Thứ Tư, 26 tháng 9, 2018

Thu Buồn ( Phần 1)




Bài Xướng:
Thu Bu
ồn
(Cảm hứng qua câu nhạc của cố n/s LMB)

Thu đến làm chi gợi nỗi buồn
Khi nhìn xác lá cứ dần buông
Dòng đời nghiệt ngã vì giông bão
Lẽ sống lao đao bởi gió cuồng
Người mãi say sưa bờ bến rộng
Ta đành ôm ấp mối tình suông
Lòng sầu nặng trĩu phương trời khách
Khắc khoải tâm tư dạ nhớ nguồn

songquang
(mùa Thu 2018)
***
Bài Họa:
Tho
áng Buồn

Bỗng thấy bâng khuâng một thoáng buồn
Khi mùa thu đến nắng chiều buông.
Quê hương tan tác khơi sầu hận,
Nỗi nhớ miên man dậy sóng cuồng.
Bàng bạc sân ngoài sương móc trắng,
Mơ hồ vườn vắng ánh trăng suông.
Ngổn ngang trăm mối tơ lòng héo
Đất khách bao năm khắc khoải nguồn.

Mailoc
9-21-18
( Cali vào thu 2018 )
***
Thu Cảm

Mùa thu ảm đạm cũng vui buồn
Tuổi trẻ nhìn trăng tỏa sáng buông
Trai tráng nề chi cơn bão táp
Cao niên trải nghiệm trận phong cuồng
Ngủ ngon một giấc ai nhiều chuyện
Say khướt vài chung bạn nói suông
Một gánh túi thơ nơi đất khách
Hai vai bầu rượu trở về nguồn

Mai Xuân Thanh
***
Nỗi Lòng Người Xa Xứ

Lòng mãi bâng khuâng thổn thức buồn
Khi trời nhạt nắng, ánh chiều buông
Chim về tổ ấm bay thanh thản
Ta lạc quê hương, gọi cuống cuồng
Thuyền cứ lênh đênh bờ bến lạ
Tim hoài nung nấu ước mơ suông
Bao giờ trở lại thời xưa ấy
Được sống an vui giữa cội nguồn.

Phương Hà
***
Hành Trang Cuộc Sống 


Hành trang cuộc sống dẫu vui buồn
Đi hết với đời chớ vội buông
Quá khứ nào đâu toàn lối mộng
Tương lai không chắc khỏi mưa cuồng
Chi bằng hiện tại niềm vui trọn
Chớ để tháng ngày giấc ước suông
Đã được làm người trong cõi thế
Tình yêu muôn thuở trở về nguồn

SMLL
9/22/18
***Thu Buồn

Còn đâu dáng mỏng nét u buồn
Dưới nắng thu vàng suối tóc buông
Nhan sắc đắm say chừng trí loạn
Tâm tư chao đảo đến tâm cuồng
Bận lòng chi nữa câu đoan thệ
Đã quyết quên rồi tiếng hứa suông
Bến cũ đò xưa ai lỗi hẹn
Tình em con nước mãi xa nguồn

Kim Phượng
***
Mùa Thu Xa

Mùa thu đang thấp thoáng u buồn
Nghe mãi từ đâu tiếng sáo buông
Từng chiếc lá bay, như mất mát
Mỗi lần trà cạn , lại si cuồng
Hoàng hoa vương vấn màn sương biếc
Tình mộng mơ màng giọt lệ suông
Có phải trăm năm vào huyễn ảo
Nên thơ hoang vắng bỏ trên nguồn ...

Hawthorne Sept - 24 - 2018
Cao Mỵ Nhân

Thu Buồn ( Phần 2)



Bài Xướng:
Thu Bu
ồn
(Cảm hứng qua câu nhạc của cố n/s LMB)

Thu đến làm chi gợi nỗi buồn
Khi nhìn xác lá cứ dần buông
Dòng đời nghiệt ngã vì giông bão
Lẽ sống lao đao bởi gió cuồng
Người mãi say sưa bờ bến rộng
Ta đành ôm ấp mối tình suông
Lòng sầu nặng trĩu phương trời khách
Khắc khoải tâm tư dạ nhớ nguồn

songquang
(mùa Thu 2018)
***
Bài Họa:

Miền Thu

Miền thu mờ ảo khói sương buồn 
Trên nhánh vô tình lặng lẽ buông 
Cỏ biếc còn lưu niềm mộng tưởng 
Mùa xanh đã rụng phía yêu cuồng 
Thuyền xưa khách đợi mòn mơ thắm 
Bến cũ trăng về lặng chiếu suông 
Nước chảy chia dòng trôi nổi phận 
Trùng khơi bọt sóng xót xa nguồn ! 

Lý Đức Quỳnh
***
Bỏ Quên Hiện Tại


Tâm tư nặng trĩu nỗi lo buồn
Nếu sống mà không biết xả buông
Quá khứ ôm hoài trong luyến tiếc
Tương lai nghĩ mãi giữa quay cuồng
Ngắm hoa, ám ảnh phân tro bẩn
Nhìn bướm, hãi hùng sâu bọ suông
Hiện tại bỏ quên không tận hưởng
Suối trong chẳng uống, cứ tìm nguồn !

Sông Thu
***
Chị Tôi Thu Buồn

Chị bảo thu nay chị rất buồn
Thẫn thờ ngơ ngẩn đón may buông.
Người đi bốn bữa không hề nhắn
Kẻ ở ba hôm muốn phát cuồng.
Điện thoại reng reng toàn sổ rởm
Màng loa sột sột dặt lời suông.
Đang ngồi trên lửa nghe đài phát
Cáp biển đi Nga tạm đứt nguồn .

Trần Như Tùng
***
Mùa Thu Năm Nay


Dự báo năm nay ít gợn buồn,
Thu dài nắng mãi khó đông buông.
Mưa rơi Chầm chậm còn hơi ấm,
Tuyết rớt lai rai chẳng phát cuồng.
Mặc sức rừng phong khoe sắc thắm,
Tha hồ thi sĩ tả vần suông.
Dạo chơi ngắm cảnh lòng vui thú,
Bỗng thấy trong tâm nhớ cội nguồn.

Thanh Khang
Toronto 24-9-2018
***
Giọt Thu Buồn

Người đi sót lại giọt thu buồn
Ảm đạm khi nhìn chiếc lá buông
Chợt nỗi tương tư tràn ảo ảnh
Làm rêm nỗi nhớ phát điên cuồng
Râm ran tiềm thức đường tơ rối
Nghèn nghẹn tâm tình mối chỉ suông
Dẫu trái sầu chôn vườn kỷ niệm
Nhưng sân ký ức vẫn khơi nguồn

Thủy Lâm Synh
(Sept. 24, 2018)
***
Buồn

Chỉ biết lòng riêng khắc khoải buồn
Chẳng vì nắng tắt,ánh chiều buông
Hay trăng hờ hững xa giòng nước
Để suối bâng khuâng nhớ cội nguồn
Người mãi mê say bầu rượu nóng
Em còn cay đắng cuộc tình suông
Giòng sông định mệnh chia hai lối
Từng sợi tơ sầu...se sắt tuôn...!

Thy Lệ Trang
***
Đêm Thu Đợi Chờ Giấc Mộng

Sương thu mờ nhạt trong đêm buồn 
Lá rụng vườn khuya rèm đã buông 
Mong nhập mộng hồn tình lãng đãng 
Đâu hay gió lộng cõi mê cuồng 
Thềm khuya ướt đẫm hơi sương móc 
Trăng lạnh mơ hồ ánh gượng suông 
Thao thức năm canh gà gáy sáng 
Chiêm bao không đến suối xa nguồn 

Yên Nhiên
***
Lòng Trung


Đâu phải chỉ thu mới gợi buồn
Dạ sầu khôn nệ lá vàng buông ?
Lòng kiên!,...ly loạn tôi giông tố
Tâm tĩnh,...can qua trải bão cuồng!
Bể khổ nổi chìm tay sải đuối
Đò đời xuôi ngược mái khua suông "!"
Tấm thương dầu dãi trêu duyên phận
Vẫn vẹn niềm trung với cội nguồn!

25-9-2018
Nguyễn Huy Khôi
***
Anh Đã Quên Mùa Thu


Mây giăng sắc xám toả u buồn 
Gió thổi trơ cành lá rụng buông 
Khắc khoải cơn mơ vùi trí loạn 
Trầm tư giấc mộng đẩy tâm cuồng 
Đêm tàn nghĩ tới câu thề hẹn 
Nguyệt lặn suy về tiếng hứa suông 
Lắm cảnh Thu xưa tình đẹp thắm 
Mà nay kẻ ấy đã quên nguồn 

Minh Thuý 
24 tháng 9 _2018
***
Thu Xa Cách

Lạnh lẽo heo may quạnh quẽ buồn
Mây xà xuống thấp giọt sương buông
Cầu cho gió cuốn đừng điên đảo
Mong ước mưa rơi bớt loạn cuồng
Dạ ngẩn ngơ sầu màn khói lạt
Lòng ngao ngán tiếc mảnh tình suông
Dòng sông đưa lá suôi đi mãi
Về chốn xa xăm ...vĩnh biệt nguồn

Thanh Hoà
***
Thu Nh

Hiu hắt hàng phong đượm sắc buồn
Lá vàng trước gió nghẹn ngào buông
Cỏ cây trơ trụi cơn mưa bão
Trời đất mịt mù trận sóng cuồng
Thu nhớ thuyền đi nguyền ước hão
Biển chờ người đợi hẹn thề suông
Tháng năm mòn mỏi sầu ly biệt
Tóc đã pha sương lạc cội nguồn.

Nguyễn Thành Tài
25-9-2018
***
Thu Ước Định

Vàng rơi lác đác ngả nghiêng buồn
Chiếc lá hắt hiu ngơ ngác buông!
Phần số long đong cơn sóng dữ
Cuộc đời lận đận trận phong cuồng
Chăn bông người đắp xây êm ấm
Chiếu lạnh ta nằm giữ mông suông!?
Canh cánh bên lòng sầu cố quốc
Thu nào ước định sẽ về nguồn!!?

Camthành Sept 25, 2018

Tha Nhân
***
Thu Buồn

Hai ba tháng chín đầu thu buồn
Những chiếc lá vàng chớm thả buông
Theo gió thoáng qua bay lác đác
Tiếp sầu nhân thế dâng quay cuồng
Mỗi khi chiều tắt hoàng hôn hiện
Những áng mây hồng trôi chẳng suông
Lữ thứ mắt nhìn về cố quốc
Hỏi thầm sao cứ mãi xa nguồn?

Minh-Hồ
26.09.2018
***
Mượn Vần Hỏi Bác Tha Nhân

Tha Nhân cho hỏi có chi buồn ?
Lá đỏ rừng phong theo gió buông ?
Chớ ngại long đong mà phát bệnh !
Đừng e vất vả quá sinh cuồng !
Cầu sương đứng gác bao ngày vắng !
Quán gió nằm canh cả tháng suông !
Ta cũng giống nhau thương đất mẹ ;
Làm sao quên được gốc cùng nguồn 

LTĐQB

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2018

Ngày Không Còn Mẹ - Sáng Tác Trầm Hương -Tuấn Khương


16 năm Má đã ra đi
Nhưng hình bóng vẫn khắc ghi từng ngày
Trung Thu lại trở về đây
Má không còn nữa so dây dạo đàn
Hát vang ca khúc rộn ràng
Ngậm ngùi trăng tủi võ vàng thu nay
Lòng con thui thủi Má hay 
Tình yêu ấp ủ từng ngày khắc ghi!

(Giỗ Má 24/9/2002-24/9/2018)
 Kim Oanh 

Neo Mãi Chốn Ân Tình



(Tặng Kim Oanh)

Tùng dinh dinh cắc tùng dinh …
Nhịp trống dồn khua cứ dập dềnh
Ngọn nến đuổi sao chao rực rỡ
Trăng rằm theo bước sáng rung rinh
Lòng già náo nức vui làng xóm
Tiếng trẻ reo ca rộn mái đình
Đã đến cung mơ cùng chú Cuội
Tuổi thơ neo mãi chốn ân tình.


Phan Tự Trí
(*) Cảm xúc sau khi đọc Tùy bút:
 Trung Thu Và Tuổi Thơ - Kim Oanh
***
Cảm Rằm Thu

(Gửi Huynh Tự Trí cùng muội Kim Oanh!)
Họa 4 vận

Rinh tùng, rinh cắc...kiệu Rồng-dinh
Hòa gió,quyện mây rộn sóng dềnh
Kỳ hội đèn hoa bừng rạng rỡ
Thanh băng trăng ngọc tỏa lung linh
Hương thôn lắng đọng câu chèo cổ
Xóm mạc ngân rung tiếng trống đình
Hoan hỷ chị Hằng mừng hạ giới
Thuần phong mỹ tục mãi thâm tình!

26-9-2018
Nguyễn Huy Khôi
***


Thu Xa Xứ
(Tặng Kim Oanh!)
Họa 4 vận

Trung thu rước nguyệt,..kiệu về dinh
Tứ khởi thơ chao trỗi nhạc dềnh
Duyên bút nồng nàn duyên thiện hữu
Nghĩa nhân sâu nặng nghĩa huyền linh
Quê nhà khát đợi mong hồi quán
Xa xứ vời trông nhớ hội đình!
Tha thiết cầm lòng câu thệ hải
Vẹn tình đằm thắm ý chung tình!

27-9-2018
Nguyễn Huy Khôi 

Người Cung Trăng



Sai không chú Cuội nói không sai,
Dài giọng ngâm thơ Thỏ giọng dài.
Điệu vũ Nghê Thường thương vũ điệu,
Tài phô Bi-Bóp thích phô tài.
Giỏi làm uốn éo khoe làm giỏi,
Hài tấu hay ho diễn tấu hài.
Nguyệt Lãng gặp đông người Lãng Nguyệt,
Chai lòng mong mỏi cõi lòng chai.

Khôi Nguyên

Nguyệt Vẫn Buồn


Xướng: Nguyệt Vẫn Buồn

"Nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con" *
Trong tâm, nguyệt mãi khuyết không tròn
Trời Nam dằng dặc niềm đau lớn
Đất khách mỏi mòn giấc mộng son
Quốc gọi khàn hơi thương xứ cũ
Nhạn gào lạc giọng nhớ đồi non
Hằng Nga dõi mắt chờ vô vọng
Ngày tháng trôi qua, lệ tủi còn !

*Mượn thơ cụ Tản Đà
Thy Lệ Trang
***
Các Bài Hoạ:

Nguyệt Mãi Còn


Nghìn thu nguyệt ấy vẫn luôn còn
Chuyển tiết theo thời khuyết lại tròn
Sáng tỏa muôn nơi nuôi mộng lớn
Soi lan khắp chốn dưỡng tình con
Còn đây đất tổ lòng hoài thiết
Mãi đó quê nhà dạ mãi son
Còn nguyệt còn trăng còn dạ nước
Có ta có bậu có hồn non

Hương Thềm Mây
GM.Nguyễn Đình Diệm 
13.9.2017

Vô Ngôn (2)

Có lạ gì đâu chuyện mất còn
Bởi chưng có khuyết mới sinh tròn
Xưa nay Ngọc Thỏ thường quên tuổi
Sai đúng Hằng Nga chẳng kể con...
Hay dở khôn dè tâm dạ bạc
Trước sau giữ vẹn tấm lòng son!
Thanh băng tỏa rạng ngời sông núi
Nghĩa nặng tình sâu với nước non!

14-9-2018
Nguyễn Huy Khôi

Hỏi Thăm Chị Hằng

Chị nguyệt muôn năm nữa vẫn còn
Nàng trăng dung mạo méo hay tròn?
Đường lên nơi ấy bao nhiêu dặm?
Chồng ở chốn nào ,mấy đứa con ?
Đêm tối tri âm cùng chú cuội
Rạng đông bạch nhật hết màu son
Một hình một bóng chờ tri kỹ
Vạn thuở bên nhau ngắm núi non!

Thiên Hâu
***
Hỏi Chị Nguyệt

Hỏi nguyệt hay chăng nước mất còn
Làm sao cuộc sống được vuông tròn
Nhìn lên cung quảng xa ngun ngút
Ngẫm lại phận người bé cỏn con
Nam quốc trải qua tràn biến cố
Tàu phù xâm lược cướp rừng non
Giờ hai tiến sĩ đòi thay đổi
Tiếng Việt còn đâu thuở thắm son!

NS

Khung Trời Kỷ Niệm


Khung trời kỷ niệm ước mơ nhiều
Vẳng vọng quê làng trỗi tiếng tiêu
Cảnh trí vườn thu ngời đóa mộng
Cô Hằng chú Cuội thắm tình yêu
Đoàn Lân múa nhảy đùa trăng nước
Bọn trẻ hò reo thả cánh diều
Đất Mẹ tưng bừng vui đón Tết…
Khung trời kỷ niệm nhớ thương nhiều.

Đức Hạnh 
24 09 2018
***
Ẩn Ức

Ẩn ức thâm ân dẫu ít nhiều
Dư thừa nhân ngãi thỏa thê tiêu
Lề ngay Tổ Quán luôn đằm thắm
Tục mỹ Quê Làng mãi mến yêu!
Xóm mạc bình yên vui trống hội
Nương đồi êm ả rộn thoi diều...
Giao hòa Hội Yến rằm trăng ngọc
Lưu dấu tim son, dạ nhớ nhiều!

24-9-2018
Nguyễn Huy Khôi

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2018

Phần Mộ

  
(Phú Hữu, Xã Trung Ngãi, Quận Vũng Liên - Tỉnh Vĩnh Long)

Thơ: Kim Phượng
Thơ Tranh: Kim Oanh


Vương!


(Thương yêu về Ba Má- Tưởng nhớ Giỗ Má 24/9)

Suốt đời Ba vẫn gọi Mình
Thiết tha Má cũng thuận tình Mình ơi!
Đến giây phút cuối chẳng vơi
Quyết không xa cách về Trời chơ vơ

Nghĩa tình chẳng thể ơ hờ
Mộ chung một nấm đợi chờ thiên thu
Chia nhau ấm lạnh mưa mù
Thiên Đàng hương quyện ẩn mờ khói sương

Cõi trần ngắn ngủi trọn thương
Tử quy vinh phúc hồn vương đậm tình


Kim Oanh
Melbourne 2018

Gia Tài Của Má Để Lại Cho Con

(Má - Úc Châu năm 2000)

Hình như người con nào, đến khi mẹ qua đời rồi mới ngẩn ngơ tiếc nuối và bồi hồi, da diết nhớ đến người mẹ kính yêu của mình. Riêng tôi, khi vấn bước vào đời, trước những bất trắc của của cuộc sống. Lời ngọt ngào dạy bảo của má đã là hành trang theo tôi, từ thuở bé, đến những ngày lênh đênh trên biển cả, hay khi trôi dạt về một phương trời xa lạ. Những lời nồng nàn đó là ngọn đuốc soi đường trong đêm, là ấp ủ, là chở che, là xoa dịu nỗi đau trái tim người viễn xứ của tôi. 

Nhớ như in, lúc ấy ở độ tuổi lên 4… 
- Má con khoái ăn mít. 
Dù rằng vừa ăn xong, nhưng tôi vẫn còn thèm thuồng múi mít vàng ươm, thơm lừng, được ba mang về từ vườn nhà nội. 
Má nhìn mà không nói, người ngồi xuống, đối diện với tầm mắt tôi và ôn tồn: 
- Con nói “thích ăn” sẽ hay hơn, là con gái lại càng không nên dùng chữ “khoái”. 
Sau đó, má không quên cho tôi thêm một múi mít nữa. Kể từ lúc đó, nếu mong muốn một điều gì, tôi luôn dùng chữ “thích”. 
Lớn thêm một chút, má dạy con học ăn học nói học gói học mở. 
- Con không nên nói “ngu quá”, tiếng này nghe nặng nề lắm. Con có thể nói “dại quá” hay “khờ quá” sẽ dễ nghe hơn. 
- Đi vệ sinh, con dùng chữ “đi tiểu”, “đi tiêu”. 
- Má cấm ngặt, con trai, con gái cũng không được nói “quá đã”, chữ này nghe không thanh bai chút nào. 
Thật ra, ý nghĩa của 2 chữ “quá đã” này, lột tả trọn vẹn, tận cùng khi đạt thành một ước nguyện hoặc một sự việc mong muốn nào đó. Đến bây giờ, mỗi khi viết để đùa giởn, thì bên cạnh chữ “quá đã” sẽ có hàng chữ trong dấu ngoặc (chữ này má cấm không cho nói). 

Khi đối nhân xử thế, biết bao câu hoa thơm cỏ lạ má trao cho, nhưng có lẽ 2 câu nói luôn theo tôi từ thuở bé, đến khi chập chững bước vào đời và tận bây giờ. 
- “Người ta ăn còn mình ăn hết”. 
Câu nói này đã ghi vào trí óc non nớt 5 tuổi của tôi, sau lần đám giỗ. Đó là lúc má bảo tôi mang đồ ăn cho dì Hai hàng xóm. Khi ấy, tôi thắc mắc mình ăn mới còn, chứ người ta ăn là hết rồi. Và câu thứ 2, lúc ấy, tôi hoàn toàn không hiểu, nhưng vô cùng thấm thía khi va chạm với đời, nhất là trong 1 xã hội xa hoa, đầy vật chất nhưng thiếu tình người này. 
- Kẻ thù của mình đôi khi là người ơn của mình. 
Sống trong thời đại con gái không được đi học, nhưng má may mắn được ông ngoại cho đến trường và học hết Lớp Nhất, là bậc cao nhất trong trường, nay gọi là Lớp 6. Dù kiến thức chỉ chừng ấy, nhưng má học hỏi từ sách vở, từ trường đời, từ kinh nghiệm cá nhân, nên có thể nói là khá đủ để dạy dỗ anh chị em chúng tôi. 
Từ lúc nhỏ, chúng tôi không được la cà nhà hàng xóm. Đến tuổi dậy thì, con gái không được chưng “táp lô”, nghĩa là chiều chiều không được ngồi trước hàng ba nhà mà ngóng ra ngoài đường.

(Phú Hữu - Quê Nội)

Cuộc sống, cứ ngỡ êm đềm lặng lẽ trôi, nhưng biến cố đầu xuân 1968, làm thay đổi. Tất cả các căn nhà của cư dân ở Giồng Ké, thuộc tỉnh Vĩnh Long, đã bị đốt và chìm trong biển lửa. Lúc ấy, chúng tôi về quê sum họp, cùng đón Tết, bỗng chốc dắt dìu nhau chạy về quê nội lánh nạn. Sự sống và cái chết trong đường tơ kẻ tóc, ấy vậy mà một thời gian sau, cả gia đình chúng tôi, lội bộ về lại Vĩnh Long, sống trong căn nhà nhỏ hẹp do ba má xây cất cho anh chị em chúng tôi, là nơi ăn chốn ở để lo việc đèn sách. Nhưng Vĩnh Long, lúc này chẳng khá hơn, tang thương và chưa được ổn định. Một lần nữa gia đình chúng tôi di tản sang Rạch Giá, nơi chị thứ Hai của tôi đang cư ngụ. 

Theo lời yêu cầu của các anh Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn, hiện đóng nơi đây. Và tránh cảnh ăn không ngồi rồi, ba má tôi bày ra bán cà phê, trước cửa chung cư của chị tôi. Chúng tôi, là những cô cậu còn ngồi ghế nhà trường, nên rất ngại ngùng hay nói khác hơn là mắc cỡ trong việc bày ra buôn bán. “Quán cà phê” lộ thiên chỉ độc nhất 1 chiếc bàn tròn trước sân. Khách đến, chúng tôi chẳng đứa nào dám xuất đầu lộ diện, nên mọi việc lau bàn, bưng cà phê đều giao khoán cho cô giúp việc của bà chị. Không biết vì tài pha cà phê của ba, hay đoàn người đông đảo đến xin gia nhập khoác màu áo đen xây dựng nông thôn, hay vì các cô gái con ông chủ quán, khách ngày một đông thêm. 
Nhu cầu tăng, thời gian mở cửa kéo dài thêm, đến tối. Từ 1 chiếc bàn tròn độc nhất, số lượng bàn tăng thêm và đôi khi còn lấn hẳn vào phòng khách của căn chung cư. Tiếng “ngon” được đồn xa, tài pha chế cà phê của ba, thu hút thêm các chàng lính xa nhà của những binh chủng khác, tìm đến. Theo lời 1 người dưới quyền của vị chỉ huy tại địa phương, cho biết. Các quân nhân đến quán chúng tôi, tuyệt đối không được phá phách và theo lời vị ấy “Đây là 1 gia đình đàng hoàng, các con của bà chủ quán là cô giáo và là học sinh”. Có lẽ thế, số người đến khá đông, nhưng chưa 1 lần có chuyện xây xát. Cùng cho lắm, có những cây si đến uống chỉ 1 ly cà phê mà ngồi đến “chết” cái ghế của người ta. Dần dần, theo yêu cầu của những thực khách, ba má tôi bán thêm món điểm tâm, rồi đến thức ăn trưa. 
Ngoài chuyện bán cà phê làm kế sinh nhai trong thời ly loạn, má còn dạy cho chúng tôi về tình người qua lần các anh lính sư đoàn, sau chuyến hành quân trở về, áo trận còn vương bụi đường. Họ nhờ má tôi nấu giùm bữa cơm tối. Nhìn các anh lính, má chạnh lòng nghĩ đến con trai mình. 
Thế là cả gia đình chúng tôi nhộn lên. Các chị lo nhóm bếp, tôi và Oanh đi chợ chiều mua thức ăn. Món ăn cho người về từ cuộc chiến là cá kho và canh chua nấu với “khóm Tắc Cậu rẻ rề bà rề”. Còn ba, dĩ nhiên là quần quật với pha pha chế chế cà phê cà pháo, hương thơm đầy quyến rũ bên làn khói thuốc nhẹ tỏa mờ mờ. 
Các anh chàng nhà binh được một bữa ăn tối no nê, hả hê. Má tôi, nụ cười tươi mãn nguyện với niềm vui trọn vẹn, khi chào tiễn đưa các anh, người của gió sương trở về cùng sương gió. 
50 năm rồi còn gì, các anh trong bữa cơm đạm bạc ấy, giờ nơi nao!? 
Quả đất tròn, nhưng làm sao mà biết được!? 

Trở lại với các chàng Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn, có lẽ các anh chưa quá dãi đầu mưa nắng, làn da không đủ sạm, có chàng còn lộ rõ nét thư sinh. Đó là người tôi muốn nhắc đến. Nét mặt thanh tú của anh nổi bật qua chiếc áo bà ba đen. Anh ít nói, hay mỉm cười, khi ngồi cùng bàn với các bạn. Tôi chẳng biết vô tình hay cố ý, anh thường ngồi ở chiếc bàn, mắt hướng về má tôi, và dĩ nhiên là đàng sau lưng má là các con đang quây quần chuẩn bị thức ăn. Chúng tôi không biết tên, nhưng tự tiện đặt và gọi là anh “Tân”. Đó tên người anh họ con của bác, vì anh có nét hao hao. Nghe gọi tên, anh chỉ cười cười mà không phản ứng. 
Mấy tháng sau, tình hình ở Vĩnh Long khả quan hơn, học sinh được kêu gọi trở về trường. Ba dắt các con lớn về lại Vĩnh Long, chuẩn bị ôn bài thi. Má và các em nhỏ ở lại tiếp tục buôn bán. 
Bỗng ngày đẹp trời, từ Rạch Giá xa xôi, 1 cánh nhạn bay về. Lá thư của “anh Tân” viết cho tôi. Vô cùng ngỡ ngàng! 
Hú hồn! Lúc ấy tôi còn vô tư quá, chả biết gì mà anh đã ...“lù khù vác thùng phuy mà chạy”. Tôi đem chuyện lá thư kể lại với má. 
- Nếu con không thương thì viết thư trả lởi, đừng để người ta hy vọng mà tội nghiệp. 
Đó lời má dạy dỗ cho con gái đến tuổi dậy thì, khi được người ngắm nghé. 
Tôi gửi thư đi và đầu thư gọi anh ấy bằng “chú”. Thư hồi âm của anh đáp lại, lời thống thiết làm sao. Đến nay, tròn 50 năm, nội dung toàn lá thư của anh, tôi không nhớ hết, nhưng có một câu tôi chưa hề quên. Đó là... “Mỗi tiếng chú là 1 sợi râu dài lỏm chỏm.” 

Đừng Gọi Anh Bằng Chú! 

Nhiều lần bảo: 
Đừng gọi anh bằng chú! 
Bởi tiếng lời…làm mất ngủ đêm thâu 
Chợt nghe… 
sao cảm giác rầu rầu 
“Mỗi tiếng chú… 
là 1 sợi râu dài lỏm chỏm”* 
Còn gọi chú 
là còn lo âu thấp thỏm 
Giết nhau bằng chừng ấy thú thương đau 
Em biết chăng? 
Tim tức tưởi nghẹn ngào 
Bật tuôn trào dòng máu đỏ 
Em nghe không? 
Từng hơi thở ngắn, nhỏ, đớn đau 
Nhưng em ơi! 
Trong từng giọt máu đào 
Hình bóng ấy… 
Như máu ra vào nuôi thân xác 
(Kim Phượng)
*Lời của người ấy.

Tuổi mới lớn, lời hồi âm của anh không khỏi làm tôi xúc động, nhưng anh chưa thể là kẻ trôm lẻn được vào tim tôi và tôi không muốn đùa để làm tổn thương anh. 
Nếu lần nào đó trên đường đời tấp nập, có dịp gặp lại, có lẽ anh và tôi chẳng ai nhìn ra ai, nhưng nếu may mắn nhận ra, thì đó cũng là kỷ niệm đẹp của 1 cuộc tình đơn phương, không thành, trong thời chinh chiến. 

Má hơn ai hết, là người hiểu rõ tâm lý các con của mình. Má cho phép tiếp các bạn khác phái tại nhà hơn là rảo rảo bên ngoài, nhưng má tinh tế lắm, đôi câu xã giao thăm hỏi thăm các bạn của con trước khi trả lại khoảng trời tự do cho tôi thoải mái tiếp xúc bạn bè. 
Hoặc là má giải nguy cho con trong mọi tình huống. Vào khoảng thập niên 70, một chuyện khó tin nhưng có thật. Cũng vào 1 ngày đẹp trời, có một bác, tôi chưa hề quen, đến “tìm cô Phượng”. 
Qua khe cửa, người trông lạ hoắc, và dĩ nhiên má thay tôi tiếp bác. Trong lần đầu xa lạ, nhưng bác ngồi lại khoảng nửa giờ, bác cho biết có một thầy giáo trong xóm tôi, khen má hết mực. Và bác tìm đến, xin phép cho con trai của bác được làm quen với “cô Phượng”. Tôi lại thầm nghĩ “Con trai mà cù lần quá trời, để cho ba mở đường làm quen!”. 
Cứ vài hôm, bác ấy lại đến. 
- Má cũng lấy làm lạ khi bác ấy tìm bạn cho con trai, nhưng thôi con ra gặp bác ấy một lần nói cho rõ, kẽo bác cứ nuôi hy vọng. 
Dĩ nhiên, tôi vâng lời, nhưng cố tạo một hình tượng bên ngoài, cho bác rút lui, bằng cách đeo 1 chiếc vòng tay bằng kim loại bản to. Cứ nghĩ rằng bác ấy sẽ “sợ”. Nào ngờ, bác xin phép má cho tôi xem hình con của bác, đồng thời, bác xin tôi một tấm ảnh. 
Trông ảnh mà bắt hình vong, anh chành trông bảnh, mặc lễ phục trắng. Thì ra anh là sĩ quan Hải Quân. Tôi kín đáo liếc má, má nhìn tôi mỉm cười mà chẳng nói chi. 
- Dạ thưa bác, từ trước đến nay, con chưa tặng hình cho ai. 
Bằng giọng nói nhẹ nhàng hơn như thể bác lay động lòng tôi. 
- Vậy cô có thể cho tôi mượn một tấm hình được không? 
- Dạ con cũng chưa cho ai mượn hình bao giờ. 
Nhìn dáng cao cao gầy gầy, bước chân nằng nặng khi bác rời khỏi nhà, tôi cảm thấy tội nghiệp làm sao.
- Má là bác ấy, thấy con đeo cái vòng tay này là má sợ không dám vô rồi, huống hồ chi lại xin hình, cho con bác ấy xem mặt. 
Nhưng có lẽ, lối cư xử nhã nhặn của má, bác vẫn tiếp tục đến nhà tôi với tràn trề hy vọng, dù rằng lần tôi gặp mặt và chào hỏi bác cũng là lần cuối cùng. 
Bởi, con tim có những lý lẽ riêng của nó!
Má là người rất tuyệt vời luôn thông cảm cho con cái từ thuở bé cho đến tuổi mới lớn hoặc đã an bề gia thất. Mười đứa con, mỗi đứa đều có kỷ niệm riêng với má. Bao nhiêu vốn liếng yêu thương, cư xử với đời của má đều trao lại cho chúng tôi. 
Những ngày cuối đời, những đêm nằm chung trên chiếc giường ấm hơi má, những ngày ở lại với má trong bệnh viện, là dịp may nhất trong đời tôi, má con cùng tâm sự, kể lể.

(KimHiệp 3tuổi (sau lưng), KimPhượng 5tuổi, KimHội 1tuổi- Giồng Ké1950)

Tôi hỏi má lúc nhỏ, sao tóc tôi lại cắt ngắn theo kiểu con trai. Má cho biết đó là ý muốn của tôi và má chìu vì tính cương nghị “một là một, hai là hai” của tôi. Má còn cho biết, ngày ấy người dượng thứ bảy, anh rể của ba tôi, góp ý, cho tôi nghỉ học, lo chăm sóc các em và phụ việc nhà, nhưng với má, việc đi học là ưu tiên, con cái muốn học tới đâu, má cho học tới đó, dù rằng má phải tảo tần, vất vả sớm hôm. Tôi không khỏi xúc động, ôm má mà khóc như một đứa trẻ. Giá mà má nghe lời dượng, có lẽ bây giờ tôi không là tôi của hôm nay.

Buổi chiều hôm ấy, 23 tháng 9 năm 2002, của 16 năm trước. Chúng tôi đến thăm má. Tôi cúi người ngang tầm mắt má, qua song chiếc giường bệnh… 
- Má có biết con là ai không? 
- Con Phượng chớ ai! 
Đây là câu nói sau cùng và chỉ trong tít tắc, đôi mi khép lại, má nhẹ nhàng ra đi, vào cõi thiên thu...đến cùng với ba. 
Cám ơn má còn chở đợi cho con được nhìn má và nghe tiếng nói cuối cùng của má.

Kim Phượng 
Mười sáu năm xa má.

Trung Thu Buồn



(Họa Từ Bài Thu Buồn của Song Quang)

Tha hương thu đến gợi thêm buồn,
Khoắc khoải lòng quê dạ khó buông.
Chạnh nhớ cố hương luôn ngớ ngẩn,
Chạy theo cuộc sống mãi quay cuồng.
Heo may hiu hắt niềm riêng chạnh,
Mây trắng lửng lờ nỗi nhớ suông.
Giai tiết Trung Thu mơ hội ngộ,
Đoàn viên trăng sáng vọng về nguồn!

Đỗ Chiêu Đức
Trung Thu 2018

Vẫn Nguyệt - Vãn Cảnh



Xướng:
Vẫn Nguyệt

Biết mấy trăm năm vẫn hãy còn
Cớ sao khi khuyết lại khi tròn?
Hỏi em Ngọc Thỏ đà bao tuổi?
Chớ chị Hằng Nga đã mấy con?
Đêm vắng cớ sao quanh gác tía?
Ngày thanh chút chẳng thẹn vàng son
Năm canh thơ thẩn chờ ai đó?
Hay có tình riêng với nước non?

Hồ Xuân Hương
***

Họa:
Vãn Cảnh

Đêm nay bóng nguyệt mới vừa tròn
Vãn cảnh rồi sang muốn nỉ non
Đợi mãi trăng tàn thơ nhạt thếch
Chờ hoài sao khuất ý phai son
Mấy ngài quan lớn chê già cóc
Vài chú lính quèn thích trẻ con
Nằm nhớ nàng Xuân thèm đến nỗi
Mộng qua đâu biết lúc nào còn

Nguyễn Vĩnh Bảo
            

Trung Thu - Hội Yến



Xướng:
Trung Thu - Hội Yến

Trung Thu nay rực sáng trăng rằm
Nguyệt điện Hằng Nga lại xuống thăm
Ai thắp đèn lồng, tinh tú rạng
Trẻ cầm cá chép cánh sao năm
Chật đường đồng ấu con vui vẻ
Nghẽn lối đường xe phố nhỏ thân
Đón Tết tuổi thơ lân địa múa
Chào mừng Hội Yến Đạo cao thâm...

Mai Xuân Thanh
Ngày 12/09/2018
***Các Bài Họa:

Mười Rằm Tháng Tám

Mỗi mùa tháng tám đón mười rằm
Nguyệt Lão xin về hạ giới thăm
Chợt thấy Cô Nga im tiếng sáo
Mới hay Chú Cuội nhắc tròn năm
Chị Hằng đếm mãi sao rơi cánh
Cung Quảng càng thêm nỗi tủi thân
Nào phải muôn thu mà hết được
Ánh trăng toả sáng mối tình thâm ...

Hawthorne. 19 - 9 - 2018
Cao Mỵ Nhân
***
Trăng Rằm Trung Thu


Trung Thu đã tới , sáng đêm rằm

Cửa sổ bên vườn Nguyệt ghé thăm
Sống lại ngày thơ vui lắm cảnh
Mơ về tuổi ngọc đẹp bao năm
Dâng hoa cúng bánh theo người cổ
Dạo phố chơi đèn với bạn thân
Tóc điểm màu sương nhìn quá khứ
Sao vùng kỷ niệm vẫn sâu thâm

Minh Thuý
19 tháng 9_ 2019
*** 
Tết Trung Thu

Tháng tám thu sang đón nguyệt rằm
Thím Hằng hoan hỷ ghé trần thăm
Thuần phong gìn giữ theo lề thói
Mỹ tục lưu truyền thuận lệ năm.
Cô bác ríu ran,...lo nghĩa cả
Cháu con tíu tít,...tỏ tình thân!
Múa lân,nghinh kiệu,...bừng làng,bản...
Hội Yến chung vui tết diệu-thâm!

19-9-2018
Nguyễn Huy Khôi
***

Trung Thu 2018

Bé nhìn chăm chú Nguyệt đêm rằm
Rất muốn Trung thu được ghé thăm.
Để biết sáng kia đèn thắp mấy ?
Hiềm vì sức nớ tuổi vừa năm.
Phải ăn chóng lớn rén tâm chí
Lại học cho tài luyện vóc thân.
Hẹn một ngày mai ta tới đó
Ha ha ! ra dáng vẻ uyên thâm !

Trần Như Tùng
***
Tết Trung Thu Chừ…


Đoàn lân trống giục trước khi rằm 
Cửa mở toang nhà đợi ghé thăm 
Ông địa dẫn đường đi suốt phố 
Thần tài rước lộc chúc lành năm 
Thời cơ quà cáp mừng quan lớn 
Vận hội bạc tiền kết nghĩa thân 
Trẻ rước ông trăng về vạn nẻo 
Sao đời vẫn đó mãi u thâm?!

Lý Đức Quỳnh
***
Rằm Thu

Trung thu vời vợi ánh xuân rằm
Thao thức phòng khuya đợi nguyệt thăm
Cứ ngỡ trông đi như thoạt đấy
Nào ngoảnh lại thoắt bao năm
Mặn nồng những tưởng hình lưu luyến
Xa ngái còn đâu dáng mến thân?
Hội Yến khua lòng trào ẩn ức
Tiếc hoài nghĩa cạn bỏ tình thâm.


26-9-2018
Nguyễn Huy Khôi

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2018

Thơ Tranh: Vui Tết Trung Thu


Thơ Song Quang
Thơ Tranh: Kim Oanh


Buồn Lận Đận Nhớ Thu Xưa



(Múa lân Trung Thu xưa)

Anh nhớ mãi tuổi xuân buồn lận đận,
Xuân đã qua lẩn thẩn những xuân xưa.
Già xồng xộc không ai chờ hay giận,
Tóc hoa râm còn mấy sợi lưa thưa

Xuân cũng tàn theo tháng năm tủi phận
Cố nhân ơi, yêu dấu mấy cho vừa.
Những bước chân lên đời, còn dữ dội
Vang đâu xa không vọng lại dư âm

Thân đơn độc mang hành trang khổ hận,
Sống cuộc đời trống vắng chẳng an tâm.
Người hờ hững xót xa buồn căm phẩn,
Chỉ một câu, biết rồi, vẫn yêu thầm

Nghe lạnh lẽo mối tình không chất vấn,
Ai trả lời thỏa đáng, đành lặng câm
Ta gảy súng như một người thua trận,
Bạn thân ơi, chờ duyên kiếp trăm năm...

Đèn hỏa châu giữa khung trời tỏa sáng,
Mái đầu xanh, đôi mắt hướng xa xăm
Ta mơ mộng: Rằm Trung Thu tháng tám,
Nhớ năm xưa ngồi dưới ánh trăng rằm

Cõi trần tục tưởng Hằng Nga, Chú Cuội,
Xuống thế gian dự lễ Tết Nhi Đồng.
Phân phối quà, những ngôi sao tỏa sáng
Trẻ em mừng cây nến thắp đèn lồng...

Tiếng trống lân múa ngoài sân địa quạt,
Thật huyên náo, đèn đám rước vui đông
Trong chợt tỉnh, sắc màu xem ngơ ngát,
Tủi thân già lân đận đứng hoài mong...

Mai Xuân Thanh
Ngày 30 tháng 09 năm 2017