Thứ Hai, 5 tháng 1, 2026

Cuốn Sổ Đời

Thơ & Trình Bày: Tạ Quang Tuấn

96 Tự Tình

 

96 Tự Tình

Tạ Trời ban phước thọ an khang,
Chín sáu (96) hôm nay đẹp tuổi vàng!
Cung kiếm nửa đường, đành tạm gác
Bút nghiên trọn kiếp, vẫn đa mang.
Câu thơ kết nghĩa tình thâm hậu,
Nét nhạc giao duyên ý rộn ràng.
Trả hết phù vân vào huyễn mộng!
Chiều tà gậy trúc bước thênh thang…


Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
-------------

Bài Xướng:

Chúc Tuổi Chồng 96

Chúc mừng sinh nhật ông nhà tôi,
Mới đó, mà nay chín sáu rồi!
Thuở trước, ngày đêm lo trận mạc,
Bây giờ, sớm tối viết thơ thôi.
Tha hương, huynh đệ duy còn một,
Biệt xứ, vợ chồng vẫn đủ đôi.
Hạ bút làm thơ, tôi đọc trước,
Bài hay, thưởng rượu, tặng thêm mồi!

Bạch Hường
***
Đáp Họa:

Cám Ơn Bà

Cảm ơn bà, đã chúc mừng tôi,
Chín sáu, bà ơi!... lão quá rồi!
Thi phú đắm say, còn bịn rịn,
Lợi danh buông bỏ, hết lôi thôi.
Túi thơ - bầu rượu, ta vui nhất,
Tóc bạc - răng long, mình đẹp đôi!
Nhờ vợ, thơ tôi thêm mắm muối.
Phu thê đồng ẩm, thiếu chi mồi!

Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia

Nhớ Má Quá!


 
Từng đêm giấc ngủ chập chờn
Ngậm ngùi thương Má, gối hờn dỗi chăn
Trở trăn cứ mãi trở trăn
Ai lo sắc thuốc, ai săn sóc Người?
Cách nhau Á, Mỹ hai trời
Làm sao gom một, trao lời hiếu, dâng?
Đêm lo đứt ruột, bâng khuâng:
Ngày nâng đủ thứ, ai nâng Mẹ già?
Dâng chồng viên thuốc, lệ ra
Hình như thảng thốt vỡ òa tim đau!

Ý Nga
31.1.2016
 

Tờ Lịch Đầu Năm



Xướng:

Tờ Lịch Đầu Năm 


Tờ lịch đầu năm cảm khái nhiều,
Có thêm năm nữa để thương yêu.
Cám ơn trời đất thương bao biện,
Tạ hết người đời giúp bấy nhiêu.
Nhân ái tương thân đôi lúc khó,
Khoan dung tương trợ biết bao điều.
Cầu mong Bính Ngọ thêm đoàn kết,
Mã đáo... thương yêu, cảm khái nhiều!

Đỗ Chiêu Đức
01-02-2026
***
Họa:
 Lịch Đầu Năm

Đầu năm xé lịch xuyến xao nhiều
Liệu thế giới này vẫn đáng yêu?
Mây trải gấm hòa xinh biết mấy
Núi chào hoa dệt đẹp bao nhiêu
Tân Niên nhân loại thêm hoàn hảo
Tết Mới trần gian tốt mọi điều
Cầu nguyện nhà nhà luôn hạnh phúc
Tình thương gắn kết tỏa lan nhiều…

PhươngHoa
JAN 2, 2026
          

Tơ Lòng Còn Vương, - Kỳ 2


Lời của Trúc Đào 12 tuổi học lớp 6:
Thế là giấc mơ mặc áo dài đi học của tôi đã thành hiện thực.

Từ lúc còn ở lớp tiểu học, thấy má mỗi lần ra đường mặc áo dài màu hoàng yến, thiên thanh, hồng phấn hoặc có hoạ tiết cầu kỳ, mang đôi guốc cao gót hợp với màu áo trông tha thướt thanh lịch, hay chị Anh Đào trong chiếc áo dài trắng quần trắng tung tăng cùng các bạn đến trường, một tay cắp cặp một tay giữ vành nón lá nghiêng nghiêng. Thỉnh thoảng cơn gió nhẹ thổi qua làm hai tà áo vờn bay, từ xa nhìn các chị đi trên đường như đàn bướm trắng khiến tôi thèm thuồng vô cùng. Mong cho chóng đến ngày vào trung học để được mặc áo dài như má, như chị.

Sáng nay ngày tựu trường. Lần đầu tôi mặc áo dài lụa trắng, quần trắng, mang giầy sandale trắng, đội nón lá quai màu hồng phấn (năm nay má mua cho cái nón lá, chứ mấy năm trước chỉ đội nón rơm vì má nói con nít đội nón rơm cho xinh xắn và phù hợp với tuổi) lòng cứ lâng lâng sao ấy. Thấy mình người lớn hẳn ra. Má ngắm tôi rồi quay sang nói với ba:
–Anh nhìn kìa, con gái thứ ba hôm nay mặc áo dài xinh đẹp chưa?
Ba nhìn rồi khen:
–Con gái bữa nay người lớn hẳn ra, cả ba công chúa đều xinh đẹp giống mẹ.
Ba tôi nịnh đầm dữ a. Anh ba Kiệt nhìn chị em gái cười tủm tỉm không nói gì.

Chị hai Anh Đào, anh ba Kiệt, bé Xuân Đào cũng đều tề chỉnh để đến trường. Chị Anh Đào đã mặc áo dài từ bốn năm nay nên quen rồi. Mỗi đầu năm học được má may cho hai bộ áo mới bằng tơ mịn nên chị ra vẻ thích thú lắm, cứ đứng trước gương chải tóc rồi xoay người ngắm vuốt mãi. Hình như tôi thấy hình dáng chị có cái gì khang khác với mọi năm mà chưa nghĩ ra. Bé Xuân Đào vẫn còn mặc đồng phục tiểu học, bé nhìn hai chị với ánh mắt ngưỡng mộ ao ước, y hệt như tôi cách đây mấy tháng và nói :
–Ước sao thời gian qua thật mau đặng em được mặc áo dài như hai chị, chờ tới hai năm nữa lâu quá.
Đó cũng là tâm trạng của tôi trước đây nên tôi rất hiểu Xuân Đào.
Ngoài ra, năm nay tôi được má đồng ý cho để tóc dài chứ không phải uốn tóc quăn quăn ngắn ngủn nữa. Vì mới nuôi tóc từ đầu năm nên chỉ chấm vai thôi, hy vọng sang năm sẽ dài đến giữa lưng. Nhìn mái tóc chị Anh Đào thấy bắt ham, đen nhánh mượt mà.
Hình như có anh nào tặng thiệp cho chị, hoạ bằng bút chì hình cô gái mặc áo dài đội nón lá nghiêng vành, kèm thêm mấy câu thơ:

Anh xin làm kẻ ngu ngơ
Theo em tự thuở dại khờ
Chờ trống tan trường- nối bước
Cam tâm nguyện như tín đồ

Anh cầu hạ đỏ qua nhanh
Thu áo trắng, nón nghiêng vành
Đợi em dẫu chiều phai nắng
Trăng tàn, sao rụng cũng đành (Th.H)

Buổi tối mấy chị em ngồi học bài, thấy chị mở thiệp ra xem rồi giấu giấu diếm diếm. Anh Kiệt hỏi làm gì chị có vẻ sợ sệt vậy, chị kể là anh Long học lớp 11 viết tùm lum. Anh Kiệt lại hỏi: Viết sao tùm lum? Chị đưa cho anh xem, tôi cũng tò mò ghé mắt dòm. Anh Kiệt nói:
–Anh nầy trồng cây si chị rồi.
–Ê đừng nói lớn ba má nghe là chết.
Tôi nhớ câu ”thu áo trắng, nón nghiêng vành” đề cập đến hai mơ ước của mình, là chiếc áo dài trắng và chiếc nón lá che nghiêng nên tôi càng mong niên học lớp 5 kết thúc sớm để giấc mộng hoá thành hiện thực.

Ba chở Xuân Đào đến trường tiểu học trước khi vào ty làm việc. Anh Kiệt chạy xe đạp tìm bạn để cùng đến trường. Còn chị Anh Đào với tôi đi bộ chung, chị nói:
–Từ nay hai chị em cùng học chung trường với nhau nên đi chung, thích chưa.

Buổi sáng khai giảng mọi học sinh các trường trong thị xã đều hiện diện, ai trường nấy lớp nấy nên đường phố rợp màu áo trắng vui ơi là vui. Chị Anh Đào gặp lại bạn chào hỏi tíu tít, tôi cũng tụ họp với nhóm bạn của mình đi tìm lớp.
Năm nay ngoài một số bạn cũ từ tiểu học, còn thêm nhiều bạn mới từ trường khác vào. Cả lớp có 60 học sinh, hơn phân nửa là nam. Điều tôi thích nhất là năm nay được học với nhiều thầy cô khác nhau cho mỗi môn, và có những môn mới lạ chưa từng nghe qua lúc ở tiểu học như lý hoá, hình học, đại số, kim văn, cổ văn, Anh văn. Thấy mình người lớn hẳn lên.

Lần đầu mặc áo dài nên lớp sáu chúng tôi cảm thấy vừa thơi thới hãnh diện vừa ngượng nghịu vì chưa quen với hai tà áo. Lúc ngồi, có đứa kéo vạt choàng về phía trước, có đứa ngồi luôn trên vạt sau.

Rồi cũng quen dần đến nỗi tôi thấy mặc áo dài đi học là chuyện tự nhiên thậm chí có hôm còn thấy vướng víu nữa là khác. Đó là những lần chúng tôi lợi dụng thời gian trống khi thầy cô nghỉ bịnh hay bận việc không đến lớp, trong lúc chờ tiết học tới chúng tôi kéo nhau ra phía sân sau trường chơi nhảy dây, chơi lò cò, lấy giấy xé nhỏ cột túm phần trên lại chơi đá cầu lông.

Lúc đó hai vạt áo cứ bay phất phới nên phải buộc lại bên hông một cục to, để chân trần chơi cho dễ. Về nhà má thấy áo nhăn, đôi giầy sandale trắng giờ dính lem đất vì bàn chân dơ xỏ vào, má không rầy chỉ nói con phải cẩn thận chứ mặc quần trắng mà chơi đất dơ hết. Gần cuối năm, trường có xây thêm mấy phòng học. Lợi dụng lúc nào thợ nghỉ, chúng tôi lén kéo vào đó chơi trên nền xi măng cho sạch chút.

Chương trình học năm nay có nhiều môn, khá khó như toán lý hoá nhưng tôi rất thích môn kim văn, cổ văn, luận văn và Anh văn. Còn các môn vạn vật, sử địa, công dân giáo dục nếu chịu khó nghe thầy cô giảng và siêng thuộc bài thì không đáng lo.

Môn nữ công thì về nhà tôi nhờ chị Anh Đào thêu dùm vì tôi rất vụng về trong việc cầm kim chỉ. Nhớ có một lần lúc chấm điểm mẫu thêu lược chỉ hay gì đó, cô hỏi tôi : bộ em luồn chỉ qua vải rồi rút hả? Tôi ngơ ngác không hiểu vì có đụng tới miếng vải đâu mà biết, thậm chí còn không hiểu ý cô hỏi về cái gì nữa. Tôi ngồi như trời trồng, cô lập lại câu hỏi lần nữa, tôi vẫn tịnh khẩu như bình nhưng tim đập bình bịch. Cô thấy tôi run nên không hỏi nữa chỉ lắc đầu cười. Hú hồn! Tưởng bị phạt. Cô giáo thật hiền. Từ đó tôi không dám nhờ chị làm giùm nữa.Chị Anh Đào rất khéo chuyện thêu thùa, có lần thi lục cá nguyệt làm cái nón cho em bé, thêu hoa trang hoàng tuỳ ý. Chị Anh Đào cũng trổ tài nên tôi được hạng nhất. Nhưng từ ngày cô hỏi tôi chuyện ấy, tôi tự thêu chứ không dám nhờ chị nữa vì sợ cô phát giác sự gian lận.

Nhân nhắc chị Anh Đào, nhớ ngày tựu trường chị mặc áo dài mới tôi ngắm chị có cái gì khang khác mà không tìm ra. Nay thì tôi biết rồi, vì chị có mặc thêm cái soutien-gorge (áo nâng ngực) nên trông chị ra dáng yểu điệu thục nữ lắm. Tôi thấy chị giặt phơi cái áo ngộ nghĩnh ấy kế bên cái của má. Ủa? Hình như chị đã...có ngực từ hai, ba năm nay rồi mà tôi không để ý. Thỉnh thoảng tôi thấy má với chị trao đổi câu chuyện gì có vẻ hơi bí mật, tôi chỉ hiểu loáng thoáng nhưng bản năng bảo tôi là đừng có tò mò, khi lớn lên tôi tự khắc sẽ biết.
Mấy chuyện nầy thuộc về “vấn đề tế nhị “của người lớn phái nữ nên sau đó tôi quên ngay.

Đi học về, ăn cơm xong là tôi với Xuân Đào rủ nhau qua bên hông nhà chơi bán hàng, thỉnh thoảng có nhiều đám lục bình trôi tấp vào bến sau nhà, hai chị em kéo lên. Lấy thân cây làm bánh mì, lá xé nhỏ làm bún, còn hoa tím cắm vào cái ly thuỷ tinh chưng cho đẹp.
Có ngày chúng tôi hái bông dâm bụt đỏ kết thành xâu choàng quanh cổ, lấy lá chuối cuốn lại làm micro giả làm ca sĩ hát:
Tình bằng có cái trống cơm/ Khen ai khéo vỗ /Ố mấy bông mà nên bông /Ố mấy bông mà nên bông /Một đàn tang tình con xít /Một đàn tang tình con xít /Ố mấy lội, lội, lội sông /Ố mấy đi tìm, em nhớ thương ai (Trống Cơm, dân ca)
Tôi nghĩ ra nhiều trò chơi rất lý thú với cái tuổi con gái 12 của mình.

Buổi tối bốn chị em quây quần quanh chiếc bàn chữ nhật học bài trong khi ba nằm đu đưa trên võng đặt ở góc xa đọc báo hay kể những chuyện xảy ra chỗ ty ba làm cho má nghe, để chị em tôi không bị phân tán tư tưởng. Má sau một ngày bếp núc may vá mệt nhọc, giờ nghỉ ngơi trên chiếc trường kỹ kê cạnh võng. Cảnh gia đình thật đầm ấm!

Tôi hơi yếu môn hình học nên phải nhờ anh Kiệt giảng. Có lần bài tập của anh nhiều nên không dạy tôi được, hôm sau vào lớp xui thế nào thầy cho đúng vào đề tài đó tôi chỉ làm được hơn phân nửa. Thế là tôi chỉ có 12 điểm.

Trong lớp có “thằng” Đằng mới vào học chung, hồi tiểu học chả biết “nó” học trường nào. Nó hầu như môn nào cũng giỏi, nhất là toán và lý hoá. Tôi bị thua điểm nó ở hai môn nầy hoài, nhưng nhờ siêng nên mấy môn khác bù qua nhất là Việt văn. Đó là môn yêu thích nhất của tôi. Đến giờ cổ văn, tôi rất thích được học những câu ca dao tục ngữ như:

Hôm qua tát nước đầu đình
Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen
Em được thì cho anh xin
Hay là em để làm tin trong nhà.
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu...(Ca dao VN)

Hoặc giải thích ý nghĩa của bài Thằng Bờm:

Thằng Bờm có cái quạt mo
Phú ông xin đổi ba bò chín trâu
Bờm rằng Bờm chẳng lấy trâu
Phú ông xin đổi một xâu cá mè
Bờm rằng Bờm chẳng lấy mè
Phú ông xin đổi một bè gỗ lim
Bờm rằng Bờm chẳng lấy lim
Phú ông xin đổi con chim đồi mồi
Bờm rằng Bờm chẳng lấy mồi
Phú ông xin đổi nắm xôi, Bờm cười

Bờm tuy chỉ là một cậu bé nhà quê chân chất, nhưng đủ sáng suốt để không bị phú ông lừa bịp bằng những cái bánh vẽ ảo tưởng xa vời, chả giúp làm đầy bao tử bằng nắm xôi là điều thực tế trước mắt Bờm đang cần.
Tôi say sưa lắng nghe cô giảng những bài kim văn của các tác giả Thanh Tịnh, và nhóm Tự Lực Văn Đoàn như Khái Hưng, Nhất Linh, Thạch Lam... Tôi vốn mê đọc sách từ lúc bắt đầu biết chữ rồi.

Cái “thằng” Đằng nầy, lúc trước tôi chẳng quan tâm gì đến“nó”. Hồi đầu niên học mỗi tháng xếp hạng nó luôn đứng nhất. Nhưng từ cái hôm nó bịnh nghỉ khá lâu nên mất điểm toán, thế là tháng đó bị sụt hạng sau tôi và Quân, khi hết bịnh đi học lại nó cứ nhìn tôi gườm gườm. Rồi một lần tụi con trai cả lớp cúp cua đi xem mấy anh đệ nhất (lớp 12) tranh tài đấu bóng bàn hay bóng chuyền chi đó, nghe nói có anh của nó trong số đó nên tụi con trai bị zéro điểm, tôi lại chiếm đầu bảng, nó hình như căm thù tôi lắm. Tôi chả thèm tức làm gì, đối với tôi mấy đứa con trai học chung tôi xem như con nít hết. Ai đời vô trung học rồi mà còn chơi bắn bi, đá dế, ôm nhau vật lộn coi ai mạnh hơn ai, sao mà tôi nể phục cho được (nói vậy chứ chính tôi cũng còn chơi nhà chòi đây thôi. Có điều con gái thì...được quyền chớ bộ!!)

Anh Kiệt lớn hơn tôi hai tuổi mà tôi còn thấy đôi khi ảnh xử sự giống con nít nữa huống gì mấy đứa học chung. Trong lớp rất nhiều người lớn hơn tôi 3,4 tuổi như anh Nam trưởng lớp, chị Lành... Nhưng cái tên Đằng nầy chắc chỉ bằng tuổi tôi vì nó đâu có cao hơn tôi mà cái mặt cũng non choẹt, đã vậy còn tánh nhỏ mọn giống con gái, thật là buồn cười.

Như lần tôi nộp bài Anh văn sớm nên được 20 điểm, nó tức xanh mặt. Rồi lần sau nó thắng, khi đi ngang tôi nó vênh mặt đắc chí bị tôi ngó lơ ý cho thấy là tôi chẳng thèm chấp với đứa con nít. Lần thứ ba nó hấp tấp nên làm sai bị tôi thắng nữa, quê quá chừng. Giờ ra chơi nó ngồi xụ mặt trong lớp không ra sân đùa giỡn như mọi khi, cho đáng đời cái tánh háo thắng.
Từ đó về sau tôi với nó có sự cạnh tranh ngầm. Các môn khác chúng tôi tương đương nhau, chỉ toán và lý hoá tôi cố lắm cũng bằng chứ không vượt qua nó được. Công nhận tên nầy học giỏi thật.

Mà lạ thật nha. Trong lớp có Quân cũng học rất giỏi, luôn thay phiên chiếm nhất nhì với Đằng mà sao thằng quỉ nầy không ganh tức với Quân, lại đi cố chấp với tôi nhỉ? Hay tại nó có quan niệm trọng nam khinh nữ, nghĩ con gái kém thông minh nó có thua Quân cũng chả sao, nhưng nếu thua con gái thì nhục nhã?

Suy luận như vậy khiến tôi càng ghét Đằng. Hể chỗ nào bạn bè đang chuyện trò như bắp rang mà thoáng thấy nó sáp lại là tôi mất vui, ngừng nói luôn. Thầm mong có dịp hạ bệ cái tự cao tự đại của nó một lần cho bỏ ghét.

Một chiều nọ tôi cùng chị Anh Đào ra phố mua ít giấy trang trí để chuẩn bị buổi tối mừng sinh nhật 16 tuổi của chị. Trên đường về bỗng nghe từ xa tiếng ai hát như vịt, đạp xe bằng một tay, còn tay kia giơ chai gì lên trời vung vẫy. Chiếc xe lượn qua lượn lại trên đường vắng xe cộ, ngó kỹ thì ra là tên Đằng, tưởng mình là anh hùng trên xa lộ chắc. Thấy tôi, cậu ta trố mắt ra vẻ bất ngờ lắm. Chắc lần đầu tiên thấy tôi mặc áo đầm lạ quá nên mãi nhìn bị vấp cục đá to té lăn giữa đường cái rầm thật mạnh.

Chị Anh Đào chạy lại giúp, tôi bất đắc dĩ cũng theo chị nhưng đứng xớ rớ không chào gì hết. Đến lúc Đằng lồm cồm gượng đứng lên đau đớn vì cả người đập xuống đường nhựa, tay chảy máu bị mảnh chai cắt cố leo lên yên xe, lòng tôi gợn lên một chút tội nghiệp. Dù sao Đằng cũng chỉ là một bé con 12 tuổi như tôi thôi mà. Đây là chuyện tai nạn, đáng lẽ tôi phải tỏ ra quan tâm hơn chứ đâu có đứng im thin thít như không quen biết vậy. Về nhà rồi tôi mới cảm thấy ân hận sao mình vô tình thế, tự nhủ mai tôi chờ không có ai sẽ hỏi xem nó có đau không.

Nhưng một phần lòng kiêu hãnh của tôi quá cao, một phần tôi ngượng nghịu giùm cho nó–chuyện bị rách quần– nên tôi không bắt chuyện sợ nó bị quê. Hôm sau vào lớp tôi vẫn giữ vẻ mặt phớt lờ, dù biết Đằng quan sát tôi.“Ta là người tế nhị, có giáo dục nhé nhà mi” tôi nghĩ thầm.

Với lại dư hương buổi sinh nhật tối qua của chị Anh Đào vẫn còn chiếm trọn tâm trí tôi, không có chỗ cho những điều tủn mủn nhỏ nhặt đời thường nữa.
Chị mặc áo đầm trắng bằng vải voan mỏng má may hai lớp trông như thiên thần. Có các anh chị bạn của chị đến dự, họ trò chuyện cười đùa tự nhiên nhưng lịch sự không gây ồn ào. Anh Kiệt cũng hòa vào các cuộc đàm thoại, chỉ có tôi và Xuân Đào là gần như im lặng ngắm mọi người với sự ái mộ cao. Nhủ thầm vài ba năm nữa mình cũng trở thành một thục nữ trang nhã như các chị vậy.

Vài ngày sau chị Anh Đào nhận được bài thơ anh Long viết tặng nữa:

Em rạng ngời đôi mắt thuỷ tinh
Mười ngón tay dạo nhạc ân tình
Giờ đã đến nến hồng thắp sáng
Mộng ứ tràn xiêm áo lung linh

Đứng trang nghiêm thanh thoát dáng tiên
Mấp máy môi non lời ngoan hiền
Giờ cắt bánh nến hồng vụt tắt
Chở đêm về ru giấc hồn nhiên (Th.H)

Anh Kiệt lại trêu, chị Anh Đào miệng chối lia nhưng tôi thấy đôi mắt chị long lanh. Người lớn lạ thật nhỉ. Tiếc là tôi và chị cách nhau đến bốn tuổi nên chị không thể tâm tình được.

Vả lại, tôi vẫn còn rất ham chơi nhà chòi với Xuân Đào. Mỗi lần chúng tôi bày mỗi trò khác nhau. Sau kỳ thi lục cá nguyệt thứ nhất, buổi trưa chúa nhật nọ hai chị em tôi đang chơi búp bê. Tôi đóng vai làm mẹ em bé mấy tháng tuổi. Đang giả bộ đi dạo công viên, tức là chung quanh sân vừa bế con vừa ầu ơ vì nó khóc đòi sữa. Đang đong đưa ru nó nín khóc tôi có cảm giác bị nhìn trộm lúc đi gần tới hàng rào dâm bụt. Ngẩng lên, thấy tên Đằng đang đạp xe chầm chậm ngoài hàng rào ngóng cổ ngó vô. Quá bất ngờ, tôi đứng chết sững. Trời ơi thật là quê, chắc hắn đã nghe hết những lời chị em tôi trao đổi với nhau rồi. Nào là “con của chị khóc”nào là “con nín đi mẹ thương“. Xấu hổ quá, tôi vụt chạy nhanh vào nhà. Xuân Đào cũng nối gót theo, hỏi:
–Ai đứng rình mình vậy chị có biết không?
–Biết, tên đó học chung lớp với chị đó. Quê quá rồi, chắc thế nào mai vào lớp hắn cũng kể cho các bạn nghe.
Hai chị em cười khúc khích vì mắc cỡ.

Hôm sau vào lớp gặp Đằng, tôi nhìn thẳng vào mắt hắn xem phản ứng thế nào chớ không thèm giả lơ như thường ngày nữa. Muốn để hắn hiểu rằng nếu hắn đem kể chuyện này ra thì tôi sẽ coi khinh hắn như...như gì nhỉ ? Ừ, thì như “thằng Đằng“vậy. Hắn cũng nhìn sâu vào mắt tôi, nhưng không thấy nét khiêu khích hung hăng nào. Trong sáng, chân thành. Một tiếng chuông tưởng tượng khẽ vang lên trong đầu như báo hiệu trận chiến ngầm của chúng tôi nay kết thúc, sẽ không còn sự tỵ hiềm thù ghét nào nữa, tôi nghĩ thế.

Tối nọ giờ học bài, tôi kể chuyện tụi con trai phá phách ở lớp thì bị chị Anh Đào, anh Kiệt chỉnh:
–Sao Trúc Đào cứ gọi các bạn là “thằng nầy, con nọ” hoài thế? Nghe không hay chút nào. Con gái phải tập nói chuyện thanh tao lịch sự chứ đừng dùng danh từ thô kệch vậy nữa.
Tôi ngượng quá, cố cãi :
–Có sao đâu tụi em quen gọi nhau mầy tao hồi nào tới giờ. Ai lớn tuổi hơn thì em mới gọi bằng anh chị.
–Từ nay em tập sửa lại đi, đừng gọi vậy nghe xấu lắm, nhất là từ miệng một cô gái xinh xắn như em đó.

Giờ tôi tạm gọi là “hắn” chứ không thể kêu là “anh” được. Trời, là anh hả ? Cái người tối ngày lo tranh điểm với con gái mà đòi làm anh tôi sao!!
Kể từ ngày đó, thái độ Đằng có thay đổi thật. Hình như hắn tìm cơ hội để trò chuyện với tôi hay sao ấy nhưng thấy tôi thờ ơ nên ngại không dám nói trực tiếp mà chỉ phụ hoạ khi Quân, Mạnh, Phú, Thi khen tôi tháng nầy được mấy cái 20 Anh văn thế nào cũng đứng nhất, hắn nói:
–Chắc chắn Trúc Đào hạng nhất rồi, học giỏi mà.
–Cám ơn đã nghĩ tốt cho “tui”. Tôi trả lời.

Một hôm Oanh hái một chùm hoa mầu hồng rất đẹp của nhà ai trên đường đi học mang vào lớp khoe. Mọi người trầm trồ mà không biết hoa gì, thì Đằng từ đâu chen vào nói:
–Đằng biết hoa nầy, trong sân nhà má có trồng đó là trúc đào, hương thơm lắm.
–A vậy trùng tên với Trúc Đào nhà ta rồi.
–Ngoài ra, má Đằng còn trồng cây tử đằng nữa.
Hắn nói thêm vừa liếc chừng tôi. Bọn con gái nhao nhao:
–Ô thế à, cây như thế nào? Giống tên của Đằng thế. Tui chỉ nghe nói chứ chưa thấy, bữa nào tụi tui lại nhà Đằng xem được không? Hình như có hoa cát đằng nữa, là một hả?
Đằng giải thích:
–Không, là hai loại cũng có hoa màu tím nhưng khác nhau hẳn. Hoa cát đằng hình nón có 5 thuỳ nở thành cụm, không có mùi thơm. Còn tử đằng là loại cây mọc cao phải làm giàn cho nó leo để hoa nở rũ xuống có chùm dài mấy tấc mùi rất thơm. Hoa tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu. Nó ra hoa hồi tháng tư tới giờ, nếu ai thích thì chúa nhựt nầy lại nhà Đằng xem.
Chị Lành chọc:
–Chà Đằng coi bộ rành về hoa quá ta. Tưởng chỉ biết học với chơi chạy đua, bắn bi thôi chứ
–Nghe má em giải thích vậy với khách tới chơi nên em biết. Đằng hơi đỏ mặt biện hộ.

Cả bọn bàn nhau chúa nhật lại nhà Đằng xem hoa rủ tôi cùng đi, nhưng tôi kiếm cớ thoái thoát, chả biết vì sao nữa. Thứ hai tụi con gái vô kể chuyện, nói ba má Đằng rất hiếu khách còn đãi bạn của con ăn chè thập cẩm ngon quá trời. Mấy anh của Đằng góp chuyện vui vẻ lắm.

Nhà tôi không trồng tử đằng, trúc đào mà trồng những loại dễ thương dân dã như ti-gôn, huệ trắng, mai vàng tứ quý, dây tơ hồng. Hoa dành dành (thuỷ hoàng chi)màu trắng đẹp và thơm đâu thua gì hoa sứ hoa lài. Cây bông giấy đặc biệt hai màu trắng tím trên cùng một chùm, bông trang.v..v... Những loại hoa vì quen nhìn nên không thấy trân trọng nữa, nhưng nó thân thiết gần gũi dính liền với tuổi thơ tôi nên tôi rất yêu thích.

Ngày bãi trường tới. Kết quả công bố Đằng lãnh thưởng hạng nhất, Quân nhì, tôi ba. Tôi mừng vì có ba tháng tự do chơi đùa không phải lo bài vở. Tôi phải tận hưởng tối đa có thể.

Giã từ các bạn, hẹn ba tháng sau gặp lại.

Tiếp kỳ 3

Thanh Hà
----------------

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2026

Giọng Hát Trong Đêm - Nhạc: Ngô Thụy Miên & Phạm Anh Dũng - Trình Bày: Vân Châu


Nhạc: Ngô Thụy Miên & Phạm Anh Dũng
Trình Bày: Vân Châu
Thực Hiện: Hoàng Khai Nhan

Chiều…

 

Chiều xuống chậm dịu dàng đem dải lụa,
óng ả vàng khoác tít ngọn cây cao;
Gió khen đẹp cất tiếng rì rào
Mây thấy lạ bỗng ngừng bay khen nức nở
Hoa trong vườn thì dường như mắc cỡ
Khẽ cúi mình theo bóng tối tà huy
Thảm cỏ xanh trải rộng vẫn xanh rì
theo vạt nắng về chân trời xa lạ
Trên không trung từng đàn chim, én, quạ
tìm đường về,
Chiều xuống,
Bóng đêm sang…

Sao Khuê 
9-2016

Chuyện Chè Thưng

 

(Viết theo lời kể của T.)

Anh đến Cali nhớ người em gái
Em gái năm xưa giờ đã bên chồng
Chẳng biết bây giờ còn nhớ anh không
Hay em đang vui với chồng với con

Trên phố Bolsa đường xá người đông
Tình cờ thấy em trước hàng Chè Thưng
Lại nhớ năm xưa, quán chè Hiển Khánh
Em hứa cùng anh kết duyên vợ chồng

Rồi em vượt biên – Rồi em vượt biên - đi sang xứ lạ
Anh tại Sài Gòn – Anh tại Sài Gòn - cuộc sống long đong
Mãi tám năm sau người thân bảo lãnh
Theo diện đoàn tụ, anh sang Miền Đông

Em ngước nhìn anh mắt huyền bỡ ngỡ
Nơi khóe mắt xưa có vết lệ rưng
Anh mua tặng em sáu ly chè thưng *
Em nhớ chút ngọt cuộc tình xưa chăng?

Trần Văn Khang

Niềm Vui Đầu Năm

 

Dù chưa đến tuổi nghỉ hưu, nhưng con cái đã lớn, tài chánh gia đình không còn là nỗi lo, Nàng quyết định đi làm volunteer tại một Nhà Già (Retirement Home). Lúc đầu, Nàng muốn làm chỗ Nhà Già dành cho người Việt để Nàng được trò chuyện lắng nghe tâm tình của những “cư dân”, nhưng nơi đó khá xa, ông xã khuyên Nàng chọn làm chỗ gần nhà, chỉ có 3 blocks đường đi bộ, người Tây họ cũng có những nỗi lòng, những câu chuyện đời để cần người chia sẻ.

Nàng chọn giờ làm chiều Chúa Nhật hàng tuần, từ 4 giờ đến 8 giờ tối, công việc đơn giản nhẹ nhàng, phụ với Culinary staff chuẩn bị và phục vụ bữa tối.

Nhà Già này, có ba nhóm cư dân. Nhóm thứ nhất là những người còn khỏe mạnh, tự túc được mọi việc, họ chọn vào sinh sống ở Nhà Già để an hưởng tuổi già, không phiền bận con cái. Nhóm thứ hai, ở trên lầu một, là nhóm Assisted Living, là những người có chút bệnh của tuổi già, cần sự hỗ trợ của practical nurses và staff trong chuyện ăn uống, theo dõi sức khỏe mỗi ngày . Nhóm cuối cùng, Memory Care, dành cho những người bắt đầu hoặc đang bị vấn đề về trí nhớ, kèm theo các bệnh khác. Nhóm này, ở khu riêng biệt, cửa nẻo luôn đóng, chỉ có người có nhiệm vụ mới có thể vào, các cư dân cũng không thể tự tiện ra, vào như các cư dân của hai khu còn lại, ngoại trừ có người thân đến đón đưa hoặc y tá dẫn đi khi có việc cần.

Nàng làm ở khu các cư dân khỏe mạnh. Nàng đến nơi lúc 4 giờ chiều, dù giờ ăn bắt đầu lúc 4 giờ 30 chiều nhưng nhiều ông bà già rảnh rang đã lai rai kéo xuống phòng ăn. Có vài người tụ tập trước quầy bar, ngồi trên các ghế sofa tán gẫu chuyện mưa nắng và xem tin tức trên chiếc màn hình tivi, có vài người đến thẳng chỗ ngồi vào bàn, thảnh thơi lặng im, sẵn sàng đợi chờ bữa tối .
Nàng thích nhất thời gian này, khi Nàng quanh quẩn ngoài phòng ăn, xem xét các bàn đã được setup đầy đủ ly, tách, muỗng nĩa, nước lọc, khăn giấy, trà và cafe, Nàng có dịp hỏi han, nói chuyện với ông này bà kia, những người có nhu cầu được nói, dù chỉ là những câu chuyện vẩn vơ không đầu không đuôi.

Từ thứ hai đến thứ bảy, bữa tối được phục vụ tận bàn cho cư dân. Riêng ngày chúa nhật, bữa tối được gọi là “Buffet and Pub Night”. Nhóm đầu bếp chuẩn bị thức ăn bên ngoài phòng ăn nơi có quầy dùng làm Buffet, các cư dân sẽ xếp hàng để tự lấy thức ăn, đem về bàn thưởng thức, dĩ nhiên, nếu có người nào “long thể bất an” thì có thể nhờ nhân viên lấy thức ăn giùm.

Sau bữa tối chúa nhật, đúng bảy giờ, phòng ăn sẽ được dọn dẹp gọn gàng, chừa một không gian rộng với nhiều chiếc ghế gần quầy bar, sẽ có một “one band man” đến chơi đàn guitar hoặc keyboard, ca hát giúp vui cho các cư dân có một cuối tuần vui vẻ.

Họ ngồi thưởng thức những bài hát theo yêu cầu, nhắc nhớ một thời kỷ niệm vàng son, có thể kêu chút rượu nếu không muốn uống trà hoặc cafe, nếu có hứng thì bước ra sàn nhún nhún theo điệu nhạc, cũng vui lắm.
Nàng thích thời gian “giải trí vui chơi” này, nhìn ngắm các ông bà già yêu đời theo lời ca tiếng nhạc, theo từng điệu nhảy, họ như trẻ ra, như những chàng trai thiếu nữ của những ngày ấy xa xôi.

Chủ nhật hôm ấy, mới sau Lễ Giáng Sinh, các ông bà già ai cũng hớn hở, có lẽ những ngày Lễ vừa qua đã được con, cháu đến thăm, hoặc đón về nhà chung vui quây quần, nhận những món quà từ những người thân yêu . Nàng vừa bước vào chỗ làm, bà Ellen khoe liền:
- Chiếc áo đầm này cô thấy đẹp không, con dâu tôi tặng đấy.
Ông Bryan tiến đến:
- Còn đây chiếc mũ mới, con trai tôi lùng khắp thành phố để mua đúng chiếc tôi yêu thích đấy.
Bà Wendy hài hước ồn ào hơn:
- Ối dào, mấy đứa cháu nội tưởng tôi còn sung sức nên cho tôi mấy chai rượu vang, đêm giao thừa sắp đến tôi phải… mở tiệc, chơi lớn luôn!!

Cả buổi buffet dinner hôm ấy, Nàng cũng vui theo những cư dân hạnh phúc này, những câu hỏi thăm về mùa Noel luôn là cảm hứng cho những câu chuyện bất tận.

Rồi đến giờ dọn dẹp cho đêm nhạc, lần này đặc biệt hơn, sẽ có thêm một người chơi keyboard bên cạnh “one man band” guitar vì là mùa Lễ, chuẩn bị đón Năm Mới.
Nàng vẫn theo thường lệ trách nhiệm của mình, đứng nơi bàn trà và cafe để phục vụ khi có yêu cầu. Ban nhạc, mỗi trước bài hát, thường có vài lời tâm tình, hỏi han các cư dân có biết bài này bài kia, có kỷ niệm gì thì chia sẻ, sau đó mới hát, có khi còn nhắc các cư dân hát theo, rồi vỗ tay.

Đến gần cuối giờ, vì chúa nhật tuần sau sẽ lố qua ngày New Year, nên tối nay mọi người sẽ cùng nhau countdown đón mừng năm mới với ban nhạc. Nơi quầy bar đã có sẵn những chiếc mũ giấy sặc sỡ, những chiếc kèn giấy, và cả những túi confetti, khi đèn được tắt bớt đi, chỉ còn ánh đèn màu mờ ảo, ban nhạc chậm rãi nổi lên bài nhạc nổi tiếng của đêm giao thừa “Auld Lang Syne” cùng giọng ca trầm ấm của chàng “one man band”.

Cả phòng bỗng im lặng, không gian chùng xuống, hình như ai cũng thả hồn theo khoảnh khắc mỗi năm chỉ có một lần này, và Nàng cũng thế. Nàng nhớ gia đình, tình thân ruột thịt, nhớ bạn bè của những mùa lễ đầu năm nơi quê nhà, nhớ tuổi thanh xuân, rồi bỗng dưng nước mắt Nàng thổn thức tuôn trào không thể ngăn lại. Khi bài nhạc kết thúc, tiếng “pháo hoa” rộn rã từ những chiếc kèn giấy, tiếng cười, chúc tụng ồn ào, bài hát khác nhộn nhịp bắt đầu, có vài ông bà già bước ra sàn nhảy, Nàng sực tỉnh, tìm hộp khăn giấy, thì phía sau có tiếng hỏi nhẹ nhàng:
- Cô có sao không? Tôi mời cô nhảy nhé!?
Nàng vẫn cúi đầu, bối rối lau nước mắt, vội vàng trả lời:
- Không! Tôi không sao cả, cám ơn!
Có tiếng bước đi chậm rãi, Nàng quay ra nhìn, đó là bóng dáng của ông Joe đang từ từ chống gậy đi về phía thang máy nơi cuối hành lang.
Ruth, cô nhân viên làm chung, nói với Nàng:
- Hình như ông Joe buồn vì cô đã từ chối lời mời ra sàn nhảy của ông ấy!

Trời ơi, nào Nàng có để ý đến câu mời của ông Joe khi Nàng còn đang rối bời với bao cảm xúc buồn vui theo tiếng nhạc Auld Lang Syne (có ai nghe bài này mà không bâng khuâng?). Lòng Nàng tràn ngập nỗi day dứt, vô tình Nàng đã đem lại nỗi buồn cho ông Joe vào thời khắc của mùa cuối năm này. Bây giờ Nàng có muốn mời ông nhảy cũng đã muộn rồi, ông vừa bước vào thang máy, trở về phòng.

Ruth nhìn Nàng, mỉm cười:
- Thôi cô đừng buồn, cô có cơ hội chuộc lỗi trong bữa tiệc New Year dành cho nhân viên vào tuần tới.
- Ừ nhỉ! Tôi mới vào làm, nên chưa biết tiệc cũng có cư dân Nhà Già tham dự sao?
- Tiệc cho chúng ta, nhưng có một số cư dân làm thiện nguyện, giúp dọn dẹp, đứng quầy bar, tặng quà, phục vụ chúng ta, có DJ chơi nhạc, và bất cứ cư dân nào muốn xuống chung vui cũng được, vui lắm, rồi cô sẽ thấy.
- Vậy ông Joe trong nhóm thiện nguyện ư?
- Mọi năm thì có, còn năm nay ông mới bị bong gân mắt cá chân vì hôm bữa giúp ông Terry kê lại cái sofa, ổng mang gậy cả tuần nay cô cũng biết mà, nhưng chắc chắn ông Joe sẽ xuống vì ổng hoạt bát và chưa bao giờ bỏ lỡ… cuộc vui nào!

Nàng nhẹ nhõm cõi lòng, vì Joe là một trong những cư dân Nàng thường chuyện trò và cảm mến nhất nơi Nhà Già. Tuổi trẻ của Joe rong ruổi khắp miền đồng bằng thảo nguyên Canada, với công việc kỹ sư Nông Nghiệp. Khi về hưu, hai vợ chồng Joe là thành viên hăng hái của Hiệp Hội Red Cross. Cách đây năm năm, vợ Joe qua đời, ông ở lại căn nhà nhỏ vẫn tiếp tục niềm vui thiện nguyện, rồi hai năm sau, hai người bạn thân của ông cũng rời xa ông: một người đi về bên kia thế giới, một người đi tiểu bang khác, nên ông quyết định dọn vào khu Nhà Già này, tìm thêm những người bạn mới chia sẻ buồn vui quãng đời còn lại.

Nhìn Joe nhanh nhẹn, khó ai đoán được trúng tuổi 85 của ông. Cao gầy, khỏe mạnh, Joe thường xuống ăn tối với chiếc quần Jeans và áo thun hoặc áo sơ mi ngắn tay gọn gàng, nói chuyện rôm rả, dí dỏm hài hước với tất cả mọi người, kể cả mấy bà già khó tính nhất trong Nhà Già cũng phải bật cười mỗi khi nghe Joe kể chuyện

Ngày tiệc Năm Mới, vợ chồng Nàng đến sớm, hòa vào không khí nhộn nhịp, ngắm nghía không gian bữa tiệc đã được trang trí thật đẹp. Khán phòng đông đúc, Nàng chẳng thấy Joe đâu, Nàng tính đi ra cửa hỏi thăm bàn tiếp tân Nhà Già, nơi có theo dõi chi tiết mỗi ngày, cư dân nào đi đâu, với ai, có xuống ăn trưa ăn tối hay không, có bệnh hoạn vào bệnh viện hay ở tại phòng… thì may quá, Ruth xuất hiện giải tỏa thắc mắc cho Nàng với khuôn mặt đăm chiêu giùm Nàng:
- Hồi trưa ông Joe được vợ chồng cô con gái đón về nhà ăn tối, không biết có quay về đây, hay sẽ ở qua đêm nhà con gái !?

Nàng trở lại bàn, băn khoăn, coi như đêm nay không có dịp được chuộc lỗi với Joe. Bên ngoài tuyết đang rơi dày đặc, dự báo thời tiết cho biết nhiệt độ sẽ rất lạnh trong suốt tuần lễ, người trung niên như Nàng còn thấy ớn lạnh, huống chi những người già, chẳng ai muốn ra ngoài đường nếu không có việc cần thiết.
Giữa buổi tiệc, Nàng quay qua chồng:
- Mình về thôi anh, đường xa trơn trợt lắm. Chắc ông Joe ở lại nhà con gái rồi!
Chồng nhìn Nàng, cảm thông:
- Đành vậy! Lần tới em sẽ mời Joe nhảy sau bữa tối “Buffet and Pub Night”, cũng vẫn còn tháng 1, còn là New Year.

Nhưng kìa, Nàng nhìn ra ngoài khi cánh cửa ngoài bàn tiếp tân mở rộng, dáng cao gầy của Joe bước vào cùng vợ chồng cô con gái. Joe nở nụ cười tươi chào cô tiếp tân, vừa đứng giậm chân nơi tấm thảm để rũ bỏ những mảng tuyết còn bám trên đôi giày boots, cô con gái phụ bố cởi chiếc áo măng tô dày màu lông chuột, cậu con rể ôm Joe tạm biệt, rồi đôi vợ chồng bước ra khỏi cửa. Nàng sung sướng, rời bàn, chạy đến bắt tay Joe:
- Happy New Year Joe!! Tôi đợi ông nãy giờ, cứ tưởng ông không về tối nay!
Joe rạng rỡ cầm tay Nàng:
- Tôi phải về chớ, dù con gái có nài nỉ tôi ở lại qua đêm, tôi nhớ mấy ông già bà già bạn của tôi, và nhớ mấy cô nhân viên dễ thương tốt bụng như cô nữa đấy.
Nàng nói vội vàng vì sợ Joe đổi đề tài:
- Vậy tôi xin được mời ông nhảy nhé. Tôi xin lỗi vì tuần trước không nhảy với ông, khiến ông buồn …
Joe bật cười lớn:
- Trời ơi! Tôi không buồn cô chút nào hết á! Cô biết không, từ khi vợ tôi mất, tôi thường có thói quen, là chiều cuối năm sẽ uống champagne một mình với …vợ và đón giao thừa với bả, nhưng hồi tuần rồi chưa phải chính thức giao thừa nên tôi mới ở lại chung vui, ai dè ban nhạc chơi bài Auld Lang Syne hay quá, làm tôi rưng rưng xúc động nhớ vợ, quay qua thấy cô đang khóc, chắc cô cũng nhớ kỷ niệm nào đó, nên tôi muốn chia sẻ ủi an, nhưng cô còn nức nở hơn, tôi đành bỏ về phòng tâm sự cùng …vợ vậy!

Nàng giúp Joe treo chiếc áo khoác trên móc áo ngoài phòng tiếp tân rồi kéo ông ra sàn nhảy, đúng lúc DJ chuyển qua điệu slow rock chậm rãi. Nàng và ông đứng đối diện nhau, nhún nhảy theo điệu nhạc giữa đám đông cũng đang nhịp nhàng theo từng bước nhảy. Ông Joe hôm nay mặc chiếc quần kaki màu đen, với chiếc áo thun tay dài màu bọc-đô, bỏ trong quần với dây thắt lưng đúng điệu, đúng màu sắc của Năm Mới, miệng cười liên tục, vừa nhảy vừa chào hỏi những người nhảy gần bên, rồi nháy mắt nhìn Nàng như biểu Nàng đừng ghi nhớ chuyện của tuần trước, hãy vui lên, năm mới mà!

Nàng cũng chợt nhận ra, ông Joe không còn mang gậy, vậy là chân của ông đã khỏi hẳn, không còn bong gân nữa!
Quả là một niềm vui đầu năm!

Edmonton, Tháng1/2026,
Kim Loan

 

Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2026

Ca Dao Ru Hời - Thơ: Kim Oanh - Nhạc Nguyễn Tuấn - Trình Bày: Kiều Nga


Ca Dao Ru Hời (Karaoke) - Thơ: Kim Oanh - Nhạc Nguyễn Tuấn - Trình bày: Kiều Nga


Thơ: Kim Oanh
Nhạc Nguyễn Tuấn
Trình Bày: Kiều Nga


Rừng Thủy Tinh 2007

 

Kìa, nhìn rừng cây thủy tinh,

Khoe mình trong không gian mờ ảo!

Được Cha trời mặc áo,

Kết đầy nụ kim cương!


Xa xa thôn xóm lấp ló mờ sương

Tóc Cha xỏa trắng, thuỷ-tinh sáng ngời.

Tình Cha mang mác như thể bể khơi,

Theo mây, theo gió ru hời bình an.


Mỗi hạt tuyết rơi là một hạt vàng,

Từ cao, cao vút, băng ngàn xuống đây.

Dưỡng nuôi vạn vật héo gầy,

Chỉnh trang sự sống, chờ ngày tốt tươi.


Khí trời lạnh buốt, hoa tuyết mãi  rơi,

Vạn vật hồ hởi, xây đời đẹp xinh.

Kim cương đùa với thủy tinh

Cha ban ân-đức lung linh khắp miền.


Tô Đình Đài


Chúc Mừng Năm Mới 2026

 

Xướng:

Chúc Mừng Năm Mới 2026

Bính Ngọ hai không hai sáu đây,
Mã đề dương cước lại lần thay.
Ước mong thế giới hòa bình mãi,
Cầu nguyện năm châu hữu nghị hoài.
Thân hữu mọi nơi đều thịnh vượng,
Đồng hương khắp chốn thảy chiêu tài.
Gia đình hạnh phúc mừng năm Ngọ,
Quốc thái dân an phước thọ dà!

01-01-2026
Đỗ Chiêu Đức
***
Họa:

Mong Ước Đầu 2026

Hai không hai sáu đến rồi đây
Năm mới an bình...mong lắm thay !
Kinh tế toàn cầu thăng tiến mãi
Cuộc đời mọi lúc đẹp tươi hoài
Đàn anh đi trước bao người dũng
Thế hệ theo sau lắm kẻ tài
Biển bạc, rừng xanh dần trở lại
Suốt năm là cả tiết xuân dài.


Sông Thu
(01/01/2026)

Khai Bút Tết Tây 2026

  

Xướng:
Khai Bút Tết Tây 2026

Hai Không Hai Sáu Ngựa ra đồng

BÍNH NGỌ đất trời vạn sắc trong
CHÀO ĐÓN TẾT TÂY tràn ước mộng
CHÚC MỪNG NĂM MỚI vẹn hoài mong
Bốn mùa tám tiết luôn vừa dạ
Xuân Hạ Thu Đông mãi đẹp lòng
Thế giới hòa bình ngưng chiến sự
Xưa giờ MÃ ĐÁO ắt THÀNH CÔNG!

Phương Hoa
***
Họa:

Mừng Năm Mới 2026 

Vó giục rền vang giữa cánh đồng
Tưng bừng cảnh vật đắm màu trong
Xuân về bấy nẻo hoài hy vọng
Tết lại bao nhà thỏa ước mong
Dĩ vãng buồn thiu đà vượt sóng
Tương lai sáng rực hẳn ưng lòng
Cười vui nhộn nhịp xe ngoài cổng
Bính Ngọ trêu rằng chả phí công!


Như Thu
01/01/2026 

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2026

Anh Đi Trong Phố Đêm - Thơ: Trần Văn Khang Nhạc: Thomas Lương Ca sĩ: Lương Quân


Thơ: Trần Văn Khang
Nhạc: Thomas Lương
Ca sĩ: Lương Quân

Tết Tây


Hai ngàn lẻ sáu tới rồi đây
Dẫu nắng hay mưa cũng một ngày
Mở thiệp online tìm cánh gió
Vào thơ trang web mượn đường mây
Cả trời góp lại hình khung nhỏ
Lưng chén không vơi rượu giọt đầy
Bởi thiếu bạn lòng chia ấm lạnh
Cùng ngồi đón tết - Tết phương Tây.

Quang Hà
Ngày đầu năm 2026