Thứ Ba, 15 tháng 8, 2023

Những Trang Sách Buồn



Đêm chưa ngủ tôi hay tìm đến sách,
Giữa đêm khuya nghe ai kể chuyện lòng,
Có những trang vui có những trang buồn,
Tôi đã sống cùng với người trong truyện.

Trang sách vui làm cho tôi quyến luyến,
Hạnh phúc kia đang nằm trọn tay mình,
Anh ở trong thơ trong truyện rất gần,
Như mong ước mỗi khi lòng cô độc.

Những trang sách buồn làm tôi đã khóc,
Giận chuyện đời tôi chỉ muốn sang trang ,
Sao người đi không ở lại trăm năm
Sao hiu quạnh đôi bờ xa cách thế.

Từng trang sách đời anh, tôi đã mở,
Có khoảng trời nắng đẹp với tình xanh,
Con đường vui đã khép lại mong manh,
Anh vẫn bước khúc quanh buồn nghiệt ngã.

Tôi đau giùm anh mảnh hồn đã vỡ,
Và tiếc giùm anh những nỗi chia xa,
Nhưng tấm lòng anh rộng mở thiết tha,
Mong anh thấy con đường vui phía trước.

Gấp sách lại. Hình như đêm khuya lắm
Những trang vui theo vào giấc ngủ mơ,
Duyên kia đã gặp tình vẫn đợi chờ,
Tôi thanh thản không còn gì vướng bận.

Nhưng trang sách buồn làm tôi vương vấn,
Hồn lang thang tôi vẫn mãi đi tìm,
Anh ở nơi đâu. Đêm đã dần tàn,
Tôi và sách đêm nay cùng mất ngủ..

Nguyễn Thị Thanh Dương


Hè Sắp Qua Rồi

 

Bài Xướng:

Hè Sắp Qua Rồi

Dập dìu bướm trắng quẩn quanh đây,
Lả lướt bên hoa, ước mộng đầy...
Nép cánh, chờ qua cơn gió lộng,
Tung mình hoà nhập nắng ban mai
Nụ tươi, nhuỵ hé vừa khi sớm,
Cánh úa, màu phai, thoảng cuối ngày.
Hãy hưởng xuân thời, thôi sẽ tiếc,
Đừng chờ mai mốt,kẻo hồn ngây!


Thanh Hoà

***
Các Bài Họa:

Về Với Hạ Xưa


Hạ lại trở về tại chốn đây
Miên man nỗi nhớ chợt dâng đầy
Cánh diều phất phới theo làn gió
Ánh nắng chan hòa tự sớm mai
Thăm thẳm bầu trời mây trắng gợn
Trong veo mặt nước cánh buồm ngây
Ngôi trường mái đỏ in màu phượng
Lưu bút trao nhau viết mỗi ngày.


Sông Thu
(13/08/2023)
***
Họp Đàn

Gió lạnh đêmhè chớm tới đây
Thu vàng ngấp nghé, tuyết đông đầy!
Vườn hoa muôn sắc tài chăm sóc
Cây trái xum xuê dưới nắng mai
Hò hẹn cuối tuần ta họp mặt
Chuyện trò ăn uống thỏa nguyên ngày
Còn đi, còn sức đâu hờ hững
Ai biết khi nào trí não ngây!?


Lộc Bắc
Aug23
***
Hè Xưa


Kể chuyện năm nào bậu đến đây!
Kề vai thưởng ngoạn ánh trăng đầy
Hôm kìa nhớ mãi làn da mật
Thủa ấy yêu hoài sợi tóc mai
Ngóng đợi người xa gần nửa tháng
Hàn huyên bạn thiết chỉ đôi ngày
Chừng mô gặp gỡ ta hòa nhịp
Giọng hát cao vời khiến dạ ngây!


Như Thu
08/13/2023


Anh Vân Quách Tố Vương(1938-2010)


Nhà văn, nhà thơ Anh Vân tên thật Quách Ngọc Vân. Sinh năm 1938 tại Vĩnh Lợi (Bạc Liêu) bút hiệu Anh Vân, bút hiệu khác Quách Tố Vương... Trước năm 1975 dạy học. Nhập ngũ năm 1967, khóa 25, trường Bộ binh Thủ Đức.

Anh Vân cộng tác với tạp chí: Văn Nghệ Tiền Phong, Phụ Nữ Diễn Đàn, Hồn Việt, Làng Văn (Canada) Sóng (Canada) Y tế, Y Học Thường Thức, Việt Báo (Denver)…

Góp mặt trong các Tuyển Tập: *Quê Hương Ngàn Dậm (Người Việt Lưu Vong xuất bản) *Tuyển Tập Những cây Viết Miền Nam (Phù sa xuất bản) *Thắp Sáng Quê Hương (do Hội Văn Nghệ Sĩ Việt Nam Tự Do ấn hành) *Truyện Hay Hải Ngoại (Phù Sa Xuất Bản) “Nỗi Nhớ Khôn Nguôi (Hương Văn xuất bản) *Quê Hương Ngàn Dậm II (Người Việt Lưu Vong xuất bản) *Những Đóa Hoa Nở Muộn (Thơ Người Việt Lưu Vong xuất bản) *Nối Lại Tình Xưa (Phụ Nữ CA xuất bản) *Phần Tư Thế Kỷ Thi Ca Hải Ngoại (Văn Hóa Pháp Việt xuất bản).

Những tác phẩm đã phát hành: 1- Trái Đắng (Truyện ngắn 1989, tái bản 1990) 2- Lưới Tình (Truyện ngắn 1990) 3- Biển Tình (Truyện ngắn 1990) 4- Tiểu Phượng (Truyện ngắn 2000) 5- Ác Mộng Đêm Dài (Truyện dài, toàn bộ 2 quyển) 6- Cười Chết Bỏ (Dưới bút hiệu Quách Tố Vương, Nguyệt San Hương Quê xuất bản 2005)

Nhà Văn, nhà thơ Anh Vân còn là *Chủ nhiệm kiêm Chủ bút nguyệt san Chính Ngôn (California USA) *Chủ nhiệm kiêm chủ bút nguyệt san Hương Quê (Texas USA) *Chủ bút California Việt Báo. (Tài liệu từ bút khảo “Quê Nam Một Cõi”2007 của Hồ Trường An)

TƯỞNG NHỚ
ANH VÂN- QUÁCH TỐ VƯƠNG

Tôi được quen với nhà văn nhà thơ Anh Vân, trên diễn đàn từ mấy năm trước. Nhưng cho mãi đến mùa hè năm 1997, mới diện kiến cùng anh, với nhiếp ảnh gia Văn Vũ và một số văn nghệ sĩ ở Houston (TX) mà các anh chị có nhã ý mời dùng bữa cơm chiều ở nhà hàng. Trong dịp tôi từ Chicago qua dự Đại hội đầu tiên của cựu học sinh Trung học Phan Thanh Giản và Đoàn Thị Điểm (Cần Thơ) tổ chức tại thành phố Houston nầy.

Nhà văn Anh Vân năm đó cũng ở vào khoảng tuổi 60. Theo tôi biết, anh là người Minh Hương (cha hoặc mẹ lai Tàu) Dáng anh cao ráo, khỏe mạnh, khôi vĩ… với mái tóc cắt ngắn hoa râm. Trong tôi, anh Anh Vân là người cởi mở, tự nhiên, nói cười vui vẻ, hiếu khách, tốt bụng... Nhà văn Anh Vân phảng phất được ít nhiều tấm chân tình thành thật, xuề xòa của đại đa số dân Nam Kỳ Lục Tỉnh.

Năm 2003 anh cho chúng tôi biết sẽ dời về California. Và năm 2004 vì lý do sức khỏe của phu quân tôi, chúng tôi cũng đời về California. Mặc dù cùng một tiểu bang, nhưng nhà anh ở miền Nam, còn chúng tôi ở phía Bắc của miền Bắc của California. Cho nên từ nhà anh ở đến nhà chúng tôi phải mất ít nhứt là 8 giờ lái xe.

Năm 2006 đến thăm gia đình Mục Sư Nguyễn Văn Bé ở Sacramento, tiện dịp anh Vân có ghé qua tệ xá của chúng tôi.

Vợ chồng tôi nhỏ tuổi hơn, nhưng anh Anh Vân xưng hô với tôi bằng chị, phu quân tôi bằng anh. Và anh xem chúng tôi như vợ chồng cô em gái ruột của mình. Mỗi tuần chúng tôi thường điện đàm, và đôi khi điện thư thăm hỏi nhau. Anh thường tâm sự với chúng tôi… Có lần anh khen:

- Tôi rất quý mến ông xã chị. Ảnh là người hiền lành, đạo đức mà tôi gặp…
Và lâu lắm rồi, có lần tôi hỏi về gia cảnh của anh, anh cười bảo:
- Tôi có 11 đứa con lận chị ơi… Chúng nó giờ đã lớn và có căn cư sự nghiệp hết rồi. Tôi và bà xã tôi đã lâu không sống chung với nhau nữa… Có lẽ duyên nợ đến đó thôi! Tôi bay nhảy lung tung… nhưng bả vẫn chưa bước thêm bước nữa. Bả giỏi lắm biết tính toán làm ăn, và con tôi lo cho mẹ nó nên bả không cần tôi cấp dưỡng… Đôi khi bả còn cho tôi nữa. Miễn tôi đi đâu thì thôi, còn về ở gần thì bả thường cháo cơm cho tôi… Khi ốm đau thì bả săn sóc…
Nghe anh nói, tôi thấy mắc ghét, nhưng cười bảo với ảnh rằng:
- Thiệt không ai biết nổi mấy ông nghĩ gì? Như vậy chị ấy tốt quá! Gặp ông xã tui như anh, thì còn khuya tui mới giúp. Tui sẽ đem cơm có trộn thuốc chuột cho ổng ăn tiêu đời luôn…

Rồi năm đó anh cho chúng tôi biết là anh sẽ bước thêm bước nữa! Tôi ra giọng thầy đời, khuyên anh:
- Lòng anh có thật chắc chắn chưa? Tâm lý chung cho những người tuổi lớn, ai cũng khư khư giữ cái tôi của mình! Luôn muốn người khác chiều chuộng mình hơn… Điều đó chắc anh đã có nhiều kinh nghiệm rồi! Theo tôi anh nên làm bạn tri kỷ để hai người tâm sự, thỉnh thoảng đi thăm nhau, đi ăn uống, đi du ngoạn, đi du lịch… Chớ anh đừng tưởng như thuở xưa còn thanh xuân, mối tình chồng vợ của hai người còn trẻ, chưa có lần thành hôn trước, chưa có sự so sánh của đôi bên… Anh thấy có nên suy nghĩ thêm một thời gian nữa không... ông anh kính mến của chúng tôi.

Anh cười ngất bảo với tôi:
- Chị nói như bà già tám mươi tuổi không bằng! Hai người cùng hoàn cảnh, trong yêu thương sẽ vượt qua tất cả mọi khó khăn… chị ơi
- Vậy sao? Anh vẫn biết ông H… chớ? Có lẽ ổng lớn hơn anh vài tuổi, vợ chết lâu rồi… Ổng đã tái hôn, nhưng chỉ một năm thôi! Bây giờ cũng mỗi người một nơi. Tội nghiệp ông ta cảm thấy buồn và lẻ loi hơn khi chưa bước thêm bước nữa…

Và rồi anh Anh Vân đã tái hôn… Mối tình già giữa hai người không được bao lâu thì rạng nứt… Hai người đã chia tay, trước kia anh Anh Vân ở Texas, nay thì đã dời về Nam California.
Trong thời gian quen biết, chúng tôi và anh đã góp mặt trong những tuyển tập thơ, văn… viết chung cùng nhiều tác giả.

Đầu năm 2007 anh và tôi góp mặt trong cuốn bút khảo “Quê Nam Một Cõi” của nhà văn Hồ Trường An (Sách do Hoa Ô Môi xuất bản. Nhà văn Phương Triều đánh máy, layout)

Và mùa thu năm 2007 anh Hồ Trường An lần đầu tiên đến Bắc California (San Jose) ra mắt sách bút khảo “Quê Nam Một Cõi” Nhà thơ, nhà văn Anh Vân từ Nam California đến tham dự. Cùng những anh chị Văn Nghệ Sĩ khắp nơi góp mặt trong cuốn bút khảo về dự buổi ra mắt sách. Những người có mặt, gồm có: “Song Thi, Anh Vân, Tiểu Thu, Hoàng Xuyên Anh, Dư Thị Diễm Buồn, Ngọc An, Vũ Nam” (Một số người không đến được vì: Anh Phương Triều bịnh, và có kẻ đã qua đời, có người còn kẹt ở Việt Nam...)

PHỎNG VẤN NHÀ THƠ DƯ THI DIỄM BUỒN
THỰC HIỆN ANH VÂN

1- Anh Vân (AV): Xin chị cho biết qua về tiểu sử?

Dư Thị Diễm Buồn (DTDB): Tôi sinh tại thị xã Cần Thơ, học trường Đoàn Thị Điểm. Sau đó học nghề ra trường về làm ở Mỹ Tho. Tôi lập gia đình ở thành phố nầy, nhà tôi người Bến Tre. Chúng tôi đào thoát khỏi Việt Nam mùa hè năm 1979, vào Mỹ đầu Xuân 1980 và sống ở Tiểu Bang Illinois 24 năm. Sau vì sức khỏe của phu quân, nên gia đình chúng tôi đã dời về ngoại ô của Sacramento (Thủ Phủ của California) cho đến nay. Trước năm 1975 ở quê nhà tôi là công chức. Chạy loạn đến xứ người làm thuê. Chúng tôi có 3 cháu (một gái, 2 trai) Trước 1975, tôi thường viết cho một vài đặc san, bán nguyệt san, nguyệt san… Ra hải ngoại tôi viết cho một vài diễn đàn Internet… cộng tác với một số tạp chí trong và ngoài nước Mỹ. Và tôi cũng đã phát hành trên 20 tác phẩm gồm có: Thi tập, truyện dài, truyện ngắn, tập nhạc. Ra CD ngâm thơ Tao đàn, và CD tân nhạc…

2- AV: Xin chị cho biết tại sao lấy bút hiệu Dư Thị Diễm Buồn?

DTDB: Thưa anh, Dư là họ của chồng, Diễm là chữ lót của con gái tôi. Hình ảnh được bà vú cõng trên lưng chạy giặc Tây lúc còn nhỏ tôi không bao giờ quên. Đến khi khôn lớn quê hương vẫn chinh chiến triền miên, đau thương chất chồng… Bây giờ lại mang kiếp tha hương thì sao không buồn được anh? Vì thế tôi chọn Dư Thị Diễm Buồm làm bút danh cho mình.

3- AV: Chị bắt đầu làm thơ từ lúc nào? Có kỷ niệm nào đáng nhớ về những bài thơ đầu tiên của chị không?

DTDB: Tôi bắt đầu làm thơ từ năm lớp nhì, lớp nhứt trên báo tường của trường. Tôi còn nhớ mấy câu tôi viết được lúc trưa hè ở quê ngoại:
....................

Bầu trời xanh xanh
Nắng trưa hanh hanh
Bầy chim nhảy nhót
Líu lo trên cành
........................

Ông Hiệu Trưởng khen bài thơ nầy với Ba tôi, vì hai ông là đồng liêu với nhau. Tôi mừng lắm, nghĩ là khi ông Hiệu trưởng về ba tôi sẽ khen tôi nhiều hơn. Nhưng không ngờ, đưa ông Hiệu trưởng vừa ra khỏi cửa, ba tôi vào lấy roi mây đánh tôi mấy roi, và cấm không được làm thơ nữa. Theo quan niệm của ba má tôi con gái phải học nấu ăn, thêu thùa chớ cứ thơ thẩn lãng mạn thì sẽ không nên người. Tôi vâng dạ, nhưng mỗi lần trường có làm báo, là tôi lén viết, để tên khác nhờ bạn bè nộp dùm.

4- AV: Hiện chị đang cộng tác với báo nào?

DTDB: Thưa viết là niềm vui, là sở thích phải có, nên tôi viết văn nghệ thôi anh ơi. Tôi viết rải rác cho một số tạp chí và Diễn Đàn ở trong và ngoài nước Mỹ.

5- AV: Chị đã có mấy tác phẩm? Tác phẩm đầu tay mang tên gì? Và khỏang thời gian bao lâu chị cho chào đời tác phẩm thứ hai?

DTDB: Thưa anh, thi tập “Nỗi Lòng Người Em Nhỏ” phát hành năm 1991, là tác phẩm đầu tay của tôi. Và đến nay tôi có thêm mấy tác phẩm (gồm thi tập, tập nhạc, CD nhạc, CD ngâm thơ, và truyện dài).

6- AV: Xin chị cho biết độc giả đã đón nhận những đứa con tinh thần của chị như thế nào?

DTDB: Thưa anh, như đã thưa ở trên tôi viết là niềm vui, là sở thích nên mỗi khi phát hành một tác phẩm thì tôi đã chuẩn bị tinh thần. Tôi coi như tiền in ấn, linh tinh mất hết, sẽ không thu lại được. Nhưng nhờ sự ủng hộ của quý anh chị văn nghệ sĩ, sự cảm nhận thương mến của độc giả ở địa phương, các tiểu bang, ở ngoài nước Mỹ đón nhận nhiệt tình… nên cũng đỡ lắm.

* Có một độc giả ở Úc Đại Lợi lần đầu gởi qua mua 1 tập, sau gởi mua thêm 10 tập. Tôi gởi đi, kèm theo thơ cảm ơn và hỏi nhỏ là sao biết được mà ủng hộ tập thơ. Một tháng sau được thư trả lời "...Chúng tôi biết được nhờ vài tờ báo ở Âu Châu như tờ Duyên Giác, Diễn Đàn Việt Nam (ở Tây Đức)Việt Luận ở Úc giới thiệu. Lần đầu tiên mua vì hiếu kỳ, bởi cái tên Dư Thị Diễm Buồn nghe vừa dễ thương vừa lãng mạn. Lần thứ nhì mua để tặng bạn bè, vì văn của cô bình dân dễ thương, mỗi bài có một sắc thái rất đặc biệt, rất tha thiết và gần gũi với chúng tôi”

* Có một độc giả ở hải đảo, tìm trong bản đồ thế giới không có. Sau đó nhận được thư, ông cho biết: "...NOumea là thủ phủ của Nouvelle Caledonie, hải đảo quanh năm mùa hè, có hoa phượng vĩ, nằm ở phía Nam Thái Bình Dương, giữa Tahiti và Úc Châu, thuộc chủ quyền của Pháp" Thưa anh, vì chút duyên văn nghệ, độc giả nầy đã phổ biến giúp rất nhiều tập thơ ở vùng hải đảo xa xôi. Ông còn có nhã ý mời tôi ra mắt sách ở đó! Anh xem, được sự thương yêu, cảm nhận của độc giả, đã cho tôi niềm vui lớn. Đó còn là chất xúc tác rất mạnh để tôi hạnh phúc, để tôi hăng say viết và viết không biết mỏi mệt…

7- AV: Chị đã có bài thơ nào được phổ nhạc hay thu vào băng nhựa không?

DTDB: Thưa anh, tôi hân hạnh và biết ơn những nhạc sĩ đã phổ nhạc thơ tôi… Nhạc sĩ Văn Giảng-Thông Đạt (Tác giả của bản nhạc bất hủ “Ai Về Sông Tương”) đã phổ nhạc trên 20 bài thơ của tôi. Ngoài ra còn có nhạc sĩ Võ Tá Hân, Thanh Hậu, Hiếu Anh, Trần Thiện, Nguyễn Quang, Lê Quang Diệp, Nguyễn Hữu Tân… Đã phổ nhạc thơ tôi được ca sĩ hát và thu vào băng CD, Cassette. Có bài thơ phổ nhạc mà thính giả cảm nhận và thích nhiều, bán chạy nhất là bài “Xuân Nơi Đây”, trong tập thơ “Một Thoáng Hương Xưa”, nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ, do ca sĩ Bảo Yến hát trong băng nhạc “Hạ Hoa”. Bài nầy đã được chọn hát trong chương trình nhạc Xuân đặc biệt của ban nhạc Mưa Hồng, trên đài BBC Luân Đôn đã truyền thanh vào trong đêm Giao thừa Tết Nguyên Đán năm 1996.

8- AV: Nhà văn Hồ Trường An nhận định về thơ Dư Thị Diễm Buồn như sau: "Thơ đồng quê của chị ngọt ơi là ngọt, ngọt sao mà như chuối ba hương, như xôi nếp một, như đường mía lau", chị nghĩ gì về nhận định nầy?

DTDB: Thưa anh, trước khi trả lời câu anh hỏi, xin cho tôi được hỏi, anh cũng là nhà văn, nhà thơ, vậy anh nhận định thế nào, sau khi đã đọc tác phẩm của Dư Thị Diễm Buồn? Thưa sau đây tôi xin trả lời câu hỏi của anh. Mỗi độc giả nhận xét mỗi tác phẩm của mỗi tác giả, ở mỗi khía cạnh và góc độ khác nhau. Theo tôi dù nhà văn, hay nhà thơ cũng vậy không ngoại lệ. Đối với tôi, nhận định, phê bình, hay ý kiến... Tất cả đều là khích lệ để tôi suy gẫm.

9- AV: Xin cho biết thói quen sáng tác của chị ?

DTDB: Thưa anh, cũng như mọi người phụ nữ bình thường khác. Ở xứ máy móc hiện đại nầy, ngoài bổn phận người vợ, người mẹ, tôi còn phải làm việc kiếm tiền để phụ với chồng nuôi con học hành, nên hết sức bận rộn anh ơi. Những bài thơ tôi viết thường là trong giờ làm việc ở sở, lúc rỗi rảnh, lúc ăn trưa... Nhưng khi muốn viết rồi thì bất cứ ở nơi nào tôi cũng viết được, chỉ cần cây viết và tờ giấy lau tay cũng xong.

10-AV: Thưa chị, tôi là lính, nhưng tôi nghĩ mình cũng chưa yêu lính như chị đã yêu. Hình ảnh người lính được chị tô vẽ như một người hùng. Xin chị cho biết nguyên nhân nào khiến chị thương yêu người lính đến như vậy?

DTDB: Thưa anh, tôi có Cha có anh là kháng chiến chống Pháp. Tôi sinh ra đời và lớn lên trên quê hương chinh chiến. Những người trai trẻ trong họ hàng nhà tôi là lính, thanh niên trong xóm giềng là lính, bạn bè cùng lớp đi lính, người yêu tôi là lính. Chồng tôi cũng là lính. Họ ra đi, có mấy người trở lại? Trở lại có được toàn vẹn hình hài không? Nhưng từng lớp lớp người vẫn tiếp nối ra đi. Anh nghĩ xem, vì sao mà họ phải hy sinh như vậy? Có phải vì gia đình, vì quê hương không? Nên trong tận cùng đáy tâm hồn tôi, lính là người hùng là người ơn. Họ xứng đáng được ca ngợi, được vinh danh. Với tôi không những người lính, những người đi chống giặc dầy xéo quê hương Cộng Hòa là tôi ngưỡng mộ, tôi tôn thờ. Anh còn nhớ trong thi tập “Nỗi Lòng Người Em Nhỏ” có đoạn thơ tôi đã viết:

“…………………..
Anh Kháng Chiến ơi anh đi về đâu?
Thương anh mưa nắng dãi dầu
Nay U Minh Thượng mai đầu Tha La
Đêm đêm dưới ánh trăng ngà
Xuồng tôi chở đạn làm quà tặng anh
………………………”

11-AV: Là một nhà thơ chị nghĩ gì về những nhà thơ cùng thời với chị

DTDB: Câu hỏi nầy hơi khó đó nghen. Thưa anh theo tôi mỗi văn nghệ sĩ, mỗi người viết lách điều có sở trường đặc điểm riêng của họ. Nhưng tất cả gần như có chung mục đích là giữ thơm quê Mẹ.

12-AV: Trong các nhà thơ tiền chiến chị thích nhà thơ nào? Tại Sao?

DTDB: Thưa anh tôi thích nhà thơ Hữu Loan. Tại sao? Thơ ông ông toát ra tình cảm chân thật. Điển hình là “Những Đồi Hoa Sim” Và không phải anh đã nói tôi yêu lính lắm sao?

13- AV: Những nhà thơ hải ngoại, chị thích những ai?

DTDB: Thưa anh, tôi thích hầu hết các nhà thơ viết về quê hương, viết về những người gìn giữ quê hương.

14- AV: Chị có theo dõi văn thơ trong nước không? Và chị nghĩ gì về dòng văn học nơi quê nhà?

DTDB: Thưa anh tôi nhớ lần đầu tiên gởi tặng nhà văn Hồ Trường An tập thơ “Nỗi Lòng Người Em Nhỏ”, ông gởi cho tôi thiệp cảm ơn và viết thêm mấy chữ "Dư Thị Diễm Buồn cái tên thật tuyệt" chỉ vậy thôi. Ông không hề nhắc đến những bài thơ trong tập thơ. Tôi nghĩ: "Chắc thơ mình dở ẹt, nên ông trời nầy quăng vào thùng rác rồi "Nhưng mấy tuần sau đó nhận được thư ông "...Ít có nhà thơ nữ nào ở hải ngoại viết về quê hương như chị, cố gắng hơn, chăm chút hơn, chị sẽ thành công...” Thưa anh tôi muốn nói ở đây tự do, người văn nghệ sĩ tha hồ trải ý nghĩ tâm tư của mình trên văn thơ... Miễn sao mình thoải mái, đừng phiền đến người khác, đừng phạm pháp là được rồi. Anh cũng biết từ ngày giặc chiếm miền Nam, quê hương chúng ta không còn tự do nữa, kể cả tự do trong ý nghĩ, thì làm sao văn nghệ sĩ ở đó tự do viết văn thơ theo ý mình được.

15- AV: Trở lại với thơ, trong các thể thơ, chị thích thể thơ nào?

DTDB: Thưa anh, văn thơ đọc lên nghe không cầu kỳ gút mắc, dễ hiểu là tôi thích, tôi thích thơ ở mọi thể loại, đa dạng…

16- AV: Trong tương lai chị có định xuất bản tập sách, thơ nào không?

DTDB: Thưa anh, tập thơ “Một Thoáng Hương Xưa”, được quý văn nghệ sĩ và độc giả đón nhận hết sức nhiệt tình nên tôi định tái bản. Nhưng quý anh chị văn nghệ sĩ thân quen khuyên đừng tái bản, mà nên xuất bản tập mới. Vậy nếu không gì trở ngại, tôi sẽ cho xuất bản thơ mới trong tương lai không xa.

17- AV: Những lúc rỗi rảnh, giải trí của chị là gì ?

DTDB: Thưa anh, tôi rất thích nghe và nhìn cảnh vật thiên nhiên. Thuở nhỏ tôi thích nghe tiếng mưa rơi, nhìn mưa rơi. Mưa rơi lộp độp trên mái lá, mưa rào rào từ xa vọng lại, mưa ton ton trong chậu nước sau hè v.v... Còn nhiều, rất nhiều âm thanh mưa rơi khác nữa anh ơi. Vùng tôi ở Chicago gần 9 tháng lạnh, cửa nẻo luôn luôn đóng kín, nên ít khi được nghe tiếng mưa. Ông xã và các con tôi tìm mua cho những băng CD, cassette có tiếng mưa rơi, sấm sét, suối chảy, chim kêu, gió biển, thuỷ triều... Thằng con trai út cuả tôi có lần nói "Tội nghiệp ba quá, tối ngày trong phòng mẹ chỉ nghe tiếng mưa rơi, chim kêu, sóng vỗ ầm ầm, chắc là nhức đầu lắm..." Tôi còn thích xem phim bộ, và đi du ngoạn, du lịch nữa anh.

18-AV: Nghe nói chị có trồng mai để bán trong dịp Tết? Nghề nầy nguồn lợi có khá không? Xin chị cho độc giả biết làm cách nào để mai cho nhiều hoa, và tước lá vào lúc nào để mai nở hoa đúng vào những ngày Tết, thưa chị?

DTDB: Thưa anh, sau vườn nhà ngoại tôi năm xưa có trồng rất nhiều mai màu vàng, mỗi năm vào dịp Tết ta mai trổ đẹp lắm. Sáng ra gió cuối đông hiu hiu lành lạnh, trời xanh trong vắt, dưới ánh nắng sáng dìu dịu, mai trổ vàng cả một góc vườn, những cánh nõn nà còn lấp lánh giọt sương đêm... Đẹp vô cùng anh ơi, và cứ mỗi năm đến mùa mai nở, làm cách chi tôi cũng phải về ngọai để xem cắt mai, và cùng với mấy người chị họ, với dì Út đi bán ở chợ hoa mấy ngày cuối năm. Dì và các chị họ mắc cỡ không chịu bán, để tôi bán. Bán xong hai buổi chợ Tết về ngoại cho nhiều tiền lì xì tôi thích lắm. Nhưng mấy năm sau đó, tôi không chịu đi bán mai nữa, vì tôi cũng biết mắc cỡ như họ. Khi bôn đào sang Mỹ, vào mùa xuân tôi thấy xa xa vài nhà có trồng bông rất giống bông mai, tuy cây không cao, tàng không lớn nhưng màu vàng của nó rất mặn mà. Hỏi ra mới biết bông đó tên Mỹ là forsythia, dịch ra tên Việt là liên kiều. Khi có nhà tôi mua 100 bụi trồng bao quanh nhà thay cho hàng rào. Vào mùa xuân chung quanh nhà tôi hoa nở vàng đẹp lắm, nhằm lúc trời có trăng càng đẹp hơn. Một dịp tình cờ đi ăn tất niên, thấy chủ nhà chưng trong bình nhánh hoa forsythia vàng đẹp chẳng khác hoa mai ngày Tết của mình. Từ đó tôi đặt cho nó tên là mai Mỹ. Thế là năm sau, gần Tết Việt Nam tôi cắt mai vào ương như trong sách chỉ dẫn. Đúng ngày Tết, tôi có những cành mai vàng rất đẹp, đem bán kiếm được chút tiền rủng rỉnh, ăn Tết sum sê... Và tặng cho những chùa gần nhà nếu họ cần. Có gì khó đâu anh, cứ đến thư viện mượn sách về loại hoa liên kiều (forsythia), theo chỉ dẫn chúng ta sẽ có những cành hoa đẹp.

19- AV: Chị có gì muốn nói thêm với độc giả không ?

DTDB: Cảm ơn anh Anh Vân đã dành cho tôi dịp tâm sự với độc giả, và cũng chân thành cảm ơn độc giả đã thương mến cảm nhận thơ văn của Dư Thị Diễm Buồn. “Kính thưa anh, thưa quý vị, tôi không phải là văn sĩ, cũng không phải là thi sĩ! Viết là niềm vui là sở thích, là nỗi đam mê phải có trong đời sống cá nhân. Xin đến với văn thơ Dư Thị Diễm Buồn, bằng sự chia xẻ chân tình, bằng lòng tha thứ và cảm thong” Xin chân thành cảm ơn tất cả.

AV: Xin cảm ơn nhà văn, nhà thơ Dư Thị Diễm Buồn.



“Nhà văn, nhà thơ Anh Vân Quách-Tố Vương qua đời tại Nam California, lúc 9giờ57 phút sáng, ngày 31 tháng 7 năm 2010.
Tang lễ anh cử hành theo nghi thức của quân đội VNCH”

KHÓC ANH VÂN

Chúng ta quen với tâm tình đồng điệu
Qua thanh âm văn, nhạc, ý thơ buồn…
Cùng sanh ra trên đất nước tang thương
Cùng vượt tuyến, mang nỗi niềm đau đớn

Bạc Liêu đó, anh sanh ra và lớn
Biết bao nhiêu kỷ niệm thuở thiếu thời
Cây lành, trái ngọt… nếp sống thảnh thơi
Vui bè bạn tháng năm dài cắp sách

Sông ngọt nước, vó cá trê, cá trạch…
Bắt ổ chim, chờ én liệng xuân về
Tát đìa, bắt trụt, câu cá bờ đê…
Cỡi trâu, thả diều trên đồng ruộng trăng

Ra trường học, niềm tin yêu sáng lạng
Dạy học trò, an phận với tương lai
Hồn trở trăn, trong “Ác Mộng Đêm Dài”
Anh từ tạ, hành trang vào quân ngũ

Xa người thân, xa xóm thôn yêu dấu
Nhớ bạn bè, người em nhỏ anh thương
Nhớ học trò, mùa phượng thắm sân trường
Ôi nhớ quá, hàng me già quen lối…

Phiên gác đêm, năm nao cùng đồng đội
Điếu thuốc rê nhả khói, chén nước trà
Đài ra-dio, giọng ca sĩ ngân nga…
Ánh hỏa châu võ vàng vùng giới tuyến

Một chút thôi, ấm lòng người lính chiến
Ở ngày mai! Ai biết được tương lai?
Trong phút giây, chỉ còn tấm thẻ bài!
Vì gia đình, quê hương… anh dấn bước

Vượt ghềnh thác, lội Tháp Mười ngập nước
Trực thăng vận thả xuống Huế, Tịnh Biên…
Kon-Tum, Cờ Đỏ, Bà Rá, Quảng Điền
Rừng núi cheo leo… bốn vùng chiến Thuật

Ba mươi, tháng tư! Đớn đau nước mất!
Cải tạo tù đày, thân xác héo hon
Chốn hải tần, niềm tin chẳng rã mòn
Dòng văn, thơ… toát tấm lòng khí tiết

Anh Vân ơi! Nay âm dương cách biệt!
Chiến hữu xưa, đồng điệu khóc thương anh
Ca-Li buồn, mây tím phủ trời xanh
Nguyện hương linh anh sớm về nước Chúa.

Trích trong “Bóng Thời Gian” Phát hành 2021
Tệ xá Diễm Diễm Khánh An
Dư Thị Diễm Buồn

Thứ Hai, 14 tháng 8, 2023

Xin Đừng Quay Lại - Nhạc Diệu Hương - Tiếng Hát Đình Lộc


Nhạc: Diệu Hương
Tiếng Hát: Đình Lộc

Phút Giây Thầy Trò



Xuôi dòng ngày tháng 
Chốn cũ về thăm 
Tóc xanh đã bạc 
Thôi đã bao năm!
Lung linh thiên cổ 
Cười ai đa tình 
Rượu tạ đổ sông 
Thức người đáy nước 
Nằm ôm trăng ngủ 
Gối vạn cổ sầu ̣
Nhân gian như mộng,
Chút tình ngày cũ,
Nay gửi về đâu?

 08/10/2023
Phạm Khắc Trí

Thu, Chiều Viễn Xứ

 

Hay đâu xuân mãn mới hôm nào!
Trời đã vào thu cánh nhạn chao.
Mây dạt tầng không chim bạt gió.
Nắng nghiêng bờ cỏ lá chen màu..
Bên chiều sương khói trôi dòng mộng,
Dưới bóng phù vân chạnh vó câu.
Đời dẫu phôi phai bao cảnh cũ,
Tình quê còn vẹn điệu ca dao.
Điệu ca dao cũ, toả muôn hương
Từ thuở ngàn năm vọng suối nguồn.
Đã biết mùa lên hoa của mộng,
Nên rằng thu đến sắc riêng phương.
Nếu xuân lộc chẳng ươm cành biếc,
Thì lá vàng đâu ngập lối buồn!
Mây nước lang man chiều viễn xứ,
Bên trời tâm sự bước phong sương.

Florida, Tampa, thu 2023.
Mặc Phương Tử

Một Thoáng Xôn Xao

 
 
Một thoáng tôi đi quanh mùa xuân
Nghe thơm mùi tóc nhớ hương rừng
Con tim xao xuyến mùa trăng cũ
Chùng bước chân đời… chút nắng bâng khuâng

Một thoáng tôi về bên ngõ xưa
Khóm tường vi trắng nở trái mùa
Và em như cũng ngồi trang điểm
Tươi thắm môi cười… bên chắn song thưa

Một thoáng tôi ngồi nghe em ca
Lời ca như tiếc tuổi xuân qua
Với tay giữ lại nhưng không kịp
Buông phím hôn mê… thôi thế đã già

Một thoáng tôi bơi qua dòng sông
Nghe ai tình tự giữa mênh mông
Khổ đau lắng xuống nên thường gặp
Hạnh phúc như mây… mây cứ bềnh bồng

Một thoáng tôi nhìn xuyên bóng đêm
Thấy ai ngồi thổn thức bên thềm
Mà nghe chua xót dâng lên mắt
Mùa đã thay rồi… tiếc nữa chi em!

Yên Sơn

Chiều Cuối Hạ



Chiều cuối hạ,
bỗng dưng nghe lành lạnh.
Gió khe khẽ,
vỗ về vuông cửa sổ.
Trên vai gầy,
vàng úa nét đăm chiêu.
Em vương tay,
níu chặt bóng chiều buông…

Chiều cuối hạ,
nắng úa rơi vào mắt.
Gió ru buồn,
ủ rủ chạm cơn mê.
Hồn chiêm bao,
giữa hoàng hôn mộng ảo.
Lòng chợt lặng,
nửa vai gầy chao đảo…

Cuối hạ rồi,
chờ đón gió giao mùa.
Thu sẽ về,
ấp ủ nỗi niềm riêng.
Lá vàng thu,
ngập cả hồn hiu quạnh.
Để đêm về,
vọng mãi một tình thơ…

Tuyết Phan


Tôi Còn Nợ (Ðức Hồ) - I Am Still Indebted (Thanh Thanh)

 
Tôi còn nợ tổ tiên, đất nước
Việt Nam ơi, không lúc nào khuây
Nhiệt huyết sôi tình yêu tổ quốc
Súng gươm chưa thỏa chí rồng mây.

Tôi còn nợ công cha nghĩa mẹ
Biển Ðông kia không thể sánh cùng
Thái sơn cao và dày nào kể
Cuộc đời con trót nợ tang bồng.

Tôi còn nợ cuộc đời nhân thế
Góp phần lo bảo vệ sơn hà
Trách nhiệm nặng thân trai thế hệ
Phải lưu vong xa cách nước nhà !

Tôi còn nợ vợ con, bè bạn
Ðời người sao giới hạn thời gian !
Hạnh phúc chưa tròn, vui chưa vẹn
Ðể vợ con bằng hữu trách than.

Tôi vẫn nợ và tôi còn nợ
Nợ đồng lân, nợ đến mai sau
Từng thế hệ tiếp theo thế hệ
Nhìn Việt Nam đổi sắc thay màu.

Hoài bão trong tôi chưa toại nguyện
Việt Nam còn khốn khổ gian nan
Tự do, dân chủ bao giờ đến
Dân tộc Việt hết cảnh lầm than.

Ngày đó cờ vàng bay phấp phới
Lòng dân thơ thới nỗi hân hoan
Sống lại một thời xưa sáng chói
Dìu nhau về với Mẹ Việt Nam!


Ðức Hồ
***
Bài Dịch:

I Am Still Indebted 


I am still indebted to my ancestors and nation.
Oh Vietnam! why I can never soothe my frustration?
My love of our fatherland fervently boils in my blood
The military service had not satisfied my aspiration.

I still owe my dad and my mom for their kindness
So deep that the Pacific Ocean’s depth is a dubiety.
The high and big Mt. Everest isn’t worth mentioning;
My life is burdened with duties towards society.

I am still indebted to the world,
Having to contribute to the defense of my land.
A he-man of the times with heavy responsibilities,
I have had to live in exile to maintain my sand.

I am still indebted to my family and friends,
But how time limits human life.
Happiness isn’t yet complete, joy neither perfect,
So I am reproached by buddies, kids and wife.

I am in debt and still in debt,
Owed to neighbors, even to future peers.
Generation succeeds generation
To witness Vietnam change its colors and spheres.

Innate ambitions haven’t been fulfilled;
My country has still been pushed into malposition.
When will Liberty and Democracy come true
For my compatriots to end their wretched condition?

On that day our national yellow flag will proudly fly,
Our people’s heart and soul rejoice at its height;
And reveling in reviving the old bright times
We expatriates return to our Motherland in delight.

Translation by Thanh Thanh

Sợ Bóng Sợ Gió


Thế Mới Anh Hùng

Đàn ông sợ vợ mới anh hùng
Gia thất muốn yên chớ nổi khùng
Vờ điếc, bu nhà thôi lải nhải
Giả câm, mẹ nó hết đùng đùng
Đi thưa về bẩm phô tôn kính
Gọi dạ bảo vâng tỏ phục tùng
Ngậm đắng nuốt cay cầu thuận thảo
Lệnh bà giỡn mặt dễ tiêu tùng
nhất hùng

Thành ngữ Việt Nam có câu: Sợ Bóng Sợ Gió, tra từ điển thì có nghĩa: sợ vu vơ, sợ hão huyền.
Một hôm, đến rủ bạn đi uống bia, tôi với nó vừa bước ra cửa thì nhác thấy xa xa có một phụ nữ đi ngược lại, nó hớt hơ hớt hải quay vào. Tôi nói: “Mày mê tín dị đoan vừa thôi chứ, ra ngõ gặp gái đâu có gì là xui”. Nó bảo: “Vợ tao về”. Tôi hỏi: “Xa quá, sao mày biết là vợ mày?” - Nó thầm thì: “Thấy cái bóng, nghe cái hơi là tao biết rồi”.

Như vậy thấy cái “bóng”, nghe cái “hơi” là sợ, sợ thật chứ đâu phải sợ vu vơ sợ hão huyền như từ điển giải thích.
Ngẫm thì tôi tin là thằng bạn này sợ vợ, mà chắc vợ nó quá quắt lắm nên nó mới sợ bóng sợ gió như vậy. Nhưng vì tế nhị nên tôi chẳng hỏi gì, mà chỉ lủi thủi ra về.

Nói về sợ vợ thì ông nào chẳng sợ nhưng tại thằng bạn tôi nó sợ đến cả bóng, cả gió thì tôi mới kể cho bạn nghe đấy chứ, còn sợ vợ có cả tỷ kiểu sợ kể sao cho hết.

Tôi nghĩ, lúc mới lấy nhau, cặp vợ chồng nào cũng hoà thuận, cũng hạnh phúc và xem ra, bà nào cũng kính chồng cũng nể chồng, không thế các ông ngu gì mà cưới. Rồi theo thời gian, mỗi cảnh mỗi khác nhau, có bà vài ba năm, có bà hàng chục năm, có bà lúc về già mới bắt đầu sinh ra quá quắt. Có bà gắt gỏng tru tréo với cả chồng con, có bà thì chỉ với chồng chứ với con cái vẫn ngọt ngào đằm thắm lắm, nên cũng có cảnh, các con cứ tưởng ông bố lắm tật nhiều thói nên mẹ mình mới phải như thế.

Gặp cảnh này, mỗi ông ứng xử mỗi kiểu. Có ông đi tu…có ông bỏ nhà ra đi…tôi nghe kể đại văn hào Leo Tolstoi của Nga, tác giả cuốn “Chiến Tranh Và Hòa Bình” từng có cuộc sống gia đình rất hạnh phúc, vợ chồng rất mực thương yêu nhau, về sau bỗng vợ đổi tánh, bà nổi tam bành lục tặc thường xuyên, ông rất xấu hổ và buồn nản, một đêm ông bỏ nhà ra đi trong cơn giá tuyết, rồi chết trong sân một nhà ga vắng lặng…Lời cầu xin cuối cùng của ông là đừng để ông thấy mặt vợ. Sau này bà có nói với các con: "Mẹ đã giết Bố" rồi hối hận lắm nhưng đã muộn rồi. Có ông cam chịu, như triết gia Socrates đang ngồi làm thơ, bà vợ đổ cả một thùng nước lạnh lên đầu…ông lặng yên một lát rồi nói “Sau cơn mưa trời lại sáng”. Ambraham Lincoln, trước khi là Tổng Thống thứ 16 Hoa Kỳ, là một luật sư, có bà vợ quá quắt đến mức ông nhận lời cãi những vụ án ở rất xa để tránh gặp mặt vợ và cũng nhờ đó ông nghĩ được nhiều triết lý vĩ đại, thay đổi cả xã hội, lịch sử Hoa Kỳ.

Vợ tôi là cô học sinh xinh nhất cái trường tôi dạy học. Sau khi qua phổ thông, tôi mới lân la tán tỉnh và sau này thành vợ chồng. Thời gian đầu, không chỉ có nể mà vợ tôi vẫn tin và trọng tôi như “ông Thầy”, con Gà mà tôi bảo Vịt, vẫn tin. Sau này, niềm tin nhạt dần, con Gà mà tôi bảo là con Gà, bà ấy cũng phải hỏi lại con tôi có đúng thế không. Rồi thỉnh thoảng tôi cũng có gặp vài hoàn cảnh như các tiền bối mà tôi nêu trên đã gặp. Tôi vẫn còn chút máu “ông Thầy” nên cũng cố gắng điều chỉnh tánh tình của vợ. Nhưng không có kết quả, không thành công. Tôi lại nghĩ ngược: “mình sửa người không được thì mình tự sửa mình” và nên chấp nhận “sống chung với lũ”. Từ ấy, bả nói đúng tôi gật, nói sai cũng gật. Bảo làm cái gì, đứng lên làm ngay, không chần chừ một khắc. Khi bả nấu nướng thì chớ dại dột ngồi đấy mà nghĩ “Thơ”…nên đi chỗ khác, tìm cái gì đó mà làm…tìm không ra thì đi cắt cỏ dù mới cắt hôm kia…chờ bả nấu xong thì buông máy vào ăn, thế mới vui vẻ được. Còn dại dột đứng xớ rớ đó thì bả sai trăm việc, mà làm cái gì cũng không vừa ý.

Thôi không kể nhiều, lỡ bả đọc được bài này thì banh xác.
Tóm lại tôi không chỉ CAM CHỊU THỤ ĐỘNG như các tiền bối trên mà là CAM CHỊU TÍCH CỰC. Gọi dạ bảo vâng, vào thưa ra bẩm, sai gì làm nấy, thích thì chiều…và chấp nhận cảnh vợ chúa chồng tôi cho êm cửa êm nhà.

Hình như - có lẽ những ông nhà văn nhà thơ nào có bà vợ quá quắt đều sáng tác dồi dào hơn những ông có đời sống gia đình bình thường, ít sóng gió, nhiều tẻ nhạt…
........
Thế còn chuyện này có phải là Sợ Bóng Sợ Gió không?
Hai vợ chồng đang ngủ. Bà vợ bỗng nói mớ: “Chết rồi, chồng em về”. Ông chồng nằm bên cạnh, vội nhổm dậy, hớt hải chui xuống gầm giường.

Nhất Hùng

Chủ Nhật, 13 tháng 8, 2023

Vương Miện Cho Em -Thơ: Dư Thị Diễm Buồn - Nhạc: Nguyễn Hữu Tân - Ca Sĩ Quốc Duy


Thơ: Dư Thị Diễm Buồn 
Nhạc: Nguyễn Hữu Tân 
Ca Sĩ: Quốc Duy

Xót Xa

 
 

Xót thay hai chữ nhân tình
Còn chăng là giữa chúng mình với nhau
Quê nhà còn lắm nỗi đau
Ta về đâu thấy vườn rau năm nào
Ngõ trước đất đã úa màu
Vườn sau ruộng cũng héo sầu tim gan
Ngày đi vóc dáng hiên ngang
Ngày về tàn tạ dung nhan cả rồi
Nhìn nhau khóc khóc cười cười
Than ôi! Tổ Quốc mất rồi -Bạn ơi!!

Hoàng Long

Hoài Mong



Vườn em hoa cúc vàng bông
Hắt hiu nỗi nhớ ngóng trông cõi ngoài
Lòng vương vạn nỗi u hoài
Thời gian tàn tạ tóc cài tuyết sương!

Phố xưa nay chỉ phố buồn
Em đi qua đó con đường vắng tênh
Trên trời mây trắng bồng bềnh
Đương xưa ngõ cũ gập ghềnh khó đi!

Người xa có nhớ lối về
Nhớ dòng sông nhỏ trưa hè nắng chang
Nhớ đường thu ủ lá vàng
Song đôi ta bước… đàn tình mênh mông?!

Giờ em đau xót hoài mong
Người đi biền biệt sao không trở về?
Anh còn lạc nẽo sơn khê?
Em đang cô lẻ đường quê thuở nào!

Hàn Thiên Lương



Mãng Cầu Dai

 
(Ảnh: Tác giả)

Vườn sau trồng Mãng Cầu Dai
Quả to vị ngọt, oằn sai trên cành
Gặp cơn Đông giá, trời hành
Thân cây chết lạnh trơ nhành, tiếc ghê!

Mùa Xuân ấm áp lại về
Cưa cây, gốc mọc sum suê, nẩy mầm
Có câu nhứt nước nhì phân
Tam cần tứ giống, nông dân được mùa...

Mãng-Cầu ngọt lịm, hậu chua
Bốc vỏ, lừa hột, ngậm vừa...ngon sao!
Thịt dai trắng mượt, ngọt ngào
Ăn"Na" chớ nuốt hạt vào, không tiêu.

Rồi đây tháng tám mưa nhiều
Cây vươn chồi lộc, "trái ưa" lớn dần
Hai năm chăm bón chuyên cần
Khai hoa kết trái, đáng ngần ấy công

Tìm vui trong thú cây trồng
Nhìn cây quê Mẹ, trong lòng thảnh thơi
Năm nay thành quả tuyệt vời
Bà, Tôi, con cháu cùng xơi...Mãng-Cầu!

Duy Anh
Orlando, Florida in August 2023

Vui Vẻ Tuổi Già

Buổi sáng, đánh răng rửa mặt xong chị Bông bước ra ngoài vườn sau và cất tiếng hát mở đầu một bản nhạc tình Bolero “ Hôm ấy anh đi, mình với mình vừa quen…”. Thấy anh Bông đang lúi cúi bên mấy thùng recycle và thùng rác chị Bông hớn hở chạy đến gần:
- Để đó cho em, hôm nay thứ tư đổ rác và recycle chứ gì. Em “take care” vụ này.
Anh Bông ngẩn ngơ nhìn vợ:
- Sao tự dưng bà tranh giành công việc mà bà từng chỉ định là job của tôi?
Chị Bông vẫn cười tươi như những đóa hoa hồng đang nở đỏ trong vườn:
- Thì hôm nay em muốn giúp anh mà.

Chị Bông vừa hì hục kéo thùng rác rồi thùng recycle ra sân trước vừa tiếp tục bài hát dở dang lúc nãy cho đến câu cuối cùng: “Viết trên thiếp hồng, nét chữ hoa cuối dòng, tên em vào được không?”.

Để ngay ngắn hai thùng trên vỉa hè theo đúng quy định của thành phố xong chị Bông yên chí vào nhà, không thấy chồng đâu. Thì ra anh Bông đang ngồi xem computer trong phòng, chị Bông tò mò:
- Anh đang xem mục gì mà mặt anh căng thẳng thế?
- Tôi ngạc nhiên qúa, hôm nay bà ngủ dậy bỗng thay đổi khác hẳn hôm qua. Líu lo ca hát bài “Thiệp Hồng anh viết tên em” như cô gái dậy thì đang yêu, rồi lại tung tăng chim sáo kéo thùng rác và thùng recycle vừa to vừa nặng dù mới hôm kia bà than đau khớp đầu gối tìm lọ dầu cù là con Hổ để xoa bóp…..
Chợt anh Bông nhớ ra, kêu lên:
- À, còn nữa, tuần trước bà đi chơi Cali mua về một mớ áo dài màu mè xanh đỏ, cổ tròn, cổ khoét hở vai nữa chứ. Tôi vào hỏi ông “Gu Gồ” xem những hiện tượng lạ này là thế nào?
Chị Bông gạt đi:
- Anh khỏi hỏi “Gu Gồ” cho mất công, em đang thực hiện bí quyết “vui vẻ tuổi già”, để chống già, lâu già đó anh.
- Bí quyết nào mà cứu cho nổi? Tuổi ngoài 70 của bà ở Việt Nam ra đường người ta chào bằng “cụ” rồi đấy. Hãy nhìn cô em họ của bà thì biết.

Tin, cô em họ của chị Bông ở nhà quê miền Bắc mới 50 tuổi nhưng đã lên chức mẹ vợ rồi bà ngoại, nàng ăn mặc “lão hóa” bản thân cho xứng với vai vế này. Áo dài vải nhung rộng thùng thình trông bề thế như bà Cai, bà Xã Xệ ngày xưa và chỉ toàn những màu già chát chúa như màu dưa cải, màu bã trầu, màu xám tro. Những cuộc du lịch đi chơi xa của Tin chỉ là viếng cảnh…chùa. Mấy lần facetime nói chuyện với Tin chị Bông cứ tưởng nàng là bà già của thế kỷ nào.

Chị Bông phản đối:
- Em sẽ đi ngược lại với Tin. Tin “lão hóa” em sẽ “trẻ trung hóa” Thế mới gọi là bí quyết chứ.
Trong nhóm CGV bạn bè văn thơ của chị Bông nhiều chị tuổi bắt đầu bằng số 8 mỗi lần họp mặt chị nào cũng tươi trẻ đẹp đẽ diện áo dài, váy nọ váy kia đủ màu sắc, đủ kiểu cọ thời trang. Các chị chỉ bí quyết “chống già” gồm 2 điều đơn giản:
- Thứ nhất chúng ta hãy quên tuổi tác, luôn vui vẻ yêu đời, tránh sầu bi than thở, giận hờn.
- Thứ hai chúng ta già rồi, bóng chiều tà rồi nên cần có “màu sắc” hỗ trợ, khăn áo cứ vàng xanh đỏ chói lói lên, trang điểm cứ rực rỡ lên để…chụp hình cho đẹp, post lên Facebook và diễn đàn khoe nhau.
Nghe chị Bông kể xong anh Bông vẫn chưa tin:
- Để xem bí quyết “vui vẻ tuổi già” của bà sẽ thế nào nhé.

Dù lạc quan cách mấy ai bước vào tuổi xế chiều cũng cảm thấy mình già đi từng ngày, chị Bông cũng thế nhưng những gì làm được chị Bông luôn cố gắng, quyết không chịu “già” sớm để phải nhờ cậy vào người khác. Không lái xe đi xa thì lái xe gần như đi chợ, đi bác sĩ, pharmacy… không thể chen lấn đậu xe vào chỗ đông thì đậu xe chỗ xa, chỗ vắng và luôn ở tư thế “tiến lên” ( lùi xe không giỏi sợ đụng người ta) vừa chắc ăn vừa được dịp đi bộ khỏe chân..

Mỗi lần chị Bông đi chợ Kroger, chỗ đậu xe luôn ở… tiệm làm răng bên cạnh chợ Kroger vì tiệm làm răng ít khách nên chỗ đậu xe lúc nào cũng thoải mái. Thế mà một hôm chị đang chuẩn bị quẹo trái vào chỗ đậu “tiến lên” bỗng một xe khác đang đi tới nên chị phải đợi nó đi khuất mới quẹo vào thì chỗ đậu của chị đã bị chiếm mất, xe từ phía bên kia cũng đậu kiểu “tiến lên” sang phía bên này. Chị Bông “oán hờn” gườm gườm nhìn kẻ nào vừa tranh chỗ của mình thì thấy trên xe một bà Mỹ già lù khù bước ra. Chợt nhớ bí quyết “vui vẻ tuổi già” chị Bông liền thông cảm mỉm cười thì ra bà ấy cũng già và đậu xe kiểu mình. Ta hay tây gì già cả cũng như nhau.

Vợ chồng một chị bạn cùng tuổi chị Bông ở Cali, chỉ vì một lần người chồng lái xe gây tai nạn nên hai vợ chồng thành yếu bóng vía không dám lái xe nữa, đi đâu cũng trông chờ vào con cái chở đi, vừa lệ thuộc con vừa làm gánh nợ…đời sớm cho con.
…………..

Hôm nay chị Bông mở email lại thấy tin một bạn văn thơ vừa qua đời. Chỉ trong vòng hơn hai tuần mà nghe tin 3 người bạn trong các diễn đàn ra đi làm chị Bông chạnh lòng bồi hồi, dù chỉ là bạn ảo đã có duyên gặp gỡ hay chưa bao giờ. Viết lời chia buồn mà nước mắt chị bỗng rưng rưng.

Những năm trước đây mỗi ngày mở inbox ra chị Bông nhận được gần một ngàn email của nhiều diễn đàn, chắc các bạn khác cũng thế, bạn bè cứ việc cộng thêm tên chúng ta vào diễn đàn của họ nên nơi nào ta cũng có mặt đông vui, bận rộn đọc mail còn hơn bận đàn con mọn.

Thế rồi theo năm tháng những mail hiện ra trong inbox mỗi ngày mỗi vơi dần. Những người vắng mặt là ai chị Bông không thể nào biết hết được chỉ khi nào ai đó nhắc tên, chị Bông mới nhớ ra người ấy mình từng quen biết trao đổi chuyện trò qua email. Thế là lại ngậm ngùi âm thầm tiễn một người đi.

Bạn bè trên diễn đàn phần nhiều ở tuổi trung niên, tuổi về hưu, tuổi già, họ vắng mặt dần trên các diễn đàn vì nhiều lý do, tuổi già lú lẩn, chân yếu tay run, bệnh hoạn ốm đau hay đã qua đời. Càng nghĩ nước mắt chị Bông càng dâng trào thì anh Bông hiện ra ngạc nhiên:
- Thú vui của bà ngồi đọc computer, sao lại khóc?. Bí quyết thần thánh “Vui vẻ tuổi già” của bà đâu? không được buồn phiền phải luôn tươi cười mà.
- Lần này em đành gác bí quyết “Vui vẻ tuổi già” qua một bên để buồn để khóc anh ạ vì em vừa đọc tin một người bạn thơ trên diễn đàn qua đời.
Chị Bông thổn thức tiếp:
- Bạn bè trên diễn đàn và bạn bè ngoài đời đang dần xa chúng ta. Rồi đến lúc nào đó em cũng già nua đau ốm không ngồi được bên computer, không viết nổi một câu thơ và ….
Anh Bông vội vàng ngắt lời ra lệnh:
- Stop! Stop! Bà rơi nước mắt tiễn người bạn vừa mất đủ rồi, nhưng không được buồn lo than thở những điều chưa tới. Hãy “vui vẻ tuổi già”đi. Từ ngày bà áp dụng bí quyết ấy tôi thấy vô cùng hiệu nghiệm, bà bớt già bớt xấu hơn trước vì bà không nhăn nhó, cau có, gắt gỏng và giận hờn nữa, tôi với bà đỡ “Cẩm Chướng” đỡ cãi cọ. Nhà mình rộn rã tươi vui hẳn ra.
- Ủa, lợi ích nhiều vậy hả anh?
Chị Bông ngạc nhiên và lau nước mắt nhìn chồng, tiếp:
- Không ngờ bí quyết “vui vẻ tuổi già” vừa giúp em chống già, chậm già vừa giúp gia đình mình hạnh phúc chứa chan. Anh ơi, em hết buồn hết khóc đây.
Anh Bông khích lệ:
- Vậy bà hát lên một bài Bolero thơ mộng yêu đời đi.
Chị Bông mỉm cười hào hứng:
- Em thuộc cả kho tàng Bolero, anh nghe nè ….” Trăng sáng soi đêm rằm, em còn tuổi mười lăm, chưa lần nhớ ai thương thầm…”
Anh Bông suýt soa:
- Úi chà… “Tuổi nàng mười lăm”. Trẻ quá, thế thì còn lâu bà mới già nhé.

Nguyễn Thị Thanh Dương.
( June 04, 2023)