Thứ Ba, 4 tháng 2, 2020

Xuân Độc Hành


Và xuân đến một mình tôi góc phố
Ly cà phê khuấy giọt nhớ nhung người
Gió đưa dài óng ả cánh hoa tươi
Như lấp lánh nụ cười em bên cạnh

Như tà áo em bay về mỏng mảnh
Gói yêu thương trong những cánh hương mềm
Vòng tay ôm chếnh choáng cả đôi tim
Rung nhịp thở con đường xưa lối hẹn

Mùa xuân ấy nắng hồng thương thắp nến
Mỗi năm qua mừng sinh nhật năm vàng
Cành xuân treo tiếng chim hót hân hoan
Cây nhón gót nghiêng mình trông đón đợi

Nhộn nhịp người qua phố vui mở hội
Tiếng cười em xao xuyến cả bầu trời
Cửa thiên đàng khép mở cánh hoa môi
Nụ hôn cháy bừng lên ơn cứu rỗi

Rồi địa ngục về theo ngày lầm lỗi
Người xa tôi. xuân dột tiếng tơ trầm
Những cành hoa nghiêng ngả cánh ăn năn
Em rừng thẳm giam tôi vào lũng nhớ

Và xuân đến chờ tay người gõ cửa
Tôi thắp lên ngọn lửa nhớ thương chờ
Mái tóc người xõa hoang tưởng cơn mơ
Hương ngan ngát chiếu chăn trời xô lệch

Trầm Vân

Xuân Thiên Hà - Vị Chúa Mơ



Xuân Thiên Hà

Chuông khuya vang vọng bến sông xưa
Văng vẳng từ xa tiếng trúc tơ
Ánh sáng chan hòa cung nguyệt lạnh
Êm đềm triền sóng vỗ lời thơ
Tầng mây bát ngát muôn tinh tú
Nhã nhạc thênh thang khắp vực bờ
Chắp cánh hạc cầm reo thánh thót
Đón xuân về với cõi trời mơ

Yên Nhiên
***
Vị Chúa Mơ

Em có quyền năng vị Chúa Mơ
Cho anh khao khát lại mong chờ
Hằng đêm chợt tỉnh nghe cơn bão
Bỗng đến tung hoành gọi gió mưa
Sét nổ điện giăng rung tiềm thức
Im lìm ẩn nhẫn dưới trang thơ
Mình em phục sẵn cơn hồng thủy
Nhận ngập hồn anh dưới cõi bờ

Locphuc

Xuân Thảo 春草 - Trương Húc



Nguyên tác            Dịch âm

春草                      Xuân Thảo


春草青青萬里餘 Xuân thảo thanh thanh vạn lý dư,
邊城落日見離居 Biên thành lạc nhật kiến ly cư.
情知海上三年別 Tình tri hải thượng tam niên biệt,
不寄雲間一紙書 Bất ký vân gian nhất chỉ thư.
 
 張旭                   Trương Húc
***
Dịch thơ
Cỏ xuân


Bãi cỏ xuân xanh vạn dặm dư,
Bên thành ác lặn lạ dân cư.
Tính ra trên biển ba năm biệt
Chẳng gởi theo mây một lá thư.


Con Cò
* Góp Ý:
Một bài thơ thể phú siêu việt (bài dịch gĩư nguyên vẹn tất cả những chi tiết của nguyên bản). Chèo thuyền trên mặt biển, nhìn thảm cỏ xanh trải dài vạn dặm. Lúc chiều xuống, nhìn những người lạ sinh hoạt bên thành (mà mình đang sống), chợt thấy ăn năn đã vô tình không gởi về nhà một lá thư nào trong suốt 3 năm. Trương Húc không nói người này làm nghề gì hay chỉ là lãng tử. Ông cũng không nói viết thư cho ai, cứ để cho người đọc suy đoán (Kẻ đã trưởng thành mà xa nhà thì thường viết thư cho vợ con, ít khi viết cho cha mẹ. Nay đã 3 năm mà chưa viết lá thư nào thì có lễ hắn đang hối hận không viết thư cho cha mẹ). 
Đọc xong bài thơ mà còn cảm nhận một chút suy tư mơ hồ, một nỗi buồn man mác, một mối ăn năn dìu dịu, một niềm thương nhè nhẹ cho tha nhân. Nếu bản thân bạn cũng đang xa nhà thì ắt sẽ tìm ngay giấy bút để viết thư về nhà. 

Đó là cái ưu điểm độc nhất trên thế giới của loại thơ thất ngôn tứ tuyệt (cô đọng, súc tích, gợi cảm, cung ứng dư hưởng cho người đọc giống như uống xong ngụm trà còn cảm thấy thơm, ngọt trong cổ họng một hồi lâu. Thể thơ này nói lên cái khác biệt căn bản giữa văn và thơ). Người yêu thơ sẽ không bao giờ, vì những bài thơ kể lể rườm rà, mà quên thất ngôn tứ tuyệt. Những nước có ngôn ngữ đa âm tuyệt đối không thể tạo được một thể thơ tương đương với thể thơ này.
***
Các Bài Dịch Khác:

Cỏ Xuân

Xuân thảo xanh xanh vạn dặm thừa 
Bên thành quạ lặn lạ người thưa?
Nhẩm ra ở biển ba năm ch

Thư gửi theo mây có viết chưa 

Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái
***
Xanh ngắt cỏ xuân vạn dặm dư,
Bên thành chiều xuống thấy ly cư,
Tính ra trên biển ba năm chn,
Chẳng gửi mây trời một lá thư.

Bát Sách. 

***
Xanh biếc cỏ xuân vạn dặm thừa
Bên thành nắng rớt xóm di cư
Ba năm đi biển xa biền biệt
Chẳng gửi ngọn mây một lá thư.


Hoàng Xuân Thảo
***
 Xuân Thảo


Cỏ xuân xanh biếc dặm xa mờ
Thành ngoại chiều buông xóm tạm cư
Trên biển ba năm tình cách biệt
Theo mây chưa gởi một lần thơ


Lộc Bắc
***
Cỏ Xuân

Xanh biếc cỏ xuân vạn dặm dư
Bên thành chiều phủ xóm di cư
Ngẫm ra trên biển ba năm biệt 
Chẳng gửi nhờ mây một cánh thư

Kim Oanh
***
Cỏ Xuân

Xanh biếc cỏ xuân mọc khắp nơi.
Trên thành ly loạn nắng chiều rơi.
Lênh đênh trời biển ba năm lẻ.
Chẳng gởi về nhà một lá thơ.

Phí Minh Tâm

Thứ Hai, 3 tháng 2, 2020

Thương Tiếc Nhà Văn Hồ Trường An


Thơ: Nguyên Trần
Trình Bày: Kim Oanh

Mãi Mãi Đang Là



Tầu đi tầu đứng tầu chờ
Tâm vô trú xứ ngoài bờ thúc câu
Vui? ! Chi kể mau, lâu
Ta vui vũ trụ tỏa mầu sáng tươi
Mười phương hòa quyện tiếng cười
Ha..ha..giác tỉnh ta, người không hai
Tử,sinh gác bỏ ngoài tai
Vô chung vô thủy như lai *giữa đời

Hà Nguyên Lãng
*như lai: mãi mãi đang là

Xuân Về Lối Cũ - Thơ Yên Dạ Thảo - Nhạc Nguyễn Văn Thơ



Thơ: Yên Dạ Thảo 
Nhạc: Nguyễn Văn Thơ 
Tiếng hát: Lệ Tuyền 
Thực hiện: Yên Dạ Thảo

Mùa Nắng Tháng Hai



Xuân rộn ràng nắng hanh vàng mở lối
Bỏ lại sau lưng cằn cỗi mùa Đông
Nắng ươm tơ dệt lần mùa Hạ tới
Tình khúc mùa Xuân thơ thới trong lòng.

Bầy én nhỏ chập chờn trên luống cỏ
Mùa Đông đi qua cành lá trơ gầy
Con chim vịt kêu chiều bên xóm nhỏ
Người mừng vui đón giọt nắng trong ngần.

Mộng và thực thấy tâm hồn xao xuyến
Cảnh cũ còn đây chạnh nhớ người xưa
Dưới ve kêu - trên trời chim lá rụng
Từng bầy đàn trốn lạnh - trốn mùa mưa !

Tháng 2 về ! Em có về không em ?
Cảnh quạnh hiu chờ em suốt mỗi chiều
Nơi em ở chắc Đông còn tuyết phủ
Xuân vắng em Xuân cũng rủ sắc màu !

Nắng tháng 2! Những con nắng dịu mềm
Đưa tôi về miền nguyên sơ khờ khạo
Làm bùi ngùi thuở ban đầu rướm máu
Thương dáng em gầy một dạo tin yêu.

Dương hồng Thủy
Mùng 8 Tết - 01/02/2020

Có Những Loài Hoa


Em là thiếu nữ còn thơ trẻ
Có biết trên đời một loài hoa
Yểu điệu thu mình nơi lũng hẹp
Trần gian chẳng lộ nét kiêu sa

Hoa đưa hương ngát lúc xuân về
Không gian bàng bạc rộn sơn khê
Với gió ru êm xào xạc lá
Đàn bướm say mồi đắm hương huê

Cười gió, cợt trăng, tỏa nhiệm mầu
Tình hoa hương thắm gửi về đâu
Theo mơ, hương thể bao lần ngát
Ánh mắt giai nhân có đượm sầu?

Người đi hồn thả dưới nắng vàng
Cốm xanh, hồng đỏ, đón thu sang
Nghe hương trinh nữ bay trong gió
Tưởng như hương nắng tỏa mơ màng

Nào biết rằng em đã vì hoa
Gửi đi tín hiệu của da ngà
Thế nhân ai kẻ yêu hương nắng
Hay chỉ vô tình bước chân qua

Nhớ mãi mùi hương rất diệu kỳ
Bao người thiếu nữ đã ra đi
Hoa bay về những phương trời lạ
Hương cũng tàn theo với mắt nhòe!

Locphuc.

Chuyện Hai Người Quét Rác


Vào sáng Chủ Nhật, có thể là do ngày nghỉ rảnh rỗi, một người đàn ông trung niên lúi húi quét dọn trước cửa nhà. Ông cầm chiếc chổi và đồ hốt rác quét sạch vỉa hè rồi quét dọc theo lề đường, cẩn thận gom tất cả đám cát, bao ny-lông, mẩu thuốc lá, ly giấy, lá khô và đủ thứ rác rưởi của xã hội văn minh vào thùng, đậy nắm cận thận, đặt ngay ngắn xuống lòng đường, để ngày mai xe rác của thành phố lấy đi.

Hình như ông là người duy nhất ở khu phố này cầm chổi quét lòng đường và vỉa hè. Thói thường đều cho rằng chuyện đường phố sạch dơ để thành phố lo. Hơi đâu “bao đồng” chuyện nhà nước?

Thế nhưng cứ mỗi lần qua khu Japan Town, ông lại cảm phục người Nhật về tinh thần tự trọng và yêu mến thành phố của họ. Lúc nào ông cũng thấy những ông, bà Nhật lúi húi quét dọn vỉa hè và lòng đường.

Chính vì thế mà cả khu Japan Town lúc nào cũng sạch trơn. Chỉ cần bước qua ranh giới của Japan Town là một hình ảnh thật tương phản. Sự sạch sẽ, khang trang chỉ cách nhau một sợi chỉ. Có lần ông dừng xe lại hỏi thăm thì được các ông bà Nhật nói:

“Chúng tôi quan niệm rằng đường phố thuộc về người dân, không hoàn toàn thuộc về chính phủ. Do đó giữ gìn đường phố sạch sẽ cũng là trách nhiệm của người dân. Đồng ý là chúng tôi có đóng thuế để thành phố lo chuyện vệ sinh nhưng giờ đây thành phố có quá nhiều việc phải lo hoặc lo không xuể. Chúng tôi không ngồi đó than trời trách đất. Nếu muốn sở rác phục vụ tốt hơn thì chúng tôi lại phải đóng thêm thuế. Thôi thì chúng tôi chia xẻ trách nhiệm với nhà nước mà cũng là để giữ gìn đường phố của chính mình. Chẳng mất mát gì cả. Tới một thành phố khang trang sạch sẽ người ta cảm phục cả đất nước lẫn con người ở đó. Chúng tôi yêu khu phố của chúng tôi và cũng muốn khách vãng lai yêu mến nó.”

Chinh vì cảm phục người Nhật mà tuần nào ông cũng làm công việc này mà chẳng than phiền chi cả. Khi nhận thấy vỉa hè và lòng đường đã khá sạch, ông toan thu dọn để bước vào nhà thì một thanh niên từ xa bước tới, miệng phì phèo điếu thuốc. Chỉ cần nhìn cách ăn mặc và đi đứng người ta có thể nhận ra đây là một chàng thanh niên ngang tàng. Khi tới chỗ ông đang đứng, người thanh niên rít hơi cuối cùng rồi coi như không có ai, thản nhiên quăng mẩu thuốc lá xuống đường. Nhìn mẩu thuốc là nằm tênh hênh trên mặt vỉa hè sạch trơn, dường như nó có vẻ “phá hoại” và trêu ngươi, cho nên người đàn ông tức giận, lớn tiếng gọi người thanh niên:

– Này, yêu cầu quay lại nhặt tàn thuốc lá lên nghe!

Người thanh niên đã đi cách xa ông khoảng năm, sáu bước, nghe gọi thế quay đầu lại nhìn với vẻ hết sức ngạc nhiên. Anh ta ngạc nhiên vì có thể cả trăm lần quăng mẩu thuốc lá như thế này mà chẳng ai phản ứng gì, nay có một “gã điên” làm chuyện không giống ai. Anh ta quay lại, sẵng giọng hỏi:

-Ông nói gì?

-Yêu cầu cậu nhặt mẩu thuốc lá lên!

Mặt chàng thanh niên đỏ gay:

-Bộ đường phố này của ông hả?

Người đàn ông trả lời ngay:

-Không phải của tôi nhưng tôi tôi quét dọn sạch sẽ. Người tự trọng không bao giờ xả rác bừa bãi. Cậu hiểu điều đó không? Tôi yêu cầu cậu nhặt lên!

Tự ái bị tổn thương, người thanh niên không cần phân biệt đúng-sai, nói như gây sự:

-Không nhặt thì sao?

Sự lớn tiếng qua lại giữa hai bên làm người trong nhà chạy ra, người qua lại trên hè phố tò mò đứng lại. Cuối cùng tất cả đều thấy đây không phải chuyện đại sự cho nên xúm vào can gián. Cuối cùng người thanh niên hậm hực bỏ đi còn người đàn ông đứng phân bua một hồi rồi bực bội bước vào nhà.

***

Ba ngày sau, tại một khu phố khác cách đó khoảng năm, sáu con đường người ta thấy một vị sư đang quét rác tại cổng một ngôi chùa. Hôm nay là Thứ Hai chùa vắng, phật tử đi làm hết, sau hai ngày cuối tuần bận rộn với sinh hoạt và lễ lạc, rác đã thấy lai rai trên sân. Ngoài ra, còn lá trên cây rụng xuống cho nên thầy trụ trì ra công quét dọn, vừa vận động vừa làm sạch trong ngoài. Đối với người xuất gia, quét rác cũng là “công phu”.

Sau khi cổng chùa đã sạch sẽ, sư toan đẩy thùng rác trở vào thì một chàng thanh niên tà tà bước tới. Đây chính là anh chàng đã gây sự với người đàn ông quét rác ba ngày trước. Khi đi tới cổng chùa, có thể do vô tình, do quán tính, cố tật, hoặc đãng trí, sau khi mở bao thuốc lá, chàng ta rút ra một điếu, châm lửa. Thấy bao thuốc đã hết, chàng ta quăng cả chiếc bao trống không dưới chân bức tường cạnh cổng chùa rồi thản nhiên bước đi. Thế nhưng khi bước đi khoảng năm, sáu thước, có thể do nhớ lại cuộc “đụng độ” với người đàn ông trước đây, chàng ta quay đầu lại xem sự thể như thế nào. Trái với phỏng đoán của mình, vị sư bình thản bước tới chân bức tường, cúi xuống nhặt bao thuốc lá lên, quay lại thùng rác, mở một bao rác nhỏ, bỏ bao thuốc lá trống vào bên trong, cột trở lại, bỏ vào thùng rác rồi lặng lẽ đẩy thùng rác vào bên trong sân chùa, không hề quay nhìn chàng thanh niên …đang ngạc nhiên đứng đó.

***
Ngày hôm sau, chàng thanh niên tới thăm vị sư. Sau khi giới thiệu mình chính là người xả rác trước cổng chùa. Chàng ta kể lại chuyện “đụng độ” với người đàn ông rồi hỏi:

-Thưa thầy, tại sao cùng một chuyện mà thầy lại có lối cư xử nhẹ nhàng hơn người đàn ông kia?

Sư hiền từ đáp:

-Người đàn ông đó là một công dân tốt. Một công dân tốt do làm tròn bổn phận của mình cho nên thường thẳng thắn nói lên cái sai của người khác để cùng nhau sửa chữa trong tinh thần ôn hòa. Tuy nhiên cách hành xử giữa một người thường và một người xuất gia có khác nhau. Người xuất gia không nói về cái lỗi của kẻ khác mà kham nhẫn để kẻ phạm lỗi giác ngộ mà tu sửa. Hai lối hành xử đó không cái nào hơn cái nào, “vạn pháp đều bình đẳng”, chỉ tùy duyên ứng xử mà thôi.

Một căn nhà, một ngôi chùa, một khu phố hoặc nơi làm việc cần phải sạch sẽ. Sự sạch sẽ làm trang nghiêm cuộc sống và thế giới. Ngay đầu óc chúng ta cũng cần sạch sẽ. Muốn sạch sẽ thì phải quét rác. Một chiếc máy điện tử muốn tốt cũng phải “đổ rác”. Đầu óc con người muốn thanh tịnh, sạch sẽ cũng phải “đổ rác”- đổ bớt rác rưởi của tâm hồn.

Những ý nghĩ bất tịnh, tương tranh, thù hận, đố kỵ, tị hiềm, những tư tưởng loại trừ, kỳ thị, ghét bỏ đều là rác rưởi của tâm hồn. “Quét rác” và “đổ rác” là việc làm thường xuyên của người nào muốn tâm hồn thanh tịnh. Từ thanh tịnh mà có thanh thản. Vì thanh thản cho nên không động tâm. Vì tâm không động cho nên ít gây đổ vỡ.

Ba ngày sau, chàng thanh niên tìm tới nhà người đàn ông, nói lời xin lỗi. Chàng học được một bài học nơi sư, “ Thay vì xả rác xuống đường hoặc nơi công cộng thì nên xả bớt rác trong tâm hồn mình.”

(Sao Khuê sưu tầm)


Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2020

Bonsai Dừa Hình Chuột Dịp Tết


Bonsai dừa hình chuột có mặt để đáp ứng cho Tết Nguyên đán Canh Tý 2020. 
Anh Hiếu (Thủ Đức), kinh doanh bonsai dừa hình chuột cho biết: “Thực ra bonsai dừa không lạ, nhưng bonsai dừa hình chuột là sản phẩm mới có mặt trên thị trường năm nay”. 
Để có được một cây bonsai dừa hình chuột phải tốn rất nhiều thời gian và công sức.

Sau khi quả dừa mọc mầm sẽ tới bước tạo hình cho chuột, giai đoạn này thực hiện 100% thủ công. Theo anh Hiếu, tạo hình chuột là vất vả nhất. 
Anh Hiếu giải thích: “Hình chú chuột thực ra được ghép từ 2 gáo dừa khô để tạo hình một chú chuột đang nằm. Một số bộ phận như tay, tai chuột, mặt chuột phải dùng cưa cắt cho thật khéo léo, tỉ mỉ. Khi dùng cưa, bụi rất nhiều nên phải dùng quạt mạnh để giảm bụi”.
(Trích từ Internet)





Yên Đỗ sưu tầm


Xuân Về - Thơ Kim Hương - Nhạc: Nguyễn Hữu Tân - HA: Đỗ Hải - Ca sĩ: Hồng Nhiên


Thơ Kim Hương 
Nhạc: Nguyễn Hữu Tân 
 Hòa Âm: Đỗ Hải 
Ca sĩ: Hồng Nhiên

Trông Vời Quê Mẹ



Lượn lờ cánh én báo chiều Xuân
Đón Tết vài chung rượu tẩy trần
Lục bát ngâm nga vui mặc khách
Đường thi xướng họa thỏa tao nhân
Năm tàn âu cũng là năm mới
Nhật cựu rồi ra lại nhật tân
Buông bút thẫn thờ trời sụp tối
Trông vời quê Mẹ đứng tần ngần

Duy Anh
Xuân Canh Tý 2020



Ông Chuột


Năm nay Ông Chuột bước lên ngôi
Đầu mười hai giáp ngất ngưởng ngồi
Thế giới ai mà không ghê sợ
Nhập gia trấn thủ xếp lục nồi

Phó mát hở ra ông thích sơi
Gạo nếp nhà nông chẳng đợi mời
Di truyền nòi giống nhanh như chớp
Muốn Tý dọn đi ... không dễ dời

Disney âu yếm gọi Mickey
Trẻ con ao ước được gặp Ngài
Người Việt nễ oai danh Ông Tý
Sợ nhứt ông chui ... thử tìm đi ?

Chuột điện tử thời đại văn minh
Nhấp tay máy tính ông giúp người
Thư, văn, học hỏi, tin thế giới
Không chuột đố ai thoải niềm vui

Bao nhiêu tình ảo nhờ bấm Chuột
Trao chuốt đẹp ra cũng bởi ngài
Kết nối phòng không đêm trống trải
Hỏi ai không có Ông trong nhà

Trúc Lan KTP 
Xuân Canh Tý 2020

Mai Sớm Một Hôm



Xướng:

Mai Sớm Một Hôm

Tết đến quê người luống xót xa
Đông còn buốt giá trắng sương pha.
Giao thừa lặng lẽ lòng tê tái
Giây phút hoài mơ, mắt nhạt nhoà.
Thoang thoảng hương trầm nhang khói quyện
Lung linh bàn Phật lệ đèn sa.
Nửa đời lữ thứ hồn man mác
Mai sớm một năm, một tuổi già!

Mai sớm một năm một tuổi già
Vườn ngoài cửa mở bước chân ra.
Hương Xuân ngan ngát xông buồng phổi
Gió sáng rì rào cợt lá hoa.
Run rẩy giò lan sương nặng trĩu
Lay lay khóm trúc nhánh la đà.
Nhìn đào chúm chím cười trong nắng
Nhấp chén sen trà, cảm khái ta!

Mailoc
( Tết Canh Tý 2020 )
***
Các Bài Họa:

Chờ Giao Thừa Họa Thơ Bạn

Xuân về đất khách mấy năm xa
Quê Mẹ giờ đây khó thể nhoà !
Ngày trước giao thừa người đi lễ
Bây giờ trừ tịch tuyết rơi pha
Mai đào chẳng có hoa ra trĩu
Đèn nến nào đâu sáp chảy sa
Lữ thứ nửa đời chân lãng tử
Sáng mai thêm tuổi tấm thân già

Sáng mai thêm tuổi tấm thân già
Tết đến vườn Xuân chẳng thiết ra
Xứ khách bình thường đông rơi tuyết
Quê nhà nhộn nhịp cảnh buôn hoa
Nhởn nhơ ong lướt cành tươi trĩu
Rộn rã gió lay ngọn đẩy đà
Thôi nấu ấm trà nhìn thế sự
Một mình với bóng chỉ đôi ta

songquang
(Đêm 30 Tết chờ giao thừa)
***

Tết Đến Rồi !...

Xuân về đất khách nhớ phương xa
Tết đến Ông Bà tóc muối pha
Pháo Chuột Giao Thừa luôn nhớ mãi
Trống Lân Địa quạt chẳng phai nhòa
Khói hương ngào ngạt mùi lan tỏa
Đèn sáp lung linh lệ nhỏ sa
Lữ thứ thương về người cố quận
Ly hương nhớ lại bạn xưa già...

Ly hương nhớ lại bạn xưa già...
Vận nước đau lòng phải bước ra
Lập nghiệp quê người xinh cúc trúc
An cư đất khách đẹp mai hoa
Bồ đào cạn chén luôn chừng mực
Mỹ tửu tràn ly chớ quá đà
Nghỉ Tết qua rồi xuân ấm áp
Thời gian sum họp thỏa lòng ta...

Mai Xuân Thanh
Ngày 26/01/2020

Ước Mơ Tan Vỡ

Tết về, lại nhớ đến quê xa
Mơn mởn vườn rau nắng điểm pha
Ngọn lá lao xao cơn gió thoảng
Chùm hoa phất phới giọt sương nhòa
Mưa xuân rắc hạt cho mùa trĩu
Lúa nếp phơi mình đón nước sa
Đôi lứa hẹn hò sau vụ cốm
Về thưa cha mẹ hái cau già.

Về thưa cha mẹ hái cau già
Đám cưới rộn ràng buổi Tết ra
Một mái nhà tranh nằm tắm nắng
Một vườn cây trái trĩu đơm hoa
Thanh bình những tưởng luôn yên ổn
Chinh chiến ngờ đâu bỗng vượt đà
Thoáng chốc ước mơ đành lỡ dỡ
Bây giờ xứ lạ chỉ mình ta.

Phương Hà
( Mùng 5 Tết Canh Tý 2020)

Lòng An Định Mới Hiểu Được Vạn Vật, Tâm Tĩnh Lặng Mới Thấu Được Lòng Người


Lòng yên tĩnh mới có thể nghe được thanh âm của vạn vật, tâm thanh tĩnh mới có thể nhìn thấu bản chất của con người. Duyên đến duyên đi đều tùy duyên, người đến người đi đều tùy ý.

Gặp chuyện không nên hoảng loạn, nhìn người không thể phán xét quá nhanh
Đôi khi, bạn muốn đưa ra một kết luận nào đó, đừng ngại ngần mà chờ thêm một chút, mọi chuyện có thể không hoàn toàn như vậy, những chuyện bạn đã thấy, đã nghe, lại chưa chắc là sự thật.
Khi bạn nghe được những lời bán tán sau lưng, đừng ngại ngùng mà hãy nghe một chút. Nếu như chính mình có điều gì sai, thì mau chóng sửa đổi lại, còn nếu như không có gì sai, thì có thể mỉm cười bỏ qua.

Một lời nói vô tình, có thể sẽ dẫn đến những tranh chấp không đáng. Một câu nói thiện ý, có thể làm cho nhân tâm sinh thiện niệm.
Bồi dưỡng một con người cần thiên ngôn vạn ngữ, nhưng hủy hoại một con người chỉ cần một câu nói. Cho nên, khi phát ngôn cần thận trọng, như vậy mới giảm thiểu được những tranh chấp vụn vặt; lúc hành sự cần đắn đo, mới có thể giảm bớt đi những nuối tiếc.
Một câu nói, rất nhẹ nhưng cũng rất nặng. Một lời nói tuy rất bình thường, những lại có sức ảnh hưởng rất lớn, vậy nên cần cân nhắc khi mở miệng.

Con người thống khổ có nguyên nhân chủ yếu là 2 chữ “so đo”. So đo càng nhiều, tâm càng mệt mỏi, để ý càng nhiều, tâm càng tổn thương.

Quay đầu nhìn lại những sự việc từng làm bạn tức giận, mới phát hiện rằng nó không có gì đáng kể. Nhìn lại những sự tình từng khiến bạn thống khổ không chịu nổi, lại thấy hết thảy đều tựa như gió thoảng mây trôi.

Thanh tỉnh là một loại lý trí, khờ khạo là một loại trí tuệ. Không sợ người khác làm mình tổn thương, mà chỉ sợ chính mình không buông tha được cho mình.

Nhìn không thấu, thì người thống khổ chính là mình. Nghĩ không ra, tổn thương không ai khác cũng lại là mình.
Lòng an định mới hiểu được vạn vật, tâm tĩnh lặng mới thấu được lòng người.
Một lời nói vô tình, có thể sẽ dẫn đến những tranh chấp không đáng.
Tâm như con thuyền lá nhẹ lướt, trừ mình ra, không ai có thể độ mình được…
Không phải tất cả mọi người đều có thể trở thành bằng hữu; không phải tất cả trái tim đều chân thành.

Có một số người, không đáng để tận tâm tận lực
Có một số việc, không đáng để phó xuất chân tâm
Có bỏ qua, mới có đổi mới
Có buông thả, mới có thu nạp
Có tuyệt giao, mới có tri kỷ.

Gặp người hoài nghi bạn, bạn càng chân thành thì lại càng giống như nói dối, cho nên phải học được cách im lặng.

Gặp người đối với bạn lòng mang ác ý, bạn lương thiện chính là mềm yếu, cho nên phải học được cách rời xa.

Gặp người xem nhẹ bạn, cho dù bạn có “nặng” gấp 2 lần đi nữa, cũng sẽ bị coi nhẹ tựa lông hồng, cho nên không cần lãng phí thời gian.

Người yêu bạn sẽ không cần giải thích, bởi vì họ có thể hiểu được. Người không yêu bạn, thì cũng không cần giải thích, bởi vì không đáng.

Có một số người, xem nhẹ là duyên, quý trọng là thù. Có một số việc, khờ khạo là yêu, sáng suốt lại là hận. Duyên đến duyên đi đều tùy duyên, người đến người đi đều tùy ý.

Tuệ Tâm
Tố Phương sưu tầm