Thứ Tư, 27 tháng 4, 2022

Con Thuyền Giấy -Sáng Tác : Trần Văn Khang (Khanh Phương) - TB: Nhạc Sĩ Nguyễn Văn Nam & Anh Thư


Sáng Tác: Trần Văn Khang (Khanh Phương)
TB: Nhạc Sĩ Nguyễn Văn Nam & Anh Thư

Về Tháp Mười



Mênh mông bát ngát lúa xanh đồng
Pha lẫn đầm sen những mảng bông
Sắc trắng cánh cò bay gợn nắng
Trời cao mây lửng lựng từng không

Hương tràm thoang thoảng luồn trong gió
Khói quyện hoàng hôn chạm tấc lòng
Ra rả đầu giồng con quốc goi
Tình riêng gởi gắm đất sen hồng.


Bằng Bùi Nguyên

Sau Một Đêm

  

Sau một đêm thức dậy
Biết một ngày đã qua
Sau một đêm ngủ mãi
Là một đời biệt xa

Sáng nay em thức sớm
Nhớ anh ở đầu sông
Em đang ven biển lớn
Cuối giấc hẹn phiêu bồng

Ngày xưa, anh thần tượng
Của em và của người
Bây giờ còn âm hưởng
Trên môi, thắm nụ cười

Nắng che vàng bóng hạc
Nơi bầu trời biếc xanh
Tình ơi, bay tản mát
Em thả về phương anh...

Cao Mỵ Nhân

Mong Ngày Về


Một ngày tạm biệt quê hương
Tìm đường ra biển định phương đến bờ
Hành trình vất vả không ngờ
Bao nhiêu gian khổ đang chờ đợi ta
Ra đi từ biệt Mẹ Cha
Ngày về quê cũ thiết tha một đời
Những mong trở lại một thời
Gia đình êm ấm cho vơi nỗi sầu
Thời gian thấm thoát đã lâu
Còn đây dĩ vãng khắc sâu trong lòng
Bôn ba xuôi ngược hằng mong
Ngày về đất mẹ non sông thái bình

Huỳnh Phương Trạch

Lâm Giang Tiên 臨江仙 – Án Kỷ Đạo



臨江仙 - 晏幾道 Lâm Giang Tiên – Án Kỷ Đạo


淡水三年歡意,     Đạm thủy tam niên hoan ý,
危弦幾夜離情。     Nguy huyền kỷ dạ ly tình.
曉霜紅葉舞歸程。 Hiểu sương hồng diệp vũ quy trình.
客情今古道,         Khách tình kim cổ đạo,
秋夢短長亭。         Thu mộng đoản trường đình.

淥酒尊前清淚,     Lục tửu tôn tiền thanh lệ,
陽關疊里離聲。     Dương quan điệp lý ly thanh.
少陵詩思舊才名。 Thiếu Lăng thi tứ cựu tài danh.
雲鴻相約處,         Vân hồng tương ước xứ,
煙霧九重城。         Yên vụ cửu trùng thành.

Chú Thích
1 Lâm giang tiên 臨江仙: tên từ bài, gồm 58 chữ, 2 đoạn, mỗi đoạn 3 bình vận. Cách luật của Án Kỷ Đạo:

X T B B X T cú
X B X T B B vận
X B B T T B B vận
T B B T T cú
X T T B B vận

X T X B X T cú
B B X T B B vận
X B B T T B B vận
X B X T T cú
X T T B B vận

B: bình thanh; T: trắc thanh; X: bất luận; cú: hết câu; vận: vần

2 Đạm thủy 淡水: mượn chữ trong sách Trang Tử 莊子: “Thả quân tử chi giao đạm nhược thủy且君子之交淡若水: người quân tử giao thiệp nhạt như nước lã” (không vì thế lợi mà giao thiệp).
3 Nguy huyền 危弦 = cấp huyền 急弦: dây đàn thật căng, cho âm thanh cao, ám chỉ tấu âm nhạc.
4 Quy trình 歸程: đường về.
5 Kim cổ đạo今古道 = thiên cổ đồng khái千古同慨: người từ xưa đến nay đều có cùng một cảm khái.
6 Đoản trường đình 短長亭 = đoản đình và trường đình: những căn nhà làm bên vệ đường đẻ hành nhân nghỉ ngơi, cứ 10 dặm có 1 trường đình và 5 dặm có 1 đoản đình. Câu này mượn dùng để chỉ hành trình.
7 Lục tửu 淥酒: rượu ngon.
8 Tôn尊 = tôn 樽: chén uống rượu.
9 Thanh lệ 清淚: giọt nước mắt trong trẻo.
10 Dương quan điệp 陽關叠 = Dương quan khúc 陽關曲: tên bài hát, còn gọi là Vị thành khúc渭城曲, hay Dương quan tam điêp 陽關三疊, dùng để hát khi đưa tiễn người đi xa.
11 Ly thanh 離聲: những lời ly biệt.
12 Thiếu Lăng 少陵: tức nhà thơ Đỗ Phủ 杜甫.
13 Vân Hồng 雲鴻: tên ca nữ. Tiểu Vân小雲 và Tiểu Hồng 小鴻 trong nhà củaThẩm Liêm Thúc 沈廉叔và Trần Quân Long 陳君龍, bạn của Án Kỷ Đạo.
14 Tương ước xứ 相約處: nơi hẹn hò.
15 Yên vụ 煙霧: sương khói.
16 Cửu trùng thành 九重城: nơi vua ở, ám chỉ kinh thành.

Dịch Nghĩa

Như người quân tử giao hảo với nhau không vì thế lợi trong 3 năm rất hoan ý,
Trong mấy đêm tấu nhạc tỏ tình cảm khi ly biệt.
Sáng sớm lúc sương phủ và lá hồng bay trên không là lúc lên đường về.
Tình cảm tiễn khách như thế này thì từ xưa đến nay đều cảm khái, tán tụng.
Trong cuộc hành trình giữa lúc mùa thu tới này tôi sẽ luôn mộng (đến những cái tốt đẹp vừa qua)

Trước chén rượu ngon tiễn hành, những giọt lệ trong trẻo rơi xuống,
Trong bài hát dương quan tam điệp là những lời tiễn hành phân ly.
(Rất ngưỡng mộ) Đỗ Phủ là nhà thơ tài danh xưa đã ký thác tâm tư vào thơ phú.
Nơi hẹn hò sẽ gặp lại Tiểu Vân và Tiểu Hồng,
Là kinh thành đầy sương khói.

Phỏng Dịch

Lâm Giang Tiên - Tiễn Biệt


Quân tử ba năm giao hảo,
Mấy đêm đàn hát ly tình.
Lá hồng sương sớm tiễn đăng trình.
Cổ kim thường đãi khách,
Thu mộng những điềm lành.

Trước chén rượu ngon rơi lệ,
Dương Quan đưa tiễn sầu quanh.
Tài thơ xưa Đỗ Phủ vang danh.
Vân, Hồng nơi hẹn ước,
Sương khói phủ kinh thành.


HHD 
2-2020
***
Bản Dịch 

Lâm Giang Tiên


1-

Nước nhạt ba năm vui vẻ
Tấu nhạc bao đêm ly tình
Sương mai, lá đỏ lúc đăng trình
Tiễn khách xưa nay vậy
Mộng thu dài ngắn đình!

Trước ly rượu quý lệ quanh
Dương Quan lời điệp tiễn hành
Thiếu lăng thơ phú bậc tài danh
Vân hồng hò hẹn xứ
Sương khói phủ kinh thành!

2-

Ba năm nước nhạt cũng đành
Bao đêm tấu nhạc cùng anh ly tình
Sương mai lá đỏ đăng trình
Xưa nay tiễn khách, sầu đình mộng thu

Trước ly rượu quý lệ ru
Đương Quan tam điệp lời đưa tiễn người
Thiếu Lăng thơ phú một thời
Vân Hồng hò hẹn khói phơi kinh thành!


Lộc Bắc
Dec20


Tâm Tư Người Chiến Sĩ( nguyễn phan ngọc an) - The Heart Of A Sodier(Hương Cau Cao Tân)



Tâm Tư Người Chiến Sĩ

Tôi quý trọng anh như bao người lính khác
Bởi giữa căm hờn anh vẫn sống hiên ngang
Máu đổ xương rơi, bầu trời Nam tan tác
Bình địa phủ tràn non nước một màu tang

Tôi trân trọng những tấm lòng vì tổ quốc
Ðã nằm yên nơi lòng đất quê hương
Chiến sĩ vô danh một đời bất khuất
Xác thân vùi quên lãng giữa đau thương!

Chúng ta được gì trong cuộc tương tàn
Nồi da xáo thịt bẽ bàng từng cơn
Hơn bốn mươi năm tha hương đất khách
Nhìn trong mắt người u uẩn nào hơn …

Mùa xuân đến chiến binh ngồi lặng lẽ
Ðếm gian nan trên mái tóc bạc màu
Tự thâm tâm niềm đau đang vọng khẻ
Ðã hết rồi … xuân đến chỉ thêm sầu!

Trời mùa hạ mang mang niềm thống hận
Tháng tư xưa… người chiến sĩ gục đầu
Thảm cảnh xưa xoáy mòn trong vô tận
Thương phận lạc loài cơn lốc bể dâu

Rồi thu đến lá vàng rơi lả tả
Ngập biển trời nỗi buồn đến thiên thu
Mắt mờ lệ xuyên vời dòng biển cả
Thấy gì đâu … trùng điệp khói sương mù!

Tiết đông phong cho lòng thêm giá lạnh
Biết ngày nào thực hiện giấc đoàn viên
Thời gian trôi giết mòn đời bất hạnh
Lớp lớp rồi chiến sĩ đã nằm yên!

Tôi gửi các anh bài thơ từ tim óc
Cùng ly hương cùng cảm nhận niềm đau
Tôi quý các anh một lòng vì tổ quốc
Hãy chung mơ ngày hạnh phúc bên nhau …


nguyễn phan ngọc an
California 2021
***
Bài Dịch:

The Heart Of A Sodier

I have respected you as I have any other soldier
For amid the resentment and hate you have been living proudly ever
Amid the spilled blood and the fallen bones as the Southern sky shattered
While the earth made low and the country is with the mourning air covered
I respectfully consider the hearts devoted to the love for the fatherland
Of those who have been laid in peace in the heart of the homeland
Of those anonymous fighters who have lived indomitable lives
And whose corpses are buried forgotten in suffering and under open sky!
What have we gained after an internecine war in the home country
Only just to feel awkward about the slaughters among brothers periodically
Spending more than forty years in diaspora in strangers’ land
Looking deep into one’s eyes what spleenful feelings could be more than
When spring comes the old soldier sits quietly in the shade
And counts the miserable hardship shown on his hair the colour has faded
Listening to the pain deep in his heart which is murmuring quietly
It is finished and over... as spring could only bring more miseries!
The summer sky is faintly carrying back the resentful agony
Of that old April... when the warrior had to surrender to fate painfully
The old tragic scene has been grinding the pain into the mind endlessly
Pity the wandering life in the ocean-mulberry field transforming of destiny.

And when autumn comes with brown leaves falling loosely here
One can feel a sky full of sadness that prolongs for thousands of years
The tearful eyes try to look through the vast immense oceans over
Only to see nothing... just the dew smoke in layer by layer!
The wintery weather comes to make the heart feel more of the freezing
And the wondering of the uncertainty of the day of homecoming
Time is slowly and gradually killing a life of unlucky destiny
One by one the warriors have passed away and lay down quietly!
I am sending to you a poem from my heart and my mind
To empathize with you the same pain that is so difficult to describe
I respect and adore you for your love and devotion to the motherland ever
So let’s dream of the day of happiness for everyone together...

Hương Cau Cao Tân
21 December, 2021, in British Columbia, Canada


Số Sát Phu


Tuổi nào cũng có buồn vui của tuổi,
Người tuổi Dần thì có tội tình gì !,
Mà người đời gọi họ “Số sát phu”,
Cầm tinh con Cọp sao mà khổ thế !!!

Hiền Lương và Phong cùng ngồi trên chiếc ghế xích đu trong vườn bên cạnh những chậu hoa đủ loại, có hoa màu đỏ, màu tím, màu vàng v..v. và trên đầu họ là giàn hoa TiGon leo buông xuống những chùm hoa màu đỏ hồng thật đẹp.

Cảnh vườn yên tĩnh chìm trong hoa lá, nơi đây là chỗ từng chứng kiến những lời yêu lời nhớ của hai người, lần nào đến nhà thăm Hiền Lương, Phong đều thích theo nàng ra vườn.
Chắc đã dự định từ trước Phong cầm bàn tay người yêu ấp ủ và nghiêm trang nói:
- Anh có được phép sẽ đeo chiếc nhẫn cưới vào tay em không?
Như một phản ứng tự nhiên Hiền Lương rụt vội bàn tay về:
- Anh làm em bất ngờ qúa…anh ngỏ lời đột ngột qúa…
- Anh đã từng chờ mong, em không chờ mong sao?, chúng mình sẽ cưới nhau nhé?
Hiền Lương đứng ngay dậy nét mặt nàng thoáng vẻ lo ngại và buồn buồn:
- Anh ơi…em ….chưa sẵn sàng…
Phong ngạc nhiên trước thái độ của nàng:
- Em sao thế? chẳng lẽ em không muốn tình yêu của chúng ta đi đến kết thúc tốt đẹp là hôn nhân à?
- Anh vội vàng qúa, anh biết gì về em chứ? Chúng ta chỉ mới quen và yêu nhau chưa đến một năm…

Phong mỉm cười kéo tay nàng ngồi xuống ghế:
- Tưởng gì, anh biết rất rõ rằng em là một cô gái xinh và hiền lành tử tế như cái tên của em. Thời gian dài ngắn không thành vấn đề, có những cặp yêu nhau tìm hiểu nhau cả mấy năm trời mới cưới mà vẫn đùng đùng chia tay y như họ mới quen nhau hôm qua và hôm nay phát giác ra là không hợp nhau.
- Mình khác họ khác anh ạ. Em…em chỉ muốn…. anh suy nghĩ kỹ…
Phong không hài lòng, trách móc:
- Bấy lâu em chưa thật lòng yêu thương anh sao?. Từ ngày yêu nhau chưa bao giờ anh nghe em nói xa nói gần nhắc nhở đến chuyện cưới hỏi..
Thất vọng và tự ái Phong đứng dậy bỏ ra về mặc cho Hiền Lương ngồi lại một mình với cõi lòng bối rối ngổn ngang,.
Nàng vẫn ngồi đây, không dám vào nhà sợ mẹ bắt gặp vẻ mặt buồn bã hoang mang của nàng mẹ lại buồn lây. Nhà chỉ có hai mẹ con buồn vui gì cũng chia hai.

Khi Phong ngỏ lời cầu hôn tâm trạng Hiền Lương vừa mừng vui cuống quýt vừa tràn ngập âu lo, điều mà nàng âu lo ấy trước sau gì cũng đến, thế mà nàng vẫn giật mình và không thể kềm chế được đã thốt nên lời làm cho Phong hờn giận.
Hiền Lương đã trải qua một cuộc tình cũng thương yêu thắm thiết như với Phong bây giờ.

Ngày ấy nàng vừa tốt nghiệp đại học còn Phú đang là kỹ sư, họ quen nhau sau một lần gặp gỡ và tình yêu đã nảy nở.
Khi Phú ngỏ lời muốn cưới Hiền Lương gia đình anh đã phản đối quyết liệt chỉ vì Hiền Lương tuổi Dần, có hai gò má cao. Mẹ Phú đã gay gắt và chì chiết phân tích cho con trai hiểu:
- Con gái đã tuổi Dần hai gò má lại cao, chữ “sát phu” hiện rõ trên khuôn mặt nó, con biết chưa?. Tóm lại là cô ta có số “sát phu” con mà lấy nó thì không vong mạng sớm cũng khổ cả đời.
Nhưng Phú đã quyết liệt, hết năn nỉ dịu ngọt đến dọa dẫm đủ điều, cuối cùng mẹ Phú cũng phải miễn cưỡng đồng ý. Hai bên đã định ngày làm đám hỏi.
Phú đã thành thật kể lại cho nàng nghe những điều ấy và cũng để chứng tỏ cho Hiền Lương biết là anh đã vì nàng mà tranh đấu với gia đình như thế nào.

Thế mà trước đám hỏi chỉ 1 ngày Phú đã tử nạn vì tai nạn xe cộ. Anh chở mẹ đi thăm một người họ hàng đang nằm bệnh viện, trên đường về một xe tải đã tông vào xe Phú, anh chết ngay tại hiện trường còn mẹ Phú thì may mắn chỉ bị thương nhẹ.
Ôi, cái tin đến với Hiền Lương thật khủng khiếp, nàng đã chuẩn bị đủ mọi thứ cho ngày đám hỏi với người mình yêu thương, váy áo, nữ trang, kiểu tóc.v..v..vậy mà tất cả đã biến thành ác mộng.
Càng đau đớn hơn khi Hiền Lương đến nhà quàn dự đám ma Phú thì bị mẹ Phú cấm cản thẳng tay, nét mặt bà đầy oán trách giận dữ:

- Cô không thể nhìn mặt nó, tuổi con tôi và tuổi cô không hợp nhau. Cô đừng theo ám nó nữa, hãy để giây phút ra đi của nó được thảnh thơi, cho nó được đầu thai kiếp khác không có bóng hình cô..
Hiền Lương chỉ biết nài nỉ:
- Cháu xin bác cho phép cháu nhìn mặt anh Phú và tiễn đưa anh lần cuối.
Mẹ Phú vẫn giữ nguyên thái độ:
- Con tôi chết vì “dính líu” đến cô, đến tuổi Dần của cô đấy, cô chưa vừa lòng sao?
Hiền Lương biết người mẹ đang đau đớn vì cái chết của con và bà không ưa gì nàng nên bà có thể nói lên những điều tàn nhẫn như thế hoặc hơn nữa.
Nàng đành làm một kẻ không quen hôm đám ma Phú, chỉ đứng ở phía xa tránh mặt mẹ Phú và những người trong gia đình Phú.
Hôm sau nàng đã lặng lẽ mang đến mộ Phú một bó hoa tươi tạ lỗi cùng người chồng không bao giờ cưới.

Sau chuyện hôn nhân không thành ấy Hiền Lương đã bị một cú “sốc” nặng, bị hụt hẫng, nàng xuống tinh thần rất nhiều.
Xưa nay nàng không tin vào những điều tướng số hay dị đoan, chuyện Phú chết không có gì liên quan đến nàng, hai người chưa đám cưới, chưa đám hỏi. Phú chở mẹ đi thăm người thân bên nhà Phú vậy mà người ta cũng quy tội cho nàng.

Nhưng Hiền Lương vẫn hoang mang không thể nào giải thích nổi, nếu Phú không quen biết, không định cưới hỏi nàng thì chuyến xe định mệnh hôm ấy có xảy ra không? Có phải “số sát phu” của nàng như cánh tay ma ám đã vươn ra bao trùm lên cuộc đời Phú và đẩy anh vào con đường tử vong đột ngột không??
Hiền Lương đã luôn đau đớn tự dằn vặt vì tuổi Dần của mình mà đã hại Phú, nàng đã mấy lần hỏi mẹ:
- Mẹ có tin tuổi Dần cao số, sát phu không? Có phải vì con mà anh Phú chết không?
- Khó có thể giải thích được, cái chết và sự sống đều có định mệnh cả rồi. Theo mẹ tuổi nào cũng có thể may mắn hay rủi ro. Với người tuổi Dần, có thể đúng với người này lại không đúng với người khác, mẹ nhớ ngày xưa còn ở Việt Nam có mấy chị tuổi Dần cuộc sống vẫn hạnh phúc êm ả, nhưng có chị cùng xóm tên Nhàn, tuổi Dần, gò má cao, chẳng nhàn hạ gì cả, vất vả trăm chiều. Người chồng đầu chết trận, thôi thì mạng người giữa chốn chiến trường như chiếc lá giữa chốn phong ba rơi rụng sống chết bất cứ lúc nào. Nhưng đến người chồng thứ hai thì chết lãng xẹt, trèo lên cây dừa xiêm hái trái thì bị giây điện giật chết tươi, treo lủng lẳng trên cây dừa. Từ đấy cô Nhàn ở gía luôn, cô không dám lấy ai mà cũng chẳng ai dám lấy cô.
Hiền Lương đau khổ:
- Chắc con cũng ở vậy luôn qúa, lấy chồng chỉ làm khổ người ta, giết người ta.
Mẹ an ủi:
- Mẹ đã nói tùy số mệnh mỗi người mà. Bởi thế khi sinh con vào năm Dần mẹ đã đặt tên con là Hiền Lương cho “giảm nghiệp” kẻo cứ bị mang tiếng ác là số sát phu. Ngay cuộc đời mẹ đây, tuổi con rồng, lấy cha con cũng tuổi rồng, hai con rồng bay bướm lộng lẫy thế mà cuộc đời chẳng huy hoàng gì, rồi cha con mất sớm khi mẹ hãy còn xuân xanh.
- Nhưng con vẫn thấy lo lo làm sao ấy mẹ ạ.
- Coi như Phú chết tại vắn số, con đừng mang mặc cảm tội lỗi tại con cho khổ vào thân.

Sau hai năm nỗi kinh hoàng vì tuổi “sát phu” ám ảnh Hiền Lương cũng nguôi ngoai đi, nàng đã gặp Phong và tình yêu lại bắt đầu…
Nhưng chẳng hiểu sao khi Phong ngỏ lời cầu hôn thì những hình ảnh xưa, kỷ niệm xưa với Phú và mẹ Phú lại lù lù hiện về, nàng cảm thấy mình bị tổn thương và đồng thời cũng e ngại làm tổn thương người khác.
Phong còn đầy đủ cả cha lẫn mẹ, cha mẹ Phong sẽ không đời nào chấp nhận con trai họ cưới một cô dâu tuổi Dần như nàng và thảm kịch kinh hoàng như Phú có thể tái diễn…??
Hiền Lương vẫn lặng người trên ghế sau vườn với bao điều trăn trở, nàng quyết định sẽ nói cho Phong biết nàng tuổi Dần rồi mặc sự đời muốn ra sao .
Bỗng cánh cửa vườn mở ra và Phong trở vào như cơn gio lốc không báo trước:
- Nãy giờ em vẫn còn ngồi ở đây sao?
Nàng thẫn thờ:
- Tại sao anh trở lại? anh có biết là lời cầu hôn của anh làm em buồn hơn vui không?
Phong đứng đối diện Hiền Lương, nét mặt căng thẳng:
- Anh xin lỗi đã nóng nảy bỏ về, anh về nhà trong nỗi bực mình băn khoăn và thất vọng, chẳng hiểu vì sao em lại đối xử với anh như thế? Hai chúng ta đang có tình yêu thật đẹp, thật chân tình nên anh phải trở lại hỏi cho ra lẽ, vậy em nói đi, nói đi…anh cũng đang nóng lòng muốn nghe đây. Có phải em đang bắt đầu chán anh hay em đang hiểu lầm anh điều gì?

Hiền Lương vẫn ngồi và Phong vẫn đứng đối diện nàng. Hiền Lương buồn rầu và chậm rãi kể hết những gì mà nàng vừa nhớ lại, vừa suy nghĩ, kể cả cái cảm giác tủi thân mặc cảm có tội khi bị mẹ Phú kết tội còn ám ảnh nàng không nguôi.
Hiền Lương thêm nụ cười buồn và cay đắng kết luận:
- Bây giờ anh đã hiểu rồi, em tuổi Dần cao số đấy, hai gò má cao đấy, có số “ sát phu” đấy. Anh có giỏi thì cưới em đi…
Nét mặt của Phong nhanh chóng chuyển sang tươi vui, hóm hỉnh:
- Ôi trời ôi, thì ra thế … em làm anh hết hồn suy nghĩ lung tung, may mà lúc nãy anh tức giận trở về nhà không đâm đầu vào xe tự tử vì thất vọng, thất tình . Này em, việc gì mà em phải thách đố, hằn học và bi quan thế…Anh sợ gì mà không dám cưới em chứ?
Giọng nàng vẫn thách thức:
- Anh không sợ tai họa dến với anh à?
- Anh có …kinh nghiệm qua vài câu chuyện hôn nhân với người tuổi Dần rồi, anh quen thằng bạn đã có vợ tuổi Dần.
Hiền Lương sốt ruột ngắt lời:
- Rồi kết cuộc anh ta ra sao?
- Chết ngỏm chứ sao….
- Trời ơi, cũng tại cô vợ tuổi Dần hả anh ?
- Em đừng vội thất kinh, bình tĩnh nghe anh kể từ đầu đến cuối hãy kết luận, cô vợ hết sức thương yêu chiều chuộng chồng, không biết chỉ vì tình yêu hay cộng thêm cái mặc cảm tuổi Dần của mình mà hết lòng với chồng như vậy, ai nhìn vào cũng thấy anh ta thật hạnh phúc, may mắn. Nhưng người chồng vốn tính bay bướm trăng hoa chẳng bao lâu thì chán vợ, chán cái cô tuổi Dần mà anh ta đã trầy da tróc vẩy vượt mọi khó khăn rào cản của gia đình của họ hàng mới cưới được cô. Anh ta li dị vợ vì có tình yêu khác, họ chưa có con, nên gia đình anh ta hoàn toàn hài lòng vì anh ta đã thoát khỏi tay cô vợ có số sát phu.

Cưới cô vợ thứ hai không phải tuổi Dần, gia đình coi bói, coi tuổi, coi tử vi đều rất hợp, sẽ sống lâu trăm tuổi. Vậy mà chỉ trong một lần uống rượu về anh ta đi tắm và …trúng gió chết tốt.
Hiền Lương thở phào:
- Đấy, nếu anh ta chết với đời vợ trước thì lại mang tiếng cho người tuổi Dần.
Phong cũng thở phào như vừa trút xong một gánh nặng:
- Vậy mà anh tưởng em có chuyện gì ghê gớm lắm, không ngờ thời đại thế kỷ 21 này, ngay trên đất Mỹ phương tây văn minh này người ta vẫn còn tin vào dị đoan, tướng số. Em là tuổi Dần có cao số đến đâu anh cũng sẽ cưới em.
- Chuyện anh vừa kể là chuyện của người ta, nhưng còn cha mẹ anh, họ sẽ coi tuổi, sẽ xem ngày để làm đám cưới và nảy sinh ra bao nhiêu thứ cản trở khi biết em tuổi Dần, hai gò má cao..
- Anh lại yêu hai gò má cao cao của em nhất, thế mới lạ, nhờ hai gò má mà mặt em có những nét gây ấn tượng khó quên cho người ta khi đối diện, lần đầu tiên gặp em, anh tương tư hai gò má cao trên khuôn mặt thanh tú của em đấy.

Hiền Lương nghi ngờ:
- Anh đang nói an ủi em phải không? Thay vì chê hai gò má em gây ấn tượng sát phu, anh thưởng cho nó món qùa tương tư ai mà tin nổi.
- Nhưng đấy là sự thật, nếu anh là đạo diễn nét mặt này nhất định phải vào một vai chính nào đó.
- Thôi anh đừng nịnh, đừng đùa dai và nói lan man với em nữa. Em vẫn đang lo ngại phản ứng của cha mẹ anh đây…
Phong cười cười:
- Không sao…vui quá đi thôi….thật không ngờ !
Nàng dãy nảy:
- Anh còn vui cười được nữa hả? cười trong lúc em đang lo lắng như thế này, hả? hả?…
Phong nghiêm chỉnh:
- Vậy anh nói để em yên tâm ngay lúc này. Anh chắc chắn là cha mẹ anh không bao giờ phản đối chuyện em tuổi Dần hay cao số gì cả. Trái lại biết em tuổi Dần, mẹ anh còn …vui nữa đó, cho nên anh mới vui theo.
Hiền Lương lắc đầu:
- Em không tin, em không tin! anh chỉ bịa ra để trấn an em.
- Bây giờ anh kể thêm một chuyện về tuổi Dần nữa cho em nghe nhé, chuyện này kết cục khác hơn chuyện trước. Nhân vật chính là mẹ anh, người cũng…tuổi Dần..
Hiền Lương giật mình, ngạc nhiên hỏi lại:
- Mẹ anh cũng tuổi Dần?
- Đúng thế, chẳng những tuổi Dần lại sinh vào giờ Dần, hai gò má còn cao hơn em nữa chứ, “hắc ám” thế thử hỏi ai mà không ngán? trừ người đang yêu “mù quáng” là cha anh quyết chí xông vào. Ngày xưa bên nội anh đã chống đối cuộc hôn nhân của cha mẹ anh đến cùng đến nỗi hai người phải bỏ xóm làng ra đi để được chung sống bên nhau cho đến khi sinh 2 đứa con cha mẹ anh mới dám dắt nhau về bên nội trình diện và tạ tội. Đấy, cha mẹ anh vẫn sống bên nhau hạnh phúc đề huề, con đàn cháu đống tới ngày nay, cha anh có gặp nạn hay chết yểu vì cô dâu tuổi Dần đâu?

Hiền Lương vui mừng, tươi ngay nét mặt:
- Thật thế hả anh, vậy là đúng như mẹ em nói tuổi nào cũng có số mệnh của nó, nhiều khi chỉ ngẫu nhiên mà hoạn nạn rơi vào tuổi Dần rồi gây ra ấn tượng và mang tiếng thêm cho người mang tuổi Dần mà thôi. Cha mẹ em tuổi rồng bay phượng múa mà cha em lại chết yểu bỏ mẹ em bơ vơ trên đường đời từ tuổi còn thanh xuân cho đến giờ.
Phong vỗ về người yêu:
- Chẳng cần nhìn đâu xa, cứ nhìn cha mẹ anh và cha mẹ em thì chúng ta cũng thấy đâu là số mệnh rồi.
Chàng thân mật ngồi xuống chiếc ghế xích đu cạnh nàng:
- Bây giờ thì em đã có thể bình tâm mà trả lời câu hỏi lúc nãy của anh chưa?
Phong cầm bàn tay Hiền Lương lên và âu yếm tiếp:
- Cho phép anh nay mai đeo nhẫn cưới vào ngón tay xinh này không hở cô dâu tương lai tuổi Dần và hai gò má cao đáng yêu của anh?
Hiền Lương nũng nịu:
- Không, vì …
- Vì sao nữa? Phong nóng ruột ngắt lời.
- Vì anh cầm lộn bàn tay phải của em rồi, người ta chỉ đeo nhẫn cưới cho hôn thê vào bàn tay trái thôi anh.
Phong cầm bàn tay còn lại của người yêu, nồng nàn tiếp:
- Anh xin cả hai bàn tay em, một tay để anh đeo nhẫn, còn một tay để em đeo nhẫn cho anh nhé.

Nguyễn Thị Thanh Dương.
( Sept. 2012)

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2022

Mùa Thu Hoạch: Cà Chua Đợt Hai

 

Nhìn quanh chỉ thấy cà chua
Thoảng đâu ngọn gió thu lùa vườn sau
Bao ong bướm lạ xôn xao
Kìa xem chín mọng ngọt ngào quả kia





Ảnh & Thơ: Kim Phượng


Thuở Xa Xưa Tuổi Còn Hồng

 

Thuở xa xưa tuổi còn hồng
Trái tim có chút tang bồng lửa mê
Tôi đi non nước lời thề
Tay nghiên tay bút thơ đề thơ mang

Tôi trong chữ nghĩa rộn ràng
Gánh thơ đã nặng còn mang gánh đời
Có cay cay có ngọt bùi
Có bâng khuâng có ngậm ngùi nhạt phai

Tôi đi gom bụi trần ai
Làm thơ đôi chữ dông dài tặng nhau
Nhiều khi cũng nản cũng sầu
Cũng buồn nhân thế cũng đau nhân tình

Nhìn khi lá rụng lìa cành
Nghĩ như đời cũng mỏnh manh khác gì
Lặng nhìn từng cụm mây đi
Lúc tan lúc tụ còn chi không buồn

Quẩn quanh trăng khuyết trăng tròn
Ngày mưa ngày gió héo hon nhạt nhoà
Tâm tình ta lại với ta
Bóng sầu chưa hết đường xa lối gần

Phù vân rồi lại phù vân
Nụ tầm xuân nụ tầm xuân ấm nồng
Mốt mai đời cũng cạn cùng
Tình riêng còn cõi thơ hồng với em.

2/27/2022
Hoa Văn

Tháng Tư Nhớ Cố Hương


Mỗi tháng Tư về trên đất khách
Chợt nhớ về quê Mẹ năm xưa
Miền Nam không bốn mùa tám tiết
Chỉ hai mùa: mùa Nắng, mùa Mưa.

Tỉnh Bến Tre rợp bóng vườn dừa
Miền sông Hậu ngút ngàn ruộng lúa
Quận Cái Mơn nước ngọt bốn mùa
Vườn trái cây măng cụt, chôm chôm

Dưới sông, rạch đầy dẫy cá tôm
Dân nghèo vẫn ấm no cơm áo.
Mấy mươi năm đất khách tựa nương
Tháng, năm dài sống khiếp tha phương

Có lắm lúc băn khoăn tự hỏi
Biết bao giờ về lại cố hương?


Mùa Tháng Tư Đen
Lão Mã Sơn

Cho Em Biết Lý Do - Just Give Me A Reason (Quách Như Nguyệt)

 

Ngay từ đầu, anh là kẻ cắp
Ăn trộm trái tim em
Và em là nạn nhân tự nguyện
Đã phơi bầy cho anh thấy, tốt đẹp lẫn xấu xa
Em ngỡ tình yêu mình bao la
Không ngờ khi ngủ say, anh nói mớ…
rằng anh đang chán ngấy, hết yêu em!

Hãy cho em biết lý do
Nói cho em biết tại sao anh đắn đo
Mong tình mình chỉ hư hao,
chỉ là vài chuyện tào lao, vẫn vơ
Chứ không hoàn toàn tan vỡ
Nếu cố hàn gắn lại, tình sẽ đẹp tuyệt vời!

Không thể hiểu anh ơi!
Sao tình mình tả tơi?
Em đã làm gì không phải?
Em ngỡ tình yêu mình chẳng thể tàn phai
Chuyện gì đã xẩy ra?
Hay chỉ là giấc mộng?
Chỉ là cơn mộng dữ
Thật ra thì anh đang yêu em,
anh yêu em nhiều lắm chứ…

Khi gặp nhau, tim chúng mình đã hằn bao vết sẹọ
Ta tha hồ đục đẽo, mình chữa lành cho nhau
Anh yêu ơi, đừng vất đi tình yêu quý báu
Bắt đầu lại từ đầu, ta tiếp tục yêu nhau…

Phỏng Dịch:

Just Give Me A Reason

Right from the start
You were a thief, you stole my heart
And I, your willing victim
I let you see the parts of me, that weren't all that pretty
And with every touch you fixed them
Now you've been talking in your sleep oh oh
Things you never say to me oh oh
Tell me that you've had enough
Of our love, our love

Just give me a reason, just a little bit's enough
Just a second we're not broken just bent, and we can learn to love again
It's in the stars, it's been written in the scars on our hearts
We're not broken just bent, and we can learn to love again

I'm sorry I don't understand
Where all of this is coming from
I thought that we were fine (oh we had everything)
Your head is running wild again
My dear we still have everythin'
And it's all in your mind (yeah but this is happenin')
You've been havin' real bad dreams oh oh
You used to lie so close to me oh oh
There's nothing more than empty sheets between our love, our love
Oh our love, our love

Just give me a reason, just a little bit's enough
Just a second we're not broken just bent and we can learn to love again
I never stop, you're still written in the scars on my heart
You're not broken just bent and we can learn to love again

Oh tear ducts and rust
I'll fix it for us
We're collecting dust, but our love's enough
You're holding it in
You're pouring a drink
No nothing is as bad as it seems
We'll come clean

Just give me a reason just a little bit's enough
Just a second we're not broken just bent and we can learn to love again
It's in the stars, it's been written in the scars on our hearts
That we're not broken just bent and we can learn to love again

Just give me a reason, just a little bit's enough
Just a second we're not broken just bent, and we can learn to love again
It's in the stars, it's been written in the scars on our hearts
That we're not broken just bent, and we can learn to love again

Oh we can learn to love again
Oh we can learn to love again
Oh that we're not broken just bent and we can learn to love again

Như Nguyệt

Yêu Sài Gòn - Nhớ Sài Gòn


Xướng: Yêu SàiGòn

Sài Gòn nhớ Sài Gòn thương
Sài Gòn mãi ngát mùi hương Sài Gòn
Con đường in dấu chân son
Bao mùa mưa nắng chưa mòn dấu chân

Sài Gòn tiếng gió lâng lâng
Bóng ai hò hẹn ân cần gió mơn
Chiều trôi qua những nụ hôn
Cơn say chếnh choáng gió luồn lao xao

Sài Gòn giọt nắng ngọt ngào
Đưa lời chim hót bay vào lớp thương
Quần xanh áo trắng đến trường
Cặp nghiêng xe chạy gió vương tóc dài

Đời trôi qua tuổi thơ ngây
Ấm lòng thành phố những ngày nắng mưa
Thương sao lời nhẹ thốt thưa
Giấu trong ngăn cặp bao mùa mến yêu

Sài Gòn gió lạnh lưng chiều
Tiếng chim thắc thỏm chia đều lòng nhau
Người xa thành phố đã lâu
Quê người nón có che sầu nhớ quê ?

Gửi người tiếng sóng vỗ về
Con đò chèo tiếng lòng đi qua lòng
Sài Gòn mãi nhớ mãi mong
Người về nghiêng giọt nắng hồng qua vai

Tháng hè phượng đỏ hiên ngoài
Sài Gòn vẫn đỏ vòng tay đợi chờ
Cõi lòng ngan ngát hương thơ
Yêu Sài Gòn biết bao giờ mới phai

Trầm Vân
***
Bài Họa:
Nhớ Sài Gòn


(Kính họa bài Yêu Sài Gòn của cố thi sĩ GS Trầm Vân)

Sài Gòn luôn mãi nhớ thương
Năm Châu bốn bể ngát hương Sài Gòn
Bến Thành ghi đậm nét son
Đôi mình dạo chợ đường mòn gót chân

Sài Gòn nghĩ đến hồn lâng
Nơi Cầu Bình Triệu: “Ai cần tóc mơn!”
“Vậy thì, hãy cho anh hôn!”
“Ăn gian quá!” Mắng, yêu luồn xôn xao…

Sài Gòn danh cũ thơm ngào
Thảo Cầm Viên, chốn đi vào luyến thương
Thời anh cất bước sa trường
Những ngày về phép ngôi Vương trải dài

Sài Gòn một thuở ngất ngây
Hồ Con Rùa đó thương ngày chợt mưa
Chung đầu hứng mấy giọt thưa
Mắt ai “gian thế!” Chuyển mùa dấu yêu

Sài Gòn Chúa Nhật mỗi chiều
Bến Chương Dương ấy ta đều bên nhau
Ngắm trời mây nước hồi lâu
Kể về làng cũ nỗi sầu bỏ quê

Sài Gòn lính trận quay về
Đường Tự Do chốn làm mê mẩn lòng
Đôi mình sánh bước thầm mong
Chiến tranh đừng hại tơ hồng kết vai

Sài Gòn đã lạ trong ngoài
Lạ người, lạ cảnh, lạ ngay đường chờ
Tháng Tư trút nghẹn vào thơ
Viễn Đông Hòn Ngọc giờ giờ chẳng phai

Phương Hoa 
APR 22nd, 2022
***

Bài thơ "Yêu Sài Gòn", và bài họa "Nhớ Sài Gòn" cuả chị Phương Hoa đọc nghe hay và quá thân thương làm em nhớ lại bài thuộc lòng cuả thời còn tiểu học trước năm 1975 của Tác Gỉa Bảo Vân.

Sài Gòn

Sài Gòn có bến Chương Dương,
Có Dinh Độc Lập, có đường Tự Do
Có Chợ Quán, có Cầu Kho,
Bến xe Lục Tỉnh, con đò Thủ Thiêm

Có ôtô buýt khắp miền,
Vườn chơi có Thảo Cầm Viên, Tao Đàn
Bến Thành đã tiếng tăm vang
Chợ Cầu Ông Lãnh lại càng nên đi

Xe đò, xe máy, taxi
Bình Tây, Khánh Hội ngại gì xa xôi
Chánh Hưng, Phú Nhuận đây rồi
Thị Nghè, Tân Định nhiều nơi còn chờ

Trải bao thay đổi đến giờ
Khắp nơi đã rợp bóng cờ vinh quang
Sài Gòn - thủ phủ Việt Nam
Mai này kiến thiết mở mang còn nhiều

Bảo Vân


Sierra - Constance Delange


Tên của tôi là Sierra. Mẹ đặt cho tôi như vậy. Tại sao lại là Sierra?
Tôi chưa bao giờ gặp mẹ để trả lời câu hỏi của tôi. Bà đã bay xa với ông nha sĩ chữa răng cho bà rồi, lúc tôi mới lên bốn tuổi. Từ lúc đó, cha tôi không bao giờ vui sống, từ mười lăm năm nay, không bao giờ ông hở môi nói điều gì. Trong suốt những năm đó, với một người mẹ là những tấm bưu thiếp và người cha chỉ xử dụng âm thanh để diễn đạt tư tưởng, cuộc sống của tôi không có gì là phấn khởi. Tôi đã mồ côi cha lẫn mẹ khi họ vẫn đang còn hiện diện trên cõi đời này, và tôi cũng không biết gì về thế giới quanh tôi. Tôi cứ kéo lê cuộc sống như thế, ngày qua ngày, cô đơn, xao lãng việc học hành, không bè bạn, không tình yêu. Chỉ có cái tên của tôi cho tôi nhận thức về vũ trụ xung quanh mình.

Trí tưởng tượng của tôi hiện ra nào những dãy núi, với đỉnh cao cho vót trên tận mây xanh, những cảnh quan nên thơ trãi màu xanh ngọc bích, nào những dòng sông róc rách trong suốt, những hình bóng sặc sỡ sắc màu, tiếng nhạc cuồng nhiệt hay du dương làm đầu óc không còn u tối... Tôi thả hồn mình phiêu lưu đến một nơi chốn xa xăm...

Sierra. Bao nhiêu đêm dài không ngủ, tôi tự ru mình bằng cái tên này, khi lắng nghe âm vang như một nguyện ước về một tương lai rực rỡ. Đến năm lên hai mươi tuổi, niềm nguyện ước đã giúp cho tôi còn tồn tại này đã biến thành như một món nợ mà nhân loại phải trả cho tôi , nhưng không ai cáng đáng được. Ta không thể tên là Sierra để ngồi đó nhìn cuộc đời đi qua, không cảm xúc, không rung động ..Ta không thể tên Sierra....

Thế nhưng đó là cuộc sống của tôi. Không có đỉnh núi cao vời sừng sững, không có sông suối long lanh róc rách, không có điều mỹ quan hay nét đẹp nào dành cho Sierra.
Thế rồi tôi từ bỏ tất cả, nào việc học tập không dạy dỗ tôi được điều gì, nào người Cha Thầm Lặng, và tôi ném bỏ hết tất cả những bưu thiếp của bà vợ ông nha sĩ. Tôi đã bay, rồi bay nữa, rồi ngồi trên tàu hỏa, rồi nhiều chuyến tàu hỏa nữa...

Tôi thú vị nhắm mắt đưa mình lắc lư theo con tàu, tận hưởng bao nhiêu cảnh quan hùng vĩ, nào màu xanh ngọc bích, xanh mượt mà của những cánh rừng bao la, xanh nhạt của quả hạnh nhân, nào những ngọn núi chót vót như bức tranh vẽ bằng than làm thành móng sắt trên nền trời xanh thẳm. Khi lên đến độ cao vời vợi, tôi ngừng chân bên một ven hồ phủ màu xanh bạc sương giá; nơi đây tôi nghe tâm hồn mình dịu lại. Đêm đó tôi ngủ trong một nhà chứa tàu thuyền, trên mình là tấm chăn được dệt bằng tay tôi mua trên tàu hỏa.

Đến sáng, một con thuyền ghé vào, không có ai trên đó ngoài người lái thuyền; ông ta đến giao giỏ cá cho khách sạn duy nhất trong vùng. Sau khi trở về, người đàn ông quàng khăn màu sặc sở trên vai đến ngồi xuống cạnh tôi rồi đưa cho tôi một trái bắp nướng; tôi lặng lẽ gặm bắp. Mặt trời chói chang trên đỉnh đầu đang nung đốt vầng trán tôi. Mỗi khi nhìn thấy chú chim nào là là trên mặt hồ, ông ấy lại nêu cho tôi biết tên nó bằng một giọng khàn khàn nhưng êm dịu, và tên mỗi con chim như là một món quà dâng cho tôi. Rồi khi ông ấy đứng lên, lại dang tay mời tôi leo lên thuyền, và chỉ cho tôi xem từ xa kia những hòn đảo nhô lên như những bó hoa xanh mướt khổng lồ.

- Pacha Mama,Pacha Mama. Ông ấy vừa lặp đi lặp lại vừa đưa tay cho tôi nắm.
Tôi leo lên thuyền, và sau vài tiếng nổ lạch bạch như tiếng hắt hơi ***, thuyền lướt nhẹ trên mặt hồ như khảm xà cừ.
Không lâu sau chúng tôi đến một bãi biển ngập tràn cát trắng bao quanh bởi từng dãy núi đồi , rồi như để tô điểm thêm cho cảnh quang kỳ diệu này, những cành cây bạch đàn khổng lồ nhẹ đong đưa theo làn gió thoảng. Ông ấy đưa tay cho tôi và chúng tôi bước về phía những túp lều vách đất và mái bằng lau sậy. Một đàn trẻ con chạy ùa về phía chúng tôi, trong những chiếc áo ấm đủ màu và đầu đội nón rơm, chúng bao quanh tôi, tay kéo vạt áo tôi, nắm chặt lất tay tôi, vui đùa, miệng thì ríu ra ríu rít.
Từ đằng xa, một cô bé đang nhìn chúng tôi nhưng không đến gần.
Bọn trẻ con gọi " Soria, Soria", nhưng bé vẫn bất động.
Những người phụ nữ chạy đến, và ông ấy vừa nói thật nhanh vừa chỉ trỏ về phía tôi.
Họ dẫn kéo tôi vào thôn làng thơm mùi lửa đốt bằng củi, mang thức ăn cho tôi và tôi được nếm chén trà có vị chát.

Đôi mắt họ ánh lên niềm vui rạng rỡ. Tay họ thì múa máy. Tôi trải qua một giấc ngủ thật dài, đến khi thức dậy, thấy bên cạnh mình là một tô đầy bắp ngô, và cô bé Soria không chịu nhập bọn với lũ trẻ lúc chiều đang ngồi nhìn tôi ở chân giường nệm rơm của tôi. Rồi sau đó những người đàn bà mang cho tôi một chiếc váy dài bằng vải bông màu vàng nghệ, một chiếc áo cánh màu sặc sỡ, và đôi dép tết bằng rơm.
Cứ thế ngày tháng lặng lẽ trôi qua, cô bé Soria vẫn lẩn quẩn bên tôi.
Đám phụ nữ dạy cho tôi làm việc. Đi lấy len thô từ dê cừu, giặt rửa, nhuộm màu, rồi dệt thành cuộn. Họ dạy cho tôi cày cấy, trồng trọt, tưới bón, thu hoạch. Họ còn dạy tôi tự mình nhào bột nướng bánh, nấu rau củ tràn ngập tia nắng mặt trời, được màn đêm thấm đẫm tinh hoa tươi thắm từ lòng đất ."Pacha Mama", Mẹ Đất .
Họ cũng dạy tôi cách câu cá bằng một cây lau bén nhọn. Và họ còn dạy tôi chăm sóc cây cối, dạy thêu may, hát hò. Họ cũng dạy tôi vui cười với những chuyện không đâu, không bao giờ than vãn, khắc phục sự thiếu kiên nhẫn, chế ngự cơn nóng giận , và tất cả những điều có thể xúc phạm đến cuộc sống. Về phần tôi, tôi không hề biếu tặng gì họ ngoài con người của tôi, không phải cái tôi của ngày trước, mà con người của tôi có được ngày hôm nay hoặc đúng hơn là con người đáng lẽ đã được như thế này từ xa xưa lắm rồi.

Tôi không còn mồ côi nữa, mà có chị có em, có cha mẹ, và là một người mẹ, và tôi đã tìm được chỗ đứng của mình trong vũ trụ... Còn Soria thì đã cho tôi sự trìu mến của bé, đi theo từng bước chân của tôi, tết tóc cho tôi , vuốt trán tôi với đôi bàn tay nhỏ bé rám nắng vàng rôm của nó, và thì thầm cho tôi nghe tên của tôi.
Về cánh đàn ông thì họ làm cho cuộc sống chúng tôi thăng hoa thêm với nghề câu của họ, họ ra đi từ sáng sớm, thăm dò lòng hồ huyền bí, cho thuyền bè lướt nhẹ trên mặt nước. Họ chỉ mang về những thứ cần thiết cho bữa ăn trong ngày, tận hưởng được phúc lợi từ dòng nước ánh bạc.
Sau này tôi mới biết đến Yuma, anh ấy đã quan sát tôi từ nhiều tháng qua. Vào một đêm trăng sáng vằng vặc, anh ấy đến gần tôi. Và từ đó không bao giờ rời xa tôi nữa.

Anh đã cho tôi tình yêu, sự hoà hợp, sự dâng hiến. Anh đã xây một căn nhà cho gia đình chúng tôi bằng đất nung, mái bằng lau sậy, căn nhà rộng vừa đủ cho anh ấy, tôi, và Soria. Anh ấy đã chạm khắc trên một thân cây gỗ xẻ sáu chữ, rồi đem treo lên trên cánh cửa.

Khi có khách đến nhà chúng tôi, họ có thể nhìn thấy hàng chữ như là một câu thần chú làm nguyện ước cho một tương lai sáng lạng: SIERRA.

Constance Delange  - TháiLan dịch
--------------
Phụ chú:
- Hồ Titicaca là hồ cao nhất thế giới có thể đi thuyền được,ở độ cao 3,812 m (12,507 feet) trên mực nước biển. Tọa lạc trên đỉnh Altiplano trong dãy Andes trên biên giới của Peru và Bolivia,Cư dân nơi đây sinh sống chủ yếu bằng săn bắt nghề đánh bắt cá và hái lượm. . Những ngôi nhà được làm bằng cây lau sậy nổi trên mặt nước của bộ lạc Unos.
Tác giả đã viếng hồ Titicaca và cảm tác đoạn văn trên.
*** Thuyền trên đảo thường được chèo bằng tay, nhưng người ngư phủ trong truyện đã đem cá đến giao cho khách sạn, họ cho động cơ gắn vào thuyền

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2022

Viết Từ KBC - Mạc Phong Linh - Hoàng Minh - Kim Trúc


Sáng Tác: Mạc Phong Linh - Hoàng Minh
Trình Bày: Kim Trúc


Binh Lửa Chiến Tranh

 

“Miền Trung hỏa tuyến địa đầu…”
Nghe Ngọc Minh hát vết đau vẫn còn
Quê Cha, đất Mẹ…Nước Non
Lời ca nức nở tủi hờn thâm sâu
Giờ nầy anh ở…ở đâu?
Niềm thương nỗi nhớ trông nhau mỏi mòn
Đổ từ trên đỉnh chon von
Xác thân vất vưởng gọi hồn năm can
Điêu linh binh lửa chiến tranh
Giang sơn, tổ quốc, ngọn ngành quê hương
Dưới trăng qua những đêm trường
Trong tay thanh kiếm phi thường Đặng Dung
Hồn thiêng hẹn buổi tương phùng
Thời gian không ngại bão bùng bể dâu
Huynh đệ chi binh tìm nhau
Sa trường khói súng đẫm màu chinh y…

Phan Khâm