Thứ Ba, 7 tháng 5, 2024

Lệch


Trời ạ! bỗng dưng vợ tôi ôm mộng trở thành thi sĩ và điều kinh khủng là cô ấy đang tập tành làm thơ. Cứ mỗi khi vợ có một niềm đam mê mới thì đời tôi coi như… trầy trụa bấy nhiêu ngày.

Để xem…
Có một ngày vợ đi “shopping” về, vừa bước vào nhà, vừa hỗn hễn thở:
-Anh! ra xe mang đồ vào dùm em.
-Em lại mua cả trăm thứ quần áo, phấn son nữa phải không?
Vợ nháy mắt với tôi kèm theo một nụ cười… hờ hững như mây trôi:
-Không, những món em mua hôm nay rất lạ, vì… em chưa từng mua bao giờ.
-Là cái gì?
-Ra xe, đem vào rồi sẽ biết.
Và tôi đã choáng váng mặt mày khi nhìn thấy khung vải, cọ, sơn, sách dạy vẽ cùng những thứ lỉnh kỉnh khác mà tôi không can đảm hỏi… cái này để làm gì?

Những ngày, những tuần và những tháng sau đó, nhà cửa mỗi ngày thêm bề bộn, còn cha con tôi thì bữa no, bữa lưng lững với các món ăn nấu vội vàng, mặn không ra mặn, ngọt không ra ngọt, cứ lơ lớ như những tác phẩm dang dở nửa chừng xuân, đang nằm la liệt trong “garage”. Cứ mỗi lần vợ lôi tôi vào “phòng nghệ thuật” hí hửng hỏi, anh thấy bức tranh này em vẽ ra sao, tôi lại nghiêng đầu, nghiêng cổ -không phải để ngắm nghía mà thật ra tôi đang tập thể dục đầu, cổ, vai. Và câu kết của tôi bao giờ cũng là:
-Tài nghệ của em quá siêu, anh không đủ khả năng để phê bình, chỉ thấy… nó… đẹp.
Vợ chỉ cần một chữ đẹp là đủ. Cô nàng vênh mặt lên, cứ y như nhà danh họa đại tài:
-Anh nói đúng, đâu phải ai cũng có trình độ thưởng thức lối vẽ trừu tượng của em.

Tôi muốn phá lên cười “cái kiểu quẹt màu lên vải như em thì cần gì trình độ. Bảo đảm anh quẹt sẽ đẹp hơn em, vì anh đã từng là thợ sơn mà”. Nhưng tôi vốn “biết người, biết ta” nên chọn cách “im lặng là vàng” để con cái có được một mái nhà che nắng, che mưa.
Cũng may, ông thần nhức mỏi ngự xuống tay vợ vào một sáng mùa đông. Sau mấy tuần đi bác sĩ tây lẫn bác sĩ ta, châm cứu đủ kiểu không kết quả, vợ cử động “bàn tay năm ngón” -trông chẳng kiêu sa chút nào- mắt nhìn chăm chăm vào tác phẩm đủ màu, đủ sắc của mình, giọng ngậm ngùi:
-Em định vài ngày nữa sẽ gửi bức tranh này tham dự cuộc thi, nhưng chưa xong đã đau tay. Tiếc quá… nếu không hết đau, chắc em phải gác lại niềm đam mê này.
Tôi xuống ngay “một câu vọng cổ”:
-Ừ! tiếc thiệt… đúng là trời cao ghen ghét phận má hồng… ông trời mà cũng ghen với tài năng của em… thì phải biết.
Vợ đưa tay ôm ngang lưng tôi, dúi đầu vào ngực tôi, nũng nịu như chú mèo con đáng yêu.
-Không sao, chỉ cần anh nhận ra tài năng của em là đủ rồi.

Trời ạ! tôi “xạo” vậy mà vợ cũng tin… Thật là tội nghiệp. Nhưng cha con tôi còn đáng tội nghiệp hơn, vì nếu vợ còn tiếp tục làm bạn với cọ, với sơn thì cả nhà sẽ tiếp tục được nuôi sống bằng mì gói, pizza, sandwich.

Từ ngày gác cọ, vợ lại quay sang ôm cái radio suốt ngày để nghe chương trình phát thanh Việt Nam. Nhưng tiết mục vợ ghiền nhất là chương trình nhạc yêu cầu. Mỗi ngày, cứ bốn giờ chiều, từ hãng trở về, bước chân vào nhà là tôi lại nghe giọng vợ ong ỏng trên điện thoại “Cho tôi yêu cầu nhạc phẩm… để tặng chị bạn tên…”. Lắm lúc không giấu được sự bực bội khi nhìn cái bếp lạnh tanh, tôi cằn nhằn:
-Nhà thiếu giống gì băng nhạc mà em phải yêu cầu.
Vợ chu mỏ giải thích:
-Thời buổi này ai mà chẳng có băng nhạc đầy nhà, nhưng vui ở chỗ tuy không ngồi cạnh nhau, nhưng nhờ tặng qua, tặng lại mà mình biết bạn bè cũng đang nghe nhạc với mình.
-Hứ! mất thì giờ lãng nhách.
Vợ đứng lên ngoe nguẩy:
-Đúng là người không biết giao thiệp.
Tôi lên giọng mai miả:
-Ai mà chẳng biết em giỏi về cái khoa giao thiệp rộng.
-Biết vậy thì ráng mà học hỏi người ta.

Nhìn thấy vợ mở tủ lạnh, lấy rau, lấy thịt ra chuẩn bị nấu nướng, tôi liền êm giọng nịnh nọt, vì cái bao tử đang rột rẹt kêu nài:
-Ừ! chắc mai mốt anh phải theo em “học nghề” mới được.
Chẳng cần đợi lâu, ngày hôm sau… vừa bước vào nhà, vừa cởi giày, vợ đã lôi tôi ngồi xuống ghế, giọng hớn hở:
-Nghe nè! nghe nè.
Một giọng nói quen thuộc phát ra từ radio:
-Bài hát này tôi xin tặng anh chị Sô, chúc anh chị một buổi chiều vui vẻ, hạnh phúc.
Trong lúc nhạc được phát đi, vợ thì thầm vào tai tôi:
-Em chọn bài hát rồi, anh gọi lên đài tặng lại anh chị Thinh nhe.
Tôi trợn mắt:
-Chi cho phiền vậy?
-Phiền cái gì, người ta tặng mình thì mình phải tặng lại. Đây là một hình thức giao thiệp. Anh muốn “học nghề” của em thì phải bắt đầu từ chỗ này. Nghe chưa?
“Nghe chưa?”. Sao y như má tôi thường lên giọng dạy dỗ khi tôi còn bé. Tôi ngồi yên mà trong lòng ấm ức. Ít phút sau, vợ nhét vào tay tôi mảnh giấy, ra lệnh tôi đọc nguyên văn những gì vợ đã ghi. Tôi nhìn vợ, đầu gật gù với nụ cười nửa miệng. Sau khi tôi giới thiệu tên mình và bản nhạc muốn yêu cầu, cô xướng ngôn viên cất giọng trong trẻo:
-Anh có muốn gửi tặng bài hát này cho người thân hay bạn bè nào không?
Tôi liếc mắt nhìn theo ngón tay của vợ đang di chuyển trên hàng chữ viết sẵn, rồi ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, giả giọng chân quê:
-Tui yêu cầu để nghe mình ên chớ hổng tặng ai hết.
Tiếng cười khúc khích vang lên từ máy thu thanh:
-Anh vui tính ghê. Chúc anh nghe nhạc vui vẻ nhé.

Vui thế nào được khi mắt vợ long lanh lửa, bàn tay móng đỏ chói chang xé toang mảnh giấy nhỏ xíu. Tôi hả hê cúi xuống, xách giày đi thẳng vào phòng tắm, dù biết rằng chiều nay mình bị đói meo vì “thợ nấu” chắc chắn sẽ đình công, để treo mỏ anh chồng không biết thế nào là lễ độ đối với vợ.

Trong lúc tôi đang tính kế để đối đầu với cuộc chiến tranh lạnh sẽ xảy ra thì vợ gõ cửa phòng tắm, giọng “khẩn trương”:
-Anh ơi! thằng Ray đang ở thư viện, năm giờ anh nhớ đón nó. Em đi công chuyện, chút nữa sẽ mua thức ăn đem về cho ba cha con.
Hả? Tôi đang tỉnh hay mơ? Có thể nào… tôi chẳng những không bị chì chiết mà lại còn được ăn ngon. Chuyện khó tin… nên không biết có thật hay không. Tôi thấp thỏm chờ đợi suốt hai tiếng đồng hồ dài lê thê. Cuối cùng bài toán khó đã được giải đáp.
-Anh nhớ vợ chồng chị Thu Ân không?
Miếng cánh gà chiên nước mắm thơm ngậy chưa kịp đưa lên miệng tôi phải vội vàng buông xuống, ra vẻ chăm chú nghe.
-Nhớ chứ… nhưng lâu lắm mình không gặp.
-Bởi vậy, lúc nghe chị Ân gọi điện thoại em ngạc nhiên vô cùng. Và càng ngạc nhiên hơn khi chị vừa khóc, vừa nói muốn gặp em gấp, vì ngoài em ra, không ai có thể giúp được chị. Biết chuyện quan trọng nên em không dám chần chờ.

Tôi nhâm nhi món ăn khoái khẩu với nụ cười đồng tình. Thì ra, nhờ cú điện thoại đúng lúc của chị Thu Ân mà tôi đã thoát hiểm trong đường tơ kẽ tóc. Ha! Ha!!! còn ai hiểu vợ hơn tôi. Khi được bốc lên tận mây xanh, vợ sẵn sàng làm tất cả mọi chuyện để chứng tỏ những lời được khen tặng rất đúng, dù cái đúng đó chưa đến năm mươi phần trăm.
-Anh biết chuyện gì đã xảy ra không?
-Chuyện gì vậy em?
-Chồng chị Thu Ân có nhân tình. Chị quá đau khổ chỉ muốn chết mà thôi. Nhưng em nói, nếu có chết thì trước khi chết chị cũng phải trừng trị anh chồng cho đích đáng.
Tôi hớp một ngụm bia -ân huệ vợ ban cho:
-Trừng trị bằng cách nào?
-Ly dị!… cái thứ đàn ông phản trắc đó làm sao có thể sống chung được nữa. Nhưng nếu đã ly dị thì cũng phải làm cho ra lẽ. Làm sao cho “nó” không cất đầu lên nổi. Làm sao cho “nó” thân bại danh liệt. Làm sao cho “nó” bước ra khỏi nhà chỉ có cái quần xà lõn mà thôi.
Vẻ hùng hổ của vợ làm tôi có cảm tưởng “nó” chính là tôi.
-Chi mà ác vậy em?
-Chưa hết đâu, em còn đề nghị chị Ân đăng lên báo để “nó” ê mặt với những người từng quen biết và nể trọng “nó”.
-Ác quá em à!
Vợ nghiến răng:
-Chưa đủ ác đâu anh. Em sẽ còn nhiều chiêu ngoạn mục nữa, nếu người đó là anh.
Tôi nghe xương sống mình lạnh toát. Nhưng chưa lạnh bằng lúc chồng chị Thu Ân hét như muốn đập vỡ cái điện thoại:
-Anh Sô!… sao anh có vợ mà không biết dạy, để chị ta phá gia cang người khác. Vợ tôi đã có tính đa nghi bệnh hoạn mà vợ anh còn đổ thêm dầu vào lửa. Tôi đã thâu được tất cả những lời của vợ anh nói qua điện thoại. Nếu vợ anh còn tiếp tục xúi giục vợ tôi làm điều xằng bậy, gây thiệt hại cho danh dự và hạnh phúc gia đình tôi, tôi sẽ đưa chị ta ra tòa. Còn anh.. lo mà dạy dỗ vợ đi. Tôi cảnh cáo vợ chồng anh đó.

Dù là người vô can, tôi vẫn muốn nói lời xin lỗi. Nhưng chưa kịp mở miệng thì anh đã dập máy một cách giận dữ. Như thế có nghĩa là tôi cũng chưa kịp nói với anh, trong nhà này, tôi là người bị dạy dỗ chứ làm gì được quyền dạy dỗ ai. Tối đến, tôi kể lại nguyên văn những lời hằn hộc của chồng chị Thu Ân. Vợ không sợ còn vênh mặt tự đắc:
-Như vậy là cái chiêu của em đã làm cho “hắn” rúng động.
Tôi xuống giọng năn nỉ:
-Thôi em ơi, đừng làm quân sự quạt mo nữa, coi chừng có ngày mang họa.
– Bộ anh tưởng ai cũng có thể làm quân sư được sao. Tại anh cứ xem thường em, chứ từ hồi đi học tới giờ, bạn bè em, đứa nào gặp chuyện buồn phiền, rắc rối đều tâm sự với em để nhờ giúp ý kiến.
-Nói thật… anh thấy ý kiến của em lạ hơn mọi người. Trong khi những người khác luôn khuyên can nên “chín bỏ làm mười“ thì em lại chủ trương phải đánh lớn, đánh mạnh, đánh cho đá nát vàng phai.
-Cái kiểu anh nói là xưa rồi. Bây giờ thời đại nào mà người phụ nữ phải nhẫn nhục, cam chịu, lại còn cúi đầu phục tùng, hầu hạ chồng như thời bà nội, bà ngoại của mình. Nè! chiều nay Hải Minh gọi em cho biết, nó có ý định ra một tờ báo và ngỏ ý mời em cộng tác. Anh chờ mà xem tài nghệ của em. Em sẽ thổi một luồng gió mới vào tờ báo qua mục “gỡ rối tơ lòng”.

Hy vọng đây chỉ là tin vịt, chứ nếu không…tờ báo nào đó chưa thấy ngày sinh nhưng tôi đã đoán được ngày tử của nó.

***
Ước gì tôi biết độn thổ để có thể biến mất sau khi nghe vợ hí hửng đọc bốn câu thơ mới sáng tác trong lúc ngắm nghía tôi đang chén thù, chén tạc với bạn.

Xin anh đừng uống rượu
Vì khi anh uống rượu
Tóc tai anh dựng đứng
Mặt mũi anh đỏ lè…

Một trận cười nắc nẻ vang lên, vợ hứng chí khoe khoang:
-Từ hổm tới nay em làm được hai mươi bài thơ rồi. Bữa nào em tổ chức một đêm thơ ở vườn hồng nhà em, mời các anh chị đến tham dự để nghe em đọc thơ….
Tiếng vỗ tay lại vang lên đôm đốp, vợ thích chí cười toe toét nhưng không để ý đến những cái nháy mắt đầy vẻ chế giễu của một vài người.

Vợ mê làm thơ không thua gì lúc mê vẽ, cha con tôi lại phải ăn “cao lương mì vị” đều đều. Vì, có khi đang nấu nướng, vợ phải dẹp nồi niêu, xoong chảo qua một bên, khi hồn thơ lai láng bất chợt trỗi dậy. Khổ nỗi, nếu như đánh đổi bữa cơm ngon, để được thưởng thức một bài thơ tuyệt vời thì tôi cũng vui lòng. Đằng này, chữ đi đằng chữ, vần đi đằng vần. Khi tôi hỏi “Ủa! thơ gì mà vần điệu kỳ cục vầy nè”, thì liền bị “nàng thơ” mắng mỏ “Làm thơ mà cứ theo kiểu bằng bằng, trắc trắc, bằng bằng trắc là xưa rồi. Thơ của em là thơ tự do, phóng khoáng. Anh chưa đủ trình độ để thưởng thức đâu, nên có nghe thì cũng như vịt nghe sấm thôi”. Tôi còn nói gì được nữa khi bị xếp vào loại thiếu trình độ.
Có lần tôi hỏi vợ:
-Em đã đọc truyện ngắn “Tình không đẹp như thơ”của nhà văn Nguyễn thị Thanh Dương chưa?
-Nguyễn thị Thanh… Dương… cái tên quen quen. Ồ! có phải cô nhà văn có cặp mắt liếc sắc lẽm mà lúc trước anh hay nói, nhìn thấy là nhớ ngay bài hát “hồn lỡ sa vào đôi mắt em” đó không?
-Ư…ừ…ừ… nhưng điều anh muốn hỏi là em có đọc…?
Tôi chưa dứt lời vợ đã nghiêm nghị chất vấn:
-Chắc người xưa của anh có đôi mắt giống cô Thanh Dương này, nên anh khen hoài phải không?
-Đừng kiếm chuyện lãng xẹt. Anh muốn đọc cho em nghe một câu văn trong truyện ngắn của cô ấy “Mấy đứa làm thơ toàn là mấy đứa dở hơi, sống trên mây”….
Lần này, tôi cũng chưa dứt lời, vợ đã thút thít:
-Anh đang xiên xỏ em đó phải không? Vợ người ta làm gì cũng được chồng ủng hộ. Còn anh… lúc nào cũng muốn ém nhẹm tài năng của em. Hu hu!!! Có ai vô phúc như tôi không này?
– Em hiểu lầm ý anh rồi! anh định nói… cô nhà văn này, xưa nay viết rất hay, nhưng lần này thì… “dở ẹt”.
-Anh đừng có ngụy biện, đừng có xỏ lá.
Vợ đứng lên vùng vằng bỏ đi sau khi ném cho tôi cái liếc mắt sắc hơn dao.

Ông bà ta thường bảo, nồi nào úp vun nấy, nhưng ông tơ bà nguyệt ơi! ngày se tơ, kết tóc cho vợ chồng tôi, chắc ông bà đang say say, xỉn xỉn, nên nồi, vun lệch lạc cho đời tôi nhiều khi… cười ra nước mắt []

Ngân Bình

 

Thứ Hai, 6 tháng 5, 2024

Trang Long Hồ Vĩnh Long Thành Kính Phân Ưu Cùng Chị Kiều Mộng Hà Và Tang Quyến

 

 

Nỗi Buồn Cách Xa - Nhạc Và Lời: Nguyễn Tuấn - Trình Bày: Thụy Long


Nhạc & Lời: Nguyễn Tuấn
Trình Bày: Thụy Long

Nửa Viền Trăng

 

Xin đổi thu vàng lấy nhớ nhung
Nhìn chiều lá đổ sắt se lòng
Thương trăng ai xé mà trăng khuyết
Khuyết cả hồn tôi nỗi nhớ mong.

Vẫn nhớ mùa thu yêu dấu cũ
Sánh bước nhau đi khắp nẻo đồi
Anh gỡ lá vàng vương tóc rối
Em hát tình ca thật ngậm ngùi!

Chao ôi buồn lắm khúc tango
Như sông cạn nước quạnh đôi bờ
Phải chăng báo trước: lời chia biệt
Giờ phút gần nhau trong cõi mơ!

Em trách người đi quên ước hẹn
-Quê người tôi nặng nỗi hoài mong:
Nước không còn bóng cây cờ đỏ
Dệt lại tình ta với sợi lòng!

Ðâu chỉ mình em sầu ly biệt
Mà còn se thắt cả người đi
Chia em một nửa viền trăng cũ
Hai nửa thành nguyên lúc trở về!

Hàn Thiên Lương

Hùng Ca Bất Tử



(Thiếu úy Huỳnh Văn Thái cùng bảy lính Nhảy Dù dưới quyền
đã tuẫn tiết - 30/4/75 tại Ngã 6 Chợ Lớn)

Lính Nhảy Dù
Quý vị đã đi vào thiên thu...!!
Lính Nhảy Dù
Quý vị đã đi vào thiên thu...!!

Lính Nhảy Dù
Quý vị đã bình thản đi vào thiên thu
Lính Nhảy Dù
Quý vị đã lẫm liệt đi vào thiên thu

Với hàng chữ: Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm
Quý vị đã thực thi
Quý vị đã chứng minh Quân Lực VNCH: Anh hùng

Anh Hùng hỡi... những Anh Hùng
Quốc dân non nước muôn trùng xót thương
Anh hùng hỡi... những Anh Hùng
Hồn thiêng sông núi soi chung đời đời
Anh Hùng hỡi... những Anh Hùng:
" Anh Hùng mạc bả doanh thu luận
Vũ trụ trường khan tiết nghĩa lưu "*
( Hãy lắng nghĩa trung lưu vũ trụ
Chớ đem thành bại luận Anh Hùng )

Phúc: cho cha mẹ đã sinh ra qúy vị
Phúc cho trường học đã tôi luyện qúy vị
Phúc cho dân tộc có những người con như qúy vị:
- Qúy Anh Hùng
Quý vị đã bình thản đi vào thiên thu
Quý vị đã lẫm liệt đi vào thiên thu

Hùng Ca Bất Tử
Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm chung
Việt Nam Cộng Hòa những Anh Hùng
Tử sinh sợi nhỏ đường tơ tóc
Danh dự đỉnh cao núi trập trùng
Tuẫn tiết non sông lòng chí đại
Hy sinh quý thể dạ ung dung
Trường Sơn Thu úa ngùi thương tiếc
Cảm kích Cửu Long sóng bập bùng...!!

Nguyễn Minh Thanh
( Cảm tác theo Nguoiviettudo - QH 2024)
----------
Phụ Chú:
* Thủ Khoa Huân tức Nguyễn Hữu Huân ( 1830 - 1875 ), Định Tường, nay tỉnh Tiền Giang.
Ông đổ đầu khoa thi Hương dưới triều Tự ̣Đức năm 1852, thường gọi : Thủ Khoa Huân.
Là sĩ phu yêu nước đã chiêu mộ nghĩa binh kháng Pháp. Binh bại, bị giặc bắt, dụ hàng cự tuyệt. Giặc hành hình Ông...!!!
Dưới đây là TMT của Thủ Khoa Huân:

Tuyệt Mệnh Thi

Hãn mã nan kham vị quốc cừu,
Chỉ nhân binh bại trí thân hưu.
Anh hùng mạc bả doanh thâu luận,
Vũ trụ trường khan tiết nghĩa lưu.
Vô bố dĩ kinh Hồ lỗ phách,
Bất hàng cam đoạn tướng quân đầu.
Đương niên Tho thuỷ ba lưu huyết,
Long đảo thu phong khởi mộ sầu.

Thủ Khoa Huân
***
Dịch thơ:

Thơ Tuyệt Mạng

Gian nan vó ngựa diệt thù chung
Chỉ tại thua binh mạng phải cùng
Hãy lắng nghĩa trung lưu vũ trụ
Chớ đem thành bại luận anh hùng
Nổi xung giặc dữ kinh hồn khắp
Liều thác thân tàn rạng tiếng chung
Sóng nước Mỹ Tho pha máu đỏ
Gío Thu chiều úa nhuộm cồn Rồng..!!

Nguyễn Minh Thanh cẩn dịch
 

Chiêu Hồn Tử Sĩ - Anh Linh Còn Mãi

  

Chiêu Hồn Tử Sĩ

Nước mất nhà tan luống nghẹn ngào
Mệnh chung tổ quốc vấn tang nhau
Đời tù không tội mồ hoang lạnh
Chim Việt cành Nam ngấn lệ trào
Đất khách ly hương trọn ý tình
Chiêu hồn tử sĩ thác anh linh
Trung kiên tuẫn tiết còn lưu đấy
Tô đẹp muôn đời gót chiến chinh

Kim Phượng
30.4.2024
***
Thơ Cảm Tác;

Anh Linh Còn Mãi


Hỡi anh chiến sĩ Việt Nam ơi!
Xin được sẻ chia số phận người
Vị quốc vong thân nơi chiến trận
Yêu đời bỏ xác chốn ngàn khơi
Anh linh còn mãi trong tâm trí
Thể phách hiện nguyên giữa đất trời
Xin tiến kính dâng hương một nén
Tỏ lòng ngưỡng mộ của dân tôi.

Thái Huy
 5/01/24


Cách Gởi Hàng Trăm Tấm Ảnh Qua Email


Hỏi:

Thưa Giáo sư,

Xin giáo sư vui lòng chỉ giúp làm cách nào để có thể gởi nhiều tấm hình (cả trăm tấm chẳng hạn) qua email được. Cám ơn giáo sư nhiều.

ToanNhu

***
Thả Lời

HCD: Thưa anh hiện giờ email gởi hạn độ lớn gởi đi do đó chỉ gởi được năm ba tấm ảnh mỗi lần thôi
Muốn gới nhiều ảnh hay gởi video thì phải dùng trung gian nào đó. Tôi thấy Mediafire là hay nhất, không gây rắc rối nhiểu như những trung gian khác.
Anh bỏ hết ảnh vào mediafire, cho link để người nhận download về computer nhà, nhanh và gọn nhất.

Vào đây nó hướng dẫn anh mọi thứ.

Huỳnh Chiên Đẳng

Cò Xanh Bắt Cá!

 


(Bài Hát Nói cảm ơn và đáp lễ Nhiếp Ảnh Gia taotran Trần Đức Tạo đã chuyển đến bộ ảnh mới, đặc sắc mang tựa đề “Cò Xanh Bắt Cá”.Kính mời Quý Thi Hữu họa lại bài Hát Nói này.)

Ai dám “trực ngôn” nói tôi là “cò xanh bắt cá’?
Tôi có “bắt” đâu? Chỉ “quá giang xuyên táo” mà thôi!
Tôi có “xanh” đâu? “Bộ Com Lê” của tôi đẹp hơn “xanh” nhiều! Nhuyễn nhừ màu sắc “không tồi”!
Để cho con mồi của tôi “mờ mắt”! Không nhận ra “Ông Cò” đang rình rập!

Mắt sắc nhìn theo mồi để “bập”!
Chân dài chụp tới bóng cho “bung”!
Ngó “bộ vó” của tôi chưa? Vừa “rất bén”, lại “rất xung”!
Chẳng cần để ý đến ai! Mặc cho “Bác Phó” vẫn “lăm lăm” săn lùng, “bơi lội”!

Đừng “tội” cho chú cá mập mạp, đẹp đẽ đang nằm trong miệng tôi dữ dội!
Tôi đang “làm phước” cho nó được đầu thai sang kiếp khác! Thoát tội! Vui sống thênh thang!
Quan Âm phò độ dễ dàng!


Hình Ảnh: Trần Đức Tạo
Thơ: Đức Hùng
Sydney, Úc Châu, 07/06/2023

Tưởng Nhớ Nhà Văn Linh Bảo, Vĩnh Biệt “Mây Tần”

***
 
Nhà thơ Phan Xuân Sinh tổ chức sinh nhật ngày 02 tháng 01 năm 2024 tại Texas, nhập viện vì bệnh tim mạch, hôn mê sau 10 ngày vô phương cứu chữa đã qua đời tại Texas ngày 28/2/2024. Tưởng nhớ người bạn văn, tôi viết Phan Xuân Sinh, Không Còn “Đứng Dưới Trời Đổ Nát” (đây là tập thơ đầu tiên của anh khi định cư tại Hoa Kỳ).

Lần nấy với nhà văn Linh Bảo, vừa kỷ niệm sinh nhật 98 tuổi vào Chủ Nhật 14/4/2024 đã qua đời tại tư gia vào Thứ Hai 22/4 ở thành phố Westminster, Nam California “Linh Bảo sống trong một ngôi nhà nhỏ nơi Thị Trấn Giữa Đường / Midway City, có vườn cây trái phía sau, một hồ cá Koi. Cùng sống trong ngôi nhà ấy là ba thế hệ cũng là ba thế giới: Linh Bảo, con gái và một cháu ngoại nay cũng tới cái tuổi tam thập nhi lập…” (Ngô Thế Vinh, 2015) từ đó cho đến nay. Theo ước nguyện của nhà văn, gia đình sẽ tổ chức buổi lễ tưởng niệm tại niệm tại chùa Vạn Hạnh ở San Diego vào cuối tháng 5/2024. Đây là ngôi chùa mà nhà văn và người em Võ Sum, người đồng sáng lập vào năm 1977 (thân phụ bà thời làm quan ở Kontum, Quảng Ngãi đã xây nhiều ngôi chùa).

Nhà văn Linh Bảo không sáng tác nhiều, đã ấn hành: Gió Bấc, truyện dài, Nxb Phượng Giang 1953. Chiếc Áo Nhung Lam, Sách Hồng, Nxb Đời Nay 1953. Tàu Ngựa Cũ, tập truyện ngắn, Nxb Đời Nay 1961, Tàu Ngựa Cũ, tựa đề của truyện ngắn, được lấy làm tựa đề của tuyển tập gồm 9 truyện, được giải thưởng Văn Chương Toàn Quốc của Việt Nam Cộng Hòa năm 1961 (Truyện dài Thềm Hoang của Nhật Tiến đoạt giải nhất, tập truyện Gìn Vàng Giữ Ngọc của Doãn Quốc Sỹ và Tàu Ngựa Cũ giải đồng hạng). Những Đêm Mưa, truyện dài, Nxb Đời Nay 1961. Con Chồn Tinh Quái, truyện cổ tích, có 47 chương, Nxb Ngày Mới 1967. Những Cánh Diều, tập truyện ngắn, Nxb Trí Đăng 1971. Mây Tần, tuyển tập, đoản văn, Nxb Việt Nam Hải Ngoại 1981 (trùng tên với tập thơ Mây Tần của Nguyễn Bính năm 1942)… nhưng tên tuổi của bà được biết đến từ thập niên 1950’ cho đến nay. Truyện của bà thường xuất hiện trên tạp chí Văn Hóa Ngày Nay năm 1958 của nhà văn Nhất Linh, Tân Phong của nhà văn Nguyễn Thị Vinh, chủ bút (thân nhau từ khi ở Hồng Kông), Bách Khoa của Lê Ngộ Châu và sau đó trên các tạp chí văn học khác.

Không hiểu vì sao thời gian ở Mỹ bà không sáng tác. Theo nhà văn Ngô Thế Vinh: “Sau 1975, Linh Bảo hầu như hoàn toàn không viết và chị cũng chẳng mấy quan tâm tới những tác phẩm đã tạo nên văn nghiệp của mình. Linh Bảo thì lúc nào cũng vẫn như Một Cánh Diều sống lưu lạc ngoài Việt Nam, nhưng lòng thì vẫn khắc khoải hướng về quê nhà. Linh Bảo đã ví thân phận những người Việt tha hương như những cánh diều, chỉ vì một cơn cuồng phong, cơn bão thời đại đã thổi bạt họ đi khắp mọi nơi trên thế giới” và duy nhất với tác phẩm Mây Tần.

Tập truyện Mây Tần của nhà văn Linh Bảo, dày 450 trang, có 27 truyện từ Tàu Ngựa Cũ đến Những Cái Tết Tha Hương. Trong đó có Tàu Ngựa Cũ, Những Cánh Diều…

Có lẽ tác giả lấy tựa đề Mây Tần vì trong Những Cái Tết Tha Hương (1979) ghi lại quãng đời lưu lạc Tết Hồng Kông năm 1946, Tết Nam Kinh, Tết Thượng Hải, Tết Quảng Châu, Tết Ba Lê, Tết Luân Đôn, Tết Mỹ, Lại Tết Mỹ.

Trong bài viết nầy, bà lấy bối cảnh những nơi đã sống, có thật nhưng với Mỹ, có lẽ với người bạn nào đó vì bà giảng dạy môn Việt ngữ Trường Sinh Ngữ Quân Đội ở Mỹ (1962-1976), chồng bà là giáo sư đại học Berkeley về sinh thái học (ecology).

Trong đoạn trong Tết Mỹ: “Tôi ăn Tết đầu tiên ở Mỹ với “bà cô các cháu”. Bà chị sang Mỹ từ lâu. Chồng chết, bà sống một mình trong tòa nhà hai tầng. Tầng trên đẹp đẽ sang trọng; tầng dưới - hay đúng hơn là nhà hầm - có một phòng tắm, chỗ để máy giặt máy sấy, một cái tủ lạnh thứ hai để đồ ăn tích trữ và một cái giường cũ.

Tôi phải tha hai con đến nhà bà trong bước đầu tiên để chờ thẻ di trú, và cũng để cho phải phép. Mình đến cũng chả ai hoan nghênh, nhưng nếu không đến trước thì sẽ bị giận suốt đời.

Sau bữa cơm Tết đúng nghi thức, bà lùa ba mẹ con xuống phòng dưới ngủ. Phòng sát mặt đất, sàn xi-măng, lại không có sưởi, nên lạnh buốt. Tôi không ngủ được, lên cầu thang định tìm nước nóng uống thì cửa cầu thang đã khóa trái lại bên trên. Định mở tủ lạnh xem có gì uống được không, thì vừa nhìn đến, tôi bỗng ngẩn người ra.

Cái tủ lạnh, lúc chiều hai con bé tò mò mở ra xem, tôi nhìn thoáng thấy bên trong đầy một tủ đào. Có lẽ bà chị mua sỉ nguyên cả thùng nên để dưới này cho khỏi chật tủ trên. Bây giờ, tôi thấy một sợi dây xích to bằng ngón chân cái buộc quanh, lại có khóa xích lại ở cửa tủ cẩn thận.

Tôi không thể nhịn được cười, nghĩ thầm đến cuốn sách tên là “Một Nghìn Lẻ Một Cách Làm Nhục Kẻ Khác”. Nếu sách này tái bản, tôi xin ghi thêm cái mục xích khóa tủ lạnh khi có bà con đến thăm và ở lại.

Hai con bé ôm nhau nằm co quắp ngủ say. Tôi không biết làm gì cho bớt lạnh, dậy sắp hành lý để ngày mai tha con về miền Cali; ngày mai, tôi sẽ từ giã bà chị cô đơn, từ giã mưa rét Seattle, từ giã cái tủ lạnh có sợi xích sắt to tổ bố. Tôi tự dặn mình sẽ tìm nơi có nắng ấm, ít nhất là dù có đói cũng không đến nỗi rét”

Trích đoạn Lại Tết Mỹ

“17 cái Tết ở đất Mỹ; 17 năm làm thân con kiến để có kết quả ngày nay: tấm ngân phiếu dưỡng lão. Cái phần thưởng suốt mấy chục năm làm ngày làm đêm, lao tâm khổ lực để sửa soạn cho tuổi già.

Người con gái bướng bỉnh, gan lì bạt mạng ngày xưa, bây giờ ngồi chờ lãnh lương hưu! Tôi chỉ thành công ở một điểm: không phải là một gánh nặng cho gia đình hay xã hội…
Tết San Diego năm nay lại chỉ là một Tết tha hương cô đơn như tất cả những Tết tha hương cô đơn khác. Cô đơn một mình và càng cô đơn hơn trong những lúc ở chỗ đông người.
Có khác chăng, là tôi không cần phải có, dù chỉ tấm màn mỏng để làm biên giới. Tôi chỉ ngước mắt nhìn ra xa, trong một thoáng giây, là tôi có thể lẫn vào vùng ảo ảnh tâm linh khác, cách biệt hẳn với tất cả mọi người; hồn tôi đã tách riêng ra ở bên kia thế giới vô hình”.
Nếu không đọc tiểu sử của bà thì tưởng đoạn văn trên là thân phận của bà khi đến Mỹ.
Hai câu thơ trong Truyện Kiều của Nguyễn Du:

“Đoái trông muôn dặm tử phần,
Hồn quê theo ngọn mây Tần xa xa”.

Mây Tần lấy từ điển tích từ hai câu thơ của Hàn Dũ (768-823) ở Trung Hoa bị đọa đày xa cố hương nên làm bài thơ than trách số phận với nỗi niềm: “Vân hoành Tần Lĩnh gia hà tại. Tuyết ủng Lam Quan mã bất tiền” (Mây ngang Tần Lĩnh biết nhà ta ở đâu?. Tuyết phủ Lam Quan ngựa khó qua) nói đến nỗi nhớ nhà.

Theo tiểu sử, nhà văn Linh Bảo, tên Võ Thị Diệu Viên, sinh ngày 14 tháng 4 năm 1926 (trong gia đình vọng tộc, quan lại triều đình Huế: Ông nội: Thượng Thư Bộ Lễ Võ Liêm (1973-1936) cha Võ Chuẩn (1873-1936), Tổng Đốc dưới triều vua Bảo Đại, mẹ là Tôn Nữ Thị Lịch, vợ thứ), trong 6 anh chị em có: Võ Sum (Hải Quân Đại Tá), Võ Thị Tuyết Phiến, Võ Thị Diệu Viên, Võ Thị Băng Thanh, dịch giả, cùng dịch Nỗi Buồn Chiến Tranh, Võ Thị Hoài Trinh (nữ sĩ Minh Đức Hoài Trinh 1930-2017), và Võ Tá Bá. Trong những người cháu của bà có nhạc sĩ Võ Tá Hân, tuy du học trước năm 1975, thành danh trên xứ người nhưng sáng tác của anh luôn mang tâm trạng của kẻ lưu vong.

Từ thời trẻ, Linh Bảo với mộng du học, rời xa gia đình sớm, vừa học xong năm thứ hai (1947-1949) đại học Tôn Trung Sơn thì Mao Trạch Đông chiếm toàn Hoa Lục, bà sống lưu lạc qua nhiều nơi ở Hoa Lục như Nam Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, Hồng Kông (Hương Cảng)… và sau đó sang Anh, Pháp và cuối cùng ở Mỹ. Bà người Việt Nam hiếm hoi lúc đó biết tiếng Quảng Đông, Quan Thoại,tiếng Pháp, tiếng Anh…

Năm 1951, bà lập gia đình với một người Hoa Ling Po Chan (Trần Linh Bảo) mang quốc tịch Anh, và trở thành công dân Anh. Bút hiệu Linh Bảo theo tên chồng từ đó. Ngoài ra, bà còn có hai tên khác: Lại Cẩm Hoa (thư nhà văn Nhất Linh gửi cho bà khi còn ở Hồng Kông với tên Lại Cẩm Hoa, tại đây bà quen thân với hai nhà văn Nguyễn Thị Vinh và Trương Bảo Sơn) và Vũ Trung Thư (Mo Chung Shu) tên ghi danh đi học ở Nam Kinh và Quảng Châu. Tác phẩm Gió Bấc của bà viết xong tại Hương Cảng 1952, năm 1953 nhà văn Nhất Linh cho ấn hành Gió Bấc.

Năm 1954, khi Lãnh Sự Quán Việt Nam Cộng Hoà mới được thành lập, với khả năng thông thạo nhiều ngoại ngữ, bà được tuyển làm nhân viên của toà Lãnh Sự Việt Nam tại Hồng Kông. Làm việc tới 1957, trở về nước và chỉ sau 2 năm, 1959 Linh Bảo lại chọn một cuộc sống xa quê nhà.

Từ Hồng Kông qua Pháp rồi qua Anh một thời gian, cuối cùng Linh Bảo chọn định cư ở Mỹ sau khi được tuyển dụng vào giảng dạy môn Việt ngữ (1962-1976) tại trường Sinh Ngữ Quân Đội Mỹ (Defense Language Institute) Monterey, Bắc California cho đến khi ngôi trường bị giải thể sau chiến tranh Việt Nam.

Theo nhà văn Ngô Thế Vinh: “Học giả Nghiêm Xuân Việt, Văn Bút Việt Nam với thiện chí trao đổi văn hoá với ngoại quốc đã chọn hai truyện Người Quân Tử và Áo Mới trong Tàu Ngựa Cũ dịch ra Anh ngữ với tên truyện The Noble Man và Our Brand New Robes và gửi đi dự cuộc thi truyện ngắn do International PEN tổ chức 1961. Thành phần ban giám khảo gồm những tên tuổi như: Storm Jameson (Anh), André Maurois (Pháp), và Whit Burnett (Mỹ). Kết quả là cả hai truyện ngắn này được tuyển chọn vào chung kết trong số 26 truyện ngắn quốc tế hay nhất năm đó. Cũng thời gian đó Linh Bảo đang sống ở Luân Đôn. Hình như sau đó, hai truyện ngắn này được PEN Vietnam Centre dịch sang tiếng Pháp: L'homme noble, và Robles Nouvelles để in trong tuyển tập truyện ngắn của Văn Bút Việt Nam”.

Nhà văn Viên Linh khi gặp bà lần đầu tiên năm 2006 đã viết: “Bà có nước da trắng hơn một người Á Châu bình thường, dung mạo như một phụ nữ Tây phương, hai mắt nhìn thẳng, nhân trung mở, sống mũi cao, cặp lông mày hơi xếch, và một vừng trán rộng, một cái cằm có góc cân đối, khiến toàn thể khuôn mặt – gọi là gương mặt thì đúng hơn – tỏa ra một ánh sáng khỏe mạnh, thẳng thắn”.

*
Trong quyển Văn Học Miền Nam Tổng Quan, nhà văn Võ Phiến đề cập đến khuynh hướng tình cảm có: Linh Bảo, Nguyễn Thị Vinh, Nhã Ca, Thanh Nam, Văn Quang. Võ Phiến viết về Linh Bảo trên tạp chí Bách Khoa, năm 1962: “Trong số những người đàn bà viết văn ở ta hiện nay, có lẽ Linh Bảo có tài nhất: có tài quan sát, lại có tài diễn tả một cách thông minh những điều mình quan sát. Quan sát và phân tích tâm lý, Linh Bảo đã trình bầy được mỗi nhân vật với một hình dạng, một cá tính rõ ràng, một lối sinh sống và ăn nói riêng biệt... Linh Bảo thường hay tìm ra cơ hội để làm người đọc mỉm cười, dù là trong những trường hợp buồn thảm: nhà ngập lụt, vợ chồng giận nhau. Giữ được nét mặt tươi tắn cả trong khi buồn, đó là một lối làm đẹp rất khéo của đàn bà, nhất là đàn bà 'lịch sự': vì vậy mà cái cười do Linh Bảo gợi lên lắm lúc có chua chát, người đọc vẫn dễ có cảm tình với giọng văn của tác giả”.

Trong ký sự văn học Giai Thoại Hồng của nhà văn Hồ Trường An năm 1989, về các nhà văn nữ. Chương V: Linh Bảo & Minh Đức Hoài Trinh (trang 73- 94).

“Sau năm 1959, trên văn đàn, Linh Bảo như một bóng ma, hiện đó rồi mất đó, gieo lại cho người theo dõi văn chương cái ám ảnh bàng bạc… Giữa lúc mọi người spa81 quên bà thì bà hiện đến, múa vài đường bút ngoạn mục rồi biến đi. Khi rời nước, bà cộng tác với tập san Tân Phong qua hình thức các lá thư gởi cho chị Nguyễn Thị Vinh rồi biến bặt tăm khi tờ báo đóng cửa… Sự ẩn hiện của bà có vẻ quyến rũ. Một nhà văn ăn khách vụt biến đi dễ gây khao khát thèm thuồng cho người đọc… sáng tác dù hay, nhưng sự xuất hiện thường xuyên cũng dễ gây nhàm chán cho độc giả”.

 

Nhân đây, trích dẫn vài nhận xét về nhà văn Linh Bảo đã được đề cập qua các bài viết:

Sau nhà văn Nhất Linh cảm nhận về sáng tác đầu tay của Linh Bảo. Võ Phiến viết về Linh Bảo trên tạp chí Bách Khoa, năm 1962: “Trong số những người đàn bà viết văn ở ta hiện nay, có lẽ Linh Bảo có tài nhất: có tài quan sát, lại có tài diễn tả một cách thông minh những điều mình quan sát. Quan sát và phân tích tâm lý, Linh Bảo đã trình bày được mỗi nhân vật với một hình dạng, một cá tính rõ ràng, một lối sinh sống và ăn nói riêng biệt... Linh Bảo thường hay tìm ra cơ hội để làm người đọc mỉm cười, dù là trong những trường hợp buồn thảm: nhà ngập lụt, vợ chồng giận nhau. Giữ được nét mặt tươi tắn cả trong khi buồn, đó là một lối làm đẹp rất khéo của đàn bà, nhất là đàn bà 'lịch sự': vì vậy mà cái cười do Linh Bảo gợi lên lắm lúc có chua chát, người đọc vẫn dễ có cảm tình với giọng văn của tác giả”.

Trong cuốn sách Các Nhà Văn Nữ Tại Miền Nam Việt Nam (1954-1975). Nguyên tác Anh ngữ: “Women Writers of South Vietnam (1954-1975)” của Công Huyền Tôn Nữ Nha Trang do Đoàn Thanh Liêm dịch, người viết đã ghi về Linh Bảo với những dòng trang trọng: “Nhân vật nữ trong các tác phẩm của Linh Bảo thường cũng biểu lộ một khía cạnh trong nhân cách của tác giả. Tuy nhiên, đó chỉ là một mặt của vấn đề, cái phần liên hệ tới chủ đề. Ngay trong nghệ thuật viết, tính chủ quan của bà cũng được biểu lộ một cách độc đáo. Thường xuyên trong các tác phẩm của mình, Linh Bảo xác định cá tính của mình qua sự phê phán với giọng văn khôi hài chua cay về những tình huống liên hệ đến phụ nữ”.

Có lẽ trong gần nửa thế kỷ qua, tập truyện Mây Tần của nhà văn Linh Bảo ấn hành năm 1981 rồi bà không còn xuất hiện trên văn đàn Việt Nam ở hải ngoại nên bị lãng quên… Với các tác phẩm trước năm 1975 đã được đề cập ở trên qua các bài viết sau nầy còn được nhắc đến.

Với tôi, tác phẩm Con Chồn Tinh Quái (Ngày Mới 1967), chưa thấy nhận định nào nhưng tôi rất thích. Từ những mẩu chuyện Tại Sao Loài Chồn Ra Đời, Bạn Bè Họ Hàng Của Chồn, Chồn, Chó & Mèo, Chồn & Quạ, Chồn, Chim & Thỏ, Chồn Chữa Bệnh, Gà Trống Gặp Chồn, Chồn Về Kinh, Chồn Tự Biện Hộ, Vận Mệnh Chồn, Chồn Nhạc Sĩ, Chồn Báo Thù Gấu, Chồn Cứu Sư Tử, Chồn Học Cách Chia Phần, Chồn Từ Quan Về Quê… cuối cùng Cái Chết Của Chồn. Với cái nhìn tinh tế, sâu sắc, ví von với giọng văn dí dỏm, trêu chọc lôi cuốn người đọc đi vào thế giới động vật rất sinh động.

Trong tuyển tập Những Khuôn Mặt Văn Hóa Việt Nam Hải Ngoại của Câu Lạc Bộ Văn Hóa VN Paris (Chủ nhiệm nhà văn Đỗ Bình, chủ bút TS Nguyễn Thị Phượng Thanh và 14 thành viên) ấn hành năm 2022, dày 806 trang (chữ nhỏ font helve 0.8). Đây là công trình biên soạn rất công phu quy tụ nhiều bậc thức giả, văn nghệ sỹ… đóng góp. Sau phần Những Khuôn Mặt Văn Hóa Vang Bóng Một Thời Tại Pháp, Bỉ, Cộng Hòa Liên Bang Đức, Hòa Lan, Canada (trang 207-219), Úc (trang 221-224)… Nhiều nhất tại Mỹ (theo alphabet trang 96-181) không thấy có lên nhà văn Linh Bảo.

Khi nhà văn Nguyễn Thị Vinh qua đời ngày 8/1/2020, tôi viết bài Tưởng Nhớ Nhà Văn Nguyễn Thị Vinh (1924-2020) ngày 10/1/2020 được đăng trong tuyển tập nầy (trang 698-701) có tấm hình ở tòa soạn Văn Hóa Ngày Nay năm 1958 với Linh Bảo, Nguyễn Thị Vinh, Nhất Linh, Bình Nguyên Lộc (có lẽ là hình ảnh duy nhất với nhà văn Linh Bảo?). cùng với bài viết về nhà thơ Hoàng Anh Tuấn và bài viết Khái Quát Báo Chí Việt Ngữ Tại Little Saigon (trong mục sinh hoạt).

Bài viết của nhà văn Ngô Thế Vinh năm 2015 về nhà văn Linh Bảo, sau đó ấn hành trong tác phẩm Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa năm 2017, Viet Ecology Press xuất bản được xem là tài liệu văn học hữu ích. Với 18 chân dung gồm 13 nhà văn, nhà thơ, nhà báo, 3 họa sĩ và 2 nhà văn hóa, hai trí thức khoa bảng đáng kính bậc nhất của Việt Nam. Ngô Thế Vinh lần đầu tiên gặp Linh Bảo khi sang tu nghiệp ngành Y tại San Francisco nên từ đó quen thân và có nhiều tài liệu để viết về bà rất chính xác. Tuyển tập 2 ấn hành năm 2022 (Viet Ecology Press).

Tháng 2/2024, tác phẩm Ngô Thế Vinh, bằng hữu & văn chương do Ngôn Ngữ ấn hành, dày 700 với nhiều tác giả từ thời ở miền Nam VN cho đến nay. Tuy xuất thân ngành Y nhưng anh đam mê nghiệp cầm bút với những sáng tác và công trình biên khảo văn học nghệ thuật & môi trường, lịch sử rất giá trị. (Nhân đây, cảm ơn anh đã có nhã ý gởi tặng tôi những tác phẩm giá trị làm tài liệu).

Kể từ tác phẩm đầu tay đến nay đã bảy thập niên, nhà văn phái nữ nổi tiếng cũng chẳng gây thù oán gì trên văn đàn nhưng ít được nhắc đến, bị bỏ quên trong khi những nhà văn nữ cùng thời và sau đó, được đề cập. Nay nhận tin bà đã ra người thiên cổ tưởng nhớ đến bà Vĩnh Biệt “Mây Tần” với nỗi ngậm ngùi. Cầu nguyện nhà văn Linh Bảo về cõi vĩnh hằng “Hồn quê theo ngọn mây Tần xa xa” xa lánh chốn lao xao nơi cõi trần.

Little Saigon, April 25, 2024
Vương Trùng Dương
***

Thân gởi quý văn hữu

Tuy thích rong chơi nhưng nay "quởn" lục lại có cả trăm bài viết đã được phổ biến (không kể các mục phiếm kiểu mì ăn liền)

Những bài viết lưu trữ trên Websites & Blog Posts

Vào những năm đầu thập niên 90, thời điểm đó các trang web Việt ngữ ở hải ngoại không nhiều, các bài viết của tôi được phổ biến trên website Xứ Quảng của La Lương (đồng hương) ở miền Đông Bắc HK và Quán Gió ở Úc (nhóm cựu học sinh Chu Văn An) do Nguyễn Ngọc Chấn giới thiệu. Khoảng mười năm sau, không còn phổ biến.

Với những bài viết về phiếm hàng tuần cho các tuần báo và bài viết có tính cách thời sự không gởi cho cho các trang chủ websites & blog posts vì sẽ mất thời gian tính nên chỉ gởi các bài viết về Văn Học Nghệ Thuật. Năm 2005, tôi ra tờ Cali Weekly. Nay còn lưu lại và nhờ đó tìm được những bài viết trong thời gian qua.

Bài viết được phổ biến trên các trang web như Vuông Chiếu, Việt Luận, Hội Quán Phi Dũng, Góc Nhỏ Sân Trường, Du Tử Lê, Người Phương Nam, Saigon Times, Dòng Sông Cũ, Cỏ Thơm, Lê Dinh (ledinh.ca)… không có mục tác giả mà bài viết phổ biến theo thời gian. Hội Cựu Sinh Viên Viện Đại Học Đà Lạt qua anh Lê Tấn Lộc (Triết I ĐHSPĐL) đã phổ biến những bài viết với website mang tên hcsvviendaihocdalat nhưng hiện nay cũng không còn nữa, Website Bạn Văn Nghệ của Trần Yên Hòa cũng không còn nữa, nay thực hiện trên blog post…

Có nhiều bài viết được phổ biến trên các websites & blog post cùng thời điểm.

Website T.Vấn & Bạn Hữu – Mục tác giả Vương Trùng Dương với 40 bài viết
https://t-van.net/author/vuongtrungduong/

Website Đặc San Lâm Viên – Mục tác giả Vương Trùng Dương với 20 bài viết
http://www.dslamvien.com/search/label/V%C6%B0%C6%A1ng%20Tr%C3%B9ng%20D%C6%B0%C6%A1ng

Nhân Văn Nghệ Thuật & Các Bài Viết
https://nhanvannghethuat.com/category/vuong-trung-duong/

Blog Post Long Hồ Vĩnh Long – Tác giả Vương Trùng Dương với 55 bài viết
http://longhovinhlong.blogspot.com/search/label/V%C6%B0%C6%A1ng%20Tr%C3%B9ng%20D%C6%B0%C6%A1ng

Việt Văn Mới của Từ Vũ (Pháp) với 32 bài viết
http://vietvanmoi.fr/VUONGTRUNGDUONG.html

Việt Báo
https://vietbao.com/a309513/van-tho-moc-len-tu-dat-da-chuyen-van-voi-nha-bao-nha-van-vuong-trung-duong

Học Xá
http://www.hocxa.com/TieuSu/VuongTrungDuong_TieuSu.php
1/VuongTrungDuong_ChuyenVanVoiNhaVanNhaBaoVTD_TrieuHoaDai.php

Website Núi Ấn Sông Trà – Mục Tác giả Vương Trùng Dương với 12 bài viết
http://www.nuiansongtra.com/index.php?c=author&a=366

Cựu Học Sinh Trần Quý Cáp Hội An
https://cuuhocsinhtranquycaphoian.com/vuong-trung-duong.html

Trang web Sáng Tạo – Các bài viết
https://sangtao.org/category/tac-gia/v%c6%b0%c6%a1ng-trung-d%c6%b0%c6%a1ng/
(nhưng từ tháng 3/2021 nhưng trang web vẫn còn lưu trữ)

Trang veb của ca sĩ Thanh Thúy với các bài viết
https://thanhthuy.me/tag/vuong-trung-duong/

Nhật báo Người Việt
https://www.nguoi-viet.com/cuu-chien-binh/nha-bao-vuong-trung-duong-ke-chuyen-nguoi-linh-lam-bao-linh/

Ài Hữu Biên Hòa
https://www.aihuubienhoa.com/p119a6459/5/trach-gam-voi-ben-le-cuoc-chien-vuong-trung-duong

Trạch Gầm, Thơ Với Gót Chân Người Lính Chiến
https://vulep-books-links.blogspot.com/2018/07/trach-gam-tho-voi-got-chan-nguoi-linh.html

Trầm Hương Thư Quán
http://www.tramhuongthuquan.com/2015/07/02/vuong-trung-duong/

Saigon Times
http://saigontimesusa.com/bai/vanchuong/tinhsu.shtml

Cỏ Thơm

Việt Văn Mới

Sáng Tạo

Đồng Huông Kontum

Quán Văn

Hoangsaparacel

Cựu Sinh Viên Viện Đại Học Là Lat

Trang Web Luân Hoán

Trang Web Phạm Tín An Ninh

Trang Một Thời Thương Tiếc

Cali Today

Bạn Văn Nghệ

Phố Núi Pleiku

Trang tuongvang

Nghiệp Đoàn Báo Chí Việt Nam

Hoi quan Phi Dung
https://hoiquanphidung.com/showthread.php?30062-Ngọn-Lửa-Hận-Thù-“Cuốn-Theo-Chiều-Gió”-Vương-Trùng-Dương

TrẻĐẹpOnline

Nhà Giáo Hà Mai Anh & Tác phẩm Tâm Hồn Cao Thương
T.Vấn & Bạn Hữu

Hội Quán Trầm Hương
4 bài viết

Trang Web Luân Hoán

Hội Cựu Sinh Viên Việt Nam Tự Do

Nhạc Bất Quần & Lệnh Hồ Xung… Giữa Chốn Cờ Huê
Blogspost

Tiếng Lòng Ta


TT Trump, vị Tổng Tư Lệnh… (24/7)

Hội Cựu Sinh Viên Việt Nam Tự Do

TAPA

Các bài viết phổ biến trên Website Hưng Việt

Viễn Đông Daily

Nhìn Ra Bốn Phương

Việt Văn Mới

Góc Sân Trường
http://gocnhosantruong.com/van-hoc-nghe-thuat/van-hoc/1740-nguyen-sa,-loi-tho-y-nhac-vuong-trung-duong

Người Phương Nam
https://nguoiphuongnam52.blogspot.com/2022/03/chien-tranh-nga-ukraina-nguoiviettudo.html

Ài Hữu Biên Hòa
https://www.aihuubienhoa.com/p119a6459/5/trach-gam-voi-ben-le-cuoc-chien-vuong-trung-duong

Lê Dinh – Đoàn tấn Khang
http://www.ledinh.ca/2022%20Bai%20Vuong%20Trung%20Duong%20Benh%20Tuong.html

Nhảy Dù
http://www.nhayduwdc.org/bv/vtd/2022/tet/ndwdc_bv_vtd_2022tet_nguoiXL_2022JAN12_wed.htm

Blog Thanh Thúy
https://thanhthuy.me/2020/09/02/viet-ve-me-trong-ngay-hien-mau-vuong-trung-duong/

Chính Nghĩa
http://chinhnghiavietnamconghoa.com/nguyen-van-dong-mot-thoang-xuan-phai-vuong-trung-duong/

Saigon Weekly
https://www.saigonweeklyonline.com/van-hoa-nghe-thuat/vuong-trung-duong-ky-niem-voi-song-ngoc-ha-noi-ngay-thang-cu.html

Người Việt Boston
https://nguoivietboston.com/?p=1119

Văn Việt
http://vanviet.info/tu-lieu/nguyen-manh-cn-nh-van-can-dam-chon-ci-chet-trong-t/

Âm Nhạc
https://amnhac.fm/nhat-truong-tran-thien-thanh/6448-nhat-truong-tran-thien-thanh-nguoi-viet-su-thi-cho-nhac-linh

Trang web Du Tử Lê
https://www.dutule.com/p112a1212/215/vuong-trung-duong-vinh-biet-nha-tho-huu-loan-

Nhân Văn Nghệ Thuật
https://nhanvannghethuat.com/mai-huong-mot-anh-sao-roi/

Tạp Chí Truyền Hình
https://www.youtube.com/watch?v=JWdt4FPXzKE

Nhật Báo Người Việt
https://www.nguoi-viet.com/van-hoc-nghe-thuat/tuong-nho-nha-van-nguyen-thi-vinh-1924-2020/


***
Vương Trùng Dương



Sinh năm 1945, tên thật Trần Ngọc Dưỡng. Quê Quảng Nam - Đà Nẳng. Viết văn dưới các bút hiệu: Vương Trùng Dương, Trần Lư Nguyễn Khanh, Hoàng Bích Yên, Vương Chân Nhân, Nhất Dương Lão Nhân, Lão Nhạc... và nhiều bút hiệu khác để viết phiếm luận, vài thể loại khác.

Xuất thân Khóa I Nguyễn Trãi ĐH.CTCT Đà Lạt. Thới gian mới bước chân vào quân trường ông ở trong Ban Biên Tập nguyệt san Bộ Binh Thủ Đức (SVSQ Khóa 23 & 24) 1966-1967.

Năm 1990, định cư tại Hoa Kỳ, viết Chuyện Trong Tuần cho báo Saigon Times. Năm 1993 làm Tổng Thư Ký Bán Nguyệt san Việt Nam Press chuyên trách mục Chuyện Ruồi Bu. Năm 1994, Tổng Thư Ký tuần báo Tình Thương, viết tin và mục Thiên Hạ Sự. Năm 1996, Tổng Thư Ký tòa sọan tờ Rạng Đông và phụ trách mục Thế Thái Nhân Tình. Năm 1998, Tổng Thư Ký tòa sọan tuần báo báo Đất Nước phụ trách mục Ngẫm Chuyện Nhân Sinh. Năm 2000, Tổng Thư Ký nguyệt san Thế Giới Nghệ Thuật. Năm 2003, Tổng Thư Ký tờ KBC Hải Ngọai (2003-2005). Năm 2004, trong Ban Biên Tập tuần báo NM. Từ năm 2000 đến 2005, phụ trách mục Tiếng Việt Mến Yêu hàng tuần vào ngày Thứ Sáu trên nhật báo Người Việt.

Năm 2005, Vương Trùng Dương chủ trương tờ tuần báo Cali Weekly được thời gian, một mình một ngựa với tờ báo, thấy mỏi mệt nên biến tờ báo này thành báo điện tử để vui chơi. Ngoài những tờ báo ông giữ vai trò Tổng Thư Ký, Chủ Bút một số đặc san... còn cộng tác với nhiều tờ báo, trang web ở hải ngoại.

Từ năm 1996 thành viên Trung Tâm Văn Bút Nam Cali và Tổng Thư Ký trong nhiệm kỳ 2000-2002, nay không còn sinh hoạt nữa. Tham gia trong Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam Cali và giữ vai trò Trưởng Khối Báo Chí từ năm 1999 cho đến nay. Thành viên trong Hội Ký Giả Việt Nam Hải Ngoại và hiên nay giữ vai trò Tổng Thư Ký.

Ngoài lãnh vức viết lách như thú vui, công việc chính trước đây với công việc layout sách báo. Đầu năm 2008, “gác bút” thời gian... mảnh đất hội ngộ cùng thân hữu và đồng nghiệp trên trang web caliweekly. Tháng 8 năm 2008, trở lại phụ trách chủ biên Văn Học Nghệ Thuật cho nhật báo Saigon Nhỏ ở Nam Cali và đảm trách phần kỹ thuật section B, nguyệt san Tân Văn.








 

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2024

Đập Gương Tìm Bóng - Sáng Tác: Ngô Thanh Nam - Hòa Âm: Quang Đạt - Tiếng Hát: Diệu Hiền


Sáng Tác: Ngô Thanh Nam
Hòa Âm: Quang Đạt
Tiếng Hát: Diệu Hiền

Nụ Cười Long Hồ Vĩnh Long!


Nụ Cười Long Hồ Vĩnh Long!(Bài Hát Nói cảm ơn Nhà Thơ Kim Oanh, người giữ gìn, trông nom một Vườn Thơ Văn có tên “Long Hồ Vĩnh Long”, kính tặng Nhà Văn Trần Việt Long, Nhà Thơ Tôn Thất Hùng và kính tặng Quý Độc Giả)

Ai về ngắm cảnh Long Hồ
Bỗng dừng chân lại! Gặp cô học trò!
Vẳng nghe tha thiết câu hò
“Anh đi đâu đấy?” thẹn thò Vĩnh Long!

Nàng ơi! Sao Nàng cười làm lòng “Người Tang Bồng” rúng động!
Đôi mắt ngây thơ trong sáng như trăng rằm chiếu sông rộng lúa non!
Áo Dài trắng tinh khôi, đơn sơ, giản dị ôm gọn dáng eo thon!
Ôi! Làn tóc buông vai bồng bềnh hoà với nét son môi hồng thắm!

Nụ cười ẩn dấu lời nhiều lắm?
Tay ấp che sâu ý ít đâu!
Chợt thấy Nàng! Tự nhiên quên hết muộn sầu!
Người Nữ Sinh Trong Trắng ấy! May mà đời còn có Em! Bầu trời bừng sáng!

Sao Em lại bâng khuâng khi gặp Chàng Trai Long Hồ quên ngày tháng?
Sao Em lại bỡ ngỡ trước tấm lòng lai láng chân quê?
Sao Em không biết Đêm Thu Vĩnh Long vẫn vằng vặc Ánh Trăng Thề?
Sao Em không xót xa khi Lục Bình tha thiết nở hoa mà bị chê “tím nhạt”!

Răng đẹp, mày thanh, da trắng mát!
Mặt soan, mũi thẳng, dáng Tiên Nga!
Bóng Nàng mãi mãi xa xa!
Chỉ là hư ảo cho ta mơ màng?
Nàng cười! Mùa vội Xuân sang!
Nàng nhìn! Trời đất thênh thang đón chào!
Sầu Riêng cây lá xôn xao!

Đức Hùng
Sydney, Úc Châu, 30/07/2022
 

Gối Mộng Mơ Trăng! - Hỏi Trăng

  

Gối Mộng Mơ Trăng!

Đêm đã dần tàn sao trăng còn thức
Rón rén ghé gần khung cửa nhỏ to
“Gối mộng ơi, để thân lạnh co ro
Coi chừng cảm trăng lo không yên giấc”

Gối mộng chợt giật mình.. Ồ là thật!
“Khẽ khàng cười ...Bởi ngủ gật quên thôi
Cám ơn trăng đêm đã khuya lắm rồi
Ngủ ngon nhé kẽo hao tâm tội lắm!”

Chênh lệch thời gian giao hòa chầm chậm
Tỉnh giấc nồng còn âm ỉ trong tim
Một ngọt ngào một nhơ nhớ lắng im
Trời hừng sáng đắm chìm lòng thổn thức

Trăng ơi! Có phải chăng là sự thật?!
Cho suốt đời Trăng Mộng mãi trong mơ
Được nghe trăng thì thầm tiếng hẹn chờ
Để gối mộng khép hờ khung cửa sổ!

Kim Oanh

5.4.2024

***
Hỏi Trăng


Trăng khuya treo ở đầu cành
Gió đưa trăng rớt vào mành vải thưa
Em đang say giấc ngủ mơ
Ngờ đâu trăng lén hôn bờ môi xinh
Gió ơi vì gió vô tình
Em đây xấu hổ với trăng mất rồi
Trăng cười bay cao chơi vơi
Lòng em vương vấn bồi nhớ ơi
Hỏi trăng còn xuống nữa thôi
Để em thay áo lụa ngồi đợi trăng


Vương Việt Chỉnh

 12-4-2024

La Supplique De L'abre - Lời Khẩn Cầu Của Cây (Thái Lan Dịch)

  

 


Hỡi loài người
Ta là ngọn lửa sưởi nồng tổ ấm của bạn trong đêm đông lạnh giá
và bóng mát trên mái nhà vào giờ rực lửa mùa hạ
Ta là cái giường để bạn đan từng giấc mộng lành
Là sườn nhà vững chắc cho bạn
Là cái bàn xinh, phục vụ bữa ăn hạnh phúc của gia đình bạn
Là cột buồm con tàu trên sóng của bạn.

Là cái cán ở lưỡi xới của bạn
Là cánh cửa ngôi nhà của bạn
Là khúc gỗ dệt thành cái nôi
Rồi giường áo quan vĩnh cửu lúc bạn ra đi
Là vật liệu cho muôn vàn tuyệt tác của bạn
Và...là trang sức của thế giới bạn đang sống

Xin hãy lắng nghe lời cầu khẩn của ta, nhé bạn:
Hãy cho ta sống để ôn hòa khí hậu và khuyến khích hoa nở.
Hãy cho ta sống để cản trở phong ba, để ngăn chặn bão cát.

Để cho ta sống, ta sẽ làm dịu gió, đẩy mây
Và mang theo cơn mưa, chuyển đi sự sống của thế giới.
Hãy cho ta sống để ngăn chặn những trận lũ lụt thảm khốc cho nhân loại.

Ta là nguồn của dòng suối, con sông. Ta là tài sản phong phú của Đất nước.
Ta góp phần vào sự thịnh vượng của ngôi làng nhỏ nhất.
Ta tô điểm đất nước của bạn thêm xinh đẹp với màu xanh tươi từ tấm áo choàng rực rỡ của ta


Thái Lan Dịch

Xin Nhớ Biết Ơn Và Đừng Làm Người Oán Hận

 

Đây là bài số bảy trăm mười (710) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Có lẽ các bạn cũng đồng ý với người viết là khi gặp hay nói chuyện với những ai mà cái mặt “chù ụ một đống” hay “khó đăm đăm” thì bạn sẽ cảm thấy mất vui, không còn muốn nói chuyện với người đó nữa.
Bởi thế các cô đi thi hoa hậu áo dài hay quý bà đi thi hoa hậu phu nhân cần phải mỉm cười duyên dáng, ứng xử thân thiện thì mới hy vọng được ban giám khảo cho điểm cao nhé.
Còn một chuyện khác nữa là bạn sẽ thấy “chán phèo” ngay khi phải nói chuyện với một người có tính bi quan, chỉ biết phê bình, chê trách người khác, không chấp nhận sự thành công hay sự cố gắng tối đa của người khác để hoàn thành một công việc, trong khi họ lại không đưa ra một đề nghị xây dựng nào để cải tiến công việc cho hoàn hảo hơn.

Hy vọng sau khi đọc mẩu chuyện nho nhỏ dưới đây, tôi và bạn sẽ bớt dần cái việc “nhìn lỗi người” để sống vui sống khỏe hơn nhé.

Nhìn lỗi người

Có một nhóm thuyền chài gồm năm sáu chiếc cùng ra khơi đánh cá. Chẳng may xế chiều, mây đen ở đâu bất ngờ kéo đến che phủ bầu trời, bão tố, sấm sét nổi lên ầm ầm, các thuyền đều chao đảo, và rồi có thuyền bị gãy buồm, có thuyền bị thủng lỗ, có thuyền bị gãy bánh lái, v.v... không có thuyền nào còn nguyên vẹn. Trên mỗi thuyền, ai nấy đều hoảng hốt lo cứu chữa thuyền của mình. Duy có một thuyền cũng bị gãy buồm, thủng lỗ, nước tràn vào sắp chìm mà anh chủ tàu không để ý lấp lỗ, tát nước mà cứ đứng trên khoang tàu nhìn sang thuyền kẻ khác la ó, chỉ trỏ bảo họ phải làm thế này thế nọ. Vì mải say mê chỉ bảo người khác mà không lo cứu thuyền mình nên thuyền của anh chìm trước tiên.

Phần lớn chúng ta đều là những người đang sống trong mê lầm. Nhưng thay vì lo sửa mình thì lại đi sửa người, thích để ý bắt lỗi, dòm ngó kẻ khác, thật chẳng khác gì anh chủ tàu chết chìm trên.
( Nguồn: sưu tầm trên internet)

Người viết bây giờ đã bước vào cái “tuổi không còn trẻ nữa“ nên bắt đầu đi tìm những giây phút an lạc trong tinh thần để sống vui sống khỏe sau bao nhiêu năm “dấn bước bước thăng trầm“ trên đường danh lợi. Người viết không cầu mong gì hơn là có sức khoẻ và tâm trí sáng suốt khi hành xử công việc, cố gắng làm những chuyện tốt lành nho nhỏ để có thể đem niềm vui đến cho người thân trong gia đình, cho bạn bè thân hữu, cho những người xung quanh, dĩ nhiên là cho cá nhân của mình nữa.

Làm thơ, viết văn, học tập và thực hành những lời dạy của Đấng Giác Ngộ, của thánh nhân, sưu tầm những tài liệu có ích lợi về sức khỏe, về đời sống tâm linh, về đời sống gia đình, để chia sẻ với mọi người là những gì mà người viết có thể cố gắng làm được để cho mình được sống thoải mái vui vẻ hơn. Khi đi tìm tài liệu để viết bài MCTN , tình cờ đọc được bài thơ hay hay đầy tình cảm yêu thương , người viết bèn cất vào "tàng kinh các" hôm nay xin được chia sẻ với bạn hữu nhé.

 

Cứ Thương

Còn gặp được nhau hãy cứ thương
Bởi vì cuộc sống là vô thường
Nay khỏe mai đau ngày kia tận
Biết có còn không để mà thương?

Còn gặp được nhau hãy nhịn nhường
Tranh giành chi lắm một chút hương
Để rồi không ổn trong tâm tưởng
Biết có còn không hưởng được gì?

Còn gặp được nhau cứ yêu đi
Đời người đâu phải cứ sân si
Yêu người - yêu mình - yêu cuộc sống
Bao nhiêu ước vọng bấy niềm vui.
Nguồn: internet-Thơ: Trần Thị Thước

Ngoài việc bớt nhìn lỗi và hãy cứ thương, chúng ta cũng nên cần biết cảm ơn, đừng làm người khác oán hận được trình bày trong bài viết dưới đây do anh bạn văn nghệ mới chuyển đến người viết. Mới Bạn đọc luôn nhé.

 Hãy Làm Người Biết Ơn Đừng Làm Người Oán Hận


Một người trong tâm thường cảm ơn người khác và một người trong lòng tràn đầy oán hận thật quá khác nhau.

Khi tiếp nhận người khác, người cảm ơn sẽ tán thưởng ưu điểm của người đó, còn người oán hận sẽ bắt bẻ khuyết điểm của người khác.
Khi tiếp nhận ân huệ, người cảm ơn sẽ cảm động rơi nước mắt, còn người oán hận thì hiềm rằng chưa đủ.
Khi tiếp nhận xin lỗi, người cảm ơn sẽ tha thứ khoan dung, còn người oán hận sẽ khí hận đầy mình.
Khi tiếp nhận giúp đỡ, người cảm ơn sẽ cảm động và nhớ về công ơn của người khác, còn người oán hận chỉ biết phàn nàn người khác không đủ chu đáo.
Khi tiếp nhận lời khuyên, người cảm ơn sẽ cảm tạ tấm lòng tốt đẹp của người khác, còn người oán hận sẽ hoài nghi người ta có ý đồ xấu.

Bên ngoài thì mỗi người đều sống trong mỗi hoàn cảnh khác nhau. Nhưng trên thực tế, mỗi người đều sống bên trong thế giới nội tâm của mình. Khi mỗi người cùng tiếp nhận Phật Pháp từ bi phổ độ chúng sinh, tiếp nhận Phật Pháp thuyết giảng từ bi, người cảm ơn sẽ biết ơn và tận dụng mỗi một quan ải để tiến bộ không ngừng, còn người oán hận khi gặp một quan ải sẽ không ngừng oán trách và cứ thế tạo nghiệp càng nặng, sa đọa càng sâu.

Người cảm ơn mang lòng trung nghĩa, giống như một khối nguyên liệu tốt, khi dùng có thể uốn nắn thành khối vuông khối tròn.
Người oán hận ôm lòng gian trá phản nghịch, ngay cả đem làm khối bán thành phẩm cũng không đủ tư cách, khi dùng thì phần nhiều là bại sự hư hỏng.

Về ngoại hình: Người luôn biết ơn luôn có phong thái hoà nhã, khuôn mặt phúc hậu, thất khổ vẫn bình yên, thấy nạn vẫn mỉm cười. Người luôn oán hận mặt mày luôn cau có, sẵn sàng đối đáp, lên cơn nóng giận với bất cứ ai làm điều không vừa ý. Ở bên cạnh người có tâm thái tốt ta sẽ cảm thấy dễ chịu hơn ở bên người luôn bực bội, suốt ngày nói xấu, kể tội người khác.
(Nguồn: Email Bạn gửi- Cảm ơn anh HT)

Mời bạn xem youtube dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay của người viết.

Youtube: Lòng Nhân Hậu Sẽ Mang Lại Cho Bạn Phúc Báo Lớn  
Thuan Phan Ngoc
Xin cảm ơn anh Thuấn Phan Ngọc và quý bạn hữu đã gửi nhiều tài liệu hữu ích đến người viết.

Chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn
Sương Lam
(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 710-ORTB 1140 -512024)