Link:
Thưa Tang Quyến, Thưa Quý Vị,
Chúng tôi, nhất hùng, thay mặt cho Hội Văn Nghệ Sĩ VNCH Hải Ngoại, xin kính viếng nhà thơ Lãm Thúy và thành thật chia buồn cùng gia đình. Tôi xin phép được chia sẻ vài kỷ niệm với nhà thơ Lãm Thúy lúc còn sinh tiền.
Thưa, với tôi, là văn hữu của nhà thơ Lãm Thúy, vừa là vinh dự vừa là cái Duyên. Câu chuyện thế này, tôi thường làm thơ rồi gửi lên diễn đàn điện tử. Ngày ngày vẫn có khen chê rồi một hôm tôi nhận được một comment với những lời khen có cánh, dưới comment ký tên Lãm Thúy, cái tên nghe vừa lạ vừa có chất thơ nên dễ nhớ. Một hôm, tình cờ ngồi chung bàn tiệc với một nhà văn, tôi đem chuyện ấy ra kể, ông ấy nói: “trời ơi, bà Lãm Thúy là Nhà Thơ nổi tiếng, là chủ tịch Văn Bút ở vùng này, ông không biết à?”. Về nhà, tôi nghĩ, mình viết văn làm thơ thì cũng cần gia nhập cái hội đoàn văn thơ nào chứ, thế là tôi viết Email hỏi: “Chị là CT Văn Bút vùng Hoa Thịnh Đốn phải không, nếu đúng vậy, tôi xin gia nhập cái hội này”. Mấy ngày sau tôi mới nhận được hồi âm, chị nói:”tôi đọc Thơ của anh đã lâu, còn gia nhập hội thì cần chờ thêm vài điều kiện và thời gian”, nói thế mà cả sáu tháng sau, chị mới mời tôi tham dự một buổi họp “gọi là Gia Nhập Văn Bút”. Cuối buổi, chị nói với tôi một câu mà tôi nhớ mãi: “Nhất Hùng cứ như con chim Phượng Hoàng, gia nhập Văn Bút thì con Chim này sẽ như được chắp dài thêm đôi cánh, nó sẽ bay xa bay cao lắm”, rồi kể từ sau ngày ấy, chị Lãm Thúy và tôi gắn bó như hai chị em, ngày nào cũng đàm luận Văn Thơ.
Khoảng tháng 10 năm 2019 có xảy ra một việc liên quan đến chị Lãm Thúy, chuyện cũng đáng xếp vào Giai Thoại Làng Văn. Số là thế này:
Tờ Việt Báo Online bỗng chạy tựa lớn:
VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC NHÀ THƠ LÃM THÚY
Lập tức, nhiều Văn Thi Hữu gọi phone, Email cho tôi hỏi tin. Tôi gọi phone cho chị nhiều lần nhưng điện thoại không reng nghĩa là không hoạt động. Vừa buồn vì THƯƠNG TIẾC vừa nghĩ đến trách nhiệm viết điếu văn vì chị là ĐỆ NHẤT PHÓ CHỦ TỊCH HỘI VĂN NGHỆ SĨ VN HẢI NGOẠI, tôi liền gõ máy Bài Thơ KHÓC LÃM THÚY.
Bài thơ này, tôi chưa kịp đọc điếu cho nhà thơ Lãm Thúy thì lại có tin: “Lãm Thúy chưa chết…Lãm Thúy chưa chết…Lãm Thúy còn sống… Thì ra tin đó chỉ là sự nhầm lẫn của Tờ Việt Báo Online mà thôi …họ đã rút bản tin ấy xuống…họ có Đính Chính…có Xin Lỗi…”. Còn gọi phone mà Lãm Thúy không bốc chỉ là tình cờ phone hỏng bất ngờ…..
Sau ngày ấy, chị có làm một bài thơ gọi là TẠ TẾ gửi nhất hùng. Thỉnh thoảng hai chị em vẫn cười và nhắc về giai thoại này.
Còn hôm nay - THÚY ĐÃ ĐI RỒI - THÚY ĐI THẬT RỒI. Tôi thử viết lại một bài Điếu Văn khác nhưng ý tứ cũng chẳng khác gì bài cũ. Hôm nay trước linh cửu nhà thơ Lãm Thúy, chúng tôi xin đọc lại trọn bài Điếu Văn mà tôi từng viết cho chị.
“KHÓC LÃM THÚY”
“Tin nghe như sét đánh ngang
Lãm Thúy đang sống chuyển sang từ trần”
Tài hoa là phải bạc phần???
Tô đời rót mật có ngần ấy thôi
Từ nay “Bắc Đẩu về ngôi”
Chợt ta bỗng thấy lẻ loi giữa đời
Khi buồn lúc chán cuộc chơi
Lấy ai xả giận cho vơi nỗi sầu
Còn ai ý hợp tâm đầu
Mạn đàm mấy chuyện trăng sao mây ngàn
Thi văn không bạn luận bàn
Không người nhẫn nhịn cái “gàn” của ta
Nhớ sao cái tánh hiền hòa
Mặc cho “thi bá” ba hoa chích chòe
Chỉ cười đôn hậu chẳng hề
Chau mày hờ hững phải nghe chuyện xàm
Đậm đà cái chất miền Nam
Ôn nhu hòa nhã như cam phận mình
Thật ra tác giả “Thâm Tình”
Biết thì biết hết, làm thinh đấy mà
Biết người mà cũng biết ta
Trọng tình trọng nghĩa hài hòa tâm giao
Từ nay, thôi vĩnh biệt chào
Về cùng “Từ Mẫu” tên vào thiên thu
Cỡi mây lướt gió vi vu
Tâm bình, trí thản ngao du suối đồi
Ôi thôi, “Thúy Đã Đi Rồi”
Văn đàn nay sẽ buồn ơi là buồn
Trời thu bất chợt mưa tuôn
Như muôn sợi nhớ khơi nguồn tiếc thương
Tử sinh dẫu biết vô thường
Nhưng đời ngắn quá, như sương đầu cành
Như bọt sóng nổi đầu gành
Mới cười nói đấy, giờ đành chia tay
“Tài mệnh tương đố” buồn thay
Đa tài yểu mệnh xưa nay lẽ đời
Lệ sầu tiễn bạn lên trời
Mai mình về đất, ai người khóc ta…
Trời Thu ảm đạm vàng pha
Trên cành, lá vẫn thiết tha chưa rời
Mượn “lục bát”, viết đôi lời
Gởi người tri kỷ về nơi vĩnh hằng
(nhất hùng)
Mai đây ở một nơi xa lắm, chị sẽ gặp lại “TỪ MẪU”, người mẹ mà chị yêu quý nhất trên đời, gặp lại người con gái đã rời khỏi vòng tay của chị rất sớm để cả một đời chị vẫn “CÒN NGUYÊN NỖI NGẬM NGÙI”, gặp lại những người bạn “THÂM TÌNH” nơi cõi vĩnh hằng, và Chị cứ như những cánh Hoa Đào đầu Xuân, ra đi mà không lời “TỪ BIỆT” với những người yêu thơ chị, những bằng hữu của chị.
Thưa quý vị, TỪ MẪU - CÒN NGUYÊN NỖI NGẬM NGÙI - THÂM TÌNH - TỪ BIỆT cũng là tựa đề 4 tác phẩm Thơ của nhà thơ Lãm Thúy.
*********
Lãm Thúy đã buông tất cả nhọc nhằn của cuộc đời ô trọc này để ngao du bên những đồi Sim tím, một màu mà chị hầu như bị mê hoặc cả một đời.
Thay mặt Văn Nghệ Sĩ VNCH Hải Ngoại - CHÀO VĨNH BIỆT NHÀ THƠ LÃM THÚY.
Nhất Hùng kính điếu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét