Hiển thị các bài đăng có nhãn Trương Húc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trương Húc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 7 tháng 10, 2021

Sơn Trung Lưu Khách 山中留客 - Trương Húc


(Tặng Quản Mỹ Lan)
 
Khách tới núi chơi mà muốn về sớm thì khó giữ lắm. Bài Sơn Trung Lưu Khách của Trương Húc như một con yêu tinh giữ khách rất hiệu quả.

Nguyên tác          Dịch âm
山中留客             Sơn trung lưu khách

山光物態弄春暉 Sơn quang vật thái lộng xuân huy,
莫為輕陰便擬歸 Mạc vị khinh âm tiện nghĩ quy.
縱使晴明無雨色 Túng sử tình minh vô vũ sắc,
入雲深處亦沾衣 Nhập vân thâm xứ diệc triêm y.
 
Trương Húc
***
Chú giải: Khinh âm: hơi nhẹ, sương mù. Tình minh: tạnh sáng. Vân: đám mây. Thâm xứ: xứ xa lạ

Dịch nghĩa
Giữ Khách Trong Núi

Núi trong sáng, ánh xuân lộng lẫy
Đừng thấy có chút sương mù mà tính ra về.
Cho dù trời quang đãng không có dấu hiệu mưa chăng nữa,
Khi ông đi xa, gặp mây xám trên đường cũng làm ông ướt áo.

Dịch thơ
Gĩữ Khách Trong Núi

Hơi xuân ánh núi thấy mà mê,
Chớ tưởng sương mù tính chuyện về.
Dẫu thấy trời quang mưa chửa có,
Gặp mây cũng ướt trên đường đi.

Con Cò
***
Tôi nghĩ bài học là: “Mưa cũng ướt, không mưa cũng ướt”.
 
山行留客             Sơn Hành Lưu Khách

山光物態弄春暉 Sơn quang vật thái lộng xuân huy,
莫為輕陰便擬歸 Mạc vị khinh âm tiện nghĩ quy.
縱使晴明無雨色 Túng sử tình minh vô vũ sắc,
入雲深處亦沾衣 Nhập vân thâm xứ diệc triêm y.
Dị bản: nhất tác Sơn Trung Lưu Khách 一作山中留客
 
Ghi Chú:

Bài thất ngôn tứ tuyệt này không dùng điển tích khó hiểu, từ ngữ đơn giản nhưng hàm súc ý nghĩa. Ngay trong cái tựa, Toàn Đường Thi Khố không có bài Sơn Trung Lưu Khách mà chỉ cho bài Sơn Hành Lưu Khách. TĐTK cũng có thể sai lầm vì chữ trung中 rất hợp lý giữ khách lại trong (giữa) núi. Tuy nhiên sau khi đọc bài thơ, không có ai/cái gì lưu giữ khách lại trong núi. Trong trường hợp này, chữ hành行 cho thấy khách tự ý lưu lại hay ra về tùy vào hoàn cảnh thời tiết của chuyến du hành.

Quang: sáng, rực rỡ, vẻ vang
Huy: ánh sáng mặt trời
Khinh âm: mây nhẹ
Tiện nghĩ: toan tính
Túng sử: phỏng như, dù cho
Vân: ở đây là sương mù, hơi ẩm
 
Dịch Nghĩa:
Lưu Khách Trong Chuyến Dạo Núi

Núi trong sáng rực rỡ, vạn vật lộng lẫy ánh nắng xuân
Đừng thấy có chút mây mỏng mà nghĩ đến bỏ về.
Cho dù trời quang đãng không có dấu hiệu mưa chăng nữa
Khi đi xa, gặp sương ẩm cũng làm ướt áo.

Dịch Thơ:
Dạo Núi

Rực rỡ núi rừng rạng ánh xuân
Mát trời mây mỏng chớ bâng khuâng
Dù cho quang đãng không mưa nhẹ
Gặp phải mù sương ướt áo quần.


Phí Minh Tâm
***
Núi non quang đãng ánh xuân tươi
Chớ vội về vì chút ám mây
Giả thử trời không vần vũ nữa
Vào chỗ sương mù cũng ướt thôi

Hoàng Xuân Thảo
 
Bài học mà Trương Húc muốn khuyên người đời là “ Hãy biết sống vui với hiện tại, đừng có lo bò trắng răng vì đằng nào cũng ướt áo cả mà thôi”.

***
Giữ Khách Trong Núi.

Cảnh núi mùa xuân đẹp tựa mơ,
Chớ vì mây nhẹ, nghĩ vẩn vơ,
Cho dù trời sáng mưa không nổi,
Cũng bị sương mù ướt áo tơ.

Bát Sách.
***
Giữ Khách Trong Núi

Quang đãng núi non xuân cảnh tươi
Trên cao mây mỏng lững lờ trôi
Dù cho trời chẳng âm u nữa
Gặp đám sương mù áo ướt rồi


LạcThủyÐỗQuýBái
***
Núi Rừng Lưu Khách

Núi rạng, cảnh xinh bỡn nắng xuân
Đừng vì bóng rợp dợm lui chân
Dù trời quang đãng mưa không dấu
Rừng thẳm, mây sâu ướt áo dần

Lộc Bắc
***
Giữ Khách Trong Núi

Ảnh xuân rực rỡ khắp núi đồi
Đừng vội về khi mây nhẹ trôi
Dù trời quang đãng không mưa gió
Đường xa áo chỉ ướt sương thôi

Hoàng-Tâm
***
Góp ý:

[Người được ÔC đề tặng, và là người cuối cùng góp ý cho bài này (? - LB)]
Sau đây là phần góp ý về bài thơ Sơn Trung Lưu Khách của Trương Húc mà OC có nhã ý tặng tôi.
Trước hết xin cám ơn ÔC.
Đọc những lời góp ý của các anh chị, tôi thấy "mười phân vẹn mười" ai ai cũng mượn ý thơ của Trương Húc để trăm nhà đua tiếng, tôi chẳng còn chỗ nào để góp thêm vào cái vườn hoa-thơ muôn màu muôn vẻ ấy.
Thế rồi tôi lẩn thẩn đi ra ngoài Sơn Trung của Trương Húc nghĩ rằng ngay trong tựa đề bài thơ phải chăng đã hàm ý rằng, không thể nào lưu khách đươc! Vì đã gọi là khách thì trước sau gì người ta chả đi! Có giữ chăng là giữ người thân của nhà mình; cái gì của mình mình mới giữ được chứ của người khác thì làm sao giữ đây? Ở hay đi là quyết định của khách thôi, mình hay, mình ân cần tài giỏi thì người ta ở với mình lâu, mình dở hay mình xấu tính thì người ta sẽ đi sớm!
Mặc cho ông Đàm Thận Huy đã nói "vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách" ra chiều mưa không giam hãm người nhưng vẫn giữ được khách ở lại. Nhưng ông Văn Cao lại bảo rằng:

"Ai lướt đi ngoài sương gió
không dừng chân đến em bẽ bàng
ôi vừa thoáng nghe em mơ ngay bước chân chàng..."*

Thế thì dù cho mưa gió chàng đã quyết ra đi, hay chàng đã dấn thân vào sương gió rồi thì đâu có dừng chân, mặc cho em tha thiết, vấn vương, có mơ đến chàng! Lời đe dọa "tuy mới chỉ là sương thôi nhưng sẽ có mưa đấy, sẽ gặp phiền não đấy" nhưng có ăn thua gì một khi lòng người đã quyết; chỉ giữ được khi lòng người còn quyến luyến chưa quyết thôi!
Vả lại, nhìn cái hình anh Giám đưa ra, hình như thấy (rõ ràng) một tiểu đồng lưng đeo những thứ tùy thân đi trước, văn nhân hay sĩ tử đi sau... Hình ấy cho thấy hai thầy trò đang đi vào nơi gió cát, đệ tử đi trước mở đường, rừng sâu thú dữ, mưa gió bão bùng chăng? Thế thì mặc cho những trắc trở trước mặt, người khách ấy đã ra đi! Vì nếu đi đến chỗ vui vẻ, vinh hoa, đến chỗ vua quan quyền quý thì thầy đã đi trước, để tử theo hầu phía sau rồi!
Vậy có mấy câu rằng:

Khách đến rồi đi, khách lại đi
Nào kể mây đen hay bất kỳ
Bởi lẽ tuần hoàn của tạo hóa
Biết rằng có hợp, có tan, có chia ly!

Quản Mỹ Lan
* Buồn Tàn Thu (1939), Văn Cao (1923 Hải Phòng -1995 Hà Nội)

Thứ Tư, 19 tháng 2, 2020

Xuân Thảo 春草 - Trương Húc



Nguyên tác           Dịch âm

春草                     Xuân Thảo


春草青青萬里餘 Xuân thảo thanh thanh vạn lý dư,
邊城落日見離居 Biên thành lạc nhật kiến ly cư.
情知海上三年別 Tình tri hải thượng tam niên biệt,
不寄雲間一紙書 Bất ký vân gian nhất chỉ thư.

張旭                     Trương Húc
***
Dịch thơ
Cỏ xuân


Bãi cỏ xuân xanh vạn dặm dư,
Bên thành ác lặn lạ dân cư.
Tính ra trên biển ba năm biệt
Chẳng gởi theo mây một lá thư.

Con Cò


Một bài thơ thể phú siêu việt (bài dịch gĩư nguyên vẹn tất cả những chi tiết của nguyên bản). Chèo thuyền trên mặt biển, nhìn thảm cỏ xanh trải dài vạn dặm. Lúc chiều xuống, nhìn những người lạ sinh hoạt bên thành (mà mình đang sống), chợt thấy ăn năn đã vô tình không gởi về nhà một lá thư nào trong suốt 3 năm. Trương Húc không nói người này làm nghề gì hay chỉ là lãng tử. Ông cũng không nói viết thư cho ai, cứ để cho người đọc suy đoán (Kẻ đã trưởng thành mà xa nhà thì thường viết thư cho vợ con, ít khi viết cho cha mẹ. Nay đã 3 năm mà chưa viết lá thư nào thì có lễ hắn đang hối hận không viết thư cho cha mẹ).

Đọc xong bài thơ mà còn cảm nhận một chút suy tư mơ hồ, một nỗi buồn man mác, một mối ăn năn dìu dịu, một niềm thương nhè nhẹ cho tha nhân. Nếu bản thân bạn cũng đang xa nhà thì ắt sẽ tìm ngay giấy bút để viết thư về nhà.

Đó là cái ưu điểm độc nhất trên thế giới của loại thơ thất ngôn tứ tuyệt (cô đọng, súc tích, gợi cảm, cung ứng dư hưởng cho người đọc giống như uống xong ngụm trà còn cảm thấy thơm, ngọt trong cổ họng một hồi lâu. Thể thơ này nói lên cái khác biệt căn bản giữa văn và thơ). Người yêu thơ sẽ không bao giờ, vì những bài thơ kể lể rườm rà, mà quên thất ngôn tứ tuyệt. Những nước có ngôn ngữ đa âm tuyệt đối không thể tạo được một thể thơ tương đương với thể thơ này.
***
Các Bài Dịch Khác:

Cỏ Xuân


Xuân thảo xanh xanh vạn dặm thừa
Bên thành quạ lặn lạ người thưa?
Nhẩm ra ở biển ba năm chẳn
Thư gửi theo mây có viết chưa


LạcThủyÐỗQuýBái

***
Xanh ngắt cỏ xuân vạn dặm dư,
Bên thành chiều xuống thấy ly cư,
Tính ra trên biển ba năm chẳn,
Chẳng gửi mây trời một lá thư.


Bát Sách.
***
Xanh biếc cỏ xuân vạn dặm thừa
Bên thành nắng rớt xóm di cư
Ba năm đi biển xa biền biệt
Chẳng gửi ngọn mây một lá thư.


Hoàng Xuân Thảo
***
Xuân Thảo


Cỏ xuân xanh biếc dặm xa mờ
Thành ngoại chiều buông xóm tạm cư
Trên biển ba năm tình cách biệt
Theo mây chưa gởi một lần thơ


Lộc Bắc
***
Cỏ Xuân

Xanh biếc cỏ xuân vạn dặm dư
Bên thành chiều xuống xóm di cư
Ngẫm ra trên biển ba năm biệt
Chẳng gửi nhờ mây một cánh thư


Kim Oanh
***
Cỏ Xuân

Xanh biếc cỏ xuân mọc khắp nơi.
Trên thành ly loạn nắng chiều rơi.
Lênh đênh trời biển ba năm lẻ.
Chẳng gởi về nhà một lá thơ.

Phí Minh Tâm

Thứ Ba, 4 tháng 2, 2020

Xuân Thảo 春草 - Trương Húc



Nguyên tác            Dịch âm

春草                      Xuân Thảo


春草青青萬里餘 Xuân thảo thanh thanh vạn lý dư,
邊城落日見離居 Biên thành lạc nhật kiến ly cư.
情知海上三年別 Tình tri hải thượng tam niên biệt,
不寄雲間一紙書 Bất ký vân gian nhất chỉ thư.
 
 張旭                   Trương Húc
***
Dịch thơ
Cỏ xuân


Bãi cỏ xuân xanh vạn dặm dư,
Bên thành ác lặn lạ dân cư.
Tính ra trên biển ba năm biệt
Chẳng gởi theo mây một lá thư.


Con Cò
* Góp Ý:
Một bài thơ thể phú siêu việt (bài dịch gĩư nguyên vẹn tất cả những chi tiết của nguyên bản). Chèo thuyền trên mặt biển, nhìn thảm cỏ xanh trải dài vạn dặm. Lúc chiều xuống, nhìn những người lạ sinh hoạt bên thành (mà mình đang sống), chợt thấy ăn năn đã vô tình không gởi về nhà một lá thư nào trong suốt 3 năm. Trương Húc không nói người này làm nghề gì hay chỉ là lãng tử. Ông cũng không nói viết thư cho ai, cứ để cho người đọc suy đoán (Kẻ đã trưởng thành mà xa nhà thì thường viết thư cho vợ con, ít khi viết cho cha mẹ. Nay đã 3 năm mà chưa viết lá thư nào thì có lễ hắn đang hối hận không viết thư cho cha mẹ). 
Đọc xong bài thơ mà còn cảm nhận một chút suy tư mơ hồ, một nỗi buồn man mác, một mối ăn năn dìu dịu, một niềm thương nhè nhẹ cho tha nhân. Nếu bản thân bạn cũng đang xa nhà thì ắt sẽ tìm ngay giấy bút để viết thư về nhà. 

Đó là cái ưu điểm độc nhất trên thế giới của loại thơ thất ngôn tứ tuyệt (cô đọng, súc tích, gợi cảm, cung ứng dư hưởng cho người đọc giống như uống xong ngụm trà còn cảm thấy thơm, ngọt trong cổ họng một hồi lâu. Thể thơ này nói lên cái khác biệt căn bản giữa văn và thơ). Người yêu thơ sẽ không bao giờ, vì những bài thơ kể lể rườm rà, mà quên thất ngôn tứ tuyệt. Những nước có ngôn ngữ đa âm tuyệt đối không thể tạo được một thể thơ tương đương với thể thơ này.
***
Các Bài Dịch Khác:

Cỏ Xuân

Xuân thảo xanh xanh vạn dặm thừa 
Bên thành quạ lặn lạ người thưa?
Nhẩm ra ở biển ba năm ch

Thư gửi theo mây có viết chưa 

Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái
***
Xanh ngắt cỏ xuân vạn dặm dư,
Bên thành chiều xuống thấy ly cư,
Tính ra trên biển ba năm chn,
Chẳng gửi mây trời một lá thư.

Bát Sách. 

***
Xanh biếc cỏ xuân vạn dặm thừa
Bên thành nắng rớt xóm di cư
Ba năm đi biển xa biền biệt
Chẳng gửi ngọn mây một lá thư.


Hoàng Xuân Thảo
***
 Xuân Thảo


Cỏ xuân xanh biếc dặm xa mờ
Thành ngoại chiều buông xóm tạm cư
Trên biển ba năm tình cách biệt
Theo mây chưa gởi một lần thơ


Lộc Bắc
***
Cỏ Xuân

Xanh biếc cỏ xuân vạn dặm dư
Bên thành chiều phủ xóm di cư
Ngẫm ra trên biển ba năm biệt 
Chẳng gửi nhờ mây một cánh thư

Kim Oanh
***
Cỏ Xuân

Xanh biếc cỏ xuân mọc khắp nơi.
Trên thành ly loạn nắng chiều rơi.
Lênh đênh trời biển ba năm lẻ.
Chẳng gởi về nhà một lá thơ.

Phí Minh Tâm

Thứ Hai, 20 tháng 1, 2020

Đào Hoa Khê 桃花溪 - Trương Húc



Nguyên tác:         Dịch âm:

桃花溪                Đào Hoa Khê

隱隱飛橋隔野煙 Ẩn ẩn phi kiều cách dã yên
石磯西畔問漁船 Thạch cơ tây bạn vấn ngư thuyền
桃花盡日隨流水 Đào hoa tận nhật tùy lưu thủy
洞在清溪何處邊 Động tại thanh khê hà xứ biên
張旭                     Trương Húc
***

Chú giải: Phi kiều: cây cầu rất cao giống như bay. Yên: mây. Thạch cơ: cồn đá nổi lên giữa mặt nước. Tây bạn: bờ phía tây. Tận nhật: suốt ngày. Tùy lưu thủy: tùy theo dòng nước chảy. Biên: biên giới

Dịch thơ
Suối Hoa Đào 

Ẩn hiện cầu bay khuất khói mây
Hỏi thuyền đang đậu bến cồn tây:
Hoa đào suốt buổi trôi theo suối
Thế động phương mô bờ suối này?

Con Cò
***
Dịch Thơ: 

Suối Hoa Đào

Ẩn hiện cầu treo trong khói đồng
Đứng trên thềm đá hỏi ngư ông
Suốt ngày trôi nổi đào theo nước
Động ở bên nào dòng suối trong.

Phí Minh Tâm
Ghi Chú:
Dã yên: có lẽ là sương, hơi nước hơn là khói.
Đào Hoa Khê: Trung Hoa có một con suối tên Đào Hoa Khê trong vùng núi làng Đào Viên, huyện Thường Đức, tỉnh Hồ Nam 桃花溪, 桃园, 常德, 湖南, 中国.
***
Tao Hua Creek by Zhang Xu 

A suspended bridge appears and disappears in the country smoke
Standing on the west rocky cliff I ask the fishing boat
All day long cherry flowers flow with the water
Which side of the clear creek is the cave?

Notes:
Country smoke 野煙 dã yên is probably moisture in the air.
***
Suối Hoa Đào 

Cầu Bay ẩn hiện giữa ngàn mây 
Hỏi chủ ngư thuyền đậu bến tây: 
Suốt buổi hoa trôi trên mặt suối 
Lạch xanh cùng động ẩn đâu đây?

LạcThủyÐỗQuýBái

Mơ hồ, cầu hiện dưới màn sương,
Ghềnh đá bờ tây hỏi lái thuyền,
Hoa đào theo nước trôi man mác,
Phía nào mới thấy động đào nguyên?

Bát Sách.
***
Hoàng Xuân Thảo trả lời thay cho ngư phủ:
Lặng nhìn nước chảy với hoa trôi
Ngộ lẽ Vô Thường của đất trời
Luẩn quẩn một đời tìm kiếm mãi
ĐÀO NGUYÊN ở tại lòng ta thôi...


Hoàng Xuân Thảo
***
Đời là một thoáng chớp mắt thôi.
Vô Thường ‘có mất’ định luật Trời
Đứng đâu đứng đó, tìm chi mãi ?
Đào Nguyên trước mặt chẳng xa xôi ! 

Thanh Vân 
***
Suối Hoa Đào 

Ẩn hiện cầu bay phủ khói đồng
Bờ tây mỏm đá hỏi ngư ông
Hoa đào ngày suốt trôi theo nước
Động tại bên nào suối nước trong?


 Lộc Bắc