Thứ Hai, 27 tháng 1, 2020

Tranh Chúc Tết Vườn Thơ Thẩn




Trình Bày: Huỳnh Hữu Đức
***

Xuân Chúc

Xin hiệp lời chúc cả nhà Thơ Thẩn
Vui với khỏe trong năm Canh Tý
Sức sống dồi dào ,hồn thơ lai láng
Và hẳn nhiên vạn sự được như ý

Thái Huy


Trình Bày: Kim Oanh
***
Bài Họa
Mừng Xuân Canh Tý

Xuân vui thơ thẩn chúc cùng nhau
Canh Tý năm nay thắm đượm màu
Bằng hữu phun châu thơ cũng lẹ
Cô thầy nhả ngọc phú càng mau
Tình xưa mới đó thương ngày hội
Nghĩa cũ còn đây nhớ buổi đầu
Xướng họa lâu năm luôn tế nhị
Xuân vui thơ thẩn chúc cùng nhau...

Mai Xuân Thanh
Ngày 27/01/2020

***
Thơ Xuân bạn viêt gởi cho nhau
Canh Tý năm nay đẹp sắc màu
Vạn sự bình an - nhiều sức khỏe
Muôn điều may mắn - đến mau mau
Đêm dài vẫn nhớ tình xưa cũ
Tháng lạnh không quên bạn buổi đầu
Cụng chén chung vui chào Tết đến
Nâng ly cùng uống chúc mừng nhau…

Dương hồng Thủy
30/01/2020

***
Chúc Mừng Nhau

Muôn điều tốt đẹp chúc mừng nhau
Đời mãi tươi hoa rực thắm màu
Tết đón nhiều vui,già đến chậm
Xuân về lắm mới,trẻ vươn mau
Tan niềm khắc khoải thời xanh tóc
Kết nỗi hân hoan thuở bạc đầu
Nắng gió thanh tân,mùa ước vọng
Muôn điều tốt đẹp chúc mừng nhau.

Lý Đức Quỳnh

Xuân Thắm Tươi



Đón mừng Canh Tý góp đôi lời
Chúc cả mọi người, Xuân thắm tươi
Xuân đến Thanh Bình toàn thế giới
Xuân về Hạnh Phúc khắp muôn nơi
Tiền tài đừng sợ, luôn đầy túi
Danh vọng chớ lo, chức sẵn mời
Khỏe mạnh mẹ cha cùng cháu chắt
Thân Tâm An Lạc chẳng hề vơi!!

Tha Nhân
Camthành Jan 24, 2020

Xuân Về, Chợt Nhớ Chợt Quên…



Mới đó mà đã thành quen
Đón Tết Nguyên Đán ngoài thềm tuyết rơi
Xuân quê, là đông xứ người
Chút mùi nhang khói trong lời tiễn đưa…

Một năm qua nữa buồn chưa
Một năm qua nữa đếm thừa tuổi nhau
Chúc em như thuở ban đầu
Chúc tôi như thuở hương màu sắc xưa

Xuân mùa gió lạ đong đưa
Còn vương chút nắng vườn trưa nhớ người
Hôm qua ngồi dựa góc đời
Tóc mai từng sợi ngậm ngùi vướng tay

Hôm nay xuân lại về đây
Mà nghe thấm lạnh những ngày tháng qua
Thôi đành xuân của người ta
Đem về thắp lại hương trà ấm đêm

Xuân về, chợt nhớ chợt quên..!

Xuân Canh Tý, 2020
Durham, North Carolina
Nguyễn Chợ Vãng

Xuân Viễn Xứ


Bao năm viễn xứ chẳng giao thừa
Trừ tịch đêm buồn nhớ Tết xưa
Đất khách năm tàn, hoa tuyết trắng
Quê người tháng lụn, giọt mưa thưa
Nghênh Canh Tý đến, chung trà rót
Tiễn Kỷ Hợi đi, chén rượu đưa
Nốc cạn men cay mình tự hỏi
Xuân vui nước Việt tới hay chưa?

Duy Anh
Xuân Canh Tý 2020
 

Đêm Giao Thừa

(Ảnh của Tác Giả)

Phút cuối đón năm sang
Lo mâm cỗ khói nhan
Bàn thờ đầy vị quả
Thượt Dượt , Cúc tươi vàng

Gió thổi lạnh hai vai
Trời thăm thẳm tối dài
Hoa xuân rơi rụng vãi
Tiếng pháo nổ nhà ai

Nhớ bếp lửa than hồng
Dừa , Gừng được sấy hong
Ngào thơm mùi mức dẻo
Sát Mẹ mắt chờ trông

Đất khách đón giao thừa
Đồng hồ sắp tiễn đưa
Tìm dư hương chốn cũ
Ký ức những xuân xưa

Thuở ấy đã xa xăm
Non sông vợi cách ngăn
Hồn bên thềm lạc lỏng
Đã đóng lại một năm

Vọng tưởng cố hương thêm
Tìm đâu cảnh ấm êm
Mơ màng bờ kỷ niệm
Nỗi nhớ buốt màn đêm 


Minh Thuý
Đêm Giao Thừa

Xuân Đã Về!

( Vui Xuân nhớ về anh Cao Linh Tử)



Bài Xướng:
Xuân Đã Về!

Xuân đã về rồi -- Em biết không ?
Trên cành,đua nở trổ đầy bông
Lao xao,gió giởn bên đàn bướm
Nhộn nhịp, nắng đùa với lũ ong
Chim lượn tung bay ,trời trắng đục
Mặt hồ sóng gợn, nước xanh trong
Bâng khuâng một thoáng người xa xứ
Tự hỏi quê nhà ...Xuân đến không ?


songquang
***
Các Bài Họa:

Hẹn Ước

Dập dìu én liệng ở trên không
Rực rỡ nắng vàng khắp thảm bông
Gió tỏa hương hoa trêu lũ bướm
Nhị tung hạt phấn quyến đàn ong
Đất trời xao xuyến ngày xuân mới
Trai gái rộn ràng ánh mắt trong
Tha thiết trao nhau lời hẹn ước
Muôn vàn trở ngại cũng bằng không.


Phương Hà
***
Xuân Ư?

Hỏi còn xuân mãi? Nói rằng không
Xanh đỏ trắng vàng có chợ bông
Cờ xí rợp trời thay cánh bướm
Mùi xăng dậy đất đuổi đàn ong
Mười hai bến nước trăm phần đục
Một cõi ta bà mấy chỗ trong?
Thời buổi hoàng kim loang khắp xứ
Xuân lai xuân khứ cũng là không!


Cao Linh Tử
15/3/2018
***
Du Xuân

Trời cao thăm thẳm mấy tầng không,
Hương ngát núi rừng rực rỡ bông.
Lơi lả nàng hoa say đắm bướm,
Nồng nàn men nhụy thỏa tình ong.
Tuyết tan róc rách hồ xuân biếc,
Thác đổ rì rầm mạch suối trong.
Trong phút mơ màng say tỉnh khách,
Chuông chùa một tiếng xé hư không
!

Mailoc
3-14-18
***
Có Và Không


Tầm xuân vui thú có nên không
Được mất trên đời rối tựa bông
Nào phải tuổi già quên cánh bướm
Vẫn còn thi phú nhắc tình ong
Thâm trầm thi ý mang đùa cợt
Sâu sắc câu từ lắng đục trong
Phải trái nhân sinh đâu lẽ sống
Thế nào là sắc thế nào không


Quên Đi
***
Mưa Xuân


Trên trời gió lộng thấy mưa không
Sáng dậy đầy sân những cánh bông
Hoa rụng chồi xanh đâu thấy bướm
Lá rơi tơi tả chẳng nghe ong
Kênh đào sóng gợn lăn tăn đục
Giòng suối xuôi nguồn róc rách trong
Sâu lắng tình quê hương thắm thiết
Bên bờ vắng khách chuyến đò không!


Mai Xuân Thanh


Đào



Lỡ chân trót đã vào đây
Khóa buồng xuân để đợi ngày ĐÀO NON.

Đó là câu nói an ủi để trấn an Thúy Kiều của Tú Bà: Đợi ngày ĐÀO NON là đợi ngày vu quy, đợi ngày xuất giá về nhà chồng. ĐÀO NON là YÊU ĐÀO 夭桃, lấy ý trong chương Chu Nam của Kinh Thi bài ĐÀO YÊU 桃夭 như sau:

桃之夭夭, Đào chi yêu yêu,
灼灼其華. Chước chước kỳ hoa.
之子于歸, Chi tử vu quy,
宜其室家. Nghi kỳ thất gia.

Có nghĩa:
Cành đào non mơm mởn, nở rực rỡ trên cành. Như cô gái gả về nhà chồng, nên nhà nên cửa:

ĐÀO NON mơn mởn trên cành,
Như cô gái nhỏ xuân xanh đương thì.
Nhà chồng cô sẽ vu quy,
Nên nhà nên cửa vui khi lấy chồng.

Nên...
ĐÀO NON là cô gái trẻ, là một đóa YÊU ĐÀO, như cô Kiều đã tự ví mình với Kim Trọng là: 

Vẻ chi một đóa YÊU ĐÀO, 
Vườn hồng chi dám ngăn rào chim xanh. 

YÊU ĐÀO 夭桃 còn được nói thành ĐÀO YÊU cũng cùng một nghĩa, như trong truyện Nôm khuyết danh Phương Hoa - Lưu Nữ Tướng : 

Nàng rằng :" Từ thuở tượng kỳ, 
ĐÀO YÊU vẹn ước, kịp thì nghi gia". 

ĐÀO NON cũng chỉ cô gái trẻ đi lấy chồng, như khi Kim Kiều tái hợp. Sau khi "Tàng tàng chén cúc dở say" Thúy Vân đã nói với Thúy Kiều rằng : 

Qủa mai ba bảy đương vừa, 
ĐÀO NON sớm liệu xe tơ kịp thì. 

ĐÀO NON còn được gọi là ĐÀO TƠ. Ta hay nghe nhóm từ "Đào Tơ Liễu Yếu" để chỉ các cô gái đẹp mới lớn chân yếu tay mềm. Trong Truyện Kiều, cụ Nguyễn Du đã gọi thời kỳ mới lớn nầy của các cô là "Sen Ngó Đào Tơ" khi Kim Kiều "Cùng nhau giao bái một nhà, Lễ đà đủ lễ đôi đà đủ đôi", và khi " Động phòng dìu dặt chén mồi, Bâng khuâng duyên mới ngậm ngùi tình xưa" thì cụ lại hạ câu : 

Những từ SEN NGÓ ĐÀO TƠ, 
Mười lăm năm mới bây giờ là đây! 

ĐÀO NON cũng còn được gọi là THƠ ĐÀO, như lời của Thúy Kiều than vãn với Vương Bà trước lúc lên đường theo Mã Giám Sinh. Khi " Bề ngoài chủ khách dập dìu, Một nhà huyên với một Kiều ở trong" thì nàng đã than rằng : 

Hổ sinh ra phận THƠ ĐÀO, 
Công cha nghĩa mẹ kiếp nào trả xong?! 
Lỡ làng nước đục bụi trong, 
Trăm năm để một tấm lòng từ đây! 

... và lời gởi gắm Thúy Kiều của Vương Viên Ngoại với Mã Giám Sinh là :

Chút thân liễu yếu THƠ ĐÀO,
Dớp nhà nên phải giấn vào tôi ngươi.
Từ đây góc bể ven trời,
Nắng mưa thui thủi quê người một thân.
Nghìn tầm nhờ bóng tùng quân,
Tuyết sương che chở cho thân cát đằng...

Ngoài Yêu Đào, Thơ Đào, Đào Non ... để chỉ các cô gái đương độ xuân thì ra, ta còn có từ ĐÀO LÝ 桃李 là cây đào và cây mận cũng dùng để chỉ hình vóc mảnh mai của các cô gái, như khi Thúy Kiều bị Khuyển Ưng bắt về giao cho Hoạn Bà phải chịu ba mươi hèo gia pháp. Cụ Nguyễn Du đã thương tiếc bằng câu:

Xót thay ĐÀO LÝ một cành,
Một phen mưa gió tan tành một phen !


Ngoài ra ĐÀO LÝ 桃李 còn thường dùng để chỉ học trò giỏi hoặc những người tài giỏi. Theo " Tư Trị Thông Giám đời Đường Võ Tắc Thiên Cửu Trị Nguyên Niên : Tể Tướng Địch Nhân Kiệt trước sau đã tiến cử cho triều đình mấy chục người tài giỏi bao gồm cả các quan viên và tướng lãnh. Vì thế, nên người đời xưng tụng ông ta là :"Thiên hạ ĐÀO LÝ tấc tại công môn hĩ 天下桃李,悉在公门矣". Có nghĩa :" ĐÀO LÝ trong thiên hạ, đều ở cửa của ông mà ra cả !". Trong Cung Oán Ngâm Khúc của Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều có câu :

Sân ĐÀO LÝ mây lồng man mác,
Nền đỉnh chung nguyệt gác mơ màng.

Còn trong Lâm Tuyền Kỳ Ngộ (Bạch Viên Tôn Các) thì viết rằng :

Cửa chen ĐÀO LÝ người sum họp,
Nhà chật trân châu của đãi đằng.


Về ĐÀO NGUYÊN 桃源 thì theo "Đào Hoa Nguyên Ký" của Đào Tiềm đời Tấn kể rằng:

Năm Thái Nguyên của Hiếu Võ Đế đời Đông Tấn, có một người ở đất Võ Lăng, làm nghề đánh cá độ nhật. Một hôm, ông ngược theo dòng sông đi về phía đầu nguồn. Không biết đi được bao lâu, bỗng thấy hai bên bờ sông toàn là rừng hoa đào ngào ngạt hương thơm trên những thảm cỏ xanh bát ngát. Khi đến đầu nguồn là một tòa núi lớn, nguồn nước từ trong hang núi chảy ra, và có ánh sáng thấp thoáng ở phía bên kia hang động. Ông bèn bỏ thuyền, men theo hang động mà đi độ vài mươi bước, thì thấy hang động mỗi lúc một rộng ra và sáng hơn lên. Khi ra đến bên ngoài thì như là lạc vào một thế giới khác. Đất lành đường rộng, ruộng lúa phì nhiêu, nhà cửa khang trang sạch sẽ. Gái trai già trẻ ăn mặc tươm tất chỉnh tề, gặp nhau chào hỏi cười nói vui vẻ. 

Họ trông thấy người đánh cá khác hơn những người trong thôn, đều rất ngạc nhiên mà đến thăm hỏi đủ điều. Rồi thay phiên nhau mời về nhà mà đãi đằng cơm nước. Họ kể cho người đánh cá biết rằng : Tổ tiên của họ vì muốn lánh chiến tranh loạn lạc của đời Tần mà dắt díu nhau tìm đến chốn nầy để lánh nạn. Thấy đây là mảnh đất lành yên ổn nên định cư và cắt đứt luôn liên lạc với người bên ngoài đã nhiều đời nay rồi. Họ hỏi người đánh cá bây giờ là triều đại nào, họ không biết gì đến nhà Đông Hán Tây Hán gì cả, đừng nói chi đến đời Ngụy đời Tấn. Người đánh cá bèn kể lại diễn tiến của mấy trăm năm lịch sử cho họ nghe. Mọi người đều tỏ ra rất cảm khái. Họ thay phiên nhau chiêu đãi để nghe người đánh cá kể chuyên bên ngoài đời. Được mấy hôm, người đánh cá bèn từ biệt ra về. Người trong thôn Đào Nguyên đều căn dặn là đừng nói sự hiện diện của họ cho người bên ngoài biết. 

Có người tên Lưu Tử Ký ở quận Nam Dương, là một người thanh cao thoát tục, nghe được chuyện nầy, bèn dự tính tìm cách để đến cho được Đào Nguyên, nhưng không thành. Ít lâu sau thì bị bệnh mà chết. Từ đó về sau không còn có người hỏi đến chuyện Đào Hoa Nguyên nữa. 

ĐÀO NGUYÊN là thế đấy, chỉ là một làng quê yên lành với đời sống mộc mạc không đòi hỏi cao sang, không tranh danh đoạt lợi... Nhưng đối với thế giới bên ngoài đầy lòng tham lam, nhiểu nhương, chiến tranh, chết chóc... thì đây quả thật là cảnh tiên mà mọi người dân hằng ao ước ! Trong Truyện Kiều tả lúc Thúy Kiều nằm mơ thấy Đạm Tiên đến báo mộng. Vì là một hồn ma, nên "Sen vàng lãng đãng như gần như xa" làm cho Thúy Kiều lầm tưởng không biết là tiên ở chốn nào đi lạc đến đây, nên mới:

Chào mừng đón hỏi dò la,
ĐÀO NGUYÊN lạc lối đâu mà đến đây ?! 

Trong văn học văn chương thi vị và lý tưởng hóa ĐÀO NGUYÊN thành một nơi như là Thiên Thai Tiên Cảnh. Nên trong bản nhạc THIÊN THAI, nhạc sĩ Văn Cao đã viết lời nhạc mở đầu cho bài hát là: 
Tiếng ai hát chiều nay vang lừng trên sóng... 
Nhớ Lưu Nguyễn ngày xưa lạc tới Đào Nguyên... 

Lời nhạc đã viết SAI mà... ĐÚNG. SAI vì Lưu Thần Nguyễn Triệu đi lạc vào THIÊN THAI chớ không phải lạc vào ĐÀO NGUYÊN. ĐÚNG vì trong tâm tưởng của quần chúng nhân dân qua văn chương thì THIÊN THAI hay ĐÀO NGUYÊN gì thì cũng như nhau mà thôi, vì đều cùng là chỗ Tiên ở, chỗ ở lý tưởng mà mọi người hằng ao ước ! Trong Truyện Kiều, cụ Nguyễn Du còn thi vị hóa THIÊN THAI là chỗ ở của người yêu, là chỗ ở của Kim Trọng, khi Thúy Kiều " Lần theo núi giả đi vòng, cuối tường dường có nẻo thông mới rào ", nên mới bạo gan : 

Xắn tay bẻ khóa động ĐÀO, 
Rẽ mây trông tỏ lối vào Thiên Thai! 

Khi đã yêu thì con gái cũng "bạo" như con trai vậy! 

Trong Hoa Tiên Ký của Nguyễn Huy Tự và Nguyễn Thiện cũng có nhắc đến ĐÀO THÔN 桃村 là Xóm Hoa Đào trong Đào Hoa Nguyên Ký của Đào Tiềm với câu : 

ĐÀO THÔN điểm điểm ngấn trần, 
Sào Ngư mường tượng cắm gần đâu đây. 

Sau ĐÀO THÔN 桃村 ta còn có ĐÀO VIÊN 桃園 là Vườn Đào. Ta có "2 Vườn Đào" sau đây :

1. ĐÀO VIÊN là Vườn Đào Tiên của bà Tây Vương Mẫu trong Thần Tiên Truyện mà ta thường biết qua truyện Tây Du Ký với vườn đào 3 ngàn năm mới trổ hoa, 3 ngàn năm mới có trái và 3 ngàn năm trái đào mới chín để mở Hội Bàn Đào. Trong truyện Nôm khuyết danh "Hoa Điểu Tranh Năng" của ta với các câu mở đầu như sau :

Nhớ xưa ở chốn ĐÀO VIÊN,
Bà Vương Mẫu mở thọ diên vui mừng.

2. ĐÀO VIÊN là Vườn Đào trong Tam Quốc Chí diễn nghĩa, nơi mà bà anh em Lưu Bị, Quan Vũ và Trương Phi kết nghĩa thề sống chết có nhau để khôi phục lại nhà Hán. Thường dùng để chỉ cái nghĩa khí của tình bạn gắn bó không bao giờ dời đổi như trong tác phẩm Phương Hoa - Lưu Nữ Tướng của ta:

Dù ai hiển đạt biến dời,
ĐÀO VIÊN vi ước, gươm trời đừng dong. 

ĐÀO 桃 ngoài nghĩa là Cây Đào, Hoa Đào, Trái Đào, Vườn Đào ra, ĐÀO 陶 còn có nghĩa là Đồ Gốm do đất nặn nên và nung thành, đi liền với CHÚ 鑄 là các thứ đồ được đúc bằng kim loại. Nên ĐÀO CHÚ 陶鑄 là Nặn nên Đúc nên, cũng có nghĩa tạo dựng nên, như trời đất tạo dựng nên con người và vạn vật vậy. Theo sách Trang Tử chương Tiêu Dao Du có câu :" Thị kỳ trần cấu tỉ khang, tương do ĐÀO CHÚ Nghiêu Thuấn giả dã.是其塵垢秕糠,將猶陶鑄堯舜者也." Có nghĩa : "Đó chỉ là những bụi bặm cám trấu, nhưng vẫn có thể nung đúc nên những bậc Nghiêu Thuấn đó vậy". Trong Cung Oán Ngâm Khúc Nguyễn Gia Thiều Ôn Như Hầu muốn cho nàng Cung Nữ của mình bức phá những lẽ thường của tạo hóa như chính bản thân ông muốn bức phá, nên mới hạ câu :

Ý cũng rắp ra ngoài ĐÀO CHÚ,
Quyết lộn vòng phu phụ cho cam.
Ai ngờ trời chẳng cho làm,
Nở đem dây thắm mà giam bông đào.

Bậc thánh nhân Nghiêu Thuấn, là những đế vương nhân đức được đời sau ca tụng. Vua Nghiêu thuộc ĐÀO ĐƯỜNG THỊ 陶唐氏 là dòng họ Đào Đường, một trong Ngũ Đế thời Trung Hoa cổ đại, là con trai thứ hai của Đế Cốc. Trước được phong ở đất ĐÀO, sau chuyển về đất ĐƯỜNG, lập nên bộ lạc ĐÀO ĐƯỜNG, được Đế Chấp nhường ngôi lên làm vua. Nên ĐÀO ĐƯỜNG, ĐƯỜNG NGHIÊU đều chỉ vua Nghiêu (Sau vua Nghiêu nhường ngôi cho vua Thuấn, là NGU THUẤN. Thuấn lại nhường ngôi cho HẠ VŨ lập nên nhà Hạ. Chấm dứt dòng chính trị tốt đẹp thời thượng cổ). Trong Thiên Nam Ngữ Lục, một bản trường ca lịch sử của ta ở thế kỷ XVII có nhắc đến vua Nghiêu để so sánh với Quốc Tổ Hùng Vương như sau:

Kể từ Hùng Tổ trị dân,
Lên ngôi sánh với thánh nhân ĐÀO ĐƯỜNG.

Ngoài ra, ĐÀO濤 còn có nghĩa là BA ĐÀO 波濤 là Sóng Nước. Ta có BA 波 là Sóng Nhỏ, LÃNG 浪 là Sóng Vừa, ĐÀO 濤 là Sóng Lớn. Như lời của Thúy Kiều than thở với Thúc Sinh khi hai người gặp gỡ nhau ở Quan Âm Các:


Nàng rằng: Chiếc bách sóng ĐÀO, 
Nổi chìm cũng mặc lúc nào rủi may! 

... hay như khi Kim Kiều sum họp, Thúy Vân đã kể lể rằng :

Gặp cơn bình địa BA ĐÀO,
Vậy đem duyên chị buộc vào duyên em.
Cũng là phận cải duyên kim,
Cũng là máu chảy ruột mềm chớ sao !

... hay như trong Hoa Tiên Ký của Nguyễn Huy Tự và Nguyễn Thiện cũng có câu :

Bốn phương hồ thỉ dậy vang,
Nhảy tầng ĐÀO LÃNG, bắc thang vân cù. 


BA là Sóng, ĐÀO cũng là Sóng, ta không có từ kép để chỉ Sóng, nên BA ĐÀO phải hiểu là SÓNG GIÓ, vì có Gió mới có Sóng được, như trong vế đối "Sắc bất BA ĐÀO dị nịch nhân 色不波濤易溺人", ta phải hiểu là :" Sắc đẹp không có Sóng Gió gì cả, nhưng lại rất dễ nhấn chìm con người". Vế đối trên có xuất xứ từ một Giai thoại Văn Chương Việt Nam như sau :

... Một hôm, khi vừa tan lớp học, thì trời đổ mưa, học sinh không về được. Cụ đồ Đàm Thận Huy mới ra một vế đối như sau để cho các học trò đối lại cho vui :

Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách, 雨無鈐鎖能留客,

Có nghĩa:

Mưa không cần phải cầm cọng gì cả mà vẫn giữ được khách ở lại ( Kiềm là Cây Kềm. Tỏa là Khoá. nên KIỀM TỎA là Kềm khóa lại, ý chỉ hết lòng giữ khách lại, Miền Nam nói là CẦM CỌNG ).
Một người học trò tên là Nguyễn Chiêu Huấn đối lại rằng:

Nguyệt hữu loan cung bất xạ nhân 月有彎弓不射人.

Có nghĩa:

Trăng có vành cong như cung, nhưng không bắn người.

Cụ đồ khen:
- Con người tài hoa phúc hậu, sẽ có hậu vận tốt về sau !

Một anh học trò khác bộp chộp đối là :
Phân bất uy quyền dị sử nhân 糞不威權易使人.

Có nghĩa:

Cứt không có quyền uy gì cả mà dễ sai khiến con người ( ý nói khi "mắc đi cầu" thì không ai có thể cưởng lại được cả !).
Cụ đồ Huy cười mà phán:
- Thứ đồ thô lậu, có tài nhưng chỉ đáng là trọc phú mà thôi !

Lúc bấy giờ, anh học trò Nguyễn Giản Thanh mới thủng thỉnh đối lại rằng:

Sắc bất ba đào dị nịch nhân 色不波濤易溺人.

Có nghĩa:

Sắc đẹp không có sóng gió gì cả nhưng dễ làm cho con người bị chìm đắm.
Cụ đồ Huy vổ bàn đánh đét một tiếng, khen:
- Thật tuyệt ! tài hoa sắc sảo đáng bậc Trạng Nguyên, nhưng e hậu vận sẽ bị lụy vì nữ sắc.

Lời nhận xét của cụ đồ Đàm Thận Huy đã thành lời tiên tri trong mấy năm sau đó. Nguyễn Giản Thanh thi đỗ thủ khoa, rồi đỗ Trạng Nguyên đời Vua Lê Uy Mục (1508), làm quan đến chức Lễ Bộ Thượng Thư, nhưng vì say đắm một cô gái đẹp ở kinh thành mà đến nỗi phải ô danh bại tiết. Còn Chiêu Huấn chỉ đỗ Bảng Nhãn nhưng làm quan và sống yên ổn đến già. Riêng người học trò kia sau cũng vào hàng hào phú trong vùng, nhưng ai cũng chê là hạng thô lỗ, bỉ lậu.

Nguyễn Giản Thanh, người làng Ông Mặc (làng Me), huyện Ðông Ngàn (nay là Từ Sơn), Bắc Ninh. Ông sống vào khoảng đầu thế kỷ XVI, sinh năm 1482, mất năm nào không rõ. Lúc nhỏ ông rất thông minh, mới 16 tuổi đã thông hiểu rất nhiều sách vở, sau đỗ Trạng Nguyên, nên tục gọi là Trạng Me.

Đây là Giai thoại Văn chương Việt Nam, nên người Hoa không biết đến hai câu đối trên.

Đỗ Chiêu Đức

Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2020

Tết Mồng Một Của Gia Đình - Vĩnh Long Xuân Canh Tý




Sáng mồng một, một mình Bé Ky lo mâm cơm chay cúng ông bà đầu năm, nhang vẫn còn đang nghi ngút, cả nhà sửa soạn quần áo chỉnh tề xuất hành đầu năm, viếng 2 chùa - Chùa Ông và Chùa Sơn Thắng.






Tối mồng một, Kim Yến đứa cháu hàng xóm đến nhà lì xì đầu năm cho Mãn Lộ lấy hên, hỏi tại sao không chờ mồng một - Lý do không khoái ra tiền đấu năm.


(Ông Ngoại lì xì cho Mãn Lộ)

 Hình ảnh đi chùa chủ ý ghi những chiếc áo dài lễ chùa.
Mời các bạn xem sinh hoạt sáng đầu năm mới nơi Vĩnh Long





Hình Ảnh: Trương Văn Phú

Cho Chữ Ngày Xuân



Mùng một mình cho chữ chính mình
Cũng vì chữ đẹp chẳng ai xin
Đưa tay viết đại vài ba nét
Trước mắt bổng thành một chữ minh
Có phải bề trên gieo khốn khó
Làm cho kẻ dưới mất niềm tin
Nên giờ cho chữ Minh quang đãng
Ai bảo Phật nhà vốn hổng linh

Quên Đi

Món Ngon Năm Mới



Mười hai tháng trong năm bạn hãy
Đem rửa sạch hết thẩy đắng cay,
Ghen tị và thù oán đi ngay
Rồi đem phơi, cho bay ráo nước.
Và sau đó nhẹ nhàng bạn cắt
Thành 28,...,31 phần đều
Đem trộn vào một chút tình yêu,
Chút can đảm, ít nhiều kiên nhẫn,
Thêm vào đó đôi phần cố gắng,
Dăm ba lát hy vọng, trung thành.
Rồi để cho hương vị gia tăng
Thêm tự tin, lạc quan, hài hước.
Tất cả đem ngâm vào tô nước
"Những tâm niệm, ao ước riêng mình".
Xong vớt ra, nhóm lửa vui mừng
Bắc lên nồi yêu thương bằng sứ
Để cho lửa cháy lớn vừa đủ
Lâu lâu thêm vài nụ nhún nhường,
Chút khiêm tốn và hai muỗng đường.
Bỏ tất cả vào chưng cách thủy.
Hai giờ sau, với niềm trân quý
Đem ra mời toàn thể thân quen
Cùng thưởng thức trong chén bao dung
Với nụ cười và lòng thanh thản!

Chẩm Tá Nhân

(phóng tác)
01/16/2012

Món Ăn Năm Mới:

* Lấy toàn thể 12 tháng trong năm đem rửa sạch mùi cay đắng, ghen tị, thù oán… rồi để cho ráo nước
* Tuần tự cắt mỗi tháng ra 28, 30, hay 31 phần.
* Trộn đều với :
- Một chút tình yêu
- Một chút kiên nhẫn
– Một chút can đảm
– Một chút cố gắng
– Một chút hy vọng
– Một chút trung thành.
* Ướp thêm gia vị: lạc quan, tự tin và hài hước.
* Rồi đem ngâm một lát trong dung dịch “những điều tâm niệm của riêng mình”.
* Vớt ra, xay nhỏ, đổ tất cả vào “nồi yêu thương” và nấu với "lửa vui mừng”.
* Đem ra ăn với “nụ cười” trong chén “bao dung”.


Trừ Dạ Túc Thạch Đầu Dịch - Ðới Thúc Luân (732-789)


除夜宿石橋館

旅館誰相問?
寒燈獨可親。
一年將盡夜,
萬里未歸人。
寥落悲前事,
支離笑此身。
愁顏與衰鬢,
明日又逢春。

Trừ Dạ Túc Thạch Đầu Dịch

Lữ quán thuỳ tương vấn?
Hàn đăng độc khả thân.
Nhất niên tương tận dạ,
Vạn lý vị quy nhân.
Liêu lạc bi tiền sự,
Chi ly tiếu thử thân.
Sầu nhan dữ suy mấn,
Minh nhật hựu phùng xuân.

Ðới Thúc Luân (732-789)
***
Dịch:
Đêm Trừ Tịch

Cuối năm nơi quán trọ
Chỉ ngọn đèn là thân
Trắng một đêm trừ tịch
Buồn muôn dặm tử phần
Nghĩ thương đời lạc lõng
Cười trách mình lần khân
Tóc bạc rồi, chi nữa
Sáng mai lại gặp xuân

Phạm Khắc Trí


Khai Bút Đầu Xuân



Người xưa khai bút giấy hoa tiên
Khăn đóng, áo dài, bút, mực, nghiên
Nhấp giọng, trà thơm, tay thảo chữ
Chào mừng năm mới tới ngoài hiên

Ngày nay khai bút, khai máy tính
Gõ nhẹ vài hàng I pad xinh
Sáng lạnh, nằm ườn, chăn nệm ấm
Lòng vui đón Tết với màn hình

Khai bút đầu năm, mình chúc mình
Tâm an, trí huệ, nắng bình minh
Lòng thương rộng mở bao trùm khắp
Bác ái, từ bi, tu tấn tinh

Kính chúc người người trong đời sống
Mọi điều ước nguyện được thành công
Tâm lành, mạnh khoẻ, vui, an, lạc
Thế giới: hoà bình, vận đến, thông

Sao Khuê
***
Kỷ Niệm Ngày Xuân

Chào Xuân đào thắm nở ngoài hiên
Phòng khách trang hoàng bát thủy tiên
Khai bút,bên cha lo soạn giấy
Nom thơ cạnh mẹ giúp mài nghiên

Khai bút đầu năm gõ máy xinh
Sờ con chuột nhắt,hiện nguyên hình
Bạn bè chẳng thiếu nhờ vi tính
Ưu ái giao lưu thỏa nghĩa tình

Canh Tý xuân tươi tới cạnh mình
Ngập tràn đạo pháp ánh quang minh
Từ bi tha thứ lòng thanh thản
Tu tập chuyên cần trí tuệ tinh

Ước nguyện muôn dân an bình sống
Lo điều vượt sức chỉ hoài công
Tu thân,tích đức, xây lành nghiệp
Trí tuệ vun trồng,mọi sự thông

Thanh Hoà

Tình Ca Muôn Trùng



Nửa đêm nghe tiết giao mùa
Tiếng chuông trừ tịch bên chùa lan xa
Thềm xuân thức giấc cỏ hoa
Chim ngàn cất giọng vỡ toà khói sương 
Ừ, thì thôi,Khúc nhạc buồn
Trôi xa về nẻo hoàng hôm xưa rồi
Xuân còn theo mãi dòng trôi
Giữa bờ sinh diệt, giữa đời thực hư
Mai đây tạnh khói sương mù
Tiếng reo lá thức bên bờ cỏ hoa
Giấc tàn mộng cũ phôi pha
Ngày lên gió lộng tình ca muôn trùng.

Long Xuyên , ngày 25/1/2020
Mặc Phương Tử.


Làm Sao Mất Được Nụ Cười



Nhớ một lần
Lãnh lương dùm em
Bao nhiêu không còn nhớ
Chỉ nhớ đem về một nửa
Anh nói:
Thủ quỹ hết tiền
Ngân khố đã đóng cửa
Còn một nửa
Đợi thứ hai
Thứ Hai ,thứ Ba
Nhà mình có khách
Thứ Tư, thứ Năm
Đưa khách đi chơi
Thứ Sáu
Mình về thăm mẹ
Thứ Bảy
Anh phải ra đơn vị
Một tuần qua
Anh chối quanh chối quất
Cuối cùng phải nói thật
Em bứt tóc bứt tai
Hai vai anh bầm hết

Thế mà
Em vẫn thương anh ra phết
Nhớ hôm mồng ba Tết
Học trò đến thăm cô
Trò khen:Cô ơi, thầy đẹp trai quá
Em cười:
Thầy cũng rất hào hoa
Tiền lương tiêu không đủ
Tiêu thêm tiền của cô
Đã ba mùa Xuân qua
Không được nghe em nói
Không được thấy em cười
Em ơi
Em đã đi rồi!
Mất em mất một bầu trời
Làm sao mất được nụ cười của em

Hoàng Long
Xuân 2009

Sáng Xuân



Bài Xướng:
Sáng Xuân

Sáng nay thức dậy thấy yêu đời
Mây trắng lưng trời lững thững trôi
Trước ngõ chập chờn đôi bướm lượn
Ngoài hiên lặng lẽ một mình ngồi
Vừng hồng rực rỡ tô son núi
Hoa dại xinh xinh trải thảm đồi
Cảnh vật trần gian sao đẹp quá
Khói trà nghi ngút quyện hồn tôi!

Mailoc
3-5-19
***
Bài Họa:

Hương Sắc Xuân

Trăm năm cảm luỵ sắc hương đời
Vẫn phải mê hồn ngày tháng trôi
Thượng Đế trổ hoa mời khách ngắm
Thiên nhiên trải mộng đón ta ngồi
Bao nhiêu chim hót quanh bờ biển
Một chiếc dù bay lạc hướng đồi
Nắng xẻ đôi vườn tình lá biếc
Chia ai phân nửa, nửa phần tôi ...

Hawthorne 5 -3 – 2019
Cao Mỵ Nhân
***
Vào Xuân

Xuân nắng ban mai sưởi ấm đời
Tầng không mây thả lững lờ trôi
Áo hoa xuống phố người đông dạo
Gót mộng dừng chân ghế nhỏ ngồi
Rực thắm cỏ cây ngời biếc lộc
Ngào thơm ong bướm ngát xanh đồi
Bồng bềnh hương khói lung linh hội
Có nụ mùa đơm trên nhánh tôi.

Lý Đức Quỳnh
6/3/2019
***
Hạnh Phúc Đầu Xuân

Tình Xuân như trổi dậy trong tôi
Hạnh phúc về ngay giữa cuộc đời
Ong bướm lượn bay ngoài giậu nhỏ
Chim muông ríu rít dưới sông trôi
Trời xanh mây trắng qua đầu núi
Gió mát nắng trong chiếu cạnh đồi
Ừ nhỉ, trần gian còn sức sống
Nhìn xem cảnh vật, kiếm nơi …ngồi !

Paris, 6 Mars 2019
Trịnh Cơ
***
Xuân Đẹp Đào Hoa

Xuân đẹp đào hoa sảng khoái đời,
Dòng sông nước biếc nhẹ nhàng trôi.
Liễu tơ gió gợn bên cầu nổi,
Cúc huệ hương thơm cạnh ghế ngồi.
Chim hót líu lo trên nhánh bưởi,
Bướm vờn lấp lánh dưới chân đồi.
Nhấp chung trà thắm lòng du tử...
Thưởng thức ngày vui thuận ý tôi !

Liêu Xuyên
***
Ngày Nghỉ Đầu Xuân
(Spring break)

Ánh nắng đầu Xuân thắm điểm đời
Từng vầng mây trắng lững lờ trôi
Bướm vờn hoa thắm bên bờ giậu
Lan tỏa hương say cạnh chỗ ngồi
Thấp thoáng chùa cao trên đỉnh núi
Lơ thơ mái nhỏ dưới chân đồi
Trong tay nhấm nháp ly trà nóng
Cảnh trí nơi này hậu đãi tôi

Thanh Hoà
***
Trời Xuân

Nắng sớm xuân tràn ướp mộng đời
Trời xanh dịu mát bóng mây trôi
Vườn sau thấp thoáng bầy ong lượn
Trước ngõ lao chao cánh én ngồi
Tuổi mộng yêu hoa trên thảm cỏ
Ngày xanh bắt bướm giữa lưng đồi
Thi nhân tận hưởng màu hoa lá
Rộn rã xuân về đã có tôi !

M.Đ
***
Hồn Xuân Xưa

Nghĩ cảnh quê hương nhớ lắm rồi
Xa nhà đã mấy chục năm trôi
Vườn bông tưới nước hình Cha dạo
Bếp lửa ngào khoai bóng Mẹ ngồi
Mắt thả đàn chim bay dốc núi
Lòng theo cánh gió tạt lưng đồi
Đâu đây chỉ thấy hồn xuân cũ
Kỷ niệm quay cuồng thấm dạ tôi

Minh Thuý
8/3/2019