Trời cuối thu rồi - Em ở đâu? Nằm bên đất lạnh chắc em sầu? Thu ơi! Đánh thức hồn ma dậy, Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu.
Em mộng về đâu? Em mất về đâu? Từng đêm tôi nguyện, tôi cầu, Đấy màu hương khói là màu mắt xưa.
Em đã về chưa? Em sắp về chưa? Trăng sao tắt, ngọn đèn mờ, Ta nằm rỏ lệ đọc thơ gọi hồn.
Em hãy cười lên vang cõi âm. Khi trăng thu lạnh bước đi thầm. Những hồn phiêu bạt bao năm trước. Nay đã vào chung một chỗ nằm.
Cười lên em! Khóc lên em! Đâu trăng tình sử, Nép áo trần duyên? Gót sen tố nữ Xôn xao đêm huyền. Ta đi, lạc xứ thần tiên, Hồn trùng dương hiện bóng thuyền U Minh.
Ta gởi bài thơ anh linh, Hỏi người trong mộ có rùng mình? Nắm xương khô lạnh còn ân ái? Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình?
Em có vui thêm? Em có buồn thêm? Ngồi bên cửa mộ, Kể cho ta biết nỗi niềm.
Thần chết cười trong bộ ngực điên, Ta nghe em thở tiếng ưu phiền. Nỗi lòng xưa dậy tan Thanh Vắng. Hơi đất mê người - Trăng hiện lên.
Đinh Hùng Nguồn: 1. Đinh Hùng, Mê hồn ca, Văn Uyển ấn hành, 1968 2. Đinh Hùng, Mê hồn ca, Nhà sách Khai Trí tái bản, Sài Gòn, 1970 3. Phạm Thanh, Thi nhân Việt Nam hiện đại (quyển hạ), NXB Xuân Thu tái bản, 1990
Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phạm Anh Dũng phổ nhạc thành bài hát cùng tên.
Cảm Vận Thơ Đinh Hùng:
Lá Thu
Lá thu từng chiếc cuốn về đâu Từng lớp vàng rơi đọng lớp sầu Gió ơi! Hãy ngừng tung lá dậy Đừng để vàng rơi đáy vực sâu Lá rụng về đâu... Lá rụng về đâu... Chuông chiều đổ tiếng nguyện cầu Còn đâu tố nữ gieo cầu năm xưa Lá đã vàng chưa... Đã rụng chưa... Nắng thu đã tắt phủ sương mờ Liêu trai liễu rũ đứng ru gọi hồn... Ta đi trong nắng hoàng hôn Lượm từng chiếc lá Lối mòn thu xưa...
Sao Khuê ***
Ngắm Lá Vàng
(Thân tặng Sao Khuê)
Thu về,hiu hắt bóng ai đâu? Lá đọng đường xưa,gợi nỗi sầu Gió lướt căm căm,bồi nhớ dậy, Vàng bay lớp lớp,ngợp buồn sâu.
Lá buông theo sóng,mãi về đâu? Hay vẫn luyến lưu đọng dưới cầu! Thác đổ,âm vang thời quá khứ, Nước trào,tiếng vọng thuở ngày xưa...
Xa xa đồi núi phủ mây mờ, Rừng đã trơ cành ,trụi lá chưa? Tóc xoã mênh mang,ru dáng liễu, Lệ dài...lã chã... khóc người xưa.
Thanh Hoà
***
Hồn Thu
Gió thổi muôn chiều đến tận đâu Lá bay tản mát gợi thêm sầu Mênh mông ký ức vừa khơi dậy Như lớp lá vàng chất ngập sâu Hồn lạc nơi đâu Hồn lạc nơi đâu Hình như có tiếng kinh cầu Từ đêm ly biệt chuyến tầu thủa xưa Lá thấm sầu chưa Đã héo chưa Hiu hắt màu thu trải lối mờ Sương đan cây cỏ tẩm linh hồn Bờ môi chạm bóng kề hôn Lá thu xào xạc gót mòn âm xưa
Đinh Hùng qua đời vì bạo bệnh vào mùa thu 1967 tại Saigon trong một ngày gió mưa tầm tã, lúc mới 47 tuổi. Vài tuần sau đó, Vũ Hoàng Chương (người anh rể cũng là thi hữu thân nhất của Đinh Hùng) đã nói chuyện rất cảm động về cuộc đời của nhà thơ yểu tử tại Trung Tâm Văn Bút Việt Nam. Qua bài nói chuyện “Nhớ Đinh Hùng” của ông, ta được biết vì đâu mà Đinh Hùng có cái “nguồn thi hứng ảm đạm bi thương đến rùng rợn tê điếng cả tâm hồn.” Năm Đinh Hùng 11 tuổi, chị Tuyết Hồng, một hoa khôi 18 tuổi đời, vì buồn chuyện tình duyên đã tự trầm tại Hồ Trúc Bạch.
Vài tháng sau, thân phụ thất lộc khi chưa đầy 50 tuổi. Và 3 năm sau nữa, chị lớn nhất mang tên Loan cũng qua đời trong tuổi thanh xuân! Trại Trung Phụng, sản nghiệp to lớn nhà họ Đinh, vẫn theo lời Vũ Hoàng Chương, “quả là một gia tài đẫm lệ; bộ xương khô và lưỡi hái dài nanh ác lúc nào cũng như lẩn quất trong hang cây khế, cây cam” (Trung Tâm Văn Bút Việt Nam 1969).
Đang học chương trình tú tài thì Đinh Hùng bỏ học để bắt đầu đi tìm những say mê của đời phóng khoáng:
Sớm như chiều hư thực bóng hoa hương Ta ra đi tìm lớp học thiên đường Và khi đó thì mẹ yêu ngồi khóc (Khi Mới Nhớn)
Cái “bóng hoa hương” quan trọng nhất đời Đinh Hùng là một người bà con có họ xa, mang tên Ý Liên, mà nhà thơ đã yêu từ “độ em còn trèo cây khế, vin hai quả xanh bên tường.” Nàng lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp tươi tắn:
Nắng vàng năm xưa đã tắt Cô bé ngày xưa lớn rồi Hoa hồng vừa nở trên môi Và một trời thu trong mắt * * * Em là Tiên Nữ Diễm Kiều Vin hái hoa trong vườn quý Dò theo những bước hương yêu Còn tôi đi làm thi sĩ (Tiếc Bướm)
Tiên Nữ Diễm Kiều đã có với nhà thơ nhiều kỷ niệm khó phai:
Người đẹp ngày xưa tên giống hoa Mùa xuân cây cỏ biếc quanh nhà Thùy hương phảng phất sen đầu hạ Lén bước trang đài tới gặp ta ..... Yểu điệu phương đông lướt dưới đèn Ta nằm mộng đẹp đêm thần tiên Dáng xuân nghiêng mặt cười không tiếng Lửa hạ lên rồi … Ôi Ý Liên (Liên Tưởng)
Đinh Hùng và Ý Liên yêu nhau tha thiết trong tuyệt vọng. Nàng qua đời vì lao phổi khi Đinh Hùng tuổi mới 20. Mất Ý Liên, nhà thơ đau khổ đến điên dại. Cái ác nghiệt của Thần Chết lần này thực quá sức! Đã đến lúc nhà thơ chấp nhận cái chết, như thấy trong hai câu bi thảm trong thi tập Mê Hồn Ca:
Đi đi cho hết dương trần Ngày mai tìm bóng Tử Thần mà yêu
Từ cái định mệnh nghiệt ngã ấy, thi nhân đã viết lên những lời thơ âu yếm – nhưng cũng ma quái vô cùng – để nhắn vọng về thế giới bên kia, nơi có người yêu chàng hiện hữu: Trời cuối thu rồi … Em ở đâu Nằm bên đất lạnh chắc em sầu Thu ơi! Đánh thức hồn ma dậy Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu ..... Ta gửi bài thơ anh linh Hỏi người trong mộ có rùng mình Nắm xương khô lạnh còn ân ái Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình (Gửi Người Dưới Mộ)
(Gửi Người Dưới Mộ (Phạm Anh Dũng - Đinh Hùng) Quang Minh)
Bài “Gửi Người Dưới Mộ” của Đinh Hùng phảng phất hồn thơ siêu linh của thi sĩ thuộc trường phái tượng trưng (symbolisme) Charles Baudelaire mà Đinh Hùng ngưỡng mộ và chịu ảnh hưởng không ít (Đinh Hùng 1971). Charles Baudelaire (1821-1867) từng bị xã hội Pháp mệnh danh là một “nhà thơ thổ tả” (“poète maudit”) vì chàng đã sống một cuộc đời phản luân thường đạo lý: trác táng, nghiện thuốc phiện, mắc bệnh hoa liễu, bênh vực đồng tình luyến ái, và quịt nợ nhiều người. Quá hổ thẹn, Baudelaire phải trốn xã hội qua thi ca siêu tưởng tự đề cao mình trong một thế giới riêng tư. Còn Đinh Hùng thì quá đớn đau vì nhiều cái chết trong gia đình, nhất là cái chết quá phũ phàng của người tình thiên thu. Làm sao trốn được cái định mệnh nghiệt ngã phong tỏa đời mình, nếu không rút vào một thế giới siêu tưởng như Baudelaire? Chính đó là điều Đinh Hùng đã làm. Chàng từ nay sẽ xuất trần, sẽ vượt ra ngoài vòng vũ trụ, và nhìn xuống dương trần với đôi mắt dửng dưng (Thi Vũ 1993). Con đường ngắn nhất để đi vào thế giới siêu tưởng của Đinh Hùng cũng là con đường Baudelaire đã chọn, đó là kết bạn với nha phiến (Michel Quesnel 1987). Trong bài “La Vie Antérieure” (Tiền Kiếp) trong thi tập Les Fleurs du Mal (Ác Hoa), Baudelaire đã cho hồn phách phi lạc về kiếp trước để thấy mình như vua chúa sống trong cung điện nguy nga, an nhàn lạc thú đầy hương sắc trong đoạn cuối bài thơ: *
Đó là nơi ta chìm trong hoan lạc Giữa trời xanh, sóng biển, rực muôn màu Những nô tỳ lõa thể nức hương hoa Ngồi hầu quạt bằng những tàu lá cọ Họ phải giúp mau cho ta tận hiểu Bí mật nào làm phiền muộn lòng ta (La Vie Antérieure, ĐTP phỏng dịch)
* “C’est là que j’ai vécu dans les voluptés calmes / Au milieu de l’azur, des vagues, des splendeurs / Et des esclaves nus tout imprégnés d’odeurs / Qui me rafraichissaient le front des palmes / Et dont l’unique soin était d’approfondir / Le secret douloureux qui me faisait languir.”
Nếu cái nhựa đắng thoát trần đã giúp cho Baudelaire quên đi nỗi buồn thế sự và trở về với cái quá khứ uy nghi giả tưởng của mình, thì nàng tiên nâu đã giúp Đinh Hùng chuyển cái tê mê nha phiến sang khoái cảm ái tình mà chàng từng thụ hưởng, cũng trong một “tiền kiếp” xa xôi nào đó của mình:
Trong im lặng, tôi rùng mình nín thở Cầm tay em, nâng từng ngón tay hoa Tình yêu tràn trong thớ thịt, làn da Tình yêu rợn tự đầu mày chân tóc (Giáp Mặt Phù Dung)
Trong thế giới siêu tưởng, Đinh Hùng đóng hai vai trò mâu thuẫn, khi thì hiền lành lúc thì dữ tợn. Chàng đã gặp nhiều người đẹp mang tên nên thơ như Nữ Chúa Sầu, Em Huyền Diệu, vân vân, thường là những nhan sắc liêu trai trong thi tập Đường Vào Tình Sử:
Ta thường có những buổi sầu ghê gớm Ở bên Em … Ôi, biển sắc rừng hương Em lộng lẫy như một ngàn hoa sớm Em đến đây như đến tự thiên đường (Kỳ Nữ)
Đối với những giai nhân giả tưởng ấy, thi nhân lãng mạn và tình tứ lắm:
Em chẳng tìm đâu cũng sẵn thơ Nắng trong hoa, với gió bên hồ Dành riêng em đấy khi tình tự Ta sẽ đi về những cảnh xưa (Tự Tình Dưới Hoa)
Ngược lại, trong một bài thơ khác, chàng đóng một vai rất dữ tợn. Đó là một con người nguyên thủy vóc dáng cổ quái, từ thiên nhiên huyền bí trở về đô thị tìm người yêu:
Ta về đây, lạ hết các người rồi Lạ tình cảm, lạ đời chung, cách sống Trong bỡ ngỡ duy lòng còn chút mộng Ta đi tìm người thiếu nữ ngày xưa Nàng không mong, ta đi đến không ngờ Giây phút ấy thực mắt nhìn tận mắt Ta mỉm cười bỗng thấy nàng che mặt Ta giơ tay, nàng khiếp sợ lùi xa (Bài Ca Man Rợ)
Bị nàng ruồng rẫy, thi nhân điên lên như một con thú dữ, giết nàng tàn bạo, phá tan thành quách, rồi bình tĩnh trở về cõi nguyên thủy:
Ta thản nhiên, trở lại núi rừng Một mặt trời đẫm máu xuống sau lưng (Bài Ca Man Rợ)
Nỗi cô đơn bi thương trong cuộc sống trần thế đã xâm nhập cõi thơ siêu thực của Đinh Hùng, nơi mà nhà thơ chạy trốn cuộc đời. Ta thương cảm cho định mệnh thảm thê của Đinh Hùng, nhưng cũng chính nhờ vào cái kiếp sống tuyệt cùng vô vọng đó mà ta được đọc những vần thơ trác tuyệt nhất của ông. Chúng cũng khiến ta liên tưởng đến di ngôn bất hủ của văn hào Alfred de Musset thuộc trào lưu lãng mạn Pháp: “Les plus désespérés sont les chants les plus beaux” (Những bài ca tuyệt vọng nhất là những bài ca đẹp nhất). Và Đinh Hùng đã dùng thi tài xuất chúng để bất tử hóa cuộc đời quá bất hạnh của chính mình.
THƯ TỊCH
Đinh Hùng (1971) Đốt Lò Hương Cũ. Saigon: Lửa Thiêng. Đinh Hùng (1961) Đường Vào Tình Sử. Hoa Kỳ: Đại Nam in lại, không đề năm nào. Michel Quesnel (1987) Baudelaire, Solaire et Clandestin. Paris: Presses Universitaires de France. Thi Vũ (1993) Bốn Mươi Năm Thơ Việt Nam. Paris: Quê Mẹ. Trung Tâm VBVN (1969) Câu Chuyện Văn Chương. Hoa Kỳ: Xuân Thu in lại, không đề năm nào.
Trời cuối thu rồi – Em ở đâu? Nằm bên đất lạnh chắc em sầu?
Thu ơi! Đánh thức hồn ma dậy, Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu.
Em mộng về đâu? Em mất về đâu? Từng đêm tôi nguyện, tôi cầu, Đấy màu hương khói là màu mắt xưa.
Em đã về chưa? Em sắp về chưa? Trăng sao tắt, ngọn đèn mờ Ta nằm rỏ lệ đọc thơ gọi hồn.
Em hãy cười lên vang cõi âm, Khi trăng thu lạnh bước đi thầm. Những hồn phiêu bạt bao năm trước, Nay đã vào chung một chỗ nằm.
Cười lên em! Khóc lên em! Đâu trăng tình sử, Nép áo trần duyên? Gót sen tố nữ Xôn xao đêm huyền. Ta đi, lạc xứ thần tiên, Hồn trùng dương hiện bóng thuyền U Minh.
Ta gởi bài thơ anh linh, Hỏi người trong mộ có rùng mình? Nắm xương khô lạnh còn ân ái? Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình?
Em có vui thêm? Em có buồn thêm? Ngồi bên cửa mộ, Kể cho ta biết nỗi niềm.
Thần chết cười trong bộ ngực điên, Ta nghe em thở tiếng ưu phiền. Nỗi lòng xưa dậy tan Thanh Vắng. Hơi đất mê người – Trăng hiện lên.
Đinh Hùng
***
Bài Cảm Tác:
Lá Mùa Thu
Lá rơi, gió thổi về đâu Từng lớp vàng rơi đọng lớp sầu Trời còn phong ba xua lá dậy Người còn chôn lá xuống vực sâu
Lá rụng về đâu Gió thổi về đâu Ta đi nhặt lá nguyện cầu Xanh vàng đỏ tím gợi màu thu xưa Lá sắp rụng chưa Lá đã rụng chưa Chiều thu đã tắt, phủ sương mù Ta ngồi đếm lá đọc thơ gọi hồn Lá ơi! Về chốn xa xăm
Rồi đây: Tuyết phủ lá âm thầm … Những tầng lá rụng bao thu trước Nay cũng vào chung một chỗ nằm* Lá còn lạnh không Có nhớ không Lá nào ghi sử * Lá nào xe duyên * Mày chau tố nữ Xôn xao cùng huyền
Lá nào lạc nẻo động tiên Lá nào réo rắt ngọc tuyền bình minh Lá thư dưới nến lung linh Ngỡ như tóc rối vướng bên mình Khiến chị Hằng Nga thèm ân ái Mà sao chú Cuội chẳng tỏ tình
Sao Khuê
* Lá rụng mùa thu được gom vào một chỗ rồi đem về làm phân bón * Nguyễn Trãi dùng mỡ viết vào lá “ Lê Lợi vi quân Nguyễn Trãi vi thần” cho kiến ăn, giả thành câu sấm cho dân theo phò Lê Lợi diệt được quân nhà Minh. * Cung nữ trong cung cấm thả lá theo suối mà nên duyên * Con mắt lá răm, lông mày lá liễu chỉ người đẹp * Lá đào rơi rắc lối thiên thai … Thơ Tản Đà
Từ giã hoàng hôn trong mắt em Tôi đi tìm những phố không đèn Gió mùa thu sớm bao dư vị Của chút hương thầm khi mới quen
Cùng bóng hàng cây gập giữa đường Âm thầm tôi ngỏ tấm tình thương Bao nhiêu hoài bão, bao hy vọng Nói hết cho lòng nhẹ mối vương
Rồi đây trên những lối đi này Ta sẽ cùng ai tay nắm tay Nhịp bước năm cung đàn ảo tưởng Buông chìm tâm sự nửa đêm nay
Từng bước trôi cùng trăng viễn khơi Thâu đêm chưa hiểu miệng ai cười Nụ cười gởi tự thiên thu lại Tiền kiếp xưa nào em hé môi?
Dĩ vãng nào xanh như mắt em Chao ôi! màu tóc rợn từng đêm Hàng mi khuê các chìm sương phủ Vời vợi ngàn sao nhạt dáng xiêm
Kỷ niệm thơm từ năm ngón tay Trăng lên từng nét gợn đôi mày Bóng hoa huyền ảo nghiêng vầng trán Chưa ngát hương tình, hương đã bay
Sông biển nào nghe thấu nỗi niềm? Sóng đâu còn khóe mắt thâm nghiêm Lòng ơi hoài vọng bao giờ nói Thăm thẳm trùng dương một tiếng em
Nhẹ bước chiêm bao tưởng lạc đường Rưng rưng mùi phấn bỗng ngùi hương Sương đầm vạt áo mong manh lệ Sao rụng bay vào tóc dạ hương
Tôi lánh trần ai đi rất xa Bâng khuâng sao lạnh ánh trăng tà Ngày mai hứa hẹn bừng hương cỏ Tôi sẽ say nằm ngủ dưới hoa
Đinh Hùng
***
Cảm Tác:
Mộng Với Hoa
Từ lúc đôi mươi anh gặp em Nhưng em còn mãi sách với đèn Đâu dám tỏ tình e hương vị Làm bận lòng em lúc mới quen
Đôi khi có dịp gặp giữa đường Chỉ dám nhìn thôi, ngát yêu thương Anh vẫn cừ hằng ôm hy vọng Mai này duyên nợ kết tơ vương Anh ước cùng em một kiếp này Thêm ngàn sau nữa tay nắm tay Ta sẽ cùng nhau hòa mộng tưởng Của ngày mai và của hôm nay Nhưng rồi một sáng thuyền ra khơi Ô hay! sao chẳng thấy em cười Anh đã theo em toan giữ lại Nhưng rồi anh lại chẳng hở môi! Anh vẫn nhớ hoài đôi mắt em Ôi chao, anh nhớ quá hàng đêm Nhớ những ngày tàn sương khói phủ Quyền quyện chiều lên nhạt dáng xiêm Bên khung cửa sổ em tỳ tay Đôi khi còn nhíu cặp chân mày Cong như vòng nguyệt trên vầng trán Khiến lời chưa tỏ đã vụt bay. Em ơi! Em có thấu nỗi niềm Vì em kín cổng chốn thâm nghiêm Em chẳng bao giờ nghe anh nói Trăm ngàn lần: ‘anh rất yêu em’ Thương thay em đã bước lạc đường Xốn xang trong dạ anh tiếc thương Tiếc thương rơi xuống ngàn giọt lệ Quyện lại lòng anh nỗi vấn vương Hai đứa chúng mình nay rất xa Nếu em dạo bước dưới trăng ngà Thì hãy nhớ rằng trần gian có Có ta một thuở, mộng với hoa. Sao Khuê
LGT:Tùy bút cảm Thu của Đinh Hùng được đăng trong giai phẩm "Mùa Gặt Mới" xuất bản tại Hà Nội năm 1940. Đây cũng là sáng tác đầu tiên của Thi sĩ được đăng trên báo, đồng thời cũng được in trong cuốn " Việt Nam Văn Học Giảng Bình" của Phạm Văn Diêu.
Thu năm nay, tôi lại đi trên con đường vắng này nghe từng chiếc lá rơi trên bờ cỏ… Nước trong như một cặp mắt tuyệt vời. Những cây liễu xanh đứng buồn như những nàng Cung nữ thời xưa, và trong vườn nhà ai thấp thoáng, hoa phù dung nở trắng như một linh hồn còn trẻ?
Nắng ở đây vẫn là nắng vàng ngày xưa và linh hồn tôi vẫn là linh hồn tôi năm trước. Tôi vẫn ngờ như không sự thay đổi, vì lại thấy mình đi trên con đường này, thu năm nay, giữa lúc cây vàng rơi lá. Đường này hiu hắt, tôi đem lòng về để gặp mùa thu thương nhớ cũ, và nay cũng thấy thu về để nước hồ xanh. Chân ai đi xa vắng đằng kia, hay đó chỉ là gió thoảng mong manh? Và gió nào vương vấn hồn tôi, hay cũng chỉ là dư thanh của một ngày xưa cũ? Chao ôi! Buồn lại nhiều rồi, nhưng chỉ buồn như năm trước. Lòng tôi chẳng biết tìm ai mà nhớ, hôm nay nhớ lại buồn qua mới thấy nắng kia nhiều dĩ vãng.
Tôi nhớ một người lữ khách nào xưa, ra đi từ một mùa thu… Thế rồi cũng một mùa thu trở lại những bước đầu tiên trên con đường bạn, mắt buồn như nước, mảng tìm hồn mình hiu hắt trong hồn thu mới… Thu đã về đây, tôi làm lữ khách đi hết sông này, sông khác, cả núi, cả đèo và lại cả rừng cả suối, bây giờ tôi cũng về đây để buồn thêm một ít, nhớ thêm một ít, và yêu thêm rất nhiều.
… Từ hôm rời chân ở bến sông vàng.
Từ biệt con thuyền phiêu bạt, tôi đã hết nhớ dãy núi xanh phơn phớt đằng xa và bâng khuâng trở lại con đường quê thân mật.
Đi trên đất đó, giữa hai ruộng ngô thơm nghe ngào ngạt… Hương này có phải hương xưa? Ôi! Những dây đậu vẫn còn non mà luống khoai lang đã xanh tươi rồi nhỉ? Đi trên đất đỏ, bên những luống rau cải cúc và dẫm lên cỏ may vàng. Đây là những con bướm cũ, những cánh hoa xưa. Và này đây tất cả Ngày xưa: từng cơn gió nhỏ, từng sợi dây buồn…
Thôi! Thôi! Tôi không còn trẻ thơ nữa để say sưa đuổi bắt bướm đồng, và chẳng ngắm gió sầu mây, chỉ hoa lòng nở cũng nhiều bông trắng!
Thương nhớ vì sao! Tôi sớm giã từ hồn niên thiếu, hôm nay đi giữa cánh đồng lại thấy tuổi nhỏ của mình tản mạn trên từng cánh bướm, sắc hoa, và chân bước đi những bước ngậm ngùi, bởi chưng lòng tưởng con đường tan tác cánh hương của đóa xuân hồng thuở cũ.
Đinh Hùng
(Trích trong VNVHGB của Phạm Văn Diêu)
(Đỗ Đức Viên sưu tầm)
*Đây là phần đầu một bài tùy bút vốn không đề của thi sĩ Đinh Hùng (1920 – 1967), nói lên nỗi cảm hoài trong một mùa thu sang. Một áng văn “cảm thu” đặc sắc cả về tình ý lẫn điệu văn.
Hồ Điệp là giọng ngâm hàng đầu của Sài Gòn trước 1975). Bà là chị em bên ngoại của Thái Thanh Hai người đã kết hợp rất đẹp trong tác phẩm đặc sắc này.
Ôi phím đàn ngọc lan ngón tay Mưa nhòa cung bậc trắng mây bay Em ban hạnh phúc trầm giai điệu Khi gió nghiêng mình đến ngủ say
Mười ngón tay buồn chưa ráo lệ Một cung bạch ngọc náo trường canh Tay run điệu múa hương rừng thắm Biển vọng hồi âm ngẩn mắt xanh
Bát ngát không gian ngọc nối lòng Chập chùng nhạc uốn nét mi cong Xin em thắp ngón hương kỳ ảo Ve vuốt từng hơi thở mặn nồng
Anh nắm bàn tay nhạt sương chìm Bàn tay dạ nhạc mướt nhung êm Tiếng vang tiềm thức dài âm hưởng Cánh mộng hồn anh nhập bóng em
Ngào ngạt hương tay một vĩ đàn Bàn tay hoa nở trắng không gian Bước chân người tám thu hò hẹn Ôi đóa hồn say phím ngọc lan
Xin em đưa nhạc lên trời xanh Ý đẹp tay thơm kết mộng lành Anh gục đầu lên trang sách ước Chờ nghe máu chuyển một dư thanh Thơ: Đinh Hùng Nhạc: Thục Vũ Giọng Ngâm: Hồ Điệp Tiếng Hát: Thái Thanh Thực Hiện: aqpvn Sưu Tầm: Hai Lúa