Thứ Năm, 7 tháng 1, 2016

Có Ai? - Có Người!


Có Ai?

Có ai níu ánh trăng thề?
Cho tôi xin hỏi đem về cho ai?
Có ai giữ ánh trăng cài?
Cho tôi xin hỏi tóc mai đâu rồi?
Có ai đành để trăng trôi?
Cho tôi giữ lại màu phôi tóc nàng!
Có ai quá chuyến đò ngang?
Cho tôi xin gửi trăng vàng cùng đi!
Có ai uống rượu chia ly?
Cho tôi gửi tặng tình si một thời!
Có ai nhặt tuyết sương rơi?
Cho tôi gửi tặng nụ cười vu vơ!
Có ai yêu mấy vần thơ?
Cho tôi gửi tặng mộng mơ … dâng đời!

Nguyễn Đắc Thắng
20151227
***
Có Người!

Có người xõa mái tóc thề
Nhờ làn gió gửi hương về bên ai
Có người cửa khép then cài
Quên trời hừng sáng nắng mai lên rồi
Có người lặng ngắm mây trôi
Bóng in bạc thếch phai phôi tình nàng
Có người phụ rẩy sang ngang
Hững hờ duyên phận vội vàng bước đi
Có người nhấp chén sầu ly
Say mèm vùi gốc cây si suốt thời
Có người nhặt cánh hoa rơi
Đêm trăng tơ tưởng mỉm cười vu vơ
Có người gối mộng dệt thơ
Chép trang ký ức ôm mơ trọn đời

Kim Oanh

Thứ Tư, 6 tháng 1, 2016

Cô Nữ Sinh Ðồng Khánh - Sáng Tác: Thu Hồ Ca Sĩ: Hà Thanh

Ở Huế ngoài những lăng tẩm kinh thành xưa cũ trầm lắng,yên ả,còn có một nét đẹp nữa mà ít có nơi nào có được.Đó là các nữ sinh,với tà áo dài nón lá che nghiêng e ấp.Từ xưa cho đến bây giờ vẫn là hình ảnh đẹp gần như là biểu trưng của người con gái của cố đô,Không biết bao chàng trai nơi khác đến thăm Huế đã bao lần thầm yêu trộm nhớ nét duyên dáng ấy của các cô gái đất thần kinh,Cô Nữ Sinh Đồng Khánh ngày xưa là một trong những nét đẹp như thế.



Tác Phẩm: Cô Nữ Sinh Đồng Khánh
Sáng Tác: Thu Hồ
Ca Sĩ: Hà Thanh
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình


Chiều Quê



Lá vàng từng chiếc nhẹ buông
Tầng cao lơ lững mây buồn chậm trôi
Gió về đưa đẩy không thôi
Sáu câu vọng cổ bồi hồi xuyến xao
Làng quê êm ả xiết bao
Chuông chùa vang vọng nôn nao niềm trần
Vẳng nghe hồn thấy bâng khuâng
Tiếng kinh thanh tịnh lâng lâng cõi lòng
Vườn cây khoe dáng bên sông
Êm êm con nước xuôi dòng về khơi
Cánh chim cô độc giữa trời
Mơ tìm tổ ấm thoát đời quạnh hiu
Khói lam lạc lỏng liêu xiêu
Bếp nhà ai toả trong chiều mờ sương
Nắng vàng đã tắt sau vườn
Kéo nhau mục trẻ trên đường về thôn
Sừng trâu nhịp gõ dập dồn
Nói cười ơi ới tiếng ồn lan xa
Yêu thương còn mãi trong ta
Thôn nghèo lam lũ thật thà tình quê

Quên Đi

Chưa Già Đâu!


Chưa già an phận... đúng không?
Chân đi mệt mõi nhìn trông thấy mờ...
Nằm đêm trằn trọc ngủ mơ,
ăn cơm chậm chạp, ngu ngơ xong rồi.
Áo quần, lộn vớ lôi thôi,
Nhớ đâu quên đó xa rời tri âm!
Tiếng to sao ngỡ nói thầm,
Tấm thân không vững tay cầm ba toong.
Là cha của bốn đứa con,
Rễ dâu nội ngoại cũng khôn dễ gần.
Tre già măng mọc chia phân,
Cho dù thăm viếng cũng cần người thương.
Ngày dài tháng rộng vấn vương,
Thân cô quạnh quẽ đơn phương một đời.
Nói rằng vô sự sướng rồi,
Đến khi nhìn xuống rối bời thiệt hơn.
Ơn trời dưỡng lão nghĩa nhơn,
Vài khu bệnh lú trông nom hết tiền.
Chứng minh cuộc sống truân chiên,
Cũng còn an ủi khỏi phiền hết than!
Làm người sống sót thế gian,
Nên vui mà hưởng bình an tấc lòng.
Nắng xuân ngắm cảnh ráng hồng,
Chim hoàng oanh hót, nhìn bông mĩm cười.
Trung thu trăng sáng tuyệt vời,
Bên hoa hàm tiếu cho đời lên hương.
Khuyên ai buông bỏ vấn vương,
Chưa già... bảy chục ... vô thường sắc, không!


Mai Xuân Thanh
Ngày 07 tháng 12 năm 2015

Vội Gì?




Vội Gì ?

Sứ trời sớm muộn cũng kêu tên
Vội vã làm chi, cứ tự nhiên
Dạo bước, mắt nhìn phong cảnh đẹp
Gặp người, môi nở nụ cười duyên
Bạn bè gắn bó trong giao tiếp
Thơ phú vui vầy với luật niêm
Ngày tháng ung dung đầy hạnh phúc
Nam Tào có đến, đợi ngoài hiên!

Phương Hà
***
Sớm Muộn Gi Đâu!


Sớm muộn gì đâu ... sẽ có tên,
Kêu ai nấy dạ lẽ đương nhiên.
Già rồi tự tại an nhiên sông,
Xuân sắc tàn phai vẫn có duyên.
Sống thác do thiên luôn hỉ xã,
Sinh tồn định mệnh với thuyền quyên.
Chư huynh tỷ muội tình tương đắc,
Xướng họa Vườn Thơ đón trước hiên!

Mai Xuân Thanh
Ngày 02 tháng 10 năm 2015

Giọt Mưa Chưa Rơi


(Trong những cơn mưa rơi, chỉ có một giọt mưa chưa rơi)

cơn mưa
đầu mùa
đẫm ướt
thời xưa
lưa thưa
giọt vắn
lúng lắng
giọt dài

lung lay
kỷ niệm
bầm tím
vết đau
ta lau
nỗi nhớ
nằm thở
trong tim

mưa chìm
theo nước
đời trượt
mùa tình
lung linh
tiếng hát
dòng nhạc
co ro
dáng thơ
vóc phượng

ta mượn
lời mưa
giọt chưa
thấm đất
giọt rất
long lanh
mong manh
đầu lá
tất cả
về em...

Phạm Hồng Ân
(công viên Trăng Lặn, 24/12/2015)

Thứ Ba, 5 tháng 1, 2016

Thử Say


Làng Xưa


Nói đến làng xưa là người ta nghĩ đến đây là nơi định cư của một tập thể người Việt (lâu lâu cũng có di cư, nhưng thường là ít, và lại càng ít vụ di cư cả làng). Đây là nơi lưu giữ hồn Việt, tập tục, tín ngưỡng! nơi có mồ mả ông bà tổ tiên và bao nhiêu kỷ niệm thân thương thời thơ ấu, và cả những người trưởng thành, đứng tuổi …
Ai mà không nhớ khi còn bé … bắt chuồn chuồn, đuổi bướm, chơi tổ kiến coi kiến tha mồi, hái lá chuối, lá mít làm đồ chơi, lấy gốc rơm, gốc rạ làm kèn, nặn đất làm pháo!
Khi xa quê thì nhớ day dứt. Lòng rộn lên khi về quê thấy cổng làng, cây đa, bụi tre làm ta lâng lâng, nhẹ người. Nhìn mái đỏ đình chùa làm ta ấm áp. Những cánh cò trên đồng, những đàn trâu lững thững về nhà. Những tiếng sáo diều vi vu. Những đêm trăng chơi ú tim, thả đỉa ba ba… Ôi! Ai mà không thấy làng mình tuyệt vời! Ai mà không kể về làng mình là nơi thơ mộng! Ôi! Thiên đường của tuổi thơ!

Ngày nay những bước chân rầm rập của văn minh (!) những bước chân oang oang của kỹ thuật làm người ta choáng váng! Điều tất yếu là người ta phải chạy theo văn minh! Đó là cuộc cạnh tranh sinh tồn mà!
Thời mới có tân học, nếu ông Hoàng Đạo nói: Theo mới! Theo mới không chút do dự! Theo mới là Âu hóa! Thì các nhà nho có tân học như Phan kế Bính, Phạm duy Tốn, Nguyễn bá Học chủ trương lấy cái ngọn xum xuê của Âu Mỹ tiếp lên cái gốc bền vững ngàn năm của ông cha để xây dựng một nền văn minh riêng cho Việt Nam! Nhưng bánh xe lịch sử ngày càng quay nhanh và người ta chẳng còn biết cụ Phan kế Bính là ai nữa!
Tôi không muốn nói tới những đổi mới sai lầm như Hợp Tác Xã, Sản Xuất Tập Thể, chỉ nói tới những đổi mới bình thường thôi cũng đủ giết chết làng xưa rồi! Cái hay thì khó học, cái xấu thì dễ theo, thậm chí còn theo một cách thích thú nữa! Ngày nay những tính xấu tràn về nông thôn như tầm ăn dâu , thậm chí như nước vỡ bờ!

Ngày nay làng nào mà không đầy quán nhậu( chưa nói tới những quán cực sang, chỉ những quán thường thôi người ta đã đổ đi biết bao nhiêu đồ ăn dư thừa ). Làng nào mà không có Vi tính, chơi game, Karaoke. Thậm chí có những cô gái ăn sương tính phí bằng lúa( lấy ngay hoặc tới mùa mới lấy). Bởi vì tiền trên hết, Tiện nghi trên hết! nên người ta sẵn sàng ngửa tay xin tiền, níu kéo người la, du khách. Vì tiền người ta sẵn sàng lấy chồng (!) xứ lạ , kể cả cái nước man mọi phía Bắc (!). Có cô gái trả lời phỏng vấn là cô ta lấy chồng ngoại là sẽ được đi máy bay!!!
Trước tình trạng đó người ta hô hào ( thực hay giả vờ ) bảo tồn truyền thống, bảo tồn cái hay cái đẹp xưa, bảo tồn luân lý phong tục xưa! Bảo tồn nếp sống xưa ( trong đó có nếp sống làng xã ). Nhưng hỡi ôi! Nói một đàng làm một nẻo! Chỉ thấy bày vẽ gia đình văn hoá, thôn làng văn hoá! Bảng hiệu, thu tiền và làm khó dân. Những di tích làng cổ, phố cổ(!). Làng cổ Đường Lâm (Sơn Tây), làng cổ Phong Nam (Đà Nẵng ). Cái Hội An chỉ là một làng nghèo (trừ một số người Hoa buôn bán ) từ khi người Pháp tới mới nhiều nhà gạch . Mà các cụ ơi! Nhà hình ống: mặt tiền 4m, chiều sâu 20 m thì tôi hỏi nó “Cổ “ ở cái chỗ nào? Mà đã mang danh là cổ thì sửa chữa cũng không được, nói gì xây mới! Người ta còn đặt ra nhiều phương án (!) chắc còn lâu mới thi hành! mà sẽ có hàng trăm thứ giấy tờ thủ tục (lại có ăn nữa!)

Tôi thấy nhiều nơi cần có một chương trình gì đó, nhưng chưa kịp nhận danh hiệu thì nó đã dần dần chuyển bước tới văn minh hiện đại! Những khu như Cồn Lu, Cồn Ngạn Cồn vành, Cồn thoi ở Thái Bình Nam Định. Khu phía Tây Nghệ An, Bình Định. Khu giên giới Tân An, Đồng Tháp . Khu Cái Mơn, Cù Lao Ông Chưởng, Trà Sư – Lạc Quới – Tịnh Biên, khu Mũi Cà Mau… Tất cả đều có bước chân rầm rập của Văn minh. Nếu bạn muốn tìm hiểu về Phong Điền (Cần Thơ), bạn sẽ thấy làng Nhân Ái, làng Giai Xuân chẳng còn vết tích một làng xưa nữa. Ôi! Những người 100 năm cũ, hồn ở đâu bây giờ!
Một lần về quê tôi thấy lạc lõng, bơ vơ quá, có mấy câu thơ rằng:

Quê Nhà

Dạ thưa tôi tới quê nhà
Xôn xao bỡ ngỡ những là lạ quen
Ngó buồn mây trắng triền miên
Hững hờ ngớ ngẩn gọi tên quê mình
C.D.M.

Ngâm đi ngâm lại hoài, thấy thơ mình không hay bằng thơ ông Trịnh Hoài Giang. Tôi xin phép đăng bài thơ của ông lên đây:

Ơi Cánh Đồng Quê

Bây giờ ruộng đã bê tông
Cây đa đã cụt giòng sông đã què
Mái đình đã thẳng đường xe
Còn đâu cánh võng mà nghe chuông chùa
Hội làng thì đã ngày xưa
Thôi anh đừng có tiễn đưa làm gì
Em chào thầy mẹ em đi
Làm ô sin chẳng biết khi nào về
Heo may thổi dọc triền đê
Nghe câu dự án mà tê tái lòng
Người đi thì đã ngàn trùng
Người về đất có còn không mà về
Giật mình nửa tỉnh nửa mê
Cánh đồng quê, cánh đồng quê,cánh đồng

Trịnh Hoài Giang
28-12-2015
Chân Diện Mục

Hành Trình Của Lá




Ngọn gió thu qua lá vàng rơi lả tả
Lắc lay cây nghiêng ngả dáng buồn hiu
Thương lá úa chờ đợi ngày mục rã
Trên đoạn đường, đường định-mệnh một chiều.

Vào xuân hạ nắng nồng sanh sắc tố
Lặt lìa xanh màu mát mắt trần-gian
Rồi thu, đông đến màn mây xám lạnh
Nhựa nuôi cây nhàn-nhạt lá trở vàng.

Con đường một chiều vòng tròn giáp mí
Lại trở về mốc điểm những lần qua
Luân-hồi tái-sinh thong-dong lá bước
Sải cánh đùa cơn mưa rớt nắng sa.

Anh Tú
11/11/2015

Nhớ Mẹ Yêu



Đông về se sắt lạnh
Tím rát đôi bàn tay
Lưng trời con cò trắng
Như chừng mõi cánh bay.

Mẹ đi xa mất rồi
Chân bước đều thảnh thơi
Mái tranh chiều ươm khói
Đưa tiễn mẹ muôn đời.

Ngày nào con đi học
Mẹ dắt tay dọc đường
Một hôm thấy mẹ khóc
Khi con giởn trong trường !

Tím chiều mây bãng lãng
Thương mẹ mấy cho vừa
Nhớ con mương nước cạn
Mẹ tát cá ngày mưa.

Tức tưởi con xin lỗi
Nói nhỏ vào cơn mê
Mẹ ơi xin dừng lại
Con đang đợi mẹ về.

Đêm rồi con cầu nguyện
Mong mẹ được bình yên
Âm dương dù lưu luyến
Mẹ vẫn về cõi tiên.

Gió đông về lạnh cóng
Nhớ mẹ suốt đêm gầy
Giật mình cơn gió lộng
Bồi hồi đôi mắt cay…

Dương Hồng Thủy
(ngày cuối năm 31/12/2015)

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2016

Say



Thơ & Thơ Tranh: Khúc Giang

Sân Hoa Sau Nhà




Ước gì nghe được tiếng hoa tươi
Rải rác trong sân vắng nụ cười
Thiên Thần chắp cánh còn ngơ ngác
Héo úa hồng nát tuổi đôi mươi

Cây ép xác thu người thuở nhỏ
Giấu làm sao hình tỏa già nua
Trái tim kia cằn cỗi theo mùa
Tô sắc mới gượng đùa năm tháng

Nói đi hoa! Khi vầng trăng sáng
Kẻo ấm tình chết dáng mùa Đông
Nói đi hoa! Phật trông mòn mỏi
Thú vô hồn về cõi xa xăm

Ong bướm lặng vườn câm tiếng hót
Gục mặt sầu đau xót lòng hoa
Đêm tịnh tâm rỏ thấy mình già
Lòng hướng thượng vị tha biển cả

Về đi hoa! Quê nhà vẫn đợi
Dẫu rơi vài kỷ niệm ngày thơ
Sợ bóng câu chân già run rẩy
Làm lật thuyền bến ấy sông xưa

Nói đi hoa! Trời sẽ ban mưa!

CA.Sanjose 2008
Lê Kim Hiệp

Xuân Tình 春晴 - Vương Giá

Không phải là tên một điệu cổ nhạc của ta, cũng không có nghĩa là Tình Xuân Phơi Phới. TÌNH 晴 ở đây là Nắng Ráo không có mưa. Nên, XUÂN TÌNH 春晴 có nghĩa là Ngày Xuân Nắng Ráo. Cái gì xảy ra trong ngày xuân nắng ráo nầy ? Ta hãy cùng đọc bài Thất Ngôn Tứ Tuyệt độc đáo nầy của nhà thơ Vương Giá nhé !


春晴                         Xuân Tình 

雨前初見花間蕊.    Vũ tiền sơ kiến hoa gian nhụy,
雨後全無葉底花。 Vũ hậu toàn vô diệp để hoa.
蜂蝶紛紛過牆去, Phong điệp phân phân qúa tường khứ,
卻疑春色在鄰家。 Khước nghi xuân sắc tại lân gia.

王駕                         Vương Giá

Chú Thích:
TÌNH 晴: Có bộ Nhật 日 là Mặt Trời bên trái, nên có nghĩa là Nắng Ráo. Khi chữ TÌNH 情 bên trái là bộ Tâm 心 ( 忄) là Trái Tim thì Tình mới có nghĩa là Tình Yêu, Tình Thương.
PHONG ĐIỆP: Phong là con Ong, Điệp là con Bướm.
PHÂN PHÂN: là Tới Tấp, Tấp nập, là mườn nượp.
KHƯỚC NGHI: Lại ngờ rằng.
LÂN GIA : là Nhà hàng xóm.
XUÂN SẮC: Hương sắc của mùa xuân, ở đây dùng để chỉ Mùa Xuân mà thôi.
NGHĨA BÀI THƠ:
Trước cơn mưa, ta mới vừa thấy hoa nở bày cả nhụy thật đẹp ra ngoài, Nhưng sau một trận mưa rào lại không còn thấy được một cánh hoa nào ở dưới lá nữa. ( Mưa đã vùi dập làm hoa rả hết cánh rồi ! ). Những con ong con bướm đều tấp nập bay cả sang tường bên kia, làm ta lại ngờ rằng Chúa Xuân còn ngự ở bên nhà hàng xóm chăng ?!

Đọc bài thơ nầy của Vương Giá làm ta nhớ đến bài MAI RỤNG cuả thi sĩ thời Tiền Chiến Jean Leiba ( Lê Văn Bái ) của ta, với vế mở đầu thật truyền cảm ướt át...

Nụ hồng rải lối, liễu tơ phai,
Vườn cũ rêu lan, cỏ mọc dài,
Bên gốc mai già, xuân vắng vẻ.
Âu sầu thiếu nữ khóc hoa mai...

Và...
ở gần cuối bài thơ có 2 câu gần giống như là 2 câu cuối của bài Tứ Tuyệt trên ...

Tơi bời ong bướm bay qua ngõ.
Những tưởng màu xuân ở xóm ngoài.

Sơ Lược Về Tác Giả:
VƯƠNG GIÁ ( 851- ? ) Thi sĩ đời Vãn Đường, hiệu là Đại Dụng, biệt hiệu là Thủ Tố Tiên Sinh. Người đất Hà Trung ( thuộc huyện Vĩnh Tế tỉnh Sơn Tây ngày nay ). Ông đậu Tiến Sĩ năm đầu Đại Thuận ( 890 ). Làm quan đến chức Lễ Bộ Viên Ngoại Lang. Sau bỏ quan qui ẩn, là bạn thơ của Trịnh Cốc, Tư Không Đồ. Ông chỉ vỏn vẹn lưu lại có 6 bài thơ trong Toàn Đường Thi Tập, ngoại biên bổ túc thêm một bài là 7 bài mà thôi. Tuy thơ không nhiều, nhưng rất nổi tiếng, nhất là 2 bài " Xã Nhật ", " Vũ Tình " và bài này, được lưu truyền rộng rãi trong dân gian.

Diễn Nôm:
Xuân Tình 

Trước mưa hoa hãy còn phong nhụy,
Sau trận mưa rào tan tác hoa.
Ong bướm bay sang tường vội vả,
Nhà bên xuân ngự, phải chăng là?!

Lục bát:

Trước mưa hoa nở đẹp sao,
Sau mưa dưới lá hoa nào còn chi!
Cách tường ong bướm bay đi,
Ngờ rằng xuân sắc có khi bên nhà!?

Đỗ Chiêu Đức
***


Các Bài Phỏng Dịch Khác:
Xuân Tình   

Trước cơn mưa hoa khoe nhuỵ thắm
Hoa trụi nhành thê thảm sau mưa
Vượt tường ong bướm say sưa
Phải chăng bên xóm xuân vừa ghé chơi?

Mailoc  
***
Xuân Tình

Trước mưa hoa đong đưa khoe sắc
Sau mưa hoa tái ngắt rụng rơi
Vượt rào sang ong bướm lã lơi
Hay tình xuân ngự kế bên rồi?

Kim Oanh  

Bếp Xưa



Bếp xưa chỗ ngoại ta ngồi
Cời tro than cũ bồi hồi nhớ thương
Thơm rơm mùi rạ xông hương
Hình như hồn ngoại vấn vương trong chiều
Tháng giêng nỗi nhớ thật nhiều
Giữa trời phố thị, lòng dìu dịu êm
Bếp xưa vào cõi lãng quên
Ngoại xưa vào cõi mông mênh đất trời

Ta xưa, tìm cội nguồn ơi!
Cời tro than cũ về nơi ngọai ngồi


Ngọc Hải


Hút Thuốc Lá Mà Không Muốn Chết:

Bóng cản quang tròn bên phổi trái sau này được định bệnh là ung thư phổi

Bài viết này xin được dành cho những người đã hay đang hút thuốc lá, hút nhiều và lâu, nhưng không muốn... chết vì bệnh ung thư phổi.
Hút thuốc lá là nguyên nhân chính của bệnh ung thư phổi.
Cộng đồng người Việt ở hải ngoại, nhất là thế hệ thứ nhất (first generation), có nhiều người hút thuốc lá và sau đó chết về bệnh này. 
Hút thuốc lá rất có hại. Người hút thuốc lá dễ bị các bệnh của nhiều cơ quan trong cơ thể như tim mạch, nhất là phổi, trong đó có ung thư và bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính (COPD). 

Riêng về ung thư phổi, tuy tử suất khá cao, nhưng trong giai đoạn mới bị bệnh vẫn có thể chữa đươc.
Nhưng chỉ khám bệnh và chụp hình phổi loại thường hầu như không thể khám phá ra được bệnh.
Bộ phổi và khói thuốc

Cơ quan US Preventive Task Force (USPSTF) gần đây ra một khuyến cáo (recommendation) về vấn đề chụp phim phổi hàng năm để truy tìm ung thư phổi với low-dose computed tomography (annual screening for lung cancer with low-dose computed tomography (LDCT) cho những bệnh nhân từ 55 đến 80 tuổi đã từng hút thuốc lá 30 gói thuốc-năm (30 pack-year) mà vẫn còn đang hút thuốc hay đã bỏ hút thuốc trong vòng 15 năm.

Những người không cần chụp phim phổi LDCT hàng năm nữa là những người đã bỏ hút thuốc lá hơn 15 năm, hoặc đang mắc bệnh sắp chết, hay không có khả năng (ability) chịu hoặc ý chí (willingness) muốn một cuộc giải phẫu cho khỏi bệnh (curative surgery).

Nhiều hãng bảo hiểm PPO và HMO đã có những chương trình và chấp thuận cho bệnh nhân được chụp hình phổi theo khuyến cáo trên.

Medicare cũng vừa chấp thuận chụp phim phổi hàng năm để truy tìm ung thư phổi với low-dose computed tomography với các tiêu chuẩn như sau:

1. Cho bệnh nhân từ 55 đến 77 tuổi.

2. Không có triệu chứng của ung thư phổi.

3. Có bệnh sử tối thiểu 30 gói thuốc-năm và đang hút thuốc hay đã bỏ thuốc nhưng chưa quá 15 năm.

4. Được bác sĩ viết đơn cho chụp hình và trong hồ sơ bệnh lý phải có viết (documented) là:

a. Đã ghi rõ những điều kiện (như là tuổi tác, không có triệu chứng ung thư phổi, bệnh sử về hút thuốc…)

b. Đã bàn (discussed) về chuyện lợi và hại của chụp hình phổi cũng như kết quả có thể sai (over diagnosis, false positive) và nguy hại của phóng xạ quang tuyến. 

c. Đã khuyên (counseled) bệnh nhân phải tiếp tục chụp hình phổi như vậy hàng năm và có khả năng cùng ý chí sẽ trải qua giải phẫu chữa bệnh.

d. Đã khuyên bệnh nhân đã bỏ thuốc không được hút thuốc lại, và bệnh nhân đang hút thuốc phải bỏ thuốc ngay. 
Lá phổi người hút thuốc lá so với lá phổi bình thường

Chú Thích:
Số gói thuốc-năm = (số gói thuốc hút mỗi ngày) × (số năm bệnh nhân hút thuốc). 

Thí dụ: bệnh nhân hút 2 gói một ngày trong 16 năm thì số gói thuốc năm sẽ là 32 (2 x 16) 
hoặc:

Số gói thuốc-năm = (số điếu thuốc hút mỗi ngày / 20) × (số năm bệnh nhân hút thuốc). Thí dụ: bệnh nhân hút 15 điếu thuốc lá một ngày trong 45 năm, số gói thuốc-năm sẽ là 33.75 (15/20 x 45).

BS Phạm Anh Dũng, ABFP
Tháng 6, 2015
Santa Maria, California USA