Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2016

Liều Thuốc Hồi Sinh


Có phải mình đã vào cõi chết!
Trời sớm xui bỏ hết cuộc chơi
Hồn đi hoang gặp thời liều thuốc
Lời thật thà cứu chuộc hồi sinh

Mây tan gió cuốn sóng vô tình
Mang trở lại trần gian hình bóng
Tuổi xuân già phải chăng là mộng
Vui chiều lộng gió chậm ly tan

Thấp thoáng qua chim đàn về tổ
Dỗ dành em nỗi khổ cô đơn
Cám ơn ông Tạo ban mầu nhiệm
Khêu ngọn đèn tình liệm lứa đôi

Ta dìu nhau lên đồi hoa tím
Can đảm tìm khúc hát phân ly
Chuẩn bị khi hơi thở tàn đời
Lều ân ái nơi ta vào mộng

Bỗng đâu còn liều thuốc hồi sinh !

Vĩnh Long 9-6-2010
Lê Kim Hiệp


Biết Tỏ Cùng Ai??


Bài Thơ Xướng
Biết Tỏ Cùng Ai??


Buồn nầy biết tỏ ngỏ cùng ai ???
Để mối tâm can bớt cảm hoài !!
Để chuyện phu thê tròn vẹn đạo
Để tình chồng vợ chẳng hề phai
Để duyên tơ tóc luôn tươi thắm
Để nghĩa ba sinh chớ vụt bay
Để tạo niềm vui cho lẻ sống
Vần thơ cạn hứng em nào hay ??!!

Song Quang
***
Các Bài Thơ Hoạ
Vạn Pháp Vô Thường

Hương lửa ba sinh nặng với ai,
Nên tâm tư mới phải u hoài.
Nên phu thê xướng tuỳ không đổi,
Nên vợ chồng tình nghĩa khó phai.
Nên đạo tề mi luôn quyến luyến,
Nên duyên tơ tóc mãi không bay.
Nên...Vô thường vạn pháp là nương tạm,
Sinh ký tử quy, bạn có hay ?!

Đỗ Chiêu Đức
***
Đồng Cảnh Tương Lân


Những chuyện như vầy chẳng sót ai
Mong anh nén bớt dạ thương hoài
Mong trời trong sáng giông mưa lặn
Mong chị an lành bệnh tật phai
Mong nghĩa phu thê luôn vững chắc
Mong lòng son sắt chẳng rời bay
Mong sao anh chị luôn kề cận
Đầu bạc trăm năm thế mới hay.

Quên Đi

Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2016

Sinh Nhật Bạn Thơ


Thơ: Phong Tâm
Thơ Tranh: Kim Oanh

Ừ Thôi!



Ừ thôi! Ta lỡ duyên thề
Trăng khuya lẻ bóng đường về phân hai
Ừ Thôi! Chiều đã tàn phai
Nắng hoàng hôn tím bóng ai xa mờ
Ừ thôi! Tình chẳng còn mơ
Bao nhiêu năm đó còn tơ tưởng gì ?
Ừ thôi gặp lại mà chi?
Anh người viễn xứ …em thì long đong
Ừ thôi! Ta lỡ duyên hồng
Mượn câu lục bát nỗi lòng ừ thôi!

Ngọc Hải

Tha Hương Ngộ Cố Nhân




Bài Thơ Xướng
Tha Hương Ngộ Cố Nhân


Tình cờ gặp lại bạn đồng hương,
Đất khách chen chân cũng đoạn trường.
Nhấp chén mềm môi buồn lữ thứ,
Cạn ly đãi khách bến sông Tương...
Xa nhà ngộ cố nhân an ủi,
Vắng bạn tình chung chạnh nhớ thương...
Thu lạnh sương rơi đầy lối mộng,
Yêu ai lận đận mối tơ vương... 


Mai Xuân Thanh
Ngày 20 tháng 09 năm
***
Các Bài Thơ Họa: 

Trái ngang tưởng hết lâm ly
Cố nhân đi khỏi cố lì còn đây! 

Tái Ngộ

Lâu lắm nay còn phảng phất hương
Người xưa cách biệt bấy năm trường
Thương chàng xứ Mỹ trồng rau muống
Nhớ kẻ quê nhà bán nước tương
Đất khách tình cờ ta lại gặp
Chuyện lòng ngớ ngẩn dạ còn thương
Nhìn nhau sương trắng hòa trên tóc

Ái ngại thôi về chớ vấn vương

Cao Linh Tử
21/9/2015
***
Gặp Em Bất Ngờ

Không ngờ nay gặp bạn Thu Hương
Chẳng những cùng quê lại một trường
Khó nói thành câu-người Xứ Mỹ
Khôn trao trọn ý-kẻ Sông Tương
Lúc xưa gần gũi bao yêu mến
Nay hiện chia xa những luyến thương
Ngộ thật thì ra tròn quả đất
Thế nên chi đó vẫn vương vương…

Thái Huy
9-21-15***
Bóng Hình Xưa

Người đã lâu rồi biệt cố hương
Còn ta ôm mộng giữa canh trường
Men nồng một thuở lưu hình bóng
Hồn dại bao mùa lạc bến tương
Đời nỡ cắt chia tình luyến ái
Đêm tàn ấp ủ giấc sầu thương
Lòng si cố xoá càng sâu đậm
Người hỡi tim này mãi vấn vương


Quên Đi

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016

Chiều Chiều Lại Nhớ...


Chiều về lại nhớ …một chiều
Tím lục bình tím thật nhiều sông xưa
Tiễn người trời đổ lệ mưa
Chồng đi tù tội vùng thưa bóng người!
Thương ai lận đận bên trời
Vì đâu nên nỗi đổi đời đắng cay..
Thương em phấn nhạt môi phai
Tàn trăng nến lụn đêm dài nhớ thương.
Thương anh mấy nỗi đoạn trường
Phương nầy - phương đó - hai phương một sầu !!
Chiều nay mây rũ về đâu
Chảy bề tóc rối..lược nhầu tóc mây
Nắng vàng trên những đọt cây..
Năm cùng tháng tận ..còn đây não nùng!.
Chiều lên khói sóng chập chùng
Tím sầu lại tím mơ cùng mộng tan !!
Ôm con lệ ứa đôi hàng
Cõi lòng như đã để tang bao giờ
Từ ly thắt thẻo đôi bờ
Chiều về chiều lại ngẩn ngờ .. nhớ mong .
Chiều chiều lại nhớ lại trông…

Hương Chiều
( Thi Tập “Trở Giấc”)

Mua Trăng


Ta muốn mua vầng trăng của em
Từng đêm yêu dấu vẫn từng đêm
Hồn ta lạc giũa vùng mê ảo
Trăng vẫn ru ta giấc ngủ mềm

Ta muốn mua vầng trăng nhớ thương
Dấu yêu chìm đắm mộng thiên đường
Ủi an ta lúc đời hiu quạnh
Trăng của ân tình trăng vấn vương

Ta muốn mua vầng trăng xanh xao
Dựa trên gối nguyệt buổi hôm nào
Cho ta chất ngất hồn lang bạt
Đêm tự tình nhớ tuổi hư hao

Ta muốn mua vầng trăng đắm say
Giữa thiên hà tinh tú cuồng quay
Ta với em chìm trong qủy đạo
Một thưở xa người trong mắt cay

Khiếu Long

Đọan Cuối Đường Đời



Đọan Cuối Đường Đời

Bạn bè ngày cũ có còn ai
Trong buổi hoàng hôn ánh nắng phai
Nhìn tới, tương lai như hố thẳm
Ngó lui, dĩ vãng tựa hang dài
Thuở nào phơi phới tràn hy vọng
Giờ lại âm thầm nuốt đắng cay
Nghe bước thời gian, lòng khắc khoải
Muốn quên trong chén rượu men say.

Muốn quên trong chén rượu men say
Cho mọi buồn đau lọt kẽ tay
Mà vẫn nhớ thương thời vẹn sắc
Và luôn luyến tiếc thuở hơn tài
Lợi danh phù phiếm sao hoài nhớ
Tình cảm chân thành lại chóng lay
Tất cả chẳng qua là ảo ảnh
Cuối đời chỉ hạt bụi bay bay.

Phương Hà
( Tháng 12/2015 )
***
Các Bài Họa:
Bóng Thời Gian

Xế bóng cô đơn chẳng có ai,
Cuộc tình buổi ấy cũng tàn phai.
Tương lai bít lối mơ chi nữa,
Dĩ vãng đau thương suốt quãng dài.
Vang bóng một thời nay ngã ngựa,
Nhìn về quá khứ lắm chua cay !
Thời gian lặng lẽ qua nhanh quá,
Lẻ bạn đưa hơi chén rượu đầy.

Lẻ bạn đưa hơi chén rượu đầy,
Thả mồi bắt bóng nắm bàn tay.
Nụ cười môi thắm tươi duyên dáng,
Răng trắng đang yêu chẳng kém tài.
Nữ tú nam thanh đời vẫn đẹp,
Cao niên chống gậy hết lung lay.
Giàu sang danh vọng nên buông bỏ,
Phút cuối tay không, cát bụi...bay!


 Mai Xuân Thanh
Ngày 04 tháng 12 năm 2015
***
Đọan Cuối Đường Đời

Họa nương vận

Tự hỏi quanh ta còn mấy ai ?
Bạn bè rơi rụng lá thu phai
Người đi bầm dập cơn mưa lũ
Kẻ ở long đong những tháng dài…
Chôn sống cuộc đới bằng cốc rượu
Phá tàn thân xác với men cay
Tìm đâu nữa nhỉ trời mơ ấy
Ra ngõ gặp toàn ngất ngưởng say.

Ra ngõ gặp toàn ngất ngưởng say
Cộng phần ngục mặt với khoanh tay
Làm sao cho thoát,than không sức
Chịu trận vầy ư,nói bất tài
Nhìn nước đảo chao lòng khuất tất
Ngó trời nghiêng ngả dáng lung lay
Tuổi gìa ập tới là xong hết
Cánh nhạn tin xuân đã vút bay.

Thái Huy
12-06-15
***
Cảm Tác: Bạn Bè Còn Ai?& Chuy
ến Tàu Đời

Câu hỏi khi nghe cảm xúc lòng
Tàu đời chạy mãi cỏi hư không
Sân ga bỏ lại vài ba khách
Trong số người đi cố ngược dòng

Nghiệt ngã thời gian cứ mãi trôi
Bạn bè cuộc sống ở muôn nơi
Biết ra,thì đã...mồ xanh cỏ
Tạo hóa bày chi luật thải hồi?

Hành lý mang theo được những gì?
Chỉ là ký ức những lần đi
Trên đường xuôi ngược bao ghềnh thác
Nhận thức đâu người bạn cố tri!

Thôi tạo cho ta những nụ cười
Để còn thấy được có niềm vui
Rồi mai xa cách ta thầm tưởng
Để nhớ để thương để ngậm ngùi

Tàu bỏ sân ga, bỏ cả người
Bạn bè còn mất,kẻ rong chơi
Riêng ta nhìn lại đang dong ruổi
Trong bước phong trần lắm bải buôi


Song Quang

***
Bạn Bè & Cát Bụi

Làm người nhập cuộc giữa trần ai
Cảm nhận bên mình cứ nhạt phai
Những đứa chơi thân ngày tấm bé
Những thằng lưu lạc tháng năm dài
Nhìn nhau kiểm điểm màu sương tóc
Ngắm lại vin vào hốc lệ cay
Thấy mặt mừng ngay còn được sống
Còn nâng ly chúc hãy cùng say!
 Còn nâng ly chúc hãy cùng say!
Còn được mấy thằng tay bắt tay
Một thuả lăng xăng phô lắm tật

Bi chừ điềm đạm nhẫn hơn tài?
Hoàng hôn rảo bước đường im ắng
Bóng ráng buông chiều gió lắt lay
Giữa cõi trần ai đầy cát bụi
Cứ nhìn cứ mặc hạt bay bay!!!

Nguyễn Đắc Thắng
20151206

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2016

Mưa


Tiếng mưa rơi
Giọt mưa tí tách
Phải chăng than thở tình đời
Mưa rên rỉ
Như cay đắng thầm thì
Sao nghe buồn tê tái
Mưa nức nở
Thương xót cho cuộc tình tan vỡ
Duyên thì không nhưng nợ đã đeo mang
Mưa tuôn tràn
Thay dòng lệ buổi sang ngang
Sẽ nhớ mãi
Em ơi tình tuyệt vọng
Mưa bong bóng
Như mối tình còn lắng động
Trong tim ta
Dẫu năm tháng xa vời
Thôi, mưa đã dừng
Giọt tình đã ngưng
Hãy chôn dấu chuyện yêu đương một thời vụng dại

Quên Đi

Màn Đêm


Đêm ngoài trời đong đưa tàu lá chuối
Bên song buồn thui thủi ngóng chinh nhân
Thời gian mau ánh nguyệt cũng tàn dần
Màn mưa lệ trào dâng niềm nhung nhớ…

Gió đang thở hay tim ta đang bão
Khát Khao ơi! Hương cỏ hay mùi xưa
Côn trùng ngoãnh mặt chẳng buồn thưa
Không gian chết … Ừ tim ta vẫy chết!

Kim Oanh
18-10-2015
* Cảm xúc từ ảnh - Biện Công Danh

Xây Bánh Da Lợn




Mỗi buổi trưa, chị đội xây bánh đi từ nhà ở bên đây cây cầu Bà Điều đến đầu xóm Đập và ghé vào quán cà phê nằm trên đường Nguyễn Trường Tộ để bán những chiếc bánh da lợn thơm phứt chị mới làm xong còn nóng hổi.

Màu xanh lá dứa, màu tím lá cẩm, màu vàng của nhân đậu xanh trông rất đẹp mắt và nhất là hương thơm ngào ngạt đã tạo thêm phần hấp dẫn đến những khách hàng trong quán cà phê. 

Đa số khách buổi trưa của quán là công nhân của nhà in Long Hồ, một số người quen lối xóm, vài người thầy giáo và mấy anh học trò của trường trung học tư thục Nguyễn Trường Tộ.  Khách thường đến quán để uống một ly cà phê xây chừng, xây nại, bạc tẩy xỉu phé hay nước chanh ….  trước khi bắt đầu vào công việc buổi trưa của mình.  

Xây bánh quá mời mọc nên khách không thể không mua dùm chị một hai chiếc bánh  đã được cắt sẵn có hình thoi hay hình tam giác xinh xinh.  Vừa ăn và uống cà phê thì thật là tuyệt vời.  Thỉnh thoảng mấy chị em tôi cũng len lén mua ăn vì sợ má rầy là hay ăn vặt. 

Chị rảo bước một vòng trong quán, khi không còn ai mua nữa thì chị tiếp tục đi bán dạo dọc theo hai bên đường từ chân cầu Cái Cá lên đến bến xe Vĩnh Long - Cần Thơ (Bến xe nằm một bên góc đường của trụ thần Phan Thanh Giản, trụ thần đặt giữa trung tâm của Ngã Ba Cần Thơ).  Dẫu cho trời nắng gắt hay mưa dầm, ngày qua ngày của chị là thế.

Từ lúc tôi rời nhà để lên Sài Gòn học và đi định cư ở hải ngoại thì  tôi không còn gặp chị nữa.  Nhiều lần tôi cảm thấy thèm được ăn những chiếc bánh da lợn có hương vị, màu sắc tự nhiên của lá dứa, lá cẩm và đặc biệt là khi bánh “mới vừa ra lò”.  Mỗi lần nhắc đến, tôi lại nhớ đến chị:   Hình ảnh của người con gái ở chợ thành, da dẻ hơi ngâm đen, chị không thoan thả lắm, nhưng lại đẹp người trong những chiếc áo bà ba màu sắc hồng nhạt, xanh lam, tím lá sen … được ủi phẳng phiu, chiếc nón lá quai vải được thay đổi cùng với màu áo chị mặc mỗi ngày, đầu đội xây bánh phủ bằng một lớp vải the trắng để che bụi.  Trông chị rất là mộc mạc, mượt mà như một cô gái ở miệt vườn quê.

*** 



Tôi về Việt Nam vào mùa thu năm 2014 để thăm gia đình. Vào một buổi trưa, tôi cùng cô cháu đi xuống thương xá Vĩnh Long; chúng tôi ghé sạp giày dép ở tầng dưới của thương xá, cô cháu lo lựa giày dép ở bên trong, còn tôi thì đứng quay quẩn bên ngoài để chờ.  Thình lình, tôi được mời mua vé số từ một người phụ nữ nhỏ người, gầy gò, nhìn rất là tiều tụy trong chiếc áo bà ba úa màu, khoác thêm bên ngoài một chiếc áo sơ mi sọc dài tay cũ kỹ, đội chiếc nón lá hơi lụp xụp và đã bị sờn. Tôi từ chối không mua, nhưng cứ bị nài nỉ mãi.  Bỗng sao tôi nhận thấy chị ấy có gương mặt hơi quen quen, tôi bèn hỏi:  “Có phải nhà chị ở cầu Bà Điều không?” Chị trả lời:  “Dạ phải và tui tên là Sen”. Tôi biết chắc là chị rồi, nhưng tôi lại hỏi tiếp:  “Chị là chị Sen mà ngày xưa chị bán bánh da lợn và mỗi ngày ghé bán ở quán cà phê nhà em ở phía bên đây cây cầu Cái Cá?”  Chị bảo: “Dạ phải”.  Tôi nói với chị: “Em là Mai Nhỏ ở quán cà phê dạo ấy đây chị”. 

Chị và tôi rất vui mừng sau hơn ba mươi lăm năm mới gặp lại.  Qua vài câu thăm hỏi về gia cảnh thì tôi được biết là chị không còn ở chỗ cũ, chồng chị bị tai biến mạch máu não cách đó không lâu nên nằm tại chỗ; chị đưa tôi xem cườm tay phải của chị bị gãy vì bị tai nạn, tuy đã lành nhưng không được thẳng như trước nữa.  Vì nhà quá nghèo, đời sống khó khăn, chị không có vốn liếng gì nên phải đi bán vé số để mưu sinh. Tôi cũng quên hỏi thăm về phần con cái của chị có hay không và sống ra sao?

Thăm hỏi qua lại xong, trước khi ra về tôi gởi cho chị một ít tiền và mua dùm chị vài tờ vé số ủng hộ.  Chị nắm tay tôi và cám ơn rối rít.  Tôi cảm thấy một sự âm ấm nào đó trong cái nắm tay của chị và tôi, một thứ cảm giác của sự vui buồn lẫn lộn.

Trước khi rời khỏi sạp giày dép, tôi nhìn chị đi hướng ngược lại và tiếp tục mời những người khách khác mua vé số.  Lòng tôi thật bùi ngùi, rưng rưng và ngậm ngùi cho số phận “Chị Sen – Bán Bánh Da Lợn” của ngày nào.

Khúc Giang

Ngày 1,Tháng Giêng, Năm 2016     

Lan Hầu Tử



Lan Hầu Tử

Hoa chỉ mọc trên đỉnh núi đồi
Rừng mưa nhiệt đới ẩm luôn thôi
Mặt như chú khỉ tròn xoe mắt
Hương tựa mùi cam chín nát cồi
Sâu bọ dè chừng dung mạo độc (*)
Bướm ong e ngại nhuỵ đài hôi
Ngất cao, đùa giỡn cùng mây gió
Hỏi đã mấy ai gặp được rồi ?

Phương Hà

(*) Loài lan này có nhiều giống hình khuôn mặt khỉ rất xấu xí khiến liên tưởng đến loài quỷ dữ nên được đặt tên khoa học là Dracula simia

***
Bài Họa:
Lan Hoang Dã
Giới thiệu hoa chi mọc đỉnh đồi,
Xem hình minh họa lạ thì thôi.
Bính thân ai biết tìm lan khỉ,
Tủi phận mùi thơm mít sút cồi.
Không thấy chưng bày cây cảnh độc,
Chẳng hay chơi tết loại này hôi.
Bông nào gốc gác nơi hoang dã,
Cùng cốc thâm sơn khó kiếm rồi !

Mai Xuân Thanh
Ngày 06 tháng 01 năm 2016
***
Lan Hầu Tử

Chú khỉ trèo leo giữa đỉnh đồi
Một loài hoa lạ...quá đi thôi !
Trẻ con nhác thấy liền che mắt
Em bé vừa trông ắt bị còi
Nếu hái đem về e nhiểm độc
Đem trồng lại toả lắm mùi hôi?
Ở rừng nhảy nhót làm trò khỉ
Về phố thành lan bắt được rồi!

Song Quang
***

Lan Hầu Tử
Họa nương vận

Em ở nơi kia cũng cạnh đồi
Mỗi lần nghé lại mệt thời thôi
Vẫn không từ khước màu nhung nhớ
Mà chẳng đành quên giấc mông “cồi”
Lá thắm trao qua đều cảm đẹp
Thơ xanh chuyển lại há chê hôi
Nay còn kỷ niệm trong tâm khảm
Bở lẽ không gian cách quá rồi.

Thái Huy
jan-08-16

Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

Chiếc Lá Cuối Cùng - Tuấn Khanh - Sĩ Phú


Cảm Tác Thơ: Cao Linh Tử
Thơ Tranh: Kim Oanh


Nhạc Sĩ: Tuấn Khanh
Ca Sĩ: Sĩ Phú
Thực Hiện Youtube: Vongngayxanh

Tình Quê Đồng Tháp


Hai mùa nắng ấm rọi tầng không
Thấm nhuộm phù sa đẫm sắc hồng
Đất mảnh phèn sâu sen bát ngát
Quê vùng hạc đỏ nước mênh mông
Vườn cây trĩu nặng ven sông Cửu
Ruộng lúa bao la trải mặt đồng
Hãy đến nơi này xây ước mộng
Nghèo nêm mặn nghĩa đắm hương nồng!

 Nguyễn Đắc Thắng

Tầm Ung Tôn Sư Ẩn Cư Lý Bạch (701 - 762)


Tầm Ung Tôn Sư Ẩn Cư - Lý Bạch (701 - 762)

Quần tiễu bích ma thiên, 
Tiêu dao bất kế niên. 
Bát vân tầm cổ đạo, 
Ỷ thụ thính lưu tuyền. 
Hoa noãn thanh ngưu ngoạ, 
Tùng cao bạch hạc miên. 
Ngữ lai giang sắc mộ, 
Độc tự há hàn yên.
Lý Bạch

Dịch Xuôi: Tìm Nơi Ở Ẩn Của Ung Tôn Sư 
PKT 12/30/2015 
(Đường lên núi )
Rặng núi lô nhô xanh biếc chạm trời
Người ở ẩn tiêu dao chẳng cần biết đến năm tháng trôi qua 
Lần rẽ mây nổi để tìm lại con đường cũ 
Đứng dựa vào cây nghe tiếng nước chảy mà tìm được đến nhà bên khe suối
(Đến nơi) 
Con trâu xanh nằm bên rặng hoa nở trong nắng ấm
Con hạc trắng ngủ trên cành thông cao
Mải chuyện trời sập tối trên sông lúc nào không hay 
Một mình xuống núi trên đường về đi vào vùng sương khói lạnh 

Phụ Chú: 
Thanh ngưu = trâu xanh. Lão Tử viết xong Đạo Đức Kinh ,cưỡi con trâu xanh đi mất biệt. Có thuyết cắt nghĩa "thanh ngưu " là một loài sâu màu xanh có 2 sừng nằm trong nhị hoa.Ở đây, xin được hiểu, thanh ngưu bạch hac, (trâu xanh hạc trắng) là phương tiện di chuyển của các bậc thần tiên xưa.

Lên Núi Thăm Thầy 
PKT 12/30/2015
Núi xanh cao ngút ngọn
Ngày tháng chốn cheo leo
Lối cũ vén mây nổi
Chốn xưa nghe suối reo
Trâu xanh sưởi nắng ấm
Hạc trắng ngủ thông cao 
Mải chuyện quên chiều xuống
Người về dưới ánh sao

Phạm Khắc Trí
***
Lên Núi Thăm Thầy 

Núi nhấp nhô xanh rì cao ngất
Mãi giang hồ quên mất tháng năm
Vén mây lối cũ tìm thăm
Dựa cây lắng tiếng thì thầm suối ca
Trâu xanh nằm bên hoa tắm nắng
Trên cành thông hạc trắng ngủ say
Chuyện trò sông nhạt chiều phai
Một mình xuống núi khói bay lưng đèo 


Mailoc
***
Tìm Đến Nơi Thầy Ở Ẩn

Xanh biếc lô nhô núi chạm trời
Tiêu dao năm tháng kể chi đời
Rẽ mây đến được đường lưu dấu
Theo suối tìm thăm chốn ẩn người
Trong nhuỵ, sâu xanh nằm ấm áp
Trên tùng, hạc trắng ngủ chơi vơi
Bên sông, chiều xuống ai nào biết
Xuống núi một mình, sương tuyết rơi....

Phương Hà phỏng dịch
***
Đến Nơi Ở Ẩn Của Thầy Ung


Núi biếc ngất trời xa
Chơi quên năm tháng qua
Vén mây tìm lối cũ
Tựa gốc lắng khe ca
Hoa ấm sâu ngơi nghỉ
Tùng cao hạc gật gà
Chiều về mê chuyện mãi
Giờ khói lạnh mình ta.


Quên Đi
***
Đường Lên Núi Ẩn Cư Của Tôn Sư

Non xanh núi biếc nhấp nhô trời,
Ở ẩn thời gian chẳng bận trôi...
Cỏ lấp đường xưa mây trắng phủ,
Suối reo lối cũ thấy nhà nơi.
Nắng ấm trâu xanh hoa vẫn nở,
Thông cao hạc trắng ngủ mơ đời.
Bên sông chuyện vãng quên trời tối,
Xuống núi đêm về lạnh bóng tôi...

Mai Xuân Thanh

Ngày 31 tháng 12 năm 2015