Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2019

Nỗi Đau Muộn Màng - Sáng tác: Ngô Thụy Miên - Đàn & Hát: An Nguyen

Người hỡi em có nghe lá vàng rơi rơi.
Em có hay khi mùa thu tới ta mất nhau một đời.


Nhạc sĩ: Ngô Thụy Miên
Đàn, Hát  & Thực Hiện: An Nguyen


Bướm Trắng Vườn Thu(*)



Tôi nhớ ngày xưa con bướm trắng
Vờn đôi cánh mỏng thuở êm đềm
Vườn trưa thu trải vàng anh nắng
Hoa lá ngây tình ngập lối êm.

Lòng cũng say theo bươm bướm trắng
Quanh vườn êm ả thoảng hương nồng
Rồi từ thu ấy... tình thu ấy...
Đôi ngã đường đời, đôi ngã trông!

Đường mây phiêu bạt về vô tận
Một chiếc thuyền con giữa biển đời.
Xin giọt nắng hồng trên bến tạnh,
Cho lòng ta ấm gia ngàn khơi.

Tình ai ở lại vườn xưa ấy!
Chở mộng bên trời vẳng tiếng thu
Thăm thẳm chiều xa chim gọi nắng
Nghe hồn sương cát buổi vân du.

Dĩ vãng qua rồi lịm đắng cay
Bàn tay, tôi nắm lại bàn tay
Cho con bướm trắng vườn thu cũ,
Về với hương xưa, với nắng đầy.

Mặc Phường Tử

(*) Trích tập thơ Tình Biển.

Không Đề



Không Đề

Ngày Trời tháng Phật đà dần lụn
Sớm tối ngẩn ngơ chẳng đợi chờ
Hát tếu làm vui đời khổ nạn
Nói xàm cho bỏ kiếp ngu ngơ
Dại khôn cam phận niềm lơ láo
Say tỉnh xót thân nỗi vật vờ
Ai có lòng thương đâu nỡ trách
Ngàn năm mây trắng vẫn bơ vơ

Phạm Khắc Trí

PKT - Mây Tần

***
Họa:
Tự An


Giống cạn dầu đèn tim bấc lụn
Vô thường tiếp nối diễn không chờ
Qua thời được mất đầy điên đảo
Gặp chuyện đau buồn bớt ngẩn ngơ
Nghịch ý dìm tan cơn tức giận
Trái tai câm điếc lúc nên vờ
Bụi hồng sắc tướng này không, có
Mặc thị phi đời thích bá vơ.

Cao Linh Tử

13/5/2019

Nắng Vội


( Hình Ảnh - Paulle Minh)
Bài Xướng:
Nắng Vội

Nắng vàng vội vã sau đồi
Thông buồn im tiếng ngày trôi vô tình
Ngẩn ngơ nhìn bóng tưởng hình
Hoàng hôn tím nhạt riêng mình lẻ loi!

Kim Oanh
***
Bài Cảm Tác:
Hương Yêu

Ta hôn sợi nắng trên đồi
Tương tư nhớ Nguyệt bóng trôi vô tình
Hương yêu thắm nở bóng hình
Vườn mơ nhớ bạn khung trời lẻ loi..!

Đức Hạnh
05 12 2018
***
Vệt Nắng

Chiều soi vệt nắng lưng đồi
Hàng thông đứng lặng buồn rơi trao tình
Mây trời vài cụm tạo hình
Riêng tôi mãi ngắm...một mình ngẩn ngơ

12/7/2018
Song Quang
***
Chiều thu nắng trải lưng đồi
Đá nằm lặng tiếng mây trôi theo tình
Mặc lòng gió ruỗi rong hình
Hoàng hôn khép vạt bóng mình phù du

Hương Thềm Mây
GM.Nguyễn Đình Diệm 

12.10.2018


Nỗi Nhớ Tháng Năm


Tháng Năm hạ chớm về rồi
Ngả nghiêng cánh phượng đỏ trời trổ bông
Tiếng ve rưng rức qua lòng
Cơn mưa rưng rức nhớ nhung theo về

Nhớ xưa tóc xõa hương mê
Em về ngọn gió vân vê sợi buồn
Thơ anh mắc nợ làn hương
Lửng lơ theo cánh chuồn chuồn bay theo

Chìm trong hồ mắt trong veo
Câu thơ ngụp lặn quanh chiều tháng Năm
Có vàng hoa điệp thương dầm
Có tình em gió lâng lâng vẫy chào

Tháng Năm ngày ấy xôn xao
Tiếng chim ríu rít bay vào đôi tim
Thiên đàng trong ngất ngây nhìn
Thiên đàng trong tuổi thần tiên dại khờ

Tháng Năm ngày ấy vàng mơ
Đâu như xa cách bây giờ- chiêm bao
Trái tim rạch vết tình đau
Lại mang ký ức ngọt ngào lạ chưa

Chợt thèm sũng ướt cơn mưa
Nép vào, len lén cho vừa môi hôn
Ngọt ngào chếnh choáng đôi hồn
Thời gian dừng lại bồn chồn chờ mong

Tháng Năm thả nhớ đi rong
Biết em phương ấy môi hồng có phai?
Chợt nghe bờ mắt cay cay
Lệ rơi thầm lặng quanh ngày xa nhau

Áo xưa bay lượn về đâu
Điệp vàng, vàng nhớ trên đầu câu thơ
Tháng Năm trôi ngược về xưa
Tình anh trú trọ trên bờ môi em

Trầm Vân

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2019

Mưa Rừng - Nhạc Sĩ Huỳnh Anh - Tiếng Hát Lưu Hồng


Nhạc Sĩ: Huỳnh Anh 
Tiếng Hát: Lưu Hồng
Thực Hiện: Đặng Hùng

Mưa Chiều



(Mưa là nước mắt sầu rơi
Của kẻ ở lại khóc người ra đi).

Chiều nay vắng bóng hoàng hôn
Mưa Chiều giăng mắc gợi buồn chơi vơi
Thả hồn theo tiếng mưa rơi
Nhớ về kỷ niệm một thời xa xưa.

Lâu rồi, cũng một chiều mưa
Có người thiếu nữ tiễn đưa bạn lòng
Nước mưa hoà lệ đôi dòng
Nhìn chàng cất bước mà lòng nát tan.

Cuộc tình thôi đã d dang
Dưới mưa nàng tiễn chân chàng ra đi
Buồn nào bằng cảnh sanh ly
kẻ còn ở lại, người thì về đâu?

Trời cao, đất rộng, biển sâu
Bóng chim tăm cá biết đâu mà tìm
Mưa Chiều lạnh buốt con tim
Bóng người tình cũ đã chìm trong mưa.

Trần Gò Công/Lão mã Sơn

Cỏ Dại


Em chớm mùa trăng non
Kiếp hoa lăn dốc mòn
Đêm mảnh hồn rét mướt
Thương bờ môi nhạt son!
Mưa buốt ngoài chân mây
Nghe bão đời giăng đầy.
Biết tìm đâu ánh mắt,
Nụ hương đầu thơ ngây?!

Mưa nhòa hương phấn dòng tóc buông lơi
Em buồn như liễu rũ xuống bên đời.
Lệ trong mơ thành suối đêm cô liêu.
Xin cho em nắng hồng lên mi úa
Cho vơi đi những ngày tháng xanh xao!
Xin cho em thuở áo trắng học trò
Cành phượng vỹ sân trường trong nắng thơ.

Ôi những giọt sương mai
Nhánh rong rêu cỏ dại,
Thương những tà áo trắng,
Bỏ sân trường nắng phai!

Đỗ Bình


Il Pleure Dans Mon Coeur - Paul Verlaine (1844-1896) - Mưa Cõi Lòng Tôi


Il Pleure Dans Mon Coeur

Il pleure dans mon coeur
Comme il pleut sur la ville
Quelle est cette languer
Qui pénètre mon coeur?

Ô bruit doux de la pluie
Par terre et sur les toits
Pour un coeur qui s'ennuie
Ô le chant de la pluie!

Il pleure sans raison
Dans ce coeur qui s'écoeure
Quoi ! nulle trahison?
Ce deuil est sans raison

C'est bien la pire peine
De ne savoir pourquoi
Sans amour et sans haine
Mon cơeur a tant de peine!

Paul Verlaine
(1844-1896)
***
Bài Dịch:
Mưa Cõi Lòng Tôi

Mưa rơi cõi lòng tôi
Như ngoài trời lã chã
Nỗi buồn vây khó tả
Sao đẫm ướt tim ta

Tiếng mưa rơi nhè nhẹ
Trên mái nhà mặt đất
Ray rứt trái tim òa
Ô nhạc sầu mưa sa

Không duyên cớ mưa rơi
Trong tim chừng nhức nhối
Không bị tình bội phản
Sầu lòng lại vấn tang

Có tệ hại nào bằng
Khi chẳng rõ nguồn cơn
Không yêu chẳng ghét hờn
Mà tâm can đau đớn

Kim Oanh
Melbourne 2018
***
Chuyển Thể Lục Bát:

Mưa Rơi Trong Cõi Lòng Tôi


Mưa rơi trong cõi lòng tôi
Như mưa qua phố, rã rời buồng tim
Mưa rơi nhè nhẹ, êm đềm
Mưa trên mặt đất, mưa trên mái nhà
Nhạc sầu ôi tiếng mưa sa
Lòng đang ray rứt thật là buồn tênh!
Có đâu bị kẻ phụ tình
Để tim nhức nhối quấn vành khăn tang?
Ngọn nguồn nào khiến mưa sang
Nỗi đau đớn có sánh bằng được đâu
Chẳng yêu thương, chẳng hận sầu
Thì thôi vô cớ nát nhàu tâm can!

Hồ Khiên


Chiều Trú Mưa




Bài Xướng:
Chiều Trú Mưa

Một chiều mưa gió khách dừng chân,
Dưới cổng từ bi rảo bước lần.
Bảo tháp im lìm sầu vận nước
Phật đài lặng lẽ lướt mây ngàn.
Mấy hồi Bát Nhã vơi niềm khổ
Một thoáng Tâm Kinh lắng bụi trần.
Im ắng tư bề chuông mõ dứt
Trúc tùng sỏi đá vẫn trầm ngâm !

Mailoc
01-11-19
***
Các Bài Thơ Họa:

Chiều Trú Mưa


Bóng ngã xế chiều mỏi bước chân
Đắng cay đã ngậm biết bao lần
Niềm vui chửa trọn trong muôn một
Tiếng nấc thừa hơn cả vạn ngàn
Lặng lẽ màu pha đầu họ Ngũ
Lơ thơ sắc nhuộm nét phong trần
Gió mưa cửa đạo tìm nơi trú
Vô trạo thuyền nghe tiếng dế ngâm.

Cao Linh Tử
16/1/2019
***
Tìm Giấc Tao Nhân

Khúc nhạc khơi mào giả lộng chân
Du dương trầm bổng nối theo lần
Lời thơ óng mượt ru tình cũ
Êm ả giọng ai tựa suối ngàn
Chỉ muốn hồn tan vào cõi mộng
Tạm quên thân nhốt ở dương trần
Cảnh hư dò bước tìm an lạc
Lòng chợt tỉnh vì bặt tiếng ngâm.

Quên Đi
01-11-19
***
Mơ Giấc Mơ Dài

Người đã đi rồi dõi bước chân
Lòng đau như cắt đến bao lần
Trời đày hai đứa vào đơn lẻ
Khiến kẻ chân mây ruổi dặm ngàn
Mãi nhốt con tim vào cõi mộng
Mơ tiên hồn bướm lánh dương trần
Giật mình sực tỉnh xa vang vọng
Da diết điệu buồn ai oán ngâm

Kim Phượng
***
Cửa Thiền Núp Mưa


Mưa gió chiều xuân rảo bước lần
Cửa thiền rộng mở khách dừng chân
Sư ông chào đón như trà nước
Nhà Phật mừng vui tựa gió ngàn
Mõ tụng bài kinh vơi nỗi khổ
Chuông ngân chánh điện vọng châu trần
Trầm hương ngát tỏa cơm chay tịnh
Sỏi đá sông mê vẩn đục ngâm

Mai Xuân Thanh
Ngày 10/01/2019
***
 Cạm Bẫy Trò Đời

Lặng lẽ đường đời in dấu chân

Bước lên cạm bẫy biết bao lần
Rã rời tâm trí vì nhân thế
Tê tái xác thân bởi bụi trần
Vời vợi,phù sinh tuồng huyễn mộng
Ngậm ngùi ,ảo vọng khúc ca ngâm
Ngàn xưa mấy kẻ qua ghềnh thác
Chẳng dẫm đèo cao vượt núi ngàn

Songquang
1/11/2019
***
Một Thoáng Qua Song

Chiều xuống bên am tạm nghỉ chân
Nơi đây từng ghé đã bao lẩn
Bồ đề bóng mát che nhân thế
Kinh phật lời vang lộng thác ngàn
Ta những quên đi đời viễn khách
Người sao lại nhớ cảnh phong trần?
Thôi nào bỏ nhé đừng vương vân
Hãy đến cùng thơ chung vịnh ngâm.

Thái Huy
Jan-12-2019
***
***
Cánh Cổng Sân Thiền

Những muốn đi vào tạm nghỉ chân
Thiền môn rộng mở ghé qua lần
Dần phai lớp bụi đời dâu bể
Khả vợi khung trời áng ngũ vân
Cõi thiện tâm bày trau bản tính
Lời kinh kệ nhắc nhủ duyên trần
Phù sinh khuất dạng chìm vô ảnh
Vẳng tiếng chuông chiều mãi đọng ngân.

Mai Thắng
@1411~190113

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2019

Gift Of Love - Pop Music -Nhạc, Lời, Phối Âm - Nguyễn Đức Tri Tâm




Words, Music, All Instruments & vocal arrangement, synthesizing, recording © 2005 Nguyen Duc Tri Tam

Nguyễn Đức Tri Tâm

Hạt Lệ Cưu Mang



Hạt sương hay lệ của Trời?
Âm thầm nhỏ giọt cho đời chứa chan
Xót thương bao nỗi cơ hàn
Duyên từ vô thỉ trần gian ngậm ngùi

Yên Nhiên

Tiếng Thu


Xướng:
Tiếng Thu


Lưng trời nhạn lẻ đón thu phong
Xào xạc đồi cây lá ửng hồng
Sương đục giăng màn mờ dưới lũng
Nắng vàng trải lụa hắt bên song
Vần thơ giao hưởng xanh hò hẹn
Chung rượu đoàn viên đỏ ước mong
Em có nghe chăng mùa lá đổ
Đàn ai réo rắt tiếng tơ lòng.

Hồ Công Tâm
2006
***
Họa:
Thu Sầu

Đường đi xào xạc lá vàng phong 
 Thoáng bước chân êm dáng má hồng
Vạt nắng lung linh từ trước ngõ
Heo may xào xạc tận ngoài song
Thương thời hò hẹn đầy mơ ước
Tiếc thuở tư tình đậm nhớ mong
Chợt thấy xôn xao mây xuống thấp
Thu ngoài buồn tợ nét Thu lòng

Toronto 1/4/2019
Nguyên Trần

Phù Thế Nan Trường



Bài Xướng:
Phù Thế Nan Trường

Phù thế nan nan đắc cửu trường
Xuân mai hạ liễu phục thu sương
Mỹ nhân đáo tuế tùng cô nguyệt
Hào kiệt chung thời dữ lạc dương
Nhất phiến bạch vân trầm ảnh thủy
Đơn thanh hoàng hạc thán tang thương
Cổ lai thiên địa vô tình ý
Tĩnh dạ tương tư cố bất trường

Trầm Thi Hoàng Cúc
***
Bài Họa:


Nỗi Lòng

Tiếng pháo chào xuân nhớ chiến trường
Tay sờ mái tóc đã pha sương
Dòng sông xóm cũ ngăn vầng nguyệt
Ruộng lúa thôn nghèo khuất ánh dương
Mất nước ly hương nhiều tủi hận
Xa nhà biệt xứ lắm bi thương
Đêm đêm trở giấc sầu lai láng
Giấc mộng hồi quê giấc mộng trường

Đinh Tường
May 20, 2019
***
Những Bất Hạnh Của Chiến Tranh 
(một vần)

Xác thân bỏ lại chốn sa trường!
Chiếu đất màn trời; dãi gió sương.
Cung kiếm nát tan cùng mãnh tướng;
Giáo gươm rỉ sét dưới tà dương.
Cô nhi khóc bố - lòng nghe vướng;
Quả phụ mất chồng - dạ cảm thương.
Hào kiệt anh hùng, ôi mộng tưởng!
Đời người thoáng chốc, kiếp vô trường.

Thảo Chương Trần Quốc Việt

20-5-2019
***
Quả Phụ Cô Nhi

Mất sạch sành sanh hết chiến trường
Tay không, chạy loạn lúc mờ sương
Đào tơ liễu yếu nương vầng nguyệt
Thục nữ thuyền quyên núp bóng dương
Một tấm lòng son đành tủi nhục
Bao người dạ sắt cũng bi thương
Xưa nay quả phụ, cô nhi đã...
Nuốt lệ chồng, cha bãi chiến trường

Mai Xuân Thanh
Ngày 22/05/2019
***
Hoài Niệm

Cảnh cũ người xưa cách dậm trường
Trãi bao năm tháng nắng cùng sương
Ngậm ngùi nuối tiếc thời lưu luyến
Xao xuyến chạnh lòng buổi nhớ thương
Nợ nước còn mang hồn Tổ quốc
Tình quê vẫn nặng sóng trùng dương
Một thời hào kiệt làm trang sử
Nay sống im hơi kiếp đoạn trường

songquang
20190522

Robertine Và Nàng Anichka


Những ai thường xuyên đi qua đường Kulana khi xuống phố Hilo sẽ không thể không để ý đến một cặp nam nữ xin qúa giang, với rất nhiều đồ đạc nằm ngổn ngang dưới đất.


Tôi không nhớ lần đầu cho họ đi nhờ xe xuống phố là ngày tháng nào. Chỉ biết, với thời gian gần bốn năm ở bên Đảo Lớn này, chúng tôi đã ngừng xe lại để họ “chất đồ” leo lên xe rất nhiều lần. Dùng chữ “chất đồ” không ngoa. Lần đầu chúng tôi tưởng hai người này dọn nhà. Bình thường, người qúa giang chỉ đem theo mình một hay hai cái túi. Qúa lắm thì thêm một cây đàn. Đôi nam nữ này lúc nào cũng như dọn nhà (chỉ thiếu đồ đạc bàn ghế, nồi niêu xoong chảo), khi xin qúa giang. Bao lớn, bao nhỏ ở dưới đất, chưa kể các bao khác, khoác trên vai, trên lưng.



Chúng tôi thắc mắc tại sao họ mang theo chi mà nhiều đồ đạc lỉnh kỉnh khi xuống phố. Sáng đi chiều về, có vài tiếng. Thông thường, họ vào Thư Viện Hilo để đọc sách khi ngoài kia mưa to gió lớn hay khi trời nắng gắt. Đôi khi họ ghé Viện Dưỡng Lão thăm bà cụ, mẹ của người đàn bà, hoặc một hay lần trong tháng họ đi nhận rau qủa, đồ hộp từ các cơ quan từ thiện. Tôi tự hỏi họ phải bỏ ra bao lâu để xếp đồ đạc vào bao, khuân vác ra tới đầu đường, rồi lại bê, lại khiêng lên xe của người tốt bụng, rồi ngày hôm sau, lại bê, lại khệ nệ lôi xềnh xệch những bao, những bị trở về nhà vào buổi chiều? Cho tới một hôm, chúng tôi tìm được câu trả lời, khi đón họ từ Vịnh Hilo, và đưa họ về tận nhà, cũng như thường lệ, tay xách nách mang. Chàng của tôi bao giờ cũng nhanh nhẩu, gài thắng tay, mở cửa xe bước xuống, phụ họ chất đồ đạc vào thùng xe. Lần đó, chúng tôi mới biết được lý do tại sao họ mang qúa nhiều đồ đạc, dù chỉ rời nhà có vài tiếng.


Số là căn nhà của họ, đúng ra là của người đàn ông thừa hưởng từ ông bà hay cha mẹ, xây từ thời đồn điền trồng mía, trồng dứa, khoảng đầu thập niên của thế kỷ trước. Nay căn nhà đã rơi vào tình trạng vô phương sửa chữa! Căn nhà có thể đổ sập bất cứ lúc nào. Vấn đề chỉ còn là thời gian. Mái nhà bằng tôn đã rỉ sét từ thập niên nào lâu lắm. Các bức tường gỗ màu sơn đã úa, đã phai tàn, đã hoàn toàn mất mầu nguyên thuỷ từ thế kỷ trước. Giờ, còn lại là những mảnh gỗ vá viú, những mảnh gỗ xám nhợt nhạt xen lẫn với những mầu không tên khác. Cầu thang đi lên tầng trên của căn nhà thì đã mục nát nhiều nơi vì mối mọt ăn mòn. Có bậc thang còn chút gỗ để bước lên. Có bậc trống trơn, nhìn xuyên sẽ thấy cỏ hay hoa dại nhú lên đó đây từ mặt đất ẩm. Trước mảnh sân nhỏ, sát mặt đường là một chiếc xe nằm ụ từ bao giờ, tôi không rõ. Tuy nhiên, khi thấy cỏ hoang mọc chung quanh chiếc xe, tôi đoán là đã lâu lắm, chiếc xe này đã không được lăn trên mặt đường tránh nhựa. Xe đưa người đi đó đi đây giờ chỉ là những kỷ niệm trong “xa tưởng”. Tình trạng căn nhà và chiếc xe là nguyên do hai ông bà này phải ra khỏi nhà, đi nhờ xe xuống phố và đem theo những gì qúy giá nhất của họ, phòng xa căn nhà buông xuôi, bỏ cuộc chơi, trở về với cát bụi trần gian.
Qua nhiều lần cho họ đi nhờ xe, và qua những trao đổi vài câu chuyện thường nhật, chúng tôi biết được tên của hai người. Người đàn ông tên Robertine. Người đàn bà tên Anichka. Chúng tôi chưa bao giờ hỏi họ về sự liên hệ của họ với nhau, chỉ đoán họ là vợ chồng.

Robertine người nước gì tôi cũng không biết rõ. Hình như ông có hai dòng máu Phi Luật Tân và Bồ Đào Nha. Robertine người tầm thước, nhưng cái lưng to gần như một tấm phản. Hai bàn tay hộ pháp với mười ngón tay ngắn nhưng to như nải chuối cau bên nhà. Hai cánh tay to bằng hai bắp vế của một người đàn bà mảnh khảnh. Da nâu sậm, cánh mũi to vừa phải, đôi môi dầy, và cặp mắt, đặc biệt là cặp mắt sáng quắc, ngay cả sau khi Robertine bị té thang, cái mặt nhăn nhó như qủa mận muối. Té thang, lưng đau nhưng đôi mắt vẫn không kém phần tinh anh, sáng quắc. Robertine té thang vì đã qua phụ giúp bà hàng xóm bên kia đường, leo thang lấy dùm cái gì trên gác nhà bà ấy. Nhìn đôi mắt Robertine tôi cứ liên tưởng đến một ca sĩ Opera người Tây Ban Nha, đang trình bày bản nhạc tình bất hủ của mình, đôi mắt sáng rực, dõi mắt về hướng người yêu đang tạm mất dấu. Robertine biết nhiều về chuyện đồng áng, về máy cầy, máy bừa, về phân bón, về thuốc diệt rầy, về đủ loại nông cụ. Phong tục tập quán của người bản xứ Robertine cũng rất rành. Robertine người Công Giáo nhưng đã ngừng đi nhà thờ từ lâu. Khi thấy cỗ tràng hạt trong tay tôi, Robertine cho hay là giờ chỉ còn nhớ mỗi kinh Lạy Cha.

Còn người đàn bà tên Anichka tôi đoán là người Hạ uy Di. Mầu da, đôi mắt, cái mũi to và đôi môi dầy cũng như chiều cao và chiều dầy của thân thể cho tôi thấy được bà phải là hậu duệ của người Hạ Uy Di chính gốc. Tôi không biết được tên Anichka là do ai đặt cho bà, vì tên phụ nữ Hawaiian thông thường là Lanakila, là Maka Mae, là Aolani, Puakea … chứ không phải là Anichka, nghe rất là Nga hay Đông Âu. Anichka luôn hỏi thăm về mẹ tôi và gia đình còn ở lại Cali. Khi nghe tin mẹ tôi mất, Anichka tỏ ra rất xúc động, luôn miệng nói “Rất tiếc! Tôi xin chia buồn cùng bà. Rất tiếc!”
Anichka rất khéo tay, có mắt mỹ thuật. Dù căn nhà có thể đổ sập bất cứ lúc nào, bà vẫn cố chăm xóc, làm đẹp cho mặt tiền của căn nhà. Bà trồng những bụi hoa geraniums, treo những chậu cây lá xanh. Khi gió lay nhẹ, những cành lá, cành hoa làm duyên cho căn nhà, dù đang khoác trên người tấm áo chiều tà. Trước lễ Tình Yêu, Anichka treo nhiều lồng đèn mầu đỏ, hình trái tim dọc theo cầu thang. Căn nhà tuy sập xệ, nhưng đây là tổ ấm của ông bà. Những màng nhện bắc ngang bắc dọc, khi còn đọng sương mai, nhìn như một chuỗi giây đeo cổ lóng lánh.

Từ khi trở thành thân thiện với chúng tôi, Robertine và Anichka đã không còn hỏi xin bốn đồng để đi xe buýt nữa. Nhớ lại những lần đầu, bao giờ khi vừa ngồi vào trong xe, Anichka cũng ghé vào tai Robertine nói nhỏ điều gì chúng tôi không rõ. Sau này, mới biết là Anichka nhắc Robertine xin tiền. Tội nghiệp Robertine, không bao giờ tự ý xin tiền đi xe buýt (mặc dù chưa bao giờ chúng tôi thấy hai người lên xe buýt), vì người dân trong vùng thường xuyên đón họ.
Cách nay vài tháng chàng của tôi có ngỏ lời với Rich, một người bạn mới cũng ngụ trên con đường Kulana, làm nghề thầu khoán, chuyên xây cất nhà mới và sửa chữa nhà cũ, ghé qua nhà của Robertine và Anichka xem có thể cứu vãn phần nào tình trạng của căn nhà. Tuy nhiên, Robertine chỉ cho khách đứng nói chuyện phía ngoài, vì “thiếu an toàn” bên trong.

Căn nhà sập xệ nhưng có cái duyên dáng riêng của nó, lại có … ma! Anichka kể là hay thấy có người đàn ông đứng bên ngoài cửa sổ nhìn vào. Rất nhiều lần. Chuyện tin được, vì Anichka và Robertine ở trên lầu. Người sống làm sao mà bay lơ lửng trên không cho được? Hơn nữa, phần dưới của căn nhà không có ai ở vì đã hư hỏng qúa nhiều, đã bị bỏ hoang từ bao nhiêu năm nay.
Robertine kể lại là ngày xưa còn bé, có một lần, khi mấy anh em của ông ta đang chơi banh ngoài sân thì một đứa em đã rơi tọt xuống một cái hố bên hông nhà. Lôi được đứa bé lên thì mới khám phá ra đó là một ngôi mộ bỏ hoang. Mọi sự đã tan rã, chỉ còn những khúc xương dài, xương ngắn.
Tôi là con nhỏ hay sợ ma. Nghe kể chuyện căn nhà của Robertine có ma khiến tôi sợ phát sốt phát rét. Khi lái xe đi nhà thờ một mình, tôi hay ngừng lại đưa họ xuống phố hay đưa họ về nhà. Khi thả họ xuống trước nhà, bao giờ tôi cũng có cảm giác lành lạnh nơi gáy, vì trí tưởng tượng của mình làm việc lung qúa.

Mấy hôm nay trời mưa liên tục. Ngã ba Kulana và Quốc Lộ 19 thiếu dáng “hai người di tản buồn”, một hình ảnh quen thuộc. Hy vọng Robertine và Anichka không gặp hiểm nguy gì từ căn nhà qúa cũ. Tôi cũng mong sao con chó của họ cũng bằng an. Vâng, Robertine và Anichka có nuôi một con chó giữ nhà. Vì sự an toàn của chú chó cưng, họ không để nó ở trong nhà, mà cột nó trước cửa nhà, mỗi khi xuống phố.


Khổng thị Thanh-Hương