Thứ Tư, 16 tháng 10, 2019

Người Con Gái Kinh Cấm


Bến đò chợ Giữa nằm ở ngã ba sông, một bên là chợ huyện, bên kia xuôi về kinh Cấm. Không ai còn nhớ tự bao giờ đã tên gọi khó nghe, đầy bí ẩn như vậy. Chỉ biết từ sau ngày “giải phóng”, chính quyền địa phương đã đổi tên đơn vị mới là phường An Lạc. Nhưng vài năm sau, dân chúng trong huyện trở lại gọi tên cũ là phường kinh Cấm. Rồi kể cả chính quyền, cũng chẳng ai màng đến tên gọi của cái xóm nghèo xơ xác đó... Hầu hết dân trong vùng kinh Cấm sống bằng nghề đan và vá lưới gia truyền. Lưới kinh Cấm nổi tiếng cả tỉnh đẹp, bền và rẻ. Vậy mà dân chúng trong huyện không ai muốn léo lánh và cấm đoán cả con cái không được bén mãn đến gần. Người lớn kể lại rằng kinh Cấm là xóm của người cùi, thành lập từ thời Pháp thuộc. Trải qua nhiều đời, đến nay người ta cũng rất thận trọng và ái ngại phải nhắc đến. Chính quyền địa phương đã tổ chức nhiều chiến dịch cải cách, giáo dục dân chúng trong vùng về ấn tượng chia rẽ đó. Rằng kinh Cấm không còn là xóm cùi nữa, mà là bà con của chúng ta và đã có nhiều công trạng với “cách mạng” trong suốt hai cuộc chiến tranh. Những cố gắng, kêu gọi chừng như không thay đổi được gì trong ý thức sinh hoạt của dân chúng huyện. Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi theo sự tái lập của nề nếp và thói quen. Nhưng nếu chỉ chừng ấy, đã không thành chuyện... 

Cuối dãy chợ huyện là hàng bán và nhận đan, vá lưới. Phần lớn là người kinh Cấm, trong đó không ai không biết đến hàng lưới của Mây. Không phải nghề đan vá lưới của Mây khác với người chung quanh, nhưng chỉ vì Mây đẹp. Mây đẹp nổi tiếng cả vùng, cả huyện. Không những với nhan sắc rực rở, mặn mà Mây lại được cả nết hiền dịu, đảm đang. Mỗi ngày dập dìu trai tráng, đàn ông vãng lượn gian hàng lưới của nàng. Từ căn chòi lụp xụp, mẹ con nàng xây nhà gạch và thêm được vườn cau trầu sau nhà. Cũng không phải vì vậy mà Mây lấy được lòng người. Con gái trong huyện đã đành, đằng nầy cả những đám đàn bà và dân bán chợ cũng ganh ghét, tị hiềm nàng ra mặt. Họ chuyền tai nhau về cái đẹp của Mây, là dấu hiệu thời kỳ cuối, trước khi chứng bệnh cùi bộc phát, tàn phá. Họ chờ đợi và thầm mong cho mọi rủi ro, tai hoạ giáng xuống đời nàng không thương tiếc. Nhưng ngày qua tháng lại, Mây càng đẹp lộng lẫy và buôn bán tấp nập hơn... Vậy mà ngoài hai mươi, Mây vẫn âm thầm nhìn thời gian lướt qua bóng sắc mình trong tấm gương soi cô độc. Họ, đám đàn ông con trai, chỉ lượn quanh ngắm nghía hay buông lời trêu ghẹo xuông xuông. Chưa ai trong đám họ dừng lại, cho nàng buổi hẹn hò hay một lần chạm tay đời con gái. Mây là bông hoa rực rỡ của những buổi chợ nhưng đêm đêm, bên dòng kinh Cấm nàng lặng lẽ khóc thầm cho thân phận nghiệt ngã, cho định mệnh trớ trêu. Thượng đế quá xa xăm còn người đời thì không ai màng đến tiếng khóc của nàng nức nở. Nỗi bất hạnh, cô đơn cứ cuộn tròn, thắt chặc nỗi đau trong nhan sắc lộng lẫy của Mây. Chỉ vì nàng là con gái kinh Cấm. 

“... Thương con, ông bà ngoại cẩn thận gởi mẹ cho vú nuôi từ nhỏ. Đến năm mười sáu tuổi, bà ngoại qua đời, ông ngoại mới đem mẹ về nhà. Bấy giờ mẹ là cô gái trẻ, bình thường và khoẻ mạnh. Không đầy hai năm sau, ông ngoại cũng qua đời, để lại với căn nhà và nghề đan bán lưới kinh Cấm. Vừa tươi trẻ vừa giỏi giang, nhưng không ai dám đến gần để yêu thương hay dạm hỏi chuyện trăm năm. Mười mấy năm thoăn thoắt trôi qua, mẹ vẫn ngồi đơn độc, âm thầm đan vá những chiếc lưới mặn khô bên bờ kinh Cấm. Cho đến một hôm, người đàn ông nghèo, lãng tử đến hát rong ở cuối hông chợ. Họ quen nhau và lấy nhau trong mảnh đời tương ngộ. Rồi đến em chào đời, ba mẹ cũng theo nếp ông bà giao vú nuôi em. Mẹ nói sau đó cha mất sớm, bà đành đem em về lúc mới đầy tám tuổi. Sống chung nhà nhưng mẹ và em ăn không cùng mâm, không ngủ cùng giường, đồ dùng từ nhỏ đến lớn mẹ đều sắm riêng. Mấy chục năm nay cả em và mẹ không có dấu hiệu nào của căn bệnh hiểm nghèo đó... Nhưng gần đây, mẹ đau nhức từng khớp xương và tai, mặt bắt đầu chai sượng. Em muốn anh biết và hiểu rõ điều nầy trước khi anh dừng lại hoặc bỏ đi. Em đã quen, đã sống với sự xa lánh của người đời như một cố nhân. Em sẽ không hờn oán hay trách cứ gì anh đâu..! “. 

Bến Trống chạy dài theo bãi sông, nối liền với biển mặn. Dọc bờ là rừng mắm, loại cây thân võ khô, rễ tua tủa lên trên mặt đất bùn non. Giọng nói nhỏ, đều của Mây như khuất chìm trong gió biển. Tôi cúi xuống hôn những giọt nước mắt nàng mằn mặn, long lanh khoảng trời xanh nhạt cuối ngày. Mọi hoang mang, do dự chợt tan biến giữa niềm yêu thương tràn ngập chung quanh. Tôi hiểu mình đang giữ tình yêu trong tay, như một định mệnh thiết tha không lựa chọn. Nhìn thật sâu vào đôi mắt Mây, tôi vẫn không tìm thấy được bóng dáng của thử thách và nghiệt ngã. Cả tôi và nàng. Bên cạnh Mây chừng như tôi dễ tin yêu hơn với cuộc đời không rộng lượng. Trong tay tôi, nàng bỏ quên những nổi sợ hãi và sự khinh miệt của con người. 

Thế hệ tôi lớn lên và trưởng thành bằng kinh nghiệm của khả năng sinh tồn và lòng nghi kỵ. Từ đó, mọi ước mơ dù bé nhỏ đến đâu cũng được che đậy, dấu kín dưới bộ mặt giả tạo của đời sống. Tôi về chợ Giữa sống chung với gia đình Hai Chài đã hơn nửa năm. Gần như bạn bè, hàng xóm không ai còn nhớ và biết tên thật của Hai Chài, ngoài đám công an địa phương và tôi... Sau sáu tháng học tập chính trị và triết học Mác Lê-nin, tôi được “công lệnh” về dạy trường trung học phổ thông huyện. Khu nội trú của giáo viên là ba lớp học được ngăn chia bằng mấy tấm vách phên tre, vừa che khỏi đầu. Ba cô một phòng, ba thầy một lớp. Mọi người sống co cụm, dòm trước ngó sau... Tôi quen với Hai Chài trong dịp tình cờ chiếc xe đạp thổ tả của tôi đứt “xênh” nằm đường. Lớn hơn tôi vài ba tuổi nhưng trông Hai Chài già dạn, phong sương hơn nhiều. Phần do nắng gió vùng biển mặn, phần khác đầu trần mình trụi hằng ngày với chiếc ghe chài, anh nuôi cả gia đình một vợ bốn con. Tô Văn Trợt, tên khai sinh của Hai Chài, là con trai lớn của gia đình đông con sinh sống bằng nghề chài lưới dọc theo vùng biển hòn. Trước đó, Trợt là lính hải quân. Sau ngày “giải phóng”, anh trở về đây tiếp tục nghề đánh lưới truyền thống của cha ông mình. Cái tên Hai Chài đẻ ra từ đó. 

Sau vài lần đến trường thăm tôi, Hai Chài nì nằn cho bằng được để tôi dọn về ở trọ nhà anh. Cũng không xa trường, tôi vừa cải thiện đời sống vừa giúp anh dạy kèm mấy đứa nhỏ ở nhà. Mỗi ngày từ bốn năm giờ sáng, Hai Chài đã xuống ghe đi lưới tận đến chiều chạng vạng mới về tới ngõ. Đời sống lúc càng khó, một con cá đến năm bảy người lưới, anh đi sớm về tối nhiều hơn. Vợ anh cũng đầu tắt mặt tối, nuôi con nhóm chợ, làm mắm làm khô, không phút nghỉ tay. Đến nổi anh phải nhờ tôi đi bỏ vá lưới rách hoặc đi lấy lưới đã mạn rồi. Tôi có dịp quen Mây và rơi vào tình nàng tha thiết... 

- Vĩnh ơi, hãy nhìn em thật kỹ. Em không muốn chúng ta bị cảm xúc lừa dối, để một đời luôn sợ hải và mọi người lánh xa. 

- Ngoài tình yêu của Mây, cuộc đời đã không còn trong anh và nỗi sợ hải đó to lớn hơn cả cái chết. 

- Nhưng anh có cả cuộc đời trước mặt. Còn em, chỉ có bóng tối của ngày mai. Và cả định mệnh, định mệnh cũng không dành cho em được sự may rủi sau này! Em đã quen rồi sự chấp nhận cho mọi nỗi bất hạnh, nỗi bất hạnh biết trước.... Còn anh, tình yêu em nhỏ bé biết chừng nào, với một đời anh vùi chôn trong sự xa lánh, ghê tởm của người chung quanh..! 

Mây nói thật nhanh, nghẹn ngào trong tủi nhục. Tôi như một con thú vùng vẫy trong chính chiếc bẫy lòng mình, xức trầy bao vết thương tuyệt vọng. 

- Anh không cần thế giới to lớn, xa lạ đó. Anh chỉ cần em, cần tình yêu của em mà thôi. Tình yêu em là hơi thở trái tim anh, mất nó, đất trời nầy chỉ là một khoảng trống mênh mông, đầy bóng tối. Mây ơi, đừng để anh phải chết mòn trong tuyệt vọng và sống vô nghĩa giữa đám đông. 

Tôi nói như lời cầu kinh, vang vọng trong gió biển. Mây hiểu. Hơn bao giờ hết, tôi biết Mây hiểu tấm lòng tôi và những gì nàng đang đối diện. Mây ơi, xin đừng lừa dối với chính mình! Vì trong mắt em, tôi đã nhìn thấy mọi yêu thương, mọi ước vọng cho đời này nghiệt ngã. Tôi đã đến và đã dừng lại. Đã nhìn thấy được trái tim nóng bỏng thiết tha, xuyên qua lớp vỏ nhan sắc tầm thường kia của nàng. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho những cay nghiệt, đớn đau có thật. Tôi nâng khuôn mặt Mây và nhìn thật sâu vào mắt nàng. Thật sâu như để cố tìm kiếm sự ghê tởm hoặc kinh hải mà người đời đã dành cho Mây. Tuyệt nhiên không. Tôi đã nhìn thấy tôi, trong tình yêu có thật của Mây. Và Mây đã nhìn thấy chính mình có thật, trong tình yêu của tôi. Tình yêu của tôi và Mây đứng ngoài thế giới đáng sợ này. Nó không hiện hữu trong tấm gương soi và cả ánh mắt người đời! Cuộc đời chỉ là huyễn hoặc nếu không có tình yêu chúng ta, phải không em? 

Thời gian ngưng đọng, nhẹ tênh. Trước mắt tôi hiện lên một mặt biển xanh thẳm màu hy vọng. Ở đó sẽ là tương lai hay chỉ là một định mệnh đợi chờ, tôi không màng biết tới. Vì ở đó có Mây, vì ở đó có tôi. 

- Mây, đây sẽ là tất cả số phận cuối cùng cho tình yêu chúng ta. Đêm mai là thời điểm đã định, anh cùng gia đình Hai Chài rời bến... Em hãy treo ngọn đèn bão trước hiên nhà vào lúc nửa đêm và đợi ở cuối dòng kinh Cấm. Thấy ngọn đèn bão, anh Hai Chài sẽ ghé đón em ở cuối bờ kinh. Nếu không thấy ngọn đèn, là em khước từ cùng anh trong chuyến hành trình vô định nầy. Tất cả ở em, trái tim anh không còn thuộc về anh nữa. Nó sẽ thuộc về ngọn đèn bão đêm nay và bóng hình em ở cuối dòng kinh Cấm. 

Mặt trời đã khuất dần phía sau dãy rừng mắm. Tất cả lặng im, chỉ còn lại hơi thở dồn dập, nặng nề của tôi và Mây. Gió từ biển thổi vào bắt đầu trăn trở lạnh. Khuôn mặt Mây trắng lờ mờ, huyền hoặc từng đường nét liêu trai. Không kềm chế được xúc cảm tràn ngập, tôi cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi nàng hé mở. Mây như lòng biển đêm bất chợt chuyển mình trước cơn giông. Môi nàng bám chặc môi tôi tê dại, không rời... Bàn tay tôi tự lúc nào, đang mơn trớn, dẫy dụa trên bờ ngực Mây vung tròn, căng cứng. Thảm lá chết, nực mùi bùn lợ như đan tấm thảm lụa bằng những sợi nhung của da thịt nồng ấm, cháy rực. Tôi như cánh diều vun vút gió bốc cao, thật cao căng đầy xúc cảm. Cưỡng chế. Dồn cứng. Vỡ tan trong muôn vàn tiếng kêu vang của tận cùng hạnh phúc và tuyệt vọng... 

Quá nửa khuya, đêm tối đen không thấy rõ mặt người. Dọc bờ kinh Cấm, những dãy nhà lạnh câm, chìm sâu trong giấc mơ hải hùng truyền kiếp. Không có ngọn đèn bão trước hiên nhà Mây. 
***
Giọng kể đều đặn của tôi chìm dần, mất hút trong căn phòng khách sạn lờ mờ sáng. Bên cạnh, đứa con gái điếm người Phi-líp-pin giương đôi mắt đen tròn nhìn tôi. 
- Câu chuyện xảy ra bao lâu rồi ông? 
- Vào đêm không trăng, cuối tháng Mười năm 1980. 
- Ông có trở về và gặp lại cô ấy nữa không? 
- Không. Tôi đã không trở về kinh Cấm hơn ba mươi năm nay. 
- Vậy câu chuyện tình của ông đến đó là hết. 
- Phải. Đến đó là hết. 

Đứa con gái thở dài nhè nhẹ. Tôi đưa mắt nhìn con số đồng hồ màu đỏ tươi để trên mặt bàn. Đã hơn hai giờ sáng. Tôi bật ngồi dậy, nói nhỏ: 
- Tôi phải đi bây giờ. Cô có thể về được rồi. 
- Nhưng... em chưa làm được gì cho ông ! Vã lại, ông đã trả tiền “bao” em hết cả đêm nay kia mà. 
- Tôi biết. Cô không sợ tôi sẽ mang chứng bệnh cùi và lây qua cho cô sao ? 
- Ông nghĩ rằng em tin câu chuyện của ông là có thật..? 

Đứa con gái nắm tay tôi giữ lại. Dưới ánh đèn mờ đục, khuôn mặt nó thật giống như Mây với mái tóc buông xõa nửa vai. Tôi cúi xuống nâng mặt đứa con gái người Phi, thấy cả hình ảnh xinh đẹp của Mây hơn ba mươi năm về trước... Tôi hôn vội, phớt nhanh trên đôi môi nhỏ nhắn, hé mở dễ thương của cô gái. 

- Nếu ông không muốn làm tình, ông hãy nằm xuống, nhắm mắt lại và mơ về cô ấy. Em sẽ làm cho ông thỏa mãn, tận cùng khoái cảm ! 
- Không. Tôi không muốn gì hết... Xin chào tạm biệt và chúc cô nhiều may mắn. 
- Cám ơn ông và chào tạm biệt. 

Dãy phố đêm đã chìm sâu, vắng lạnh. Như bao nhiêu lần khác, tôi nói dối với đứa con gái điếm người Phi. Vài năm trước, tôi đã trở về kinh Cấm để mong tìm lại Mây. Tất cả không còn nữa. Không còn ai nhắc đến người con gái kinh Cấm. Không ai biết Mây ở đâu và sống hay chết... Nhưng phần cuối câu chuyện do vài người hàng xóm kể lại, sau ngày tôi ra đi và mẹ Mây mất. Phần cuối chuyện nầy, tôi không kể ai nghe và sẽ giữ riêng cho mình, mãi mãi. 
***

... Đêm đó biển động, gió thổi về kinh Cấm lồng lộng. Người đàn bà nằm yên lặng, lắng nghe từng tiếng thổn thức của con gái mình. Bây giờ không phải một, mà hai. Mây mang thai hơn năm tháng nay, bụng đã đội cao. Chẳng bao lâu, mầm sống trong bụng Mây sẽ trở thành một kiếp người xương thịt. Sẽ là nguồn sống, tình yêu và niềm hạnh phúc vô biên của Mây, như chính của bà ngày xưa... Bà nhớ rõ như mới hôm qua, khi gặp người đàn ông đó cất tiếng hát đầu tiên ở cuối hông chợ. Họ đã thuộc về nhau, bất chấp thế giới chung quanh, bất chấp mọi rủi may cuộc đời. Họ đã tìm thấy ý nghĩa thật sự của tình yêu, của hạnh phúc đời nầy. Thời gian với họ, chỉ là sự tồn tại tạm bợ của xác thân. Với tình yêu, họ đã tìm thấy được sự vĩnh cửu. Người đàn ông đó đang đợi bà bên kia phần thế giới mênh mông, vô xác vô thân, vô hình vô tướng... Nhưng bây giờ, trước mặt bà không chỉ là đứa con gái thân yêu duy nhất của bà, mà chính là hai cuộc đời của mẹ con Mây. Bà hiểu thật rõ, Mây là tất cả đời bà. Nhưng bà cũng thấm thía hơn, khi bà mất đi, Mây sẽ hiểu được sự thật về chính thân phận của mình. Bà đã trở thành con người ích kỷ, độc ác vì tình yêu bà dành cho Mây. Nỗi đau đớn dày vò lòng bà hơn cả cái chết. Những cánh cửa địa ngục mở rộng chờ đợi, bà không chút sợ hãi. Nhưng, giữ kín sự thật đời Mây là nỗi ám ảnh nặng nề và ghê gớm nhất đang trừng phạt tâm hồn bà. Làm sao bà quên được, ngày vợ chồng bà tìm thấy đứa trẻ sơ sinh cuốn tròn trong chiếc khăn bàn, nằm khóc khan góc chợ vắng tanh. Như một thiên thần đem lại biết bao tình yêu, hạnh phúc cho suốt cuộc đời vợ chồng bà. Đứa trẻ thơ đó là Mây... Bà nghẹn ngào nuốt từng giòng nước mắt khô lặng lẽ chảy ngược vào lòng. Thời gian đã điểm, cái chết tầm tay. Bà ra dấu con gái lại gần, thật gần. Mẹ con chỉ còn cách nhau lớp vải mùng mỏng manh. Bà trút hết sức tàn, mở mắt nhìn thật sâu khuôn mặt con với niềm yêu thương trời biển: 
- Mây, con hãy đem đứa con trong bụng rời khỏi nơi nầy... Con và nó không thuộc về kinh Cấm. Vì... vì, con không phải là con ruột của mẹ. 

Sau ngày chôn cất mẹ, người kinh Cấm không còn thấy bóng dáng của Mây đâu nữa. Có người đồn rằng Mây lên sinh sống ở vùng cao nguyên và sinh được đứa con gái cũng xinh đẹp như mẹ. Lại có tin đồn khác, dân đánh cá địa phương vớt được xác cô gái có thai, trôi dạt tận vùng biển hòn. Nhưng dù thế nào, mọi người trong huyện đều xót xa, thương tiếc cho người con gái đẹp vùng kinh Cấm. 

Đến nay hư thực ra sao, không ai biết rõ và cũng không ai còn nhắc đến nữa. Có điều lạ là, vào những đêm không trăng tháng Mười, mọi người ở dọc bờ kinh Cấm đều treo ngọn đèn bão trước hiên nhà. 

Nguyễn Vĩnh Long

Dòng Thơ Yên Tử Và Hà Nội



1.- Dấu Xưa

Đã trót ngàn năm tạc dấu sương
Hồn non nước vẫn bận soi gương
Cỏ hoa ngày ấy còn thơm mãi,
Theo bước người xưa mở lối đường.

2.- Suối Giải Oan

Tiếng gọi đây là Suối Giải Oan
Hay người cung nữ luỵ mơ vàng?
Thôi đành trải giấc sầu dâu biển,
Giữa chốn lâm tuyền sương khói tan!

3.- Tháp Tổ Hoa Yên

Mây trắng vờn quanh theo ngõ trúc
Tiếng chim thanh thoát vọng ven rừng.
Ta về Tháp Tổ, Hoa Yên cũ,
Một thoáng đời còn mạch suối hương.

4.- Chiều Trúc Lâm

Trúc Lâm rừng cũ chiều buông vội
Lạc giọng chim xa, nắng vướng ngày.
Thoáng bóng hoàng hôn lồng bóng núi,
Cội tùng xưa vẫn vút ngàn mây.

5.- Chùa Một Cột

Thuở ấy
Triều nghi vận Thái Tông
Trời Nam đất Việt nước Tiên Rồng.
Sư về... thắp sáng thêm bờ cõi,
Diên Hựu còn theo vận núi sông.

6.- Hồ Hoàn Kiếm

Nơi đây
Nhớ thuở trang hùng sử
Gươm báu trao tay, chiêu sĩ hiền.
Đại Cáo Bình Ngô xua bóng giặc,
Rùa thiêng,
Nay lấy lại gươm thiêng.

Hà Nội 2010.
Mặc Phương Tử

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2019

Mộng Ban Đầu - Sáng Tác Hoàng Trọng - Tiếnh Hát Lưu Hồng


Sáng Tác: Hoàng Trọng
Tiếng Hát: Lưu Hồng 
Thực Hiện: Đặng Hùng

Thu Tha Hương


Thoảng gió heo may chớm lạnh rồi 
Thu về, thêm gợi nỗi buồn thôi
Ngùi trông lá rụng ngoài song cửa
Chạnh nhớ người đi tận cuối trời
Hình bóng thương yêu mờ mịt khuất
Dòng đời nghiệt ngã lặng lờ trôi
Hơi Thu gờn gợn thời xa vắng
Lòng kẻ ly hương chợt rối bời


Nguyễn Kinh Bắc

Cuồng Phong Hagibis



(Xin có lời cảm thông với người con dân Xứ Mặt Trời)

Trời mây tím bầm
Ôi trận cuồng phong
Hagibis
Trận bão mạnh nhất
Trong sáu mươi năm!

Nước dâng nhà đổ
Những đê điều vỡ
Bao chiếc cầu trôi
Những chiếc xe hơi
Mảnh vụn nhà đất
Cùng cuốn theo dòng nước

Nagano
Chikuma
Yusushiro
Yamaguchi
Hơn bẩy triệu người
Tối ngày 12 tháng 10
Được lệnh di tản
Đến nơi trú ẩn tạm thời

Con đường cao tốc
Ngày thường đông đúc
Giờ trải dài vắng tanh
Dưới trận cuồng phong
Đang tiến đến thật nhanh

Những người bạn xưa
Khắp nơi thành phố
Tokyo Chiba ,Hiroshima
Osaka ,Yamaha
Kyoto ,.....
Hẳn đang chiến đấu
Cho sự ấm êm gia đình
Và cho những đứa con xinh
Tương lai xứ Mặt Trời Mọc

Xin kính chúc an lành
Cho các thành viên nước Nhật

Locphuc

Phía Xưa Là Chiều



Không lâu lắm,
Nhưng cũng vừa đủ nhớ
Một chiều xưa,
Xa lắc một ban chiều.
Ta lãng đãng cùng mây ngàn viễn xứ
Tâm sự đôi bờ ấm lạnh bến cô liêu.

Ta cùng người nửa mái đầu sương bạc
Đường nhân gian rót xuống mấy cung sầu!
Ngày rát nắng, nỗi niềm cơn gió lốc!
Hoàng hôn lên, chìm ngập mắt đêm sâu.

Mái tranh hơ hếch
hoang tàn hồn cát bụi
Bờ tre ngậm ngùi
Xao xác lá vàng bay.
Niềm riêng, riêng đã bao ngày
Niềm chung ấy... vẫn nỗi nầy xót xa.!

Dòng đời ngược xuôi
Loay hoay chiều gió
Người lao xao, và bụi cũng lao xao
Sắc màu tung hô, sắc màu huyền ảo
Cái đích xa dần bờ bến chiêm bao.

Mắt ai dững dưng qua chiều không bến
Sặc sụa men đời mặc cả cuộc trao tay.
Chơn lý, cộng bình
Đâu xoá hết màu đen đỏ
Đen đỏ nào hơn một ván bài.

Từ phía xa chiều
Bên kia là cuộc sống
Từ bên đây
Ta thương nhớ phía xưa chiều.
Ai đã nghe muối xát cày thêm mộng
Cây đã nên chồi, và lá cũng nên yêu.

Chiều nay gọi nhau ra phố
Thấy người, và thấy cả bóng liêu xiêu
Rót tâm sự qua bao mùa trăng nhớ
Dốc cạn niềm ta một thoáng xưa chiều.

Mặc Phương Tử

Quên - ...Hay Nhớ


Bài Xướng:

Quên


Hôm qua quên nắng mùa sang
Quên cơn gió thấp dưới ngàn thông xanh
Quên câu hát thuở đoạn đành
Trên môi bám nụ ngỡ dành cho nhau
Tưởng rằng tăm cá vườn sau
Chìm sâu đáy nước cũng màu trăng lên
Có khi tưởng nhớ, là quên
Tưởng bàn tay nắm là nghìn trùng xa
Nhớ con nước chảy quanh nhà
Là quên vạt áo màu hoa tím chiều
Tưởng đêm trăn trở là yêu
Ngày qua cuối ngõ chợt nhiều lối quên…
Chừng như ai đó trùng tên
Xót xa nỗi nhớ mà quên kiếp người
Tơ se mấy mối, rối bời 

Lần theo số phận cũng đời nước trôi
Cố quên, là nhớ khôn nguôi
Hôm qua là để nhớ người hôm sau
Quên môi thắm nụ hôn đầu
Là trăm năm nhớ tóc màu thiên thu... 


Người Chợ Vãng
***
Bài Họa:

... Hay Nhớ


Ngoài kia nắng mới vừa sang
Mang mang lay động động ngàn liễu xanh
Rằng quên âu cũng quên đành
Lấy ai hờn dỗi dỗ dành xa nhau
Tơ còn vương mối trước sau
Để trăng hò hẹn thắm màu sắc lên
Nhưng điều đáng nhớ lại quên
Như dòng xuôi chảy dặm nghìn mãi xa
Biết đâu là bến quê nhà
Dập vùi theo sóng đưa hoa muôn chiều
Thà rằng đừng nói tiếng yêu
Cho gây niềm nhớ thêm nhiều lại quên
Cớ chi trùng mỗi một tên
Để người vương vấn chẳng quên một người
Đường kia nỗi nọ bời bời
Phận hoa sóng nước một đời hoa trôi
Rằng quên hay nhớ có nguôi
Trời kia lại bắt làm người kiếp sau
Má hồng dang dở mộng đầu
Tóc xanh nay đã nhuốm màu sương thu


Kim Phượng


Thứ Hai, 14 tháng 10, 2019

Thu Buồn - Thơ Ngô Văn Giai - Nhạc Huy Phước


Thơ Ngô Văn Giai
 Nhạc Huy Phước  

Gửi Nắng Thu Vàng



Chiều đọng lênh từng khóm cỏ cây
Lòng sầu như thể là chia tay
Vàng thu một lá ngô đồng rụng
Buồn rót muôn trùng mây trắng bay
Xao xác tiếng thời gian quạnh vắng
Bâng khuâng vò võ bóng trang đài
Đưa tay nhặt lấy cành thu thảo
Gởi nắng thu vàng chợt nhớ ai

Bằng Bùi Nguyên

Sầu Vương Lối Về


Thương chiều giá lạnh mù sương
Xót lòng bó gối sầu vương tuổi đời
Tìm quanh quẩn... những tàn hơi
Lối về mờ mịt xa vời trở trăn

Kim Oanh
* Ảnh của Nhiếp Ảnh Gia Paulle Minh

Đón Thu



Bài Xướng:
Đón Thu


Lặng lẽ Quê Người đón lá phong
Thoảng nghe hương tỏa đóa Lan Hồng
Ngọt ngào sương ngậm còn e ấp
Rực rỡ đêm về vẫn đợi trông
Mặc khách bâng khuâng lòng tưởng nhớ
Tao nhân xao xuyến dạ chờ mong
Thu sang thôi hãy vui giây lát
Đừng để buồn vương se sắt lòng?!

Mặc Khách
***
Các Bài Họa & Cảm Tác:

Sầu Thu

Quê người se sắt trận thu phong,
Rơi lá vàng luôn rụng lá hồng.
Trống trải cuộc đời đau đớn hận,
Ngùi thương đất mẹ mõi mòn trông.
Ngọn cờ dân chủ người đang đợi,
Câu hát nhân quyền dân mãi trông.
Đất khách thân già còm cõi mộng…
Không buồn sao được thiết tha lòng!

Liêu Xuyên
***
Hương Thu

Hạ chưa đi hết đã thu phong
Phương nhớ xa xôi cánh hạc hồng
Bay bổng đêm sương sao xuyến gọi
La đà ngày muộn thiết tha trông
Hương cau thấp thoáng niềm hy vọng
Ly rượu vơi đầy nỗi ước mong
Mùa sẽ vàng thêm bao chiếc lá
Tao nhân hoà mực thả tơ lòng ...

Hawthorne 18 - 02 - 2019

Cao Mỵ Nhân

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2019

Thơ Tranh: Nơi Giáo Đường



Thơ: Quên Đi
Thơ Tranh: Hữu Đức

Phiếm Bút

Năm nay, ngày Sinh Nhật thứ 86, mấy đoạn Phiếm Bút dời, gửi người tri kỷ. Trân trọng. PKT 10/10/2019


Sinh niên bất quá bách
Thường hoài thiên tế ưu
Trú đoản dạ khổ trường
Hà bất bỉnh chúc du
(Bỉnh Chúc Dạ Du - Không rõ tác giả)

Dịch Nghĩa:
Đời người mấy ai trăm tuổi,
Lo chi những chuyện ngàn sau.
Ngày ngắn đêm dài tội lắm,
Sao không cầm đuốc đổi sầu?


Phạm Khắc Trí
***
Dạ ẩm Đông Pha tỉnh phục túy
Quy lai phảng phất tam canh
Gia đồng tỵ tức dĩ lôi minh
Xao môn đô bất ứng
Ỷ trượng thính giang thanh
(Lâm Giang Tiên - Tô Đông Pha)

Dịch Nghĩa:
Quán khuya, đất khách, tỉnh rượu về,
Trời đà như đã canh ba,
Trẻ nhà ngủ ngáy như sấm,
Đập mãi cửa đóng không mở,
Một mình, đầu ngõ, chống gậy lắng nghe con nước trôi xa.


Phạm Khắc Trí
***
Tiểu chu tòng thử thệ
Giang hải ký dư sinh
(Lâm Giang Tiên - Tô Đông Pha)

Dịch Nghĩa:
Thôi nhỉ từ đây thuyền con một chiếc,
Bốn bể lang thang cho hết đời thừa!


Phạm Khắc Trí
***


Gối cỏ giường thiền, bể dâu cảm tác, mấy vần thơ vụng trong lúc chữ nghĩa ít nhiều chưa bỏ mà đi như bây giờ, thân quen còn lại bao người, Tám mươi mấy tuổi đời nhìn lại, thương lắm. 
Phạm Khắc Trí 05/06/2019 

Tạ Tình

"Tóc mây một món chiếc dao vàng", 
Duyên nợ trăm năm đã dở dang.
Phận số không cho tròn nguyện ước.
Bể dâu đã để lỡ cung đàn.
Ba sinh hương lửa bao đời hận,
Tình nghĩa đá vàng suốt kiếp mang.
Ngày ngắn, đêm dài, nơi đất khách.
Thẩn thờ nhìn ngắm ánh trăng tan. 

Chú Thích: Câu "Tóc mây một món chiếc dao vàng" lấy từ bài Màu Thời Gian của Đoàn Phú Tứ, thày dạy tiếng Việt cho tôi 1951-52 ở Hà Nội. (PKT) 

Tự Tình 

Cõi đời gió bụi bao gian khổ, 
Số kiếp phong sương lắm đoạn trường. 
Lòng đỏ khôn nguôi niềm biệt xứ, 
Trời xanh khéo cợt nỗi tha phương. 
Ba chìm, bảy nổi còn ngơ ngác, 
Chín ghét, mười thương những vấn vương. 

Đất khách, tuổi già quay ngó lại, 
Tội thân khôn dại cõi vô thường. 

Tự Vịnh

Nước chảy xuôi dòng sao chẳng vui, 
Tha hương ngày tháng thả mây trôi. 
Đắng cay mặn nhạt lấy làm ngọt, 
Phải trái đúng sai chỉ biết cười. 
Lơ láo cho yên thân giáo dở, 
Ngu ngơ phó mặc số hên xui. 
U mê đến độ cả đời lỡ, 
Ôi tuổi thơ tôi những ngậm ngùi. 

Tự Thán

"Giang hà nhật hạ nhân giai trọc, 
Thiên địa lô trung thục hữu tình". 
Đốt đuốc tìm người, người chẳng thấy, 
Chong đèn hỏi sách, sách làm thinh. 
Tri âm hồ dễ đời dâu bể, 
Tri kỷ nào đâu chốn nhục vinh. 
Tháng phật ngày trời nơi xứ lạ, 
Đành sao cho hết kiếp phù sinh? 

Chú Thích: "Giang hà nhật hạ nhân giai trọc / Thiên địa lô trung thục hữu tình " là 2 câu thơ trong bài ca trù “Đời Đáng Chán” của Cụ Tản Đà Nguyễn khắc Hiếu, thật tình tôi chỉ hiểu đại ý là trong cõi trần gian ô trọc này, biết có còn ai là người hữu tình. (PKT) 


Tự Trào

Giáo dở, về già, thật khó ưa, 
Hơi đâu mà nói mấy cho vừa. 
Suốt đời lận đận sao chưa ngán, 
Nửa kiếp lang thang chẳng chịu chừa. 
Vẫn nhớ đầu đời nơi tỉnh lẻ, 
Mà thương đám trẻ thuở ngày xưa. 
Còn ham trò gọi "thầy ơi" lắm, 
Tóc bạc trắng rồi đã thấy chưa? 

Tự Bạch

Sông dài, mưa nắng, dòng trong đục, 
Trời đất mênh mang, ai mắt xanh. 
Đời chán sao đây mà bỏ mặc, 
Tuổi già chi tội để qua nhanh. 
Đã không màng đến vòng sinh lão, 
Thì có nghĩa gì chuyện lợi danh. 
Khôn dại, làm vui, phận giáo dở, 
"Thầy ơi", hai tiếng chẳng ai giành. 

Sinh  Nhật 84 
10/10/2017 

Song thập năm nay tuổi tám tư 
Ngày Trời tháng Phật biết đâu chừ ̣ 
Nắng mưa đất mẹ còn xa xót 
Gió tuyết quê người đã ngất ngư ̣ 
Chao đảo thân tàn, đời khách lữ 
Chắt chiu phận mỏng, nếp thi thư ̣ 
Sách xưa, cõi Đạo, lời châu ngọc 
Vui với nhân gian, một chữ Từ ̣ 

Phạm Khắc Trí
***
Mừng Sinh Nhật Anh Phạm Khắc Trí
( 10 tháng 10. 2019 )


Mừng anh 86 tuổi đời
Vẫn còn phong độ nụ cười tươi xanh
Sống vui ngày tháng an lành
Con đường hạnh phúc long lanh mắt nhìn
Gia đình hạnh phúc ấm êm
Cháu con hiếu thảo lòng mềm kính yêu
Vần thơ thả cánh gió xiêu
34 năm nữa còn nhiều phước giăng
Đường dài vui những nhịp chân
Trường xưa trò bạn xa gần chúc thương

Trầm Vân


Hồn Xưa



Bài Xướng:
Hồn Xưa

Ngơ ngác chim chiều mỏi cánh bay
Ngày đi đêm tới kiếp lưu đày
Mờ trông cố quốc tim như thắt
Hình bóng mơ về giấc chẳng say
Rủ bụi đường xa tìm chốn cũ
Dừng chân khách lạ chạnh nơi này
Gieo thương gợi nhớ lòng tê tái
Trăn trở hồn xưa lắm đổi thay
 

Kim Phượng
***
Các Bài Họa:

Hạc Già

Nát tổ đàn chim tứ tán bay
Nhà tan nước mất phận đi đày
Trấn không thuở trẻ nêu gương dũng
Bảo quốc thời trai tỏ chí say
Vỡ vụn ân tình quê cũ đó
Mờ phai mộng ước chốn buồn này
Phi bào xếp lại lòng cay đắng
Lực bất tòng tâm tiếc lắm thay!

Duy Anh
28/9/2019
***
Một Chút Tình Xưa

Gởi một chút tình thoảng gió bay
Từ nơi đất khách ,chốn xa nầy
Về phương trời cũ...còn như trước?
Đến chốn quê xưa...có đổi thay?
Chén rượu nồng nàn nào quên lãng
Men tình chếch choáng chửa vui say!
Ra đi cứ nghĩ....thôi là hết
Ai tạo đau thương tựa ải đày?

songquang
9/19

Sáng Thu



Sáng Thu

Hiu hiu làn gió sớm
Hơi lạnh dường se se.
Ô hay! Mùa thu tới
Trên cành bặt tiếng ve.

Thu reo trong khóm lá
Lả tả cánh hồng rơi.
Lạc loài tiếng chiêm chiếp
Xao xuyến chiếm hồn tôi!

Em ơi! Em có biết?
Cuối hạ nắng võ vàng
Heo may lùa mái tóc
Khiến lòng ai xốn xang!

Thu về gợi nhớ nhung
Quê mẹ vẫn ngàn trùng.
Mây Tần đâu chẳng thấy
Xanh xanh núi chập chùng!

Ngoài ngõ mịt mờ mây
Sương trắng đầu ai rây.
Tri âm ngày một vắng
Như hạc bỏ đường bay!

Thân khách nửa đời người
Lạnh lùng tờ lịch rơi.
Tuổi già theo gió cuốn
Bỗng thấy hồn chơi vơi!

Mailoc
10-5-19
***
Cảm Thu Một Sáng

Gió heo may xua làn sương sớm
Hơi Thu tràn thấm chớm lạnh se
Lùm cây đã bặt tiếng ve
À ra Thu đã trở về rồi đây!

Nghe hương Thu trãi đầy cành lá
Nụ hồng khô lả tả rụng rơi
Bâng khuâng,xao xuyến hồn tôi
Tiếng chim chiêm chiếp lạc loài thảm thương

Em có biết Thu dường đã đến?
Nắng Hạ còn phiên phiến vàng hoe
Hình như nuối tiếc chút hè
Heo may gợi lại ngày về ...xốn xang!

Hồn Thu lại miên man nỗi nhớ
Chốn quê Cha xa ở muôn trùng
Nhìn quanh đồi núi chập chùng
Mây Tần khó thể trùng phùng được nao!?

Ngoài đầu ngõ mịt mờ sương chắn
Cuối chân trời mây trắng như rây
Tri âm ngày một vơi hoài
Tựa loài chim hạc đường bay bỏ dần!

Nghĩ thân khách lựa lần dong ruổi
Lịch tháng ngày từng chuổi gỡ rơi
Cuộc đời theo gió cuốn trôi
Tuổi già bỗng thấy chơi vơi xứ người

songquang
20191006
***
Sáng Thu

Nhè nhẹ gió về, em có nghe?
Dường như hơi lạnh đã se se
Ô hay, thu tới bao giở nhỉ?
Đây đó trên cành bặt tiếng ve.

Thu về, sắc lá chớm vàng phơi
Xào xạc trong vườn tiếng rụng rơi
Chiêm chiếp lạc loài chim nhớ tổ
Nỗi niềm xao xuyến quyện hồn tôi.

Em ơi, em có biết hay chăng ?
Cuối hạ trời yên, nắng võ vàng
Len lén heo may lùa mái tóc
Ngẩn ngơ thiều phụ nhớ mong "chàng"...

Thu đến, lòng ta bỗng nhớ nhung
Quê cha đất tổ cách muôn trùng
Mây Tần thuở ấy đâu còn nữa
Đồi núi xanh xanh trải điệp trùng

Ngoài ngõ mịt mù mây lẫn mây
Trắng mờ khắp chốn bụi sương rây
Tri âm ngày ấy giờ xa vắng
Như cánh hạc vàng bỏ lối bay.

Xót thân lữ khách nửa đời người
Ngày tháng lạnh lùng dõi lịch rơi
Vùn vụt tuổi già như gió cuốn
Ngậm ngùi, lòng nặng trĩu, chơi vơi....

Phương Hà

( Chớm thu 2019 )

***
(Chuyển thể Lục Bát từ thơ Mailoc)

Sáng Thu

Hiu hiu làn gió sớm mai,
Se se hơi lạnh đầu ngày hắt hiu.
Ô mùa thu thật đáng yêu,
Trên cành ve đã bặt đều ngân nga.

Thu reo trong khóm tre ngà,
Cánh hồng trước gió la đà rụng rơi.
Lạc loài oanh yến khôn ngơi,
Bặt im tiếng hót bồi hồi lòng ta.

Em ơi, có biết chăng là,
Nắng vàng cuối hạ chiều tà bâng khuâng.
Heo may lùa mái tóc bồng,
Hoa râm qúa nửa khiến lòng xốn xang.

Thu về gợi nhớ miên man,
Dặm ngàn quê mẹ chứa chan lữ sầu.
Mây Tần xa tít đâu đâu,
Núi xanh biển cả mịt mù chân mây.

Sương thu đầy ngõ bay bay,
Mây thu trắng xóa cho dài ngẩn ngơ.
Tri âm vắng ngắt như tờ
Nào đâu cánh hạc bơ vơ cuối trời.

Làm thân đất khách xứ người,
Lạnh lùng tờ lịch vẫn rơi ngày ngày.
Tuổi già theo gió cuốn bay,
Lòng buồn chợt nhớ dáng ai năm nào.

Xa quê hồn mộng xuyến xao !...

Đỗ Chiêu Đức
10-6-2019
***
Sáng Thu


Hiu hiu làn gió nhẹ
Se lạnh vòm sương mai
Đường dần lên rộn rã
Xe bật tiếng rền tai

Tia nắng vàng ửng rạng
Giọt sương đọng đài hoa
Nhánh hồng vươn cánh đỏ
Bụi cúc vàng nhởn nha

Trên hàng cây hoàng yến
Đàn sẻ đùa líu lo
Lồng son vang cánh vỗ
Đám bồ câu rù rù

Mặt hồ lay sóng gợn
Nắng xuyên óng tia vàng
Liễu hé cười rạng rỡ
Đàn cá ngớp thành hàng

Người đi qua lặng lẽ
Đoàn thể dục lao xao
Đời dài hơi khổ cực
Vượt qua những nghẹn ngào

Công viên trời yên ả
Cảnh đã đẹp hơn xưa
Đường vẫn dài gian khổ
Thay đổi vẫn chưa vừa!

Mai Thắng
191015