gió là mưa.
Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè.
Đừng tưởng cứ hạ là ve,
Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn…
Đừng tưởng thu lá sẽ tuôn,
Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu…
Đừng tưởng cứ thích là yêu,
Nhiều khi nhầm tưởng bao điều chẳng hay…
Đừng tưởng trong lưỡi có đường,
Nói lời ngon ngọt mười phương chết người.

Đừng tưởng cứ chọc là cười,
Nhiều khi nói móc biết cười làm sao ?
Đừng tưởng khó nhọc gian lao,
Vượt qua thử thách tự hào lắm thay !

Đừng tưởng cứ giỏi là hay,
Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần.
Đừng tưởng nắng gió êm đềm,
Là đời tươi sáng hóa ra đường cùng.

Đừng tưởng góp sức là chung,
chỉ là lợi dụng lòng tin của người.
Đừng tưởng cứ tiến là lên,
Cứ lui là xuống, cứ yên là nằm.

Đừng tưởng rằm sẽ có trăng,
Trời giăng mây xám mà lên đỉnh đầu.
Đừng tưởng cứ khóc là sầu,
Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng.

Đừng tưởng cứ nghèo là hèn,
Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong.
Đừng tưởng quan chức là rồng,
Đừng tưởng dân chúng là không biết gì.
Đời người lúc thịnh, lúc suy,
Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng.
Bên nhau chua ngọt đã từng,
Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau.

Ở đời nhân nghĩa làm đầu,
Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền.
Ai ơi, nhớ lấy đừng quên…

Bùi Giáng

Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

Nghe, Nhìn, Nhẫn Nhịn - Bùi Giáng



Nghe, Nhìn, Nhẫn Nhịn 

Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật
Thế cho nên tất bật đến bây giờ !
Ta cứ ngỡ xuống trần chỉ một chốc….. 
Nào ngờ đâu ở mãi đến hôm nay !
Bạn thân ơi ! có bao giờ bạn nghĩ
Cuộc đời nầy chỉ tạm bợ mà thôi
Anh và tôi giàu sang hay nghèo khổ
Khi trở về cát bụi cũng trắng tay
Cuộc đời ta phù du như cát bụi
Sống hôm nay và đâu biết ngày mai ?
Dù đời ta có dài hay ngắn ngủi
Rồi cũng về với cát bụi mà thôi
Thì người ơi ! xin đừng ganh đừng ghét
Đừng hận thù tranh chấp với một ai
Hãy vui sống với tháng ngày ta có
Giữ cho nhau những giây phút tươi vui
Khi ra đi cũng không còn nuối tiếc
Vì đời ta đã sống trọn kiếp người
Với tất cả tấm lòng thành thương mến
Đến mọi người xa lạ cũng như quen
Ta là Cát ta sẻ về với Bụi
Trả trần gian những cay đắng muộn phiền
Hồn ta sẻ về nơi cao xanh ấy
Không còn buồn lo lắng chốn trần ai!


Bùi Giáng
( Nguyễn Thúc Sọan sưu tầm)

Bài Dịch:
Ecouter, Regarder, Se Résigner. 

Je croyais toujours que le monde ici-bas est un endroit réel
C’est pourquoi je suis tellement occupé jusqu’à maintenant ;
Je croyais que ma descente ne durerait qu’un court laps de temps
Mais étonnamment, elle continue jusqu’au moment actuel.
O mon cher ami ! Est-ce qu’il t’arrive un jour à penser
Que cette vie n’est que provisoire
Qu’on soit riche ou pauvre, toi et moi
Une fois qu’on est mort, les mains sont complètement vidées.
Notre existence est éphémère comme le sable et la poussière
On vit aujourd’hui et ignore ce qui va nous arriver demain
Qu’elle soit courte ou longue, la vie que nous réserve le destin
A la fin, on rentrera tout simplement au monde des poussières.
O mon cher être humain ! Je t’en prie, ni jalousie, ni haine,
Ni rancune, ni rivalité, ni dispute avec personne
Profiter pleinement le temps que Dieu nous donne
Entretenir mutuellement les moments heureux de cette aubaine.
Quand viendra le grand départ, on ne regrettera de rien,
En tant qu’être humain, on a entièrement et bien vécu sa vie
Avec un cœur sincère plein d’amour envers n’importe qui,
Des étrangers comme des siens.
Nous sommes du Sable, nous allons retourner aux Poussières
Rendre au monde ici-bas les amertumes et les chagrins
Notre âme rentrera dans cette immensité du ciel lointain
Débarrassée de tous ces soucis, ces chagrins, poussières de cette Terre.

THC Traduction adaptée du poème de Bùi Giáng

Thứ Năm, 9 tháng 3, 2017

Chào Nguyên Xuân - Bùi Giáng



Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng

Xin chào nhau giữa lúc này
Có ngàn năm đứng ngó cây cối và
Có trời mây xuống lân la
Bên hồ nước có bóng ta bên người

Xin chào nhau giữa bàn tay
Có năm ngón nhỏ phơi bày ngón con
Thưa rằng: những ngón thon thon
Chào nhau một bận sẽ còn nhớ nhau

Xin chào nhau giữa làn môi
Có hồng tàn lệ khóc đời chửa cam
Thưa rằng: bạc mệnh xin kham
Giờ vui bất tuyệt xin làm cỏ cây

Xin chào nhau giữa bụi đầy
Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu
Hỏi rằng: người ở quê đâu
Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà

Hỏi rằng: từ bước chân ra
Vì sao thấy gió dàn xa dặm dài
Thưa rằng: nói nữa là sai
Mùa xuân đang đợi bước ai đi vào

Hỏi rằng: đất trích chiêm bao
Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau
Thưa rằng: li biệt mai sau
Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân.

Bùi Giáng
(Mưa nguồn, Sơ khai xuất bản, 1962)
(An Nguyen sưu tầm)

Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2015

Và Màu Xuân Đó - Bùi Giáng


Ở chân trời chim có ngó mây bay 
Vườn mông lung hoa lá hẹn bên này 
Hường mỏng mảnh khóc mờ trên trang giấy 
Ta cũng định sẽ cùng nhau sẽ thấy 

Thu trên trời soi nước lạnh phai trôi 
Nàng mang xa mộng cũ vỡ lâu rồi 
Châu Đốc Trà Vinh đi về kiếm lại 
Thông Đà Lạt sẽ thì thào hỏi mãi 
Hồ gương kia bờ liễu đợi anh đào 
Gió đi về mang quan ải dâng cao 
Từ thao thiết ngàn xuân kia đã phụ 
Chào Lục Tỉnh thu một lần chưa đủ 

Chiều hôm nay em có nghĩ thế nào 
Đời dại khờ như một giấc chiêm bao 
- Ừ thế sao? em hãy rủ ta vào.

Bùi Giáng
Suối Dâu sưu tầm

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2015

Chào Nguyên Xuân - Bùi Giáng


Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường(1) phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng

Xin chào nhau giữa lúc này
Có ngàn năm đứng ngó cây cối và
Có trời mây xuống lân la
Bên bờ nước có bóng ta bên người

Xin chào nhau giữa bàn tay
Có năm ngón nhỏ phơi bày ngón con
Thưa rằng: những ngón thon thon
Chào nhau một bận sẽ còn nhớ nhau

Xin chào nhau giữa làn môi
Có hồng tàn lệ khóc đời chửa cam
Thưa rằng bạc mệnh xin kham
Giờ vui bất tuyệt xin làm cỏ cây

Xin chào nhau giữa bụi đầy
Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu
Hỏi rằng: người ở quê đâu
Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà



Hỏi rằng: từ bước chân ra
Vì sao thấy gió dàn xa dặm dài
Thưa rằng: nói nữa là sai
Mùa xuân đương đợi bước ai đi vào


Hỏi rằng: đất trích chiêm bao
Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau
Thưa rằng: ly biệt mai sau
Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân 


Bùi Giáng
(Suối Dâu sưu tầm)
(1)Miên trường: giấc dài, cõi chết.


Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

Dư Vang - Bùi Giáng


Sáng nay chim hót lạ lùng
Tưởng từ mộng tưởng núi rừng xa xôi
Sáng nay mây gíó đầy trời
Vườn Xuân lá lục em ngồi ngắm hoa

Sáng nay tình tự ngọc ngà
Người yêu ở lại giang hà tuổi xanh
Ngàn dặm em đi cùng anh
Dừng chân bến nước long lanh mây vàng

Ta ngồi ngóng mãi dư vang
Kéo dài giữa cuộc tân toan sinh bình
Dư vang từ những bình minh
Phương trời cổ lục kiên trinh đợi người

Bùi Giáng
(Suối Dâu sưu tầm)