Thứ Ba, 10 tháng 11, 2020

Xót Xa Miền Trung


Cơn mưa đổ xuống Sài Gòn
Đã nghe giá buốt nỗi buồn gieo neo
Hàng rong một gánh vai nghèo
Tiếng ai rao bán qua chiều mù tung

Xót lòng nghĩ tới miền Trung
Lũ về trắng xóa một vùng nước chan
Ruộng vườn lũ phá tan hoang
Cuốn trôi gia súc mùa màng xót xa

Lũ vừa mới nhả phôi pha
Đã nghe bão tới mưa nhòa xót thương
Hàng cây đổ rạp bên đường
Bao nhà tốc mái đoạn trường khổ đau

Miền Trung nghĩ tới rối nhàu
Cùng là tình nghĩa bí bầu giàn chung
Bao người góp sức chung lưng
Gửi hàng cứu trợ đau cùng xẻ chia

Miền Trung ơi biết nói gì
Trắng tay chỉ biết lòng ghì đau thôi
Sài Gòn mưa đổ trắng trời
Nhớ miền Trung bỗng nghẹn lời lao đao

Cùng chung tình nghĩa đồng bào
Khổ đau chia sớt lòng thao thức lòng
Cầu trời cao rải ân hồng
Bớt mưa lũ bão cúi trông ơn trời

Trầm Vân

Huế Ơi! Thương Lắm


Năm nay bao nhiêu tai họa dồn dập. Đầu năm nạn dịch Covid_19 ập đến, kế tiếp cháy rừng nhiều tiểu bang ở nước Mỹ, những ngày qua nơi quê nhà lại xảy ra bão lụt lớn. 

Nghe ngóng tin tức cũng như được thấy nhiều hình ảnh trên mạng xã hội, đầu tháng 10 tại thành phố Huế bão lụt kéo đến làm vô số người chết, mất tích và mấy chục căn nhà bị ngập lụt. Chưa kể các huyện Quảng Điền, A Lưới, thị xã Hương Trà, Phong Điền v..v...những vụ sạt lở vùi lấp người dân vô tội thật buồn thảm. Nhìn thành phố Huế tứ bề nước lũ mênh mông mà thắt ruột chao lòng khôn tả. 

Ngồi bó gối chẳng thể đi đâu vì phòng dịch Vũ Hán, nhìn ra khoảng sân sau vườn, lá thu bay tơi tả, trên cành trơ trụi lá, các loài hoa gần như khép kín nhuỵ đài trong chậu ủ rũ héo hon, chỉ còn vài cây hồng vươn lên lưa thưa mấy bông hoa yếu đuối nhạt sắc. Năm nào xứ Huế cũng gặp bão lụt khoảng tháng này, buồn lo và theo dõi Huế từng ngày. 

Nhớ lại những mùa mưa lũ lúc tôi còn ở quê nhà... Kính nghiệm khi nước đang còn thấp, chị tôi nấu nồi cơm lớn, kho nước mắm đường bỏ ớt trái cay nồng, lúc nước dâng, cả nhà chồng ghế kê giường ngồi trên cao, nước bốc khí lạnh lên, ngồi ăn tô cơm với nước mắm kho quẹt thật ngon, miệng cứ muốn ăn hoài và ước chi có thêm thật nhiều cơm. 

Sau trận lụt, vườn tược hư hao, mấy đám rau Lang mọc hoang cũng dập nát, chỉ còn vài buồng Chuối, mạ tôi chặt vào gọt sơ lớp vỏ, cắt khúc kho với ruốc ăn cũng thích, hoặc đi chợ chẳng mấy ai bán buôn, chỉ mua được dưa môn về kho ruốc, ăn rất mặn mà. Có khi gặp trận lụt lớn, nước vào ào ào, tuy đã chồng đồ đạt, nhưng nhìn mức nước lên nhanh, cả nhà lo lắng canh suốt đêm giấc ngủ chập chờn, sáng tờ mờ kinh hãi mực nước cao đẩy bàn ghế trôi nổi, bước xuống sàn nhà nước đã ngập gần cổ nên sức đẩy mạnh kinh khủng, chúng tôi rất khó khăn bước đi vì chân muốn hỏng mặt đất, đúng lúc ban phường khóm ngồi trên bè bắt loa yêu cầu mọi gia đình di tản, chúng tôi dọn vài thứ cá nhân cần thiết rồi vịn nhau ra đường chờ các bè kéo đến trường Thanh Nội trú tạm trên lầu. 

Nói về mùa đông có nhiều chuyện thật khó quên... hình ảnh chị Lanh trong xóm gánh chè đi bán, ngoài trời mưa tầm tã, các cháu lớn (con chị) thường qua nhà khoảng 8,9 giờ tối: 

- O Giang ơi! cho con mượn 2 lon gạo về nấu cháo, em con khóc quá, mạ con giờ chừ chưa về 

Giai đoạn đó chúng tôi cũng nghèo rớt mồng tơi, nhưng thấy hoài cảnh trước mắt thì cũng phải “lá rách đùm lá toét” thôi. Hình như trong cảnh khổ người ta cũng đâm liều, chị lại mang bầu tiếp dù đã có 7 con, hôm chị đi sinh, các con lại đem son nồi qua nhà tôi hỏi 

- Mấy O có mua không? Con cần tiền mua khoai sắn bới cho mạ đang nằm nơi nhà thương. 

Chúng tôi cũng buồn cười, nghẹn ngào thêm, cho tiền bảo cháu mua gì bới cho mẹ ăn. 

Chị Lành sinh dậy hết vốn nấu chè bán. Tôi cho mượn tiền, chị nói: 

- Ước mơ có vốn lớn hơn mua Su Bắp, Cà Rốt, Khoai Tây từ Đà Lạt chở xuống mùa gần Tết sẽ bán được, chị cần khoảng $100 (bạc Bắc hồi đó) mua hàng đủ thứ bán lời nhiều, chị sẽ trả góp mỗi ngày $10 cho đến khi hết thì mượn lại. Dù tôi khuyên chị không cần trả vốn, nhưng chị nhất quyết làm theo cách đó, chị nói “sợ trả không được”. Đêm khuya gió mưa lạnh cắt da, con chị gõ cửa trả góp tiền, có khi đưa cái bắp su, nói “mạ cho O”, tôi trả lại bắt đem về mà ứa nước mắt nghĩ đến người hiền lương tốt bụng sao lại nghèo khổ vậy. Sau này qua Mỹ rồi, tôi hỏi tin tức để giúp đỡ nhưng nghe gia đình chị đã đi kinh tế mới miền trong. 

Người thứ hai là bà Thu bán bánh lọc trần và bánh chưng có chồng ghiền rượu, tối ngày say xỉn ngoài đường đi té lên té xuống, tội nghiệp bà ôm rổ bánh rao dưới trời mưa, những lúc ế ẩm ghé nhà tôi mời ủng hộ, bà cũng mượn chút vốn mua nếp nấu bánh chưng bán thêm. 

Tôi miên man nghĩ ngợi những người dân hiền lành thật thà trong xóm đầy tự trọng luôn áp dụng câu “đói cho sạch rách cho thơm”, hình ảnh ấy vẫn in hằn trong tâm trí tôi, lòng thương cảm vô bờ. 


Huế ơi! tôi muốn gọi với nỗi xót xa nhớ về chuỗi mùa đông giá rét lạnh căm, những đêm khuya bóng tối dày đặc... Trời đen như mực, bên ngoài mưa rơi, tiếng gió gào thét, tiếng rao của em nhỏ bán bánh mì vừa ra lò, tôi gọi mua...em thò tay vào túi vải lớn lấy ra mấy ổ mì nóng hổi, ánh mắt ngây thơ hiền hòa mừng rỡ nhận tiền, kể đến điều này nước mắt tôi không thể kềm hãm thấy xót tuổi thơ đi trong xóm vắng khuya khoắt, nhất là nhà cửa ở Huế nằm sâu bên trong xa cửa ngõ, cây cối um tùm bao phủ lạnh lùng. 

Có lần chiều cuối năm lạnh giá, hình dáng người thiếu phụ đứng co ro góc phố vắng, trông ngóng khách dừng chân ghé mua nhánh mai còn lại, lúc đó tôi và bạn đang đèo nhau trên chiếc xe đạp, may mắn bạn tôi đã mua dùm. 

Huế ơi! bao nhiêu năm với đời viễn xứ, cuộc sống như luồng sóng đưa đẩy, quay cuồng, cày bừa trên xứ người, nhưng không vì vậy mà có thể quên tất cả, nhất là những mùa mưa lụt của đất thần kinh. 

Nơi này có những đêm thức giấc, tôi vẫn nghe mơ hồ dư âm tiếng kinh cầu của Chùa Diệu Đế vang vọng tới. Có lẽ thói quen mấy chục năm về trước mỗi đêm gần sáng lời kinh vọng vào thành nghe não nuột, âm thanh của sự tĩnh thức tạo nỗi buồn xâm chiếm, tâm tư chùng xuống đã nằm sâu trong tiềm thức. 

Ký ức lan man đi xa hơn, kỷ niệm thú vị cùng bạn bè Kim Hoàng, Thu Thuỷ, Kiều Sương, Tố Nghi cùng tôi thỉnh thoảng rủ nhau đến quán nhạc ngồi chờ đợi những giọt cà phê chảy thật chậm qua phin lọc, rồi lắng chìm theo cung điệu lời ca nhạc của Đoàn Chuẩn, Từ Linh, Phạm đình Chương, Cung Tiến, Văn Cao hay những bản nhạc Pháp lời Việt do Phạm Duy dịch như Chiều Tà, Dạ Khúc, Cánh Buồm Xa Xưa… v..v... 

Chúng tôi lựa chỗ ngồi dưới mái hiên để được nhìn mưa rơi, mưa tuôn bong bóng vỡ, mưa buồn lê thê, mưa dấu nỗi niềm riêng, chẳng cần thiết để nói với nhau nhưng rất cần ngồi bên nhau, say sưa thấm những dòng nhạc vào hồn đê mê lặng sầu, rồi lâng lâng cảm giác hạnh phúc của kẻ được thoát tục trong khoảnh khắc. 

Biết bao kỷ niệm thời ấu thơ, thời hoa mộng. Bạn bè réo gọi tôi về thăm, nhất là bây giờ đứa nào cũng đã retire, chúng nó hẹn hò mỗi tháng 2 buổi họp mặt nơi quán cà phê Nội Thành. 

Một hôm, Tuyết gọi FaceTime cho tôi nói chuyện từng bạn trong khung cảnh đang ngồi uống cà phê, nhiều bạn tôi nhận ra và nhiều bạn không nhận ra. 


Tôi thèm giây phút họp mặt như vậy lắm chứ, nhưng nghĩ đến chuyến vượt biển năm xưa tôi thấy tiêu tan niềm ước muốn chẳng còn mộng “châu về hợp phố”. Thôi thì cứ sống với hoài niệm, với giấc mơ, với chút tình riêng trao gởi Huế: 

Thương Huế 

Hương Giang nước đục phá thêm buồn
Xứ Huế mưa chừ giống lệ tuôn 
Vỹ Dạ con đường hoang lặng tủi
Đông Ba chợ quán lạnh im hờn 
Nơi thành lối cũ cây nghiêng loạn
Chốn cửa nhà xưa gió đảo cuồng 
Diệu Đế chuông Chùa ngưng tiếng vọng
Đìu hiu phố xá cảnh u buồn 
(Minh Thúy Thành Nội)

Biết được cơn mưa lũ nơi quê nhà đã làm điêu đứng dân lành mấy ngày qua. Hàng hàng lớp lớp mái nhà còn lô nhô dưới biển nước đục, trẻ em và người lớn bám víu một cách tuyệt vọng. Nhà cửa trôi, ruộng nương đất đai trồng trọt bị hư hại. 

Hầu như nét mặt không còn hồn, không còn sức sống. Tin tức hình ảnh được chuyển liên tục. Lòng người chan chứa, lòng người đầy ắp tình cảm chia sẻ từ Sài Gòn cũng như các nơi đổ ra Quảng Trị, Quảng Bình, Huế. Những đoàn cứu trợ không ngại đường xa vất vả nguy hiểm đến tận vùng lụt nặng để được khóc, được trao tình thương bằng lương thực cũng như tiền bạc, thuốc men. 

Tại hải ngoại mọi người cũng nóng ruột hỏi nhau: 

- Sao chưa thấy hội đoàn hay các Chùa lên tiếng quyên góp cứu trợ bão lụt? 

Chị em chúng tôi chợt nhớ đến sư cô Thích nữ Như Minh trú trì Chùa Tây Linh trong Cầu Kho gần đồn Mang Cá (xưa), lúc ba chồng chúng tôi còn sống thường kêu gọi con cái đóng góp gởi về giúp đỡ bão lụt, khi được xem video Ni sư chèo thuyền đi phát cháo hay các thức ăn khác lúc nước ngập. 


Trong vòng một tuần tôi nhận phone liên tục từ chị Phạm Thị An $1,000, Lê Tịnh Tâm $900, Lê Hữu Vinh $500, Minh Thuý $400, Tịnh Thuỷ $250, Diệu Hường $250, Vân Vy $200, Nguyễn Hà $200,Tịnh Thu $150, Quảng Trang $100, Kim Hưng $100, Lê hữu Thọ $100, Bảo Trâm $100, Cindy Huệ Nguyễn $100, Phương Khánh $50, Quỳnh Hoa $50, Phạm Thị Hảo $50, Bích Kiều $50. Tổng cộng được $4,550 (bốn ngàn năm trăm năm mươi) đã gởi Thầy Thích Tánh Tuệ $850, bác sĩ Đặng Nga $550, sư cô Như Minh $2,250, ngoài ra cúng dường thiền viện Trúc Lâm của thầy Thích Pháp Hòa $900 theo yêu cầu. Những hôm này tôi cảm như sức mạnh tăng cường với niềm hăng say phấn khởi đi gởi tiền nhiều lần. Sau khi nhận phiếu hồi báo cũng như email quý thầy cô xác nhận đã nhận tiền, tôi chuyển đến tất cả những người đóng góp, xong công việc lòng thấy nhẹ nhõm hân hoan vô cùng. 

Không có niềm vui nào bằng bây giờ, vì một nhóm nhỏ đã thực hiện được chút tình chia sẻ. Tôi nhớ câu nói mạ vẫn thường nhắc “người ta ăn thì còn, mình ăn thì hết”, hay lời vàng ngọc của thầy Thích Tánh Tuệ “Thân từ cát bụi đến. Cát bụi sẽ gọi về. Chỉ có tình thương mến. Ở lại cùng Sơn Khê.” Niềm xúc động dâng tràn tuôn thành thơ: 

Bão Lụt Miền Trung 

Lũ lụt miền Trung cảnh thảm buồn
Dân mình chịu khổ lệ đầy tuôn
Đau lòng lúc thấy người bồng trẻ
Xót dạ khi trông kẻ kéo xuồng
Mái ngập cơn mưa nào tạnh dứt 
Sông tràn mực nước chẳng lùi buông
Tim nồng gởi hạt từ bi giúp
Xóa dịu cơn đau trận bão cuồng 
(Minh Thúy Thành Nội) 

Xem hình ảnh Chùa Tây Linh của Sư Cô Như Mình, hội Từ Thiện Trái Tim Bồ Đề Đạo Tràng (Bodhgaya Heart Foundation) của thầy Thích Tánh Tuệ, “Garage Sale for Charity” của bác sĩ Đặng Nga đi đến các vùng xa xôi phát quà thật khâm phục ngưỡng mộ. Mọi việc đều do sự từ tâm, lòng bác ái mở rộng trái tim yêu thương tự nguyện hy sinh công sức dù cực nhọc vất vả.

Cảm động thêm nữa những YouTube chiếu cảnh bà con ngồi gói bánh tét muốn ứa nước mắt, tôi đã từng lên Chùa phụ giúp công việc này vào dịp gần Tết, quý bác quý cô ngồi đau lưng, đàn ông thức đêm nấu bánh rất cực nhọc công phu.Tôi suy nghĩ những lúc nước dâng phải ngồi trên mái nhà, hoặc nhà sập chịu co ro lạnh giá, nhận chiếc bánh chưng hay gói mì thì còn gì bằng vì được ăn liền trong lúc gió bão cúp điện không thể nấu nướng. Thời bây giờ cơ may mọi người làm ăn ra, tâm bồ đề rộng mở, lòng nhân ái cao dày, nên món ăn cứu đói lụt nâng cao so với tôi ngày xưa ăn mắm kho quẹt, chưa kể sau cơn lụt nhà cửa bị tàn phá, dân còn được nhận tiền gạo. 


Đẹp thay tứ chúng đồng tu biết thực hành hạnh bố thí “thương người như thể thương thân”, dù buồn lo cho xứ Huế nhưng đồng thời tôi tìm được niềm ấm áp khi cảm nhận tình người hoa nở đẹp muôn nơi từ trong nước ra hải ngoại. Tôi muốn cảm ơn đến những tấm lòng mở rộng đã giao cho tôi công việc chuyển tiền, chuyển tình thương đến đồng bào trong cơn thiên tai. Bài viết này như sự lưu dấu hồ sơ cứu trợ của nhóm nhỏ về mùa bão lụt miền Trung năm 2020. Xin được ghi lại cảm xúc lần nữa bằng vần thơ mộc mạc: 

Thiên Tai Miền Trung 

Hiểm họa quê hương quá khổ rồi
Tiêu điều nước lũ nghẹn ngào ôi 
Thê lương cảnh tượng nhìn rơi lệ
Mẹ mất con bầy chịu phận côi

Mái nóc ngôi nhà giống mặt sông
Mưa mù trắng xoá ngó rầu không 
Thiên tai giáng xuống trần gian đọa
Phá hoại nương dâu với ruộng đồng

Vẫn vậy, mỗi năm vẫn khổ trường
Từng mùa diễn tiếp cứ đeo vương 
Màn trời chiếu đất người đau đớn
Bão gió quay cuồng mịt khói sương

Trông toàn mực nước ngập mông mênh
Sức đuối tàn hơi thấm lạnh mềm 
Trẻ đói, già đau, người bệnh hoạn
Ghe thuyền cứu vớt kéo bè lên

Thương buồn sáu tỉnh xứ Trung kia
Chú bác, cô dì nhớ sẻ chia 
Nắm gạo tô mì về cứu trợ
Trời xa vẫn nhớ, ruột không lìa 
(Minh Thúy Thành Nội) 

Tách trà nóng ấm áp cơ thể tạo cảm giác dễ chịu. Ngoài vườn như có lớp khói mù đang phủ. Chút nắng hiu hắt trên ngọn cây bóng lá ngậm ngùi. Tôi đang giăng thả trời Huế trước mặt với vui buồn hoang dại lẫn lộn. Tôi nguyện cầu nạn lụt sớm chấm dứt nơi quê nhà, mọi sự sinh hoạt trở lại bình yên. Huế của tôi ơi ... “ Huế là thơ, Huế là mơ...” và Huế cũng chịu lắm đoạ đày bởi thiên tai bão lụt .... 

Minh Thúy Thành Nội 
Tháng 10/2020

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2020

Mưa Trên Phố Huế - Minh Kỳ - Tô Thị Thu Cúc


Sáng Tác: Minh Kỳ
Trình Bày: Tô Thị Thu Cúc
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình

Ta Mất Em Thuyền Lạc Bến Trôi


Từ ấy phượng như đượm thắm màu
Sân trường quạnh vắng buổi xa nhau
Nắng hè khô héo bờ môi nhạt
Ngụp lặn trong ta nhớ ngọt sầu

Từ ấy thu vể vắng bóng em
Lá buồn hờ hững rớt bên thềm
Hoa sầu khép nép e làn gió
Cả một trời thu nhạt nhẽo thêm.

Từ ấy thơ ta lạc vận rồi
Rượu nồng không đủ ấm vành môi
Bàn tay khói thuốc càng thêm đắng
Ta mất em thuyền lạc bến trôi

Từ ấy thân ta một kiếp hời
Như chim vỡ tổ lạc phương trời 
Hắt hiu quạnh quẽ đời đơn lẻ
Nỗi nhớ dập vùi, than tiếng ôi!!

Camthành, Dec 5, 2016
Tha Nhân

Tự Tình Mùa Thu


Anh biết không, ngoài trời đang giông bão
Cuối thu buồn cành nhớ lá xa bay
Em ngồi đây hồi tưởng lại chuỗi ngày
Hạnh phúc thăng hoa, địa đàng lối mộng

Anh đã đến thiên thai đường gió lộng
Lưu Nguyễn ngàn xưa huyền thoại ước mơ
Chuyện đào tiên nhân thế vẫn mong chờ
Buổi hạnh ngộ chốn non bồng nước nhược

Gặp gỡ hôm nay, hẹn ngàn kiếp trước
Sao vòng tay chưa ấm trọn tiền thân
Còn hợp, tan, vui, khổ với phong trần
Thu lá rụng, để đông cành tê tái

Trời cao rộng, cánh chim vui hồ hải
Cuộc trùng phùng mờ mịt bóng tương lai
Là trăm năm chỉ một giấc mộng dài
Tình hư huyễn thêm ngậm ngùi thương tiếc

Sẽ nhớ mãi ân tình xưa diễm tuyệt
Ðời cho ta những ân sủng hoàng hoa
Vẫn bên nhau dù ngàn dặm cách xa
Hình bóng cũ mơ hồ sương thu đọng …

Nguyễn Phan Ngọc An

Nhớ Sư Huynh Hồ Hữu Hậu (1936 -10/10/2020)

Thăm nhau lần cuối ngày 04/08/2020 

Nửa đêm chợt nhớ Sư huynh 
Họ Hồ hữu Hậu chúng mình mến nhau 
Tánh thầy đủng đỉnh ngọt ngào 
Nụ cười nửa miệng xiết bao nghĩa tình. 

Đời người nghĩ lạị giật mình 
Tối nay lại nhớ sư huynh vô cùng 
Đúng tên hiền hậu quá chừng 
Bổng đâu nước mắt rưng rưng lưng tròng. 

Đêm nay tiểu đệ bâng khuâng 
Thương người bạn cũ cố nhân mà buồn 
Thú hoang mê núi nhớ rừng 
Riêng tôi nhớ mãi tiếng cười của huynh. 

Trăng mờ vằng vặc lung linh 
Ngoài trời mưa rớt vô tình lạnh thêm 
Chúc huynh ấm áp áo xiêm 
Hồng ân thiên chúa từng đêm cậy nhờ. 


Tiểu dệ Dương hồng Thủy 
(đêm 13 âl/9 – Oct29/2020)


Bà Rịa Quê Tôi


Bà Rịa tình quê thật đậm đà
Dân sinh nhộn nhịp cảnh chung nhà
Con đường rảo bước thân thương quá
Phố xá la cà lắm thiết tha
Chẳng có lầu cao theo hiện đại
Mà đây nóc thắp với hài hòa
Núi đồi ẩn hiện trời xanh thẳm
Vương cả lòng người một cõi xa

Hải Rừng
5/6/2019

Y Học Thường Thức: Nhiễm Trùng Đường Tiểu - Bác Sĩ Hoàng Cầm


Y HỌC THƯỜNG THỨC 
Nhiễm Trùng Đường Tiểu - Bác Sĩ Hoàng Cầm

Đại cương 

Nước tiểu do hai quả thận tiết ra chứa trong túi được gọi là bàng quang. Mỗi lần ta đi tiểu, nước tiểu trong bàng quang thoát ra ngoài qua niệu đạo. Niệu đạo gần hậu môn nên rất dễ bị nhiễm trùng. Có thể nói ai cũng bị nhiễm trùng đường tiểu một hay nhiều lần trong đời. 

Nguồn vi trùng xâm nhập niệu đạo thường từ phân, trong đó vi khuẩn E. Coli chiếm từ 75 tới 90%. Từ niệu đạo, vi trùng di chuyển lên phía trên, xâm nhập bàng quang và thận, có thể làm viêm các bộ phận này. Một cơ chế khác gây nhiễm trùng đường tiểu là vi khuẩn trong phân xâm nhập máu trong thời gian ngắn mà không gây huyết nhiễm (nhiễm trùng máu), rồi chúng di chuyển theo tuần hoàn mà tụ lại trong đường tiểu. 

Niệu đạo đàn bà thẳng, ngắn khoảng 5 cm, lại gần âm đạo, nên dễ bị nhiễm trùng hơn niệu đạo đàn ông. Niệu đạo đàn ông khúc khuỷu, dài khoảng 20 cm. Đàn bà trong thời kỳ mang thai, cũng dễ bị nhiễm trùng đường tiểu, nếu không được trị liệu sẽ đưa tới hậu quả như: sinh thiếu tháng, thai nhi nhỏ, tử vong trẻ sơ sinh cao. Đối với người mẹ, từ 20% tới 40% số bệnh nhân nhiễm trùng đường tiểu khi mang thai có nguy cơ bị suy thận. 

Lượng nước tiểu còn lại quá nhiều trong bàng quang sau mỗi lần tiểu, do bàng quang co thắt yếu, hay do đàn ông bị tuyến tiền liệt phình lớn, gây trở ngại việc thoát nước tiểu, cũng dễ làm viêm đường tiểu, nhất là đối với những người có bệnh tiểu đường. 

Trong khi giao hợp, vi khuẩn trong âm đạo có thể xâm nhập niệu đạo cả nam và nữ. Rất may là cơ thể có phương cách đề kháng tự nhiên diệt được vi khuẩn trong niệu đạo và bàng quang, Ngoài ra, mỗi lần đi tiểu, nước tiểu xả bớt vi khuẩn ra ngoài, làm sạch đường tiểu. Các chứng viêm tại đường tiểu đều do nhiễm trùng gây ra. 

Dấu hiệu và triệu chứng 

Viêm bàng quang và niệu đạo 
Tiểu đau rát, tiểu gấp, tiểu nhiều lần hơn bình thường. Đau nhẹ ở bụng dưới, đau lưng. Nước tiểu đục, có thể màu đỏ nếu có máu, mùi hôi.
Viêm thận cấp tính
 Sốt cao. Ói mửa. Đau phía dưới lưng. Ớn lạnh, rét run. Tiểu rát, đau, tiểu nhiều lần. 

Chẩn đoán 

Khi có những triệu chứng trên, cần gặp bác sĩ. Thường bác sĩ cho thử nước tiểu ngay tại phòng mạch để xác định có nhiễm trùng. Xét nghiệm tại phòng thí nghiệm cho biết có nhiễm trùng đường tiểu, còn có thể cho biết số lượng và loại vi khuẩn. Cấy nước tiểu và thử tác dụng của trụ sinh trên vi khuẩn sẽ cho biết thêm loại trụ sinh nào tốt trong việc trị liệu. 

Trị liệu 

Tùy theo nhiễm trùng nhẹ hay nặng, bác sĩ cho trụ sinh từ 5 tới 10 ngày. Sau hai ngày các triệu chứng thường giảm. Nếu tái phát trong 6 tháng, bác sĩ xét xem đường dẫn tiểu có gì bất thường không, thời gian trị liệu sẽ dài hơn. 
Đối với đàn ông, niệu đạo đi qua tuyến tiền liệt, vi khuẩn từ đường tiểu có thể vào cư ngụ trong tuyến làm viêm tuyến. Bệnh viêm tuyến tiền liệt là nguồn vi khuẩn khiến nhiễm trùng đường tiểu tái phát nhiều lần. Dùng trụ sinh trị liệu viêm đường tiểu tái phát và viêm tuyến tiền liệt lâu nhiều tuần lễ. 

Tóm tắt 

Nhiễm trùng đường tiểu tuy không nghiêm trọng đối với sức khỏe, nhưng là bệnh rất thông thường cho cả nam lẫn nữ. Nữ bị nhiều hơn nam. Bệnh dễ tái phát. 
Cần tới bác sĩ để được trị liệu đúng cách Thời gian trị liệu trong tuần lễ.
 Nếu tái phát thời gian trị liệu lâu hơn và cần được xét nghiệm xem đường tiểu có gì bất thường không. Đối với đàn ông, viêm đường tiểu có thể đưa tới viêm tuyến tiền liệt 

Bảng đối chiếu danh từ y học Việt-Anh 
Bàng quang Bladder 
Nhiễm trùng đường tiểu Urinary tract infection 
Niệu đạo Urethra 
Tuyến tiền liệt Prostate 
Viêm bàng quang Cystitis 
Viêm niệu đạo Urethritis 
Viêm thận cấp tính Acute pyelonephritis 
Viêm tuyến tiền liệt Prostatitis

Bác Sĩ Hoàng Cầm

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2020

Thương Về Miền Trung - Nhạc Sĩ Duy Khánh - Tiếng Hát Kim Trúc


Nhạc Sĩ Duy Khánh
Tiếng Hát Kim Trúc

Mùa Lá Thu Người


Hôm nay lá chở mùa thu lạ
Nằm lặng bên hiên nắng mái nhà
Gió se sắt chút mùa thu trước
Lạnh đâu về len giữa ngày qua…

Em nào biết, đồng hồ quay ngược
Một giờ thôi mà đã nghìn trùng (*)
Con nước chảy khi đầy khi cạn
Soi bóng hình, người đã trăm năm...

Anh vẫn nhớ mùa thu rất cũ
Không lá vàng về giữa heo may
Hoa nắng vỡ tay người rất vội

Tiếng chim chiều thương những bờ cây

Mùa theo lá về đây mấy lượt
Anh giả vờ còn đó hôm qua
Để thu này ngắn tóc bay xa
Hương phấn gửi môi người mắt lệ…

Durham, North Carolina
Người Chợ Vãng
(*) Daylight Saving Time: Chủ nhật ngày 01 tháng 11, 2020 
quay ngược đồng hồ lại 1 giờ lúc 2:00 giờ sáng ở Hoa Kỳ.

Buồn Cho Cái Lưỡi!


Cái lưỡi không xương vốn vậy rồi
Trời sinh như thế phải chịu thôi
Trách chê chi mấy xin ghi nhớ:
Ai cũng từng quen lưỡi bạc vôi!
Khi thương, lưỡi biết đưa lên đỉnh.
Khi ghét lưỡi thề dập chết thôi.
Có lúc lưỡi cong tròn nói dối.
và còn biết ngọt câu đãi bôi.
...Bởi thế hãy cùng nhau tu tỉnh
Uốn lưỡi bảy lần khi nói thôi!

Cung Thị Lan

Độc Tọa Kính Đình Sơn - Lý Bạch (701 -762)


Độc Tọa Kính Đình Sơn

Chúng điểu cao phi tận
Cô vân độc khứ nhàn
Tương khan lưỡng bất yểm
Chỉ hữu Kính Đình san
Độc Tọa Kính Đình Sơn

Lý Bạch (701 -762)
***
Ngồi Trâm Ngâm Một Mình Ở Núi Kính Đình

1/
Lũ chim đã cao bay xa khuất
Một dải mây cô đơn trôi lững lờ lưng trời
Nhìn nhau mãi mà không thấy chán
Trần ai tri kỷ núi và ta

2/
Chim lũ bay đi mất
Giải mây lạc giữa trời
Chỉ còn ta với núi
Giữa đất trời chơi vơi


Sitting Alone On Chingling Mountain
Red Pine - Poems Of The Masters

Flocks of birds disappear
Lone clouds wander away
Who never tires of my company
Only Chingling mountain

Phạm Khắc Trí

***
Bài Dịch:

Lũ chim bay khuất trời xa
Mây cô đơn bóng chiều tà lặng thinh
Mình ta với núi say tình
Cõi trần tri kỷ nép mình núi cao


Trầm Vân
***
獨坐敬亭山 Độc toạ Kính Đình sơn

眾鳥高飛盡 Chúng điểu cao phi tận,
孤雲獨去閒 Cô vân độc khứ nhàn.
相看兩不厭 Tương khan lưỡng bất yếm,
只有敬亭山 Chỉ hữu Kính Đình san.

李白               Lý Bạch
***
Dịch nghĩa: Ngồi Một Mình Nơi Núi Kính Đình

Bầy chim bay mất từ lúc nào rồi
Chỉ còn đám mây lẻ loi trôi đi
Cả hai nhìn nhau mãi không thấy chán
Chỉ nơi núi Kính Đình mới có thể tìm đến Đạo.

Dich Thơ: Độc Tọa Kính Đình Sơn

Đản chim bay mất lâu rồi
Chỉ còn mây lẻ đang trôi xa dần
Làm sao chán lúc lòng gần
Muốn tìm đến Đạo dấn thân Kính Đình.

Quên Đi
***
Ngồi Thiền Trước Núi

Cuối trời, chim khuất xa
Cô đơn, mây nhẩn nha
Trước núi, lòng thanh thản
Tâm đạo đến cùng ta


Phương Hà 
(04/11/2020)
***
Đạo...!

1)
Bầy chim bay mất dạng
Mây lẻ bạn trôi đi
Ngó nhau hoài không chán
Kính Đình đây Đạo gì?

2)
Chim bay mất dạng đâu rồi
Mây ơi! Lẻ bóng êm trôi xa dần
Nhìn nhau không chán lại gần
Kính Đình tu học dấn thân Đạo mầu!

Mai Xuân Thanh
Ngày 04/11/2020
***

Độc tọa Kính Đình Sơn 

1-
Chim trời bay hút dạng
Mây lẻ trôi bồng bềnh
Cùng ngắm nhau không nản
Chỉ nơi núi Kính Đình

2-
Chim trời bay hút tầng xa
Vầng mây cô độc trôi là đà trôi
Nhìn nhau cảm thấy bồi hồi
Núi này chỉ điểm là nơi Kính Đình


Mai Thắng 
 201108
***
1-
Núi Kình Đình Với Ta  

Chim muông đã bay xa
Đơn côi mây là đà
Bên nhau mãi không chán
Núi Kính đình với ta

2-
Núi Kình Đình Với Tôi  

Chim muông đã khuất rời xa
Cô đơn mấy áng là đà mây trôi
Bên nhau quấn quýt mãi thôi
Núi Kình Đình với tôi hài hòa

Văn Ngọc
11-11-2020

Thương Về Miền Trung - Lũ Lụt Miền Trung


Xướng:

Thương Về Miền Trung

Miền Trung ơi cảnh hoang tàn
Lũ về gia súc mùa màng cuốn đi
Trắng tay nào biết nói gì
Đói nghèo lại đến tim ghì nỗi đau
Nỗi buồn xé ruột đêm thâu
Ánh trăng vàng úa trên đầu làng thôn
Sương rơi, sương giá lạnh buồn
Lệ rơi , lệ mãi sầu tuôn nỗi đời
Nhìn theo cơn lũ cuốn trôi
Đồng bào cả nước thương người xót xa
Từ tâm gửi đến món quà
Mì tôm ...tiền bạc gần xa đổ về
Chia cùng người nỗi tái tê
Chia cùng người nỗi sầu thê thảm sầu
" Bí ơi thương lấy quả bầu
Cùng chung giàn nghĩa thắm sâu tháng ngày "
Xin cùng góp sức chung tay
Giúp miền Trung đỡ đọa đày gian nan
Cám ơn những tấm lòng vàng
Bàn tay cứu trợ vai mang nghĩa tình

Trầm Vân
***
Bài Họa:

Lũ Lụt Miền Trung

Mộng ước năm sau lụi tàn
Khiêm nhường thu hoạch một đàng trôi đi.
Trụi trơ chẳng còn có gì,
Mắt khô giọt lệ dạ thì nẫu đau.
Bơ vơ mái tróc,canh thâu,
Tóc tang bao phủ,u sầu xóm thôn.
Mưa rơi,giọt trút thêm buồn,
Áo tươm ,hồn lạnh,khốn luôn cảnh đời.
Dập dồn lũ lụt nổi trôi,
Cảm thông nỗi khổ,thương người bờ xa.
Gom tiền gửi bạn làm quà,
Ngàn trùng cách trở thành ra khó về.
Đông sang, thấu cảnh,dạ tê
Lũ về lạnh giá,gió lê thê sầu
Chung giàn, bí mãi thương bầu,
Dù không cốt nhục,bên nhau mỗi ngày.
Miếng cơm manh áo giải nan,
Rủ nhau cứu trợ, muôn ngàn bàn tay.
Biết bao là trái tim vàng,
Ân cần rộng mở chan chan thịnh tình!

Thanh Hoà
***
Thương Quá Miền Trung!

Miền Trung lũ lụt điêu tàn,
Cửa nhà gia súc hàng hàng trôi đi!
Đói lòng chẳng biết ăn gì,
Mái nhà tạm trú ôm ghì niềm đau!
Dầm mưa run rẩy canh thâu,
Tang thương phủ ngập lên đầu xóm thôn!
Mưa rơi tan tác khổ buồn,
Ngập sầu đau nỗi lệ tuôn khóc đời!
Mắt nhìn gia súc lũ trôi,
Trẻ con lũ cuốn thân người đi xa!
Đồng bào ơi xin gởi quà,
Bún mì… cứu trợ từ xa gởi về!
Năm này bão lũ buồn tê,
Hơn nhiều năm trước thảm thê dạ sầu!
Râu tôm nấu với ruột bầu,
Giờ đây chẳng có đói sâu bao ngày!
Đồng bào ơi giúp một tay,
Cứu miền Trung khỏi cảnh đày nguy nan!
Miền Trung ôi quá võ vàng…
Đang sầu não nuột mênh mang khổ tình!

Liêu Xuyên
***
Thương Về Miền Trung

Quê nghèo tơi tả điêu tàn
Bão giông đất lở lũ tràn mang đi
Đời người còn lại những gì?
Tang thương mất mát thêm vì bệnh đau

Cầu mong suốt sáng canh thâu
Cho con nước rút từ đầu xóm thôn
Trông cha mẹ rét dạ buồn
Trẻ thơ khát sửa càng tuôn lệ đời

Từng cơn bão giật nhà trôi
Một đời bươn chải, hết rồi...mơ xa!
Áo mưa, mì gói, tiền...quà
Tấm lòng tương trợ từ xa đưa về

Tình thương sưởi ấm lạnh tê
Miếng no thêm sức kéo lê nỗi sầu
Bí cùng chung một giàn bầu
Rồng Tiên một gốc nghĩa sâu từng ngày

Hết lòng dốc sức góp tay
Miền Trung ruột thịt đang đầy nguy nan
Xin ghi tạc dạ đá vàng
Từ tâm san sẻ nặng mang ân tình

Thanh Song Kim Phú 
(CA Nov/3rd/2020
***
Cứu Trợ Miền Trung 


Bão “chồng” lũ lụt điêu tàn
Đói cơm khát nước mùa màng mất đi
Cuồng phong khủng khiếp, biết gì...!
Trắng tay lũ quét chết vì thương đau
Người ơi! Đứt ruột, canh thâu
Trăng thu vàng vọt đau đầu nông thôn!
Sương giăng giá lạnh thêm buồn
Ai hay đổ lệ mưa tuôn ngập đời
Bão gầm gió thét lũ trôi
Bà con làng nước tình người phương xa
Khắp nơi từ thiện tặng quà
Mì tôm nước sạch đô la vỗ về
Ngâm mình sóng bạc lạnh tê
Mà đau xót dạ thảm thê âu sầu
Một giàn cả bí lẫn bầu
Đâu lưng nương tựa thâm sâu đêm ngày
Nay mình chung góp bàn tay
Miền Trung qua khỏi đoạ đày nguy nan!
Tạ ơn phước thiện tâm vàng
Ra tay cứu trợ cưu mang trọn tình

Mai Xuân Thanh
Ngày 30/10/2020 

Tan Mơ

Bước vào phi trường Vũ khựng lại vì cảnh tượng quáđông đúc.Người ta xếp hàng dài dằng dặc nối đuôi nhau chờ "check in" trước quầy vé của hãng American Airline. Vũ không thể tưởng tượng được phi trường lại có thể bận rộn như vậy.Vũ ít khi đi du lịch hay đi đâu xa nên cứ tưởng sau vụ khủng bố 11 tháng 9 phi trường sẽ vắng hơn vì mọi người sợ đi máy bay. Không ngờ thiên hạ "điếc không sợ súng", họ vẫn đi như trẩy hội. Nhìn đồng hồ Vũ lo sợ nhủ thầm "điệu này mình dám bị trễ máy bay lắm". Hồi nẫy trên xa lộ, Vũ đã điên đầu vì nạn kẹt xe, bây giờ lại kẹt người. Vũ ngao ngán đứng xếp hàng nối vào cái đuôi của đoàn người dài như một con rắn khổng lồ. Vũ lẩm bẩm "mẹ kiếp,đúng là xuất hành vào thứ 6-13 có khác. Thiên hạ đi đâu mà đi lắm thế không biết"

Vũ đi Florida để ăn cưới con người bạn rất thân. Huy học cùng với Vũ từ thời trung học. Lên đại học, hai người lại chọn cùng ngành nên thân nhau như hình với bóng. Rồi chính Huy lại rủ Vũ vào binh chủng nhẩy dù khi Vũ đang thất tình. Huy sang Mỹ được 10 năm theo diện HO, Vũ bảo trợ cho gia đình Huy khi mới sang. Sau đó vì việc làm, Huy dọn đi Cali, rồi lại dọn đi Florida.
Huy nói Huy thích Florida vì Florida có khí hậu và nhiều loại cây giống VN nên đỡ nhớ quê hương.
Từ ngày Huy dọn đi, đôi bạn chưa có dịp gặp lại nhau. Trong lá thư kèm theo thiệp cưới, Huy nhấn mạnh "Tao chỉ có thằng con trai độc nhất, mày không đi ăn cưới nó là tao từ mày luôn đó. Bẩy năm rồi chúng mình chưa có dịp gặp nhau. Tao có nhiều chuyện nói với mày lắm. Cố gắng đi nhé."
Check in xong Vũ nhìn đồng hồ, còn 30 phút nữa là máy bay cất cánh. Vũ đi như chạy cho kịp giờ. Qua trạm kiểm soát an ninh, mọi người được đi thong thả trong khi Vũ bị giữ lại, phải dơ tay dạng chân để nhân viên an ninh rà soát khắp người. Xong xuôi Vũ chạy như bay tìm gate số 9. Hớt hơ hớt hải đến nơi Vũ mới biết máy bay trễ 1 tiếng. Vũ buột miệng chửi thề "sh...vậy mà mình chạy muốn tắt thở luôn, tụi làm quầy vé ngoài kia lờ mờ quá, chả cho mình biết  gì cả"

Ngồi thở dốc một lúc cho hoàn hồn, Vũ đứng dậy đi tìm mua ly cà phê rồi gọi điện thoại báo cho Huy biết máy bay bị trễ.
Huy hỏi Vũ một câu thật lạ:
- Tóc tai quần áo mày hôm nay có chỉnh tề không vậy?
Vũ ngạc nhiên
- Đám cưới con mày chứ có phải đám cưới ông đâu mà mày hỏi kỹ thế?
- Gặp lại cố nhân thì trông phải ngon lành một chút chứ?
Vũ hơi bực
- Thằng này hôm nay ăn nói gì lạ thế, cố nhân nào mới được chứ
Huy vẫn tưng tửng
- Cù lần như mày thì chỉ có một cố nhân thôi chứ còn ai khác nữa.
Vũ khựng lại, giọng thảng thốt
- Mày nói sao, Trâm của tao ấy à?
- Bố khỉ, giờ này mà còn mơ mộng Trâm của tao. Tưởng mày lấy vợ lâu năm, con cái đầy đàn thì thay đổi rồi chứ, ai dè vẫn không khá được.
Vũ thật thà thú nhận
- Bao nhiêu năm rồi tao vẫn không quên được Trâm, mà mày gặp Trâm ở đâu vậy?
- Cách đây 2 tháng ở một trại bán cây. Tao đang chọn mua mấy cây hoa thì nàng đi tới. Nàng nhận ra tao, chứ tao không nhận ra nàng. Nhà nàng ở cách nhà tao có 15 phút thôi, đúng là quả đất tròn.
- Lúc này trông Trâm ra sao?
- Đẹp não nùng.Chồng chết 3 năm rồi.Cancer phổi. Có 2 thằng con trai.
- Chết tao rồi, như vậy làm sao tao cầm lòng cho đậu.
- Đừng quên vợ mày dữ như bà chằng, nó cho một đường dao phay là xong đời con ạ. Thế bây giờ mày có muốn tao nhờ nàng ra phi trường đón mày không?
Vũ vội vàng nói ngay
- Chớ, chớ, mày đón tao để tao về nhà mày sửa soạn bộ vó cho đàng hoàng mới ra mắt nàng được chứ. Tự nhiên tim Vũ đập thật nhanh trong lồng ngực khiến giọng chàng như muốn hụt hơi: Trâm có biết tao đến hôm nay không vậy?
- Biết chứ,nàng hỏi thăm tao hoài. Hôm đầu tiên gặp tao nàng đã hỏi ngay: Anh có tin tức gì của anh Vũ không?
- Tệ thật, vậy mà mày không phone cho tao biết ngay để hôm nay mới nói.
- Tại hôm gặp Trâm có cả vợ tao. Về nhà vợ tao nói liền: để cho gia đình mày yên ổn, không được cho mày biết, nhỡ mày khăn gói quả mướp đi theo cố nhân thì gia đình tan nát hết.
- Sao vợ mày lại biết chuyện tao với Trâm?
- Tao kể lâu rồi.
- Thằng chó chết, ngủ với vợ là cái gì cũng khai ra hết.
- Vợ tao biết chuyện nên lo lắm. Bà ấy bảo mày thì tối ngày lủng củng với vợ. Trâm thì available, gặp lại nhau như cá gặp nước, khó lòng giữ lắm.
Bà ấy cứ lèm bèm đề nghị là đừng mời mày đi ăn cưới nữa. Tao bực mình quạt cho một trận bà ấy mới thôi đấy.
- Vợ mày lạ thật, bà ấy đâu có thân với vợ tao mà lo canh chừng tao dữ vậy. Nếu bà ấy thân chắc tao chết quá.
- Đàn bà kỳ lắm mày ơi, không thân nhưng vẫn cứ ghen dùm. Họ lo bảo vệ cho địa vị người vợ chứ không riêng cho cá nhân nào hết. Bà ấy bảo để một ông chồng hư là các ông bắt chước nhau, nguy hiểm lắm.
- Phiền nhỉ, chưa gì đã gặp một con kỳ đà to tổ bố thế này thì còn làm ăn gì được nữa.
- Bộ mày tính chuyện gì à? Tao nghĩ chỉ nhẹ nhàng một tí cho đời lên hương thôi. Gìa rồi, rắc rối chi cho khổ.
Vũ gắt
- Thằng này lạ nhỉ, ăn phải đũa của vợ mày rồi. Chưa gặp mà đã bà canh ông cản thì sống thế chó nào được.
Biết Vũ bực, Huy nói lảng
- Thôi, cứ chờ tới nơi rồi hạ hồi phân giải.


Ngồi trên máy bay, Vũ mơ màng nghĩ đến Trâm. Cuộc tình tan vỡ với bao nhiêu đắng cay lại trở về.
Ngày đó Vũ là một sinh viên nghèo đang kiếm việc làm thêm. Bà cô Vũ quen biết lớn, bà giới thiệu cho Vũ đến nhà một ông Luật sư nổi tiếng để kèm cho cô con gái cưng của ông học thi trung học. Ngày đầu tiên đứng trước căn biệt thự nguy nga rộng lớn Vũ đã ngại ngùng. Con gái nhà giầu chắc sẽ kiêu kỳ khó chịu lắm. Chàng không ngờ cô học trò của chàng lại thật đơn giản dễ thương. Đôi mắt nai tơ nhìn chàng e lệ bẽn lẽn, và cái miệng cười, chao ơi! có cái răng khểnh có duyên quá chừng chừng. Chàng bị tiếng sét ái tình đập trúng đầu ngay tức khắc. Nàng cũng bị ánh mắt tha thiết của ông thầy làm xao xuyến tâm hồn.

Tình yêu đến nhẹ nhàng như hương hoa theo gió. Vũ đang say sưa với mối tình đầu thì giông bão sẩy đến. Một hôm, không cầm lòng đậu, trước khi ra về Vũ đã ôm Trâm hôn say đắm. Hai người đang trong vòng tay nhau thì cửa xịch mở, ông Luật sư hiện ra như một hung thần. Ông nhìn cả hai bằng con mắt nẩy lửa và quát lên ra lệnh cho con gái vào nhà trong. Sau đó ông lấy tay chỉ ra cửa, nói với Vũ bằng một giọng thật lạnh: yêu cầu cậu bước ra khỏi nhà tôi ngay tức khắc. Từ nay tôi cấm cậu héo lánh tới đây. Tiền lương tôi sẽ đưa cho bà cô cậu sau. Tôi tưởng cậu là con nhà tử tế, tôi mới tin tưởng nhờ cậu kèm cho con gái tôi học. Ai ngờ cậu lại lợi dụng dụ dỗ nó.
Vũ vừa sợ vừa tức run cả người, chàng đỏ mặt lắp bắp
- Thưa bác cháu yêu Trâm thành thật chứ có dụ dỗ gì đâu mà bác nặng lời như vậy
Ông luật sư nhìn chàng mặt hầm hầm
- Hừ, yêu đương gì, cậu không biết nhìn lại mình sao," đũa mốc mà chòi mâm son".
Nói xong ông quay ngoắt vào nhà, để Vũ đứng với cảm giác ai vừa hắt vào mặt chàng một thau nước đá lạnh. Vũ bước ra khỏi căn biệt thự với nỗi đau đớn bẽ bàng.

Sau đó Trâm có đến nhà bà cô Vũ khóc lóc, xin cô tìm Vũ cho Trâm gặp mặt. Hai người mới gặp nhau được vài lần thì Bố Trâm biết, ông nổi trận lôi đình đòi đưa Vũ ra toà về tội dụ dỗ gái vị thành niên. Bà cô sợ hãi, khuyên Vũ nên chấm dứt với Trâm. Tuy đau khổ nhưng vì tự ái Vũ nghe lời cô, tránh không liên lạc với Trâm nữa, dù sau đó Trâm cố đi tìm Vũ.
Tình cờ Huy rất mê binh chủng nhẩy dù, nên rủ Vũ cùng ghi tên gia nhập. Vũ mừng rỡ bằng lòng ngay. Bước chân vào binh nghiệp, Vũ luôn tình nguyện đổi đi xa để Trâm không tìm cách liên lạc được nữa. Thế là chấm dứt mối tình đầu.
Nhân một lần nghỉ phép, Vũ đi chơi Đà Lạt. Tình cờ gặp Loan trong một vũ trường. Nàng là chiêu đãi viên xinh đẹp nhất ở đó. Trong ánh đèn mờ ảo, thoáng thấy Loan cười, nụ cười với chiếc răng khểnh thật có duyên, Vũ như bị mê hoặc, choáng váng cả người. Chàng tưởng như gặp lại người xưa. Vũ say mê Loan qua hình bóng Trâm và cố chinh phục nàng cho bằng được. Vất vả lắm Vũ mới đánh bạt được một ông lớn quyền hành tiền bạc đầy mình, lén vợ, đang o bế cố gắng theo đuổi nàng.

Nghe tin Vũ định cưới Loan, bạn bè ai cũng bảo Vũ điên. Vũ còn nhớ rõ, khuyên nhủ hoài không được, Huy đã hét lên với chàng.
- Mày có điên không, mang cả cuộc đời ra chỉ để đổi lấy nụ cười của cố nhân. Làm sao mày hợp được với một người như Loan mà đòi cưới làm vợ?
Tuổi trẻ điên cuồng, mặc cho gia đình, bạn bè ngăn cản. Vũ vẫn lấy Loan.
Tình yêu bồng bột của Vũ tàn mau như đống lửa rơm. Loan không có căn bản học vấn, hoàn cảnh gia đình cũng hoàn toàn khác với gia đình Vũ, nên hai người không có được sự thông cảm hoà hợp. Ngoài tình chăn gối, hai người là hai ốc đảo riêng tư. Những đứa con lần lượt ra đời là những sợi dây ràng buộc khiến Vũ không nỡ rời xa.

May cho Vũ là lần này Loan lại không chịu đi ăn cưới, viện cớ muốn để dành ngày phép về Việt Nam thăm gia đình. Thật ra vì Loan không ưa vợ Huy. Loan luôn có ý nghĩ vợ Huy phách lối, lúc nào cũng ta đây có học, là cô giáo, và coi thường Loan. Vũ biết Loan quá nhiều mặc cảm nên nghĩ như vậy, thật ra hai người tính nết khác nhau, nên khó thân thiết với nhau thôi. Vả lại đôi khi Loan ăn nói bậm trợn quá, nên vợ Huy không thích. Chỉ vì hai bà vợ, mà hai ông chồng tuy rất thân nhau cũng ít có cơ hội gặp gỡ.
Florida đón Vũ bằng một ngày nắng đẹp. Huy ôm bạn mừng rỡ, ngắm bạn từ đầu đến chân rồi gật gù:
- Trông mày còn phong độ lắm, đủ sức làm cho tim ai kia phải thổn thức.
Ngồi trên xe từ phi trường về nhà, Vũ hỏi thăm về Trâm tới tấp khiến Huy phải kêu lên
- Tao tưởng hơn sáu bó rồi thì ái tình không còn sôi nổi nữa, ai dè mày vẫn quýnh quáng như xưa.
- Tao cũng tưởng trái tim già nua của mình không còn rung động được nữa. Không ngờ từ lúc nghe mày nói về Trâm, tim tao cứ hồi hộp thế nào ấy, có chết không chứ.
- Bỏ mẹ, gặp lại người xưa, ông lại đứng tim thì khổ lắm đấy.
Vũ chợt nhìn ra cửa xe reo lên:
- Này, cái dây hoa leo hồng hồng kia kìa, có phải là hoa ti gôn không?
- Đúng rồi, ở đây nhiều hoa ti gôn lắm. Có cả hoa phượng và hoa mẫu đơn nữa.
- Giống ở Việt Nam quá nhỉ. Nhìn hoa Ti Gôn tao lại nhớ ngày xưa Trâm mê bài thơ "Hai sắc hoa Ti Gôn" của TTKH lắm. Mê quá, nên nó vận vào người.
Vũ chợt nổi hứng ngâm nga nho nhỏ

   "Bảo rằng hoa giống như tim vỡ
   Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi".

Huy cười phá lên, giọng diễu cợt:
- Vỡ bét bè be ra rồi, chứ còn anh sợ gì nữa. Mẹ kiếp! lại bị ái tình vật nữa rồi. Tự nhiên ngồi ngâm thơ ông ổng, mặt cứ thộn ra thế kia thì chó nó cũng biết.
Thay quần áo xong, Vũ cứ đứng trước gương nắn đi nắn lại cái nút cà vạt mãi làm Huy sốt ruột:
- Lẹ lên không thôi trễ rồi đó.Trâm dặn phải đưa mày lại sớm, để cậu mợ còn kịp ra ngoài biển ngắm mặt trời lặn. Tình đến thế thì thôi.
Vũ quay lại đưa ngón tay trỏ ngang miệng ra hiệu cho Huy ngừng nói:
- Coi chừng vợ mày nghe được, lại giảng luân lý cho tao bây giờ là khổ tao lắm đấy.
Huy ngừng xe trước nhà Trâm, Vũ bước xuống đưa tay chặn lên ngực nói với bạn bằng một giọng thành khẩn:
- Sao tự nhiên tim tao đập mạnh quá.
Huy lắc đầu nhìn bạn cười, nói" Good luck' rồi lái xe đi.


Đứng trước căn nhà xinh xắn có dàn hoa giấy mầu xác pháo, và cây hoa trúc đào đang lả lơi theo gió, Vũ thấy hồi hộp lạ thường, bao nhiêu năm chưa gặp lại Trâm, không biết giây phút đầu tái ngộ nó sẽ ra sao?
Vũ đưa tay run run bấm chuông và bồn chồn đứng đợi. Cảm giác y hệt chàng trai mới lớn đi gặp đào lần đầu tiên. Cánh cửa vừa mở, tim Vũ như muốn nhẩy ra khỏi lồng ngực. Người đàn bà đẹp lộng lẫy diêm dúa kia, có phải là Trâm ngày xưa của chàng không?
Đâu rồi cái miệng cười có chiếc răng khểnh mà chàng đã mê mệt điên cuồng, liều lĩnh mang cả cuộc đời mình ra đánh đổi, để cố tìm lại chút hương xưa. Miệng cười của người đàn bà trước mặt, đang khoe với chàng hàm răng trắng đều đặn như bắp, thật xa lạ. Đâu rồi cái mũi xinh xắn hơi cong cong một chút trông thật đáng yêu, mà chàng vẫn say sưa ngắm mỗi khi Trâm cúi xuống làm bài tập. Cái mũi cao thẳng tắp, tạo cho nàng vẻ đẹp quá sắc sảo tây phương. Chỉ còn tiếng nói vừa cất lên, cho chàng tìm thấy một chút thân quen:
- Trời ơi! anh Vũ, em tưởng không bao giờ còn được gặp anh nữa.
Trâm nhìn chàng với ánh mắt xúc động mừng rỡ, dáng điệu nàng như muốn lao đến phía trước để ôm chầm lấy chàng, trong khi Vũ vẫn đứng chết lặng một chỗ, nhìn Trâm với cảm nghĩ đau đớn âm thầm: "sao em nỡ lấy đi mất của anh tất cả những hình ảnh thân yêu, mà anh hằng ấp ủ từ bấy lâu nay?"

Thấy Vũ đứng im lặng như trời trồng, Trâm lại tưởng Vũ ngỡ ngàng trước sắc đẹp của mình. Nàng vui vẻ hỏi:
- Anh thấy em thế nào?
 Bao nhiêu cảm giác bồi hồi xúc động của Vũ biến đi đâu hết.Vũ ngạc nhiên thấy lòng mình bình thản lạ lùng.Tiếng nói bật ra như không phải của chàng, giọng nghe hơi lạnh, có pha chút gì chua chát
- Trâm khác nhiều quá, nếu gặp ở ngoài đường chắc anh không nhận ra được.
- Tại em già đi phải không?
- Không, vẫn trẻ, nhưng bây giờ em đẹp quá, trông khác hẳn, không phải là cô Trâm ngày xưa của anh nữa.
- Anh không thích em đẹp hơn à.
Tự nhiên Vũ thấy mình trở lại linh hoạt, miệng lưỡi dẻo quẹo của mấy ông hay tán phó mát với các bà
- Đàn ông nào lại chả thích đàn bà đẹp. Thích lắm chứ. Tiếc thật, đã lỡ hết rồi, anh đã vợ con đầy đàn làm sao dám mơ tưởng đến người đẹp như em được nữa.

Buổi gặp gỡ tưởng sẽ là một buổi "lòng cuồng điên vì nhớ"* long trời lở đất. Ai ngờ nó lặng trang, lặng như trái tim già nua của Vũ lúc này. Không còn những phập phồng loạn nhịp, không còn những hồi hộp ước mơ, không cả một ánh tình nồng nào vương nhẹ trong khoé mắt của kẻ tình si, mà trước giây phút được hội ngộ cố nhân, Vũ đã tưởng như có thể bỏ tất cả thật dễ dàng, để được trở về bầu trời dĩ vãng.
Ngồi bên Trâm suốt cả một buổi chiều, ngắm hoàng hôn trên bờ biển thơ mộng. Nghe Trâm nhắc lại những kỷ niệm xưa... Vũ chỉ thấy lòng nhẹ nhàng êm ả, tưởng như ngồi bên một người bạn cũ rất thân từ thời trung học, và đang nghe nàng tâm sự mối tình đầu của nàng với ai đó... của thuở học trò đã xa thật là xa.

Hồng Thủy

*1 câu trong bài hát Hoài Cảm của Nhạc Sĩ Cung Tiến