Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Vũ Huy Phong. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Vũ Huy Phong. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 17 tháng 2, 2024

Những Mùa Xuân


Mùa Xuân Đinh Mùi năm 1967.
Lúc bấy giờ, Tôi vừa là sinh viên của Trường Đại Học Khoa Học Sài Gòn, vừa là Giáo Sư Dạy Giờ cho các trường trung học tư thục và bán công trong phạm vi tỉnh lỵ Bình Dương, quê hương của Tôi và một số trường trung học tư thục ở Sài Gòn và Gia Định.
Theo thông lệ, trước ngày đưa Ông Táo về Trời, Tôi đã về quê Bến Cát, Bình Dương để chuẩn bị đón Tết cùng gia đình.
Nhưng năm nay, Tôi quyết định ỏ lại Sài Gòn ăn Tết cùng gia đình của một người bạn, vì mấy cô em gái của người bạn nầy có cho Tôi biết: " Tết năm nay trong gia đình họ sẽ có một người con gái trẻ, đẹp từ Pháp về thăm và cùng đón Xuân với gia đình và họ sẽ giới thiệu cho Tôi được làm quen".

Sự quyết định ở lại Sài Gòn ăn Tết của Tôi đã làm cho cha mẹ và các anh chị em trong gia đình của Tôi đã tỏ ra phiền giận Tôi rất nhiều.
Phần Tôi, mặc dù chưa biết mặt "Người Đẹp" mà Tôi sẽ hân hạnh được quen, nhưng trong lòng của Tôi như cứ bồn chồn, đứng ngồi không yên và lúc nào cũng lo lắng chờ đợi....
 
Thế rồi việc gì sẽ đến cũng phải đến..... Tôi đã gặp một người con gái Bắc trẻ đẹp, duyên dáng, vui vẻ, nho nhỏ xinh xinh, nhất là giọng nói Bắc của "Hà Nội Ba Mươi Sáu Phố Phường, của Hồ Hoàn Kiếm, của Ngàn Năm Văn Hiến" đã làm cho Tôi chất ngất say mê ngay sau khi vừa mới gặp mặt.....
Là một người thanh niên với 24 tuổi đời, Tôi đã từng gặp và quen với với những "Bông Hoa Biết Nói" thuộc mọi lứa tuổi, thuộc mọi thành phần khác nhau trong xã hội, và khi đứng trước những bông hoa biết nói nầy, Tôi đã luôn luôn tỏ ra bình tỉnh, hùng dũng và đầy tự tin.... Thế mà ngày hôm nay, khi đứng trước người con gái Bắc trẻ đẹp nầy, Tôi lại bị một nhát búa tình cảm vô hình quá nặng đập vào đầu khiến cho Tôi cứ bám sát theo Nàng như một sợi dây chặt không đứt, bứt không rời, càng ngày càng nhiều gút mắc..... và trong đầu cứ luôn luôn mơ ước: "Nàng sẽ là một người Bạn thân ái, một người Tình đễ thương và là một người Vợ dịu hiền sau nầy"… Người con gái Bắc trẻ đẹp từ Paris về Việt Nam để dạy Pháp Ngữ cho các trường trung học Pháp tại Sài Gòn do sự giới thiệu của Trung Tâm Văn Hóa Pháp tại Việt Nam, do đó Nàng sẽ lưu lại Việt Nam lâu dài..... Đối với Tôi, đó là một dịp may, một hạnh phúc và sung sướng trong đời.
Vì biết Tôi có nhiều cảm mến đặc biệt đối với người con gái Bắc trẻ đẹp nầy cho nên mấy cô em gái và nhất là anh bạn thân của Tôi vẽ ra khá nhiều mục cho chương trình Du Xuân để Tôi có dịp làm quen và làm vui lòng Người Đẹp.
 
Sáng sớm ngày Mùng 4 Tết, trong lúc Tôi và Tôn Thất Đức  tên của anh bạn thân của Tôi) ngồi uống trà ở phòng khách, Đức với một vẻ mặt thật trang trọng nói với Tôi: " Phong nầy, hôm nay là ngày Tốt, chúng mình nên có một chuyến xuất hành Du Xuân đầu năm với Người Đẹp, Tao muốn Mầy phải là Đầu Tàu để có dịp lót đường và đánh bóng con người của Mầy trước mặt của Người Đẹp. Mầy là một thằng bạn xưa nay mang tiếng hào hoa, chịu chơi và chịu chi.... Tao thích Mầy ở điểm đó và hôm nay Tao xin đề nghị với Mầy một cuộc đi chơi ở Sài Gòn trước khi Mầy về quê Bến Cát, Bình Dương, Mầy có đồng ý không? ".

Riêng phần Tôi, lúc nào cũng muốn có nhiều dịp bên cạnh Người Đẹp nên không ngần ngại gì cả mà trả lời ngay với Đức: " Được, được, hôm nay Tao xin đài thọ tất cả theo chương trình miễn sao có Người Đẹp cùng đi chơi với tụi mình cho vui..."
 
Ra vẻ hớn hở Đức nói ngay với Tôi: " Đương nhiên, đương nhiên là phải có Người Đẹp....chuyện đó có mấy đứa em gái của Tao lo rồi, mầy khỏi lo....Nầy nhé, theo chương trình, sáng nay chúng mình sẽ đi ăn sáng bằng món Bún Bò Huế ở quán ăn hiệu Đông Ba trong Cư Xá Lữ Gia gần Trường Đua Phú Thọ. Giá bán ở đây tương đối mắc, nhưng thức ăn ngon và khung cảnh đẹp, ngồi ở đây, Người Đẹp sẽ có cảm tưởng như đang ngồi ăn ở xứ Huế. Nếu như Người Đẹp có thắc mắc muốn tìm hiểu gì về xứ Huế thì sẽ có Tao thuyết trình....." Sau đó, chúng mình đưa Người Đẹp vào dạo chơi ở Sở Thú và Thảo Cầm Viên. Tại đây, Mầy nên nhớ rằng khi đi ngang qua các vườn hoa thì phải mời Người Đẹp cùng chụp ảnh cả bọn để làm kỷ niệm Đầu Xuân....khi đi ngang qua các hồ cá, chuồng cọp, chuồng gấu thì Mầy nên mua những thức ăn để Người Đẹp vui tay liệng cho thú ăn. Hành động nầy tuy nhỏ nhưng để chứng tỏ cho Người Đẹp thấy rằng Mầy là một người biết sống, chu đáo, lịch lãm, hào hoa và nhân ái..... Đến trưa thì mình sẽ mời Người Đẹp đi ăn trưa và phải đi ăn Cơm Tây. Muốn có một bữa Cơm Tây đúng nghĩa là chúng mình phải đến Nhà Hàng Brodard ở đường Tự Do....Sau khi ở Brodard ra, chúng mình sẽ làm một vòng ở Passage Eden và Cristal Palace.... tại đây, Mầy đừng quên mua tặng Người Đẹp một vài món quà nhỏ như một lọ dầu thơm, một vài xấp vải để may áo dài Việt Nam.... Sau đó, kéo nhau vào ăn kem ở Pôle Nord trước khi qua Rex mua vé vào xem một phim ngắn tình cảm cho nhẹ người và thoải mái. Khi chúng mình ở Rex ra thì trời cũng đã về chiều, lúc nầy, không có gì thích thú bằng cùng kéo nhau lên Tân Định thưởng thức món Bánh Cuốn Thanh Trì....Rồi thì chúng mình lại trở ra trung tâm Sài Gòn....dạo phố Lê Lợi, Hàm Nghi, Nguyễn Huệ và đến hóng mát ở Bến Bạch Đằng. Màn đêm bắt đầu buông xuống, kéo nhau về Chợ Cũ để ăn Hủ Tiếu Mỹ Tho ở quán Thanh Xuân đường Tôn Thất Hiệp trước khi cùng đến Phòng Trà Đêm Màu Hồng để thưởng thức giọng hát của Thái Thanh và Ban Nhạc Thăng Long....Gần nửa đêm, chúng mình sẽ vào Chợ Lớn và mời Người Đẹp một bữa ăn khuya mang sắc thái Trung Hoa ở đại tửu lầu Soái Kình Lâm.... và cuộc đi chơi coi như được chấm dứt sau bữa ăn nầy.... Ngày mai, Mầy có thể an tâm về quê với gia đình và sẽ gặp lại Người Đẹp dài dài sau Tết.
"Chương trình Du Xuân Đầu Năm của chúng tôi gồm có Người Đẹp, Tôi, Tôn Thất Đức và 3 cô em gái của Đức đã được diễn ra đúng như kế hoạch của Đức và các cơ em gái đề nghị và ngày hôm sau... " Tôi còn đúng một số tiền nhỏ cho chiếc bình xăng của chiếc xe Lambretta Twist 175 để trở về quê thăm gia đình. Sau Tết, Tôi trở lại Sài Gòn và gặp lại Người Đẹp và Nhóm Bạn Thân Ái.
 
Sau một thời gian quen nhau, chúng tôi trở thành một Đôi Bạn Thân Thiết. Đối với Tôi, Người Đẹp tỏ ra luôn luôn thông cảm, không đòi hỏi điều gì và chỉ mong ở Tôi một tình cảm chân thật dành cho Nàng.
Còn đối với anh bạn thân tên Tôn Thất Đức và 3 cô em gái từ lớn đến nhỏ mang các tên Tôn Nữ Vọng Cảnh, Tôn Nữ Kim Long và Tôn Nữ Thiên Hương thì Tôi hoàn toàn không thoát ra khỏi quỹ đạo " Du Ngoạn Tập Thể " của họ có kèm theo Người Đẹp về từ Pháp Quốc..... Họ luôn luôn tự cho rằng họ là những kẻ có công giúp cho Tôi quen được với Người Đẹp và bây giờ họ có quyền thừa hưởng những đãi ngộ mà Tôi có bổn phận phải dành cho họ.
Thú thật Tôi không bao giờ quên ơn họ và sẵn sàng trả ơn cho họ mỗi khi họ yêu cầu.
Tôi là một người xưa nay có tiếng là " thường hay chìu bạn và rất lịch sự với Phái Đẹp " , cho nên những số tiền có được do công lao dạy học của mình, những khoản tiền phụ cấp hàng tháng của cha mẹ dành cho, kèm theo những số tiền vay mượn của các anh chị em trong gia đình, vay mượn của bạn bè, đồng nghiệp.... đã lần lượt đổ vào các tiệm cà phê, kem như Pôle Nord, Mai Hương... những nhà hàng như Kim Sơn, Thanh Thế, Brodard, Givral, Mai Lan Đình, Arc En Ciel...những quán ăn nem, bì ở Thủ Đức, Lái Thiêu... những nhà hàng sang trọng ở Vũng Tàu bên cạnh sóng biển nhấp nhô cùng Người Đẹp và Nhóm Bạn Thân Ái của Tôi. 

 Thành thật công bằng mà nói, trong thời gian nầy, về mặt đối ngoại, Tôi là một thanh niên hào hoa phong nhã, thường xuyên có mặt tại các nơi sang trọng của Sài Gòn, Hòn Ngọc Viễn Đông. Tôi cảm thấy hãnh diện và hạnh phúc sung sướng bên cạnh Người Đẹp và ồn ào vui cười bên cạnh Nhóm Bạn Thân Ái tại các nơi phồn hoa đô hội nầy....

Thế nhưng, về mặt đối nội, Tôi là đứa con xin tiền cha mẹ nhiều nhất trong gia đình.... Tôi đã tìm mọi lý do khác nhau để nói dối với cha mẹ để xin thêm tiền… nào là xe bị hư, nào là phải mua thêm thuốc bổ máu, bổ óc, sách vỡ... Tôi có cái may mắn là đứa con học giỏi nhất nhà so với tất cả các anh chị em trong gia đình… cho nên có phần được cha mẹ thương chìêu hơn và cho Tôi thêm tiền mỗi lần Tôi xin mà không một chút đắn đo suy nghĩ.... Đối với các anh chị em ruột thịt trong gia đình thì Tôi là "Con Nợ" của tất cả mọi người... và những số tiền mà Tôi vay mượn của họ thì cuối cùng đều được "Cho Luôn", vì họ biết một cách chắc chắn là Tôi không thể nào có khả năng trả được.
 
Còn đối với tất cả bạn bè thân thiết và đồng nghiệp, ngoại trừ Tôn Thất Đức và 3 cô em gái của anh ta... đa số những người nầy thì người nào cũng được Tôi hân hạnh đến gõ cửa nhà mà vay tiền.... Tôi cũng có thêm được cái may mắn là được cảm tình và sự quý mến của bạn bè, đồng nghiệp... cho nên luôn luôn được họ sẵn sàng cho vay mượn tiền bạc mà việc hoàn trả thì không có thời gian quy định rõ rệt lúc nào...

Tôi là một người từ xưa đến nay chưa bao giờ tin ở bói toán và số mệnh, thế mà từ khi quen được với Ngưới Đẹp, mỗi lần cầm tờ báo lên xem là Tôi tìm ngay phần Tử Vi để xem Con Giáp của mình ra sao?
Ông chiêm tinh gia Huỳnh Liên đã nói về phần Tử Vi của Tôi như sau: "Tôi tuổi Quý Mùi...theo Nam Nhâm Nữ Quý... cho nên Tôi thường bị hao tài tốn của… nhưng của sẽ thay người vì bổn mạng Xấu... nhưng mai hậu sẽ Tốt, sẽ cưới được Người Vợ như Ý Muốn, có đầy đủ các đức tính Công, Dung, Ngôn, Hạnh và rất mực Thủy Chung ".

Lời nói của ông chiêm tinh gia Huỳnh Liên luôn luôn ám ảnh Tôi, đã làm cho Tôi có nhiều nghị lực, can đảm để tiếp tục đi chơi với Người Đẹp và Nhóm Bạn Thân Ái... Mỗi lần lái xe vào trạm xăng để đổ xăng ( có Người Đẹp ngồi ở phía sau ), mỗi lần chen lấn sắp hàng để mua vé xem hát, mỗi lần gọi bồi bàn đến tính tiền ở các quán ăn, nhà hàng... Tôi luôn luôn nghĩ đến lời nói của ông chiêm tinh gia Huỳnh Liên là lòng mình cảm thấy hạnh phúc sung sướng lạ thường.....
Rồi thời gian trôi qua, người con gái Bắc trẻ đẹp về từ Pháp đã trở thành một người bạn thân mến.... rồi một người tình dễ thương của Tôi.... và tình cảm của cặp đôi chúng tôi đối với người bạn thân mang tên Tôn Thất Đức cùng 3 cô em gái của Đức ngày càng thân thiết gắn bó hơn lên.....
 
Mùa Xuân Mậu Thân năm 1968.
Lúc bấy giờ Tôi đã bị động viên vào quân đội và đang học ở quân trường Thủ Đức. Vì tình hình chiến sự nặng nề xảy ra khắp nơi trên lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa, cho nên Tôi đã không gặp được Người Đẹp và Nhóm Bạn Thân Ái.
Ngày 1 tháng 12 năm 1968, tức khoản hơn một tháng trước mùa Xuân Kỷ Dậu 1969, một Đám Cưới chính thức được diễn ra tại nhà hàng Olympia ở đại lộ Lê Lợi, Sài Gòn giữa Tôi và người con gái Bắc trẻ đẹp mà Tôi đã hân hạnh quen vào Mùa Xuân Đinh Mùi năm 1967. Niềm mơ ước của Tôi đã trở thành sự thật. Tôi thầm cám ơn và ngưỡng mộ ông chiêm tinh gia Huỳnh Liên tài giỏi có một không hai trên cõi đời nầy.

Thế nhưng, trong ngày vui trọng đại nầy của chúng tôi lại thiếu vắng Tôn Thất Đức và Tôn Nữ Vọng Cảnh vì hai người đang du học ở Hoa Kỳ.
Và những mùa xuân kế tiếp thì vợ chồng chúng tôi cũng không gặp lại được đầy đủ những người của Nhóm Bạn Thân Ái, nếu có người nầy thì lại thiếu vắng người kia vì nhiều lý do khác nhau.
 
Mùa Xuân Tân Mùi năm 1991.
Tức là 24 năm sau, tại Ba-Lê, Kinh Thành Ánh Sáng, vợ chồng chúng tôi đã vui mừng, hạnh phúc và hân hạnh đón tiếp đầy đủ tất cả mọi người của Nhóm Bạn Thân Ái: Tôn Thất Đức cùng vợ và Tôn Nữ Vọng Cảnh cùng chồng đến từ Hoa Kỳ... Tôn Nữ Kim Long cùng chồng đến từ Canada... Tôn Nữ Thiên Hương cùng chồng và 2 con đến từ thành phố Lyon ( Pháp Quốc ).

Chúng tôi vui mừng gặp lại nhau, nhưng niềm vui không được trọn vẹn trên nét mặt của mọi người. Tất cả không ai nói ra, nhưng riêng Tôi, Tôi nghĩ rằng: " chúng tôi đang có cùng một tâm trạng, đang cùng mang một nổi buồn thầm kín trong lòng là nhớ về Sài Gòn và thương nhớ Quê Hương Việt Nam với bao Kỷ Niệm Thật Đẹp của những năm tháng xưa đã qua thuở nào....".

Rồi từ đó, cứ mỗi độ Xuân về, chúng tôi gửi cho nhau những tấm thiệp chúc Xuân, gọi điện thoai cho nhau, nhắc lại những kỷ niệm của Sài Gòn năm xưa...

Mùa Xuân Quý Mùi năm 2003.
Tại Toronto (Canada), gia đình Tôn Nữ Kim Long đã tiếp đón đầy đủ chúng tôi sau 36 năm kể từ ngày gặp nhau đầu tiên của vợ chồng chúng tôi ở Sài Gòn… mặc dù tuổi đời đã chồng chất nhưng niềm vui vẫn còn... vẫn còn dù không trọn vẹn...

Rồi mỗi độ Xuân về... lại tiếp tục gọi cho nhau... chúc mừng nhau và nhắc lại những kỷ niệm xưa năm nào...
Mùa Xuân Ất Mùi năm 2015, tức 48 năm sau của cuộc gặp gỡ định mệnh mà chúng tôi đã trở thành vợ chồng... tại thành phố New-York ( Hoa Kỳ ), vợ chồng Tôn Thất Đức và vợ chồng Tôn Nữ Vọng Cảnh đã tiếp đón đầy đủ chúng tôi... rồi lại vui mừng và tiếp tục vui mừng... Lần nầy, Tôn Nữ Thiên Hương đề nghị : " Năm 2018 sắp tới sẽ kỷ niệm 50 năm đám cưới của anh chị Phong, vợ chồng tụi em sẽ tình nguyện tổ chức cho anh chị tại Lyon, em yêu cầu mọi người phải có mặt... vì đó là LỄ CƯỚI VÀNG...Mọi người đều vui cười và đồng ý..".

Nhưng rồi những tin buồn lại liên tiếp xảy ra: Tháng 2 năm 2016, Tôn Thất Đức qua đời vì tai nạn xe...tháng 6 năm 2016, chồng của Tôn Nữ Vọng Cảnh qua đời vì chứng bệnh Ung Thư Gan...Tháng 1 năm 2017, Tôn Nữ Thiên Hương qua đời vì Bệnh Tim và tiếp theo tháng 8 năm 2017 chồng của Tôn Nữ Kim Long qua đời vì bị Đột Quỵ...
 
Với những nỗi buồn liên tiếp xảy ra như vậy...Năm 2018, chúng tôi không có tổ chức Kỷ Niệm 50 năm ngày Thành Hôn Lễ Vàng.

Và ngày 1 tháng 12 năm 2019, chúng tôi tổ chức cùng các con và các cháu KỶ NIỆM 51 NĂM ngày THÀNH HÔN... thật đơn giản và để tưởng nhớ đến những người bạn của Nhóm Bạn Thân Ái đã qua đời...Xin mãi mãi nhớ thương các bạn...

Ba-Lê, những ngày của cuối tháng 12 năm 2019
Nguyễn Vũ Huy Phong


Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2023

Trời Cao Có Mắt...Tôi Tin Có Thượng Đế


Theo như thông lệ hàng ngày của vợ chồng chúng tôi: Buổi sáng thức dậy, vệ sinh cá nhân, ăn điểm tâm sáng, một vài động tác thể dục dưởng sinh khoảng từ 15 đến 30 phút ... rồi, khoảng từ 10 giờ 30 phút, chúng tôi di tản bộ một vòng qua các đường phố nơi chúng tôi đang cư ngụ trong khoảng 30 phút rồi trở về nhà ... và bắt đầu cho một ngày sinh hoạt. (sinh hoạt nầy được tiến hành đều đặn từ thứ hai đến thứ sáu trong tuần ... hai ngày cuối tuần, thứ bảy và chủ nhựt thì hoàn toàn dành cho các con, các cháu và bạn bè, anh chị em trong gia đình của vợ tôi. Tùy theo hứa hẹn, hai ngày cuối tuần sẽ dành cho ai theo lịch trình đã có ước tính trước rồi).

Hôm nay, có một sự việc đặc biệt xảy ra : Sau khi đi một vòng trở về nhà, mở thùng thơ bưu điện (như thường lệ) trước khi lên nhà riêng, căn nhà (hộ) nhỏ ở lầu 1 trong một khu chung cư có 4 căn với 2 tầng lầu mà tầng trệt (rez de chaussée) là một căn hầm (cave) chứa đồ vật dụng chung cho 4 căn nhà phía trên. Trong thùng thơ, không có thơ mà chỉ có một mảnh giấy nhỏ loại giấy quảng cáo của một ngôi nhà thờ Công Giáo nằm cùng đường với chung cư của chúng tôi (cách khoảng 300 mét) ... và mảnh giấy giới thiệu có nội dung như sau " Từ nay, nhà thờ sẽ tiếp nhận các quần áo cũ, nón, vớ, găng-tay, giầy, dép cũ ... các vật dụng nầy sẽ được chuyển giao lại cho các cơ sở từ thiện Secours - Catholiques ".

Thực ra thì tại thành phố nơi chúng tôi cư ngụ, cũng đã có một số địa điểm tiếp nhận các vật dụng kể trên cho các cơ quan từ thiện, như so với tư gia của chúng tôi thì hơi quá xa, cho nên chúng tôi cũng ngại ngùng trong việc mang đồ vật đến đó và cũng là lý do làm cho chúng tôi luôn luôn tỏ ra rất ngại trong việc kiểm soát lại, thu xếp lại các đồ dùng cũ kỹ lâu ngày cần phải loại bỏ đang có thật nhiều trong nhà.
Nhưng bây giờ, gần cạnh bên nhà có một địa điểm thu nhận đồ đạc cũ đã làm cho chúng tôi (đúng ra là Tôi) có can đảm, có nhiều nghị lực thực hiện công việc mà từ lâu mình muốn làm nhưng chưa làm được ... và hôm nay, Tôi quyết định bắt tay ngay vào việc nầy.

Sau khi ăn cơm trưa xong, nghỉ ngơi khoảng 30 phút là Tôi bắt đầu làm việc ngay : Trong lúc dọn dẹp, sắp xếp lại các vật dụng thì tình cờ Tôi tìm thấy lại " MỘT ĐÔI GIẦY CŨ " mà cách đây hơn 10 năm Tôi đã được người con trai tặng cho ... và đôi giầy nầy đã để lại cho Tôi một DẤU ẤN KỶ NIỆM thật đặc biệt trong đời.

Nhưng có một điểm quan trọng mà Tôi muốn được xin thưa rằng: Ở trên đời nầy, không phải hoàn toàn tuyệt đối cho tất cả mọi người ... nhưng có một số người, trong cuộc đời của riêng mình, vì duyên, vì số, vì định mệnh ... đã có một số sự việc xảy đến với mình mà chính mình không thể ngờ được mà mình phải xem đó là một HUYỀN BÍ ... xin được tạm gọi đó là Ý TRỜI ... và trong số những người đó có trường hợp của cá nhân Tôi, việc đó qua MỘT ĐÔI GIẦY mà người con trai của Tôi đã tặng cho mà Tôi xin phép được kể dưới đây.

" Cầm trên hai tay hai gói quà ( 1 gói nhỏ và 1 gói lớn ), đứng trước mặt cả hai vợ chồng chúng tôi, con trai của chúng tôi nói : Thưa Ba, Mẹ, hôm nay con xin tặng Ba, Mẹ mỗi người một món quà.
Đưa gói quà nhỏ cho vợ tôi và gói quà lớn cho Tôi và con trai chúng tôi nói : Ba, Mẹ mở ra xem đi.
Vợ của tôi mở ngay gói ra xem : đó là một chai dầu thơm.
Tôi cầm gói quà nhưng không mở ra xem mà Tôi hỏi ngay con tôi : Ba muốn biết là con tặng cho Ba món quà gì trước khi Ba mở gói quà ra xem có được không ?

Không trả lời câu hỏi của Tôi, con trai của chúng tôi trịnh trọng nói : Thưa Ba, con có một việc muốn thưa riêng với Ba về vấn đề quà tặng, Ba có cho phép con nói, có được không Ba ?
Tôi bình thảng nói : Được, con cứ tự nhiên nói, Ba nghe.
Con trai của chúng tôi nói : Thưa Ba, trước đây ở Việt Nam, con còn quá nhỏ, con không biết, không có nhận xét được về Ba, nhưng ở Pháp, khi con lớn lên và khi con biết suy nghĩ, nhận xét thì con thấy, Ba là một người không chú trọng, không quan tâm nhiều đến vấn đề ăn mặc, chưng diện, không chú trọng đến quần áo, giầy dép, đồng hồ ... Hôm nay con xin tặng Ba một đôi giầy, con không dám nói đến giá cả tiền bạc, nhưng con xin thưa, đây là một đôi giầy thuộc loại tốt, đẹp và có giá trị thời trang, xin Ba nhận ... và từ nay cứ xử dụng thoải mái, đừng lo lắng, tiết kiệm, hạn chế những quà tặng mà con tặng cho Ba ... đồ dùng là để mình xử dụng, để xài ... cứ xài hàng ngày chứ không cần phải chờ đến các dịp lễ, tết ... Ba mở ra xem đôi giầy đi Ba.


Tôi mở gói quà ra xem : Đó là một đôi giầy da hiệu J.M. Weston. Một đôi giầy số 40, Tôi mang vào rất vừa vặn với đôi chân của mình. Với tôi, đó là một đôi giầy đẹp và hợp với đôi chân của mình.
Tôi nói : Cám ơn con, Ba hài lòng với đôi giầy nầy. Ba muốn bên trong của đôi giầy nầy, mỗi chiếc có 1 auto-collant hình Hoa Mai để làm kỷ niệm có được không con ?
- Dạ được. Con sẽ lo cho Ba ngay ngày mai việc nầy.

Ông bà, cha mẹ (và kể cả các anh chị em của chúng tôi trong gia đình sau nầy) theo " ĐẠO GIA TIÊN " tức là đạo thờ cúng tổ tiên ông bà.
Khi tôi còn trẻ, ở trong nhà, tôi chỉ nhìn thấy cha mẹ của chúng tôi có thiết lập một bàn thờ, trên đó có các ảnh của ông bà nội, ông ngoại của chúng tôi (là những người đã qua đời) ... và hàng năm thì có những ngày cúng giỗ và vào dịp Tết Nguyên Đán thì có cúng bái vào đêm 30 cuối năm gọi là cúng Giao Thừa và cúng thêm bốn ngày đầu năm (mùng 1, 2, 3 và 4). Ngoài ra, tôi không thấy có gì thêm.

Như trên tôi đã trình bày, gia đình của chúng tôi theo Đạo Gia Tiên, cho nên từ khi có mặt tại Pháp sau Biến Cố Ngày 30 Tháng 4 Năm 1975, tôi hoàn toàn không tham gia sinh hoạt ở các cơ sở tôn giáo như chùa, nhà thờ, giáo xứ, thánh thất, tịnh xá, đạo tràng ... mặc dù tại Pháp, các cơ sở tôn giáo đã hoạt động rất mạnh mẽ và cộng đồng người Việt Nam tham gia rất đông đảo.

Thỉnh thoảng Tôi cũng có đến các cơ sở tôn giáo kể trên (nhưng rất ít và hạn chế). Thật ra, tôi chỉ đến khi nào có dịp được các bạn bè thân hữu mời đến tham dự các buổi lễ cầu siêu, cầu nguyện, giỗ chạp của thân nhân ... Nói tóm lại, tôi là một người theo Đạo Gia Tiên chứ không phải là một người theo Đạo Phật, không phải là một Phật Tử và ngôi chùa mà tôi có dịp đến nhiều lần là CHÙA KHÁNH ANH ở thành phố BAGNEUX thuộc ngoại ô của thủ đô Ba-Lê.

Hôm nay là ngày kỷ niệm " Sinh Nhựt 3 Tuổi " của một đứa cháu Ngoại Gái của chúng tôi, và buổi tiệc sinh nhựt được tổ chức tại nhà của vợ chồng con gái ở một vùng ngoại ô của Ba-Lê.
Đồng thời, hôm nay, tôi cũng được mời tham dự " Buổi Cúng Đúng Một Năm " của một người bạn trong cộng đồng tại Chùa Khánh Anh ở thành phố Bagneux.

Vợ của tôi đã rời khỏi nhà từ sáng sớm cùng vợ chồng của con trai để đến thẳng nhà vợ chồng con gái cho buổi tiệc Sinh Nhựt Cháu Gái ... Riêng tôi, sẽ đến sau và muộn hơn vì tôi tôi phải đến tham dự buổi lễ tôn giáo ở chùa Khánh Anh.
Trước tiên là phải tham dự một buổi lễ tôn giáo và sau đó tham dự sinh nhựt của cháu gái cho nên hôm nay tôi ăn mặc rất trịnh trọng và mang đôi giầy J.M. Weston của con trai tặng và hôm nay cũng là lần đầu tiên tôi xuất hành với đôi giầy mới nầy.

Buổi lễ tôn giáo tổ chức ở chánh điện từ 11 giờ đến 12 giờ và sau đó là bữa ăn trưa chay ở dưới nhà ... Tôi chỉ xin tham dự buổi lễ ở chánh điện mà thôi.
Cũng như tất cả mọi người, trước khi bước chân lên chánh điện ở lầu 1, tôi xếp đôi giầy ở khu vực giầy dép nơi cầu thang.
Buổi lễ chấm dứt, mọi người lần lượt xuống nhà để dùng cơm trưa, còn tôi thì xuống nhà lấy giầy để đến nhà của vợ chồng con gái để tham dự tiệc Sinh Nhựt.
Một bất hạnh đã xảy ra cho tôi: " ĐÔI GIẦY J.M. WESTON của Tôi, không cánh mà đã bay mất ".
Không tìm thấy đôi giầy của mình, nhưng tôi không biết phải làm sao, chỉ biết ngồi chờ cho tất cả mọi người lấy xong giầy dép của họ và còn lại một đôi giầy duy nhất không có chủ nhân nào nhận ... tôi nghĩ rằng chắc chắn CHỦ NHÂN CỦA ĐÔI GIẦY NẦY đã LẤY CẮP ĐÔI GIẦY J.M. WESTON của tôi rồi. Đây là một đôi giầy không thật cũ cũng không thật mới. Tóm lại, đây chỉ là một đôi giầy thuộc loại rẻ tiền và bình thường ... Tôi đành phải mang đôi giầy nầy vào chân và rời khỏi chùa Khánh Anh.
Người đã lấy cắp đôi giầy của tôi và là chủ nhân của đôi giầy cũ để lại cho tôi, tôi xin phép được đặt cho ông ta tên là Lương Nhân và mang họ Bất, tức là ông BẤT LƯƠNG NHÂN.

Vừa bước chân vào nhà, con trai của tôi nhìn tôi từ đầu đến chân và ngạc nhiên hỏi: " Ba, hôm nay sinh nhựt của Phương Dung, Ba ăn mặc kẻng và chiến quá mà tại sao Ba lại mang đôi giầy cũ ... còn đôi giầy mới con tặng cho Ba đâu, Ba lại không mang ?
Tôi buồn bã trả lời : Ba vừa đi chùa Khánh Anh ở Bagneux và đã bị mất đôi giầy mới con cho ở đó rồi và đôi giầy cũ nầy là của thằng ăn cắp để lại, Ba phải đành mang vào chân để về nhà ... Xui quá !
Không tỏ vẻ buồn bực mà con trai của tôi lại vừa mĩm cười vừa nói : Trời ơi ! ở chùa, ở chỗ từ bi, bác ái mà người ta cũng ăn cắp giầy dép của nhau ...người ta không có lòng từ tâm, thiện tâm chút nào sao Ba ? Thôi, không sao đâu Ba, để tuần sau Con sẽ mua cho Ba đôi giầy khác ... hôm nay, coi như Ba đã cúng dường một đôi giầy.
Tôi trả lời ngay với con tôi : Thôi con, việc đó tính sau đi ... Ba sẽ trở lại các chùa để tìm lại đôi giầy của Ba. Nếu Trời Phật thương và linh thiêng thì Ba sẽ tìm lại được đôi giầy của Ba.

Hàng tuần, vào hai ngày cuối tuần, tức là thứ bảy và chủ nhựt, Tôi, một mình đích thân lái xe đến các chùa trong phạm vi Ba-Lê và các vùng phụ cận, quan sát các nơi để giầy dép của các thiện nam tín nữ coi có đôi giầy của mình không.
Mỗi lần rời khỏi nhà, lái xe đến các chùa, khi ngồi vào xe bắt đầu nổ máy lên đường, tôi luôn luôn khấn nguyện như sau :
" Kính thưa Thượng Đế, ông là Đấng Linh Thiêng, Đấng Toàn Năng, xin ông hãy giúp Con tìm lại được đôi giầy của Con. Con không phải là một Phật Tử, nhưng Con nghĩ rằng, chùa là nơi tôn nghiêm, là nơi thể hiện lòng từ bi, bác ái, thiện tâm, thiện đức và Con đã đến chùa với lòng thành kính đối với Ngài và với những người quá cố. Thật sự, khi Con bị mất một đôi giầy, Con không tiếc là mình bị mất một đôi giầy đáng giá về tiền bạc, nhưng Con nghĩ rằng, nếu Con bị mất đôi giầy ở chùa thì Ngài đã BẤT CÔNG đối với Con ... Con cầu xin Ngài hãy chứng giám cho lời cầu xin của Con và xin Ngài hãy chứng tỏ cho Con thấy được một SỨC MẠNH HUYỀN NĂNG TÔN GIÁO VÔ BIÊN của Ngài, tức là cho Con tin là có THƯỢNG ĐẾ, thưa Ngài, Ngài Thượng Đế .."
Hơn 2 tháng trôi qua, tôi hoàn toàn vô vọng không tìm lại được đôi giầy của mình ... vợ và các con của tôi khuyên tôi nên bỏ cuộc mà trở về với cuộc sống bình thường của mình ... nhưng tôi quyết định TIẾP TỤC TÌM KIẾM và KHÔNG BỎ CUỘC.

Tôi đã tham dự lễ an táng cho thân phụ của một người bạn thân ở nghĩa trang Thiais và hôm nay tôi được mời tham dự buổi lễ
" Cúng Thất 49 Ngày " cho người quá cố ở chùa Khánh Anh (Bagneux).
Buổi lễ được diễn ra bình thường như hầu hết các buổi lễ khác đã được tổ chức : lễ cúng bái ở chánh điện từ 11 giờ đến 12 giờ và sau đó là bữa ăn trưa chay ở dưới nhà.
Tôi hứa với gia đình của người bạn là tôi đến tham dự buổi lễ cúng bái chứ không ăn cơm trưa.
Lần nầy đến chùa Khánh Anh, tôi vẫn mang đôi giầy cũ của ông Bất Lương Nhân và cũng khấn nguyện trong đầu là cầu mong Thượng Đế giúp cho tôi tìm lại được đôi giầy đã bị mất cắp của mình.
Tôi đến cũng hơi trễ, quan sát khu vực để giầy dép ... không thấy đôi giầy của mình. Tôi bỏ giầy ở một góc cầu thang và trèo lên chánh điện tham dự cuộc lễ bái.

Khu chánh điện đông nghẹt người, vì hôm nay có nhiều gia đình khác nhau cùng tổ chức lễ bái, cầu siêu và cúng thất do chính Hòa Thượng Thích Minh Tâm làm chủ lễ.
Phía vách sau cùng của chánh điện có một số người đứng. Còn khu vực gian giữa thì các thiện nam tín nữ ngồi, quỳ bái lạy cầu nguyện, đọc kinh.
Hầu hết mọi người, kể cả những người đang đứng đều cầm trên tay kinh, sách, nhang đèn. Tôi đứng ở cuối vách chánh điện, phía sau cùng và gần cầu thang xuống nhà, bên cạnh những người đồng hương Việt Nam hoàn toàn xa lạ không quen biết. Tôi đảo mắt nhìn vào phía trong gian giữa, thấy một vài người bạn quen, kể cả vợ chồng anh bạn thân ... họ đang hành lễ và đọc kinh trong tư thế thật nghiêm trang, mắt hướng về bàn Chư Phật cho nên họ không nhìn thấy tôi.

Vì không phải là một Phật Tử mà lại đến muộn cho nên tôi đứng trong tư thế thong thả, hai tay bỏ thòng chắp lại trước bụng.
Bất thần, có một người đàn ông, khoảng trên dưới 50 tuổi, ở khu giữa của chánh điện, từ từ bò ra phía cầu thang xuống nhà, trên tay cầm một bịch ny-lông màu xanh dương đậm ... khi đến khu vực cầu thang, ông ta đứng lên, khuôn mặt có vẻ nhăn nhó đau đớn trong tư thế thật hấp tấp, vội vã. Ông ta nhìn một lượt mọi người đang đứng ở cầu thang trong đó có tôi. Tự nhiên, ông ta nhìn ngay tôi và nói : " Anh cho tôi gửi bịch đồ, tôi đi toilette gấp, tôi sẽ trở lại ngay ".
Tôi đưa tay cầm lấy bịch ny-lông, còn ông ta thì hối hả chạy đến cầu thang xuống nhà.

Hơi tò mò, tôi mở hé bịch ny-lông ra và nhìn vào bên trong ... Thật bất ngờ, tôi thấy đôi giầy hiệu J.M. Weston. Tôi ngó ngay vào bên trong của một chiếc giầy và thấy ngay một auto-collant Hoa Mai. Tôi giật mình ... đây đúng là đôi giầy của chính tôi. Tôi quyết định xuống cầu thang ngay, mang ngay đôi giầy vào chân, thoát nhanh ra khỏi chùa, ra đường, vào xe và lái xe về nhà. Tôi đã tìm lại được đôi giầy đã mất tại nơi nầy cách đây hơn 2 tháng ... và ngày hôm nay, cũng tại nơi nầy, đôi giầy J.M. Weston mà con trai tôi đã tặng đang nằm lại trong đôi chân của tôi ... Quả thật THƯỢNG ĐẾ đã thương tôi và chứng giám cho lời cầu xin của tôi.

Qua sự việc tôi bị mất cắp mội đôi giầy và sau đó tìm lại được, tôi có những nhận xét và cảm nghĩ như sau xin phép trình bày :
* Sau khi mở bịch ny-lông và nhìn thấy ĐÚNG đôi giầy của mình, vì phía bên trong của chiếc giầy có vết tích đặc biệt do tôi làm dấu để kỷ niệm (Hoa-Mai). Đây là yếu tố quan trọng xác quyết cho chủ nhân của đôi giầy. Có lẽ hình dấu nầy cũng tương đối đẹp đối với ông Bất Lương Nhân cho nên ông cũng giữ lại mà không xóa bỏ đi ... điều nầy may mấn cho tôi.
* Nếu như tôi ở lại chờ gặp ông Bất Lương Nhân để tranh luận về " chủ nhân của dôi giầy " thì tôi lấy lý do gì để cho rằng đôi giầy nầy là của tôi ... và nếu như ông Bất Lương Nhân lớn miệng, to tiếng cãi chày cãi cối cho rầng đôi giầy nầy của ông ta trước mặt mọi người, thì chắc chắn tôi sẽ là người thua cuộc, vì khi ông Bất Lương Nhân giao bịch ny-lông nhờ tôi giữ giùm thì có những người đang đứng ở cầu thang nhìn thấy (mặc dù những người nầy không quen biết tôi và cả ông Bất Lương Nhân), nếu nhìn thấy thì chắc chắn có người sẽ đồng ý xác nhận ngay sự việc nầy.
* Việc tôi âm thầm rời khỏi chùa Khánh Anh, theo tôi, tôi đã hành động ĐÚNG, vì đối với một người tham lam, tiểu nhân thì tôi không nên hành động theo kiểu cách của MỘT NGƯỜI QUÂN TỬ.
* Tại sao ông Bất Lương Nhân không mang theo bịch ny-lông (trong đó có đôi giầy) với mình vào trong toilette ?
- Có lẽ khu vực toilettte không được rộng rãi, sạch sẽ ... ông Bất Lương Nhân sợ mang theo sẽ phải để bịch ny-long dưới sàn nhà và sẽ dơ bẩn bịch ny-lông chăng ?
- Hay là ông Bất Lương Nhân đang ở trạng thái quá vội vã, cấp bách cho việc giải quyết tiểu tiện, ông Bất Lương Nhân muốn được rảnh tay mà giải quyết nhanh chóng việc tiểu tiện nầy !!!
* Tại sao ông Bất Lương Nhân không gửi bịch ny-lông nầy cho người khác mà lại gửi nó cho tôi, vì lúc bấy giờ cũng có rất nhiều người đang đứng ở khu vực cầu thang như tôi ?
Phải thành thật mà nói, lúc bấy giờ, tôi là người duy nhất đang đứng trong tư thế thoải mái, nhàn hạ, hai tay chắp lại buông thòng trước bụng, trong khi các người khác thì trên tay họ, hoặc cầm kinh, sách hoặc cầm nhang đèn, hoặc chắp tay theo kiểu trang nghiêm bái, xá trước ngực.
Tóm lại, tôi là người đáng được ông Bất Lương Nhân giao cho nhiệm vụ giữ dùm bịch ny-lông. Chắc đây ĐÚNG LÀ Ý TRỜI.
* Khi tôi vừa ra tới ngoài đường, mở cửa xe, vào xe, nổ máy, bắt đầu rồ ga chuyển bánh thì cũng là lúc tôi nghe một hồi chuông lớn và dài ở chánh điện báo hiệu buổi lễ ở chánh điện đã chấm dứt.
* Khi ông Bất Lương Nhân trở lại cầu thang và không thấy tôi, ông Bất Lương Nhân sẽ nghĩ ngay trong đầu rằng : đôi giầy của mình đã bị ăn cắp bởi một thằng bất lương khốn nạn nào đó rồi ... vì có lẽ lúc bấy giờ ông ta nghĩ rằng đôi giầy J.M. Weston là đôi giầy của chính ông ta. Và có lẽ, sau một phút suy nghĩ tiếp theo, ông Bất Lương Nhân sẽ suy nghĩ lại rằng " trước đây, mình đã ăn cắp đôi giầy nầy của người khác và hôm nay mình bị một thằng khác nó ăn cắp theo sau đó. Âu cũng là số mệnh và Ý Trời ".
* Ông Bất Lương Nhân sẽ buồn bã cùng mọi người lần lượt xuống nhà lấy giầy dép và chờ ăn cơm chay trưa. Nhưng trường hợp của ông ta thì phải chắc chắn ngồi chờ cho tất cả mọi người lấy đúng giầy dép của họ ... và sau cùng, đôi giầy duy nhất còn lại không có chủ nhân của nó thì lúc bấy giờ ông ta mới dám đút chân vào mang ... và đây là việc mà tôi đã phải làm cách đây hơn 2 tháng ... và hôm nay tới phiên ông Bất Lương Nhân phải làm.
* Điều thú vị và bất ngờ là ông Bất Lương Nhân sẽ phải mang vào chân chính đôi giầy của mình mà cách đây hơn 2 tháng mà ông ta đã để lại khi ăn cắp đôi giầy của người khác, đó là đôi giầy J.M. Weston của tôi. Và hôm nay, chính chủ nhân của đôi giầy J.M. Weston đã lấy lại được đôi giầy của ông ấy và để lại đôi giầy cũ của ông Bất Lương Nhân cho ông Nhân ...
ĐÚNG LÀ TRỜI CAO CÓ MẮT ... và TÔI TIN CÓ THƯỢNG ĐẾ.

* Trước khi viết câu chuyện nầy lên các trang giấy, Tôi có kể câu chuyện nầy với một vài người bạn để nghe cho vui. Có người tỏ ra tức giận và nói : Tìm lại được đôi giầy của mình trong tay, sao ông không mang luôn về nhà đôi giày cũ của thằng ăn cắp cho nó đi chân không về nhà cho nó đáng đời nó.

* Tôi có thưa rằng:
- Chính tôi cố tình để lại đôi giầy cũ cho chủ nhân của nó.
- Chắc chắn nó sẽ không đi chân không về nhà đâu ông bà ơi ... nhà chùa tưởng nó bị người khác ăn cắp giầy, sẽ thương và tội nghiệp cho nó mượn một đôi giầy khác để mang về nhà.
- Riêng phần tôi, tìm lại được đôi giầy của mình là một điều may mắn, nhưng nếu tôi mang luôn đôi giầy của người khác về nhà thì tôi sẽ mang tội ăn cắp giầy của người khác. Và điều quan trọng hơn cả là nếu như ông Bất Lương Nhân (tức thằng ăn cắp) không thấy và lấy lại đôi giầy của chính mình thì nó sẽ nghĩ rằng (như tôi đã trình bày ở trên) : " Trước đây, nó ăn cắp một đôi giầy của một người nào đó, và bây giờ nó bị một thằng ăn cắp khác lấy đôi giầy nầy tiếp theo thôi, chứ nó không nghĩ rằng chủ nhân của đôi giầy bị nó ăn cắp ... nay đã lấy lại được đúng đôi giầy của mình ... Bất Lương Nhân phải hiểu và biết điều đó.

Ba-Lê, ngày 22 tháng 8 năm 2020.
Nguyễn Vũ Huy Phong.
(Bài viết nầy cách đây hơn 10 năm tôi đã có viết ... và hôm nay xin được viết lại lần thứ hai)