Thứ Tư, 24 tháng 6, 2015

Về Việt Nam Thăm Lại Quê Hương



Xướng:Về Việt Nam Thăm Lại Quê Hương

Ra đi thấm thoát bốn mươi năm,
Trở lại quê nhà bố mẹ thăm...
Thống nhất gia đình chưa họp mặt,
Hòa bình bạn hữu vắng xa xăm...
Sài Gòn Hòn Ngọc xưa giàu đẹp,
Hà Nội phố phường cũ tiếng tăm...
Trật tự mỹ quan sao hổn độn,
Chẳng tin ai cả rối tơ tằm!

Mai Xuân Thanh
Ngày 14 tháng 06 năm 2015

* * *
Bài Họa:

Rời Quê, chốc đã mấy mươi năm,
Một chuyến Bắc Nam, về ghé thăm.
Vui vẻ đôi tuần, ra tíu tít;
Lân la cả tháng, thấy xa xăm:
Đất Hà thủ phủ, chưa ngăn nắp!
Hòn ngọc viễn đông, đã bặt tăm!
Đường phố đây kia, nhiều bất ổn,
Biết ai? mà kể chút tơ tằm. 

Danh Hữu

Mừng Thành Viên Mới Yên Dạ Thảo


  
Gởi Người Vừa Quen

(Tặng Yên Dạ Thảo, người vừa dạo vườn thơ thẩn)

Tôi đang viết một bài thơ nho nhỏ
Gởi tặng người vừa quen biết hôm nay
Vườn thơ thẩn để hồn thơ mở ngõ
Đón một người vừa dạo bước qua đây!

Người xa lạ nào tôi đâu quen biết
Thơ vụng về và ý tứ lại ngô nghê
Em có biết vườn thơ nhiều hoa lạ
Có một cành hoa dại bởi đam mê!

Có một chút tình thơ vừa chợt đến
Như mưa về tưới mát mảnh vườn thơ
Giữa nắng hạ chói chan màu phượng đỏ
Tuổi học trò áo trắng dậy bao giờ??

Song Quang
* * *
Đôi Lời Viết Vội

(Cùng Yên Dạ Thảo)

Chào cô em cùng quê hương đất Vĩnh,
Nhận lời anh "Vườn Thơ Thẩn" bước vào,
Qua vầng thơ mang dáng dấp hao hao,
Như phượng thắm với tuổi xinh tim tím.
Tống Phước Hiệp ngôi trường đầy kỷ niệm,
Đã xa rồi tên gọi thật thân thương,
Anh em ta thời mỗi kẻ một phương,
Giờ họp mặt nơi vườn thơ "Thơ Thẩn".
Em đừng vội cho rằng anh ngớ ngẩn,
Thơ thẩn gì trong hoàn cảnh hôm nay?
Bởi cuộc đời đa dạng mãi đổi thay,
Từ ký ức...tương lai.. .đành thơ thẩn.

Quên Đi
* * *
Yên Dạ Thảo xin cám ơn bài thơ "Gửi Người Vừa Quen" của anh Song Quang và bài thơ "Đôi Lời Viết Vội" của anh Quên Đi! Em xin đáp lại bằng bài thơ "Vườn Thơ Thẩn"

Vườn Thơ Thẩn

Tự bao giờ tương tư màu phượng đỏ
Bởi vì ai mở ngõ đón hạ về
Đi quẩn quanh trên khắp nẻo đường quê
Tìm dư hương của một thời áo trắng

Vườn hoa nhỏ trong hai mùa mưa nắng
Tình bướm hoa đẹp tựa một bài thơ
Hạ vu vơ, thu hẹn, đông đợi chờ
Ước mơ xuân không bao giờ thức giấc

Xa quê hương hơn nửa đời tất bật
Đời đổi thay, vai trĩu gánh ưu phiền
Chuyện áo cơm quên nhớ mộng hoa niên
Nay tìm lại trong góc Vườn Thơ Thẩn!

Yên Dạ Thảo
24/06/2015

Hè Về



Sinh viên tốt nghiệp đã ra trường,
Báo hiệu Hè về thấy vấn vương...
Nắng Hạ chia tay từng lớp học,
Mùa Hè tạm biệt bạn muôn phương.
Quê nhà nhảy nhót vui bơi lội,
Phố thị rong chơi kỷ niệm thường...
Nhớ mái trường xưa ngày họp mặt,
Thầy yêu bạn quý với tình thương

Mai Xuân Thanh
Ngày 10 tháng 06 năm 2015
* * *
Các bài Họa:

Nhớ Hè Xưa

Ba tháng ve kêu lúc bãi trường,
Mấy mười năm cũ mãi còn vương.
Thị thành trốn nắng về quê ngoại,
Quê ngoại ra thành đi bốn phương.
Lưu bút ngậm ngùi thêm quyến luyến,
Phượng hồng đỏ thắm gợi vô thường.
Hè về mỗi độ lòng xao xuyến,
Mấy chục năm rồi vẫn luyến thương!

Đỗ Chiêu Đức
* * *
Vấn Vương Kỷ Niệm

Cũng đã từ lâu biệt mái trường
Mà bao kỷ niệm mãi còn vương
Quên sao lớp học từng niên khóa
Nhớ quá bạn bè khắp bốn phương
Gốc phượng tán xòe không biến đổi
Bồn hoa nụ thắm vẫn như thường
Mỗi năm hè đến lòng xao xuyến
Đầy ắp tâm tư nỗi luyến thương.

Phương Hà
* * *

Hè Với Áo Trắng

Hè về,phượng nở đỏ sân trường
Kỷ niệm vui buồn mãi vấn vương
Nét bút ngày xanh ,dòng mực tím
Đôi tên ghi khắc dấu trên tường
Bạn bè tản mác người muôn hướng
Phấn bảng nằm im dáng dị thường
Nhớ lắm ! năm xưa thời áo trắng
Nay già,nắc lại vẫn còn thương


Song Quang
* * *
Hoài Niệm

Kỷ niệm bao năm dưới mái trường
Nhớ mùa hè cuối dạ thêm vương
Thương nhau hai đứa về hai ngã
Thân thích mấy thằng biệt mấy phương
Lưu bút trao nhau còn giữ vẹn?
Tình yêu gởi gắm vẫn bình thường?
Thời gian xa cách làm sao biết?
Người đó ta dây có nhớ thương?

Quên Đi
* * *
Hè Về

Nhìn sắc phượng vàng luôn vấn vương
Ngây thơ chạy giỡn dưới sân trường 
Mười hai niên học vui đèn sách
Mấy chục năm đời mộng bốn phương
Binh biến đọa đày thời tuổi trẻ
Nhân sinh tan hợp lẽ vô thường
Mỗi mùa hè đến lòng xao xuyến
Nhớ thuở mài quần bao luyến thương.

Nguyễn Đắc Thắng 
20150621
* * *
Bài Cảm Tác:

Áo Trắng Tình Thơ

Hè về lưu luyến nhớ trường
Một thời áo trắng tơ vương phưng hồng
Nhặt hoa ép gửi thơ lòng
Lưu bút mực tím tình nồng lén trao
Ba tháng dù cách xa nhau
Sao quên cái thuở ban đầu nhớ nhung
Dù nay ly tán ngàn trùng
Vẫn thầm mơ phút tương phùng ngày xưa.

Kim Oanh
* * *
Hoạ bài "Áo Trắng Tình Thơ" của Kim Oanh

Tình Thời Áo Trắng
Bao năm xa biệt mái trường
Hè về gợi nhớ vấn vương cánh hồng
Tình thời áo trắng nặng lòng
Yêu người mới ngỏ men nồng mới trao
Thế rồi mình phải lìa nhau
Sao quên kỷ niệm mộng đầu gấm nhung
Giờ ta dẫu cách ngàn trùng
Lòng anh vẫn nhớ tao phùng thuở xưa

Quên Đi
* * *
Bài Cảm tác: 
Vần Thơ Tím

Ngày xưa bỗng thích làm thơ
Vương tình hoa nắng ngẩn ngơ lạc hồn
Vô ưu những tiếng cười giòn
Bâng khuâng tuổi ngọc mộng còn thơm hương

Hạ sang phượng đỏ sân trường
Ẩn trong cành lá ve buồn thở than
Phố trưa rơi nắng hanh vàng
Hiên thưa cánh gió, chiều tàn mưa bay...

Hỏi người năm cũ có hay
Hành lang lối hẹp mãi hoài bóng xưa
Tháng ngày lặng lẽ thoi đưa
Tình tơ mực tím vẫn chưa phai màu
Ai đưa vạt nắng về đâu
Nhốt hương gió hạ héo sầu cỏ hoa
Để cho huyễn mộng nhạt nhòa
Vần thơ thương nhớ vỡ òa trong đêm!

Yên Dạ Thảo
18/06/2015
* * *

Hình Bóng Cũ

Những cánh phượng hồng lay trong gió
Trơ gốc già hoa vẫn ngậm hương

Người giữ hộ tôi cánh Phượng hồng
Giữ lòng xao động giữ hoài mong
Biển đời xuôi ngược như con nước
Hãy giữ cho nhau một tấm lòng
Ve sầu ra rả buổi ban trưa
Nhớ ai quay quắt mấy cho vừa
Bâng khuâng thầm bảo …
Mai hò hẹn!

Nhưng…
Trên cành cánh phượng đã dần thưa
Phượng tàn niên học mới lại sang
Cặp sách trên tay bỗng ngỡ ngàng
Áo trắng ngày xưa không trở lại
Lụa hồng đã khoác bước sang ngang
Thời gian phủ lấp điểm tuyết sương
Sân trường vắng bóng…
Bóng người thương

Kim Phượng

Nguyệt Tịch Bộ Tiên - Du Sơn Tùng Kính - Chu Văn An




月夕步仙      Nguyệt Tịch Bộ
遊山松徑      Tiên Du Sơn Tùng Kính

朱文安            Chu Văn An

緩緩步松堤, Hoãn hoãn bộ tùng đê
孤村淡靄迷。 Cô thôn đạm ái mê
潮回江笛迥, Triều hồi giang địch quýnh
天闊樹雲低。 Thiên khoát thụ vân đê
宿鳥翻清露, Túc điểu phiên thanh lộ
寒魚躍碧溪。 Hàn ngư dược bích khê.
吹笙何處去, Xuy sinh hà xứ khứ,
寂寞故山西。 Tịch mịch cố sơn tê (tây)

Dịch Nghĩa:
Ðêm trăng dạo bước dưới rặng thông ở núi Tiên Du
Lững thững dạo chơi trên đê tùng
Làn mây nhạt che khuất làng hẻo lánh
Triều xuống tiếng địch trên sông nghe xa vắng
Trời rộng, mây là là ngọn cây
Chim về tổ bay qua sương mát
Cá gặp lạnh nhảy dưới khe trong
Người thổi sáo đi đâu vắng?

Để núi tây cũ thêm quạnh hiu.

Các Bài Thơ Dịch

Đêm Trăng Trên Núi Tiên Du 
(1)
Trên đê tùng , dạo chơi thong thả ,
Làn khói mờ che cả cô thôn .
Triều hồi , địch vẳng bến sông ,
Trời quang mây lượn ngàn thông la đà .
Chim xao động sương ngà đêm mát ,
Nước lạnh tanh cá quạt khe trong .
Tiếng sênh im bặt mênh mông ,
Núi xưa hiu quạnh trời không một màu . 

Mailoc phỏng dịch
(2)
Lững thững trên bờ thông ,
Sương khói mờ cô thôn .
Triều lui tiếng sáo vẳng ,
Trời tạnh rừng mây lồng .
Sương rung chim lũ lượt ,
Cá lạnh quẫy khe trong .
Sênh ai vừa bặt tiếng ,
Non cũ quạnh trời không 

Mailoc 
***
Dạo Bước Đêm Trăng
Trên Núi Tiên Du

Trên đê, dạo bước dưới hàng thông
Mây nhạt che mờ xóm cuối thôn
Tiếng địch xa đưa triều nước xuống
Ngọn cây mờ phủ áng mây lồng
Chim bay về tổ sau sương lạnh
Cá quậy bên khe dưới nước trong
Người thổi sáo đâu sao chẳng thấy
Non tây hiu quạnh mãi hoài trông.

Phương Hà phỏng dịch 
***
Đêm Trăng Dạo Bước

Dưới Rặng Thông Núi Tiên Du
Lững thững dưới hàng thông
Thôn ngủ dưới mây hồng
Nước ròng tiêu réo rắt
Trời rộng cây mây lồng
Chim ngủ sương thánh thót
Cá nhảy dưới khe trong
Tiếng tiêu đà xa vắng
Cô đơn núi lạnh lung
 
Chân Diện Mục
***
Dạo Bước Tiên Du 

Trên đê dạo dưới hàng thông
Khói mờ che cả cô thôn gió lồng
Triều hồi tiếng địch ru sông
Là đà cây biếc mây bồng bềnh trôi
Chim bay về tổ, sương rơi
Dưới khe quá quẫy bồi hồi nước trong
Đâu người thổi sáo ru lòng
Non tây hiu quạnh ngóng trông u hoài

Trầm Vân
***
Đêm Dạo Cảnh Tiên Du 

Chầm chậm giữa bờ thông
Làng xa ẩn mây lồng
Sáo vang sông nước kém
Mây chạm cây trời không
Chim nghỉ nơi sương trắng
Cá đùa giữa khe trong
Thổi kèn người bỏ xứ
Núi Tây cảnh quạnh mông 
 
Quên Đi 
***
Đêm Trăng Trên Núi Tiên Du
 

Thư thả bờ thông chân dạo bước
Ẩn mình thôn xóm khói mờ che
Bên sông địch vẳng khi triều xuống
Trời lộng cây cành vương víu mây
Sương mát chim bay về tổ ấm
Vẫy đuôi cá lội nước khe trong
Người đâu tiếng sáo chừng im bặt
Núi cũ nơi này hiu quạnh trông


Kim Phượng

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2015

Thơ Tranh: Thơ Khánh Hà


Thơ Cảm Tác: Khánh Hà
Hình Ảnh:Nguyễn Cao Khải
Thơ Tranh: Kim Oanh

Lạc Bước Về Đâu


Con đường xưa có hàng lá me bay
Còn nguyên vẹn một mầu xanh lưu luyến
Nằm chứng kiến bao nhiêu lần biến chuyển
Chờ tôi về tâm sự chuyện ngày qua

Kể từ khi tà áo trắng phôi phai
Không còn chiếc xe đạp chiều gió ngược
Không còn gót son hồng khua nhịp guốc
Tất cả đều như ... quyển sách sang trang

Con sóng đời lúc sụp đổ tan hoang
Cuốn theo mối tình xanh đưa đi mất
Vùng kỷ niệm vương dấu buồn lây lất
Hy vọng ngày mai nối lại nhịp cầu

Đã lâu rồi ta chẳng gặp lại nhau
Dù vẫn biết mình cách xa ngàn dặm
Trong tâm tưởng còn khắc ghi sâu đậm
Bóng ngưòi xưa, giờ lạc bước về đâu?

Vĩnh Trinh


Vĩnh Long Mùa Kỷ Vãng


Vĩnh Long hoa nắng trổ hoàng hôn
Phố xá miên man nhớ ngập hồn
Áo trắng ai nghiêng vành nón lá
Ngập ngừng vào hạ bước chân đơn

Tiền Giang con nước tháng năm trong
Trên chuyến đò đưa khách ngược dòng
Bọt sóng trùng trùng khơi ký ức
Thuyền tình tan tác lúc sang sông

Người ấy còn gieo những biển dâu
Khi tôi say khước nụ hôn đầu
Chứng có trăng thề không lỗi hẹn
Hỏi người còn nhớ, có thương đau?

Cà phê giọt đắng nếm bơ vơ
Khúc hát xưa như sóng vỗ bờ
Lục bình trôi chở hồn tôi đó
Còn ngát hương tình bao ý thơ

Chuông vàng, phượng đỏ, tiếng ve ru
Mưa nắng còn đây gió bụi mù
Dạo bước ngang qua vườn hoa cũ
Nhớ người, hồn bướm lượn phù du

Vĩnh Long, Thiềng Đức nước sông trôi
Mỹ Thuận, Tiền Giang bến lở bồi
Kỷ vãng nhuộm vàng hoa nắng mới
Đầy hương tình cũ hởi người ơi!!!

Phạm Tương Như
28 05/2015

Gió Cuốn Mây Ngàn - Le Vent Souffle Et Mille Nuages


Lời: Thanh Long.
Nhạc: Quách Vĩnh-Thiện.
Thực Hiện: Lê Thạch Trúc và Quách Vĩnh-Thiện.
Tiếng Hát: Hương Giang.


Tâm đời thường lang thang,
Quá khứ như mây ngàn,
Giăng ngang trên đầu núi,
Hết hợp rồi đến tan.

Tương lai còn chưa tới,
Mong đợi hay mơ màng,
Ba thời như gió thoảng,
Chỉ là bóng thời gian.

An trú trong hiện tại,
Chỉ ngồi yên không nói,
Nhìn gió cuốn mây ngàn.
Không gian như lắng đọng,
Hội ngộ với thời gian.

Trăng rằm giăng đầu núi,
Tỏa chiếu khắp trần gian.
Sông hồ đều hiện bóng,
Lấp lánh ánh trăng vàng,
Chân như trùm Pháp Giới,
Trong ngoài thật thênh thang.


Thanh Long

Hỏi Mái Trường Xưa

      ( Trường Tống Phước Hiệp)
Lâu lắm chưa về mái trường xưa
Cỗng đá bạc chưa? Hỡi người xưa!
Hàng phượng có còn nghiêng hoa nở
Hay đã tàn phai theo bốn mùa

Lối đá còn không dấu học trò
Cột cờ còn kéo những ngày thơ
Tiếng hát còn thơm mùa sửa mẹ
Hay đã rong rêu đến chẳng ngờ

Bãi cỏ bây giờ có còn xanh
Bài thơ làm rớt trắng hiền lành
Còn ai luýnh quýnh đuổi theo gió
Hay đã nhặt nhành sầu quẩn quanh

Chiếc bảng mang tên mấy học trò
Những mùa thi cử, những đắn đo
Còn không ngõ ngoặc đời thương hải
Hay đã tang điền những ước mơ

Lâu lắm không về mái trường xưa
Từ bước tôi đi buổi giao mùa
Ai bạn, ai thù, ai rũ ngục
Hay những hồn oan hỏi thắng thua

Lâu lắm không về mái trường xưa
Xin hỏi ve buồn vọng phố trưa
Hát bài Tống Phước Hiệp hoài cỗ
Hay hát âm thầm đã bao mùa

Hoài Tử

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015

Thơ Tranh: Từ Khi

Gửi tặng anh Bảy để tưởng nhớ Một Người đã ngủ yên 22/6 (Chín Oanh)

Thơ:Lê Kim Hiệp
Thơ Tranh: Kim Oanh

Nỗi Buồn Xứ Thượng


Đời em đó một lần Xuân nở
Một lần yêu dang dỡ tình đầu
Một lần ai tạo cuộc bể dâu
Con tim nhỏ rụng sầu ngưng nhịp

Một lần chưa kịp nụ anh trao
Pleiku mưa chợt nấc nghẹn ngào
Cao xanh nỡ chia tình vừa mọng
Tiếng vọng còn âm ỉ thời gian

Cứ mùa mưa điệp khúc rộn ràng
Cung buồn réo gọi vang hồi tưởng
Ngày tang thương đôi ngã lìa xa
Anh ở lại tim già chết lặng

Nhớ chăng em! Con đường đất đỏ
Buổi hẹn xưa lời ngõ những gì
Lá hoa ong bướm,giờ kỷ niệm
Mực tím lòng lưu giữ ngàn sau

Tình sử buồn Cao Nguyên còn khắc
Đêm tối trời sao tắt Pleime
Lắng nghe tim khóc miền Sơn Cước
Ước một lần gặp đóa hồng xưa!

22 tháng 6 ngàn mưa mãi!

Vĩnh Long 22/06/2010
LêKimHiệp

Hoa Cỏ Pleime!


( Tưởng nhớ một Đoá Hoa Pleime ngày 22/6 )

Đồi Pleime khô vàng hoa cỏ
Tung tăng đùa thoảng gió chiều êm
Bám nhẹ vai anh nụ hôn mềm
Đôi tay trần tóc lùa ươm mộng

Gió Cao Nguyên xanh trời lồng lộng
Vọng tiếng còng réo gọi hồn mê
Lần dốc mơ phong toả lối về
Em hoa cỏ trăng thề gối ngủ

Kim Oanh
22/6/2010

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2015

Ngày Lễ


(Nhân ngày lễ Cha)

Mỗi ngày trong tôi mỗi ngày lễ
Tưởng nhớ ơn sâu tựa biển trời
Dằng dặc trăm năm khôn trả nổi
Thẹn lòng con trẻ quá người ơi

Năm nay tám chục mong trẻ lại
Như được Lão Lai múa trước sân
Mà bóng xuân huyên rày xa vắng
Đếm hoài chín chữ lại bâng khuâng

Quê cũ giờ đâu hình bóng cũ
Nơi này thay đổi lạnh thân già
Cúi đầu mường tượng bên hiên vắng
Tiếng gọi ấm lòng xa rất xa

Chân Diện Mục

Nhớ Người


Bài thơ huấn tử nhắc đêm ngày
Giữ đạo lưu truyền mãi đến nay
Nhựa sống rừng tre dù sắp cạn
Tàn cây lá hiếu vẫn chưa đầy
Đơn sơ bữa rượu thường cha dạy
Khổ nhọc đời con nặng túi đay
Tưởng nhớ canh trường nghe thổn thức
Thương người mạc vận cũng hơn thầy.

Cao Linh Tử
22/6/2015

Nhớ Bố


Chưa bao giờ con làm thơ về bố
Vì bố ơi con bố cảm nhận rằng
Chẳng có ngôn từ nào con diễn tả
Có thể tả hết ý tình, tình bố đã thương con

Được bố thương, bố hiểu nhất trong nhà
Được bố cưng từ thuở vừa mở mắt
Bố giải bầy bao nhiêu điều thắc mắc
Bố hỏi han, quan tâm, luôn chìu chuộng, quí thương con

Dậy dỗ con, bố luôn khuyến khích con
Luôn ôn tồn, luôn nhẹ nhàng, kiên nhẫn
Bố hiền lành, là người biết tri ân
Sống đơn giản, thích bố thí, để đức cho con cái

Bố mất đi, con chơ vơ trên đời
Con mất bố là mất cả bầu trời
Đâu nào biết tử biệt buồn đến thế
Đâu còn dịp nào… bố ơi, con chở bố đi chơi…

Bố mất đi, bố yêu của con ơi..
Con hụt hẩng, đời sống này trống vắng
Bố mất đi… còn ai ở trên đời
Trợ giúp con, khuyên bảo con mỗi khi con buồn khổ?

Bố con mình hay tâm đắc, chuyện trò
Cùng sở thích, thơ, xi nê, âm nhạc
Bên cạnh bố, thấy được thương và hiểu
Thấy bình an vô vàn, thương bố nhiều, thương bố lắm bố ơi!

Chưa bao giờ con làm thơ về bố
Để trong lòng nhiều khi thấy hay hơn
“Người đàn ông quan trọng nhất đời tôi”
Là bố đó, viết hết lòng, con đã viết đoản văn này cho bố

Quách Như Nguyệt
June 20th, 2015