Hôm qua là ngày giỗ thứ 41 của chồng tôi – ngày anh vĩnh viễn rời xa cõi đời, để lại bốn mẹ con tôi bơ vơ giữa cuộc sống với nỗi nhớ thương chưa bao giờ nguôi.
Ngày anh ra đi, tóc tôi còn xanh, các con mới vừa 11, 13 và 15 tuổi. Thấm thoắt đã hơn bốn mươi năm. Nay tóc tôi đã bạc, còn các con đã bước sang tuổi 52, 54 và 56; tất cả đều trưởng thành, lập gia đình, có con cái và đã tạo dựng được cuộc sống, sự nghiệp riêng.
Dù cuộc đời có bao đổi thay, dù mỗi người ở một nơi, bận rộn với công việc và gia đình, nhưng cứ đến ngày 30 tháng 7 hằng năm, mẹ con chúng tôi luôn cố gắng thu xếp để được về bên nhau, khi thì tại nhà tôi, khi thì tại nhà các con, cùng làm bữa cơm giỗ Bố với những món ăn mà lúc sinh thời Bố yêu thích.
Sau khi bày biện bàn thờ, mẹ con và các cháu cùng thắp hương, kính cẩn đứng trước di ảnh Bố, cầu nguyện cho Bố được thanh thản nơi cõi vĩnh hằng và xin Bố phù hộ cho con cháu luôn mạnh khỏe, bình an, hạnh phúc, may mắn và thành công trong học hành, công việc cũng như cuộc sống.
Trong lúc chờ hương tàn để lạy tạ và chào Bố, cả nhà thường quây quần bên bàn thờ, kể cho Bố nghe những chuyện vui buồn đã xảy ra trong năm, nhắc lại những kỷ niệm về Bố, và rồi câu chuyện lại đưa mọi người trở về biến cố đau thương năm ấy bên bờ biển Folly Beach, South Carolina, trong ngày Lễ Độc Lập Hoa Kỳ. Chúng tôi vẫn không quên những ngày dài tuyệt vọng khi Bố nằm bất động trong hôn mê, với bao dây nhợ nối vào các máy trợ sinh. Rồi cuối cùng, Bố cũng lặng lẽ ra đi vào một ngày cuối tháng Bảy mưa tầm tã – ngày đau buồn nhất trong cuộc đời của bốn mẹ con tôi.
Những năm gần đây, khi các con có gia đình riêng, công việc và con cái ngày một bận rộn, không phải năm nào cũng có thể về tụ họp đông đủ trong ngày giỗ Bố. Thế nhưng, tình cảm dành cho Bố chưa bao giờ vơi đi.
Mỗi gia đình vẫn chuẩn bị một bàn thờ nhỏ để cúng Bố tại nhà mình. Đến khoảng sáu giờ chiều, vào thời điểm thuận tiện nhất cho mọi người, chúng tôi cùng kết nối qua Zoom. Lần lượt từng gia đình - bắt đầu từ tôi và ông xã Barry, rồi đến các con theo thứ tự từ lớn đến nhỏ - cùng thắp hương, lạy Bố và dâng lời khấn nguyện.
Tôi vẫn thường dặn các con rằng: Bố không cần mâm cao cỗ đầy. Điều quan trọng nhất là lòng thành. Chỉ cần một bát cơm trắng, một miếng thịt kho - món Bố thích lúc sinh thời - hay chỉ một đĩa trái cây, một miếng bánh, vài bông hoa tươi cùng nén nhang là đủ để nói lên tấm lòng tưởng nhớ.
Năm nay có một kỷ niệm khiến tôi vô cùng xúc động.
Cháu ngoại lớn của tôi, Nima, hiện học đại học xa nhà nên không thể về dự ngày giỗ Ông Ngoại. Vài hôm trước, cháu gọi điện hỏi tôi cách nấu món thịt kho trứng, vì cháu biết đó là một trong những món Ông Ngoại rất thích. Cháu đã tự tay nấu món ăn ấy, bày lên bàn thờ và thành kính thắp hương cúng Ông.
Nhìn bàn thờ đơn sơ của cháu, tôi đã không cầm được nước mắt. Cháu chưa một lần được gặp Ông Ngoại, vì ngày Ông mất thì mẹ cháu còn chưa đầy mười lăm tuổi. Vậy mà tình yêu thương, sự kính nhớ và lòng hiếu kính vẫn được truyền lại qua hai thế hệ. Đó có lẽ là món quà quý giá nhất mà một người cha, một người ông có thể để lại cho con cháu mình.
Xin được chia sẻ cùng quý bạn hữu thân thương đôi dòng tâm sự trong ngày giỗ thứ 41 của người chồng quá cố, cùng vài hình ảnh ngày giỗ của bốn mẹ con và của cháu ngoại Nima.
Nhân đây, tôi cũng xin được giới thiệu ca khúc "Mộng Tưởng", phổ từ bài thơ tôi viết năm 2013.
Bài thơ đã được nhạc sĩ Mộc Thiêng phổ nhạc năm 2016, và đến năm 2025, nhạc sĩ Trần Đại Bản cũng phổ thành một phiên bản mới sau khi đề nghị tôi viết thêm hai đoạn kết cho bài thơ.
Mộng Tưởng - Thơ phamphanlang - Nhạc Mộc Thiêng - Ca sĩ Diệu Hiền
Mộng Tưởng
Anh đi đi mãi không về
Phòng khuê lẻ bóng não nề thâu canh
Trăng khuya rọi bóng bên mành
Lung linh trên gối tưởng anh nằm kề.
Mùi hương ngày cũ chợt về
Vòng tay ôm bóng cơn mê vội tàn
Ngẩn ngơ giấc mộng bẽ bàng
Ôm hồn cứ tưởng như chàng còn đây...
Ngoài hiên trăng ủ vầng mây
Hồn anh lãng đãng về đây chốn này
Tiếng xưa vọng giữa cơn say
Ru em giấc mộng những ngày bên nhau.
Hương xưa còn thoảng trên đầu
Vẫn như hơi thở nghẹn màu nhớ thương
Thời gian dẫu có vô thường
Tình em còn đó, miên trường dấu yêu.
(phamphanlang30/01/2013)
Mộng Tưởng - Thơ phamphanlang - Nhạc Trần Đại Bản - Ca sĩ Kana Ngọc Thúy
Xin chân thành cảm ơn hai nhạc sĩ Mộc Thiêng và Trần Đại Bản đã dành nhiều tâm huyết cho bài thơ.
Kính chúc Quý Thầy Cô, Quý Anh Chị cùng các Bạn luôn dồi dào sức khỏe, an vui và nhiều hạnh phúc.
Thân kính,
Pham Phan Lang
***
English version:
Forty-One Years – A Lifetime of Love and Remembrance
Yesterday marked the 41st anniversary of my husband's passing—the day he left this world forever, leaving our four-member family to continue life's journey without him, carrying an emptiness that time has never erased.
When he passed away, my hair was still black, and our children were only 11, 13, and 15 years old. More than four decades have gone by. Today my hair has turned silver, and our children are now 52, 54, and 56. They have all grown into responsible adults, built loving families of their own, and found success in their careers.
No matter where life has taken us, no matter how busy we become or how many miles separate us, every year on July 30, we have always tried to gather together—sometimes at my home, sometimes at one of the children's homes—to prepare a memorial meal with the dishes their father loved during his lifetime.
Standing before his altar, we light incense together and offer our prayers, asking God to grant him eternal peace and praying that he will continue to watch over his children, grandchildren, and our entire family with good health, peace, happiness, and blessings in every aspect of life.
While waiting for the incense to burn down before our final bows, we sit together around his altar and talk to him as though he were still with us. We tell him about the events of the past year, share family news, laugh over cherished memories, and inevitably find ourselves recalling the heartbreaking tragedy that occurred on Independence Day at Folly Beach, South Carolina.
We remember those agonizing days when he lay unconscious in a coma, surrounded by life-support machines, and the heartbreaking moment when he quietly slipped away on a rainy day at the end of July—the saddest day our little family has ever known.
In recent years, as our children have become busier with their own families, careers, and children, it has not always been possible for everyone to come together in person on his memorial day.
Yet our love and remembrance have never diminished.
Each family now prepares a small altar in their own home. At a prearranged time—usually around six o'clock in the evening—we gather through a Zoom call. Beginning with Barry and me, followed by each of our children in order from oldest to youngest, every family lights incense, bows before their father's portrait, and offers prayers together.
I have always reminded my children that their father never needed an elaborate feast. What matters most is a sincere heart. A simple bowl of steamed rice, a piece of braised pork—one of his favorite dishes—or perhaps some fruit, a small pastry, fresh flowers, and a few sticks of incense are more than enough.
This year brought a moment that deeply touched my heart.
My oldest grandson, Nima, is away at college and could not return home for his grandfather's memorial service. A few days beforehand, he called me to ask how to cook Vietnamese braised pork with eggs, knowing it had been one of his grandfather's favorite dishes.
He prepared it himself and lovingly placed it on his own small altar in honor of a grandfather he had never had the chance to meet.
As I looked at that simple little altar, tears filled my eyes.
When my husband passed away, Nima's mother was not yet fifteen years old. Nima never met his grandfather, yet love, gratitude, and family tradition have quietly passed from one generation to the next.
Perhaps that is the greatest legacy a husband, a father, and a grandfather can leave behind—not wealth or possessions, but a love that continues to live in the hearts of his children and grandchildren.
Today, I would like to share these reflections with my dear friends, along with a few photographs from this year's memorial gathering of our family and my grandson Nima's heartfelt tribute to his grandfather.
I would also like to share "Dreams of You," a poem I wrote in 2013.
The poem was first set to music by Mộc Thiêng in 2016. In 2025, composer Trần Đại Bản created a second musical version after asking me to add two concluding verses to the original poem.
Dreams of You
Poem by phamphanlang
Music by Mộc Thiêng – Performed by Diệu Hiền
Dreams of You
Poem by phamphanlang
Music by Trần Đại Bản – Performed by Kana Ngọc Thúy
Dreams of You
You left - and never came again;
My lonely chamber knows only pain.
Moonlight slips through the window bright,
I dream you're lying by my side tonight.
Your gentle fragrance drifts once more;
I reach to hold you - but dreams are no more.
Awake, I find my empty embrace;
Only memories linger in your place.
Beyond the porch, pale moon and cloud unite;
Your wandering soul returns with the night.
Echoes of yesterday softly remain,
Lulling my heart to love again.
Your treasured scent still fills the air,
Like your warm breath still resting there.
Though time may yield to fate's decree,
My love for you lives endlessly.
(phamphanlangJanuary 30, 2013)
My heartfelt thanks to composers Mộc Thiêng and Trần Đại Bản for giving new life to this poem through their beautiful music.
Wishing all m dear friends and loved ones good health, peace, and lasting happiness.
With warmest regards,
Pham Phan Lang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét