Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013

Paris La Saison Noël - Paris Mùa Giáng Sinh -Quách Vĩnh Thiện


Tiếng hát : Mai Thảo.
Lời : Thanh Vân.
Paris, le 16 Janvier 2010
Nhạc : Quách Vĩnh Thiện

Đón mừng Giáng Sinh, đón mừng Năm Mới,
Tháng mười hai, Paris mở hội giăng đèn,
Mùa Giáng Sinh, Năm Mới Paris.

Champs Elysées đại lộ ngập tràn ánh sáng,
Tháp Eiffel muôn màu kiêu sa khoe sắc đẹp,
Printemps, Lafayette trau chuốt cửa hàng,
Chưng poupée, bày gấu bông màn múa rối.
*
Cả một vùng choáng ngộp ánh sáng mơ,
Cả một vùng rộn rả nối gót người,
Trẻ hân hoan cất tiếng cười thơ ấu,
Chỉ chỏ vui đòi mua món đồ chơi.

Đón mừng Giáng Sinh, đón mừng Năm Mới,
Tháng mười hai, Paris mở hội giăng đèn,
Mùa Giáng Sinh, Năm Mới Paris.

Paris thần tiên, Paris tắm trong ánh sáng,
Đèn giăng giăng lấp lánh khắp phố phường,
Paris lộng lẫy mộng mơ như thần thoại,
Tuyệt vời như ảo mộng, đón Giáng Sinh và Năm Mới xa hoa.
*
Paris thần tiên thu hút khách muôn phương,
Mừng Giáng Sinh, Năm Mới khách đổ về,
Mong hạnh phúc, tình yêu nâng ly rượu,
Paris thần tiên, Paris lộng lẫy.


Paris, le 16 Janvier 2010
Thực Hiện: Quách Vĩnh Thiện

Thứ Hai, 16 tháng 12, 2013

Mơ Ước Đêm Giáng Sinh




Giáng Sinh đến Em có cùng ai xem Lễ
Hay mơ màng chỉ nhớ đến Người xưa
Sánh cùng ai giữa mưa phùn lất phất
Tựa vào nhau khi gió bấc tràn về

Trời trở lạnh hay lòng Anh đang lạnh
Mơ cùng Em sóng bước đón Noel
Thật trọn vẹn mừng Đêm Thánh an lành
Niềm vui ấy biết bao giờ có được

Anh vẫn biết tình Anh trong huyền hoặc
Nhưng làm sao kềm chế trái tim yêu
Sóng tình dâng chỉ hướng mỗi một chiều
Anh cứ mặc cho tiếng lòng trôi dạt

Noel đến ước mơ kia cũng đến
Bao năm rồi cũng chỉ một ước mơ
Chúa trên cao ban phước kẻ dại khờ
Cho Con được thấy mơ thành hiện thực.

Quên Đi

Mùa Giáng Sinh Nhớ Mẹ




Lại một mùa đông, Thiên Chúa Giáng sinh
con trang trí nhà, giăng đèn rực rở
Chúa có về ngang cho con hỏi nhỏ
mẹ con về trời,  Chúa đón người chưa?

Hỏa táng mẹ rồi, cát bụi hư không
tất cả cửa về trời đều mở rộng
ý nguyện mẹ, quy y quỳ chân Phật
lỡ lạc qua nước trời, Chúa mở vòng tay

Giáng sinh này, Tuyết sẽ trải thảm êm

vân thạch làm hang, mây thành máng cỏ
mẹ tung kinh Pháp Hoa, xen kinh kính mừng Thiên Chúa
mẹ lần chuổi Bồ đề cùng lần hạt Mân Côi

Một bên vai Chúa, Phật một bên vai
hai vai mẹ mang tâm lành, phước thiện
con chỉ ngước lên trời cao cầu nguyện
thoát khỏi kiếp người,cầu mẹ được bình yên

Chỉ còn mấy tuần là chúa giáng Sinh
phép lạ con mong nhìn mẹ cười nồng ấm
Giáng Sinh tuyết rơi ngập trời hoa trắng
mẹ hiền dịu, nhân từ phổ độ Quan Âm

Con cứ tin là mẹ ngự trên cao
không thắc mắc cõi trời có phân chia giai cấp
nếu có chút đỉnh, mẹ con mình đã từng chịu đựng
kinh tế mới thiên đường chắc chắn nhẹ nhàng hơn

Mẹ hãy yên lòng, dù con có nhố nhăng
tâm con tối, nhưng còn phần tỏa sáng
con vẫn để dành, dăm điều bác ái
tạ ân trên, con báo hiếu mẹ hiền


Vĩnh Trinh

Tản Mạn Về Mỹ Thuật Vĩnh Long

     Hơn hai mươi năm qua, kể từ sau khi đất nước đổi mới, đường lối “DÂN TỘC-HIỆN ĐẠI”(...) vẫn luôn là hướng đi tích cực, sáng suốt, giữ gìn được bản sắc trong xu hướng hội nhập toàn cầu cho đội ngũ Họa sĩ, Điêu khắc gia tỉnh Vĩnh Long. Các đề tài phong phú đề cập đến mọi khía cạnh của đời sống từ truyền thống đến đương đại đã được triển khai để các nghệ sĩ thể hiện qua các tác phẩm của mình.


Vào năm 1988, chính các họa sĩ Vĩnh Long đã đi tiên phong trong việc mở cuộc Triển lãm Mỹ thuật đầu tiên trên toàn quốc tại Sài Gòn, mở đầu  phong trào Triển lãm Mỹ thuật cho các tỉnh phía Nam. Và trong suốt một thời gian dài, Mỹ thuật Vĩnh Long luôn đứng ở vị trí quán quân với lực lượng Họa sĩ, Điêu khắc gia hùng hậu cùng với những tác phẩm hội họa, tranh, tượng, phù điêu… Thế nhưng, vào thời điểm hiện tại, Mỹ thuật Vĩnh Long đã có dấu hiệu chựng lại. Dường như các nghệ sĩ chỉ dừng chân ở cách trang trí miên man, sơ sài, thể hiện những tình cảm cá nhân vụn vặt và ít có tác phẩm hoành tráng, lớn lao về nội dung, hình tượng.

Nguyên nhân vì sao Mỹ thuật Vĩnh Long bị rơi vào tình trạng lội ngược dòng như vậy? Làm thế nào để thoát ra khỏi tình trạng luẩn quẩn ở ngả ba bế tắc, thiếu định hướng như hiện nay?
Chúng ta đang ở vào thời kỳ mà nghệ thuật đương đại, hay còn gọi là nghệ thuật Hậu Môđéc đang phát triển rộng khắp toàn cầu. Xu hướng Nghệ thuật Không gian, bao gồm Sắp đặt, Biến đổi, Trình diễn, Sáng tạo Không gian bằng mọi phương tiện chất liệu và xu hướng High-tech áp dụng kỹ thuật số, màn hình, đèn chiếu… vào các trò chơi nghệ thuật thị giác mới lạ, đặc trưng của xã hội trí tuệ và khoa học công nghệ trình độ cao hầu như không còn xa lạ với công chúng thưởng ngoạn. Trong khi đó,  đại bộ phận các nghệ sĩ trong ngành Mỹ thuật Vĩnh Long vẫn sáng tác theo cách suy nghĩ cho rằng sự quay về cảm thức dân gian, khai thác bản sắc dân tộc từ nghệ thuật cổ truyền chính là cách thể hiện tinh thần “DÂN TỘC-HIỆN ĐẠI”(!) Lại có một số vị chối từ các công thức và lối vẽ chính xác theo tinh thần khoa học của trường lớp vốn không hợp với mỹ cảm tượng trưng ước lệ của người Việt Nam. Thêm nữa, sự bắt chước, đi tắt vội vàng, tránh né kỹ thuật và lao động, với suy nghĩ, mơ hồ nông cạn cho rằng “DÂN GIAN CHÍNH LÀ HIỆN ĐẠI”; hoặc với hy vọng theo tấm gương của một số họa sĩ trong nước đã thành danh nối nhanh tức thì “CÁI DÂN TỘC VỚI CÁI HIỆN ĐẠI” mà không nghĩ rằng thành quả của các họa sĩ ấy chính là cả một quá trình làm việc, nghiên cứu miệt mài cộng với tài năng và sự hiểu biết sâu sắc về truyền thống!

Vấn đề tiếp theo là sự thiếu hụt trầm trọng đội ngũ kế thừa trong ngành Mỹ thuật. Ở Vĩnh Long, các nghệ sĩ trẻ có năng khiếu về Mỹ thuật, Điêu khắc đa phần có gốc gác xuất thân là giáo viên đã tốt nghiệp từ Trường Cao đẳng Sư phạm Vĩnh Long hoặc Đại học Đồng Tháp ngành Họa. Vì được đào tạo để giảng dạy, nên họ chỉ được học một chút Hội họa, một chút Điêu khắc, một chút Lịch sử Mỹ học… Và kết quả là, có một thầy giáo dạy môn Mỹ thuật tại một trường Phổ thông Cơ sở  đã tuyên bố hùng hồn với các học trò của mình rằng Họa sư nổi tiếng Salvado Dali là họa sĩ vẽ theo lối Cổ điển(!)


Thực tế, NGHỆ THUẬT VÀ CÁI ĐẸP luôn không ổn định mà thay đổi cùng với cuộc sống và nhu cầu tinh thần của con người, thời đại. Các giá trị của nghệ thuật cũng có nhiều cấp độ khác nhau, tùy vào hàm lượng nội dung, ý tưởng và tính đại diện của nó. Nghệ thuật “DÂN TỘC-HIỆN ĐẠI” phải là nghệ thuật nhập cuộc với cuộc sống, mang thông điệp và nội dung hiện thực cao. Làm nghệ thuật là để lên tiếng, bày tỏ tư tưởng, trí tuệ và thái độ cá nhân trước các vấn đề của cuộc sống. Có như thế, các nghệ sĩ trong ngành Mỹ thuật Vĩnh Long mới có cơ hội thoát khỏi sự trì trệ, bế tắc như hiện nay.

Bài viết trên đây chỉ là ý kiến của một cá nhân, được viết ra có tính cách để độc giả cùng tham khảo. Nó không nhằm mục đích chê bai, đả kích bất cứ ai! 

 (Tháng 12-2011)
Tín Đức

Trả Lời Về Một Tỉnh Lẻ



Em ngỡ tôi đi mòn phố tỉnh lẻ
Từng góc đường, từng chiếc áo thư sinh
Ừ thì tôi có vào ngỏ cuộc tình
Vì ngỏ cụt nên chẳng còn lối thoát

Ngôi trường nhỏ với mây bay trắng toát
Buổi đi về người làm nắng cũng say
Mặt trời cao, so sánh thế nào đây
Đành thúc thủ trong nỗi niềm câm nín

Gót giày tôi có mòn trên lộ tỉnh
Nhưng chỉ là con hãn mã, mắt che
Chỉ một phương nào biết được lối về
Đành ngả quỵ trên chiến trường áo trắng

Mộ hồn tôi qua bao mùa mưa nắng
Giữa phố buồn, tỉnh lẻ, đã rêu phong
Có đôi khi về viếng một góc lòng
Thăm bia đá, thăm mái trường quá khứ

Nếu ngưòi xưa, cũng về ngôi mộ cũ
Cứ tự hào, một thuở có cây si
Cuộc nhân sinh nếu còn chút từ bi
Xin đốt nén nhang tình trong tâm tưởng

Vĩnh long đó lắm sông chia nhiều hướng
Thuyền cuộc đời, người đổ bến nơi đâu
Tôi chở theo một di ảnh ban đầu
Chỉ trả lời về mây, nếu em hỏi


Hoài Tử


Một Mình - Nhạc Thanh Tùng - Ca Sĩ Mỹ Linh

      Gia dình đang tràn đầy hạnh phúc, bng người vợ đột ngột ra đi,để lại con nhỏ và khồ đau cho người chồng. Đêm về nhớ vợ cùng những k niệm bình dị nhưng thấm thía cho người chồng ,thật tội và khổ cho cảnh này


Nhạc Sĩ: Thanh Tùng
Ca Sĩ Mỹ Linh
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình

Nắng Đẹp Hồn Em May Áo Mới




Nắng đẹp hồn em may áo mới
Thơm màu lụa mỏng của quê ta
Thấy em mái tóc đùa con bướm
Thơ thẩn như ngày xưa rất xa

Nắng đẹp hồn em may áo mới
Nhả trong quần lảnh Mỹ A trơn
Tôi thương Châu Đốc chiều lưu xứ
Những cụm mây buồn quyện núi Sam

Nắng đẹp hồn em may áo mới
Rất Tây rất Nhật rất Hồng Kông
Chừng đôi năm nữa tôi nào thấy
Chiếc áo dài xinh dạo phố phường

Và cái tình yêu có đổi thay?
Bạo tàn bình thản lúc chia tay
Như tôi mất nước rồi quên nước
Như thể sinh ra tại đất này

Lâm Hảo Dũng

Hỏi Người



Người làm thơ ngắt hoa
Khóc một bài tứ tuyệt
Thơ vàng một khúc ca
Hát nguôi lòng thương tiếc

Người trồng hoa cho thơ
Ngủ theo hồn cỏ dại
Hoa úa tự bao giờ
Tiếc một thời con gái

Hỏi người như hỏi ta
Sầu đời khô mấy nhánh
Hỏi người vai nhỏ ta
Thắp tình bao ngọn nến

Một lần đâu dễ qua
Mắt cười xa ngàn dặm
Một lần chợt hiểu ra
Chút tình sao đằm thắm

Người làm thơ tặng hoa
Gieo mấy mùa hạt nhớ
Nở vàng góc vườn ta
Chim oanh về mấy thuở

Lâm Hảo Khôi

( 29-11-13)

Đón Giáng Sinh Này Nhớ Giáng Sinh Xưa

      Cha Peter Dương Bá Hoạt và cô Cecilia từ Gia Nghĩa, Đài Loan
      CHÚC MỪNG GIÁNG SINH
      Đến Quý Cha, Quý Tu Sĩ, giáo dân.
      Đặc biệt gởi lời chúc đến Quý Bạn cùng lớp Xuân Bích Vĩnh Long  1972
      Một vài tấm thiệp Giáng Sinh hiếm hoi tại Đại Chủng Viện Vĩnh Long cách đây hơn 40 năm. Những tấm thiệp này chắc chắn gây nhiều ngạc nhiên cho các tác giả nghiệp dư thời ấy.
      Các tác giả những tấm thiệp này nay là những "Mundi Pater", tạm dịch là các "Bố đời".

       Chúng con cám ơn Cha, cô Cecilia và Quán Ven Đường còn giữ lại chút kỷ niệm ngày xưa. Những tấm ảnh này sẽ đi mãi vào lòng mọi người và không quên những ngày tháng đẹp, êm đềm của một thời đã qua
Đón Giáng Sinh này nhớ Giáng Sinh xưa


Bên máng cỏ tại trại Tỵ nạn Galang, Nam Dương.

Sau 6 ngày lênh đênh, 1 tháng tạm trú tại 1 hòn đảo nhỏ rồi mới đến trại Tỵ Nạn.

4 tháng sau mừng lễ Giáng Sinh.




Mừng Giáng Sinh năm 1 tại Úc Đại Lợi




Bên hang đá tại Đại Chủng Viện Đài Bắc. 
Thời gian này học tiếng Phổ Thông tại trường Đại Học Công Giáo (đối diện ĐCV). 
Cha Peter Dương giúp 1 Cha Việt Nam làm máng cỏ này cho Đại Chủng Viện Đài Bắc.



Học tiếng Phổ thông năm thứ 2 và cũng giúp một Cha làm máng cỏ cho ĐCV


LM Peter Dương Bá Hoạt   
Cô Cecilia Huang (Thư ký của Cha và Thư Ký Tòa Giám Mục Giáo Phận Đài Trung)
Gia Nghĩa, Đài Loan


Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2013

Mùa Yêu Thương Và Thứ Tha


    Có mấy ai trong lứa tuổi tôi còn nhớ những mùa Giáng sinh nơi ngôi Làng nhỏ Trung Ngãi vào những năm 63 trở đi không nhỉ? Riêng tôi thì nhớ lắm, với độ 6,7 tuổi, lòng háo hức và hồn nhiên của tuổi thơ luôn in đậm vào lòng. Trung Ngãi là một ngôi làng nhỏ nằm trên trục lộ giao thông tỉnh Vĩnh Long – tỉnh Vĩnh Bình. Cuối ngôi làng là dòng sông, bên này chợ sinh hoạt ồn ào náo nhiệt, bên kia sông dưới dốc cầu Giồng Ké là ngôi nhà Thờ trang nghiêm yên tĩnh.

Tôi không biết vì sao từ lúc chưa hiểu nhiều nhưng tôi thường nhìn về hướng nhà Thờ, đôi khi thấy các Cha mặc áo dòng, chắp tay thong thả đi trong sân nhà thờ, lòng tôn kính và ngưỡng mộ, nhìn các Sơ hiền hậu nhân từ tôi thương tha thiết, tôi thích nghe tiếng chuông nhà Thờ đổ lòng thanh thản theo từng hồi….vang…vang….vọng xa.. xa và chìm dần trong tĩnh lặng…. rồi tưởng tượng một nơi nào đó đẹp thiệt đẹp và bông hoa nở rộ để tiếng chuông ấy đáp xuống …vui… vui…ghê lắm.
 
      Thời gian sau ở đầu làng đi về hướng Chùa Miên có thêm một nhà Thờ nhỏ, vào những mùa Noel, nửa đêm rước đèn từ nhà Thờ lớn đi theo đường lộ đến nhà thờ nhỏ, kiệu hoa, đèn ngôi sao đủ màu rất đẹp, nhộn nhịp, các giáo dân cất tiếng hát vang, tôi cùng con nít trong làng chạy theo hưởng ứng, cũng được phát cho một lồng đèn ngôi sao. Vui và thích thú vô cùng.
Có một năm vì chen chân đi bị sụp ổ gà lọt vào vũng nước đứt quai dép… niềm vui với ngày Hội Lễ làm tôi quên đi cái chân cà nhắc của mình, và nhất là bên cạnh tôi có nhỏ bạn xách dép giùm…. hi hi… Sáng hôm sao nhỏ lén ba má mang tặng tôi đôi guốc màu, mới “cáo cạnh” món quà Noel đầu tiên trong đời của nhỏ bạn tặng tôi.. Mỗi là tên nhỏ, con gái của chú Năm Sua có tiệm tạp hóa khá lớn trong làng.

Trong đời chỉ có được 3 mùa Giáng Sinh hồn nhiên, vui vẻ, rồi chiến tranh đến. Ngày Chúa ra đời tôi chỉ được đứng bên này dòng sông để nghe Thánh ca, xem rước Lễ trong khuôn viên nhà Thờ mà thôi. Năm Mậu Thân thì tuổi thơ tôi cũng mất, ngôi làng cháy ra tro, tôi theo gia đình ra đi và mang theo cả ký ức rời làng Trung Ngãi từ đó.

Sau biến cố 1975, rời Việt Nam đến Úc, niềm ước mơ tuổi thơ đã đưa tôi về với niềm tin Tôn giáo, tôi đến bên Chúa với tất cả lòng tôn kính sâu xa, qua Cha tôi đã được Chúa nâng đỡ chở che, tôi may mắn có các con cũng chọn Chúa làm niềm tin trong cuộc sống. Khi các con còn nhỏ tôi cũng được sống lại tuổi thơ cùng các con trong những mùa Giáng Sinh. Mỗi năm trước Giáng sinh một tuần hầu như các trường Tiểu Học đều tổ chức Christmas Carol, mặc dù rất bận với công việc nhưng tôi luôn luôn lấy ngày bệnh hay nghỉ phép để cùng tham gia với nhà trường, cùng họp sức may những bộ trang phục cho con để cùng trình diễn đêm Lễ Hội Giáng Sinh.


Tôi đã được hạnh phúc tràn đầy của tuổi thơ, được sự thương yêu ủng hộ của Cha Mẹ, những điều cần thiết ấy tôi nghĩ các con tôi cũng rất mong mỏi thiết tha. Các trẻ con rất vui khi tay trong tay cùng cha mẹ đến công viên để dự Lễ, khi các em trình diễn những bài hát hay vở kịch, ánh mắt ngời sáng, nụ cười tươi đang hướng tìm ba mẹ mình, trong sự tự tin và hãnh diện. Đẹp làm sao kỷ niệm tuổi thơ và quý làm sao trong một quốc gia đầy lòng nhân bản và tự do. May mắn thay quê hương thứ hai các con tôi đang hưởng và hướng tới tương lai. Hy vọng trẻ con được mãi mãi hạnh phúc và toại nguyện ước mơ … mơ những gì mà Ông Già Noel sẽ mang đến, cho vào những đôi vớ treo ở lò sưởi hay cửa phòng ngủ của các em.
Từ khi các con lớn lên rời bậc Tiểu Học, tôi không còn tham dự những ngày Christmas Carol nữa. Một thời tuổi thơ của các con cũng qua mau.

Đêm 15/12/2012, cậu em tôi mời các dì đi xem Lễ hội Noel, vì đêm nay con của cậu em trình diễn Violin, chị em tôi háo hức đi, đến công viên là cả rừng người. Nhìn những phụ huynh lăn xăn trang phục cho con, nhìn niềm vui của vợ chồng cậu em, các cháu, tôi nhớ ngày xưa của tôi và của hai con tôi da diết.
Mọi người trải khăn bày thức ăn, ngồi nghe nhạc do các em học sinh các trường trình diễn, cũng có những ca sĩ giúp vui. Ban tổ chức phát tập nhạc cho từng gia đình để cùng nhau hát chung.Đêm tối dần lấp lánh những ánh nến lung linh ...chuyển động theo điệu nhạc đầy công viên.
Năm nay thời đại tân tiến, ông Già Noel không đi xe ngựa mà Ông lái Mô tô, phóng vèo trên đồi cỏ ngoài hàng rào trật tự. Trong rào các em cùng hát đón chào ông, không khí tưng bừng náo nhiệt.

Cuối cùng là màn bắn pháo bông, ban nhạc vẫn tiếp tục chơi nhạc, đèn vụt tắt, trên nền trời tiếng đì đùng vang vọng, pháo hoa rực rỡ, trên nền trời cao từng vòm pháo hoa chụp xuống và phụp tắt, cứ như thế liên tục đủ màu hoà cùng với tiếng la cổ võ của mọi người. Khi tiếng nổ lớn nhất cả vùng trời hoa từ trên không rơi …rơi…lan tỏa ….và sà xuống người xem có thể đưa tay đón… nhưng rồi vụt tắt.. lòng tôi chợt buồn không biết vì sao…

Vì sao?

Vì hình ảnh những pháo hoa rực rỡ, đẹp muôn màu lung linh xinh xắn như 20 em học sinh và 6 cô giáo đã vụt tắt ở bầu trời ở Connecticut hôm qua 14/12/2012. Cùng với hai mẹ con của người gây ra thảm nạn trên. Sao các em không được thưởng thức những tràng pháo hoa bắn ra mà lại những viên đạn oan nghiệt bắn vào các em trong Mùa yêu thương này? Bà Hiệu Trưởng, Phó Hiệu Trưởng các Cô giáo đã hy sinh vì các em, sống cho nghề và chết cũng cho nghề, cao quý thay trách nhiệm và bổn phận của người lương tâm như từ mẫu. Hình ảnh này cứ lẩn quẩn trong tâm trí tôi, nhìn những bậc cha mẹ, các học sinh còn lại, hốt hoảng, kinh hoàng, tuyệt vọng, tôi tự đặt mình vào vị trí họ xót xa và đau đớn.

"Em hãy lắng nghe vạn lời thương tiếc,
Của những người dù mới biết tên em,
Cũng rưng rưng mắt lệ trước ánh đèn,
Lòng héo hắt theo màn đêm trĩu nặng."
(Những Gói Quà Không Được Mở -Trần Văn Lương- Cali)

Biết trách ai đây?
Một tuần trôi qua, sáng nay hình ảnh các em trên trang báo tôi không giấu được giọt nước mắt mình, thực ra tôi không kịp giấu thì đúng hơn, tôi bật khóc..khóc trong nghẹn ngào trước những thực khách ở quán cà phê.

Giờ đây chúng ta phải làm gì?
Tôi chỉ biết nguyện cầu cho thân nhân của các em được tâm an bình, nghị lực vượt qua hoàn cảnh, tinh thần lắng dịụ nỗi thương tâm. Cầu nguyện cho các em ngủ ngon, đừng lo sợ đừng kinh hãi vì bên cạnh các em luôn luôn có 6 người Mẹ nhân từ kề cận, chăm sóc, chở che và ru các em giấc ngủ yên bình, sớm được hưởng Nhan Thánh Chúa.
Các cô và các em ơi! Đêm nay Chúa sẽ giáng trần, các em hãy thứ tha những tội lỗi cho người đã bắt các em rời xa Cha Mẹ, anh chị em, người thân và bạn bè của các em đi nhé!
Nguyện cầu các cô và các em sẽ không buồn, không cô đơn, không lẻ loi! Đúng vậy, vì có biết bao nhiêu người, hầu như toàn thế giới, đang đồng hành với gia đình các cô và các em, luôn nhớ thương, chờ đón các cô và em về trong đêm Chúa Giáng trần.


      Các cô và các em hãy chấp đôi cánh Thiên Thần trắng trong cùng Chúa Giáng trần, hãy cất tiếng hát thanh thoát, an hòa đến gia đình cùng mọi nhà để Chào Mừng Một Ngày Mới Thương Yêu Thứ Tha Và Vĩnh Cửu.
Xin thắp ngọn nến hồng trong Thánh Lễ đêm nay, ngọn nến ấm áp tình người, tưởng nhớ và nguyện cầu cho những Thiên Thần thương yêu luôn bình an nơi Nước Chúa.
Chúng ta hãy cùng chúc bình an cho nhau!
Amen!

Kim Oanh
Melbourne Mùa Noel 24/12/2012
Nhớ lại vụ thảm sát tại trường Tiểu Học SANDY HOOK ở CONNECTICUT. giết chết 20 Trẻ em và 6 người lớn, ngày 14 Tháng 12 Năm 2012.

Thơ Tranh; Dòng Sông Trăng Đêm Noel


Thơ Bùi Thanh Tiên
Thơ Tranh: Kim Oanh

Những Đêm Giáng - Sinh

1- 
Hay đêm nao ánh sáng ngợp kinh thành
Chân rộn bước trong lòng đời mở hội. (1)


       Tôi hoà vào giòng người đổ xuống khu vực Vương-Cung-Thánh-Đường. Đi để mà đi.Đi một mình. Cô đơn!  Gần triệu con người đi trong đêm Giáng-sinh. Từ khắp ngả Đô-thành tràn về trung tâm thành phố. Người đi như những giòng thác, trên những con đường Hồng-thập-tự, Thống-nhất, Hai-Bà-Trưng, Duy-Tân, Tự-do, Lê-Lợi,Nguyễn-Huệ, và bờ sông...Đến gần 12 giờ đêm, nghe tiếng chuông ngân vang dồn dập đổ hồi, tất cả dồn về khu nhà thờ lớn chuẩn bị lễ nửa đêm. 
      Tôi không phải là giáo dân, nhưng cũng cố chen chân lọt vào, đứng ở một góc tối, xem lễ. Giàn đại phong cầm vang lên nhạc thánh ca, ru hồn tôi vào thế giới thiên thần, nơi ấy tất cả mọi người mọi vật đều thanh khiết, an hoà, thương yêu nhau. Ave Maria, bản nhạc của Schubert mà tôi hằng ưa thích từ lâu và đã có lần thử dạo trên phím vĩ cầm, giéo giắt đưa tôi đến với Đức Bà Maria, như hình ảnh người mẹ hiền của nhân loại. Hồi đó tôi chưa được biết nhiều về Đức Phật Bà Quán-Thế-Âm. Ngày nay, hơn một nửa thế kỷ đã qua, có những 4 hình ảnh bà mẹ đang ngự trong tâm hồn tôi: Mẹ ruột sinh ra tôi, Mẹ hiền Quán-Thế-Âm, Mẹ Maria và Mẹ Việt-Nam.(1). 
      Riêng nói về bà mẹ Việt-Nam, hồi đó tôi đang ở vào cái tuổi vừa ham học vừa ham chơi nên cũng chưa ý thức sâu xa về sự hiện diện của Mẹ. Trong lúc tôi đang mải mê hoà theo giòng người vui hưởng đêm Giáng-sinh, chắc Mẹ Việt-Nam đang vừa vui vừa khóc thầm. Mẹ vui vì khung cảnh yên bình ở những thành phố lớn. Mẹ buồn vì trong cùng thời gian này, ở những vùng hoả tuyến rải rác trên khắp lãnh thổ, thì dân chúng đang phải gánh chịu những tang thương  và đôi cánh mỏng của Nữ-vương Hoà-bình đang âm thầm rỉ máu.


2- 
Rồi tối mai trong Đêm Thánh Vô Cùng
Làm tài xế cho Còm đi dự lễ.
-Anh trở lại hơn hai năm tù ngục
Bọn chúng mình tay đã trắng tay.(2)



       Tôi lái xe cho Nàng đi dự lễ tại nguyện-đường Regina Pacis, trên đường Nguyễn-Thông. Dìu nhau đi trong Đêm Thánh Vô Cùng là một kỷ niệm đẹp tuyệt vời! Hai đứa ngồi vào hàng ghế gần cuối. Cũng nhạc thánh ca ngân vang, cùng tiếng đập nhè nhẹ của tim đã đưa chúng tôi bay trong vòm trời yêu thương, thánh thiện. Chính từ ngôi giáo đường nhỏ bé này và toà nhà trụ sở của một hội-đoàn ở ngay bên kia đường, vào thời gian 3 năm sau biến cố 1975, mà chúng tôi đã có cơ duyên tái ngộ. Trải qua cả một thời gian dài chung dưới mái một ngôi trường cổ kính ở đường Duy-Tân và tại căn phòng khách ở nhà một người bạn trong nhóm học tập, rồi mỗi người một ngả xa nhau gần 3 năm trời_ do cuộc đổi đời khốn khổ_, được gặp nhau trở lại thì giống như 2 kẻ vừa thoát khỏi chết đuối nên đã ước nguyện cùng nhau đi nốt đoạn đường đời gai góc trước mắt. 
      Từ đó, tôi đã có nhiều dịp tháp tùng Nàng đi lễ ở các nhà thờ Kỳ-Đồng, Đồng-Tiến, Bắc-Hà, Ngã Sáu, Huyện-Sĩ, Tân-Định. Khung cảnh Đêm Giáng-sinh ở nơi nào cũng đẹp, nhất là ở Kỳ-Đồng. Những dây đèn giăng mắc từ dưới đất lên đỉnh cao vút của cá giáo đường như đưa chúng tôi bay lên cao mãi tận bàu trời thăm thẳm. Hang đá Bê-lem huyền ảo vô cùng: "Đây hang Bê-lem, nơi Chúa giáng sinh ra đời, Chúa sinh ra đời nằm trong hang đá trên máng lừa..." Lời ca ấm áp, ngọt ngào vang lên trong đêm Đông lạnh lẽo như sưởi ấm lòng tôi và người bạn đời trong viễn tượng một gia đình hạnh phúc, dưới sự che chở của đấng Thiêng Liêng.



3- 

Nay còn đâu những Đêm Thánh Vô Cùng
Của một thời đã trôi vào dĩ vãng.(3)


       Tôi và gia đình quây quần trong phòng khách vào nửa đêm lễ Giáng-sinh trên quê hương mới: Hoa-Kỳ. Christmas-tree cao đụng trần nhà lấp lánh hàng trăm ngọn đèn màu. Trên đỉnh ngọn cây, có tượng một thiên thần dương đôi cánh mỏng. Những tấm thiệp sáng bóng treo lủng lẳng trên các nhánh cây. Dưới chân cây xếp đầy những hộp quà bọc trong những giấy hoa sặc sỡ. Ngoài kia tuyết trắng xoá bao chùm ngàn cây nội cỏ. Nhìn qua lớp kính cửa sổ biết bên ngoài chắc trời lạnh lắm, trái với không khí ấm áp của hơi nóng toả ra từ ngọn lửa hồng đang bừng cháy trong lò sưởi và từ hệ thống heat trong nhà. Hình ảnh những đêm Giáng-sinh quá khứ trên quê hương VN dồn dập hiện về. 

      Nơi đây, trên vùng đất mới, nỗi nhớ khôn cùng làm khắc khoải con tim của một kẻ đã phải xa dời Tổ-quốc. Còn đâu khung cảnh những đêm Giáng-sinh cùng hàng triệu người lũ lượt đi trên đường phố Sài-Gòn. Ở đây hiếm có nhà thờ làm lễ đúng nửa đêm, giáo dân thường đi lễ sớm vào buổi tối và trở về nhà dự tiệc Giáng-sinh kéo dài tới quá nửa đêm. Vào thuở vừa vượt qua ngưỡng cửa học sinh/sinh viên,tôi đã cùng nhóm bạn trẻ nam lẫn nữ rong xe chạy trên đường phố trong nửa đêm về sáng, sau khi rời khỏi một bal-party. Thật là thú vị bởi vì khí mát của đêm sắp tàn làm hai vòng tay đan kết nhau hơn để tìm hơi ấm. Về sau, khi đã có gia đình thì người ngồi ghế sau trên xe máy là người bạn trăm năm với một hài nhi bé bỏng xen vào giữa. Có khi chúng tôi đi dự lễ vào nửa đêm, có khi chờ tới xuất lễ buổi sáng. 
      Tôi vẫn luôn luôn đi bên cạnh người bạn đời đển dự thánh lễ tại một trong những nhà thờ quen thuộc. Cuộc sống hàng ngay vô cùng chật vật, nhưng lời ca trầm bổng hay giéo giắt của Silent Night, Ave Maria, Holly Night... vẫn là những sợi dây thiêng liêng giăng ra từ bàn tay của đấng tối cao, ràng buộc một kẻ ngoại đạo, là tôi, với Nàng, vốn là một con chiên sùng tín. Và đêm nay, khung cảnh Đêm Thánh Vô Cùng đã hoàn toàn thay đổi. Kỷ niệm xưa đang ập đển, nhưng rồi cũng phải qua đi. Những hình ảnh đẹp của đêm Giáng-sinh xa xưa hồi sinh trong khoảnh khắc, pha trộn với những hình ảnh tưởng tượng đang diễn ra tại quê nhà. Cả hai, kỷ niệm ngày xưa và hình ảnh quê hương ngày nay, ập đển ngự trị tâm hồn tôi, nhưng rồi cũng phải bay đi để được thay thế bằng hình ảnh đẹp hiện tại đang diễn ra ngay trong căn nhà nho nhỏ, ấm cúng trên đất nước mà tôi đang định cư này. Lòng tôi tràn trề hạnh phúc qua âm hưởng thánh ca phát ra từ máy nhạc và trong khung cảnh nồng nàn, ấm cúng của một mái ấm gia đình: 

           Vòng tay ôm chặt người thân,
           đêm nay là những Thiên Thần trong tôi. 
           Ôi sao hạnh phúc tuyệt vời,
           ước mong ấp ủ cả đời yêu thương ! (3)

 * Chú thích.
Trích từ Thơ/Tuỳ bút của HồngNguyên&NL: 
(1)-Mộng Đẹp Mùa Hoa,58+Chuyện kể về 4 bà mẹ,2012 ,
 (2)-Tuân lệnh,78+Gặp lại Anh,77 ,  (3-)Giáng-sinh hải ngoại, 2012 


ChinhNguyen/H.N.T./H.N.    
GA/USA   Dec/2012-13

Từ Thức, Ngày Về


Sáng nay soi mặt trong dòng nước,
Râu tóc bơ phờ chẳng giống ai,
Có phải ta từ bao năm trước,
Từ Thức trở về từ Thiên Thai !?!

Ba năm lạc lối Đào Nguyên,
Trần gian trở bước không quên đường về.
Phải đây là ngọn tiểu khê,
Phải đây dấu vết cây lê trước nhà ?
Phải đây vườn rau, vườn cà,
Phải đây ao cá sau nhà rửa chân ?
Phải đây bếp lửa ấm nồng,
Phải đây gương lược, chăn giường buồng khuê,
Phải đây xiêm áo ủ ê,
Màn che trướng rũ bốn bề tường loan,
Đâu rồi ngừời ngọc đoan trang,
Đâu rồi cha mẹ, anh em, xa gần,
Bà con lối xóm, người thân,
Sao giờ vắng lạnh, âm thầm nơi nơi !!!

" Rằng thưa : đã trăm năm rồi,
Truyền rằng cụ Tổ mấy đời ngày xưa,
Một hôm lạc bước tình cờ,
Ra đi, đi mãi không về đã lâu,
Cháu con tứ tán còn đâu ?
Hỏi rằng Ông ở nơi đâu đến tìm ???"

Ta là... chẳng lẽ ta là...
Là ai ? ai biết bây giờ là ai
Từ Thức - Đào Nguyên - Thiên Thai
Là mộng ? là thực ? là ai ? ai là !?!

Nam Chi

NY 2013

Vùi Chôn Cuộc Tình



Chạnh buồn đọc lại thơ người
Bao lời dịu ngọt êm đưa thuở nào
Chìm trong sóng cuộn mưa gào
Tình ta vẫn mãi bên nhau trọn đời

Êm trao bằng tiếng ru hời
Vỗ về giấc mộng thắm khơi ân tình
Những mong tình của chúng mình
Đừng bao giờ tắt lịm tình đôi ta

Cuộc đời chìm nổi phong ba
Sắt son nguyện giữ tình ta vẹn toàn
Dù cho cuộc sống mỏi mòn
Thân tàn đời úa mãi hoài trong nhau

Bây giờ tình đã xanh xao
Khi lòng người sớm hư hao đổi dời
Ái ân thuở ấy bây giờ
Chỉ còn lại nỗi hững hờ xót xa

Còn đâu tình lỡ phôi pha
Lặng chìm theo gió trôi xa cuối trời
Đành thôi góp nhặt tình rơi
Gom làm kỷ niệm vùi chôn cuộc tình.
12/2013
Thiên Thu

Giáng Sinh An Lành



Líu lo chim hót trên cành
Giáng Sinh đâu cũng  an lành tình thương
Gái trai muôn thuở yêu đương
Hoan ca hạnh phúc quê hương thanh bình

Giáng Sinh ta chúc muôn phương
Cùng nhau chia sẻ tình thương dắt dìu
Đêm đông bên ánh lửa khêu
Rượu nồng tình ấm thương yêu tràn đầy


Lục Lạc