Thứ Tư, 11 tháng 2, 2015

Sớ Táo Cao Lãnh - Nguyễn Đắc Thắng



Ngọc Hoàng Thượng Đế
Việt Nam trần thế
Đồng Tháp tỉnh thành
Cao Lãnh đất linh
Miền quê nước lũ
Nghèo muôn năm cũ
Nương sóng wai fai
Hôm nay là ngày
23 tháng chạp
Thần mượn cái lap (top)
Trực chỉ thiên đình
Mọi việc tấu trình
Một năm Giáp Ngọ
Cầm tinh con ngựa
Chuyện blog Long Hồ
Thêm vị Vườn Thơ (Thẩn)
Cảm tác Xướng họa

Coi ra khấm khá
Lục lạo Cổ thi
Phỏng dịch nhiều kỳ
Sưu khảo giai thoại
Tìm thêm Câu đối
Thơ ngâm Thơ tranh 

Dòng nhạc trử tình

Ngày càng xôm tụ
Mũm mĩm cười nụ 

Đón tết vui tươi
Nói được mấy lời
Năm sau nói tiếp
Cho thần xách dép
Để tránh Quên Đi
Nét mặt hầm hì
Chuẩn bị hay lạ
Kế bên vội vã 

Người đẹp Kim Oanh
Mặt tươi thơ tranh
Đang chờ tới lượt
Cho thần xin dzọt
Xin dzọt cái mà xin dzọt


Táo Nguyễn Đắc Thắng
922015

Táo Tự Khai - Kim Phượng

Dạ! Dạ!
Táo thần Kim Phượng
Xoài tượng thích ăn
Môn Văn đội sổ
Từ thuở mười lăm
Số điểm hàng năm
Đội sổ cái mà đội sổ

Âu là duyên số
Từ tề lê phôn
Thúy Diệp làm quen
Cần người lắng nghe
Sẻ chia tâm sự
Đời cô câm lặng
Giữa tường vôi trắng
Xe lăn làm bạn
Mượn thơ trải lòng

Bỗng đâu một chiều
Cô liều tự vẫn
Nói lời chia tay
Thần nghe tin dữ
 Bủn rủn tứ chi
" Hãy nghe thơ chị
chết cũng chưa muộn"
Chưa muộn cái mà chưa muộn

Từ đó cô chờ
" Đợi nghe thơ chị"
Mỗi ngày chèo chẹo
"Thơ chị! Thơ chị"
Thần đành đuối lý
Đi học làm thơ
Bằng bằng trắc trắc
" Chết chắc Phượng ơi!"

Nhưng trời còn thương
Bài thơ thứ nhất
Lục bát cầm hơi
Khơi mào song thất
Trắc trắc bằng bằng
May mắn nào hơn
Quới nhơn phù hộ
Gặp quý Thầy Cô
Anh Chị cùng nhóm
Họa Dịch Thơ Đường
Thả hồn thần nương
Dõi bước chân theo
Chăm lo học hỏi
Học hỏi cái mà học hỏi

Lần đầu xuất chiêu
Thần ra bài xướng
Hương Xuân Ngày Cũ
Hồn phách ủ ê
Niêm luật bằng trắc
Khiến thần muốn xỉu
Thấu hiểu cảm thông
Đôi dòng họa lại
Đọc qua thần khóc
Thần khóc cái mà thần khóc
Được như hôm nay
Nhớ hoài Thúy Diệp
Lẫn nhóm tình thân
Diễn Đàn Thơ Thẩn
Ân cần khuyến khích

Dạ! Dạ!
Một ít trà mứt
Ngọc Hoàng cho xin
Rời khỏi Thiên đình
Thần về Hạ giới
Gởi tặng Thầy Cô
Anh Chị cùng nhóm
Làm quà đầu năm
Nhâm nhi ngày Tết
Táo thần chấm hết
Xin phép cáo lui
Kính chúc Ngọc Hoàng
Dồi dào sức khỏe
Trẻ mãi không già
Để mà sang năm
Thần lên tâu tiếp
Tâu tiếp cái mà tâu tiếp

Táo Kim Phượng
9/2/2015

Táo Lẽo Sự - Song Quang


Hai ba tháng Chạp
Kính tâu Ngọc Hoàng
Thần Táo Song Quang
Trong "Vườn Thơ Thẩn"
Cuối năm dù bận
Cũng ráng về chầu
Sớ tâu các khâu
Trình lên mọi sự
Mọi sự cái là mọi sự .......

Có Thầy Khắc Trí
Tuy đã tám hai
Vẫn thích lai rai
Với bạn bè cũ
Học trò đầy đủ
Cùng Thầy giải khuây
Dịch thơ tiền bối.

Hậu duệ tiếp nối
Lê thị Kim Oanh
Lồng vẻ thơ tranh
Đẹp ơi là tuyệt

Dùng thư pháp viết
Thầy Đồ Đức Chiêu
Viết liễn thật nhiều
Quyên tiền tặng hội
"PTG & ĐTĐ (1)

Ở trong Quốc nội
Có chị Phương Hà
Thi phú tài ba
Xướng họa nhanh nhất

Một người mẫu mực
Thầy giáo Quên Đi
Thơ văn khó bì
Có trong trang blog

Không nề khó nhọc
Là " Người giữ vườn" (2)
Góp bài bốn phương
Trang nhà điểm hẹn

Tham gia tuy chậm
Thi hữu Thanh Mai
Nhưng thật lắm tài
Nhiều bài xướng họa

Không ai thấy lạ
Thắng Nguyễn đưa bài
Táo tự sự hài
Mọi người tham dự

Cô nàng hay chữ
Lại chậm chân hoài
Kim Phượng tỏ bài
Vì hay cân nhắc.....

Còn Thầy Quang Tuấn
Mai Lộc Cali
Đạo mạo uy nghi
Cửa Thiền Phật Đạo

Rất nhiều người nữa...
Sớ cũng quá dài
Thần xin bái bai..
Lên chầu năm tới
Năm tới cái mà năm tới.....

Táo Song Quang
Ghi chú:
(1) Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm
(2) Trần Bang Thạch

Lá Sớ Táo Quân - Ngô Quang Diệp


Giáp Ngọ mãn nhiệm hồi hương
Chuẩn bị lên đường nhường chỗ dê non
Táo tôi kính tấu Ngọc Hoàng
Năm qua đầy rẫy bất an dưới trần
Bởi lòng không đáy tham sân
Gây nỗi bất bình dậy sóng Biển Đông
Trên Trời bát ngát đường không
Phi công ngớ ngẫn đáp nhầm sân bay
Như đùa rõ hiếm xưa nay
Sân bay mất điện trên đài không lưu
Dù buồn cũng phải nực cười
Sân bay quốc tế dễ ngươi quá chừng!
Đó đây lâm tặc phá rừng
Năm ba phách gỗ dễ chừng thoát thân
Luật rừng, luật nước dưới trần
Nghe không thì bảo! đừng đùa kiểm lâm
Rủi ro thủy điện sập hầm
Mười hai sinh mạng thót tim bốn ngày
Sáu bảy trăm người nhanh tay
Suốt cả đêm ngày cứu hộ thành công
Ra đường tai nạn giao thông
Khủng khiếp kinh hoàng hậu quả đau thương
Giang hồ cướp giật trên đường
Côn đồ đâm chém coi thường phép vua
Quan tham ô lại bú xua
Nhà nước chống mãi vẫn chưa được mà!
Tham ô căn bệnh trầm kha
Hết phương thuốc chữa bó tay chịu sầu
Tham ô vốn dĩ từ lâu
Nói đi nói lại điên đầu thối tai
Tham ô ta cứ lai rai
Chống thì cứ chống cho ta vững nào!
Chính trường thế giới lao đao
Đông Tây hai phía cứ kèn cựa nhau
Khủng bố man rợ ghê thay!
Lo lắng đêm ngày các nước Tây Phương
An ninh chính phủ khẩn trương
Bảo vệ cơ sở chính quyền khắp nơi
Hàng không mấy vụ tơi bời
Phi cơ gặp nạn tả tơi mạng người
Trần gian lắm chuyện ngược đời
Khi vui muốn khóc buồn tênh lại cười
Giá dầu giảm xuống tin vui
Dầu thô tuột dốc lắm người âu lo
Riêng cánh kinh doanh xe đò
Giá xăng đã giảm cứ bo đầu vào
Giá cước vận chuyển vẫn cao
Cúi xin Ngọc Đế cho Tào phán quan
Xuống trần ổn định giá hàng
Khi Tết âm lịch xuân sang cận kề
Trần gian lắm cảnh não nề
Kẻ ăn không hết người lê ngoài đường
Dù trời giá rét thê lương
Vất vã ngoài đường chạy bữa nuôi con
Bình yên quả đất xoay tròn
Cầu Trời khấn Phật không còn bão giông
Cuối năm dâng sớ Táo công
Cúi xin Ngọc Hoàng soi xét trần gian

Pleiku 2/2015 
Ngô Quang Diệp

Tống Táo Thi - 送 竈 詩

Hằng năm cứ đến ngày 23 tháng Chạp, thì dân Việt Nam ta có tục lệ cúng tiễn đưa Ông Táo về trời, người Hoa thì cúng vào đêm 24. Theo câu nói của dân gian là " Quan tam, dân tứ, thuyền gia ngũ ", có nghĩa là : Làm quan thì đưa ông Táo ngày 23, dân thì đưa ngày 24, còn những người đi ghe theo cuộc sống thương hồ thì đưa ông Táo ngày 25.
Bỏ qua về xuất xứ của tục lệ nầy, chỉ xét về phần cúng tế. Người Việt và người Hoa ở Việt Nam thường cúng tiễn Táo Quân bằng " thèo lèo ", bánh mức, chè Ỷ... hương hoa trà nước... và giấy tiền vàng bạc kèm theo các hình cò bay ngựa chạy. Ý là để cho ông Táo cởi ngựa cởi cò về trời ( trong văn học thì cho là cởi cá Chép ), còn " thèo lèo " bánh mức... là để ăn cho ngọt miệng đặng báo cáo cho ngọt cho tốt với Ngọc Hoàng Thượng Đế về tình trạng gia đình nơi mà ông Táo đang cư ngụ....
Nhớ lúc nhỏ, khi gần Tết , tôi đã đọc được một bài thơ " Tống Táo Thi " 送 竈 詩 trên báo để tiễn đưa ông Táo như sau:

送 竈 詩                  TỐNG TÁO THI 

麥芽糖餅餞行蹤, Mạch nha đường bỉnh tiễn hành tung,
拜祝佯癡且作聾。 Bái chúc dương si thả tác lung.
只有一般應開口, Chỉ hữu nhất ban ưng khai khẩu,
煩君報我一年窮。 Phiền quân báo ngã nhất niên cùng !

CHÚ THÍCH :
1. Đường Bỉnh : là Kẹo bánh. Đường là Đường, mà cũng là Kẹo nữa.
2. Dương : là Giả đò. Tác : là Làm, ở đây có nghĩa là Làm bộ.
3. Si : là Ngây, là Dại. Lung : là Điếc.
4. Nhất ban : là Mạo từ ( Article )chỉ : Một Điều, Một Cái.
5. Nhất niên : là Cả năm, suốt năm, chớ không phải MỘT NĂM.

DỊCH NGHĨA :
Mạch nha, Kẹo, bánh... đưa tiễn bước chân ông đi. Khi bái kiến và chúc tụng Thượng Đế xin ông giả ngây giả điếc dùm cho ( đừng nói lung tung những chuyện không tốt của tôi ). Chỉ có một điều ông nên mở miệng nói là.... Cảm phiền ông báo với Ngọc Hoàng là sao tôi lại nghèo suốt cả năm vậy ?!

DIỄN NÔM:

THƠ TIỄN ÔNG TÁO
Mạch nha kẹo bánh tiễn chân ông,
Lên đó giả ngây giả điếc dùm.
Chỉ có một điều nên mở miệng,
Rằng ta nghèo suốt một năm ròng!
Đỗ Chiêu Đức.

TÁI BÚT:
Xin được nói thêm về 2 chữ THÈO LÈO.


THÈO LÈO là phát theo âm Triều Châu của 2 chữ TRÀ LIỆU 茶料 : là Những Vật Liệu dùng để Uống Trà. VẬT LIỆU ở đây là chỉ những món đồ ngọt như : Kẹo Đậu Phọng, Kẹo mè đen, mè trắng, cốm, và những viên đậu phọng được áo một lớp đường màu trắng mà ta quen gọi là " Cứt Chuột ".
" Thèo Lèo Cứt Chuột " là món ngon dùng để uống trà và là món không thể thiếu khi cúng ông Táo ở quê tôi : Cái Răng, Ba Láng, Vàm Xán, Phong Điền...

Nhân nói đến thơ đưa Ông Táo, ta không thể không nhắc đến bài " Tống Táo Thi " của Lữ Mông Chính, người mà trong " Hàn Nho Phong Vị Phú " Nguyễn Công Trứ đã viết như thế nầy:
.... Khó ai bằng Mãi Thần, Mông Chính, cũng có khi ngựa cởi dù che. ...

Sau đây, ta thử tìm hiểu cuộc đời nghèo khó và bài thơ đưa ông Táo nổi tiếng của ông nhé !...

呂蒙正(944或946-1011,字聖功,河南洛陽人,977年宋太宗丁丑科狀元。呂蒙正中狀元後,曾任將作監丞、通判、著作郎、左補闕、參知政事等官銜。988年,呂蒙正出任宰相,病逝於大中祥符四年(1011年,享年67歲.

LỮ MÔNG CHÍNH ( 944 & 946- 1011 ), Tự là Thánh Công, người đất Lạc Dương tỉnh Hà Nam, đậu Trạng Nguyên năm Đinh Sửu đời Tống Thế Tôn năm 977. Sau khi đỗ Trạng, Lữ Mông Chính đã từng giữ các chức vụ Giám Thừa, Thông Phán, Trứ Tác Lang, Tả Bổ Khuyết, Tham Tri Chính Sự. Năm 988, Lữ nhậm chức Tể Tướng. Bệnh mất năm Đại Trung Tường Phù thứ 4 ( 1011 ), hưởng thọ 67 tuổi.
Sau khi cha mất, gia cảnh ngày một suy vi . Lữ Mông Chính cùng mẹ phải tạm trú ngụ trong một lò gạch cũ, làm nghề ăn xin độ nhật.
Một hôm, thấy trước cửa quan Tể Tướng đông nghịt những người, chen chút nhau rất náo nhiệt. Lữ cũng chen vào để xem, tình cờ một vật gì đó từ trên trời bay xuống rớt đúng vào lòng. Thì ra, thiên kim tiểu thơ của quan Tể Tướng là Lưu Nguyệt Nga đang gieo tú cầu để tìm người hôn phối. Vật bay vào lòng Lữ là trái tú cầu được Lưu tiểu thơ ném từ trên lầu xuống....
Dĩ nhiên là ông bà Tể Tướng không chịu chấp nhận hôn sự nầy, nhưng tiểu thơ Nguyệt Nga thì lại kiên trì chấp nhận từ bỏ tất cả để đi theo Lữ về sống ở lò gạch bể, vì nàng cho đây là duyên trời định và hơn nữa không thể bội tín được.

Cuối năm đó, đến ngày đưa ông Táo, không hiểu là Lữ Mông Chính đã năn nỉ như thế nào mà ông hàng thịt bán chịu cho một miếng thịt đem về luộc để cúng ông Táo. Nhưng khi bà hàng thịt biết được việc nầy bèn mắng cho ông chồng một trận nên thân : " Nó nghèo kiết xác, làm sao có tiền trả mà bán chịu ?!". Bà ta tức tốc chạy đến lò gạch, thấy miếng thịt đang luộc dở dang trên bếp, bèn hứ một tiếng rồi vớt lấy miếng thịt đem về !. Đến nước nầy, Lữ chỉ còn biết đổ nước luộc thịt vào tô mà đưa tiễn ông Táo về trời thôi. 
Trong khi thắp hương để cúng ông Táo, vì cảm khái trước cái nghèo khó của mình và cũng cảm khái trước cái nhân tình thế thái, Lữ Mông Chính đã làm bài thơ tiễn Ông Táo sau đây :

一柱清香一縷煙, Nhất trụ thanh hương nhất lũ yên,
灶君今日上朝天; Táo Quân kim nhật thướng triều thiên.
玉皇若問人間事, Ngọc Hoàng nhược vấn nhân gian sự,
為道文章不值錢。 Vị đạo văn chương bất trị tiền ! 

DỊCH NGHĨA:
Một nén nhang thanh thanh tỏa ra một làn khói nhẹ, hôm nay ta đưa tiễn Táo Quân về để chầu Trời. Nếu như Ngọc Hoàng có hỏi đến chuyện của dân gian, thì xin ông hãy vì ta mà đáp rằng, văn chương không đáng giá đồng xu cắc bạc nào cả !

DIỄN NÔM:
Một nén nhang thanh làn khói nhẹ,
Chầu Trời tiễn Táo đến cửa thiên.
Ngọc Hoàng nếu hỏi nhơn gian sự,
Hãy đáp văn chương chẳng đáng tiền!

Đỗ Chiêu Đức. 

Thơ Tranh: Tống Táo Thi


Nguyên Tác Khuyết Danh
Dịch Thơ: Quên Đi
Tranh Thơ: Hữu Đức

Thứ Ba, 10 tháng 2, 2015

Câu Đối: Thỉnh Phước Đêm Xuân Ất Mùi - Song Quang


Câu Đối: Song Quang
Trình Bày: Kim Oanh


Cầu Lễ Đầu Năm


Lên chùa xin lễ đầu năm
Cầu ni sư phụ Diệu Âm điểm tình
Làm sao có được bóng hình
Được lời kinh tỏa còn in môi người
Đốt nhang thầm gọi . Em ôi!
Khói như cởi áo sòng rơi thất thần
Tôi không là quỷ sa tăng
Móc tim dâng lễ niết bàn là em
Hồn này tịnh độ hằng đêm
Tâm này kinh tự nhũn mềm từng câu
Cõi thiền là bóng em sâu
Thiên đàng là chiếc áo nâu bồng bềnh
Đầu năm cầu lễ làm hên
Diệu Âm ơi hỡi! Tình duyên cuộc đời

Hoài Tử

Xướng Họa: Mừng Xuân Mới


Xuân mới hân hoan phúc lại về,
Xuân tươi hoa thắm mấy ai chê ?
Xuân hồng hai đứa nên duyên thắm,
Xuân thắm đôi ta vẹn ước thề.
Xuân mộng ước mơ toàn của quí,
Xuân mơ ươm mộng suốt đời phê.
Xuân sang chúc hết đồng hương khỏe,
Xuân đến muôn nơi đẹp vạn bề!

Vạn bề xuân đẹp kháo xuân tươi,
Vạn sự như xuân mãi rạng ngời.
Vạn tượng canh tân vui khắp chốn,
Vạn điều như Ý thỏa muôn nơi
Vạn ban hạ phẩm duy thi phú,
Vạn chủng bất như chỉ giống nòi.
Vạn kiếp quyết gìn nền độc lập,
Vạn lòng như một hỡi ai ơi !.

Đỗ Chiêu Đức

CHÚ THÍCH : 
 * VẠN TƯỢNG CANH TÂN : Mọi cảnh tượng mọi hiện tượng đều đổi mới. 
 ** VẠN BAN HẠ PHẨM DUY THI PHÚ : Mọi thứ mọi ngành đều kém cỏi, duy chỉ có thi phú là cao nhã nhất. 
 *** VẠN CHỦNG BẤT NHƯ CHỈ GIỐNG NÒI: Mọi chủng tộc đều không bằng nòi giống của ta.
* * *
Họa Vận:
Mừng Xuân Mới

Mừng đón mùa xuân đã trở về
Mừng bài thơ mới chẳng ai chêMừng đôi tri kỷ vui đoàn tụ
Mừng cặp uyên ương trọn ước thề
Mừng bé chăm ngoan theo mẹ dặn
Mừng lời khen ngợi được thầy phê
Mừng Vườn Thơ Thẩn đầy hoa trái
Mừng cuộc đời ta đẹp mọi bề.

Mọi bề tốt đẹp ánh hồng tươi
Mọi việc hanh thông sáng rạng ngời
Mọi  chốn an vui đều bốn bể
Mọi  người hạnh phúc khắp muôn nơi
Mọi niềm hy vọng cho ngày mới
Mọi  nỗi thương yêu gởi giống nòi
Mọi  nét tinh hoa luu giữ mãi
Mọi  lòng luôn nhớ, nước non ơi! 

 Phương Hà
* * *
Lời Cầu Chúc đầu Năm

Cầu nguyện ơn Trên Hạnh Phúc về,
Cầu cho Tết lớn khỏi ai chê.
Cầu người khỏe mạnh yêu đời sống,
Cầu vợ an vui giữ vẹn thề.
Cầu chúc bà con tiền đầy túi,
Cầu mong bỏ hút chỉ cà phê.
Cầu tài lợi lộc không còn nợ,
Cầu chúc trọn năm đạt mọi bề...

Mọi bề ổn cả mới vui tươi,
Mọi chốn sinh viên Việt sáng ngời,
Mọi việc hanh thông mừng Tết mới,
Mọi nhà phát đạt đến muôn nơi,
Mọi đời con cháu luôn truyền tụng,
Mọi cảnh tang thương nhớ giống nòi.
Mọi lúc không quên mình tị nạn,
Mọi người như một nhớ ai ơi!

Mai Xuân Thanh


Tứ Thời Thi

Cùng Bạn
Tôi thật sự rung cảm với bài Tứ Thời Thi của cổ nhân để lại.Ngày xưa thú vui của thi nhân rất thâm thúy rất giản dị nhưng cũng rất trang trọng cao sang,thi nhân biết vui hưởng cái đẹp nho nhỏ hiện có trước mắt không cần tìm cảnh đẹp hùng vĩ xa xôi, thi nhân luôn thả hồn mình lâng lâng với thiên nhiên với từng mùa để tâm hồn hoà cùng vũ trụ càn khôn.
Bài thơ Tứ Thời Thi thật tuyệt vời,đối ý, đối chử từng cập thật tài tình ,đọc lên chúng ta thấy ngay cảnh vật bốn mùa trước mắt cùng cái phong thái an nhàn của người xưa.
Nhân đây cũng gởỉ đến thi hữu chia sẻ hai bài tứ tuyệt của Thiền Sư Tuệ Khải và Cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm để tìm lại vài giây phút an nhiên vui hưởng cuối tuần.
Quý mến

Tứ Thời Thi

( Cổ nhân )
Xuân du phương thảo địa
Hạ thưởng lục hà trì
Thu ẩm hoàng hoa tửu
Đông ngâm bạch tuyết thi 


Bài Thơ Bốn Mùa 
(1)
Dạo bước trời xuân cỏ sắc hương 
Trầm mình sen hạ nước hồ gương 
Thu về nhấp chén hoàng hoa tửu 
Đông đến ngâm thơ tuyết trắng đường 
Mailoc

(2)
Xuân du đồng cỏ ngát hương trời
Hạ tắm sen hồ lá biếc phơi
Thu nhấp hoàng hoa men chếnh choáng
Đông ngâm thi phú tuyết tơi bời 

(3)
Xuân dạo cỏ đồng hương bát ngát 
Hạ tắm sen hồ nước biếc trong 
Thu nâng rượu cúc ấm lòng 
Đông ngâm thi phú mênh mông tuyết trời 
Mailoc
(4)
Xuân dạo cỏ hương nồng
Hạ ngắm sen hồ trong 
Thu về rượu cúc nhấp 
Đông tới tuyết thi ngâm 
Mailoc
--------------Binh Thường Tâm Thị Đạo

( Thiền Sư Tuệ Khải )
Xuân hữu bách hoa, thu hữu nguyệt
Hạ hữu lương phong , đông hữu tuyết
Nhược vô nhân sự quái tâm đầu 
Tiện thị nhân gian hảo thời tiết

Dịch Thơ:

Xuân có trăm hoa thu có trăng
Hạ về gió mát , tuyết đông giăng 
Ví lòng thanh thản không lo nghĩ 
Ấy buổi êm đềm chốn thế gian 
(Thiền Sư Thích Nhất Hạnh)

Xuân ngắm trăm hoa, thu thưởng nguyệt 
Gió lành nắng hạ, tuyết đông rơi 
Ví lòng vô sự tâm ngơi 
Tiết trời rõ nét tuyệt vời trần gian 
Mailoc
------------Cảnh Nhàn
( Nguyễn Bỉnh Khiêm )
Thu ăn măng trúc đông ăn giá 
Xuân tắm hồ sen hạ tắm ao
Rượu đến gốc cây ta sẽ nhấp
Nhìn xem phú qúi tựa chiêm bao 
Rượu ngon chẳng nệ ly sành

Thú Vui Bốn Mùa

Xuân đi Vegas " thắp đèn " chơi ,
Hạ ngắm sò nghêu biển tuyệt vời!
Dắt cháu thu sang trường học tựu,
Giáng Sinh đông tới bạn bè mời 

Mailoc

Chú thích " thắp đèn " ý muốn đi Las Vegas thì sạch túi như bỏ tiền thắp thêm đèn cho
các casino vậy

I- Phỏng dịch bài Tứ Thời Thi

Bài Thơ Bốn Mùa

(1) Thể ngũ ngôn:

Xuân dạo miền cỏ thơm
Hạ ngắm hồ sen biếc
Thu nhấp rượu cúc vàng
Đông ngâm vần thơ tuyết
Phương Hà

(2) Thể lục ngôn:

Xuân đến dạo miền cỏ thơm
Hè về ngắm hồ sen biếc
Thu sang nhấp rượu cúc vàng
Đông lại ngâm vần thơ tuyết

Phương Hà


II- Phỏng dịch bài:  Bình Thường Tâm Thị Đạo

GẶP ĐẠO GIỮA ĐỜI THƯỜNG

Xuân nở trăm hoa, thu ngập trăng
Hạ đem gió mát, đông sương giăng
Khi lòng buông xả không sân hận
Mọi việc yên bình, tâm ổn an.


Phương Hà

III- Cảm tác bài Cảnh Nhàn của Nguyễn Bỉnh Khiêm

Hưởng Nhàn

Mùa nào thức ấy, há lo chi
Đông: giá, thu: măng có thiếu gì !
Mật ngọt đầu xuân, sen cuối hạ
Rượu nồng luôn sẵn cứ nhâm nhi....

Phương Hà
--------------
Nhân Thầy Mai Lộc nhắc đến bài Tứ Thời Thi, Đỗ Chiêu Đức xin đựoc gởi lại bài viết nầy để Quí Thầy Cô, Thân Hữu đọc lại cho vui...

1.Ăn Chơi Bốn Mùa

Kính thưa Quý Thầy Cô và Các Bạn,
Nhân hãy còn là mùa Xuân, xin kính gởi đến quý Thầy Cô và Các Bạn bài thơ " Ăn chơi bốn mùa, Bốn mùa ăn chơi " của các Cụ ta ngày xưa, mà hồi còn bé, tôi đã chép được " nó " ở nhà của Ông Ba Hương Sư ở Ấp Yên Thượng ( Ba Láng ) như sau:

Xuân du phương thảo địa   春 逰 芳 草 地
 Hạ thưởng lục hà trì          夏 賞 绿 荷 池
Thu ẩm hoàng hoa tửu       秋 飲 黄 花 酒
Đông ngâm bạch tuyết thi 冬 吟 白 雪 詩

Thích nghĩa:
Bài thơ nầy có xuất xứ từ " THẦN ĐỒNG THI " 神童诗 của Uông Châu thời Bắc Tống biên soạn (出自北宋汪洙所编《神童诗)
Mùa xuân thì đi dạo chơi trên các thảm cỏ non. Mùa hè nóng nực thì ngồi ngắm hoa sen nở trong ao. Mùa thu mát mẻ thì nhâm nhi rượu cúc đào. Mùa đông lạnh lẽo tuyết rơi thì ngâm thơ vịnh tuyết trắng.( Đây chắc phải là các Cụ ở miến Bắc, chớ Miền Nam làm sao có tuyết trắng để.... ngâm. ).

Chú thích:
1.- PHƯƠNG 芳: Thơm, thuộc bộ Thảo 艸, nên chỉ mùi thơm nhè nhẹ, dịu dàng của cỏ cây hoa lá. Thường được dùng đặt tên cho phái nữ. Xin lạm bàn một chút về chữ Phương nầy để thấy được rằng đàn ông Châu Á khi xưa cũng " Ga Lăng " đáo để ". Này nhé , tất cả những thứ gì thuộc về phái nữ đều có chữ PHƯƠNG liền theo bên cạnh :
* Phương danh: Tên thơm, để chỉ tên của phái nữ. Ta thường hỏi : Xin
cho biết " quý tánh phương danh ".
* Phương tâm: Trái tim thơm, chỉ trái tim và lòng dạ của phái nữ.
* Phương ý: Chỉ ý kiến hoặc tình ý của phái nữ
* Phương lân: Cô hàng xóm thơm phức, chỉ người hàng xóm là phái nữ.
.... và một từ nữa mà cả đàn ông Tây phương " ga lăng " nhất cũng phải chào thua là : Hương hạn 香汗: Mồ HÔI thơm. Ở đây không xài chữ Phương nữa mà sử dụng thẳng từ HƯƠNG để chỉ mồ HÔI của các bà các cô cũng... thơm phức làm... " mê mệt người qua lại " (thơ Nguyễn Bính).
2.- Hoàng Hoa 黄花 : Hoa vàng, một cách riêng để gọi hoa Cúc.

Diễn nôm:
Xuân chơi trên thảm cỏ non
Hè thì thưởng ngoạn sen còn trên ao
Thu nhâm nhi rượu cúc đào
Đông ngâm thơ tuyết, thú nào hơn ta?

Kính thưa Quý thầy Cô và Các Bạn,
Chúng ta có thể mỗi người cùng làm một bài thơ theo bất cứ hình thức ( Năm chữ, bảy chữ, Nôm hay Hán.... ) thể nào cũng được để diễn tả lại cái " ăn chơi " hoặc " tiêu khiển " của bốn mùa nơi mà ta đang cư ngụ, có được chăng ?. Dĩ nhiên, tôi là người bày đặt cho nên phải đi đầu, xin trình làng bài thơ của tôi như sau :

Xuân cuồng du viên hội   春 逛 游 園 會
Hạ nhập thủy công viên   夏 入 水 公 園
Thu khánh hàm ân tiết     秋 慶 含 恩 節
Thánh Đản tại nhởn tiền. 聖 誕 在 眼 前

Nghĩa:
Mùa xuân thì đi vòng quanh các Hội Chợ ( Houston có rất nhiều Hội Chợ các Chùa ). Mùa hè thì vào Công viên Nước. Mùa thu thì đón lễ Tạ ơn ( học trò nghỉ suốt tuần chót của tháng 11 ). Mùa đông thì mừng Chúa Giáng sinh đến liền trước mắt sau Lễ Tạ Ơn.
Chú thích:
Chữ CUỒNG 逛 : Động từ có nghĩa là nhàn du, là đi vòng vòng. Ta hay lầm chữ Cuồng nầy với chữ Cuồng không có bộ Xước 狂 : Cuồng nầy là Tính từ có nghĩa là mạnh bạo, là điên .Ví dụ : Cuồng Phong là Gió Xoáy mạnh, và thường thì ta hay hiểu lầm nghĩa của Câu " Tửu nhập tâm như cẩu CUỒNG tại thị ". Rượu vào bụng rồi thì như con chó chạy vòng vòng ngoài chợ.( Chớ không phải CHÓ ĐIÊN, vì nếu là chó điên thì sẽ nói là CUỒNG CẨU ).

Bài thơ nôm:
Ngày xuân ăn Tết ở Chùa
Hè Công viên Nước vui đùa cháu con
Thu sang đón Lễ Tạ Ơn
Giáng Sinh năm hết, chỉ còn khao đao ( count-down )

Đỗ Chiêu Đức
--------------
2. Bài Kệ:Tâm Bình Thường Là Đạo

(Bình thường thị đạo)平常是道
Vô Môn Huệ Khai
Xuân hữu bách hoa thu hữu nguyệt,
Hạ hữu lương phong đông hữu tuyết.
Nhược vô nhàn sự quải tâm đầu,
Tiện thị nhân gian hảo thời tiết.

春 有 百 花 秋 有 月
夏 有 涼 風 冬 有 雪
若 無 閑 事 掛 心 頭
便 是 人 間 好 時 節

Chú Thích:
Nhược 若 : là Nếu, Nếu Như.
Nhàn Sự 閑 事 : Không phải là Chuyện nhàn hạ, mà là Chuyện lặc vặc quanh cuộc sống SỐNG.
Quải Tâm Đầu 掛 心 頭 : Quải là Treo, ở đây có nghĩa là Lo lắng quan tâm. Tâm Đầu là Trong lòng, chứ không phải Đầu Tim. nên...
Quải Tâm Đầu là Lo lắng ở trong lòng.

Nghĩa Bài Kệ:
Giữ được lòng bình thường thì là Đạo đó.

Mùa xuân thì có trăm hoa đua nở, mùa thu thì có trăng sáng. Mùa hè thì có gió mát hây hây, mùa đông thì có tuyết rơi lả tả. ( Đó là chuyện bình thường của bốn mùa !).
Nếu giữ được lòng bình thản không vướng bận vì sự nóng lạnh đẹp xấu của 4 mùa (NHÀN SỰ 閑 事), thì đó mới là cái THỜI TIẾT TỐT nhất của nhân gian !

Diễn Nôm:

Xuân nở trăm hoa, thu sáng trăng,
Hè thì gió mát, đông thì tuyết.
Nếu lòng bình thản chẳng băn khoăn,
Đó chính nhân gian hảo thời tiết!

Đỗ Chiêu Đức.
---------------
3. CảnhNhàn của Nguyễn Bỉnh Khiêm

Một mai, một cuốc, một cần câu
Thơ thẩn dầu ai vui thú nào
Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn, người đến chỗ lao xao
Thu ăn măng trúc, đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao
Rượu đến gốc cây, ta sẽ nhắp
Nhìn xem phú quí, tựa chiêm bao. 

***
Bốn Mùa

Xuân sang mây trắng bềnh bồng
Lá hoa khoe sắc nắng hồng reo vui
Gió lay rạo rực nắng chiều
Hạ về phượng nở buồn hiu tan trường.

Mùa Thu trời tím vấn vương
Cây phơi màu úa trên đường lá rơi
Tuyết về phủ kín bên đồi
Đông sang gió bấc mình ngồi nhớ nhau.


Dương hồng Thủy
***
Bốn Mùa Hạnh Phúc

Bốn mùa hạnh phúc lứa đôi,
Xuân vui khởi sắc núi đồi xanh tươi.
Học sinh nhảy nhót khỏe cười,
Nghỉ Hè bơi lội có người nhớ quê.
Thu sang lá rụng ủ ê,
Sợi bay đen nhánh tóc thề Đông phong.
Vì em, anh chỉ ước mong,
Thờ cha kính mẹ một lòng đồng tâm.
Đôi ta vàng đá tình thâm...
Đưa nhau xuất cảnh có lầm người không!
Chuyện đời đổi dạ thay lòng,
Ôm cầm lạc điệu, nước trong đánh phèn!

Mai Xuân Thanh
Ngày 27 tháng 07 năm 2015

Bốn Mùa


Cầu đủ dừa xoài một dĩa dâng
Hái hoa phượng ép tặng ai gần
Chung trà bánh dẻo trăng đầu trúc
Đốt lửa rơm hơ ấm áp dần


Cao Linh Tử
28/7/2015
***
Đời Người Qua Bốn Mùa

Xuân tròn rạng rỡ sắc hương khoe
Hừng hực tương lai tựa nắng hè
Đến lúc vào thu lòng khắc khoải
Mơ tàn bóng ngã gió đông se

Nhàn

Sáng với ly cà phê sữa nóng
Du dương tiếng nhạc với Website
Mail Thầy Mail Bạn, tin thời sự
Thơ thẩn Vườn Thơ cũng hết ngày


Quên Đi
***
Bốn Mùa Khởi Sắc

Xuân thiên khởi sắc khỏe đi chùa,
Hạ nắng vàng tươi cháu chắt đùa.
Lá rụng Thu buồn nghe xao xuyến,
Mưa bay Đông rét mướt thêu thùa !

Đón Xuân hớn hở mừng năm mới,
Lửa Hạ như thiêu hạn hán mùa...
Chuẩn bị khai trường Thu tiễn bạn,
Ngày Đông tháng giá lạnh te tua !

Ngày Xuân chén rượu chúc cho nhau,
Tháng Hạ về quê hưởng thú câu.
Khai giảng cô thầy Thu họp mặt,
Đông sang tuyết lạnh khổ âu sầu!

Khoe sắc trăm hoa báo tiết Xuân,
Nghỉ Hè phượng vĩ nhảy tưng bừng.
Thu sang mẹ hát ru con ngủ,
Gió lạnh ngày Đông ẩm ướt chân.


Mai Xuân Thanh  
Ngày 27 tháng 07 năm 2015

Em Và Mùa Xuân - Nhạc & Lời Lâm Kim Cương - Tiếng Hát Thúy Uyên


Sáng Tác & Hoà Âm: Lâm Kim Cương
Tiếng Hát: Thúy Uyên


Câu Đối Kén Chồng


      Xưa ở làng Cổ Am thuộc huyện Vĩnh Bảo, tỉnh Hải Dương có cụ tú mở trường dạy học. Trong số học trò có Văn Quế là người xuất sắc, văn bài bao giờ cũng được thầy khen bạn phục. Quế không những hay chữ Hán mà còn có tài Nôm.
       Một hôm thầy ra một câu rằng: Trai Cổ Am học trường Cổ Am

      Văn Quế ứng khẩu đối ngay một câu thật chọi: "Gái Hà Nội bán hàng Hà Nội"

      Gần trường có ông phủ về hưu, có một tiểu thư kiều diễm đã đến tuổi lấy chồng. Học trò bên cụ tú thường vẫn ngấp nghé. Quế ta vẫn thầm yêu trộm nhớ, ngặt vì thân phận hàn sĩ nên "đũa mốc"chẳng dám chòi "mâm son"vẫn rụt rè chưa dám gì.

      Tình cờ một buổi tối nọ, quan phủ sang chơi. Cụ tú liền đem bài của học trò ra khoe. Quan xem xong, quay ra đám học trò nói: "Con bé Sen nhà tôi cũng đã theo đòi được ít nhiều nghiên bút đang muốn kén bạn trăm năm. Nó có ra một vế đối, nếu ai đối được thì nó xin nâng khăn sửa túi".
      Cả bọn học trò đều nhao nhao xin đối. Ông phủ liền đọc:
      "Cô Sen mặc yếm hoa sen, đứng ở hồ sen chờ người quân tử"
      Các trò khác đều ngẩn người, kẻ tính bằng, người nhẩm trắc còn đang bí thì Văn Quế đã mau lẹ đáp:"Cậu Quế mặc đồ cánh quế, trèo lên cung quế bế chị hằng nga"

      Ðối xong, cả trường đều cười ầm, quan phủ cũng cười rồi tấm tắc khen và hứa nếu Quế học thành tài thì sẽ gả con gái cho.

Quên Đi Sưu tầm

Thưa Thầy và các bạn,

Lâu lâu đọc một câu đối hay thật thú vị. Thấy câu Đối, Quên Đi cũng đèo bồng, ngứa tay, xin múa rìu đối lại. Câu Đối không được chỉnh lắm, Quý Thầy và Anh Chị bỏ qua cũng vì ham vui thôi

- Người sông Cửu uống nước sông Cửu
- Anh Ba khoác áo bà ba, đi tới ngã ba đón cô thôn nữ

Quên Đi

Hương Xuân Tình Cũ


Đông tàn trời chuyển Xuân sang,
Đêm dài trở giấc mơ màng quạnh hiu.
Mấy chục năm Tết cô liêu,
Được gì ngã bóng xế chiều nhớ thương.
Một thời vụng dại vấn vương,
Ngây thơ tà áo mái trường thân quen...
Tuổi đời từng trãi bon chen,
Nhìn về dĩ vãng khó khăn qua rồi.
Cám ơn tình nghĩa, xa xôi,
Thân đơn lưu lạc một thời ruổi dong.
Ly hương ấm lạnh nỗi lòng,
Chiến tranh tàn cuộc ước mong thái bình.
Rượu bia say khướt, an ninh ?
Em than nghèo túng một mình đảm đang ?
Tuổi thơ duyên dáng đài trang,
Nhiều anh ngấp nghé đến nàng thầm thương.
Còn tôi ôm gối đoạn trường,
Phú cho số phận, khiêm nhường cố nhân.
Uổng công một mối tình gần,
Cách nhau dậu tím trước sân chung giàn.
Vườn hoa, thiên lý đầu làng
Đôi ta lận đận, sang ngang em buồn.
Tối trời oi bức màn buông,
Xa quê hương nhớ cội nguồn tổ tiên.
Mẹ già bếp lửa mái hiên,
Tét, chưng, bánh ú, ngủ yên giấc nồng.
Bao năm xa cách chờ trông,
Mong ngày sum họp thỏa lòng ước mơ.
Thái Bình biển rộng đôi bờ,
Bên kia pháo Tết, đây mơ Giao Thừa.
Đông - Tây cách biệt sớm trưa,
Cảm thông hoàn cảnh cho vừa ý nhau.
Xuân về trắng bạc mái đầu,
Biết bao kỷ niệm in sâu trong lòng.


Mai Xuân Thanh
Ngày 28 tháng 01 năm 2015

Thứ Hai, 9 tháng 2, 2015

Câu Đối: Giao Xuân 2015 - Nguyễn Đắc Thắng


Câu Đối: Nguyễn Đắc Thắng
Trình Bày: Kim Oanh

Xuân Đẹp Làm Sao - Thanh Sơn - Hoài Lam

      Mùa Xuân không cần nói gì hết ai cũng biết không khí Tết như thế nào rồi, Ngoài đường thì nhộn nhịp múa lân pháo nổ,trong nhà thì trang hoàng nhà cửa, bàn thờ thì đủ hết bánh trái thịt dưa mai đào...
      Mọi người vui vẻ chúc nhau,gái trai thì rộn ràng du xụân khi Tết đến. Xuân là mùa của những hy vong cho những điều tốt lành trong năm mới.


Sáng Tác: Thanh Sơn 
Tiếng Hát: Hoài Lam
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình