Thứ Hai, 13 tháng 7, 2026

Ăn Cắp Nụ Hôn - Thơ: PhamPhanLang - Nhạc: Cung Đàn


Phan Lang xin kính mời quý anh chị và các bạn đọc lại một bài thơ cũ của PL: Ăn Cắp Nụ Hôn. Đây là một trong những "sản phẩm cóc" đầu tiên của PL khi mới tập tễnh theo quý anh chị văn thi nhạc sĩ thành danh trong diễn đàn Ngồi Quán Trọ (NQT) vào đầu năm 2013.

Thật may mắn, bài thơ đã được quý anh chị trong NQT đón nhận với những lời khích lệ thật ấm áp dành cho một "mầm non" mới chập chững làm thơ. 
Riêng anh Nguyễn Văn Sanh (NS Cung Đàn) đã ưu ái phổ nhạc bài thơ này. Không những thế, anh còn tự bỏ tiền túi nhờ NS Đặng Vương Quân hòa âm và ca sĩ Ngọc Hiếu trình bày.

Ngày được anh Sanh trao tặng ca khúc phổ từ bài thơ đầu đời của mình, PL đã vô cùng bất ngờ và lặng người vì xúc động. Niềm vui, lòng biết ơn và sự cảm động ấy vẫn luôn còn nguyên vẹn trong PL cho đến hôm nay, mỗi lần nhớ lại.

Xin kính mời quý vị đọc lại những dòng tâm tình của anh Sanh khi phổ nhạc bài thơ Ăn Cắp Nụ Hôn.

Ăn Cắp Nụ Hôn

.... Cái tựa đề ngồ ngộ của bài thơ đã đập vào mắt tôi một ý tò mò. Ăn cắp gì? Sao nụ hôn lại bị ăn cắp? Vào bên trong mới thấy bài thơ ngũ ngôn dễ thương "Anh ăn cắp nụ hôn, trên chiếc mũi của nàng... Nàng thẹn thùng đỏ mặt, anh thích thú cười vang...".

À! Hoá ra đây là khung cảnh nên thơ của một cuộc tình đẹp thời tuổi mộng, hoa niên mà chàng có vẻ làm chủ tình thế. Không ăn cắp ở đâu, lại ăn cắp nụ hôn trên chiếc mũi... Có lẽ trên khuôn mặt nàng, chiếc mũi là đỉnh núi, là chỗ cao nhất để chàng "đánh cắp" một nụ hôn, một cuộc tình vụng dại, tươi tắn quá đẹp, mũi trao mũi, hơi thở trao hơi thở... Chàng xin lỗi chăng? Không! Chàng "thích thú cười vang" để mặc nàng giận...

Mà thật, "Cô bé giận anh rồi, anh bắt đền đi thôi, không thèm chơi anh nữa, vì làm tim bồi hồi...". Giận thì giận, không thèm chơi anh nữa cũng chẳng sao. Một khi nàng đã chịu "bắt đền", cánh cửa tình yêu đã hé mở. Chàng thật thông minh khi nghĩ ra cách bắt đền bằng một chiếc lá...

Mà lạ! Anh chàng thật thông minh và kỳ khôi. "Anh bắt đền chiếc lá, bảo nắm chặt trong tay, rồi nhắm đôi mắt lại, đừng để gió thổi bay...". Lá thì nhiều, đâu có gì quý. Tay và mắt đâu có dính dáng gì nhau. Trò chơi ú tim ấy khiến cô bé chẳng hề biết ý định của chàng, ngoan ngoãn nhắm mắt... để được đền!

"Em nghe anh nhắm mắt, giữ chặt lá trong tay, anh lừa em hôn mắt, làm tim ngất ngây say..."

À! Hóa ra là thế! Bây giờ chàng lại "lừa" được cô bé, ý chừng mới mười ba tuổi, còn rất hồn nhiên và dễ tin người, để tiếp tục "ăn cắp" thêm một nụ hôn trên mắt. Tim cô bé không chỉ còn "bồi hồi" như lúc chàng "trộm" nụ hôn trên chiếc mũi, mà giờ đây đã "ngất ngây say", như đang lạc vào một cơn mộng đẹp không lối thoát.

Rồi sao nữa???
"Em vẫn còn nhắm mắt, lá vẫn giữ trong tay, bỗng dưng tay trống rỗng, Ồ hóa ra giấc mộng!"

Ôi! Một cuộc tình đẹp mà cuối cùng chỉ là giấc mộng sao? Hai câu kết như cánh diều tuổi thơ bỗng vụt bay vào khoảng không, để lại người đọc khựng lại giữa bao tiếc nuối. Đang say mê theo dõi một mối tình trong trẻo tưởng sẽ mãi mãi bên nhau, bỗng chốc người đọc cảm thấy nhói lòng như chính cô bé trong bài thơ.

Không thể ngờ tất cả chỉ là một giấc mộng!
Nhưng người thật, chuyện thật vẫn còn đây. Chàng "ra đi" không phải vì quay lưng với tình yêu sau khi đã "đánh cắp" một nụ hôn, mà đã vun đắp bằng muôn vàn nụ hôn của hạnh phúc gia đình nơi xứ người. Để rồi Thượng Đế lại gọi chàng về, trao cho chàng một sứ mạng cao cả hơn tình yêu đôi lứa — đó là Tình Người, điều mà nàng vẫn mãi khắc ghi trong tim suốt cuộc đời.

Người đọc thật sự xúc động trước tình tự của bài thơ. Lời thơ giản dị, trong sáng, không cầu kỳ chải chuốt mà vẫn chạm đến lòng người. Đặc biệt, hai câu kết:

"Bỗng dưng tay trống rỗng,
Ồ hóa ra giấc mộng!"

đã để lại một nỗi buồn đẹp và rất sâu trong lòng người đọc.
Từ niềm xúc động ấy, bản nhạc phổ từ bài thơ Ăn Cắp Nụ Hôn của chị phamphanlang đã ra đời.

Cung Đàn
_______

Ăn Cắp Nụ Hôn

Anh ăn cắp nụ hôn,
Trên chóp mũi của nàng
Nàng thẹn thùng đỏ mặt
Anh thích thú cười vang

Cô bé giận anh rồi
Anh bắt đền đi thôi
Không thèm chơi anh nữa
Vì làm tim bồi hồi

Anh bắt đền chiếc lá,
Bảo nắm chặt trong tay
Rồi nhắm đôi mắt lại
Đừng để gió thổi bay


Em nghe anh nhắm mắt
Giữ chặt lá trong tay
Anh lừa em hôn mắt
Làm tim ngất ngây say

Em vẫn còn nhắm mắt
Lá vẫn giữ trong tay
Bỗng dưng tay trống rỗng
Ồ, hóa ra giấc mộng!

phamphanlang
8/1/2013

Kính chúc quý anh chị và các bạn luôn được dồi dào sức khỏe, an vui và hạnh phúc.
Kính mến,
Phạm Phan Lang

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét