Thứ Tư, 21 tháng 11, 2018

Vẫn Cám Ơn Cuộc Đời


May qúa hôm nay tiệm hơi vắng khách, thì có bữa nọ bữa kia, chứ ngày nào cũng nhiều việc, khách mang quần áo tới sửa và chị làm luôn tay thì giờ đâu mà ngồi nghĩ ngợi, rầu rầu như thế này?

Chị vừa luôn cái gấu quần vừa miên man nhớ tới câu chuyện sáng sớm nay, lúc chị đang chuẩn bị làm đồ ăn sáng cho con ăn đi học thì phôn reo, chị biết ngay, giờ này chỉ có mẹ chị bên Việt Nam gọi sang thôi. Thằng Nhẫn chắc cũng nghĩ như chị, nó chạy ra bốc phôn thì đúng là bà ngoại nó gọi, nó mở speaker cho mẹ cùng nghe:

- Chào bà ngoại, bà ngoại có khỏe không?
- Bà khỏe lắm, thế cháu có gì vui kể cho bà nghe đi?
Thằng bé 8 tuổi mà triết lý như một ông cụ :
- Đời có gì vui đâu ! Có hai mẹ con buồn lắm bà ơi!
Chỉ có thế mà bà ngoại đã mau nước mắt, khóc nghèn nghẹn trong phôn, chị bảo con ra ăn sáng và cầm phôn nói chuyện với mẹ, mẹ chị lại nài nỉ như đã từng nài nỉ:
- Con tính lẹ đi, hai mẹ con về Việt Nam sống, gần mẹ, gần anh chị em ấm áp tình thương của gia đình, mẹ sẽ cho con cái cửa tiệm tạp hóa này dư sức nuôi sống hai mẹ con cả đời, cần gì ở Mỹ mà cô đơn lạnh lẽo vậy con?
Chị vẫn khẳng định:
- Con đã dứt khóat nói với mẹ rồi, con sẽ sống ở Mỹ và nuôi thằng Nhẫn cho tới khi nó khôn lớn nên người cho người ta biết.

Mẹ chị lại sụt sùi khóc và nói chuyện thêm một lúc nữa, cho đến giờ chị đi làm bà mới đành dứt phôn.
Chị thương con và thương mẹ mình qúa, tự trách chỉ vì mình không dấu kín được sự khổ đau trong lòng mà làm khổ lây tới những người thân yêu nhất. Cái câu chị thường thốt ra than van mỗi khi nói chuyện với mẹ hay bất cứ ai “Đời có gì vui đâu” đã thành một điệp khúc quen thuộc làm thằng Nhẫn học thuộc lòng từ lúc nào, và nó bắt chước mẹ cũng nói y như thế mỗi khi có ai hỏi chuyện.

Chị đang sống yên lành với gia đình ở Việt Nam thì Phê từ Mỹ về, hai người chưa hề có một kỷ niệm thân thương dù thuở nhỏ học cùng trường, ở cùng xóm. Anh phiêu du qua Mỹ lâu lắm và trở về tìm cách tiếp cận chị để nói đã từng thương trộm nhớ thầm chị, muốn cưới chị mang sang Mỹ, làm chị bất ngờ và sung sướng cảm động qúa. Nhan sắc chị trung bình, là cô giáo, ngoan hiền, con nhà khá gỉa mà duyên số lận đận vẫn độc thân chiếc bóng ở lứa tuổi ngoài ba mươi.

Nay có Việt Kiều Mỹ về cưới, anh Phê đẹp trai, ăn nói có duyên nên ai cũng khen chị có phước, có phần. Chị thầm cám ơn trời Phật độ trì cho chị nên duyên, cám ơn cuộc đời đã run rủi cho anh Phê còn nhớ đến chị, về hỏi cưới chị.

Sang Mỹ, chị chưa vui hưởng hạnh phúc là bao, khi vừa chớm đậu thai là lúc anh Phê trở mặt, nói ra một sự thật phũ phàng. Anh đã có người yêu là một cô gái xinh đẹp, cô gái bỏ anh, nên anh hận đời về Việt nam cưới vợ… để trả thù. Nay cô người yêu lại quay về, nên anh Phê sẽ chia tay chị để đoàn tụ với người yêu dấu. Anh sợ trách nhiệm nên nằng nặc bắt chị đi phá thai để sự chia tay rảnh rang không còn gì liên quan, dính líu nữa.

Chị đau đớn kinh hãi, anh đã coi chị như một món hàng, một trò đùa, khi thích thì mua về, chán thì đổi ý. Bỗng dưng đang lúc bụng mang dạ chửa, mới chân ướt chân ráo đến Mỹ thì bị bỏ rơi, chị hết lời khuyên ngăn anh Phê, năn nỉ anh Phê hãy vì thương đứa con trong bụng mà ở lại với chị, chị vẫn muốn sống suốt đời bên anh. Nhưng người đàn ông vẫn lạnh lùng, anh ta có yêu thương gì chị đâu mà cảm động.

Thế là chị ở lại căn apartment một mình và nhất quyết giữ bào thai trong bụng, vì chị không nỡ đang tâm phá hủy một mầm sống. Ban đầu anh em bên chồng thấy việc làm bất nhân của Phê ai cũng xót xa, xúm vào giúp đỡ chị, sau khi li dị, chị sinh con, họ giúp chị xin hưởng tiền trợ cấp nuôi con nhỏ… chứ chị không bao giờ thèm thưa kiện để mong sự trợ cấp của người chồng, người cha vô lương tâm ấy. Chị hận cuộc đời, hận Phê lắm, đặt tên cho thằng con trai của mình là Nhẫn, có hai ý nghĩa, một là chửi thằng chồng ăn ở nhẫn tâm, hai là khuyên mình nên nhẫn nhịn chịu đựng mọi gian khổ trong cuộc đời.

Tình thương của anh em bên chồng chỉ có hạn, họ cũng thưa thớt thăm nom khi chị đã dần dần tự lập được, còn Phê biệt tăm biệt tích không một lần hỏi thăm chị hay đứa con, dù chỉ là qua phôn, nghe nói anh ta đã cưới được cô người yêu và họ đang sống bên nhau.

Tất cả hình đám cưới của hai người chị mang ra cắt lìa hình ảnh của Phê và vứt vào thùng rác, chỉ giữ lại hình chị vì không nỡ cắt xé hình ảnh của chính mình. Chị cấm con không được hỏi về cha khi nó có chút khôn lớn, tò mò hay thắc mắc. Có lần thằng Nhẫn nhìn thấy tấm hình Phê còn sót lại mà chị quên chưa cắt đi, nó hỏi:
- Mẹ ơi, có phải cha con đây không?
Chị gắt với con:
- Mẹ đã dặn con là không được gọi tiếng “cha” rồi mà.
Thằng bé thông minh, vội… sửa lại:
- Mẹ ơi, “chú” này bây giờ ở đâu ? 
- Mẹ không biết. Coi như ông ta chết rồi, con đừng bao giờ hỏi mẹ điều này nữa nghe?

Từ đó trở đi thằng Nhẫn đã hiểu mẹ nó oán hận cha nó, nên không bao giờ hỏi tới nữa, mà nó cũng chẳng quan tâm làm gì đến một người cha chưa bao giờ tìm gặp nó hay trò chuyện với nó dù chỉ một câu.

Tám năm trôi qua kể từ khi thằng Nhẫn chào đời, chị đi làm vất vả ở hãng xưởng, sau này mới xin được việc làm trong một tiệm sửa quần áo của người Việt nam, thời gian du di hơn để chị có thể lo cho con, và đồng lương khá hơn, nhưng bù lại chị phải làm việc nhiều hơn, ở lại tiệm trễ hơn. Ở đời chẳng có quyền lợi nào cho không ai cả.

Mãi sau này, khi không thể dấu mẹ, dấu gia đình của mình mãi được, chị mới kể hết sự thật, làm mẹ chị mủi lòng, thương con thương cháu, bà đòi sang Mỹ thăm hai mẹ con.

Đó là những ngày mùa Xuân tươi đẹp, mẹ chị đến Mỹ thấy phố phường lộng lẫy, chợ búa của Mỹ hay của người Việt nam đều sầm uất, đông vui, thấy hoa lá nở, thấy cỏ xanh non ngoài đường, ngoài sân nhà…Nhưng người mẹ gìa dày dạn kinh nghiệm đời vẫn nhận thấy sự u uẩn, cô đơn của mẹ con chị, nơi căn apartment bé nhỏ nghèo nàn.

Sống ở Mỹ nhà nào biết nhà nấy, chị có một hai người bạn thân nhưng thỉnh thoảng mới đến nhà nhau. Có bà ngoại căn phòng ấm cúng hơn, vui hơn. Thằng Nhẫn được bà ngoại cưng chiều nó sinh động hẳn lên, không lặng lẽ bên mẹ như thường ngày nữa.

Những ngày vui qua mau, ngày bà ngoại lên đường về lại quê hương, tại phi trường thằng Nhẫn ôm cứng bà, nó đòi theo bà về dù chẳng biết Việt nam là nơi đâu, chị phải gỡ con ra cho bà ngoại tất tưởi quay đi, cả ba người hôm ấy đều khóc nghẹn ngào.

Chị thấy mắt mình cay cay, ướt mi, chỉ nhớ lại chuyện cũ thôi mà cũng mau nước mắt qúa. Chị đã luôn xong hai gấu quần rồi, những lúc rảnh thế này bà bạn gìa nhiều chuyện Jessie không đến mà tán dóc, hôm chị bận làm, bà đến nói hết chuyện nọ đến chuyện kia, làm chị mải nghe mấy lần đâm cả kim vào tay.

Tiệm sửa quần áo nằm trong một town nhỏ, có nhiều ông bà gìa tuổi đã về hưu, các ông bà hay lẩn thẩn đi shopping tiệm quần áo cũ, rồi tha về nay cái áo sứt chỉ, mai cái quần dài ống v..v.. thế là bèn mang đến tiệm sửa, tốn 10 - 15 đồng là thường, trong khi món hàng họ mua chỉ vài ba đồng bạc. Khi đến ngày hẹn lấy đồ, họ mặc thử với vẻ hào hứng thích thú lắm, hôm nào chị quên không đúng hẹn là có bà còn hờn giận, làm như đó là cái áo duy nhất để bà mặc, không có nó thì không xong. Đến tuổi gìa, người ta bỗng trở nên trẻ con vớ vẩn thế đấy.

Bà Jessie là một trong những “đứa trẻ con lớn tuổi” ấy, luôn kiếm cớ mang cái áo hay cái quần cũ đến sửa để được tán dóc với chị, và tẩn mẩn ngồi giúp chị gấp đống quần áo của khách mang đến, một gìa một trẻ trở thành đôi bạn. Tiếng Anh chị không nhiều, bà Jessie hiểu điều đó, bà nói chuyện với chị bằng những từ thông dụng đơn giản nhất, đủ để hai bên đối đáp và hiểu nhau. Sao mà linh thiêng thế, chị đang nghĩ tới bà Jessie thì bà đã lò mò đẩy cửa bước vào:

- Chào baby của tôi (bà vẫn âu yếm gọi chị như thế)
- Chào Jessie, khỏe không?
Bà cười móm mém:
- Tôi vẫn đủ khỏe để ăn một bữa gà Tây của Thanksgiving sắp tới đây.
Chị reo lên và nồng nhiệt:
- Bà nhắc tôi mới nhớ, chiều nay tôi phải ghé chợ mua gà tây cho Thanksgiving chứ, thằng con tôi thích ăn gà tây nướng lắm. Bà Jessie, bà đến nhà tôi trong bữa Thanksgiving này nhé?
Bà gìa có vẻ cảm động, bà gật gù:
- Chỉ có hai mẹ con thấy vắng vẻ qúa, nhất định tôi sẽ đến.


Là một bà gìa Mỹ độc thân cô đơn nên bà Jessie rất thông cảm và thương cho hoàn cảnh mẹ độc thân của chị. Bà mến người phụ nữ Việt nam trẻ mà chịu khó và hiền lành này chỉ sau mấy lần đến sửa quần áo và chuyện trò.

Thêm một người khách bước vào, là một người đàn ông Việt nam trung niên, tiệm sửa quần áo rất ít khách Việt nam nên người khách này bước vào là chị nhớ ra ngay, anh đã đến cách đây vài ngày..

Chị mau mắn:
- Anh lại bị đứt cúc áo nữa hả?
Anh bối rối, ấp úng:
- Không… không… Lần này anh khệ nệ mang theo một gói gì có vẻ nặng lắm, với vẻ e dè, anh ngập ngừng nhìn chị và nói:
- Tôi xin lỗi đã đột ngột đến đây, không phải để sửa quần áo gì cả, mà là…mà là…
Chị ngạc nhiên nhìn anh, và nhớ lại hình ảnh lần đầu tiên anh mang cái áo sứt cúc đến nhờ chị đơm lại, công việc qúa đơn giản nên chị không tính tiền mà chỉ làm giúp anh, với suy luận có lẽ vợ anh bận rộn nên anh mới phải mang ra tiệm. Hôm ấy anh đã dịu dàng nhìn chị bằng ánh mắt biết ơn, không phải vì chị không tính tiền, mà vì anh cảm động thì đúng hơn.
- Vâng, anh cứ tự nhiên, tôi có thể giúp gì được cho anh?
- Chị ạ, hôm nọ chị làm cúc áo cho tôi mà không lấy tiền làm tôi ngại qúa, sẵn hôm nay hãng cho mỗi công nhân một con gà tây nhân dịp lễ Thanksgiving, tôi mang đến…tặng gia đình chị.

Chị ngạc nhiên, buộc miệng:
- Sao anh không để ở nhà dùng? Tôi chỉ có hai mẹ con…ăn gì hết con gà tây to như thế này?
Anh càng bối rối hơn:
- Tôi… thì chỉ có…một mình, lại chẳng biết nấu nướng gì.

Hai người ngỡ ngàng nhìn nhau, giây phút ấy nhanh chóng có một sự cảm thông vô hình và bỗng cả hai cùng bối rối. Bà Jessie không hiểu tiếng Việt nam, nhưng chứng kiến sự kiện, bà cũng đoán gìa đoán non ra câu chuyện, nên góp ý với chị:
- Chị đang cần mua một con gà tây thì tại sao không nhận món quà này nhỉ?
Người khách Việt nam mừng rỡ:
- Bà ấy cũng nói thế, mong chị nhận cho tôi vui.
- Vâng, cám ơn anh, tôi đã mời bà Jessie này đến ăn lễ Tạ Ơn với mẹ con tôi. Nếu như anh không bận thì cũng xin mời anh luôn.
Lần này gương mặt anh càng vui mừng hơn:
- Thật hân hạnh cho tôi. Nhân dịp này tôi phải Tạ Ơn cuộc sống run rủi cho tôi đã bước vào cửa tiệm này và được làm quen với chị và với bà Mỹ dễ thương kia.
Bà Jessie làm quen với người khách mới:
- Tôi tin chắc là chị này sẽ làm món gà tây khéo lắm, vì may vá cũng khéo tay, chị ấy là một người bạn tốt của tôi đấy.
Anh nói với bà Jessie:
- Hôm nay tôi cũng được là bạn của cô ấy và cả bà nữa. Chúng ta sẽ gặp nhau hôm Thanksgiving nhé.

Anh lấy ra một mảnh giấy, một cây bút trong túi, và hỏi địa chỉ nhà chị, ghi ghi chép chép cẩn thận, như chỉ sợ ghi sai thì sẽ không thể nào gặp được chị nữa, rồi anh cũng không quên cho địa chỉ và tên của anh.
Anh chào ra về rồi mà chị vẫn thấy lòng lâng lâng khi nghĩ đến ngày Thanksgiving đang tới…
Kể từ ngày chia tay với người chồng tàn nhẫn ấy, chị hận đời, hầu như chẳng muốn quen ai, dù có một hai đám do bạn bè thân tình giới thiệu nhưng đôi bên đều không hợp nhau nên chẳng đi đến đâu. Vậy mà chẳng hiểu sao lần đầu thấy anh mang cái áo đứt cúc đến tiệm chị đã chạnh lòng, và tỉ mỉ làm cho anh khật kỹ, để lần sau anh khỏi phải mang đến tiệm nữa. Đơn giản chỉ thế thôi, chứ chị nào biết gia cảnh nhà anh. Chị nôn nao nghĩ đến bữa tiệc Tạ Ơn, sẽ làm những món gì, vì năm nay không chỉ có hai mẹ con chị. Chắc chắn bà Jessie và anh ấy sẽ đến, trong ánh mắt anh ấy, chị đã đọc thấy lời hứa hẹn như thế.


Chị bỗng thấy cuộc đời vẫn còn niềm vui, vẫn còn ý nghĩa. Chị vẫn phải cám ơn cuộc đời này, dù đã mang đến cho chị những đau thương, mất mát, nhưng lại cho chị niềm hi vọng, đợi chờ khác.
- Tôi thấy anh ta có vẻ vui mừng khi được làm bạn với chị đấy. Anh ta có vẻ cô độc làm sao !

Bà Jessie nhận xét như một bà gìa chưa bao giờ lẩm cẩm. Chị trìu mến nhìn bà:
- Thôi nào, Jessie, hãy nói cho tôi biết cần làm những gì cho bữa ăn lễ Tạ Ơn của chúng ta đi.
Bà gìa hăng hái:
- Đúng rồi, tôi sẽ giúp chị được nhiều việc lắm, để tôi lấy tờ giấy ghi ra những thứ chúng ta cần mua và cần làm cho ngày Tạ Ơn thật vui này chứ.

Nguyễn Thị Thanh Dương

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2018

Thơ Tranh: Rồi Cũng Qua Đi




Thơ: Nguyên Trần
Thơ Tranh: Kim Oanh

Mực Tím Đong Đầy


Thời gian về ngược mấy mươi
Dòng thơ mực tím của người còn đây
Bao nhiêu kỷ niệm đong đầy
Bóng hình ngày cũ ngất say tim nồng
Lần đầu thơ thẩn chờ mong
Cũng vào lần ấy má hồng hây hây

Kim Phượng

Bóng Người Đi



Bài Xướng:
Bóng Người Đi 

Người đã ra đi một buổi chiều
Mây trời bãng lãng bóng cô liêu
Lần theo từng bước chinh nhân hởi
Mòn mõi đợi chờ với quạnh hiu

Bên song gối chiếc giá đông về
Nửa mảnh trăng thề vuột tiếng yêu
Nửa mảnh trăng treo ngoài trận ải
Chinh phu chinh phụ nhớ nhung nhiều!

Kim Oanh
Ngày 24/04/2014
***
Các Bài Họa:
Nàng Bên Song Cửa  

Người đi gió bụi bóng nương chiều
Biên ải mờ xa cõi tịch liêu
Theo bước chinh nhân đường quạnh quẽ
Dừng chân quan tái cảnh đìu hiu

Đêm đông gối mộng ước chàng kêu
Gối chiếc chiêm bao mớ gọi yêu
Giấc ngủ mơ màng trăng đỉnh núi
Hậu phương thiếu phụ nhớ mong nhiều

Mai Xuân Thanh
Ngày 08/11/2018
***
Ngơ Ngẩn

Cây đa bến cũ, khói lam chiều
Ngơ ngẩn câu hò chốn tịch liêu
Mấy độ xa người ray rứt mãi
Bao năm cách bạn vấn vương nhiều

Lời thơ bóng bẩy hồn tê tái

Ngấn lệ hoen nhòa dạ hắt hiu
Dĩ vãng quay về tim giá lạnh!
Mong nàng trở lại nối lời yêu...

Như Thu
***
Hồn Thơ Cũ

Buồn quá chân mây đỏ ráng chiều 
Khiến lòng nhung nhớ chốn hoang liêu 
Từ đi, cứ tưởng rồi xum họp 
Nào biết bây giờ đã hắt hiu

Trong mơ thấp thoáng bước ai đều 
Mang cả tình xa bát ngát yêu
Thầm gọi hồn thơ dan díu cũ 
Người ơi nghe vẫn thiết tha nhiều ...

Hawthorne 17 -11 -2018 
Cao Mỵ Nhân

Thơ Vui Độc Vận


(40 câu thơ qua 5 đoạn Thất Ngôn Bát Cú Liên Hoàn Độc Vận)

1)
Trần ai bể khổ vợ con thơ
Bằng hữu cùng nhau xướng họa thơ
Tình nghĩa phu thê luôn góp sức
Xướng tùy chồng vợ vẫn yêu thơ
Quê hương chốn đó thương nguồn cội
Đất khách nơi đây nhớ nhạc thơ
Biển Thái Bình Dương xa tít tắp
Giang sơn gấm vóc mộng tình thơ
2)
Giang sơn gấm vóc mộng tình thơ
Đất khách anh em gợi ý thơ
Có bạn đồng hương cùng kết nghĩa
Không ai tri kỷ cũng nên thơ
Thân nhân ở lại tìm cơ hội
Bằng hữu ra đi quảy túi thơ
Xướng họa buồn vui thương tổ ấm
Chia bùi xẻ ngọt nhớ nàng thơ
3)
Chia bùi xẻ ngọt nhớ nàng thơ
Em ở phương nào thưởng thức thơ
Chỉ thấy email lo mắc nợ
Còn nghe youtube sợ duyên thơ
Người đâu hay gởi internet
Kẻ lạ thường trao nhật ký thơ
Thành thật giao tình trên ảo ảnh
Chân tâm kết bạn dưới trời thơ
4)
Chân tâm kết bạn dưới trời thơ
Cái thuở sách đèn học hỏi thơ
Hai Sắc Hoa Tigôn ý tưởng
TTKH tấm lòng thơ
Phan Khôi tiền chiến "Tình Già” phú
Thế Lữ một thời tuổi trẻ thơ
Đọc thuộc đôi câu làm vốn liếng
Sinh viên buổi ấy ít làm thơ
5)
Sinh viên buổi ấy ít làm thơ
"Mặc Tử họ Hàn" thích thú thơ
Thưởng thức cả đời luôn thấy trẻ
Gật gù trọn kiếp vẫn yêu thơ
Bao lần học hỏi nhiều thi phẩm
Mấy thuở mày mò vạn ý thơ
Bể Thánh rừng Nho đầy sĩ khí
Ca dao tục ngữ trữ tình thơ...

Mai Xuân Thanh
Ngày 17/11/2018

Xem Bói


Nền văn hóa của Đông và Tây có rất nhiều thứ khác xa nhau nhưng cũng có nhiều thứ tương đồng, một trong những điểm giống nhau đó là "phụ nữ khoái xem bói" dù người ta biết rõ "thầy bói nói láo ăn tiền" nhưng họ vẫn khoái nghe nói láo.
Vì vậy mà thầy bói xứ nào cũng sống nhăn răng, sống khỏe khoắn, mập mạp trắng trẻo...

Tui có lần đã kể cho các bạn nghe hồi xưa tui cũng có học qua nghệ thuật xem bói của ông anh rể bà con, nào là xem tướng, xem chỉ tay, xem chữ ký. Rồi lại còn học bói bài của một người bạn lúc đang ở trên đảo tị nạn chờ đi định cư. 
Tui học để biết cách nói phét cho dể cua gái mà thôi, chứ thật ra tui toàn lần vách đoán mò, lâu lâu chó ngáp phải ruồi đoán trúng cho một vài cô. Ấy vậy mà hồi đó cũng nổi tiếng lắm nghen...
Nhưng đi đêm thì có ngày gặp ma, có lần tui bị bể mánh nên đành bỏ cái nghề "làm dễ mà hái ra tiền". Thiệt tình là uổng quá trời quá đất. Nếu không bỏ nghề hỏng chừng bây giờ tui trở thành "Đa Dại" coi bói rồi...
Người ta thường nói gieo gió thì gặp bão. Gieo nhân nào thì gặt quả đó. Tui ngày xưa hay lần vách đoán mò cho các nàng thì bây giờ bà xã tui, đám em gái, đám cháu gái cũng bị người ta lần vách, đoán tùm lum tá lả rồi các nàng lại cũng ngoan ngoãn móc túi lấy tiền ra dâng cho họ, vậy thôi. 
Đời có vay có trả mà...

Cũng chưa lâu lắm, đâu khoảng chừng 7 hay 8 năm về trước. Khi mà đám cháu và thằng con trai của tui tất cả đều có việc làm yên ổn. Vợ chồng tui quyết định nghỉ hưu sớm để đi đó đi đây chơi cho biết sự đời với người ta. Bởi vì từ ngày cưới nhau cho tới lúc đó tụi tui chưa có đi đâu hết ngoại trừ vài lần lết lết về thăm nhà cho bà già vui thôi, kể cả "tuần trăng mật, trăng bao tử" tụi tui cũng chưa đi. 
Thường thường nếu tui về Việt Nam một mình thì tui không thông báo cho gia đình làm khỉ gì cho mất công đưa đón, đã phiền phức mà lại tốn tiền vô ích. Từ Mỹ dzìa tới phi trường Việt Nam thì tui chỉ cần ngoắc một chiếc tắc xi, thẩy 2 thùng đồ lên rồi trực chỉ xa cảng miền tây, ra đó mua 2 cái vé xe đò, một cho tui và một cho 2 cái thùng đồ, ngồi đã rộng lại còn có chổ gác chân thoải mái. Đôi khi xe hết chổ, tui thấy cô nào ngộ ngộ đang đứng, sợ cô nàng mỏi chưn tui rộng lòng cho người ta ngồi ké để con đường dài hun hút rút ngắn lại chút nào đở chút nấy.
Nhưng lần đó tui về với hiền thê của mình, cái vụ cho người ta ngồi ké đâu thể nào hé răng ra được, vậy cho nên tui giao nhiệm vụ mướn xe cho thằng cháu đảm trách...

Mười giờ sáng máy bay hạ cánh xuống phi trường Tân Sơn Nhứt. Tuy là buổi sáng nhưng mà trời vẫn nắng nóng cháy da, mặc dù đêm rồi trời có mưa, nước còn động lại trong những ổ gà hai bên phi đạo. 
Bốn chiếc xe bus đang đậu nối đuôi nhau chờ đưa các "Vịêt Kiều" vô nhà ga. Tiếng những nữ hành khách đến từ Đài Loan ồn ào như vở chợ, họ chen lấn lên xe bus làm như là chậm một chút thì bị bỏ lại ngoài trời không bằng...
Trong nhà ga có máy điều hòa không khí nên đở nóng hơn. Đội công an kiểm soát cửa khẩu, chắc phải hơn mấy chục mạng họ cũng chia làm 2 bên nội địa và Quốc tế. Những cổng đi trong nước thì lèo tèo 4 năm cổng mà vắng teo kiểm soát viên ngồi ngáp ruồi. Còn phía bên Quốc Tế đang giờ cao điểm hết hảng máy bay nầy hạ cánh thì tới hảng khác đáp xuống. Hành khách đủ hạng người, đủ sắc dân thi nhau chen lấn nhưng rồi cũng xếp được hàng trước sau có thứ tự như thiên hạ...

Hai vợ chồng tui chọn cổng số 9, số tốt cho nó hên khỏi sợ trục trặc kỹ thuật. Trước mặt tôi là một đám người Đài Loan đang xí xô xí xào với nhau, phía sau là một cặp vợ chồng già người da trắng, đang yên lặng đợi chờ. Tui thì tay xách nách mang hai cái va li nhỏ một cho nàng một của tui, nàng thì rảnh rang nên bắt chuyện làm quen với "Laura Bush" hai người cũng xí xô xí xào nhưng tiếng nhỏ quá tui hỏng nghe được nhiều. Chỉ biết đại khái hai ông bà Mỹ ở Denver dự định viếng Sài Gòn, ra Hạ Long, trở lại Huế rồi dong về Mỹ. Vợ tui hỏi:
- Sao bà không viếng thủ đô Việt Nam?
Bà ta cười trả lời:
- Có chớ! Sài Gòn đó. Tui luôn luôn nghĩ nó là thủ đô nước Việt của cô mà...

Con số chín đúng là con số hên dễ sợ, hàng số 10 và hàng số 8 nhích từng chút một, chậm như rùa, còn hàng của tui đứng thì đi nhanh như tên lửa. Tui kể thiệt hỏng thêm hỏng bớt chút nào, bởi vì đám người Đài Loan phía trước chìa cái Passport xanh dờn với cái tên đọc hỏng được là các "Chiến Xỉ" công an nhà ta cầm con dấu đống xuống cụp cụp liền tay còn miệng thì ngậm câm, im lìm như hến. 
Hai hàng bên kia dù là Passport Mỹ đi nữa nhưng mà tên Việt Nam, chắc công an sợ phản động nên hỏi kỹ lắm vì vậy hơi bị chậm...
Hồi trước tui nghe nói qua trạm công an phải cho tiền nó, còn như không chịu cho thì nó quần cho một hồi lòi mồ hôi hột. Không biết thiệt giả ra sao, nhưng tui thì nhất định không cho cắc nào.
Vợ tôi thong thả đi trước nàng chìa cái passport Mỹ ra nhưng lại là tên Việt Nam 100%. Chú công an ngước lên nhìn mặt, định hỏi điều gì đó nhưng thấy bà xã tui đang vẫy tay chào tạm biệt với "Laura" anh ta làm thinh luôn...
Tui thì không may mắn như vậy vừa trình giấy thì bị hỏi một câu ngớ ngẫn:
- Anh tên gì. Sanh ở đâu?
Bà vật nó, giấy tờ người ta ghi rành rành ra đó mà nó còn hỏi móc họng. Tui chưa kịp trả lời thì nó nhìn thấy vợ tui đứng chờ nên nhỏ giọng hỏi tiếp:
- Đi chung với bà xã hả?
Tui gật đầu, dzị là nó đóng dấu cái cụp cho qua luôn không chờ câu trả lời của tui. Đúng là hàng số 9 hên thiệt là hên...
Lấy hành lý xong thì còn một cửa nữa mới lọt được ra ngoài. Đó là trạm kiểm soát hành lý của hải quan cửa khẩu. 
Bốn cái thùng giấy carton và 2 cái va-li nhỏ được tui chất lên 2 chiếc xe đẩy, vợ chồng mỗi người thủ một chiếc, passport tờ khai quan thuế cầm sẵn trên tay nhưng tui chưa vội đẩy ra ngoài, tui chờ quan sát kỹ càng, xem thử cổng nào xét dễ, cổng nào không rọc đồ ra khám. Nhưng vô ích cổng nào cũng y chang như cổng nấy, có người nó bắt mở tung ra, có người nó không thèm ngó tới coi giống gì trong đó. 
Thiệt tình lạ lùng quá, nghĩ hỏng ra. Tui còn đang đứng xớ rớ phân vân chưa biết gởi thân vô chốn nào thì có một chú em trẻ tuổi phụ chất đồ ở nơi nhận hành lý, đến gần nói nhỏ:
- Chú kẹp vô passport chừng 20 đô là người ta không xét tới đồ đâu, chú đừng lo.

Cha mẹ ơi! Bốn thùng đồ của tui toàn là đồ phế thải, quần áo cũ nếu đem bán hết, biết có được 20$ hông nữa, vậy mà phải bóp bụng nộp tiền mãi lộ 20$ thì thiệt là đau hơn thiến. Còn như không nộp tiền mãi lộ nó bới tung ra hết, mất công ngồi xếp lại, chắc cũng cả giờ chứ hỏng phải chơi...
Không biết bà xã tui trước khi đi nghe ai mách nước mà thủ theo cả đống giấy một đồng, nàng rút 5 tờ kẹp vô passport rồi hiên ngang đẩy xe tới cổng kiểm soát gần nhất. 
Cô cán bộ kiểm tra thấy cái passport dầy cộm đầy tiền đô thì mừng húm kéo lẹ ra rồi nhét tiền vô hộc bàn, tiện tay nàng đống dấu cái cụp. Cô ta còn sợ người phía sau đứng chờ lâu nên giúp tui để đồ lên máy kiểm soát cho nhanh. Đúng là 5 anh em nhà Washington có uy dễ sợ...
Chúng tui vừa lú ra ngoài một chút thì ối trời ơi!
Nóng gì, nóng dữ vậy nè
Mồ hôi trốn kỹ, ai đè kéo ra?
Mồ hôi mẹ, mồ hôi cha
Cùng nhau lập hội trổ hoa đầy mình.
Tui lột luôn cái áo ngoài chỉ chừa độc nhất cái áo thun bên trong mỏng ten, lửng thửng tay đẩy xe trước, tay kéo xe sau bà xã đi kế bên hộ tống, lâu lâu dùng tờ báo quạt đở ít cái, vậy mà nó mát hết biết...
Phía trước mặt tui đoàn người đang đứng chờ thân nhân chen lấn nhau như đủa vắt trong ống. Nhiều người quá làm tui tối tăm mặt mũi hỏng biết cháu mình ở đâu mà tìm. Nhưng hên quá hai thằng cháu gọi tôi bằng cậu đứng núp xó nào đó hỏng biết, chúng thấy vợ chồng tui nên chạy vội ra khoanh tay chào hỏi rồi dành lấy hai cái xe đồ mà đẩy đi, còn tui cũng dành lấy cây quạt bằng tờ báo của hiền thê mà quạt lại nàng để trả công...

Chiếc xe Toyota SUV 7 chổ ngồi vừa tấp vô sát lề đường, hai thằng cháu tui lui cui mở cốp sau chất đồ lên tui tiến tới định mở cửa bước vào thì gặp ngay một cô Mỹ tóc bạch kim ngồi thù lù trong đó. Tui vội khép cửa xe lại la nhỏ:
- Chết cha! Lộn xe rồi tụi con ơi. Để đồ xuống đi.
Thằng Mẫn trấn an:
- Không lộn đâu cậu. Xe của mình mà. Cô Mỹ ngồi trong đó là cô giáo dạy Anh văn cho Út Nghiệp đó.
Cùng lúc đó cô gái Mỹ cũng xuống xe, đến bên vợ chồng tôi làm quen:
- Helen! Nice to meet you.
Vợ chồng tui lên xe cũng muốn làm quen với cô ta để có thêm người nói chuyện trên đường về.Tụi tui giới thiệu sơ qua về mình rồi hỏi nàng:
- Cô là cô giáo của Nghiệp bao lâu rồi, mà dạy ở trường nào vậy?

Helen vui vẻ cho biết. "Cô ta là trao đổi du học sinh, đang học về ngôn ngữ Việt Nam năm vừa qua ở Sài Gòn. Mùa hè nầy cô muốn tìm hiểu thêm đời sống dân tỉnh lẻ, hơn nữa cô muốn biết rỏ về thuyền nhân, tại sao Rạch Giá lại có nhiều người bỏ nước ra đi, vì vậy khi biết Nghiệp có thân nhân ở Mỹ về cô xin theo để làm quen". 
Vậy là bà xã tui có người đấu láo suốt đoạn đường dài "Sài Gòn-Rạch Giá", còn tui thì được rảnh rang ngắm lại phong cảnh hữu tình của quê hương mình yêu dấu...
Bà xã tui thì biết rõ đồ ăn Mỹ phục vụ trên phi cơ, tui không hợp khẩu vị nên vừa lên xe đã hỏi anh tài xế:
- Chổ nào bán đồ ăn sáng ngon vậy chú?
Cánh tài xế xe du lịch ở Việt Nam tài tình, thông thái vô cùng, chuyện trời trăng mây nước, từ thời sự thế giới cho tới cô gái đẹp bỏ chồng trong hẻm nhỏ đều nắm rõ trong lòng bàn tay, nhất là quán ăn, quán nào ngon, quán nào rẻ đều rành sáu câu vọng cổ...
- Cô chú muốn ăn gì nói rõ hơn thì cháu mới biết mà chở tới.
Bà xã tui cười cười hỏi:
- Cơm hay phở vậy anh?
- Phở đi, ở đây bán toàn là phở tươi ngon hơn bên mình.
Bà xã nhìn tui, lườm một cái:
- Phở thiệt thì được còn phở kia thì chết với em.

Phở Quyền nằm trên đường gì ở Phú Nhuận tui quên tên mất chỉ nhớ gần cổng xe lửa số 9. Là một căn phố mặt tiền khang trang lịch sự, phía trước có xe bánh bao, bánh tiêu giò chéo quãy bên trong nhiều dãy bàn dài xếp từng hàng, hai bên quạt máy mở hết tốc lực, kêu ù ù muốn điếc con ráy. Nhìn chung cũng OK có điều hơi dơ một tí. Nhưng quán ăn bình dân được vậy là quý rồi muốn sạch sẻ thì vô nhà hàng 4 hay 5 sao, nhưng nhà hàng thấy thì sang nhưng ngon hay sạch thì phải thử mới biết...
Thiệt ra phở Quyền ăn cũng ngon mà hơi rẻ so với giá phở ở Mỹ.
Khoảng 12 giờ thì tụi tôi bắt đầu trực chỉ về quê. Xe đời mới máy lạnh chạy êm ru, chỗ ngồi rộng rải thoải mái nếu so với xe đò thì đã hơn nhiều, thiệt là tiền nào của nấy...
Đường Sài Gòn Rạch Giá cải tiến rất nhiều. Xa lộ Miền Tây được xây cất chạy cũng êm lắm. Bắc Mỹ Thuận cũng được thay thế bằng cây cầu treo nhỏ 2 chiều, mỗi chiều 2 lane. Xe qua cầu thì tô phở trong bụng tôi cũng chạy mất tiêu, cho nên tui hỏi chú tài xế:
- Trên đường về có quán cơm nào ngon mà sạch hông vậy? Ghé lại làm đở vài chén cho ấm bụng chiến sĩ coi.

Phải công nhận chú tài xế kỳ nầy lái xe êm ru mà tìm quán ăn cũng giỏi. Qua khỏi cầu Mỹ Thuận một đổi chú nói:
- Hệ thống quán Năm Ri ở đâu cũng có nhưng nó chém khách đi xe du lịch dữ lắm. Cái quán nầy hơi nhỏ hơn, gần kế bên cũng sạch sẻ, giá cả "mềm mại" đồ ăn tươi mà cô chủ nấu ngon lắm, cháu bảo đảm hỏng ngon cô chú khỏi cho cháu tiền bo.
Chú tài xế nầy đúng là thứ thiệt có bằng cấp đưa đón "Việt Kiều" anh ta nhắc khéo sợ tui quên không chịu cho tiền típ.
Quán Mai Trâm trước cửa có vài cây trứng cá nên không khí trong lành mát rượi. Thực đơn được in chữ lớn đàng hoàn giá cả cũng tạm cho là rẻ. Tui mời cô chủ quán tới hỏi:
- Quán cô có món nào ngon, ăn rồi không quên được, hông dzậy.
Vừa hỏi xong thì tui thấy mình bị hố. Vì bà xã ngồi kế bên hỏi kiểu đó chắc khó sống, nên lẹ làng trớ lại ngay. 
- Ý tui muốn nói ngon thiệt là ngon để chuyến trở lên nhớ mà kêu lại cái món mình đã thử qua.
Cô chủ cười mĩm chi cọp:
- Quán cháu món nào cũng ngon hết xẩy. Nhưng hôm nay có tôm càng tươi, còn sống nướng than, ăn với rau sống thì hết ý. Cá Ngác nấu canh chua đi chú, hay là cá trê vàng chiên mắm gừng... Cô kể một hồi tui coi lại thì tất cả đều ghi trong thực đơn...
Tui đưa cho bà xã đi chợ nàng lịch sự hỏi ý Helen nhưng cô giáo mù tịch chỉ nhe răng cười:
- Tùy ý cô đi.

Cái quán nầy bán cho khách du lịch nên nấu đồ ăn không mặn mấy. Món canh chua cá ngác thì ăn đứt mấy cái nhà hàng Việt Nam bên Mỹ. Tôm còn đang búng "chóc chóc" đem đi nướng than hồng thì đâu có chổ nào chê nổi. Cá trê vàng chiên chấm mắm gừng ngon bá cháy...
Sáu người ăn no cành hông mà tốn chưa tới 50$...
Đường lộ bây giờ cũng khá tốt gần 4 giờ chiều tui tới ngang cầu Cái Dâu chợt nhớ nhà thằng Vũ nên định cho xe quẹo vô thăm nó một tí, nhưng còn đang suy nghĩ có nên hay không vì mình đi đông người quá, thoáng một cái thì xe đã qua khỏi rồi tui đành phải lờ luôn. Thiệt là tình mà...
Nhà tui nhộn nhịp khác thường các cháu đều tề tựu về đông đủ để đón mợ nó vì nàng lâu lâu mới về một lần...
Ăn uống chuyện trò vui vẻ đủ thứ trên đời. Những chuyện không đầu, không đuôi, lộn tùng phèo, hết người nầy kể tới người kia hỏi không đâu vào đâu.
Helen cũng thích tám chuyện không thua gái Việt chút nào. 
Nhà tui có thằng em Út, nhỏ cháu dạy Anh văn, thằng cháu làm ở phi trường cũng khá Anh ngữ cộng thêm bà xã nữa cho nên cô ta thích lắm, tám chuyện "liền tay". 
Không biết khởi đầu câu chuyện như thế nào mà má tui kêu tui đi xem bói coi thử chừng nào thằng con trai tui cưới vợ. Tui lắc đầu trả lời:
- Con nít ở Mỹ chừng nào muốn lập gia đình thì nó thông báo cho mình biết, hơi sức đâu mà má lo. Cho dù có lo cho nó, nó cũng đâu có đồng ý. Hơn nữa má biết con không tin thầy bói mà, đi coi làm gì cho tốn công, tốn tiền dzậy.
Nhỏ em kế chen vô:
- Ở đây có ông thầy mù coi bói hay dàn trời luôn. Bói đâu trúng đó, anh nghe mà lạnh mình luôn.

Tui thì biết tỏng ông thầy đó cũng là chó ngáp phải ruồi, nhưng nhờ ngáp ngay nhà tui nên tụi nó tin. Đơn giản vậy thôi. 
Còn bà xã nghe giới thiệu thì nôn lắm hỏi tới:
- Hay dữ lắm hả cô ba? Hay cở nào kể lại nghe coi.
Em tui kể rằng. 
Thằng Út năm đó đã gần ba mươi mà chưa chịu lấy vợ. Chia tay bạn gái cũng lâu vẫn chưa có bồ mới. Nhân khi ông thầy mù đến nhà nhỏ em chơi thì má tui muốn xem thử coi chừng nào thằng quý tử lập gia đình. Ông thầy hỏi tuổi rồi lấy đồ nghề ra xủ quẻ phán:
- Nội trong năm nay thôi, chú út sẽ lấy vợ.
Má tui không tin nên hỏi vặn lại:
- Nhưng mà nó chưa có bồ thì lấy ai mà cưới?
Ông thầy mù trả lời:
- Bác đừng lo, tới lúc chú ấy đòi vợ bác lo cưới còn không kịp.
Thằng Út lúc đó đang dạy Anh văn trong trường Y Tế tỉnh Rạch Giá. Nó bị một cô học trò chấm trúng rồi cua dính nó luôn. Cô nàng đồng ý về quê ở, tình nguyện làm dâu. Đúng y như lời thầy mù đoán chưa tới tết là thằng Út có vợ...
Chuyện khác còn hay hơn. 
Có lần tui làm bảo lãnh cho đứa cháu đi du học, sắp tới ngày phỏng vấn thì ông thầy rờ mu rùa lại đến chơi nhà nhỏ em kế. Ông ta là anh em chú bác với chồng nó nên cũng tới chơi thường. Cháu tui hồi họp muốn biết tình hình ra sao nên nhờ thầy xủ cho một quẻ.
Thầy Mù phán:
- Cháu không có số xuất ngoại dù có xin bao nhiêu lần cũng đều bị từ chối.
Đúng y chang nó phỏng vấn 3 lần đều bị đánh rớt mà không biết lý do cho dù văn phòng dịch vụ lo rất đầy đủ hồ sơ.
Cũng ngày hôm đó một đứa cháu gái khác muốn xem tình duyên. Ông thầy mù phán:
- Tình duyên của cháu thấy gần mà xa. Cháu lấy chồng thì biệt xứ. Mà cháu có số xuất ngoại đó. Nếu xin đi một lần là được ngay.
Hai đứa cháu đâu có tin. Nhưng mấy tháng sau có người quen rinh con cháu tui qua Mỹ.
Bà xã nghe kể thì tối ngủ không được, sáng sớm là hối đi nhà ông thầy Mù liền tay. Helen nghe tiếng được tiếng mất, sau khi vợ tui thông dịch lại cũng nhất quyết đòi xem bói cho bằng được.

Chúng tui chất nhau xuống vỏ máy chạy đi nhà ông thầy mù ở Chàm Chẹt. 
Mấy con rạch bây giờ được xáng vét sâu, đất đấp lên hai bờ kinh nên dân chúng cất nhà ở rất nhiều. Cây ăn trái được trồng dầy đặc, bóng mát phủ xuống dòng sông. Chiếc vỏ vọt rẻ nước chạy băng băng, Helen thò tay xuống nước rẻ một đường dài rồi thích thú vung nước lên mình thằng cháu...
Càng vào sâu trong ruộng nhà cửa thưa dần, những mái lá càng xiêu vẹo trống trước trống sau cũng không khác ngày xưa bao nhiêu.
Đi khoảng hơn một giờ thì tụi tôi tới nơi. Thằng em rể đã điện thoại thông báo với ông thầy bói là có Việt Kiều, Mỹ gái đến chơi nên nhà ông thầy mù chuẩn bị tiếp đón long trọng lắm. 
Căn nhà kê tán khá lớn, có lẽ bề thế nhất ở nơi đó. Dưới sông trồng một hàng dừa lửa để giữ đất khỏi bị lở. Hai bên đường vô nhà trồng 2 hàng đu đủ trái đeo tới ngọn, xung quanh nhà ổi, xoài nhiều vô số. Phía sau nhà là cả một cánh đồng lúa vừa mới trổ bông xanh dờn, thơm ngát.

Ông thầy mù mà biết hưởng thụ ghê đi. Vỏ máy vừa cặp bến là bà vợ chạy xuống chào hỏi rối rích, màn giới thiệu xong đâu đấy tụi tui theo gia chủ lên nhà. 
Ông thầy bói đang xem cho thân chủ gái. Cô nầy từ Chàm Chẹt đi ngã đường lộ vào. Cô ta đang xem coi anh chồng mình bỏ vợ nhà theo vợ bé chừng nào thì trở về nhà. 
Tui không thích mấy, khi nghe chuyện riêng của thiên hạ nên bỏ ra sau vườn xem cây trái và nhất là mấy hầm cá đủ loại. Cá rô phi, cá diêu hồng đang sức lớn... thấy mà ham
Thằng cháu tới thông báo bà xã tui mời vô xem bói. Tui đang mê mẫn với cây với cá đời nào chịu nghe ba cái chuyện tầm phào nên trả lời:
- Mấy mợ cháu coi cho đã đi. Cậu không thích bói toán đâu.
Bà xã tui cũng ra theo năn nỉ:
- Vô coi với em đi. Ông thầy nầy hay lắm ổng xem cho Helen đúng bon hết trơn hè.
Tui từ hôm qua là đã đoán ra cô Helen nầy chắc là lớn lên ở miền quê nước Mỹ như Julia mà tôi quen ngày xưa, cũng không chừng cô chọn thằng cháu tui làm bạn trai tạm thời cho đở buồn trong những ngày sống ở đây thôi nhưng sợ nàng mất vui nên hỏi lại:
- Ổng ta nói cái gì mà em cho là giỏi? Có phải nói là Helen bây giờ tuy cuộc sống có khó khăn nhưng về sau thì rất là giàu có ít ai bằng. Còn duyên tình thì có rất là nhiều người đeo đuổi trong quá khứ cũng như hiện tại. Đúng hông?
Bà xã vừa cặp tay kéo tui vô vừa cười nói:
- Anh xạo ghê, tự nảy giờ chắc núp coi em làm thông dịch cho Helen nên biết rỏ đúng hông? Chứ còn gì nữa.

Ông thầy mù đang ngồi trên bộ ngựa gõ đen mun, láng bóng cạnh đó có một cái hộp gỗ đang mở nắp bên trong có một cái mu rùa vàng bóng lộn cở bằng bàn tay, một cái hộp mủ dài đựng mấy đôi đủa mun. Nghe tiếng chân ông ta lên tiếng:
- Anh hai cũng muốn thử tui nữa sao?
Tui cười cười trả lời:
- Bà xã muốn chú bói xem tình duyên của nàng về già ra sao thôi, chứ tôi thì tới đây chỉ muốn uống với chú vài ly tình nghĩa. Già rồi chỉ chờ xuống lổ thôi, biết trước làm cái gì cho thêm lo.
- Anh mà già nổi gì? Nghe tiếng nói là biết anh còn trẻ măng. Bảo đảm ra đường người ta gọi bằng anh chú hỏng ai kêu anh bằng chú đâu mà lo. Để tui bói cho chị hai một quẻ rồi tụi mình lai rai. Nảy giờ thằng con tui đi rước ba vợ của nó cũng lâu rồi mà sao chưa về tới hỏng biết nữa.
Bà xã tui kê khai lý lịch xong xuôi thì ông thầy mù một tay rờ cái mu rùa thần tay kia bấm lia lịa từ ngón út lên ngón trỏ rồi từ ngón trỏ trở về ngón út còn miệng thì lẩm bẩm đọc tên 12 con giáp rồi còn nào là Giáp, Ất, Bính, Đinh...
Đọc thần chú một hồi thì ông ta bắt đầu nói về quá khứ của nàng, vừa nói vừa chờ xem phản ứng. Chắc các bạn đang thắc mắc ổng mù thì làm sao biết được phản ứng của thân chủ phải hôn? Chờ chút, chờ tới khi ổng xỉn rồi ổng nói cho nghe...
Bà xã tui mê mẫn hưởng ứng nhiệt tình, nói tới đâu khen tới đó khen hết mình nhất là cái câu:
- Số của chị là số "vượn phu ích tử".
Nàng nghe xong thì không nhịn nổi kêu lên:
- Thấy hông? Anh hên lắm đó. Kiếp trước có tu nên mới cưới được em.
Tui rủa thầm "Cha thầy bói dở hơi bố láo".
Nàng chưa ngưng ở đó mà còn hỏi thêm:
- Thầy coi cho ảnh được hông vậy? Coi thử xem từ nay về sau ảnh còn cô nào theo nữa không?

Ông thầy mù nầy chắc có thần giao cách cảm, ông ta biết tui đang rủa thầm. Nghe bà xã nói xong thì ông hỏi tuổi tôi, rồi mở hộp đủa lấy ra 2 đôi, khấn lầm thầm xong thì thảy lên cái mu rùa thần, 2 tay lần mò tìm mấy chiếc đủa. Rờ đã một hồi thì ông ta nói:
- Trước khi ảnh gặp chị thì ảnh có ít nhất là bốn người tình, nhưng từ khi cưới tới giờ thì ảnh chung tình lắm.

Bà xã tui nôn nóng:
- Chuyện đó thì tui biết, cái tui muốn hỏi thầy là chuyện sau nầy kìa.
Ông thầy mù rờ mu rùa và mấy chiếc đủa kỷ lại lần nữa rồi phán một câu chắc như đinh đống cột chuối:
- Có đó! Ở bên nầy, ở bên kia bên nào cũng có người thương ảnh hết. Chị liệu mà lo.
Đúng là cha thầy bói dở hơi. Tui nghe xong mừng húm nhưng mà chờ 7, 8 năm nay rồi có thấy ma nào đâu...
Còn bà xã thân yêu thì tuyệt đối nghe lời ông thầy mù cho nên: 
Anh đi đâu thì em theo đó cho tới bây giờ. Chuyện là dzị đó. Các bạn có gan thì dắt các chị nhà đi xem bói thử coi thì biết...

Chuyện ông thầy bói mù nhậu xỉn rồi kể về bí quyết nghề coi bói của ông ta cho tui nghe, thì chắc phải chờ tui xỉn rồi mới kể lại được, vậy đi nghen.

Lanh Nguyễn

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2018

Nước Mắt Mùa Thu - Phạm Duy - Julie


Sáng Tác: Phạm Duy
Ca Sĩ: Julie
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình


Mẹ Tôi



"Ðôi mắt người Sơn Tây 
U ẩn chiều lưu lạc 
Buồn viễn xứ khôn khuây"
(Thơ Quang Dũng)

Làng So, Sơn Lộ phủ Quốc Oai
Xứ Đoài, sông Đáy lượn quanh dài
Họ Vương chỉ khác tên chi giữa
Tộc lớn ngày xưa nức cõi ngoài.

Mẹ tôi khăn vấn, răng đen bóng
Áo tứ thân, guốc mộc thong dong
Chăm làm chẳng lúc hở tay không
Lấy chồng về phố làm dâu trưởng

Hầu cha chồng chăm như cha ruột
Lo miếng ăn thức uống suốt ngày
Cầm mạt chược đôi lúc thiếu tay
Lo cúng giỗ chục mâm không hề thiếu

Thờ chồng rất mực không đàm tiếu
Để cho phóng túng chả eo sèo.
Giữ phận vợ hiền lo gia đạo
Thiếu gạo về quê gánh thóc theo

Em chồng, con nhỏ cũng như nhau
Chăm lo dạy dỗ dẫu canh thâu
Nói năng nhỏ nhẹ không la mắng
Nhớ ơn nhắc nhở mãi về sau

Họ hàng nhường nhịn không tranh chấp
Coi cháu như con chẳng phân bì
Chia sẻ giúp nhau khi túng ngặt
Sống đời thanh thản, tâm từ bi

Chiến tranh nổ cả bầy con ra trận
Hỏa châu chiếu sáng niệm hồi kinh
Cầu mong tai ách con qua khỏi
Chinh chiến mau tan hưởng thái bình

Mắt mẹ càng u uẩn
Con cái vẫn chưa về
Tiếng loa đầu ngõ gọi
Trình diện giữa đêm khuya!

Con ở, trầm luân mẹ khổ đau
Con đi, nước mắt rỏ u sầu
Hòa bình những tưởng vui sum họp
Tán tác tha phương lạc mất nhau.

Đất lạnh nhớ về thương xót mẹ
Giầu không được hưởng, khổ mình cam
Ba đời phục vụ không than thở
Chỉ ôm cháu Nội lúc lên đàng!

Lộc Bắc
Nov2018

Nguyện Cầu Cho Các Đẳng



1/
Nguyện Cầu Cho Các Đẳng

CHÚNG con kính Chúa Trời Toàn thiện
CON thành tâm khẩn nguyện ơn Ngài
KHẨN tình Đức Chúa nhậm lời
NGUYỆN xin Các Đẳng về nơi Thiên đường

CẦU Cha Mẹ Chúa cho gặp gỡ
XIN tình yêu thắm nở hoa hồng
THIÊN đàng đón nhận chờ mong
CHÚA thương những kẻ có lòng ăn năn

XÓT cảnh thế Ngôi Hai cứu độ
THƯƠNG nhân loài nở rộ Thiên ân
CHA vừa mãn kiếp dương trần
MẸ cùng nối gót cũng lần ra đi

THỨ tội lỗi khi còn dương thế
THA sai lầm ân huệ Chúa ban
TỘI tình xóa sạch muôn vàn
LỖI tha mở cửa Thiên đàng hiển vinh.


2/
Nén Hương Trầm

Anh chi em, chúng con dâng lời nguyện
Cầu Ông Bà, Cha Mẹ lĩnh ơn Thiên
Xin Thiên Chúa tha tội thuở sinh tiền
Cho Cha Mẹ về nơi Hằng sống

Lòng nhân ái Chúa dan tay mở rông
Ban ân sủng nở những cánh hoa hồng
Chúa nhân lành mở cửa Hiệp thông
Yêu nhân thế Chúa lập nên Thánh thể

Ban sự sống lưu truyền muôn thế hệ
Dù con người tội lỗi quá đam mê
Quay lưng lại chẳng giữ Điều luật lề
Chúa vẫn rộng lòng ban ơn Cứu độ

Những nấm mồ ghi tên người dưới mộ
Đang cần ta cầu nguyện Đấng Chí Tôn
Bao tội nhân được tha sạch phần Hồn
Nguyện xin Chúa thương đón nhận

Cho các Đẳng Linh Hồn về nơi bất tận
Cho Ông Bà, Cha Mẹ và những người thân
Nguyện cầu Chúa ban ngàn phúc Thiên ân
Được về Thiên Quốc hưởng vinh phúc…


Đức Hạnh
02 11 2018

Hoàng Hoa Thôn



Bài Xướng:
Hoàng Hoa Thôn

Hoàng Hoa Thôn, hỡi Hoàng Hoa Thôn
Ai vẫn mong chờ tiếng ngựa bon ?
Biển nhớ có len cơn gió mỵ
Rừng mơ còn kéo áng mây buồn
Đêm nghe sóng nhạc đâu thành ảo
Ngày lạc hồn thơ ở cõi thơm
Chinh chiến người đi quên nẻo hẹn
Đầu ghềnh hay cuối bến sông Tương

Ngô Đình Chương
***
Các Bài Họa:

Ai Chờ…

Còn nhớ ngày nào ở cuối thôn
Cứ thầm tơ tưởng vết chân bon
Ngàn mây lang bạt thân chưa mỏi
Vạn dặm giang hồ dạ nhuốm buồn
Chợt sớm tinh sương nghe mộng ảo
Hoàng hôn tĩnh lặng hưởng mùi thơm
Người đi chinh chiến hồn mang nặng
Có biết ai chờ trên bến Tương ?

Paris 15/11/2018
Trịnh Cơ
***
Hoàng Mai Thôn
 Mùa ươm vàng nở Hoàng Mai Thôn
Bạch mã theo chàng bặt tiếng bon
Quan ải sương mờ trăng khuyết lạnh
Rừng biên lá úa nẻo xa buồn
Xuân về lặng vắng chờ u uẩn
Hạ đến im lìm hẹn thảo thơm
Gió bụi can qua thù hận mãi
Lau bờ điệp sóng trắng dòng Tương !

Lý Đức Quỳnh
***

Chung Sóng Lệ Tương
Ôi một lần đi, cách biệt thôn
Trong tay ôm trọn mớ bòn bon
Đã quên từ thủa mê hồn mỵ
Lại nhớ ngay khi ước vọng buồn 
Trang sách ngày xưa trăng huyễn ảo
Bài thơ hôm đó gió hương thơm
Đầu sông, cuối biển, thuyền vương hẹn
Khiến khách tình chung sóng lệ Tương ...

Hawthorne Nov - 15 - 2018
Cao Mỵ Nhân
***

Về Thăm Hoa Thôn

Áo bụi đường xa lại cố thôn,
Ngựa quen xóm cũ lỏng cương bon.
Hoa xưa dung mỵ chờ đan mộng,
Người lạc nẻo đi thấm nỗi buồn.
Lối ngõ ngay đây bao luyến nhớ,
Vườn nhà vẫn đó đậm hương thơm.
Giòng sông nước chảy về muôn hướng
Thuyền đợi còn neo tại bến Tương.

Nguyễn thị Mỹ-Ngọc.
Nov. 15/2018.
***
Hốc Môn Vườn Trầu

Quê ấy vườn trầu xứ tám thôn
Ngày xưa thổ mộ chạy bon bon.
Ngựa chân lọc cọc đường trưa vắng
Lục lạc vang vang khúc nhạc buồn.
Thiếu nữ bạn hàng quần lãnh mượt
Hàng bông hoa trái sắc hương thơm
Êm đềm một thuở đà vang bóng
Kỷ niệm bên người nhớ bến Tương.

Mailoc
11-16-18
***
Thuốc Lá Cẩm Lệ

Cẩm Lệ vang danh thuốc lá thôn
Hòa Vang thuở trước ngựa xe bon
Thanh xuân thiếu nữ cười vui vẻ
Tráng sĩ trẻ măng nói đượm buồn
Biên thùy cửa mở buôn đồ lậu
Bờ cõi "họ" vào bán "thứ" thơm
Gối mộng đi tu , về bến Giác
Nằm mơ học Đạo lánh bờ Tương !

Mai Xuân Thanh
Ngày 16/11/2018
***
Lạc Lõng

Bỡ ngỡ về đây giữa xóm thôn
Ngựa hồng đã mỏi vó thôi bon
Lối xưa hoang hoải sao im tiếng?
Vườn cũ lắt lay há lụy buồn?
Bảng lảng trời mây buông quạnh vắng
Bần thần hồn phách ngóng mùi hương
Xanh xao ngõ trúc nhà ai đó
Có biết sầu dâng nhỏ mạch tương?

Yên Nhiên
***
Lạc Bần Thôn

Hôm rày về lại Lạc Bần thôn
Thoang thoảng nghe tuồng chiến mã bon.
Tráng sĩ vung gươm phô chí dũng
Người quê tựa bếp nén tim buồn.
Nhà, xe phô xịn, gam màu sáng
Bà, chị neo hiền, mái tóc thơm.
Gió bụi can qua, người quả phụ
Vẫn tròn tình nghĩa với nghề tương 

Trần Như Tùng
***
Giữ Đất Quê Hương

Đêm nơi quán trọ Bạch Mai Thôn
Thác đổ như đàn ngựa sải bon
Rầm rập quân đi...cơn sóng cuộn
Luyến lưu người tiễn...giọt châu buồn
Viết trang hồng sử gin non nước
Ghi đấng hùng anh trọn tiếng thơm
Quyết giữ vẹn toàn từng tấc đất
Sơn hà không để nát như tương.

Sông Thu
***
Lối Xưa An Thôn Trang

Nhớ lúc về qua An Lạc Thôn
Đi xe ngựa kéo thả cương bon
Trên đường vó nện âm thanh rộn
Trước cổ nhạc reo lục lạc buồn
Người lớn trẻ em chen ghế hẹp
Hoa tươi bánh trái tỏa mùi thơm
Bây giờ máy móc đà thay đổi
Để khiến cho ta....nuối tiếc còn...


Songquang
11182018
*
Nhân đọc bài họa của ML thì SQ mới nhớ lại khi xưa ở Cần Thơ đi Bình Thuỷ (còn có tên là An Lạc Thôn, sau đổi thành An thôn trang) đường dài chỉ 5 km mà chỉ đi lại bằng xe ngựa hoặc xe đạp mà thôi.Nơi đó có mộ Cụ Bùi hữu Nghĩa, cảnh vật rất thanh bình và hằng năm có tục lệ cúng Đình rất là trang nghiêm và vui vẻ cũng là dịp để am thanh nữ tú vui chơi. Xin ghi lại mấy dòng thơ thẩn nhớ về lối xưa mà nuối tiếc.

Cuộc Thi Giáo Viên Viết Chữ Đẹp Tại Sài Gòn

Cuộc thi giáo viên viết chữ đẹp tại Sài Gòn vừa diễn ra. Những mẫu chữ đẹp, lạ trong cuộc thi khiến nhiều người không khỏi bất ngờ trước tài năng của nhiều nhà giáo trẻ.

Hòa chung không khí chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, mới đây, trường tiểu học Lương Định Của (quận 3, Sài Gòn) đã tổ chức nhiều hoạt động thiết thực cho cả thầy và trò nhằm tôn vinh công ơn của những người suốt đời hết lòng vì sự nghiệp giáo dục. Một trong những hoạt động nổi bật và có ý nghĩa nhất là cuộc thi giáo viên viết chữ đẹp năm 2018. Đại diện ban Tổ chức cho biết, cuộc thi cũng là dịp các thầy cô rèn thêm nét chữ của mình để dạy các em học sinh tiểu học có hiệu quả.Bên cạnh đó, người viết chữ đẹp sẽ rèn cho mình tính cẩn thận, một trong những đức tính cần có đối với giáo viên dạy ở bậc học này. Ngoài tài viết chữ đẹp như in, các thầy cô của nhà trường còn có cách trang trí bảng rất đẹp, bố cục cân đối như họa sĩ vẽ tranh khiến mọi người trầm trồ thán phục.


Nét chữ đẹp như được in ra từ máy của một giáo viên. Bài dự thi được đăng tải trên một trang mạng dành cho giáo viên tiểu học và nhận được rất nhiều lời khen ngợi, chia sẻ. Tình cảm mẹ con được đưa vào cuộc thi


Bài dự thi của cô giáo như một tác phẩm hội họa.Tài khoản Hiền Thu viết: “Thầy cô làm giám khảo cuộc thi này chắc cũng vất vả lắm vì ai viết cũng đẹp không biết chấm như thế nào luôn”


Không chỉ viết chữ đẹp, thầy giáo này còn thể hiện năng khiếu họa sĩ của mình.“Chữ viết như thế này thì đến máy in cũng chào thua. Đúng là quá đẹp”, nickname La Thủy bình luận. “Thầy giáo mà viết được như thế này thì đúng là chỉ có thể yêu nghề mới có thể làm được”, nickname Lan Trần khen ngợi.

Phan Thế Hoài
(Hoàng Trần Sưu tầm)

***
Chúc tất cả các thầy cô giáo ngày Nhà Giáo 20.11 luôn vui tươi yêu đời dù còn đi dạy hay đã nghỉ hưu và các em hoc sinh đã hoặc rời ghế nhà trường luôn có tương lai tươi đẹp


Thực HiệnYoutube:  Nguyễn Thế Bình


Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2018

Tiếng Xưa - Nhạc Sĩ: Dương Thiệu Tước - Tiếng Hát Tô Thị Thu Cúc



Nhạc Sĩ: Dương Thiệu Tước 
Tiếng Hát: Tô Thị Thu Cúc 
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình


Giao cảm



*Những giây phút giao thoa của tâm hồn đồng biến,
Ngồi bên nhau xao xuyến một tình thương,
Giấy xanh, vàng,cam, đỏ ngát hoa hương,
Búp tay nhỏ vạch khung trời trắng toát.
Ánh mắt em
Hơi sương còn lắng đọng.
Đôi triền môi
Ướp mọng nhựa yêu đương.
Tiếng nói em nghe suối ngọt giót đêm trường:
- Anh hãy phá khoảng không gian cách biệt
Cho chúng mình xê xích lại gần hơn.
Khi anh vạch khung trời anh một nét,
Khung trời em thêm một nét vui tươi


Anh đã dắt em đi trên khắp nẻo khung trời.
Đã đem lại cho em nguồn ánh sáng
Để trần gian chỉ thấy một mình em.
Em là trăng,thần tượng của lòng đêm,
Anh úp mặt sau bán cầu nức nở.
Hình như cả hồn em cùng rạn vỡ
Vì tên anh trần thế lãng quên đi.
Trên khóe mắt
Sương đêm hay ngấn lệ,
Trên bờ môi
Thêm mọng nhựa yêu đương.
Anh muốn hôn lên đôi má mịn hoa hường.

*Buổi từ biệt! Ôi sao buồn thế nhỉ
Nhạc sầu buông nức nở phím dương cầm,
Những đầu xanh gục xuống giữa thanh âm,
Anh cố nín cho môi đừng bật khóc.
Giây phút cuối tâm hồn thêm xáo động,
Em ngập ngừng muốn tiến lại bên anh.
Và anh định xiết vòng tay tròn mộng
Gởi trọn tình yêu: mộng đẹp của ngày xanh.
Nhưng em ạ, làm sao quên tủi nhục,
Trái tim này mang nặng vết thương đau,
Với tình yêu không lấp nổi u sầu,
Anh rảo gót khi em vừa bước đến.
Hỡi người yêu, anh ôm sầu chạy trốn
Vì tên anh trần thế đã quên rồi
Vì không gian ngăn cách khoảng trăng trời
Anh không thể gần em vĩnh viễn.

*Nhớ mãi mãi phút giây xao xuyến...

ChinhNguyen/H.N.T.
 SG 6/58

Xuân Viễn Xứ



Bài Xướng:
Xuân Viễn Xứ


Sau mùa đông rét lạnh căm
Một cành hoa tím âm thầm ủ hương
Nhờ gió khơi lại vấn vương
Đến miền diêu vợi nhắc thương gọi tình
Soi tim tìm lại bóng hình
Tâm đà khắc rõ hồn mình dáng ai
Gió đưa hoa tím sầu lay
Xuân miền viễn xứ chiều nay.... nhớ người!


Kim Oanh
***

Các Bài Họa:

Cõi Mơ

Muộn màng đành phải lặng căm
Mơ đêm tình tự thì thm dáng hương
Buồn gom từng sợi tơ vương
Nghe chừng trăm nhớ ngàn thương cuộc tình
Đường trần hiu quạnh một hình
Quen nhau chi để rồi mình nhớ ai
Lửa tình rời rã lung lay
Làm sao ngờ được ngày nay…thương người


Toronto 10/11/2018
Nguyên Trần
***
Đông Về Cô Quận

Đông về giá lạnh căm căm
Trong tim đã lắng thì thầm giọt hương
Tơ trời se gió còn vương
Để thôi côi cút mà thương sợi tình
Tìm đâu được nữa dáng hình
Trong mơ liệu có cho mình gặp ai
Phải càng cao gió càng lay?
Ngóng về cố quận sầu nay... hỡi người!

Phan Tự Trí
***
Bài Cảm Tác:

Nhớ người soi lại dáng ai
Soi hoa vẫn thấy hoa hoài tím thương
Soi tim tim mãi vấn vương
Soi tình tình những ủ hương âm thầm

Mai Thắng
***
Vài đóa hoa tím
Trước nền lá xanh
Sợi nắng mong manh
Lướt qua nhân thế.

Trương Văn Phú
***
Tặng Kim Oanh

Đông về gió bấc lạnh căm căm
Thương kẻ xa xôi vẫn lặng thầm
Nhớ tiếc trời mơ thành dĩ vãng
Bâng khuâng kỷ niệm nhắc tri âm
Cành khô chất nặng chùm hoa tuyết
Mắt ướt nghe cay chút khói trầm
Chợt xót câu thơ nhòe mực tím
Bên bờ quạnh quẽ đã bao năm.

Cao Linh Tử
16/11/2018

Bài Thơ Đường Có Tựa Dài Nhất Trong Đời Đường


自河南經亂,關內阻飢,兄弟離散,各在一處。因望月有感,聊書所懷,寄上浮樑大兄、於潛七兄、烏江十五兄,兼示符離及下邽弟妹。

TỰ HÀ NAM KINH LOẠN, QUAN NỘI TRỞ CƠ, HUYNH ĐỆ LY TÁN, CÁC TẠI NHẤT XỨ. NHÂN VỌNG NGUYỆT HỮU CẢM, LIÊU THƯ SỞ HOÀI, KÝ THƯỢNG PHÙ LƯƠNG ĐẠI HUYNH, Ư TIỀM THẤT HUYNH, Ô GIANG THẬP NGŨ HUYNH, KIÊM THỊ PHÙ LY CẬP HẠ QUẾ ĐỆ MUỘI. (50 chữ )

時難年荒世業空, Thời nạn niên hoang thế nghiệp không,
弟兄羈旅各西東。 Đệ huynh ký lữ các tây đông. 
田園寥落干戈後, Điền viên lieu lạc can qua hậu,
骨肉流離道路中。 Cốt nhục lưu ly đạo lộ trung. 
弔影分爲千里雁, Điếu ảnh phân vi thiên lý nhạn,
辭根散作九秋蓬。 Tứ căn tán tác cửu thu bồng. 
共看明月應垂淚, Cộng khan minh nguyệt ưng thùy lệ,
一夜鄉心五處同。 Nhất dạ hương tâm ngũ xứ đồng !

白居易                     Bạch Cư Dị 

Từ Hà Nam sau loạn trong Quan Nội, anh em đói kém ly tán mỗi người một nơi. Nhân ngắm trăng mà hoài cảm viết nên những dòng tâm tình nầy gởi lên anh cả ở Phù Lương, anh bảy ở Ư Tiềm, anh mười lăm ở Ô Giang, cùng gởi đến em trai và em gái ở Phù Ly và Hạ Quế. (63 chữ)

*CHÚ THÍCH:

- Tựa của bài thơ có thể viết gọn lại thành VỌNG NGUYỆT HỮU CẢM là: Cảm Xúc Khi Ngắm Trăng.
- Thời Nạn Niên Hoang: Thời buổi hoạn nạn lại nhằm năm mất mùa.
- Thế Nghiệp: Cơ nghiệp của ông cha để lại. Không: là Trống lỏng, Tiêu Tan.
- Ký Lữ: là gởi thân ở nơi đất khách xa nhà.
- Can Qua: Can là cái Mộc, cái Thuẫn để đở. Qua là Giáo Mác để đâm để chém. Nên Can Qua là Đánh nhau, là Chiến tranh. CAN QUA HẬU là Sau Cuộc Chiến, Sau Chiến tranh.
(Can Qua là Biểu tượng của Chiến Tranh)

- Lưu Ly: là Lưu lạc phân ly.
- Điếu Ảnh: Tự so sánh hình bóng của mình.
- Từ Căn: Từ biệt căn nguyên, là Rời xa gốc rễ.
- Hương Tâm: là Tấm lòng thương nhớ quê hương.

*NGHĨA BÀI THƠ: 

Thời buổi hoạn nạn loạn ly lại nhằm năm mất mùa, cơ nghiệp của cha ông để lại cũng tan hoang. Anh em ly tán kẻ đông người tây mỗi người một nơi. Ruộng vườn sau chiến tranh thì hoang sơ tiêu điều, anh em ruột thịt thì lưu lạc trên đường chạy loạn. Thân nhân như hình với bóng giờ cũng phải phân ly như chim nhạn bay ngoài ngàn dặm, bay tản mác khắp nơi như cỏ bồng khô trong ba tháng mùa thu. Cùng ngắm trăng thu trong sáng mà chắc cũng cùng rơi lệ, cũng trong một đêm nhưng lòng thương nhớ quê hương ở năm nơi chắc cũng giống như nhau mà thôi.

Hoàn cảnh thật giống như sau chiến tranh Việt Nam 1975, gia đình ly tán, anh em cha mẹ vợ chồng con cái kẻ cải tạo, người vượt biên … phân ly thất tán mỗi người một nơi, tha phương cầu thực, định cư rải rác khắp các nơi trên thế giới. Câu “ Nhất dạ hương tâm ngũ xứ đồng “ của Bạch Cư Dị chỉ 5 nơi mà anh em lưu lạc là : Phù Lương, Ư Tiềm, Ô Giang, Phù ly và Hạ Quế; còn bây giờ “ Ngũ Xứ “ của anh em VN trước mắt có thể là : Mỹ, Úc, Pháp, Đức, Canada hay cùng trên nước Mỹ như : Cali, Texas, Phi la, Newyork, Washington DC … Từ đó cho ta thấy rằng, chiến tranh luôn luôn gieo rắc đau thương tang tóc, chết chóc, ly tan cho dân lành, cho dù “ Nó “ đã chấm dứt gần nửa thế kỷ rồi mà những hệ lụy của NÓ mang đến vẫn còn ray rức mãi trong lòng những người tha hương dị quốc !

*DIỄN NÔM:

Ngắm Trăng Hoài Cảm  

Thời loạn mất mùa sản nghiệp không,
Anh em tứ tán khắp tây đông.
Ruộng vườn hoang phế sau chinh chiến,
Cốt nhục chia lìa những ngóng trông.
Bốn hướng bay đi như cánh nhạn,
Ba thu phơ phất tựa bồng bông.
Ngắm trăng cùng đổ đôi dòng lệ,
Năm xứ một đêm thổn thức đồng!

Lục bát:

Loạn ly tổ nghiệp tiêu vong,
Anh em thất tán tây đông khắp cùng.
Ruộng vườn hoang phế bỏ không,
Chia lìa cốt nhục hết mong sum vầy.
Bóng hình như nhạn cao bay,
Phất phơ tựa cỏ thu ngoài đồng không.
Ngắm trăng lệ nhỏ đôi dòng,
Một đêm năm xứ chung lòng nhớ quê !

Đỗ Chiêu Đức
***
Cảm Xúc Ngắm Trăng

Thời loạn mất mùa cơ nghiệp không
Anh em khách trọ khắp tây đông
Ruộng vườn xơ xác sau binh biến
Cốt nhục chia ly giữa loạn cuồng
Cánh nhạn lạc đàn đường vạn dặm
Gốc lìa tan tác cỏ thu bồng
Cùng nhìn trăng sáng mà rưng lệ
Một tối lòng quê mấy xứ cùng.

Lộc Bắc
Nov2018    
***                                                                 
Cùng Ngắm Trăng Thu - Hoài Cảm

Hổn độn mất mùa sự nghiệp không
Thân nhân thất lạc khắp tây đông
Ruộng vườn hoang phế sau chinh chiến
Cốt nhục chia lìa giữa trận xong
Bóng nhạn mịt mờ xa vạn dặm
Cội nguồn hoài niệm cỏ thu bồng
Nhìn trăng tỏ khóc rơi châu lệ
Năm xứ một đêm thương nhớ cùng !

Mai Xuân Thanh
Ngày 15/11/2018