Thứ Tư, 15 tháng 7, 2015

Thơ Tranh: Trăng Và Nỗi Nhớ


Thơ & Thơ Tranh: Kim Oanh

Mưa



Trời hôm nay mưa hoài!
Suốt từ sớm ban mai
Kéo đến chiều đến tối
Mưa như dại như ngây.

Buồn quá! … làm gì đây?
Tâm sự khó giãi bày
Trở lăn không ngủ được
Mưa rót đều bên tai!

Ngày vẫn bước qua ngày
Năm tháng khó phôi phai
Tiếng mưa đêm buồn quá
Như cuộc đời không may.

Trái đất vẫn còn quay
Tiết khí sẽ đổi thay
Ngày mai trời nắng ráo
Đâu mưa mãi thế này!

20141020
Nguyễn Đắc Thắng

Đành Vậy Thôi



Ta ở nơi này nhớ người ta 
Chợt giông gió qua cuốn bóng người 
Nên tình thi hữu chưa thắt chặt 
Cho mối thâm giao tắt tiếng cười

Ai vẫn âm thầm gọi tên ai 
Nhưng cánh sao mai lạc giữa trời 
Màn đêm phong kín mờ nhân ảnh 
Còn lại bên đời dấu tàn phai

Ta ước ao ngày gặp người ta 
Dù biết cách xa tận muôn trùng 
Vẫn muôn mong đợi lần hội ngộ 
Hát khúc tình ca lúc tương phùng

Ai nỡ hững hờ quên mất ai 
Để giọt sương mai rơi lạnh lùng 
Để trăng nửa mảnh nằm lơ lửng 
Để nhánh sông dài mãi chia hai

Ngôi ấy vẫn chờ ai lên ngôi 
Dù cánh hoa trôi lạc giữa đời 
Nhưng tấm nhung đỏ luôn trải rộng 
Vì lỡ hẹn hò đành vậy thôi 

Đỗ Hữu Tài 
(June 28-2015)

Đại Hội 19 Trường Phan Thanh Giản Tại Torronto 3/7/2015

Phi trường Winnipeg











Phượng Trắng
 

 

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

Thơ Tranh: Trời Mưa Cali


Thơ: Phạm Tín An Ninh
Thơ Tranh: Kim Oanh

Cuộc Rong Chơi


Xin giấu chua cay, xẻ ngọt bùi
Đường đời còn được mấy ngày vui?
Dẫu sa lệ tủi, đừng ôm hận
Lỡ nhận tình phai, chớ trách người!
Lòng tựa lá vàng trong bão tố
Thân như thuyền nhỏ giữa trùng khơi
Thảng hoặc gió yên và biển lặng
Êm đềm tận hưởng cuộc rong chơi.

Phương Hà

Em Dáng Xưa




Ai vẫn âm thầm mơ dáng xưa!?
Chiều thu lối cũ gió giao mùa
Phương trời cách biệt hồn thu chết
Từ độ thu về một nỗi riêng

Lỗi hẹn đôi tim chuyện chúng mình
Chôn vùi hồi ức bụi thời gian
Ngổn ngang nhung nhớ dần phai nhạt
Tiếng khóc bạc lòng vơi đớn đau

Bước vội tìm nhau để mất nhau
Bài thơ dĩ vãng của hôm nào
Hương thu áo não tình thu chết
Mộng dệt khung sầu những tái tê

Mỗi độ thu về một nỗi riêng
Làm sao chôn chặt lấp ưu phiền
Chiều thu lối cũ còn mong mỏi!?
Thầm hỏi ai chờ em dáng xưa

Kim Phượng


Ai Trộm Xâu Chuỗi




Có một ngôi chùa, nhân vì thờ một sợi chuỗi Phật Tổ từng đeo mà nổi tiếng.
Nơi thờ phụng sợi chuỗi chỉ có thầy trụ trì và 7 đệ tử biết.

Bảy người đệ tử đều rất có ngộ tính, thầy trụ trì cảm thấy tương lai đem y bát truyền cho bất kỳ người nào trong bọn họ, đều có thể làm rạng rỡ Phật Pháp. Không ngờ, sợi chuỗi đột nhiên biến mất.
Thầy trụ trì bèn hỏi 7 đệ tử: “Các ngươi ai đã lấy sợi chuỗi, chỉ cần trả về vị trí cũ, ta sẽ không truy cứu,
Phật tổ cũng không trách tội.” Các đệ tử đều lắc đầu.

Bảy ngày trôi qua, sợi chuỗi vẫn không được trả về. Thầy trụ trì lại nói: ”Chỉ cần ai đó thừa nhận,
sợi chuỗi sẽ thuộc về người đó.“ Lại trải qua 7 ngày, vẫn không ai thừa nhận.
Thầy trụ trì rất thất vọng: “Ngày mai các người hãy rời khỏi chùa xuống núi hết đi, riêng kẻ đã lấy sợi chuỗi ta cho phép ở lại đây.“
Qua ngày hôm sau, 6 đệ tử thu dọn xong hành lý, thở nhẹ một hơi dài, nhẹ nhàng ra đi. Chỉ có một người ở lại.
Thầy trụ trì hỏi đệ tử ở lại :
– Sợi chuỗi đâu ?
– Con không lấy.
– Vậy tại sao chịu mang lấy tiếng trộm cắp?
– Mấy ngày nay các huynh đệ đều nghi ngờ lẫn nhau, nếu có người đứng ra, mới giải thoát cho chuyện này.
Lại nói:
– Sợi chuỗi tuy mất , Phật vẫn còn đây.
Thầy trụ trì cười, lấy sợi chuỗi từ tay áo mình ra, đeo vào tay người đệ tử.

Đây là câu chuyện làm tôi cảm ngộ rất lâu.
Không phải mọi việc đều cần nói rõ ràng, cái quan trọng hơn nói rõ ràng đó là: có thể gánh vác, có thể hành động,có thể hóa giải, có thể sắp xếp, có thể thay đổi, nghĩ về mình, càng phải nghĩ cho người khác, đây chính là Pháp.
Người hiểu bạn, không cần phải giải thích, người không hiểu bạn, giải thích cũng vô ích.
Đây không chỉ là một loại cảnh giới mà hơn hết là một loại đại trí huệ.

Yên Đỗ sưu tầm


Tháng Sáu Trời Mưa



Tháng Sáu trời mưa chẳng suốt ngày
Mà ly rượu cạn vẫn tràn say
Cơn mưa bất chợt đi rồi đến
Giấc ngủ không dài những phút ngây.

Mưa cứ rứt ray tận cõi lòng
Hết còn đợi đếm hoặc chờ đong
Mưa rơi mưa vẫn rơi từng hạt
Phương ấy môi xưa có nhạt hồng?

Canh lụn dần tàn hạt vắng rơi
Im lìm thức giấc mắt ngơ rồi
Tiếng gió giao mùa lùa qua cửa
Nỗi buồn ngấm lạnh nỗi đơn côi.

Còn lại gì không những sắc mầu
Một đời thất bại xót niềm đau
Lời thơ khắc khoải từng con chữ
Từng khối vận lòng tiếp nối nhau.

Nguyễn Đắc Thắng
20150622

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015

Thơ Tranh: Tình Quê


Thơ: Cao Linh Tử
Thơ Tranh: Kim Oanh

Tôn Nữ


Cành vàng lá ngọc ánh trân châu
Hồng phấn, xiêm y, vọng nguyệt lầu
Tôn nữ mơ màng vườn thượng uyển
Âm thầm đãi hến bến Vân Lâu

Lê Kim Thành

Mộng Đường Thi


Mộng Đường Thi
(Xướng - NĐT)

Gom từ, góp vận - ngỡ là thơ
Lụy cả đò xưa lẫn bến chờ
Những tưởng ươm nồng câu ước thệ
Hay còn sưởi ấm chuyện hoài mơ
Vô tình khổ độc càng áo não
Ngộ nhỡ thanh trùng luống ngẩn ngơ
Nhọc lử chân trần tơ vẫn rối
Đường Thi - cõi mộng, tít xa bờ


TiCa Nguyễn Xuân Hòa
July 4th, 2015
***
Mộng Đường Thi
(Họa - NĐT)

Lạc cả cung đàn trĩu ý thơ
Sầu dâng quãng vắng, thẹn sông chờ
Chừng như nét chữ se hoài vọng
Hoặc giã câu vần tủi ước mơ
Giục kẻ quan hà tim mãi luyến
Xui người lữ thứ dạ càng ngơ
Nghìn năm dễ mấy lần tương ngộ
Chợt tỉnh, Đường Thi đã khuất bờ

Tú_Yên
(10.7.2015)

Nắng Đồng Quê


"Chiều đi bán nắng xong tay
Chợ về đủng đỉnh sum vầy hoàng hôn"
(Hoa Đất)

Có một cơn mưa giữa lòng phố thị
Từ lưng chừng trời phơi phới rụng êm
Nhưng dạt dào như hóa đá trái tim
Để u uất đi tìm ngày tháng cũ.

Nghe tiếng gió thét gào như dã thú
Luồng qua song xâm chiếm mảnh hồn đơn
Giọt sương nào còn đọng lại đầu non
Khi nắng chiều chứa chan niềm u uất.

Em dấu mình từ mịt mùng xa khuất
Rừng lá ẩn mình chờ dịp hồi sinh
Ta xa nhau đã mấy chục mùa Xuân
Dấu tâm sự bần thần trong nỗi nhớ.

Sáng hôm nay anh về qua phố chợ
Nắng lung linh hong hơi thở nặng nề
Em ở đâu ? Bao giờ em trở về ?
Cho mùa xuân - nắng đồng quê ngập lối.


Dương Hồng Thủy 


Hai Giòng Sông Lạ



Giòng sông như mạch con tim
Của em bình thản chảy êm hài hoà
Của tôi sóng cuộn bình sa
In người xõa bóng một tà dương say
Mạch tim dồn dập tháng ngày
Giòng sông hừng hực dấu ai chợt về
Xin ôm chiếc bóng đam mê
Tưởng chừng cọ sát bốn bề giác quan
Chiều rơi . Mặc kệ! Chiều tàn
Sóng xô xát tim bàng hoàng phù sa
Hương em bồi lấp trời ngà
Vòng tay cuồng đỗ chảy oà mênh mông

Hoài Tử

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

Thành Kính Phân Ưu Cùng Gia Đình Anh Trần Việt Hải & Tang Quyến




Trang Blog Long Hồ Vĩnh Long, vừa được tin buồn Cụ Bà Trần Phước Dũ, Pháp Danh Phổ Liên Trì là Thân Mẫu của anh Trần Việt Hải, đã mãn phần tại West Hills Cali, Hoa Kỳ.
Toàn thể anh chị em Long Hồ Vĩnh Long Thành Kính Phân Ưu cùng anh Việt Hải, Chị Hoa và tang quyến.
Thiết tha nguyện cầu Hương Linh cụ bà Trần Phước Dũ, Nhũ danh Lâm Thị Bích, Pháp danh Phổ Liên Trì được an nghỉ thảnh thơi và sớm về Cõi Niết Bàn.

Thành Kính 

Anh chị em Blog Long Hồ Vĩnh Long