Thứ Ba, 4 tháng 8, 2026

Bách Hợp Truyền Hương Thơm

   

Thơ & Trình Bày: Ý Nga

Lễ Trao Chuyên Hiệu Rừng (Wood Badge Beading)


Lễ Trao Chuyên Hiệu Rừng (Wood Badge Beading)
Cho Một Gia Đình Hướng Đạo Cách Đây Hơn 20 năm
Vào sáng Chủ nhật ngày 24 tháng 7, năm 2005, một buổi Lễ Beading (trao Bằng Rừng) cho 3 trưởng TRẦN ĐÌNH PHƯỚC, TRỊNH MỸ PHƯƠNG, và TRẦN PHƯỚC AN thuộc Liên Đoàn Lê Văn Duyệt (San Jose California) được tổ chức long trọng tại Cataldi Park.

Có rất đông quan khách đến tham dự buổi lễ, gồm có các Trưởng huấn luyện Wood Badge và các thành viên của Foxes Patrol, Beavers Patrol, và Owls Patrol, do Trưởng Carmen Fuller là Senior Patrol Leader của Khóa Wood Badge WE 3-31-04 dẫn đầu, cùng với các Troop Guides: Jim Fuller, Helen Wong, Nina Waite, Peter Wong, v...v.

Ngoài ra, còn có sự hiện diện của các Trưởng Hướng Đạo Việt Nam như: các Trưởng: Mai Liệu, Tôn Thất Cảnh, Nguyễn Tuyên Thùy, Nguyễn Trung Hoà, Nguyễn Văn Huyên, Nguyễn Văn Cường, Lê Minh Trí, Phùng Chí Cương, Trần Quý Vượng,Ngô Tân, Hồ Thanh, Trần Điền Thủy, Nguyễn Anh Tú, Mai Nhân, Hùng Ngô,..

Anh Chị Dương Thục Thuần, Hội Trưởng Hội Phụ Huynh Hướng Đạo Sinh Liên Đoàn Lê Văn Duyệt cùng với các em hướng đạo sinh và các bạn thuộc Khóa 7/68 Không Quân cũng có mặt để chúc mừng và chung vui cùng với gia đình của các tân "Wood Badgers”


Dưới ánh nắng ban mai tươi đẹp của mùa Hè trong công viên Cataldi rợp bóng mát, các Trưởng trong Ban Huấn Luyện Wood Badge đã trình bày sơ lược về lịch sử của "Wood Badge", về mục đích và ý nghĩa của khóa học, về ý nghĩa của chiếc khăn quàng Wood Badge và cái khâu đeo khăn quàng bằng da, cũng như ý nghĩa của sợi dây da đeo cổ với 2 khúc gỗ nhỏ, và cái certificate, mà ngày trước Huân Tước Baden Powell, người sáng lập ra phong trào Hướng Đạo Thế Giới, đã trao tặng cho các Trưởng Hướng Đạo nào đã trải qua và tốt nghiệp Khoá Wood Badge.

Các Trưởng trong Wood Badge Staff đã lần lượt trao những tặng phẩm ý nghĩa đó cho 3 Trưởng: Trần Đình Phước, Trịnh Mỹ Phương, và Trần Phước An với những lời ngợi khen và chúc mừng chân thành., Tất cả mọi người có mặt đều vui vẻ và hân hoan chúc mừng các Trưởng vừa mới nhận được Wood Badge. Trưởng Peter Wong, là Troop Guide của Owls Patrol đến lần lượt bắt tay trái của 3 tân "Wood Badgers" siết thật chặt và nói:"Thành thật chúc mừng gia đình các bạn.”

Trưởng Peter Wong đã phát biểu:

“Đây là một trường hợp rất hiếm có và quý giá vô cùng, bởi vì chúng tôi đi Hướng Đạo và làm Wood Badge Staff đã lâu và đã tham gia rất nhiều buổi lề Beading như vầy, nhưng chưa bao giờ chúng tôi được dự một buổi lễ Beading của 3 người một lúc trong cùng một gia đình như trường hợp của các bạn.
Gia đình các bạn chỉ có 3 người duy nhất, và thật đáng khâm phục khi cả Cha, Mẹ, và Con Trai lại cùng đi sinh hoạt Hướng Đạo và cùng làm Trưởng, lại cùng đi học chung Khoá Wood Badge và cùng làm lễ Beading một lúc với nhau như thế này. Các bạn hãy vui mừng và hãnh diện về thành quả này đi nhé!”

Mến chúc các bạn thành công và vui mãi trên con đường phục vụ Hướng Đạo.


Sau đó, Trưởng Trịnh Mỹ Phương đã đại diện cho Phu Quân và Con Trai cảm ơn sự động viên và giúp đỡ chân tình của tất cả mọi người để gia đình Chị có điều kiện tham gia Hướng Đạo và phục vụ cộng đồng, cũng như được học hỏi về chuyên môn Hướng Đạo, được tham gia Khoá Wood Badge và thực hiện thành công các Wood Badge tickets của mình.

Buổi lễ Beading kéo dài khoảng 30 phút. Tiếp theo đó mọi người kéo đến bàn triển lãm để thưởng thức những hình ảnh và kỷ vật quý báu của Hướng Đạo Việt Nam qua các thời kỳ mà Trưởng Nguyễn Tuyên Thùy đã có công sưu tầm và bảo quản từ mấy chục năm qua. Sau đó mọi người cùng vui vẻ quây quần bên nhau để dùng bữa picnic lunch với nhiều món ăn truyền thống Việt Nam rất thơm ngon và hấp dẫn.

Từng nhóm người hoặc ngồi, hoặc đứng quây quần bên nhau cùng chuyện trò vui vẻ khiến bầu không khí trở nên tưng bừng và náo nhiệt. Đây đúng là dịp để mọi người được thong thả ngồi lại bên nhau để trò chuyện, ăn uống và hàn huyên tâm sự với nhau sau một thời gian xa cách, hoặc cùng chia sẻ với nhau những kinh nghiệm sống quý báu để động viên nhau được vững tin hơn để vui bước trên con đường tương lai rực rỡ. Những tình cảm cao đẹp đó sẽ là mớ hành trang quý giá giúp mỗi người vượt qua khó khăn và thử thách để sống vươn lên vì lý tưởng phục vụ tha nhân, xã hội thiêng liêng và vô vị lợi.

Trần Đình Phước
(Voi Chăm Chỉ - Đạo Phiên An)

- Các Trưởng Hướng Đạo Hoa Kỳ gốc Việt không thể tham dự các Khoá Huấn Luyện Chuyên Hiệu Rừng do Hội Hướng Đạo Hoa Kỳ (BSA = Boy Scouts of America) tổ chức. Họ có thể tham dự các Khoá Huấn Luyện Chuyên Hiệu Rừng do Hội Đồng Trung Ương HĐVN tổ chức được đặt tên là Khoá Tùng Nguyên. Chương trình huấn luyện và các yêu cầu để đạt được Bằng Rừng cũng giống như chương trình huấn luyện của Hướng Đạo Hoa Kỳ và giá trị đều giống nhau..

*** (Wikipedia)

- Huy hiệu Rừng hay Bằng Rừng (Wood Badge) là một đẳng cấp cao nhất dành cho một Huynh Trưởng Hướng Đạo sau một thời gian sinh hoạt, tham dự các khóa huấn luyện cơ bản, dự bị...và khóa huấn luyện Huy Hiệu Rừng. Sau đó tự mình lập nên luận đề và làm việc với luận đề đó trong một thời hạn nhất định. Nếu thành công trong việc trình luận đề với ban huấn luyện, Trưởng Hướng Đạo tham dự khóa huấn luyện sẽ được chính thức công nhận hoàn tất và được cấp phát Huy Hiệu Rừng. Bằng Rừng được tượng trưng bởi khăn quàng "Liên Đoàn Đệ nhất Gilwell" và một vòng dây da đeo cổ có hai mẩu gỗ.
-Trong Các Trại Họp Bạn Hướng Đạo lớn đều có buổi Đại Hội Rừng,
Các Trưởng có Bằng Rừng cùng gặp nhau quàng tay qua vai, hát và múa theo nhịp của bài hát:


I used to be a Beaver, and a good ol' Beaver too,
But now I've finished Beaver-ing,
I don't know what to do,
I'm growing old and feeble,
And I can Beaver no more,
So I'm going to work my ticket if I can.

Chorus:

Back to Gilwell, happy land;
I'm going to work my ticket if I can.

Verses:

I used to be a Bobwhite
I used to be an Eagle
I used to be a Fox
I used to be an Owl
I used to be a Bear
I used to be a Buffalo
I used to be an Antelope
I used to be a Staffer 


Thứ Hai, 3 tháng 8, 2026

Rồi Em Đã Xa Tôi - Nhạc Và Lời Phạm Anh Dũng - AI Cover

Nhạc Và Lời Phạm Anh Dũng
AI Cover

Thơ Là...

Thơ tựa hoa ngàn chốn thảo nguyên
Nửa như hoang dại nửa ngoan hiền
Là mây là gió gieo cơn bão
Là nước là trăng kết mối duyên
Như nhớ như mong tình rẽ lối
Như mơ như tưởng mộng chung thuyền
Lời thơ giọt máu tim thi sĩ
Là cả thiên đường khách mặc nghiên


Quên Đi

Bánh Xèo Quê Ngoại



Thứ Bảy (sáu) chiều qua ( trưa nay) đổ bánh xèo
Con, dâu, chồng vợ vỗ tay reo
Thịt, tôm, bột, giá, nhanh tay đổ
Chảo nóng vang lên, một tiếng x…x “Xèo”
Vị béo nước dừa! Ôi! Ngọt béo
Mùi thơm hành hẹ! Tiếng khen theo
Bột vàng, giá trắng, màu xanh cải
Gói trọn tình quê, chiếc bánh xèo

Gói trọn tình quê, chiếc bánh xèo
Lìa xa Đất Mẹ, chỉ mang theo
Màu xanh quê Nội, tô canh cải
Tình Ngoại vàng tươi, chiếc bánh xèo
Họp mặt dâu, con, vui nấu bếp
Xum vầy chồng vợ, tiếng cười reo
Gia đình hạnh phúc! Ôi! Đơn giản
Xúm xít bên nhau, ăn bánh xèo

Xúm xít bên nhau, ăn bánh xèo
Rủ rê bè bạn đến ăn theo
Cuối tuần, phiền muộn! Xin quên hết
Đầu tháng vui cười! Hãy đến theo
Trần thế cuộc đời! Bao năm sống
Đa mang chi lắm! Não phiền treo
Hôm nay vui được thì vui nhé
Giận ghét đời chi! Chuyện chán phèo!

Sương Lam


Giận Hờn


Tôi đã thức giấc nhưng vẫn lười biếng cuộn mình trong chăn ấm, chưa muốn rời khỏi giường.
Hôm nay là thứ Bảy và vì tôi đang buồn nên có quyền hư một chút, dậy sớm cũng chẳng biết làm gì, cơm nước thì đã có mẹ tôi lo.
Vợ chồng tôi đang giận nhau, chồng bỏ về nhà cha mẹ anh ấy, tôi nào chịu thua, cũng cuốn gói về nhà cha mẹ mình và ngôi nhà của hai người bỗng…trở thành vô chủ.

Gia đình đôi bên ở cùng thành phố, chúng tôi lấy nhau tưởng rằng sẽ thuận tiện đi về nhà cha mẹ xum họp mỗi cuối tuần hay những ngày lễ nghỉ, nào ngờ lại là nơi trú ẩn cho mỗi người trở về mái nhà xưa không hào hứng vui vẻ gì và cũng chẳng được cha mẹ chờ mong đón tiếp.
Khi vừa thấy tôi đứng trước cửa với cái valy quần áo to lù lù, mẹ tôi đã xụ mặt xuống, gay gắt:
- Lại cãi nhau, giận nhau với chồng hả?
- Vâng, mẹ cho con tạm trú vài ngày cho bớt căng thẳng..
Dĩ nhiên mẹ tôi không thể quẳng valy của tôi ra ngoài như người chủ nhà tống khứ kẻ thuê nhà không có tiền trả. Bà cằn nhằn:
- Đáng lẽ con không nên bỏ đi, bất cứ gía nào người vợ cũng phải ở nhà, rồi sóng gío sẽ qua đi. Ngôi nhà vẫn là tổ ấm.
- Nhưng anh ta là người bỏ đi trước, con chẳng dại gì ôm lấy cái tổ một mình cho lép vế.
Mẹ tôi lo lắng hỏi:
- Nhưng vợ chồng con đã xảy ra chuyện gì?
Tôi kể tội chồng:
- Con phát hiện anh ta rút tiền trong băng gởi cho ai đó, con cằn nhằn thì anh ta nói con ích kỷ, hẹp hòi với chồng, có mấy trăm đồng bạc mà cũng bắt chồng phải khai báo.
Mẹ tôi thở phào:
- Mẹ tưởng chuyện gì to tát, chuyện ấy có đáng gì, nó nói thế là đúng rồi, nó làm ra tiền cũng có quyền tiêu xài riêng chút đỉnh

Tôi dấu mẹ không dám nói ra ý nghĩ lo lắng của mình biết đâu chồng gởi tiền cho…người yêu cũ của anh ta ?. Mẹ sẽ bảo tôi ghen vớ vẩn và bênh con rể ngoan của mẹ.
- Đáng lẽ anh ta phải nhẹ nhàng giải thích cho con hiểu, đằng này anh ta to tiếng trước.
Rồi tôi óan trách:
- Sao ngày đó chính mẹ đi coi tướng số nói hai đứa con hợp tuổi nhau, trên thuận dưới hòa, và chọn “ngày lành tháng tốt” tổ chức đám cưới. Hai năm sống chung đã cãi nhau mấy lần rồi. Con không tin vào thầy bói, tướng số nữa đâu, bạn con trước ngày cưới cả hai bên gia đình cũng xúm vào coi tuổi, và chọn “Ngày lành tháng tốt” mà bây giờ đang li dị đó.
Mẹ tôi khuyên:
- Con ạ, vợ chồng trẻ nên động một tí là tự ái rồi cãi nhau, nếu không biết nhường nhịn thì dễ đổ vỡ một cách oan uổng.
Mẹ tôi lôi qúa khứ ra chứng minh:
- Mà con cũng chẳng vừa, hồi nhỏ tính nết con vừa kiêu vừa hay lấn lướt người khác, chuyện “Ngày lành tháng tốt” vẫn đúng với nhiều người chứ con, “có thờ có thiêng, có kiêng có lành” mà.
Tôi lôi hiện tại ra chứng minh:
- Chợ búa, hàng qúan của người Việt Nam cũng chọn “ngày lành tháng tốt” để khai trương. Nhưng thử bán hàng vừa dở vừa mắc xem có đông khách không? Hay là sập tiệm sớm? Còn chợ Mỹ, khỏi cần chọn ngày giờ khai trương, cứ bán hàng giá cả hợp lý là đông khách, như chợ Wal-Mart, chợ Costco.
Đang nghĩ lan man đến đây thì tiếng mẹ tôi gọi vào:
- Con ơi, dậy chưa ra ăn bánh cuốn nóng với mẹ …

Công nhận mỗi lần giận chồng về nhà mẹ mình được nuông chiều sướng thật, đỡ “vất vả” hơn sống với chồng, phải phục vụ anh ta mà có khi còn chưa vừa lòng, vẫn bị chê canh mặn, cơm khô.
Tôi ngồi vào bàn với đĩa bánh cuốn nóng.. Vừa ăn tôi vừa nghĩ đến chồng, chắc anh ta cũng đang được mẹ cưng chiều như tôi, điều này tôi biết từ trước khi lấy anh, mẹ chồng tôi thương con đặc biệt, lúc nào cũng bày ra các món ăn ngon cho con mình, đến nỗi khi về ở riêng với tôi, chồng còn luyến tiếc ước ao:
- Gía mà mẹ ở chung với chúng mình nhỉ..
Mẹ chồng tôi có tài nấu ăn ngon, Cho nên mỗi khi vợ chồng cãi vã giận hờn anh ta lại về nhà mình, vừa làm cao với vợ, vừa nhân thể được ăn ngon.
Mẹ tôi …năn nỉ:
- Về nhà đi con, giận hờn thế đủ rồi.
Được mẹ chiều, cho ăn ngon vừa ý, chắc là chồng tôi sẽ quên mất ngày về “đoàn tụ” với vợ, vậy thì tôi cũng sẽ “ăn nhờ ở đậu” với mẹ tôi lâu hơn. Tôi tự ái :
- Không cần mẹ ạ, con sẽ ở đây, còn anh ấy ở với mẹ anh ấy. Thế là cả hai cùng… vui.
- Con nói thế sao được, vợ chồng là phải có nhau chứ.

Tôi chạnh lòng vì câu nói của mẹ, bỗng dưng thấy nhớ nhà, nhớ những khung cửa sổ đang khép kín vắng hơi người im tiếng nói tiếng cười của đôi vợ chồng trẻ. Đáng lẽ giờ này những cánh cửa sổ nhà đã mở, mùi cà phê buổi sáng thứ bảy anh pha thơm trong gian bếp và tôi với anh sẽ đứng bên một khung cửa sổ cùng nhìn trời mây bên ngoài mà mơ mộng bâng khuâng, tay anh âu yếm quàng qua vai tôi, sẽ ấm cúng biết bao.
Tôi vào phòng thay quần áo và nói với mẹ:
- Con về nhà lấy thêm vài món đồ cần dùng mẹ ạ.
Mẹ tôi hết hồn:
- Giời ôi, con tính ở đây lâu dài hả?

Tôi lại nói dối mẹ vì lòng tự ái của tôi cao như mây trên trời kia, làm sao tôi dám nói với mẹ rằng tôi cũng nhớ nhà, nhớ chồng và đang tha thiết mong gặp lại anh? Đã 2 ngày qua, tôi nguôi giận và thấy mình cũng có lỗi trong chuyện cãi vã này khi chưa hiểu rõ trắng đen. Tôi không tiếc gì vài trăm đồng bạc, tôi nghĩ anh ta đã “lén lút” gởi tiền cho tình cũ nên không dám nói trước với tôi. Trước khi lấy tôi anh ta đã trải qua hai mối tình, hai cô tình cũ đều xinh đẹp dễ thương..

Tôi lái xe về nhà, ngạc nhiên thấy những khung cửa sổ đã mở. Thì ra anh đã về nhà trước.
Khi tôi bước vào là lúc anh đang pha một ly cà phê thơm phức như tôi vừa tưởng tượng lúc nãy. Ôi, khung cảnh quen thuộc, mùi thơm quen thuộc….đây mới chính là nơi chốn của tôi.


Hai vợ chồng nhìn nhau, cả hai như cùng được điều khiển bởi một mệnh lệnh vô hình, chạy tới ôm chầm lấy nhau cùng một lúc:
- Anh nhớ nhà và nhớ em quá. Anh tính pha cà phê uống xong sẽ đến nhà mẹ đón em về.
- Em cũng nhớ nhà và nhớ anh quá.
Chồng ngọt ngào:
- Cho anh xin lỗi nhé
- Anh cũng đừng trách em nhé, em đã nóng vội…
Anh cương quyết nhận lỗi:
- Không, anh mới là người có lỗi, đáng lý ra anh phải nói với em về chuyện gởi tiền. Anh rút 500 đồng trong băng để gởi giúp một người bạn .
Thấy chồng tự khai tôi hỏi tới luôn cho bớt ấm ức:
- Bạn trai hay…bạn gái ?
Chồng tươi cười sung sướng:
- À, thì ra em ghen, nghĩ anh gởi tiền cho cô nàng nào đó chứ gì. Thật hạnh phúc cho anh khi được vợ ghen vợ yêu dù chúng ta phải trải qua một trận cãi nhau giận nhau mất mấy ngày..
- Ai biết đâu được, anh hào hoa lắm mà.
Chồng giải thích:
- Anh Sơn bạn cùng hãng cũ với anh, đang gặp chuyện ngặt nghèo .
Tôi ngượng ngùng:
- Vậy mà em cứ tưởng…Em xin lỗi anh, đáng lý ra em nên nhẹ nhàng từ tốn hỏi anh thay vì cằn nhằn sưng xỉa làm hai vợ chồng mình giận nhau, làm mẹ em và mẹ anh đều buồn và tốn công phục vụ cơm nước cho hai đứa mình.
Rồi tôi trêu chọc:
- Thế anh không muốn ở lại nhà mẹ lâu hơn để được nuông chiều với các món ăn ngon lành nữa sao?
Anh âu yếm:
- Thà ăn dở mà được gần em vẫn hơn
Tôi hào hứng đề nghị:
- Chiều mai em sẽ đi chợ và làm một bữa cơm ăn mừng chúng mình đã hết giận hờn, mời hai bên gia đình cho hai bà mẹ chúng mình yên chí ăn ngon ngủ yên anh nhé. Mỗi lần thấy em xách va ly về nhà là mẹ em chán lắm, làm như em là của nợ đời.
- Còn mẹ anh thì bồn chồn, chỉ muốn tống tiễn anh về nhà sớm. Không phải lúc nào vòng tay mẹ hiền cũng mở rộng đón con thân yêu đâu nhé em.

Hai vợ chồng cùng mỉm cười nhìn nhau sung sướng. Chưa bao giờ chúng tôi hiểu nhau và tâm đầu ý hợp như bây giờ.

Nguyễn Thị Thanh Dương.

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2026

Con Hãy Nhớ - Nhạc: Alpha Linh - AI Phục Hồi

Nhạc: Alpha Linh
AI Phục Hồi

Tàu Huấn Luyện Nổi Tiếng Của Hải Quân Ý (Marina Militare) - Nhiếp Ảnh Gia Vũ Ngọc Hiến


Gửi quý anh chị em hình chụp Chiếc tàu Ý đang đậu ở Grand Quai Montréa.Chính là Nave Scuola Amerigo Vespucci – tàu huấn luyện nổi tiếng của Hải quân Ý (Marina Militare). 
Người Ý thường gọi nó là “con tàu đẹp nhất thế giới”. 
Đây là một trong những tàu buồm quân sự nổi tiếng nhất còn hoạt động đến ngày nay.

Nhiếp Ảnh Gia Vũ Ngọc Hiến

Khóc Cha


Một buổi sáng hung tin nhà đưa tới
Chúng con đau tan nát cả linh hồn
Như trần gian vừa sụp đổ quay cuồng
Như trái đất nổ tung ngàn mảnh vụn.

Thầy ơi !Thầy tuổi Xuân còn tươi trẻ
Có lý nào lại sớm vội ra đi
Thuyền gia đình còn nặng gánh thê nhi
Ai lèo lái con thuyền trong giông tố !

Suốt cuộc đời Thầy hy sinh gian khổ
Vất vả trăm chiều quên cả khi đau
Miếng ăn giấc ngủ coi tợ hồng mao
Không một phút nghĩ mình già sức yếu.

Nơi hải ngoại con đành cam bất hiếu
Xa nửa địa cầu sao trở về thăm
Thư mới đây Thầy viết:” Nhớ thương nhiều
Thầy đã khỏe con đừng lo nghĩ nữa.

Thầy đã rảnh thường tụng kinh niệm Phật
Cố gắng lên xây dựng một tương lai
Nơi xứ người biết trông cậy vào ai
Bao mưa nắng cuộc đời nhiều gió bụi”.

Có ngờ đâu lời vầng dương trăn trối
Để đêm dài che kín khắp trần gian
Muôn vì sao lạc lõng chốn sa ngàn
Mầu tang trắng phủ chín tầng mây bạc.

Đây bài thơ con viết bằng nước mắt
Kính dâng Thầy với trọn vẹn niềm tin
Linh hồn thiêng bất diệt chốn uy nghiêm
Xin Thầy hãy mau về đây chứng giám.

Nén nhang thơm với tấm lòng thành kính
Cầu xin Thầy che chở mọi phong ba
Kính xin Thầy phù hộ cho cả nhà
Nhiều may mắn , an lành trong cuộc sống.

Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật


Lâm Hoài Vũ
8/1984


41 Năm – Một Ngày Giỗ, Một Đời Thương Nhớ - Phạm Phan Lang


Hôm qua là ngày giỗ thứ 41 của chồng tôi – ngày anh vĩnh viễn rời xa cõi đời, để lại bốn mẹ con tôi bơ vơ giữa cuộc sống với nỗi nhớ thương chưa bao giờ nguôi.

Ngày anh ra đi, tóc tôi còn xanh, các con mới vừa 11, 13 và 15 tuổi. Thấm thoắt đã hơn bốn mươi năm. Nay tóc tôi đã bạc, còn các con đã bước sang tuổi 52, 54 và 56; tất cả đều trưởng thành, lập gia đình, có con cái và đã tạo dựng được cuộc sống, sự nghiệp riêng.

Dù cuộc đời có bao đổi thay, dù mỗi người ở một nơi, bận rộn với công việc và gia đình, nhưng cứ đến ngày 30 tháng 7 hằng năm, mẹ con chúng tôi luôn cố gắng thu xếp để được về bên nhau, khi thì tại nhà tôi, khi thì tại nhà các con, cùng làm bữa cơm giỗ Bố với những món ăn mà lúc sinh thời Bố yêu thích.

Sau khi bày biện bàn thờ, mẹ con và các cháu cùng thắp hương, kính cẩn đứng trước di ảnh Bố, cầu nguyện cho Bố được thanh thản nơi cõi vĩnh hằng và xin Bố phù hộ cho con cháu luôn mạnh khỏe, bình an, hạnh phúc, may mắn và thành công trong học hành, công việc cũng như cuộc sống.

Trong lúc chờ hương tàn để lạy tạ và chào Bố, cả nhà thường quây quần bên bàn thờ, kể cho Bố nghe những chuyện vui buồn đã xảy ra trong năm, nhắc lại những kỷ niệm về Bố, và rồi câu chuyện lại đưa mọi người trở về biến cố đau thương năm ấy bên bờ biển Folly Beach, South Carolina, trong ngày Lễ Độc Lập Hoa Kỳ. Chúng tôi vẫn không quên những ngày dài tuyệt vọng khi Bố nằm bất động trong hôn mê, với bao dây nhợ nối vào các máy trợ sinh. Rồi cuối cùng, Bố cũng lặng lẽ ra đi vào một ngày cuối tháng Bảy mưa tầm tã – ngày đau buồn nhất trong cuộc đời của bốn mẹ con tôi.


Những năm gần đây, khi các con có gia đình riêng, công việc và con cái ngày một bận rộn, không phải năm nào cũng có thể về tụ họp đông đủ trong ngày giỗ Bố. Thế nhưng, tình cảm dành cho Bố chưa bao giờ vơi đi.
 
Mỗi gia đình vẫn chuẩn bị một bàn thờ nhỏ để cúng Bố tại nhà mình. Đến khoảng sáu giờ chiều, vào thời điểm thuận tiện nhất cho mọi người, chúng tôi cùng kết nối qua Zoom. Lần lượt từng gia đình - bắt đầu từ tôi và ông xã Barry, rồi đến các con theo thứ tự từ lớn đến nhỏ - cùng thắp hương, lạy Bố và dâng lời khấn nguyện.


Tôi vẫn thường dặn các con rằng: Bố không cần mâm cao cỗ đầy. Điều quan trọng nhất là lòng thành. Chỉ cần một bát cơm trắng, một miếng thịt kho - món Bố thích lúc sinh thời - hay chỉ một đĩa trái cây, một miếng bánh, vài bông hoa tươi cùng nén nhang là đủ để nói lên tấm lòng tưởng nhớ.

Năm nay có một kỷ niệm khiến tôi vô cùng xúc động.

Cháu ngoại lớn của tôi, Nima, hiện học đại học xa nhà nên không thể về dự ngày giỗ Ông Ngoại. Vài hôm trước, cháu gọi điện hỏi tôi cách nấu món thịt kho trứng, vì cháu biết đó là một trong những món Ông Ngoại rất thích. Cháu đã tự tay nấu món ăn ấy, bày lên bàn thờ và thành kính thắp hương cúng Ông.


Nhìn bàn thờ đơn sơ của cháu, tôi đã không cầm được nước mắt. Cháu chưa một lần được gặp Ông Ngoại, vì ngày Ông mất thì mẹ cháu còn chưa đầy mười lăm tuổi. Vậy mà tình yêu thương, sự kính nhớ và lòng hiếu kính vẫn được truyền lại qua hai thế hệ. Đó có lẽ là món quà quý giá nhất mà một người cha, một người ông có thể để lại cho con cháu mình.

Xin được chia sẻ cùng quý bạn hữu thân thương đôi dòng tâm sự trong ngày giỗ thứ 41 của người chồng quá cố, cùng vài hình ảnh ngày giỗ của bốn mẹ con và của cháu ngoại Nima.


Nhân đây, tôi cũng xin được giới thiệu ca khúc "Mộng Tưởng", phổ từ bài thơ tôi viết năm 2013.

Bài thơ đã được nhạc sĩ Mộc Thiêng phổ nhạc năm 2016, và đến năm 2025, nhạc sĩ Trần Đại Bản cũng phổ thành một phiên bản mới sau khi đề nghị tôi viết thêm hai đoạn kết cho bài thơ.

Mộng Tưởng - Thơ phamphanlang - Nhạc Mộc Thiêng - Ca sĩ Diệu Hiền

Mộng Tưởng

Anh đi đi mãi không về
Phòng khuê lẻ bóng não nề thâu canh
Trăng khuya rọi bóng bên mành
Lung linh trên gối tưởng anh nằm kề.

Mùi hương ngày cũ chợt về
Vòng tay ôm bóng cơn mê vội tàn
Ngẩn ngơ giấc mộng bẽ bàng
Ôm hồn cứ tưởng như chàng còn đây...

Ngoài hiên trăng ủ vầng mây
Hồn anh lãng đãng về đây chốn này
Tiếng xưa vọng giữa cơn say
Ru em giấc mộng những ngày bên nhau.

Hương xưa còn thoảng trên đầu
Vẫn như hơi thở nghẹn màu nhớ thương
Thời gian dẫu có vô thường
Tình em còn đó, miên trường dấu yêu.
(phamphanlang30/01/2013)

Mộng Tưởng - Thơ phamphanlang - Nhạc Trần Đại Bản - Ca sĩ Kana Ngọc Thúy

Xin chân thành cảm ơn hai nhạc sĩ Mộc Thiêng và Trần Đại Bản đã dành nhiều tâm huyết cho bài thơ.
Kính chúc Quý Thầy Cô, Quý Anh Chị cùng các Bạn luôn dồi dào sức khỏe, an vui và nhiều hạnh phúc.

Thân kính,

Pham Phan Lang
***

English version:
Forty-One Years – A Lifetime of Love and Remembrance


Yesterday marked the 41st anniversary of my husband's passing—the day he left this world forever, leaving our four-member family to continue life's journey without him, carrying an emptiness that time has never erased.

When he passed away, my hair was still black, and our children were only 11, 13, and 15 years old. More than four decades have gone by. Today my hair has turned silver, and our children are now 52, 54, and 56. They have all grown into responsible adults, built loving families of their own, and found success in their careers.

No matter where life has taken us, no matter how busy we become or how many miles separate us, every year on July 30, we have always tried to gather together—sometimes at my home, sometimes at one of the children's homes—to prepare a memorial meal with the dishes their father loved during his lifetime.

Standing before his altar, we light incense together and offer our prayers, asking God to grant him eternal peace and praying that he will continue to watch over his children, grandchildren, and our entire family with good health, peace, happiness, and blessings in every aspect of life.

While waiting for the incense to burn down before our final bows, we sit together around his altar and talk to him as though he were still with us. We tell him about the events of the past year, share family news, laugh over cherished memories, and inevitably find ourselves recalling the heartbreaking tragedy that occurred on Independence Day at Folly Beach, South Carolina.

We remember those agonizing days when he lay unconscious in a coma, surrounded by life-support machines, and the heartbreaking moment when he quietly slipped away on a rainy day at the end of July—the saddest day our little family has ever known.

In recent years, as our children have become busier with their own families, careers, and children, it has not always been possible for everyone to come together in person on his memorial day.

Yet our love and remembrance have never diminished.

Each family now prepares a small altar in their own home. At a prearranged time—usually around six o'clock in the evening—we gather through a Zoom call. Beginning with Barry and me, followed by each of our children in order from oldest to youngest, every family lights incense, bows before their father's portrait, and offers prayers together.

I have always reminded my children that their father never needed an elaborate feast. What matters most is a sincere heart. A simple bowl of steamed rice, a piece of braised pork—one of his favorite dishes—or perhaps some fruit, a small pastry, fresh flowers, and a few sticks of incense are more than enough.

This year brought a moment that deeply touched my heart.

My oldest grandson, Nima, is away at college and could not return home for his grandfather's memorial service. A few days beforehand, he called me to ask how to cook Vietnamese braised pork with eggs, knowing it had been one of his grandfather's favorite dishes.

He prepared it himself and lovingly placed it on his own small altar in honor of a grandfather he had never had the chance to meet.

As I looked at that simple little altar, tears filled my eyes.

When my husband passed away, Nima's mother was not yet fifteen years old. Nima never met his grandfather, yet love, gratitude, and family tradition have quietly passed from one generation to the next.

Perhaps that is the greatest legacy a husband, a father, and a grandfather can leave behind—not wealth or possessions, but a love that continues to live in the hearts of his children and grandchildren.

Today, I would like to share these reflections with my dear friends, along with a few photographs from this year's memorial gathering of our family and my grandson Nima's heartfelt tribute to his grandfather.

I would also like to share "Dreams of You," a poem I wrote in 2013.

The poem was first set to music by Mộc Thiêng in 2016. In 2025, composer Trần Đại Bản created a second musical version after asking me to add two concluding verses to the original poem.

Dreams of You
Poem by phamphanlang
Music by Mộc Thiêng – Performed by Diệu Hiền

Dreams of You
Poem by phamphanlang
Music by Trần Đại Bản – Performed by Kana Ngọc Thúy

Dreams of You

You left - and never came again;
My lonely chamber knows only pain.
Moonlight slips through the window bright,
I dream you're lying by my side tonight.

Your gentle fragrance drifts once more;
I reach to hold you - but dreams are no more.
Awake, I find my empty embrace;
Only memories linger in your place.

Beyond the porch, pale moon and cloud unite;
Your wandering soul returns with the night.
Echoes of yesterday softly remain,
Lulling my heart to love again.

Your treasured scent still fills the air,
Like your warm breath still resting there.
Though time may yield to fate's decree,
My love for you lives endlessly.
(phamphanlangJanuary 30, 2013)

My heartfelt thanks to composers Mộc Thiêng and Trần Đại Bản for giving new life to this poem through their beautiful music.

Wishing all m dear friends and loved ones good health, peace, and lasting happiness.

With warmest regards,

Pham Phan Lang

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2026

Một Ngày Đến...Hai Niềm Vui


Sáng nay thức giấc ngày 15 tháng 7, mặt trời xuyên qua cửa sổ tỏa sáng màu hồng thật đẹp! Đề lưu lại “Mặt trời hồng” mình vội lấy iPhone chụp vài tấm ảnh mặt trời dần lên, lúc hiện lúc ẩn sau cây cherry.
Sau buổi cơm chiều cùng ngày, mình và cô em dạo một vòng quanh vườn nhà thì bắt gặp đôi chim ưng đứng nhìn hai chị em, một con đậu trên rào nhà mình và một con đậu trên nóc nhà bên cạnh. Đôi chim chịu khó đứng làm dáng cho mình chụp hình và quay phim!
Một ngày đến với mình hai niềm vui lưu lại bằng hình ảnh để dành kỷ niệm.


25.07.2026
Yên Dạ Thảo

Tình Thu

 

Thu gọi lay ai bừng ngõ mộng
Như vừa đánh thức tiếng lòng đang
Mơn man gió thổi trên làn tóc
Nắng nhạt thu rơi nhuộm lá vàng

Thu đến thêm say đời ảo ảnh
Đất trời dịu vợi thắp mù sương
Chơi vơi lá rụng từ muôn phía
Tan tác phân ly xác ngập đường

Có phải vì thu nhiều chất chứa
Mơ màng quay lại khoảng ngày xa
Rưng rưng nhặt bóng “hồn thu thảo”
Tiếng gọi mờ tan lấp tuổi già

Tận hưởng mùa thu buồn lãng đãng
Tranh màu ảm đạm dậy niềm yêu
Vì thu sầu muộn lên đôi mắt
Ấp ủ hồn thơ nét diễm kiều

Minh Thúy Thành Nội

Chuyến Bay Tình Yêu

 

Sáng nay em đáp chuyến bay tình yêu,
Xuyên qua những vùng trời thương nhớ,
Phi trường em đi, bước chân ai đó,
Trăm nỗi vui buồn, trăm nẻo về đâu?

Không phải tháng bảy sao trời mưa ngâu?
Phi trường mờ trong làn mưa lất phất,
Những ngọn đèn vàng sớm mai chưa tắt,
Thao thức chờ như em đã chờ mong.

Anh ơi, máy bay đi trên đường băng,
Sao đường băng dài quanh co đến thế?
Làm chậm lại phút giây mình gặp gỡ,
Anh nơi kia xa cách mấy giờ bay.

Em xôn xao đếm từng phút nơi này,
Hình bóng anh chất đầy trong trí nhớ,
Ai kiểm soát được trái tim hành lý
Ai đếm được tình như mây lang thang.

Anh ơi, máy bay rời khỏi đường băng,
Lao lên bầu trời như chim tung cánh,
Em gọi tên anh nhiều lần, thầm lặng,
Để không lẻ loi trên chuyến bay dài.

Khi em ghé xuống phi trường thứ hai,
Vội vã đi tìm chuyến bay nối tiếp,
Em đã bay xong nửa đường hò hẹn,
Còn nửa đường xin hãy đợi chờ nhau.

Nơi cuối cùng em đến sẽ nhiệm màu,
Thành phố có anh không còn xa lạ,
Cám ơn chuyến bay vượt trời mây gío,
Cám ơn anh đã hội ngộ cùng em.


Nguyễn Thị Thanh Dương
( Viết trên chuyến bay từ Dallas đến Edmonton- Canada, Oct. 21-2009)

Chị Hàng Xóm Cũ


Năm tôi học lớp 12, con nhỏ xinh nhất lớp đi lấy chồng, mời gần cả lớp đi dự. Lần đầu tiên trong đời được đi ăn cưới với tư cách đã trưởng thành (tuổi 18, chớ không phải đi …ăn theo bà con họ hàng chòm xóm).

Tôi và nhỏ bạn thân bàn tính, phải ăn diện trang điểm cho thật đẹp, nhưng ở tuổi đó, vào thời đó, hai đứa chẳng có một bộ đồ “make-up” nào. Hơn nữa, mấy anh chị lớn trong nhà không đồng ý chuyện điểm phấn tô son ở tuổi học trò. Chúng tôi vẫn nhất quyết muốn được làm đẹp, bèn nhớ ra chị Hà trong xóm. Chị lớn hơn tôi 7-8 tuổi, thuộc thế hệ mấy ông anh tôi, nhưng chị là “thần tượng” của tôi vì chị thông minh, xinh đẹp với dáng người cao ráo, nước da trắng và nụ cười duyên dáng.

Cửa sau nhà tôi đối diện cửa sau nhà chị. Má tôi và má chị từng quen biết thân thiết, sau khi má tôi mất thì má chị hay qua nhà tôi, mỗi khi có chuyện trọng đại như giỗ quảy, cưới hỏi, coi như thay mặt cho má tôi, nên tôi với chị coi như cũng là chỗ “người nhà”. Thế là chúng tôi đến nhờ chị bí mật trang điểm cho hai đứa, tụi tôi mặc quần áo sẵn sàng, ghé qua nhà chị, trang điểm xong là đi thẳng đến đám cưới.
Chị la oai oải:
- Thôi, thôi! Anh chị nhà em đã cấm, sao chị dám làm chớ, mặc dù chị không tiếc chuyện trang điểm cho tụi em.
Tụi tôi năn nỉ:
- Chị làm ơn giúp tụi em! Đây là lần đầu tiên tụi em được làm người lớn, đám cưới này có bạn bè và nhiều người khác bên đàng chú rể, tui em nhất định phải …đẹp!!!
- Nói thiệt, chị thấy tụi bay tuổi mới lớn, má đỏ môi hồng tự nhiên, mắt sáng da căng quá đáng yêu, cần gì trang điểm nữa! Mà thôi, chị sẽ đánh chút phấn thơm và thoa chút son, nha!

Chúng tôi đành chấp nhận, dù sao có vẫn còn hơn không. Nhà chị có người nhà bên Mỹ gửi quà về, nên chắc chắn đồ trang điểm của chị thuộc loại “xịn”. Nhưng sau khi xong xuôi, chúng tôi nhìn vào gương vẫn không hài lòng, không thấy mình…lộng lẫy thêm tí nào. Hai đứa rủ nhau về nhà nhỏ bạn, mượn cây son của chị dâu của nó, rồi trét lên môi đỏ chót, rồi kẻ cặp mắt đậm lè, rồi tự tin kêu xích lô đến tiệc cưới.

Tưởng mọi chuyện êm xuôi, sau ngày đám cưới vài hôm, chị Hà gặp tôi, phàn nàn:
- Sao tụi em cãi lời chị, tô son kẻ mắt như bà đồng bóng, mất hết vẻ đẹp ngây thơ của tuổi học trò, bà chị của em mắng vốn chị kìa!!!
- Ủa, sao chị em biết chớ, trước khi về nhà đêm đó, tụi em đã xoá hết màu son màu mắt rồi mà?
- Làm sao chị biết được! Tụi bay làm mất uy tín của chị rồi!
Dĩ nhiên là tôi bị bà chị Cả và ông anh thứ tư (khó tính nhất nhà) mắng cho một trận nhớ đời. Sau lần đó, tôi đâu dám gặp chị vì biết chị còn giận, ai ngờ số phận đẩy đưa (chắc là mắc nợ nhau), vài năm sau đó, tôi và chị lại tái hợp trong một chuyến vượt biên.

Tờ mờ sáng hôm đó, hai chị em tỉnh dậy, (tối qua tôi đã qua nhà chị ngủ để sáng ra bến xe đi Miền Tây, vượt biên). Xuống dưới nhà, ba mẹ chị thắp nến bàn thờ Chúa, bốn người đọc 10 kinh, rồi mẹ chị gói hai gói xôi cho chúng tôi để vào giỏ hành lý.
Chị hỏi tôi:
- Xuất phát cửa trước hay cửa sau đây?
- Cửa sau đi chị! Cửa trước sợ gặp mấy hàng xóm đi làm sớm, nhứt là chú Tư ba gác!

Hai đứa bèn đi cửa sau, vừa bước ra gặp bên hông Chùa, tiếng mõ dìu dặt nhịp nhàng của buổi công phu sớm làm lòng tôi xao xuyến:
- Chị Hà ơi, nghe tiếng chuông chùa, tiếng mõ thân quen, em bước đi …hổng đặng!
- Trời ơi! Nhà ngươi làm ơn bỏ cái tính cải lương sến sẩm, ưa mủi lòng đó được không? Cái miệng ăn mắm ăn muối nói tào lao, chưa ra bến xe đã chùn chân rồi!
- Úi, em xin lỗi chị! Nhưng lần sau tụi mình nên xuất phát cửa trước …
Chị đánh vào vai tôi thiệt mạnh:
- Lại nói bậy nữa rồi! Lần sau là sao? Bữa nay đi là đi luôn chớ!
- Dạ em xin chừa, từ giờ phút này hổng dám mở miệng nói gì nữa!!
- Mà lỡ rồi, chị nói luôn nà, đi cửa trước sẽ qua nhà thờ, lại có tiếng chuông kêu Lễ sớm, mày lại …xao xuyến, tốt nhứt là có cánh bay thẳng tới bến xe …

Hai chị em nhìn nhau cười mỉm chi. Vừa quẹo ra khỏi xóm Chùa ra đường cái, cả xóm vẫn ngủ im lìm trong bóng tối của trời nửa đêm về sáng, bỗng chị níu tôi lại:
- Ê, hình như có xe ba gác của chú Tư, mà còn có cả thím Tư ở trên xe nữa kìa, tính sao đây?
- Không xong rồi chị ơi! Thím Tư được xóm mình gọi là Thím “Tám” là chị đủ biết rồi đó! Vào đây núp đi chị!
Hai chị em tạt vào chiếc cổng của căn nhà bên đường, nép bên cột hàng rào. Tự dưng tôi rùng mình, nhìn lên cây dừa cao vút nơi góc sân căn nhà, run rẩy thì thầm:
- Chị Hà ơi, em sợ quá!
Chị cũng hoảng hốt:
- Vụ gì nữa đây?
Tôi chỉ cây dừa:
- Chị hổng nhớ gì sao!!

Tôi vừa dứt câu, chị cũng run lẩy bẩy. Căn nhà này, mới tuần trước, gia chủ có đám cưới, anh con trai trèo lên cây dừa hái lá để làm rạp cưới cho em gái, nhằm ngày trời mưa mới tạnh, dây điện giăng ngang cây dừa bị chập điên, anh ấy bị điện giựt nằm vắt vẻo đen thui trên ngọn dừa, cả xóm không ai dám nhìn, vậy mà khuya nay chúng tôi đang đứng dưới cây dừa, hỏi sao không toát mồ hôi hột ??
Chị Hà kéo tôi đi như chạy:
- Bây giờ có gặp mười thím “Tám” cũng chịu luôn em ơi!

Hai chị em vừa chạy, tuy sợ ma nhưng lại cười suốt cả đoạn đường cho đến lúc bắt được xe ra Xa Cảng thẳng tiến Cần Thơ. Chúng tôi ở Cần Thơ và Long Xuyên mỗi nơi vài ngày rồi đón xe lôi đến Sóc Trăng.
Đêm chờ ghe nhỏ tại ven sông Sóc Trăng, hai chị em thao thức, không ngủ được.
Tôi hỏi:
- Tụi mình đi bất ngờ, chắc chị chưa có dịp chia tay chàng bác sĩ của chị ha?
- Ừa, chiều nhận tin là tối gói hành lý liền, đâu kịp gặp ai! Chị có viết mấy lời, khi nào ảnh tới nhà thì má chị sẽ đưa.
- Chị nói gì ở trỏng?
- Chị ghi gọn gàng lắm: Anh Giao, em đi vượt biên, anh đừng chờ đợi !
- Trời, sao mà phũ phàng còn hơn Lan cắt dây chuông không cho Điệp vào thăm vậy trời!!
- Thì mình đi rồi, phải cho người ta tự do chớ,! Còn em, có …nhắn gì cho ai không?!
- Dạ, em cũng chẳng kịp suy nghĩ, không biết nên nhắn… cho ai!!

Mà miệng tôi “ăn mắm ăn muối”thiệt, nói xui nói xẻo khi vừa bắt đầu, nên qua ngày hôm sau chúng tôi lại khăn gói trở về thành phố. Chàng Bác sĩ biết nỗi “đam mê” của chị nên hơn một năm sau, hai anh chị lên đường qua Cambodia rồi lên tàu vượt biển qua Thailand. Một năm sau tôi cũng đi theo, nhưng đến trại thì anh chị đã đi định cư, mãi hơn 20 năm sau hai chị em mới được tái ngộ tại Nam California.

Hôm nay tôi viết lại kỷ niệm này, mong chị đọc được, coi như tôi …tạ tội cho lần lỡ dại “điệu đà tuổi 18” và cái miệng “mắm muối” thuở nào!

Kim Loan

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2026

Thi Tập Miền Đông Bốn Mùa Xuân Hạ Thu Đông

 

Thi Tập Miền Đông
Bốn Mùa Xuân Hạ Thu Đông

(Đề Thơ tặng Ban Biên Tập Miền Đông Văn Bút, Hoa K)

Mùa Xuân rộ nở thắm ngàn hoa
Thi phú điểm tô nét ngọc ngà
Đượm sắc hương yêu Xuân Ất Tỵ
Miền Đông Văn Bút đến gần xa...


Cánh Phượng chao nghiêng đón Hạ về
Ấm tình Thi Tập kết hồn quê
Bao năm ly xứ ôi vời vợi
Được dịp tuôn trào nỗi thỏa thuê...


Giao mùa thư thả mực mài xong
Nét bút ung dung tỏ nỗi lòng
Nhặt lá chép lời thơ phổ nhạc
Mang hồn Thu dạo khúc mênh mông...

Cái lạnh đầu Đông ở xứ người
Nỗi sầu chất ngất nói sao vơi
Viết bao thi tứ làm sao đủ
Thi Tập Miền Đông tải hộ tôi...

Kim Oanh
Melb. 2026