Thứ Tư, 28 tháng 3, 2018

Tịnh Tâm



Lắng lòng tâm tịnh mùa chay
Đời con dâng Chúa hình hài mong manh
Như loài hoa dại vươn nhanh
Không hương kém sắc quẩn quanh bên Ngài
Hãm mình trước những đắm say
Vượt qua bão tố chẳng nài gian nan
Sống đời thanh bạch cơ hàn
Tình cao vời vợi soi đàng con đi 

Kim Phượng

Tình Vĩnh Long



(Họa Nối Nhịp Cầu Duyên của Lam Vân)

Thu đã tàn, đông về khơi nỗi nhớ!
Tuyết rơi đầy buốt giá chuyện ngày xưa:
Bến Vĩnh Long anh đợi chuyến đò đưa
Hoàng hôn xuống Vũng Liêm buồn áo não!

Soi bóng dừa lung linh màu hư ảo
Mắt nhìn nhau chưa nói lệ đã rơi
Ngửa mặt lên thệ ước đếm sao trời
Tình mãi đẹp cầu xin đừng dang dỡ

Lục bình trôi bồng bềnh hoa không nở
Những giọt sương lấp lánh bóng trăng khuya
Phút tạ từ hai đứa nắm tay chia
Vĩnh Long chờ, Sài Gòn anh cũng đợi

Thuỷ triều lên đôi bờ xa vời vợi!
Bên kia bờ ngăn cách tuổi mộng mơ
Càng về khuya Mỹ Thuận khách lơ thơ
Chuyến phà cuối sang sông rồi im giấc

Và từ đấy tình đôi ta lịm ngất
Con đò xưa lạc bến mịt mù khơi
Theo lục bình trôi nổi chẳng hẹn nơi
Dòng sông Hậu ngọt ngào anh nhớ mãi

Phút ban đầu men tình xây vụng dại
Để con tim chất chứa vạn lần yêu
Tà áo xanh suối tóc dáng yêu kiều
Anh khắc đậm muôn đời trong tâm khảm

Montréal mùa đông 2005
Nguyễn Thành Tài
* Hình phụ bản của Tác Giả chuyển.

Có Những Niềm Riêng - Lê Tín Hương - Tuấn Ngọc


Sáng Tác: Lê Tín Hương
Ca Sĩ: Tuấn Ngọc
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình

Hỏi Xuân



Bài Xướng: Hỏi Xuân

Xuân đến bên thềm tuyết vẫn rơi
Én xa gom mộng khắp phương trời
Gom ngàn tia nắng miền xuân ấm
Trải lối xanh qua khắp nẻo đời

Xuân nhé về đây chia chút nắng
Sưởi buồng tim lạnh phút cô miên
Mang về chút gió mùa xuân mới
Xua nỗi niềm riêng cõi muộn phiền

Những muộn phiền vương hồn viễn khách
Từ xuân ly xứ sầu ly hương
Không mai rộ nở đua vàng cúc
Chẳng pháo rền vang dậy phố phường

Đường quê nhỏ gió chiều man mác
Nắng nhẹ rơi hôn ửng má hường
Vắng bóng xưa! Xuân ơi, có nhớ ...
Cúc mai vàng vẫn nở thơm hương? 

Yên Dạ Thảo
***
Các Bài Họa: Dạ Hoài Hương


Tàn đông tiết chuyển gió mưa rơi
Buốt giá còn vương níu khắp trời
Xám xịt không gian u ám lạnh
Lòng riêng lặng lẽ ngắm xuân đời

Đá nát vàng phai tình úa nắng
Cô liêu da nhớ phút sầu miên
Tình dâu nghĩa bể sắc cầm lỗi
Một thuở say tình dạ đắm phiền

Đã tỉnh trần duyên đau tiếng mộng
Ngồi nhen bếp lửa đốt sầu vương
Còn nghe sóng vỗ mùa xuân cũ
Phủi bụi phong trần khách lữ phương

Ngoài hiên cúc nở vàng hương ngát
Lặng ngắm xuân về rộn cố hương
Bút lạnh tình thơ hồn man mác
Trông vời bến cũ dạ hoài thương !

Hương Thềm Mây
(GM.Nguyễn Đình Diệm).

10.02.2018
***
Trách Xuân

Xuân đến mà sao để tuyết rơi !?
Làm cho cảnh vật trắng khung trời
Hãyđem giọt nắng về hong ấm
và nổi vui tươi đẹp ngất đời !

Xuân hãy về đây mang nắng lên !
Cho người viễn xứ hết cô miên
Cho con tim lạnh thôi khô héo
Và chút tâm tư hết lụy phiền

Xuân có bao giờ thấy vấn vương?!
Như người lữ thứ sống tha hương?
Tìm Mai vàng nở mà đâu thấy
Nhớ pháo nổ vang rộn phố phường!

Xuân hởi ! Mau về, Xuân mến thương!
Để cho cô gái thắm môi hường
Để cho em bé tươi làn má
Và để Xuân đời mãi ngát hương 

Song Quang
Xuân Mậu Tuất 2/10/18
***
Xuân Đất Khách


Xuân về đất khách tuyết đang rơi
Giá lạnh phủ trùm cả đất trời
Lữ thứ hỏi thầm nơi cố quốc
Rộn ràng vui Tết điểm tô đời ?

Xuân ở xứ người ít có nắng
Một màn ảm đạm giăng triền miên
Con đường thưa bóng người qua lại
Buồn cứ đong đầy tâm não phiền

Phiền vấn vương hoài đời viễn khách
Khi nào dừng bước chân tha hương,
Chung vui sum hợp trên quê cũ,
Cùng những người thân khắp phố phường?

Gió chiều mang nỗi niềm man mác
Nhớ cảnh gái trai lứa tuổi hường
Đối đáp nhau trên đồng lúa chín
Chứa chan tình cảm không phai hương 

Minh-Hồ
10.02.2018
***
Xuân Đượm

Vai gầy đẫm ướt hạt sương rơi
Da diết niềm riêng...một góc trời!
Nhủ dạ xuân nầy thôi héo hắt!
Sầu tư gói lại gửi cho đời

Đong đầy kỷ niệm chiều nghiêng nắng
Sánh bước bên người ngắm mộc miên*
Lặng lẽ xuân về ru giấc điệp
Bờ mi khép lại xoá ưu phiền

Mai vàng nhụy mởn nao lòng khách
Đào thắm xinh cành tỏa ngát hương
Rạng rỡ môi cười say mắt liếc
Nàng xuân tủm tỉm chúc thôn phường

Sau lũy tre già in bóng mát
Khăn thêu nổi bật cánh hoa hường
Xuân qua mấy độ anh còn giữ
Sợi chỉ ân tình mãi đượm hương. 

Như Thu
* Hoa gạo
***
Đợi Xuân

Gió khẽ lay chiều phiến mộng rơi
Tàn đông thả nắng nhạt bên trời
Miên sầu trút lá vàng cô lữ
Gõ nhịp thời gian buốt nỗi đời

Xuân cứ vô tình quên hẹn cũ
Đêm gầy đổ nhớ xuống trường miên
Em đi ngút ngát trời xa biệt
Ta nhốt hồn côi giữa quạnh phiền

Góp nhớ nhung dài theo lá rụng
Hoa màu kỷ niệm ngậm ngùi hương
Mảnh trăng xưa vỡ tìm đâu bóng
Dấu cũ còn rêu lịm góc phường

Hồn yêu bảng lảng mùa hoang phế
Đuối lũng tương tư đắm mắt hường
Xuân đợi vô bờ kêu thảng thốt
Mơ hồ nẻo gió…Thoảng mùi hương?! 

Lý Đức Quỳnh 
11/2/2018

Thứ Ba, 27 tháng 3, 2018

Thơ Tranh: Cho Tôi


Thơ & Thơ Tranh: Kim Quang

Mùa Chay Thánh - Đi Trên Đường Chúa


Bài Xướng: Mùa Chay Thánh

Rõ hồn con những khi lầm lỡ
Vướng tội tình mong được thứ tha
Với trái tim tròn vâng Thánh ý
Lời kinh đêm thắm lệ chan hòa

Mùa Chay Thánh khấn dâng câu nguyện
Dìu dắt con trên mọi nẽo đường
Lúc khốn cùng xin luôn tỉnh thức
Mở lòng nhân để biết yêu thương

Kim Phượng
***
Bài Cảm Tác:

Đi Trên Đường Chúa

Hoán cải giao hòa vui nước Chúa
Yêu thương thứ lỗi đẹp lòng ta
Tĩnh tâm thống hối hồn thanh thản
Thức tỉnh ăn năn nghĩa thuận hòa

Thập giá hiển linh trao sự Sống *

Trần gian thực hiện giữ lời Cha
Đi trên Đường Thật dầu dông tố
Kính Chúa - Yêu Người nở thắm hoa.

Đức Hạnh
26 03 2018
* “Thầy chính là Đường, là sự Thật và là sự Sống”

Green River - William Cullen Bryant (1794-1878) - Dòng Xanh Rêu



Green River

When breezes are soft and skies are fair,
I steal an hour from study and care,
And hie me away to the woodland scene,
Where wanders the stream with waters of green,
As if the bright fringe of herbs on its brink
Had given their stain to the wave they drink;
And they, whose meadows it murmurs through,
Have named the stream from its own fair hue.

Yet pure its waters—its shallows are bright
With colored pebbles and sparkles of light,
And clear the depths where its eddies play,
And dimples deepen and whirl away,
And the plane-tree's speckled arms o'ershoot
The swifter current that mines its root,
Through whose shifting leaves, as you walk the hill,
The quivering glimmer of sun and rill
With a sudden flash on the eye is thrown,
Like the ray that streams from the diamond stone.
Oh, loveliest there the spring days come,
With blossoms, and birds, and wild bees' hum;
The flowers of summer are fairest there,
And freshest the breath of the summer air;
And sweetest the golden autumn day
In silence and sunshine glides away.

Yet fair as thou art, thou shunnest to glide,
Beautiful stream! by the village side;
But windest away from haunts of men,
To quiet valley and shaded glen;
And forest, and meadow, and slope of hill,
Around thee, are lonely, lovely, and still.
Lonely—save when, by thy rippling tides,
From thicket to thicket the angler glides;
Or the simpler comes with basket and book,
For herbs of power on thy banks to look;
Or haply, some idle dreamer, like me,
To wander, and muse, and gaze on thee.
Still—save the chirp of birds that feed
On the river cherry and seedy reed,
And thy own wild music gushing out
With mellow murmur and fairy shout,
From dawn to the blush of another day,
Like traveller singing along his way.

That fairy music I never hear,
Nor gaze on those waters so green and clear,
And mark them winding away from sight,
Darkened with shade or flashing with light,
While o'er them the vine to its thicket clings,
And the zephyr stoops to freshen his wings,
But I wish that fate had left me free
To wander these quiet haunts with thee,
Till the eating cares of earth should depart,
And the peace of the scene pass into my heart;
And I envy thy stream, as it glides along,
Through its beautiful banks in a trance of song.

Though forced to drudge for the dregs of men,
And scrawl strange words with the barbarous pen,
And mingle among the jostling crowd,
Where the sons of strife are subtle and loud—
I often come to this quiet place,
To breathe the airs that ruffle thy face,
And gaze upon thee in silent dream,
For in thy lonely and lovely stream
An image of that calm life appears
That won my heart in my greener years.

William Cullen Bryant (1794-1878)
***


Bài Phỏng Dịch:
Dòng Xanh Rêu

Mây tạnh, trời quang, gió nhẹ hều
Thư bài tạm gác, chút tiêu diêu
Giữa bao cây lá, đây êm ả
Trải dọc theo bờ xanh phiến rêu
Những loài dị thảo đùa reo uống
Để dấu bâng quơ mấy ngọn triều
Thảm mướt thì thầm câu chuyện vụn
Thì ra tên suối cỏ cây thêu

Dòng cạn, chao ôi trong thủy tinh
Ngổn ngang sỏi đá ánh lung linh
Má núng đồng tiền hay sóng cuộn
Mà sao như suối cũng đưa tình
Nghịch ngợm hàng dương tay với gọi
Gốc dài nhột nhạt nước quần nhanh
Ta mỗi bước vui nghe tiếng núi
Lá ru giọt nắng điệu ru ghềnh
Bất chợt một màu trời mỹ lệ
Kim cương, nào phải, buổi bình minh
Ừ nhỉ, mùa xuân ta vẫn đợi
Hoa chào, chim hót, lũ ong tranh
Nhớ khi mùa hạ đầy sắc thắm
Nhịp thở qua từng những nét thanh
Rồi ánh thu vàng hương mật ngọt
Nhó​n​ gót lui dần trong lặng thinh

Suối ạ, em tr​o​ng màu áo lụa
Cạnh làng ta đó, chớ ấp e
Ngán ngẫm người đời em lẩn trốn
Lũng buồn và cuối xóm cây che
Rừng thưa, cỏ dại, quanh đồi dốc
Nỗi mình, em tựa gái phòng khuê
Cô đơn ngoài tiếng róc rách chảy
Lâu lắm ông câu mới trở về
Hoặc lão lang y vài cuốn sách
Kiếm tìm dược liệu chữa dân quê
Riêng ta lạc nẻo vào kim cổ
Vì em mà những buổi cuồng si
À quên, và tiếng chim muông hót
Lau sậy, anh đào chín đỏ hoe
Suối ơi, em đệm bao tình khúc
Thì thầm tiên nhạc quá mê ly
Ngày tháng du dương qua nhịp sống
Em là, lữ khách hát và đi

Em hát và đi, tiếng suối mơ
Trong xanh dòng chảy rất nên thơ
Quanh co uốn lượn khi em múa
Bóng che và ánh sáng bất ngờ
Đây đó thập thò tầm gửi rũ
Vài cơn gió mát đến bâng quơ
Trời hỡi, ước gì ta có thể
Theo em hoài đến chỗ hoang sơ
Để quên tất cả bao phiền muộn
Tĩnh lặng, như ta mãi dại khờ
Suối ạ, ta yêu em lắm lắm
Múa hát khi đời em nhởn nhơ


Chẳng đặng, đời ta buôn chữ nghĩa
Đớn đau giấy bút để sinh tồn
Cũng bon chen lắm tìm đất đứng
Người với con người, kẻ dại khôn
Từng phút từng giây ta muốn gặp
Khuôn trăng em gió nhẹ nhàng hôn
Ta đã mê em, em có biết
Nét kia cô độc đẹp mất hồn
Cho ta hoài niệm thời niên thiếu
Yên lành, hạnh phúc trái tim non

Ngô Đình Chương 
***
(Phỏng dịch bài " Dòng Sông Xanh"
của tác giả Willim Cllen Briant
theo bản dịch của Thầy Ngô Đình Chương
chuyển thể thơ song thất lục bát)

Dạo Đồng Rêu Xanh

Thấy gió nhẹ trời quang mây đẹp.
Bỏ một giờ nghiên cứu bước ra.
Tôi đi đến biển rừng xa...
Rì rào cây lá nhạc hòa khơi xanh.
Trên bờ vực các nhành thảo mộc
In vết mình để sóng uống chơi
Thì thầm thảm cỏ buông lơi
Đặt cho dòng suối ngời ngời tên riêng.

Nước tinh khiết có miền nông, sáng
Với sỏi màu lấp loáng dương quang
Biển xanh xoáy nước cuộn tràn
Lúm đồng tiền thẳm ngang tàng dìm sâu
Thân cây dương nốt sần lốm đốm
Nước đọng chung quanh gốc tốt tươi
Lá thay màu lúc qua đồi
Khi tia ánh sáng mặt trời chiếu lên
Ánh mắt chụp nhìn xuyên cây lá
Tựa kim cương vụt nhá tia ngời
Mùa Xuân thật đáng yêu đời
Ong bay chim hót hoa cười nhạc reo
Hoa mùa Hè sót nhiều ở đó
Làm ấm như hơi thở mùa sang
Vấn vương êm dịu Thu vàng
Trong êm ả lướt ánh quang mặt trời.

Em nước suối xanh ngời áo lụa
Cạnh làng như thiếu nữ thẹn e
Người đời em chán lẩn đi
Vào thung cuối xóm cây che rượi buồn
Quanh đồi dốc cỏ luồn rừng đại
Lẻ thân em tựa gái phòng khuê
Nước buồn róc rách tuôn khe
Ông Câu lâu mới quay về chốn nay
Lão lang y với vài cuốn sách
Chữa dân quê dược thảo kiếm tìm
Riêng ta lạc nẻo cổ kim
Vì em-mơ những mộng cuồng hồn si
Nghe những tiếng chim kia vui hót
Bãi ven sông chín ngọt anh đào
Tình ca suồi trỗi nhạc trào
Du dương hồn mộng lạc vào bồng lai
Ngày tiếp đêm nối dài cuộc sống
Và em là lữ khách nhàn du
Tiếng ca trong vắt suối mơ
Dòng xanh mát dịu nên thơ bổng trầm
Khi em múa tay chân uốn lượn
Khiến ánh dương rừng mượt ngẩn ngơ
Dập dờn tầm gửi thập thò
Làn gió lướt cũng bâng quơ ghé chào
Ta ước chi ôm vào vai nhỏ
Dìu em đi đến chỗ hoang sơ
Cùng em say giấc mộng mơ
Quên đi tình lặng dại khờ phiêu diêu
Hỡi suối xanh ta yêu em lắm
Em nhàn du múa hát yêu đời
Phổ tình yêu trái tim người
Như cung nhạc đẹp tuyệt vời ngân rung.

Việc nghiên cứu phải dùng trí tuệ
Cũng dầy vò suy nghĩ nông sâu
Cũng tìm thế đứng cơ cầu
Trong dòng nhân thế lắm mầu thị phi.
Từng phút giây ta thì muôn gặp
Khuôn trăng em gió đặt nụ hôn
Ta yêu em đến lạc hồn
Nết riêng cô độc thoảng buồn chơi vơi
Cho ta trở lại thời niên thiếu
Với suối reo hoa nở chim ca
Với niềm hạnh phúc thăng hoa
Con tim khát vọng mượt mà tuổi xanh.


Trần Lệ Khánh Trúc Lệ
23-3-2018

Thứ Hai, 26 tháng 3, 2018

Thơ Tranh: Lòng Mến


Thơ&Thơ Tranh: Kim Oanh


Easter Vigil



Chúa Nhật Phục Sinh Chúa, đức tin
Giê - su giải thoát cứu sanh linh
Mùa chay Thánh giá luôn thờ phượng
Nghi thức Tông Đồ vọng hiển vinh
Sống lại Ki Tô từ cõi chết
Trở về Môn Đệ đến cầu xin
Easter vĩnh cữu Vigil lễ
Thương xót... bình an vạn sự lành

Mai Xuân Thanh

Ngày 24 tháng 03 năm 2018

Ghế Trống



Vắng em ghế trống lạnh lùng
Gió xuân ấm áp rải cùng thế gian
Tâm tư càng nghĩ bẽ bàng
Khoảng đời còn lại cưu mang riêng mình?

Nguyễn Cao Khải

(Ngày đầu mùa xuân 2018)

Thông Reo



Bài Xướng:
Thông Reo

Kiếp sau xin chớ làm người,
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.
Nguyễn Công Trứ

Chán người! Mơ sống giữa thinh không;
Dù kiếp đời, reo một giọng "thông".
Chịu trận, đưa lưng in dấu búa;
Oằn mình, cụp lá hứng mưa giông.
Ù lì xác xúc, tay thầy kiểm, (1)
Thây kệ trời trăng, chuyện núi sông.
Nếu ước, ta mong ngày tháp cánh!
Mong chi cái thế, đứng chân trồng.

Danh Hữu
*** Bài Họa
Cây Thông 1

Thi hứng nghe reo xúc cảm không?
Đó là khúc nhạc của đồi thông.
Lá kia tuy nhuyển, luôn hòa gió,
Cành nọ dù thon,vẫn chịu giông
Bùn bẩn bốc mùi, xa vũng suối,
Nước dơ xông khí, tránh ven sông.
Cây thông biểu tượng người Quân Tử
Chỉ mọc vùng cao khỏi phải trồng.

Cây Thông 2

Cây gì reo gió, nhớ hay không?
Tùng bách anh em thuộc họ thông.
Nóng cháy xem thường như nắng ấm,
Giá băng coi nhẹ tựa mưa dông.
Thị thành chẳng thích, cư đồi núi,
Bùn nước không ưa, lánh ruộng sông.
Quân Tử tôn vinh trang đại diện,
Quý yêu thiên hạ sẽ vun trồng

Cây Thông 3


Còn nhớ khẽ reo bữa đó không
Lúc mây xoa nhẹ đỉnh đồi thông,
Lá xanh run rẩy khi mưa gió.
Cành nhuyển đong đưa lúc bão dông.
Băng giá,vẫn tươi bên dốc núi,
Nóng thiêu,luôn mát cạnh triền sông.
Cây Thông được ví trang Quân Tử,
Tự mọc vùng cao, khỏi phải trồng.

Khôi Nguyên

Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2018

Thơ Tranh:Thánh Giá



Thơ: Bằng Bùi Nguyên
Thơ Tranh: Kim Oanh

Xin Cho Con Biết



Xin Chúa cho con biết làm người
Trong mùa chay tịnh biết ăn năn
Biết vác Thánh Giá theo chân Chúa
Biết tránh lỗi lầm giữ điều răn

Xin Chúa cho con biết thương người
Để cùng chia sẻ lúc gian nan
Để cùng đùm bọc khi kham khổ
Sống hết kiếp người không thở than

Xin Chúa cho con biết yêu đời
Không vì cô độc sống bê tha
Không ham danh lợi mà sa đoạ
Không mãi mê buồn một thời qua

Xin Chúa cho con biết tình Ngài
Đã vì nhân loại chịu đóng đinh
Đã chết nhục nhã trên Thập Tự
Để cứu loài người Chúa hy sinh


Xin Chúa cho con sống an lành
Tâm hồn thanh thản trong mùa chay
Biết tìm đến Chúa ngày Lễ Lá
Tẩy sạch cõi lòng những đắng cay


Đỗ Hữu Tài

Thu Apr 02, 2009 6:05 pm

Ở Trọ


Chị Bông dứt phone với anh thợ làm hàng rào và lẩm bẩm: “ Anh ta cho gía thay toàn bộ hàng rào 6,000 đồng, hao tốn qúa”.
Chị bực mình liếc mắt sang nhà hàng xóm có chung cái hàng rào sau vườn và lẩm bẩm tiếp: “ Mà cái nhà hàng xóm này lại không biết điều”.
Trước đó anh hàng xóm người Mễ đã vài lần thẳng thắn từ chối hợp tác cùng chị Bông thay phía hàng rào chung của hai nhà với lý do hàng rào chưa hư hỏng gì và tiền thì họ chưa có luôn.

Trong vườn chị Bông trồng nhiều cây hoa hồng, mái hiên patio treo chiếc chuông gío nên thơ, nếu được hàng rào đẹp thì khu vườn sẽ càng đẹp thêm.
Cái cell phone chị để trên bàn trong sân patio reo lên, không lẽ anh thợ hàng rào gọi lại…giảm gía? Hay là anh hàng xóm Mễ gọi sang báo tin đã đồng ý làm hàng rào?
Chị Bông vội vàng mở phone, thì ra là chị Huê, người bạn thân thiết. Giọng chị Huê tưng bừng vui:
- Bông ơi, hai vợ chồng mình mới mua một căn biệt thự đẹp mà gía khá rẻ so với thị trường, vợ chồng chủ nhà ly dị cần bán nhà nhanh, ưu tiên cho tiền mặt, mình đủ điều kiện. Tháng sau bạn sẽ đến ăn mừng tân gia nhé.
Chị Bông ngạc nhiên:
- Ơ kìa, nhà Huê đang ở cũng mới cũng đẹp mà lại đổi nhà à?
- Nhà này mới hơn đẹp hơn và sang trọng hơn. Đây đúng là căn nhà ước mơ của mình. Hàng xóm toàn là triệu phú trở lên đó nha.

Chị Huê say sưa tả ngôi biệt thự từ ngoài sân vào bên trong đến cả khu vườn, chị Bông nghe đến đâu choáng váng đến đó. Một tiếng sau buông phone mà chị Bông còn thẫn thờ như người mới bị bỏ bùa chưa tỉnh.
Bất giác chị ngó quanh khu vườn nhà mình bỗng thấy …tủi, gía mà chị giàu có như chị Huê thì đã thay quách toàn bộ hàng rào khỏi cần kêu gọi anh hàng xóm Mễ đóng góp.
Chị Bông đang ganh tị với căn biệt thự chị Huê vừa khoe. Anh Bông lững thững ra vườn và bắt gặp vợ ngồi im lặng trong ghế xích đu, anh thắc mắc:
- Em nghĩ gì mà thẫn thờ ra thế? Lại bực mình vì anh hàng xóm Mễ vẫn chưa chịu chung tiến thay cái hàng rào mới hả? 
- Tại anh Mễ và…tại chị Huê.
- Anh biết rồi, bà Huê không khoe stock của bà ấy lên gía thì cũng khoe cửa hàng bánh mì thịt nguội, giò chả, chè cháo của bà ấy doanh thu ngày càng tăng.
Chị Bông thán phục:
- Anh nói đúng đó, cửa hàng chị ấy đắt hàng lắm, dù đã thuê mướn cả chục người mà hai vợ chồng vẫn bận rộn cả ngày, trong khi vợ chồng mình cùng tuổi về hưu như anh chị Huê thì ăn không ngồi rồi chẳng kiếm ra xu nào ngoài mấy đồng tiền hưu. 
- Tội nghiệp, anh chị Huê lớn tuổi rồi mà vẫn làm việc đầu tắt mặt tối. Tóm lại giàu có mà vẫn …”khổ” vì kiếm tiền. Anh nghe kể rằng có bà gìa luôn than thở mình mẩy tay chân đau nhức, tai điếc mắt mờ thế mà vẫn …thích mở hầu bao ra đếm tiền, chẳng than mỏi tay đau tay hay mờ mắt gì cả. Thiếu đồng nào bà phát hiện ra ngay.

Chị Bông cãi lại:
- Càng có tiền càng sướng chứ, tội nghiệp gì chị Huê. Vợ chồng chị Huê mới mua một căn biệt thự hơn một triệu, trả tiền mặt nhé. Em nghe mà phát ham, trong khi em muốn thay cái hàng rào chỉ 6,000 đồng cũng không dám làm. Nãy giờ em cứ mơ ước nếu mình trúng số thì sẽ mua căn biệt thự trong khu ấy làm hàng xóm các triệu phú cho oai, hàng xóm với mấy nhà Mễ này chỉ thêm bực mình..
Anh Bông an ủi:
- Hàng rào sau vườn còn tốt chán, anh hàng xóm Mễ từ chối thay mới là đúng rồi. Em đừng “khủng bố” tinh thần nhà anh ta nữa, lần nào gặp mặt họ em cũng hỏi chỉ một câu: “ Anh chị suy nghĩ kỹ chưa? Có thay hàng rào với tôi không ?”. Mà em không nhớ bài thuyết giảng ở chùa hôm nào à, cuộc đời là cõi tạm, chúng ta đang ở trọ trần gian, đòi chi những điều hoàn hảo.
- Anh chỉ chuyên môn bênh hàng xóm, xe nó đậu đầy lề đường, trở ngại lối đi, chướng cả mắt, anh lại khen xe đậu thế này trông…. nhộn nhịp khu phố. Cuối tuần nó tụ họp bạn bè uống bia trước sân mở nhạc tiếng Spanish ầm ĩ anh cũng khen… vui cả khu phố. 
- Sống hòa đồng và nhịn hàng xóm một tí có sao đâu.
- Nếu thế em cũng sẽ đậu xe lòng lề đường và cuối tuần tụ họp bạn bè ngoài sân mở ầm ĩ nhạc Bolero Thanh Tuyền Chế Linh, Hương Lan Tuấn Vũ cho hàng xóm Mễ nghe chơi nhá.
- Vợ chồng Mễ hàng xóm hiền lành dễ thương, chả lẽ vì cái hàng rào mà em đành hanh với họ thế à ? Thuyết nhà Phật….
Chị Bông ngắt lời chồng:
- Ôi, anh lại thuyết nhà Phật lắm bi quan, nào đời là bể khổ, đời là cõi tạm, kiếp người mong manh, trở về cát bụi, ai mà đang tuyệt vọng sẽ chẳng muốn kiếp lai sinh. Em muốn như anh chị Huê lúc nào cũng phơi phới kiếm tiền và hưởng đời, muốn gì cũng có. Hay là mình gom góp vốn liếng, vay mượn thêm con cái đầu tư mutual fund hay địa ốc đi anh, chơi stock thì càng kiếm nhanh hơn nữa. Vậy anh muốn cái nào?
- Nghĩa là sao? Mình mua nhà cho thuê hoặc mua mutual fund, hoặc chơi stock đu dây với may rủi ấy hả?
Chị Bông giảng giải:
- Anh nhát gan không chơi stock thì thôi. Mua nhà mình chỉ cần down khoảng 20% và lấy tiền thuê hàng tháng trả mortgage, 10 hay 15 năm sẽ trả xong nợ, căn nhà thuộc về mình. Hay là đầu tư mutual fund chậm hơn nhưng 10 năm sau số tiền đầu tư có thể tăng gấp đôi. Tới lúc đó mình lấy cả vốn lẫn lời ra…mua nhà biệt thự làm hàng xóm các triệu phú luôn.
- Nghe em nói kiếm tiền nhẹ nhàng dễ dàng qúa. Anh…không chọn cái nào cả.
Chị Bông cụt hứng giận dỗi trách:
- Hèn gì số mình nghèo là phải. Suốt đời ở căn nhà xấu này thôi.
- Ai mà chẳng muốn cuộc sống đầy đủ cao sang, anh cũng thích nhà cao cửa rộng lắm chứ, nhưng mỗi người một hoàn cảnh. Bao nhiêu năm nay không giàu có được nói chi tuổi xế chiều.
Rồi anh Bông vỗ về:
- Thôi em đừng ganh đua với chị Huê nữa, mình không có tiền bạc và càng không có thời gian để đầu tư đường dài. Em cứ an phận làm hàng xóm mấy anh chị Mễ, mấy anh chị Mỹ đen như hiện nay đi. Vợ chồng mình là khách hàng thường xuyên của CVS pharmacy tại thành phố này, các nhân viên bán thuốc full time thậm chí nhân viên part time thay đổi soành soạch mà họ còn nhớ tên nhớ mặt mình. Vậy thì hơn 10 năm nữa mình 80 tuổi, bệnh tình mình đi tới đâu? liệu có còn sức khỏe mà hưởng nhà to nhà đẹp không, hả? nếu có thay đổi nhà thì anh sẵn sàng moving đến căn nhà nào ….gần bệnh viện nhất để mỗi lần gọi 911 cấp cứu cho tiện.
***

Đến dự buổi tiệc tân gia nhà chị Huê, căn biệt thự lộng lẫy ấy chị Bông khó thể nào quên, vừa trầm trồ khen ngợi vừa mơ ước khi chị Huê dắt khách đi từng phòng giới thiệu, đây là phòng khách của tôi, phòng bếp của tôi, phòng nào cũng đẹp cũng sang. 
Bước vào căn phòng ngủ kê hai chiếc giường mà vẫn còn rộng mênh mông với những tủ, gương sang trọng, chị Huê lại hãnh diện sung sướng:
- Các bạn ơi, đây là phòng ngủ yêu qúy của tôi, từ cái giường, khăn trải nệm, gối mền, rèm cửa đều là hàng hiệu….
Bạn bè ai cũng khen vợ chồng chị Huê có phước, con cái đứa nào cũng ăn học thành đạt, gia đình đề huề, anh chị Huê thì giàu có làm ăn tiền vô như nước. Chị Bông hỏi:
- Bao giờ thì anh chị Huê nghỉ bán buôn, ở nhà hưởng nhàn thảnh thơi trong căn nhà đẹp này ?.
Chị Huê phân trần:
- Mình cũng muốn nghỉ lắm. Con cái có công việc của chúng, chẳng đứa nào thích cái nghề bán bánh mì thịt nguội này cả, sang cửa hàng cho người khác thì tiếc rẻ vì công việc làm ăn càng ngày càng phát đạt, tiền cứ chạy vô túi vô nhà băng nên chẳng nỡ ngừng, thôi thì còn sức còn làm, có nhiều tiền tiêu xài cũng sướng tay. Nhờ thế vợ chồng mình mới mua căn biệt thự này dễ dàng.
Chị Huê ghé tai chị Bông khoe thêm:
- Trừ mọi chi phí mỗi tháng vợ chồng mình kiếm mười mấy ngàn, chẳng cần ăn học bằng cấp gì mà tính ra hơn hẳn lương kỹ sư lâu năm, tự mình làm chủ mình và làm chủ gần chục nhân viên từ khâu làm bánh mì, làm giò chả thịt nguội, đến khâu đứng bán cho khách hàng. Thử hỏi là chị có chịu buông bỏ cửa hàng ngồi nhà lãnh vài đồng lương hưu không chứ.

Sau dịp ăn tân gia ấy chị Bông ít có dịp đến nhà chị Huê nhưng thường gặp chị ở cửa hàng bánh mì thịt nguội nổi tiếng ngon nhất của thành phố này. Vợ chồng chị Huê nhanh nhẹn xã giao với khách hàng và tháo vát với công việc, chỉ huy nhân viên đâu ra đấy.
Thế mà một hôm chị Bông nghe hung tin, một người bạn gọi phone báo tin:
- Chị Huê đã qua đời trong giấc ngủ đêm qua vì heart attack. 
Trời ơi, một cái chết qúa bất ngờ, không hề báo trước. Chơi thân với chị Huê nhưng chị Bông có nghe chị Huê than thở gì về bệnh tim mạch đâu.
Hay là chị Huê làm việc nhiều qúa nên căng thẳng và kiệt sức, ảnh hưởng đến tim mạch??
Sau đám tang chị Huê, cửa hàng bánh mì thịt nguội trở lại hoạt động bình thường, bạn bè ai cũng ngạc nhiên, tưởng anh Huê mất đi người vợ yêu dấu mấy chục năm bên nhau anh sẽ mất nguồn cảm hứng kiếm tiền.


Vài tháng sau chị Bông đã nghe bạn bè chung của chị Huê truyền nhau tin đồn anh Huê đang “tình ý” với chị Sương nhân viên quản lý cửa hàng. 
Đó là một thiếu phụ khoảng 45 tuổi, chị ta là mẹ độc thân của ba đứa con. Được bà chủ tin cậy chị ta nhanh nhẹn khôn ngoan chăm chỉ làm việc và bây giờ thì được ông chủ độc thân ưu ái.
Ai cũng tưởng họ chỉ “tình ý” và bồ bịch cho đời nhau đỡ buồn. Nhưng một năm sau thì anh Huê chính thức đi thêm bước nữa với chị Sương với lý do để có người phụ anh công việc kinh doanh, cứ làm như anh chỉ cần người làm hơn là cần người tình.

Căn biệt thự lộng lẫy của chị Huê nay đã có nữ chủ nhân mới, thêm ba đứa con của chị ta nên cửa nhà đông vui hẳn lên, lúc nào cũng có một hai chiếc xe loại sang đậu trước sân, chiều tối các khung cửa sổ căn biệt thự đều sáng đèn ấm cúng..
Cửa hàng sản xuất bánh mì thịt nguội đã có nữ chủ nhân mới.
Ngày nào chị Huê từng hãnh diện khoe công việc và tiền bạc nay những huê lợi ấy đã vào túi người khác..
Ngày nào chị Huê từng sung sướng khoe căn phòng ngủ xinh đẹp sang trọng, nay căn phòng ngủ ấy cũng thuộc về người phụ nữ khác.
Và người chồng suốt mấy chục năm thân ái chung đôi của chị cũng thuộc về người khác luôn.
Chị Bông thấy xót xa giùm người bạn đã nằm dưới nấm mộ. Chị than thở với chồng:
- Thương chị Huê qúa. Nhớ ngày mới mua căn biệt thự chị Huê hớn hở vui mừng bao nhiêu, chị trang hoàng chăm sóc từng căn phòng, thế mà ở chẳng bao lâu…
Anh Bông lại triết lý nhà phật:
- Chị Huê đã “ở trọ” trong căn biệt thự ấy, chứ có gì là của chị Huê đâu, kể cả bạc tiền và người chồng yêu dấu. Hết thời hạn thì ra đi. Vợ chồng mình cũng đang “ở trọ” trong chính căn nhà của mình đây. Cuộc sống luôn đi bên cạnh những rủi ro bất trắc, tai nạn hay bệnh hoạn có thể đến bất cứ lúc nào. Chúng ta không chết vì tại nạn, bệnh hoạn thì cũng chết vì tuổi gìa sức yếu, mười năm, hai mươi năm nữa thôi căn nhà này sẽ thuộc về ai…

Chị Bông giật mình, anh Bông nói đúng qúa, sau này vợ chồng chị chết đi, con cái đều có nhà riêng và công việc ở xa, chẳng đứa nào có nhu cầu dọn về đây. Căn nhà này sẽ bán đi và thuộc về người khác. 
Chị Bông chợt nhớ tới gia đình một người quen biết, sang Mỹ diện H.O. năm 1990, Sau 5 năm làm việc cật lực họ có chút tiền down một căn nhà. Người vợ lãnh đồ từ hãng và may tại nhà, vừa chăm chỉ may vừa lo cơm nước cho chồng đi làm con đi học, chị hết sức tiết kiệm tiền bạc và cả thời gian, ít giao du với bạn bè, thậm chí từng là con chiên ngoan đạo chị cũng “né” màn đi nhà thờ hàng tuần, chỉ đi vào những dịp lễ lớn, vì đi nhà thờ là “tốn kém” , luôn có mục đóng góp đủ thứ, nay món này mai món khác chẳng bao giờ hết việc. Mục đích chính của chị là làm việc tối đa và tiết kiệm tối đa để có tiền trả nợ căn nhà.

Nhà cửa trả xong, vốn liếng bắt đầu rủng rỉnh thì đùng một cái chị H.O lâm trọng bệnh qua đời. Chồng quan niệm con cái đứa nào cũng có ăn học và có gia đình riêng không phải lo cho chúng nữa, ông ta về Việt Nam cưới một cô hàng xóm lỡ thì nhưng vẫn còn trẻ chán so với ông, bán căn nhà cũ đang ở để mua căn nhà khác mới hơn đẹp hơn cho xứng và le lói với người mới.
Chị H.O này cũng “ở trọ” và ra đi “trắng tay” như chị Huê.
Thế là chị Bông lại an phận tìm vui với căn nhà của mình, khu vườn sau hoa lá và chuông gió vẫn đẹp và nên thơ với cái hàng rào cũ mà chị từng muốn thay bỏ chúng.

Một buổi sáng chị Bông mang rác ra sân trước thì thấy chị Mễ hàng xóm cũng kéo thùng rác ra sân liền tươi cười xã giao, bù đắp cho những ngày chị Bông liếc mắt hay lườm lườm sang nhà nó với vẻ lạnh lùng:
- Chị khỏe không? Hôm nay chị không đi làm hả ?
Chị Mễ than thở và e dè:
- Tôi bị mất việc rồi, đang hưởng tiền thất nghiệp. Chị đừng rủ tôi thay cái hàng rào nữa nghe
Xong chị ta nửa đùa nửa thật:
- Chỉ còn chồng tôi đi làm, nhà 4 đứa con, nếu tôi mà thất nghiệp dài lâu thì không có tiền trả mortgage căn nhà này đâu, lúc ấy chị sẽ có hàng xóm mới để rủ họ thay hàng rào mới.
Chị Bông cảm thấy như mình có lỗi và ái ngại qúa. Hoàn cảnh nhà hàng xóm chẳng khá gỉa gì thế mà bấy lâu chị cứ “mặt sưng mày xỉa” ngầm với họ vì cái tội không chịu chung tiền làm hàng rào mới. Chị Bông dịu dàng thân mật:
- Chúc chị mau kiếm được việc làm, còn cái hàng rào chung của chúng ta, đúng như chồng chị đã nói, vẫn tốt lắm, thay làm chi cho phí tiền.
Trong ánh mắt chị Mễ thoáng vẻ ngạc nhiên và vui. Chắc vì lần gặp mặt này chị ta thấy chị Bông đã thay đổi thái độ qúa bất ngờ. 
Chị Bông lại thấy anh Bông nói đúng, chẳng có ai dám bảo đảm ở căn nhà của mình dài lâu chứ đừng nói suốt đời. Ngoài cái chết, người ta phải rời xa căn nhà vì hàng đống lý do , vì công việc, vì trường học của con cái hay vì mất job, vì li dị… v..v…và biết đâu chỉ vì…. nhà hàng xóm. Gia đình anh chị Mễ này không chịu nổi mụ hàng xóm khó tính như chị Bông, một ngày nào đó họ cũng sẽ dọn đi cho khuất mắt?

Chị Bông chẳng cần cái hàng rào mới đẹp nữa cho hao tốn bạc tiền của mình và của hàng xóm và chị càng không mơ nhà to đẹp cao sang nữa khi tuổi đã xế chiều. Vì nhà to đẹp hay nhà cũ xấu cũng chỉ là quán trọ ven đường đời cho ta dừng chân và một ngày nào đó ta sẽ về nơi yên nghỉ sau cùng đó mới là căn nhà vĩnh cửu của riêng ta.

Nguyễn Thị Thanh Dương.
( Dec. 21, 2017 )


Chợ Quê


(Chợ Châu Ổ - Quảng Ngãi 1966)

Bài Xướng: Chợ Quê

Thử dạo một vòng ngắm chợ quê
Thì ra hàng hóa cũng tràn trề
Đây quầy hải sản đầy tôm cá
Đó sạp ruộng đồng đủ gạo kê
Tấp nập bán mua khi bóng đổ
Rộn ràng chào đón lúc hàng về
Các bà, các chị cười che mặt
Xõa tóc, nghiêng đầu miệng tỉ tê

Phạm Kim Lợi
***
Các Bài Họa: 

Vui Vẻ Chợ Quê..

Sớm nay dạo chợ ở làng quê.
Ồn ã thuyền tôm cá đổ về.
Bí đỏ khoai lang hàng đủ mặt.
Rau tươi chuối chín xếp đầy trề
Gạo thơm bắp mẩy thêm gà vịt.
Đậu phộng bánh đa lại cám kê.
Náo nhiệt khách mua và chủ bán...
Cười duyên còn hỏi " ở mô tê" !

Trần Lệ Khánh Trúc Lệ
21-3-2018.
***
Chợ Quê Tôi  

“Bát vận đồng âm”
Ngỡ rằng chợ nhỏ ở thôn quê
Ế ẩm bán buôn cảnh ứ trề
Đâu biết rộn ràng hàng lễ mễ
Và càng nhộn nhịp chuyện cà kê
Gánh rau từ ruộng nghênh ngang để
Sọt cá ngoài sông hối hả về
Trả giá, chọn mua vui chớ kể
Đứng ngồi lui tới mặc chân tê. 

Sông Thu
***
Về  Quê Đi Chợ 

Trưa nầy theo bạn đến vùng quê
Ra chợ tìm thêm mấy món về
Hăm hở mua hàng luôn miệng nói
Vô tư trả giá chẳng môi trề
Chuối cao, giò chả, cân đường cát
Đậu hủ, trà sen, gói hạt kê
Ánh nắng chan hoà...chân rã rượi
Tay còn chỉ trỏ phía bên tê!

Như Thu
***
Chợ Nhỏ Làng Tôi 

Đi lâu xa xứ mới quay về !
Làng nhỏ thôn nghèo ghé chợ quê
Quán xá đủ đầy vô số kể
Bán buôn nhiều thứ khá tràn trề
Hàng khô chất chứa nhiều trên kệ
Tôm cá phơi bày lắm vịt kê
Vui vẻ mọi người luôn miệng để....
Vài câu trao đổi : "Ở ngoài tê " * 

songquang
* "Ở ngoài tê" ý muốn hỏi tôi sống ở đâu ?
** kê = gà 
***
Về Quê Thăm Ngoại 

Nhớ Ngoại về thăm cảnh chốn quê
Dừng chân ghé chợ sắm đầy trề
Cam , khoai , bánh kẹo cùng nước ngọt
Thịt , cá , tôm , giò với hạt kê
Mê mải hàng quà mua chất tải
Say sưa cây trái vác mang về
Mắt già thấy cháu rưng rưng khóc
Ôm chặt lưng bà kể rứa tê

Minh Thuý 
Tháng 3- 2018 
***
Về Chợ  Xưa

Sau Tết miềng thăm chợ ở quê
Cái tên dân dã “chợ thôn Trề”
Đây bà đơn giản vài cân sẵn
Đó chị nhẹ nhàng một mái kê.
Vơ véo đồng quà con vẫn đợi
Vội vàng rau cỏ nắng đang về.
Nơi này Bưởi Trẽ nên hàng hiếm
Tháng tám qua rồi mới hết tê 

Trần Như Tùng
***
Gái Đ
ảm Làng Quê

Các bà các mợ khắp làng quê
Vẫn thắm trầu cau dẫu miệng trề
Tất tả chợ trưa còng dáng mẹ
Đìu hiu hàng vắng xuội màu kê
Hội xoan vừa nhóm thôi đành chối
Khói bếp chưa nhen vội vã về
Gái đảm một đời nay tuổi đã ...
Vẫn còn bươn chải kệ chân tê.

Phan Tự Trí
***
X
ứ Tui

Chợ xứ tui nghèo mái lá quê
Người mua kẻ bán sớm lo về
Dăm ba mụn cá ngoài tay vịn
Với mấy nong hàng dưới đá kê
Góc xóm buồn thiu ngồi mặt thộn
Rìa sông lặng vắng đứng môi trề
Nay đời chuyển đổi làm du lịch
Tiến thẳng sang giàu,hết tái tê.

Lý Đức Quỳnh
***
Chợ Huyện 

Một tháng đôi lần chợ huyện quê
Làng thôn lân cận rủ nhau về
Đây cô hàng xén đầy kim chỉ...
Nọ bác tạp nhàm đủ lạc,kê...
Hàng gánh cá tôm mau sớm sủa
Xe bò, gạo đỗ chậm trề trề
Cảnh quang tấp nập vui như Tết
Suốt buổi la cà, cẳng mỏi tê. 

Thanh Hoà
***
Nhớ Chợ Quê

Nhiều năm viễn xứ nhớ hương quê
Quê mẹ niềm vui tỏa lối về
Về đến thôn làng ngời cảnh vật
Vật khai tết nhất đẹp gà kê ..
Kê hàng tấp nập đời luôn trổ
Trổ tiếng xôn xao nghĩa hồng trề
Trề cánh hoa hồng lòng nảy nở
Nở tình thắm thiết giọng tỉ tê 

Đức Hạnh 
***
Dạo Chợ Quê 


Chả kém thị thành, chợ chốn quê
Đôi bên trả giá, miệng môi trề
Tư mùa đủ món, đồ ăn bán
Bốn mặt ngay hàng, dãy sạp kê
Ngắm thử nhừ chân vui kẻ đến
Sắm mua nặng giỏ thỏa người về
Thịt rừng tươi sống, dăm ngày gặp…
Rủ bạn gầy bàn, nhậu sướng…tê! 

Cao Bồi Già
***
T
ình Chợ Quê

Thưa thớt chợ chiều cạnh bến quê

Đò ngang đưa đón khách qua về
Gian hàng chính giữa nhiều quần áo
Nông sản bên nhà chỉ đậu kê
Kẻ bán chưa hề chu miệng chửi
Người mua chẳng thể chụm môi trề
Tan rồi còn vọng tình lưu luyến
Cho dẫu tiết trời vỗ tái tê

Như Thị
***
G
iấc Mơ 

“họa bốn vần” 

Xuồng nhỏ, đưa mình tới chợ quê 

Bến sông lồng lộng gió xuân về 
Xôn xao.. mắt gởi.. hồn tươi trẻ 
Âu yếm.. anh choàng.. má ấm tê ! 
đầu ngọ, trái- hoa bày gọn ghẽ 
Cuối đường thịt - cá xếp ê hề 
Đến gian gà chọi..oai hùng thế 
Vỗ cánh.. giật mình.. tan giấc kê 

Thy Lệ Trang