Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2024

Ly Cà Phê Buồn - Thơ: Nguyễn Thị Thanh Dương - Nhạc: Minh Nhã Nguyễn Thanh Dũng - Ca Sĩ: Hoài Tâm


Thơ: Nguyễn Thị Thanh Dương
Nhạc: Minh Nhã Nguyễn Thanh Dũng
Ca Sĩ: Hoài Tâm

Còn Vương?

  

Bóng ai trong gió sương
Đơn độc bước bên đường
Khắc khoải sầu cô quạnh
Tim lòng đầy ắp thương?

Trăng nghe chăng tiếng gọi
Vang vọng giữa đêm trường
Nhung nhớ xưa còn mãi...
Hay cạn tình vấn vương?

Kim Oanh
12.10.24

Thu Vàng

 

Nắng vàng le lói điểm thu sang
Rừng xanh thay sắc rợp lá vàng
Soi bóng thời gian loang ánh nước
Thuyền con cô quạnh chốn quan san

Gợi gió heo may lạnh núi rừng
Thú hoang lạc lối vạc kêu sương
Bao nhiêu xác lá tình thu úa
Chạnh lòng lưu lạc kẻ tha hương..

Ngư Sĩ

Tự Niệm 2

  

Đời người như một thoáng mây bay
Cứ vội trôi cùng những tháng ngày
Sinh hữu hạn khi đi chẳng biết
Tử vô kỳ lúc đến không hay
Vậy năng hành thiện vun nhân lớn
Và gắng gieo ân tích đức dày
Gìn giới giữ răn xa cái ác
Sống theo lẽ phải làm điều ngay

Nhất Hùng

Hoa Tường

        (Ảnh: Kim Phượng)
Hoa Tường

Trót thân liễu ngõ hoa tường
Lòng bền tâm niệm kỷ cương vững vàng
Hỡi người quân tử dọc ngang
Có thương phận mỏng thẳng đàng mà đi

Thơ: Kim Phượng
***
Thơ Cảm Tác:

Đường Hoa Dưới Nắng

Tươi đẹp hoa kia bảo thẳng đi?
Không đành khéo trách kẻ vô nghì
Dừng chân một chút sao mà ngại,
Để lỡ thời gian, thiếu trí tri.

Quân tử mà sao lại dối lòng?
Xuyến xao đứng ngắm để hoài mong
Con đường lối rẽ mà ngơ ngác
Khiến bước dùng dằng ngoái mắt trông.

Chúa đã dựng nên thôi rất xinh
Hoa thời rức rỡ lại huê tình
Điểm tô hoàn vũ bằng hương sắc
E ấp thơm nồng soi khiết trinh.

Xin được tri ân Đấng Cửu Trùng
Ban cho nhân thế hưởng vui chung
Tấm lòng quảng đại đầy thương xót,
Khấn nguyện muôn đời xin cúc cung…

Thái Huy
10/15/24


Portland Trong Trái Tim Tôi


Đây là bài số bảy trăm ba mươi ba (733) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ ORTB.

Cứ mỗi tuần thứ hai đến là tôi lại nhớ tôi phải viết bài cho mục Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo để quý vị cao niên ở Portland đọc cho vui với cái tuổi "không còn trẻ của mình". Tôi sẽ kể cho bạn nghe những vui buồn khi tôi sống ở Portland và những sinh hoạt khi tôi giữ mục Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo cho bạn đọc cho vui nhé.

Sau năm 1975, người viết trở thành "bà mẹ quê" ở nhà nấu cơm nuôi chồng, nuôi con, nuôi gà, nuôi vịt sống qua ngày vì Bộ Xã Hội, nơi người viết làm việc đã bị giải thể. Rồi với nhiều áp lực trong cuộc sống, trong tinh thần, chúng tôi trở thành những thuyền nhân tìm đường vượt biên và đã được cô em gái, nguyên là du học sinh trước năm 1973 cư ngụ tại Portland, Oregon bảo trợ chúng tôi đến sống ở Portland kể từ năm 1981.

Portland ngày ấy rất ít người Việt Nam định cư. Đa số những người tỵ nạn ở Portland được cơ quan USCC bảo trợ và giúp đỡ trong những ngày đầu để hội nhập vào đời sống Mỹ.
Dân số Portland vào thời điểm năm 1981 không đông đảo như bây giờ, người dân hiền hòa dễ thương. Khí hậu trong lành có đầy đủ bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Cảnh sắc Portland đẹp như một Đà Lạt ngày xưa, nên tôi đã yêu Portland ngay từ dạo đó và đã sống ở nơi đây hơn 40 năm rồi.

Xin mời quý bạn cùng thưởng thức Youtube Portland trong trái tim tôi do tôi thực hiện dưới đây:
Youtube Portland trong trái tim tôi 5:15


Khi trở lại đời sinh viên ở “đại học trường làng” Portland Community College năm 1982, trong không khí trẻ trung vui vẻ của khung viên đại học, người viết đã cùng các bạn sinh viên Huỳnh Lương Vinh, Lưu Sĩ Minh, Nguyễn Minh Ngân, Nguyễn Khôi Nguyên v..v… tổ chức nhiều buổi “văn nghệ văn gừng mừng” Ngày Tết Nguyên Đán, Tết Trung Thu v..v… để giới thiệu văn hoá Việt Nam đến những người bạn Mỹ tại trường rất nhiệt tình, hào hứng với phương tiện thiếu thốn đủ mọi mặt vì lúc đó chúng tôi là những “sinh viên nghèo” mà lị.

Rồi thời gian lặng lẽ trôi qua, chuyện áo cơm và lo lắng cho cuộc sống mới nơi xứ người đã làm cho người viết phải tạm gác lại chuyện văn thơ nghệ thuật và chuyện đi vác ngà voi sang một bên một thời gian vì bao tử đói thì làm sao có đủ sức mà “phun châu nhả ngọc” cho được. Smile!
Không ai có thể giúp mình bằng tự chính mình được. Vợ chồng chúng tôi đã bỏ lại ở quê hương những gì mình đã có và ra đi với hai bàn tay trắng trên chiếc thuyền con bé nhỏ chẳng biết sẽ trôi dạt về đâu.

Cũng nhờ trời thương, chúng tôi đã đến bến bờ tự do trong an lành, sum họp gia đình đầy đủ. Chúng tôi đi học trở lại chỉ là để có tiền trả tiền nhà, tiền điện, tiền thực phẩm với số tiền “basic grant” và tiền “work study” ít ỏi. Chúng tôi phải vừa đi học ban ngày vừa đi làm thêm công việc quét dọn công sở (janitor) ban đêm. Cầm những đồng tiền làm được do tự chính tay mình làm ra được trong buổi ban đầu gian khổ nơi xứ người, tôi đã nhiều đêm phải khóc thầm. Than ôi! Thời oanh liệt kẻ hầu người hạ nay còn đâu?
Nhưng dầu sao đi nữa, chúng tôi vẫn có phúc hơn bao nhiêu người đói khổ còn lại ở quê nhà vào thời điểm đó, nên chúng tôi có ngại gì những gian khổ lúc ban đầu này.

Rồi Trời Phật cũng thương cho kẻ có lòng nên dần dần chúng tôi cũng đã ổn định được đời sống. So với bao nhiêu người khác, chúng tôi chẳng có gì là cao sang quyền quý cả. Tôi an phận làm một cô giáo tầm thường nơi xứ lạ. Điều quan trọng đối với tôi trong hiện tại là vợ chồng yêu thương nhau, con cháu ngoan hiền, có sức khỏe tốt, thân an trí lạc là tốt lắm rồi. Tiền bạc, danh vọng, chúng tôi đã có rồi cũng đã mất, Cuộc đời có không, không có, chuyện ghét thương thương ghét là chuyện thường tình nơi chốn bụi hồng lao xao này, hơi đâu mà thắc mắc cho mệt! Bạn nhỉ?

Mỗi người có một cái nhìn, một thái độ, một cảm nghĩ khác nhau về một sự việc. Người khác có quyền nghĩ sao về mình là tùy ý họ vì họ có cái quyền đó. Có sao đâu? Còn mình như thế nào thì hãy để cái “nhất điểm lương tâm” của mình và Trời Phật phán xét vì người viết vẫn tin rằng: “Ngẩng đầu cao ba thước đã có thần linh” rồi, cho nên ta cứ an tâm sống vui sống khỏe trong giây phút hiện tại là được rồi. Tôi nghĩ thế! Bạn đồng ý chứ?

Khi người viết quyết định “rửa tay gác bút” chốn học đường trước cái tuổi về hưu hợp pháp, chính thức của chính phủ trước đây cho phép, đã làm cho phu quân của tôi “càm ràm” và nhiều thân hữu, bạn đồng nghiệp của tôi ngạc nhiên hết sức vì tại sao một người năng động, làm việc hết sức tích cực, nhiệt tình như tôi lại thích về nhà làm “bà mẹ quê” hơi sớm như vậy nhỉ?

Có thể là tôi chán việc tranh đua, chèn ép, bất an ninh nơi chốn học đường nên thích ở nhà vui hưởng hạnh phúc gia đình với chồng con, cháu nhỏ chăng?
Có thể là vì tôi muốn nghỉ làm việc sớm để có thể làm được những việc mình thích mà lâu nay vì cuộc sống mà phải tạm gác lại chăng?
Có thể là vì tôi đã thuộc bài:

“Biết đủ thì là đủ, đợi đủ biết bao giờ mới là đủ
Biết nhàn thì là nhàn, đợi nhàn biết bao giờ là nhàn” chăng?

Là vì nguyên nhân nào đi nữa, tôi nghỉ việc mà vẫn được ông Bush, ông Obama, ông Trump trả lương cho tôi hằng tháng và cung cấp bảo hiểm sức khoẻ cho tôi là được rồi. Có sao đâu?

Năm 2002, tôi đã trở lại “phóng tay, múa bút” trên ORTB, trên các đặc san thân hữu bên anh, bên em, trong các diễn đàn cõi ảo, cõi thật “cho vui với đời” một ti tị với cái tên “Sương Lam mờ chân mây” mà tôi đã chọn từ năm 17 tuổi khi sinh hoạt Gia Đình Phật Tử Chánh Minh ờ Việt Nam ngày xưa.

Bây giờ người viết lại có được “job” làm kẻ giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn để tâm tình với quý vị cao niên hằng tuần trên ORTB với nụ cười duyên dáng. Không ngờ tôi cũng đã "trải dài tâm tinh" qua 733-bài viết trong mục MCTN trên Oregon Thời Báo tại Portland, Oregon rồi. Trung bình một bài viết trong mục MCTN của tôi là 4 trang đánh máy, như vậy tôi viết được tổng cộng là 2932 trang. Mèn ơi! Cũng nhiều đấy nhỉ! Smile!

Nhiều thân hữu đã làm "dám đốc, dám xúi" người viết in sách và tổ chức ra mắt sách cho vui. Nhưng..... cho đến giờ phút này, và có lẽ sau này nữa, người viết chỉ viết "cho vui với đời" mà thôi, chứ không có ý định in sách hay ra mắt sách riêng cho mình làm chi cho mệt trí.

Người viết vẫn thích góp mặt chung với bạn bè, mỗi người góp một ít bài, một ít tiền, chung nhau thực hiện các tuyển tập, xong rồi chia nhau mỗi người dăm ba quyển tặng bạn bè, như thế cũng đủ vui rồi. Khỏe re! Smile!

Người viết thường tự nhủ: "Nếu đã có duyên văn nghệ với nhau thì sẽ có "người tri âm, kẻ tri kỷ" tìm đọc thoải mái “Free” các bài tâm tình của tôi trên trang Một Cõi Thiền Nhàn của tôi trong Oregon Thời Báo hay trên trang nhà của tôi là tôi thấy vui rồi. Tiền in sách, ra mắt sách này nếu dùng vào những việc công ích, cứu trợ kẻ đáng giúp đọ, xoa dịu những mảnh đời bất hạnh vẫn có giá trị, ý nghĩa hơn chăng?

Khi có thời giờ và sức khỏe, tôi đưa thơ văn, bài nhạc lên trang nhà của tôi
hay vào trang youtube của tôi
hoặc vô trang Web Pinterest của tôi

Xem “chùa” giống như Quán Ven Đường của GS Huỳnh Chiếu Đẳng vậy đó.

Nếu đủ duyên lành vợ chồng tôi đi chùa lễ Phật tụng kinh. Ai nói gì thì nói, ai khen chê gì thì chê khen. Ai giận hờn gì thì hờn giận. Mặc họ! Có sao đâu? Bon chen và tức giận làm gì cho mệt!


Cũng nhờ có duyên lành, khi giữ mục MCTN này, người viết được nhiều bạn thật, bạn ảo gửi tặng kinh sách, tài liệu đến cho người viết để làm tài liệu viết bài, làm youtube, thực hiện ảnh thơ, phổ nhạc, ngâm thơ giúp, lưu trữ hay giới thiệu đến các diễn đàn, thân hữu khác v..v…

Nhiều khi nhờ đọc một câu chuyện mà bạn bè chia sẻ trong các diễn đàn văn nghệ mà người viết tham gia sinh hoạt hay do email bạn gửi đến hay khi đi dự tiệc sinh hoạt với bạn hữu, tiệc gây quỹ cúng chùa v....người viết lại có hứng khởi và tài liệu viết bài tâm tình cho quý vị cao niên đọc đỡ buồn trong tuổi hoàng hạc này. Cũng vui thôi! Xin cám ơn những người bạn tốt của tôi nhé.

Xin mời quý bạn cùng thưởng thức

1-Youtube Họp Mặt Nhóm QGHC Portland và thân hữu 10- 10-2024 tại nhà hàng Thiên Hoàng
2- Youtube Tiệc Cơm Chay Chúc Phúc chùa Huệ Minh, WA 10 13 2024 – Suong Lam Portland Youtube Channel https://www.youtube.com/watch?v=ChmNNI3WqTI
3-Sương Lam giới thiệu Tiệc Gây Quỹ Cơm Chúc Phúc Chùa Huệ Minh 10-10-24 Suong Lam Tran Youtube Channel https://www.youtube.com/watch?v=ChqQxXvzPMk

Chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam
(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi MCTN 733- ORTB 1164-101624)


Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2024

Tôi Đang Mơ Giấc Mộng Dài - Sáng Tác: Phạm Duy - Trình Bày: Kim Trúc


Nhạc Sĩ: Phạm Duy
Trình Bày: Kim Trúc

Lên Cao



Săn mây ta chẳng cấp kỳ
Theo chân "hiệp lộ" cùng đi vào ngàn
Núi cao chót vót thênh thang
Khi chiều ngả bóng gió đan mây về
"Ô Quy Hồ" đẹp sơn khê
"Bản Hang Đá" cũng cận kề đầu non
Bềnh bồng biển xốp chon von
Gió reo, chim hót cho tròn giấc mơ
Bồng Lai như hẹn bao giờ
Thiên Thai động phủ cũng ngờ đâu đây
Vàng, hồng, tím thẫm chuyển xoay
Bụi trần những tưởng đã bay ngàn trùng


Chung Văn
( Đăng thơ để tưởng nhớ Tác Giả )

Mãi Mãi Là Bao Lâu

 

Mãi mãi là bao lâu
trong lòng con ốc nhỏ
qua bao miền cát gió
hồn về đâu, về đâu..?

Mãi mãi là bao lâu
treo trên màu mắt ngó
những thơ dại tình đầu
thời gian trôi từ đó

Mãi mãi là bao lâu
tận cùng trong nỗi nhớ
hay chiều dài hơi thở
giữa bờ môi tìm nhau

Mãi mãi là bao lâu
ta hẹn nhau lần nữa
trong ba sinh hương lửa
như thể mới hôm nào...

Durham, North Carolina
Nguyễn Vĩnh Long

Trăng Thu Cuối Mùa

 

ớng:

Trăng Thu Cuối Mùa


(thất ngôn tứ tuyệt trường thiên)

Mười bốn lại về rọi ánh trăng
Ta, em nhìn nhé! Dáng nàng Hằng
Trăng thu vời vợi lòng nhung nhớ
Vẫn mãi âm thầm mơ…biết chăng?!

Thân nghèo khó thể mua bằng bạc *
Thưởng Nguyệt thì ta khỏi trả tiền
Chiêm ngưỡng nàng trăng ôm ấp mộng
Cuộc đời bần sĩ sướng như tiên

Ta muốn đem tình gởi đến em
Trăng ơi! Xin hãy ngã bên thềm
Duyên thơ tao ngộ cùng chung ý
Lòng chỉ mơ tìm bóng Nguyệt xem

Trăng đã cuối mùa thu đến đây!
Còn bao nhiêu nữa bóng trăng đầy?
Lung linh dáng Nguyệt lay làn sóng
Gió gợn thu buồn dạ đắm say

Song cửa trăng soi đẹp tuyệt vời
Nguyệt về rạng chiếu khắp muôn nơi
Gác đơn thầm nhủ em nhìn đó
Thả mấy vần thơ tỏ ít lời!

Songquang 
(20241015)
***
Họa: Trăng Tròn

Nhớ người ra đứng dưới vầng trăng,
Thấy bóng xa xa dáng chị Hằng.
Chú Cuội mắt sầu ôm gốc ngó,
Tình song đôi đó có còn chăng?

Trần thế quyện sầu nổi nhớ riêng,
Mua trăng sao khó trả bằng tiền.
Tiền đây đâu có mà xây mộng,
Mộng vở tan rồi buông dáng tiên.

Ta ngồi trăng ngắm nhớ về em,
Từng giọt bóng soi rớt bậc thềm.
Từng cái ưu tư từng cái đắng,
Làm gì chi nữa chỉ chờ xem!

Khi nào trăng hiện bóng về đây,
Lại khiến ưu tư chất ngất đầy.
Trăng khuyết sớt chia cay đắng buốt,
Trăng tròn chất nặng đắng tình say.

Thu sang rực chiếu ánh cao vời,
Đem hạnh phúc về cho khắp nơi.
Riêng trái tim ta sao quặn thắt,
Nhìn trăng nhớ đó khó trao lời.

Hồ Nguyễn
(17-10-2024)

Return To Void(Trần Việt Long) - Về Với Hư Vô(Hạ Anh) - Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không*(Lê Thu Lan)


Sau khi tham dự Tang lễ Cố Đồng môn Bùi Huy Long, ĐS-22, ngày 27-09-2024 tại San Jose rồi về nhà thì tôi cảm thấy thật buồn cho nỗi niềm sinh ly tử biệt về đời sống vô thường của con người, tự nhiên tôi có một thôi thúc phải viết ra một bài thơ tưởng niệm người bạn vừa ra đi vĩnh biệt.

Return To Void

Return to void, a journey bleak and cold,
A cycle of life, its story left untold.
The leaves descend like tears that stain the sky,
Their whispers carried on the winds that sigh.

In temple’s courtyard, I, with mindful care,
Sweep autumn’s remnants, fragile in the air.
The void calls softly with a beckoning hand,
Drawing me back to where all things began.

Oh leaves, what secrets in your fall reside,
Of love once known, and sorrow yet denied?
In nothingness, I tread through time’s decay,
Listening for echoes lost in yesterday.

The dance of birth and death, a mournful tune,
Unfolds beneath the cold and distant moon,
And as I sweep, I feel their silent grace,
A fleeting life, dissolved without a trace.

San Jose, September 27, 2024
Trần Việt Long
***
Dịch Thơ:

Về Với Hư Vô

Về với hư vô, hành trình ảm đạm,
Theo thời gian, ngày tháng cũng lặng chìm,
Chiếc lá rơi, trời đổ giọt mưa đêm,
Mang tâm sự thì thầm cùng với gió.

Góc sân chùa, ngồi lặng im bóng nhỏ,
Nhìn lá mong manh phủ ngập xuống đời.
Cuộc vô thường … xuôi ngược mãi không thôi,
Đi và đến một vòng tròn vô tận.

Ôi ! chiếc lá rơi có từng ân hận?
Tình yêu dở dang, nỗi nhớ còn đầy!
Từ cõi đời nào… cất bước về đây,
Nghe vang vọng lời tiền thân vẫy gọi.

Sinh tử xoay xoay điệu buồn mệt mỏi,
Vầng trăng khuya lạnh lẽo dõi phương nào?
Quét sạch lá sầu, thả mộng bay cao,
Đời bỗng chốc hoá phù du … cánh mỏng!

Hạ Anh 
October 06, 2024
***
Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không*

Khi hơi thở hóa thinh không
Một màu ảm đạm buồn trong mây trời
Lá rơi chới với giữa đời
Về đâu ngọn gió mang lời thở than

Tôi ngồi giữa chốn nhân gian
Mùa thu mỏng mảnh đã tàn trước sân
Tiếng rơi của lá nhẹ dần
Đưa tôi về với trong ngần thời gian

Ôi em, những chiếc lá vàng
Đã bao giờ khóc lỡ làng mơ xưa
Trong hư không những âm thừa
Chơi vơi lạc giữa mấy mùa vô thanh

Rã rời trong điệu tử-sanh
Bước chân của lá - dưới trăng lạnh lùng
Ơn em, ơn đến vô cùng
Tan theo hư huyễn - nhẹ không dấu hài…

07.10.2024
 lelanthu
* Tên một tác phẩm của Paul Kalanithi

***
Xin cám ơn quý Vi hữu đã dịch thơ, chia buồn và đồng cảm với nỗi niềm ly biệt.

Bóng đêm vờn theo ngọn gió,
Mây trôi nhẹ khắp trời xa,
Người đi biết bao thương nhớ,
Thầm thì theo tiếng Thu qua.

Trần Việt Long

Tạp Ghi và Phiếm Luận: Thành Ngữ Bị Hiểu Sai Hơn Một Ngàn Năm Qua

Trang Tử với Tề Vật Luận

Trong văn học cổ Trung Hoa, thành ngữ đánh giá phẩm bình cao nhất về dung mạo của nữ giới là "Trầm Ngư Lạc Nhạn, Bế Nguyệt Tu Hoa 沉魚落雁,閉月羞花" mà ta thường nói một cách nôm na là "Cá lặn chim sa, Nguyệt thẹn hoa nhường". Chỉ cần nhắc đến câu nói nầy thì tự nhiên mọi người đều nghĩ ngay đến bốn người đẹp cổ điển "Tứ Đại Mỹ Nhân 四大美人" là : Tây Thi 西施、Vương Chiêu Quân 王昭君、Điêu Thuyền 貂嬋、và Dương Ngọc Hoàn 楊玉環 (Dương Qúy Phi)。Với lý giải thường thấy như sau:

TÂY THI, gái nước Việt, khi ra bờ khe giặt lụa, cá dưới khe thấy được cái bóng đẹp đẽ của nàng ở dưới nước nên không bơi nổi nữa mà từ từ chìm xuống đáy khe (Trầm Ngư). Đến đời Hán thì có người đẹp VƯƠNG CHIÊU QUÂN 王昭君 được chọn để cống Hồ. Khi ra đến ải Nhạn Môn Quan các con nhạn đang bay thấy nàng đẹp quá nên không vổ cánh nổi mà cùng rơi cả xuống bãi cát (Lạc Nhạn). Cuối đời Hán, con gái nuôi của quan Tư Đồ Vương Doãn là ĐIÊU THUYỀN khi đêm cúng trăng ở hoa viên; Trăng thấy nàng qúa đẹp nên không dám chiếu thẳng mà lẫn vào trong trong đám mây để che mặt lại (Bế Nguyệt). Đến đời Đường, Qúy Phi của Đường Minh Hoàng là DƯƠNG NGỌC HOÀN khi đi dạo ở Đình Trầm Hương trong ngự hoa viên; các loài hoa thấy nàng đẹp qúa đều e thẹn mà rủ cả xuống không dám nở ra khoe sắc (Tu Hoa).

Tứ Đại Mỹ Nhân

Bốn người đẹp nầy có thật sự đẹp đến nỗi "Chim sa cá lặn hoa nhường nguyệt thẹn" hay không; điều đó không ai có thể chắc chắn biết được, vì đâu có ai nhìn thấy được bốn người đẹp đó bao giờ đâu !? Nhưng có một điều có thể chắc chắn là tám chữ "TRẦM NGƯ, LẠC NHẠN, BẾ NGUYỆT, TU HOA" không phải đến từ sắc đẹp của bốn người đẹp đó bao giờ !

Truy nguyên về xuất xứ của "TRẦM NGƯ, LẠC NHẠN, BẾ NGUYỆT, TU HOA" ta không khỏi ngạc nhiên, vì nó có nguồn gốc xuất xứ từ ba nhân vật lừng lẫy tiếng tăm nhất của nền văn hóa văn học Trung Hoa cổ xưa. Đó chính là TRANG TỬ trong học thuyết Lão Trang thời Chiến Quốc, TÀO THỰC có Tài Cao Bát Đấu cuối đời Hán và Thi Tiên LÝ BẠCH ở thời Thịnh Đường. Bốn điển cố trên, ngoài điển cố TRẦM NGƯ có liên quan chút đỉnh với người đẹp Tây Thi ra, ba điển cố còn lại được các hí kịch gia, tiểu thuyết gia đời Nguyên, Minh gán ghép vào trong các tuồng tích, rồi được quảng đại quần chúng truyền tụng mà thành. Đại thể như sau :

Điển cố "TRẦM NGƯ LẠC NHẠN 沉魚落雁" có gốc gác từ một câu của chương "Tề Vật Luận 齊物論" trong Nam Hoa Kinh 南華經 của Trang Tử 莊子 như sau :"Mao Tường, Li Cơ, nhân chi sở mỹ dã, ngư kiến chi thâm nhập, điểu kiến chi cao phi, mi lộc kiến chi quyết sậu. Tứ giả thục tri thiên hạ chi chính sắc tai. 毛嫱、驪姬,人之所美也,魚見之深入,鳥見之高飛,麋鹿見之决驟。四者孰知天下之正色哉". Có nghĩa : "Mao Tường và Li Cơ là người đẹp của loài người, cá thấy thì lặn sâu, chim thấy thì bay cao, hươu nai thấy thì chạy nhanh. Bốn loài đó làm sao biết được cái sắc đẹp chính trong thiên hạ nầy !".
TỀ VẬT LUẬN 齊物論 của Trang Tử trong Nam Hoa Kinh 南華經 với chủ đề chính là "VẠN VẬT TỀ NHẤT 萬物齊一". Có nghĩa : Muôn loài muôn vật đều ngang bằng như nhau; Mỗi loài mỗi vật đều có tốt xấu ưu khuyết như nhau... Nên câu nói trên có nghĩa : Mao Tường và Li Cơ là người đẹp của loài người, chớ đối với cá thì cá đâu có biết được cái đẹp của con người đâu; nên mặc dù thấy người đẹp cá vẫn dửng dưng bơi lội và lặn sâu xuống nước, chớ không bị sắc đẹp của con người lôi cuốn. Chim cũng thế, vì không bị cuốn hút bởi sắc đẹp của con người, nên mới lạnh lùng vổ cánh bay cao. Hươu nai cũng không thấy được vẻ đẹp của giai nhân, nên khi thấy bóng người là nhanh chân bỏ chạy !

Mao Tường

Câu nói của Trang Tử là : "Khi Mao Tường (là ái cơ của Việt Vương) và Li Cơ (là sủng phi của Tấn Hiến Công). Khi hai người đẹp nầy xuất hiện thì cá lặn sâu, chim bay cao và hươu nai chạy mất, vì bốn loài vật đó không biết được cái sắc đẹp của con người". Nhưng quảng đại quần chúng và các giới văn nhân thi sĩ, kịch tác gia, tiểu thuyết gia... đời Nguyên, Minh, Thanh sau nầy thì hiểu ngược lại. Họ cho là "Cá lặn, Chim bay, Hươu chạy" là do thấy người đẹp. Câu "Ngư kiến chi thâm nhập, Điểu kiến chi cao phi 魚見之深入,鳥見之高飛" được sửa và nói gọn lại thành "Trầm Ngư Lạc Nhạn 沉魚落雁" dùng để diễn tả cho thích hợp với hai người đẹp Tây Thi và Vương Chiêu Quân mà thôi.

Còn điển cố BẾ NGUYỆT 閉月 có xuất xứ từ bài《Lạc Thần Phú 洛神賦》của Tào Thực 曹植, tự là Tử Kiến 子建, con trai thứ của Tào Tháo. Ba cha con họ Tào được xếp ngang hàng với Kiến An Thất Tử 建安七子 (Bảy văn tài nổi tiếng thời Kiến An) được Tạ Linh Vận 謝靈運 thời Lục Triều tôn xưng là "Tài Cao Bát Đấu 才高八斗". Trong bài Lạc Thần Phú 洛神賦, khi tả sự xuất hiện của nữ thần xinh đẹp là Lạc Thần, Tào Tử Kiến đã hạ câu :
髣髴兮如輕雲之蔽月, Phưởng phất hề như khinh vân chi TẾ NGUYỆT,
飄颻兮若流風之回雪。 Phiêu diêu hề nhược lưu phong chi hồi tuyết.
Có nghĩa :
- Phảng phất như có làn mây nhẹ che phủ lấy vầng trăng,
- Phơi phới như có làn gió thổi mang tuyết trắng trở về.

Trăng bị che mờ đi vì sắc đẹp rực rỡ của nữ thần xinh đẹp. Sau được hiểu là vì sắc đẹp lộng lẫy của nữ thần làm cho trăng cảm thấy thẹn thùa mà trốn vào trong mây. TẾ NGUYỆT 蔽月 là Trăng bị mây che phủ; còn BẾ NGUYỆT 閉月 là vầng trăng bị đóng lại. Từ kép "Tế Bế 蔽閉" có nghĩa là Che Khuất. Điển cố nầy thường dùng để chỉ người đẹp thời đầu Tam Quốc là Điêu Thuyền.

Lạc Thần Phú

Về điển cố TU HOA 羞花 thì có xuất xứ từ bài thơ cổ phong TÂY THI của Thi Tiên Lý Bạch đời Thịnh Đường với bốn câu mở đầu bài thơ như sau:

西施越溪女, Tây Thi Việt khê nữ,
出自苎萝山。 Xuất tự Trữ La San.
秀色掩今古, Tú sắc yểm kim cổ,
荷花羞玉颜。 HÀ HOA TU NGỌC NHAN!...

Có nghĩa:
Tây Thi gái đất Việt Khê,
Trữ La Thôn đó đi về hôm mai.
Sắc đẹp che lắp xưa nay,
Hoa sen cũng thẹn mặt mày hơn hoa.

"荷花羞玉颜 HÀ HOA TU NGỌC NHAN" là Hoa sen cũng phải then thùa trước vẻ mặt đẹp như ngọc của Tây Thi. Nên điển cố TU HOA cũng dùng để chỉ người đẹp Tây Thi, nhưng song song với việc ca ngợi sắc đẹp của Tây Thi thì Thi Tiên Lý Bạch trong ba bài Thanh Bình Điệu cũng ca ngợi về sắc đẹp của Dương Qúy Phi bằng câu :"Danh hoa khuynh quốc lưỡng tương hoan 名花傾國两相歡", là "Hoa Mẫu đơn nổi tiếng và người đẹp khuynh quốc khuynh thành đều cùng vui với nhau". Vì Tây Thi đã có từ "Trầm Ngư" để diễn tả rồi, nên Từ TU HOA thường được dùng để chỉ sắc đẹp của Dương Qúy Phi là vì thế.

Hà hoa tu ngọc nhan

Nhắc đến văn học và thi ca Trung Hoa, ta hay nghe câu "Đường Thi, Tống Từ, Nguyên Khúc, Minh Thanh Tiểu Thuyết. Có nghĩa : Đời Đường thì nổi tiếng về THƠ; đời Tống thì nổi tiếng về TỪ; đời Nguyên thì nổi tiếng về các CA KHÚC, HÍ KHÚC (các kịch bản ca hát trên sân khấu); đời Minh đời Thanh thì nổi tiếng về Tiểu thuyết. Nên nhóm từ "TRẦM NGƯ, LẠC NHẠN, BẾ NGUYỆT, TU HOA" là do các kịch tác gia, hí kịch gia cuối đời Tống đầu đời Nguyên... đưa vào sử dụng trong một vở Nam kịch có tên là "Hoạn môn tử đệ thác lập thân 宦門子弟錯立身" với câu :"Khả thán nễ trầm ngư lạc nhạn chi dung, bế nguyệt tu hoa chi mạo... 可嘆你沉魚落雁之容,閉月羞花之貌...”. Có nghĩa :"Đáng thương thay cho nàng có dung nhan chim sa cá lặn, có nhan sắc nguyệt thẹn hoa nhường..." Từ đó về sau, nhóm từ "TRẦM NGƯ, LẠC NHẠN, BẾ NGUYỆT, TU HOA" được hình thành và thường xuyên xuất hiện trong các Truyện truyền kỳ, Hí kịch, Tiểu thuyết... và vì muốn phong phú thêm cho các tình tiết và các kịch bản được hấp dẫn hơn, nên mới nương theo chiều dài của dòng lịch sử mà tìm ra các người đẹp Tây Thi, Vương Chiêu Quân, Điêu Thuyền và Dương Qúy Phi để ghép đôi vào với cách nói trên. Cho đến đời Thanh và mãi cho đến hiện nay, hễ nhắc đến Tứ Đại Mỹ Nhân là người ta sẽ nghĩ ngay đến : Tây Thi TRẦM NGƯ, Vương Chiêu Quân LẠC NHẠN, Điêu Thuyền BẾ NGUYỆT và Dương Qúy Phi TU HOA.

Nếu truy nguyên thì ta sẽ thấy rằng câu "Ngư kiến chi Thâm nhập 魚見之深入" là "Cá thấy thì lặn sâu xuống" là câu dùng để chỉ người đẹp Mao Tường, ái cơ của Việt Vương thời Tiền Chiến Quốc, và Li Cơ sủng phi của Tấn Hiến Công khoảng Thế kỷ thứ 8 trước Công nguyên; được đem gán cho Tây Thi là người đẹp của Trữ La Thôn thời Hậu Chiến Quốc, khoảng thế kỷ thứ 5 trước Công Nguyên, cách nhau khoảng ba trăm năm. Vì Tây Thi thường giặt lụa bên bờ khe, cá thấy nàng đẹp qúa nên không bơi nổi mà chìm sâu xuống nước, nên mới đổi câu "Ngư kiến chi Thâm nhập" thành TRẦM NGƯ 沉魚. Rồi vào khoảng năm trăm năm sau đó, vào thời Hán Nguyên Đế (76-33 trước CN) Khi người đẹp Vương Chiêu Quân được tuyển chọn để đi cống Hồ. Khi ra khỏi ải Nhạn Môn Quan, thấy gió thu hiu hắt trên sa mạc mênh mông khiến cho nàng xúc cảnh sinh tình mà gãy nên khúc tì bà bi thương, làm cho các con chim nhạn đang bay về Nam để tránh lạnh không bay nổi, có một con sa xuống trước đầu ngựa. Các tùy tùng mới kháo nhau về sắc đẹp của nàng và đổi câu "Điểu kiến chi cao phi 鳥見之高飛" thành LẠC NHẠN 落雁. Như hai câu thơ của Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều tả về sắc đẹp của nàng cung phi tài hoa là:

Chìm đáy nước cá lờ đờ lặn,
Lửng da trời nhạn ngẩn ngơ sa!

Trầm ngư Lạc nhạn

Còn Điêu Thuyền là người đẹp được hư cấu, không có thật trong chính sử. Các kịch tác gia đời nhà Nguyên dựa theo truyền thuyết dân gian mà hư cấu nên hình tượng của người đẹp Điêu Thuyền, lại được La Quán Trung một tiểu thuyết gia tài hoa thêm thắt chi tiết khúc chiết rồi đưa vào trong truyện "Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa" cho làm nghĩa nữ của quan Tư Đồ Vương Doãn. Vì Điêu Thuyền hay bái nguyệt, thích cúng trăng ban đêm, mà trăng thì thường hay bị mây che, cho nên mới kháo nhau là trăng vì xấu hổ trước người đẹp Điêu Thuyền nên mới lẫn vào trong mây để giấu mặt. Vì vậy mà dùng từ TẾ NGUYỆT 蔽月 trong Lạc Thần Phú của Tào Thực để chỉ vẻ đẹp của Điêu Thuyền như là Thần nữ Lạc Thần vậy. Và vì âm TẾ 蔽 và âm BẾ 閉 trong tiếng Quan Thoại phát âm gần như nhau. Trong dân gian lại thường dùng từ BẾ hơn là TẾ, nên mới có từ BẾ NGUYỆT 閉月 được dùng riêng để chỉ cho người đẹp thích bái nguyệt nầy.

Về từ TU HOA 羞花, ngoài thơ của Thi Tiên Lý Bạch ra, dân gian còn có truyền thuyết là : Khi được tuyển chọn vào cung cấm, mặc dù có sắc đẹp hơn người, nhưng Dương Ngọc Hoàn vẫn chưa được nhà vua biết đến. Một hôm đang cùng các cung nhân dạo chơi trong vườn thượng uyển, trông thấy các loài hoa muôn hồng ngàn tía đang nở rộ, Dương Ngọc Hoàn xúc cảnh sinh tình cảm thương cho thân phận của mình, không biết ngày mai sẽ ra sao mà âm thầm rơi lệ, rồi ngồi xuống bên đám cỏ dại đưa tay mân mê những chùm hoa hường đang kheo sắc. Không ngờ đó là bụi Hàm Tu Thảo 含羞草 (Hoa Mắc Cở), nên cả lá hoa đều rủ cả xuống như thẹn thùa mắc cở. Các cung nhân khác trông thấy đều rất ngạc nhiên mà truyền tụng nhau Dương Ngọc Hoàn đẹp đến đổi hoa trông thấy nàng thì đều hổ ngươi mà rủ cả xuống. Đường Minh Hoàng nghe tiếng bèn triệu kiến và ngất ngây mê mệt trước sắc đẹp của nàng, nên chẳng bao lâu sau thì trong ngoài cung đều kháo nhau về Dương Qúy Phi có sắc đẹp TU HOA 羞花.

Bế Nguyệt Tu Hoa

Từ những câu truyện trên, cho ta thấy tám chữ "TRẦM NGƯ, LẠC NHẠN, BẾ NGUYỆT, TU HOA" mặc dù dùng để chỉ Tứ Đại Mỹ Nhân, nhưng đều là "Râu bà nọ cắm càm bà kia" chả ăn đâu vào đâu cả, thậm chí TỪ và NGƯỜI đều cách nhau đến mấy trăm năm, có khi đến hơn cả ngàn năm. Như Điêu Thuyền là nhân vật được hư cấu vào đời nhà Nguyên (1271-1368) nhưng từ BẾ NGUYỆT có xuất xứ từ thời Kiến An nhà Hán (132-167). Từ TU HOA xuất xứ từ câu thơ HÀ HOA TU NGỌC NHAN 荷花羞玉颜 của Thi Tiên Lý Bạch chỉ Tây Thi, nhưng lại dùng để chỉ Dương Qúy Phi. Từ TRẦM NGƯ chỉ cá dửng dưng lặn sâu xuống nước khi Mao Tường và Li Cơ xuất hiện, thì lại được dùng để tả sắc đẹp của Tây Thi. Chim bay cao thì được nói thành LẠC NHẠN để chỉ Vương Chiêu Quân khi ra cửa ải Nhạn Môn Quan; Mây che khuất vầng trăng khi Điêu Thuyền cúng trăng thì gọi là BẾ NGUYỆT...

Những điều phiếm luận lan man phía trên cho ta thấy rằng, cái TẬP QUÁN NGÔN NGỮ của quần chúng nhân dân NÓ mạnh biết chừng nào ! Điều gì đó cứ được lặp đi lặp lại mãi một thời gian dài, thì dù đó là điều sai trái cũng trở thành đúng đắn, vì đều được mọi người chấp nhận và xem đó như là một sự thật hiển nhiên. Từ một câu nói trong "Tề Vật Luận" của Trang Tử với ý "Vạn vật tề nhất" chớ không có ý ca ngợi sắc đẹp gì cả, lại diễn tiến một cách tích cực trong dân gian và trong giới kịch nghệ để trở thành câu nói mang biểu tượng của "Tứ Đại Mỹ Nhân Trung Hoa" qua các thời đại và mãi cho đến hiện nay; hễ nhắc đến "TRẦM NGƯ, LẠC NHẠN, BẾ NGUYỆT, TU HOA" là giới văn học biết ngay đó là Tứ Đại Mỹ Nhân : Tây Thi, Vương Chiêu Quân, Điêu Thuyền và Dương Qúy Phi với sắc đẹp Cá lặn, Chim sa, Nguyệt thẹn, Hoa nhường!

杜紹德
Đỗ Chiêu Đức

Mùa Thu Đi Thăm Ngoại Ô


Sau những ngày nắng hè oi bức, mùa thu mang đến sự mát mẻ dễ chịu cả đêm lẫn ngày. Ra đường phải mặc thêm áo khoác nhẹ, choàng cái khăn quanh cổ. Năm nay đặc biệt thời tiết thay đổi. Vùng Hoa Thịnh Đốn mưa nắng bất thường. Mưa liên miên mấy hôm liền dù không lớn nhưng trời âm u, ẩm ướt, không mấy khi có nắng cả ngày. Tuy nhiên nhờ có mưa, các sân cỏ vàng hoe mấy tháng hè vì thiếu nước nay xanh tươi trở lại. Hoa cúc, trồng từ những năm trước, ra hoa rực rỡ màu sắc. Mấy cây cà, cây ớt vẫn còn tươi tốt chưa bị ảnh hưởng thời tiết se lạnh mùa thu. Lá cây trên cành vẫn còn xanh tuy đã vào tháng 10. Thấy thời tiết tương đối dễ chịu nên ngày cuối tuần, con gái Vân rủ Mẹ đi thăm nhà nghỉ mát của người bạn ở ngoại ô Maryland trên hòn đảo nhỏ, cách nhà khoảng 90 phút lái xe.

Hôm ấy trời đẹp, không mưa, mấy mẹ con rời nhà khoảng 9 giờ. Xe chạy ngang qua các con đường trong thành phố nhà san sát, cao ốc chi chít cái nọ gần cái kia, những cầu vượt ngoằn ngèo trong các khoảng đường xe đông đúc. Cuối tuần nhưng vẫn nhiều xe qua lại tuy có vắng hơn ngày thường chút ít. Khoảng 40 phút sau, ra ngoại ô, xe bớt dần dần. Hai bên đường xe chạy khi là những hàng cây xanh, có phố xá nhà cửa nhưng thưa thớt. Xa hơn nữa phần lớn là đồng ruộng xanh um, nhưng có khu lá vàng như ruộng bắp đến mùa thu hoạch. Có những nhà nho nhỏ đơn sơ cất rải rác trên các cánh đồng bát ngát. Có ruộng trồng toàn bắp, đậu hoặc các loại hoa màu khác. Có thửa ruộng trồng toàn hoa bên cạnh các nhà ở vệ đường. Tuy nhỏ hơn ruộng bắp nhưng cũng khá rộng. Hoa hướng dương ở các nursery bán chậu nhỏ (khoảng 15 cm) 10$, chậu lớn 15$ hay 20$ một chậu. Nơi này nhiều vô số, có lẽ họ trồng để làm dầu ăn nếu hoa quá lứa, người mua không tiêu thụ hết? Ngoài ra còn có khu vườn trồng toàn hoa Coneflower, màu vàng, màu hồng hay tím rất đẹp. Có lẽ họ trồng để bỏ mối cho các siêu thị và các nursery. Tuy nhiên nếu mùa thu họ không bán hết, cuối tháng 10 hoa sẽ tàn, phải cày lên vứt bỏ, thật tội nghiệp cho người trồng hoa

Lúc xe chạy ngang qua ruộng bắp, Vân thấy người ta đang gặt bắp bằng máy. Cái máy khổng lồ bề ngang có lẽ gần 3 mét do một người lái, di chuyển từ từ trên ruộng bắp. Máy đến đâu ruộng bắp trống trơn, nhẵn nhụi đến đó. Những cây bắp ngay hàng thẳng lối bị máy nuốt mất tiêu. Con rể Vân cho biết máy không những cắt cây bắp, nhặt trái bắp ra mà còn tự động chọn bắp to, nhỏ riêng ra theo từng loại. Nghe như chuyện phong thần, không thể tin đươc. Vân đã thấy máy ủi, máy cày nhưng máy nhặt bắp mới thấy lần đầu. Tưởng tượng vào mùa thu hoạch, người chủ phải tìm công nhân đi hái bắp. Bao nhiêu ngày và bao nhiêu nhân công mới hái xong ruộng bắp? Kế đến còn chia loại ra lớn nhỏ nếu muốn. Ngoài ra còn phải đốn, thu dọn những thân cây bắp khô còn lại để có thể làm mùa mới khi đông tàn xuân đến…

Trên đường đến nhà nghỉ mát, Vân thấy 1 quầy nho nhỏ, có nóc che, bán nông phẩm như cà chua, dưa hấu, rau, đậu hoe (green bean). Dưa leo, cantaloupe, bí đỏ, táo, mận bắp… rẻ hơn các siêu thi ở Virginia. Thí dụ quả dưa hấu to bán 3$ trong khi siêu Virginia bán từ 5$ - 8$ một quả. Bắp rất ngọt và rẻ. Họ bán nhiều loại hoa trong chậu nhỏ để mua về trồng hay treo lên để ngắm cũng được: hoa cúc nhiều lắm (đủ màu, chậu to, chậu bé), impatient, petunia, hydrangia, ớt, cà chua… giá rẻ có khi bằng 1/2 giá so với siêu thị VA. Cũng có hoa cắt sẵn ngâm trong nước. Đặc biệt là không có người bán. Họ để giá sẵn trên mỗi loại hàng, nơi đựng bao và cái cọc chôn xuống đất, phía trên là hộp dựng tiền hay ngân phiếu có khóa. Người mua lai rai, kẻ đến người đi. Vân đến nơi này mấy lần, quầy hàng vẫn còn với nông phẩm tươi ngon. Vân nghĩ họ không mất tiền nên quầy hàng mới tồn tại, người chủ tiếp tục tin tưởng người mua lương thiện không lấp cắp nông phẩm của mình.


LỄ HỘi MÙA THU (Fall Festival)

Lần đi này Vân thấy nơi đó có Fall Festival. Con đường nhỏ từ ngoài mặt lộ đi vào khu festival được dọn dẹp, rãi đá nhỏ sạch sẽ. Nhiều nông sản hoa quả. Họ bán thêm các loại nước trái cây: nước táo, mật ong, nước cam, các loại mứt, … Bí đỏ lớn nhỏ nhiều lắm. Có nhiều trái bắp khô và tươi. Những cây bắp khô queo được bó lại gọn gàng. Mỗi bó có 3 cây bắp, giá 6$. Lại có hình các bộ xương khô, đầu lâu… chuẩn bị cho ngày lễ “Ma Quỷ”(Hallowen) vào cuối tháng. Có nơi cho trẻ con vui đùa: những cái đu, nơi trốn tìm, những bánh xe lớn nhỏ, màu mè xanh đỏ xếp cạnh nhau cho các em leo trèo, những bàn ghế thấp cho khách ngồi giải khát… Mấy người an ninh mặc sắc phục đi tới lui và nhân viên có huy hiệu trước ngực hướng dẫn nơi đậu xe. Bãi đậu xe khá đông. Nếu đến để chụp hình hay mua nông phẩm thì khỏi mua vé. Ai muốn tham dự các trò chơi phải mua vé nhưng Vân không biết bao nhiêu tiền 1 vé. Cô hướng dẫn cho biết sau 3 giờ chiều có nhiều trò chơi cho trẻ con và người lớn…

Tuy là ngọai ô nhưng cũng có khu buôn bán nhỏ, nhà thuốc, tiệm bán thức ăn nhanh, nhà hàng Tàu, trạm xăng nằm dọc theo con đường. Nhà thờ khang trang, trường học, khách sạn, rải rác trên đường đến nhà nghỉ mát.

COBB ISLAND


Xe chúng tôi chạy qua cây cầu khá dài nối đất liền và đảo Cobb Island ở sông Potomac thuộc tiểu bang Maryland. Cái đảo này nhỏ khoảng hơn 1000 dân cư. Trước khi đến cầu có nhà hàng bán hải sản (seafood restaurant) khá rộng nằm cạnh bờ sông.
Dưới bến rất nhiều cầu tàu và tàu nhỏ. Có lẽ nơi đây họ cho thuê tàu chăng? Nhiều tàu nhỏ đậu trên bờ, trên khoảng đất rộng cạnh nhà hàng. Con gái cô bạn cho biết cô thường đến đó mua cua luộc sẵn mang về nhà ăn thoải mái hơn nhưng phải điện thoại trước cho nhà hàng biết. Trên đường vào đảo cây cối xanh um râm rạp. Nhà bưu điện, trạm chữa lửa, siêu thị nho nhỏ nằm gần cầu. Trên đảo giống như thôn quê Việt Nam. Nhà nào cũng có sân trồng cây kiểng lu bù, mặt tiền quay ra đường, phía sau là nước. Có nhà nuôi gà thả chạy loanh quanh ngoài sân. Gần sáng nghe tiếng gà gáy. Nhà nào sân quay mặt ra sông là có cây cầu dài từ bờ cỏ ra mặt nước. Cuối cầu, chủ nhà làm cái sân gỗ rộng đủ chứa cây dù, cái băng gỗ hay mấy cái ghế để họ câu cá hay ngắm trời, mây nước. Cái thuyền nhỏ chừng 2 người ngồi, để bên cạnh sân gỗ trên cái bệ. Khi nào muốn cho thuyền lên hay xuống mặt nước, họ chỉ bấm cái nút trên thành cầu, cái bệ sẽ di chuyển theo ý người điều khiển. Vân nhà quê nên thấy lạ và phục sự văn minh, tiện nghi xứ Cờ Hoa. 

Trên đảo có 3 chủ nhà người Việt. Hai người mua nhà hơn 10 năm, người thứ ba mới mua được 2 năm thôi. Thường họ chỉ đến đó vào những ngày cuối tuần hay tháng hè. Trên đảo lúc hoàng hôn thì đẹp khi ánh nắng chiều phản chiếu trên mặt nước. Hàng ngày nhin ra mặt hồ mênh mông, phẳng lặng, thỉnh thoảng có vài tàu nhỏ qua lại hay thuyền đi câu cua, câu cá. Mùa hè có trò lướt thuyền (water skiing) trên nước thì vui vui một chút. Ngoài ra thật vắng và buồn nhưng những người trẻ tuổi có vẻ thích nơi này. Tuy đảo nhỏ nhưng có nơi không nhìn thấy bên kia bờ đối diện, mênh mông. Vân nghĩ, có lẽ các cô cậu sinh ra nơi thành phố, chưa từng sống ở thôn quê mới mua nhà nơi vắng vẻ như thế. Lâu lâu ra ngôi nhà ngoại ô một lần, họ phải dọn dẹp cây kiểng cho gọn gàng, trồng thêm hay bỏ bớt những cây cỏ xấu mọc không ngay hàng thẳng lối, bận biu cả buổi. Người cắt cỏ không có trách nhiệm với bồn hoa. Ngoài ra còn chăm sóc các vật dụng trong nhà. Ông hàng xóm, bạn con gái Vân cho biết vì lâu lâu mới đến nhà đảo một lần nên chuột cắn hư dây điện. Ông phải gọi thợ đến sửa tốn một số tiền.

Vân cầu chúc đồng bào quê nhà như hải ngoại được bình an hạnh phúc; các nạn nhân bão lụt sớm được giúp đỡ để ổn định đời sống; con em được đến trường; đất nước Việt Nam ngày càng văn minh tiến bộ như xứ Cờ Hoa.

Ngọc Hạnh
Mùa thu, năm 2024

Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2024