Thứ Ba, 1 tháng 5, 2018

Ai Đưa Con Sáo Sang Sông - Huỳnh Bê Trình - Kim Trúc


Soạn giả: Huỳnh Bê Trình
Giọng Ca: Kim Trúc
Thực Hiện: Katie Co5rg


Vắng



Trở về đây nắng phai đường vắng ngắt
Sao quanh ta lại hiu hắt buồn thiu
Bước độc hành qua những mái tranh xiêu
Người xưa đâu mà tiêu điều mục nát

Tôi đứng đó rưng rưng buồn dáo dát
Cứ ngỡ mình lạc bước chốn đâu đâu
Lòng đơn côi mà mưa đổ thêm sầu
Về bỡ ngỡ! không về sầu đeo mãi

Ôi! thời gian trôi nhanh như nước chảy
Biết bao năm mình mãi miết bôn ba
Nhìn lại mình gầy tóc bạc sương pha
Có viễn xứ mới thương người xa xứ

Có những chiều bước liêu xiêu cô lữ
Kỷ niềm bừng về quá khứ tuổi thơ
Bên mái tranh mẹ lóng ngóng đợi chờ
Giờ trở lại chỉ thân trơ mẹ vắng

Trúc Lan KTP

Thiên Nhai 天涯 - Lý Thương Ẩn (813 - 858)



Thiên Nhai
Lý Thương Ẩn (813 - 858)

Xuân nhật tại thiên nhai
Thiên nhai nhật hựu tà
Oanh đề như hữu lệ
Vi thấp tối cao hoa

Một Chiều Xuân Bên Trời
(Bên trời góc bể bơ vơ - Truyện Kiều - Nguyễn Du)
1/
Ngày xuân ở bên trời
Lại một chiều xa nhà
Oanh hót như có nước mắt
Làm ướt đóa hoa trời (?) 

2/
Ngày xuân nơi xứ lạ,
Lại một chiều xa nhà.
Oanh hót đổ sương muộn,
Hoa trời đẫm lệ sa.

Phụ Chú: Trời cao, đất thấp ̣ Trời là cao nhất ̣ Tối cao hoa, hoa cao nhất, chuyển ngữ thành hoa trời. Còn hoa trời là hoa gì thì tùy ý. Còn nói gì nữa, cuối đời lữ thứ, bên trời góc bể, một chiều xuân. PKT 04/20/2018 

***
Các Bài Dịch Khác:

Đất khách xuân về lạ quá ta
Nhà xa lạc cảnh ánh dương tà
Hoàng Oanh thảng thốt bi thương hót
Một đóa yêu thương đẫm lệ hoa

Mai Xuân Thanh

***
1. Bản chữ Hán cổ của bài thơ:

天涯                  Thiên Nha

春日在天涯, Xuân nhật tại thiên nha,
天涯日又斜。 Thiên nha nhựt hựu tà.
鶯啼如有淚, Oanh đề như hữu lệ,
爲溼最高花。 Vị thấp tối cao hoa!
李商隱             Lý Thương Ẩn

2. Chú Thích:
* Thiên Nha: Còn đọc là Thiên Nhai, là Chân trời góc bể, thường được nói là Hải Giác Thiên Nha 海角天涯, ta nói là Góc bể chân trời.
* Tà: là Nghiêng là Xiên. Nhựt Hựu Tà là Mặt trời lại xiên, là nắng đã về chiều.
* Đề 啼: Có bộ KHẨU 口 bên trái, nên có nghĩa là Gáy, mà cũng có nghĩa là Khóc nữa!

3. Nghĩa Bài Thơ:


Nơi Chân Trời
Ngày xuân mà ta còn ở tận chân trời, Cái xứ tận chân trời nầy trong ngày đã sắp tàn, nắng đà nghiêng chiếu. Tiếng hót như kêu thương của các con chim Oanh như có tiếng lệ rơi, làm ướt hết các cành hoa ở trên cao nhất !

Tại sao lại làm ướt các cành hoa ở trên cao nhất?! Vì đó là những đóa hoa đẹp nhất nở cuối cùng của buổi tàn xuân. Như ta đã từng biết Lý Thương Ẩn là một chàng thư sinh đa tình, đa sầu đa cảm hợp với Đỗ Mục cũng là một thư sinh đa tình đa sầu đa cảm thành một cặp LÝ ĐỖ đa tình ướt át ở buổi tàn Đường. Lý đã cảm thương cho thân phận mình lưu lạc ở góc bể chân trời, giờ lại cũng ở nơi góc bể chân trời nầy tiễn biệt nàng xuân trong buổi chiều tà, từ "thiên nha" được lặp lại đến 2 lần cho thấy nỗi lòng xót xa của kẻ bất đắc chí còn trôi nổi nơi xứ lạ quê người!

4. Diễn Nôm:
Nơi Chân Trời

Xuân ở tận chân trời,
Chân trời ngắm chiều rơi.
Oanh hót như ứa lệ,
Làm ướt hoa bên trời!

Lục bát:

Xuân còn ở tận chân trời,
Nơi chân trời ngắm chiều rơi bàng hoàng.
Tiếng oanh như có lệ tràn,
Hoa trên cao cũng ngỡ ngàng ướt theo!

Đỗ Chiêu Đức
***
Ở Tận Chân Trời

1/
Ở tận chân trời xám
Xuân về nắng sắp tàn
Oanh kêu vang mắt lệ
Ướt hoa châu ngỡ ngàng !

2/
Rón rén xuân về ở cuối trời
Dường như vạt nắng cũng chơi vơi
Chim Oanh nức nở hai hàng lệ
Nhỏ xuống đài hoa nước mắt rơi!

Mai Xuân Thanh
Ngày 20 tháng 04 năm 2018
***
Tận Chân Trời

Tận chân trời ta vẫn xuân 
Chiều phai nghiêng đổ sầu dâng nắng tàn 
Bi thương mưa lệ Oanh than
Cành cao hoa cũng đa mang ướt nhòa

Kim Oanh
***
Tận Cuối Trời

Cuối trời xuân vẫn đó
Có nắng chiều buông lơi
Chim hót hồ rơi lệ
Cành cao ướt tả tơi

Kim Phượng


Hạ Thương



Bài Xướng:
Hạ Thương

Hè sang ra rả giọng ve hờn
Hàng phượng khoe màu, đỏ đỏ hơn
Gợi nhớ hoài hoài thời áo trắng
Ôn thương lắm lắm thuở mây hồng
Tần ngần buổi hẹn, ngơ ngơ ngẩn
Lóng ngóng lời yêu sáng sáng trong
Hạ cứ qua qua, rồi lại lại
Biết bao thi vị, đọng trong…lòng… 

Cao Bồi Già
26-04-2018
***
Các Bài Họa: 
Giấc Mộng Hè

Xử nữ kêu rêu giọng tủi hờn
Ve hè sang sảng điệu buồn hơn!
Êm đềm, lẳng lậng tay thầy nhẹ
Bối rối, bâng khuâng má ả hồng
Lớp lớp...xanh xanh vùng lũng biếc
Hàng hàng...trắng trắng dãy mây trong
Bàng hoàng chợt rớt nơi đồi lạ
Lã chã giòng châu, sướt mướt lòng! 

Thy Lệ Trang 
***
Mong Hè 

Lính quýnh nhiều phen bậu dỗi hờn!
Nao nao hạ đến sẽ mừng hơn
Lang thang nghĩ nghĩ bàn tay ấm
Tưởng tượng say say áo lụa hồng
Ủ rũ tim nồng mơ mắt biếc
Lênh đênh sóng bạc hỏi trời trong
Bùi ngùi nghèn nghẹn lời khe khẻ
Nếu đợi trăm năm...chẳng phụ lòng! 

Như Thu 
***
Hạ Nhớ


Ve kêu nẫu nẫu tiếng oan hờn
Trường lớp im lìm vắng vẻ hơn
Gốc phượng rầu rầu thêm nhánh rũ
Vườn hoa ngẩn ngẩn thiếu nàng hồng
Chia tay nhớ nhớ từng hình bóng
Hội ngộ thương thương tận đáy lòng
Bông điệp vàng vàng trên thảm cỏ
Khung trời nhạt nhạt giải mây trong! 

Thiên Hậu 
***
Ngày Hè 

Rả rả vè ve giọng oán hờn
Liên miên lỉ rỉ lại buồn hơn
Lăn tăn lợn cợn vầng mây bạc
Leo lẻo là là đáy nước trong
Bức bức oi oi làn gió chướng
Chờn vờn luẩn quẩn ráng chiều hồng
Đường làng lạo xạo vang vang tiếng
Ngõ vắng loe hoe thốn thốn lòng.

Thanh Hoà
***
Nước Đổ Lá Khoai

Ve vẻ vè ve những giận hờn
Lắm sự ai ngờ láu táu hơn
Trời đang cuồn cuộn vầng mây xám
Đất đã lơ mơ vạt nắng hồng
Đứng ngó lần khân nào gạn đục
Ngồi trông láo nháo dám khơi trong
Vâng vâng dạ dạ đâu hoàn đó
Nước đổ lá khoai chẳng động lòng. 

Phan Tự Trí
***
Ôi Hạ! 

Gió gió, mây mây giận dữ hờn
Tầng tầng, lớp lớp đuổi trời trong
Mưa mưa nhẹ nhẹ cho rằng kém?
Bão bão ầm ầm nghĩ thế hơn!
Cỏ cỏ, cây cây tan nát lá
Người người, vật vật thắt se lòng
Mong mong, chóng chóng bình yên lại
Thế thế, nhân nhân hưởng ánh hồng. 

270418.

Đoàn Đình Sáng. 
***
Hạ Nồng Bớt Lửa.

Thiếp thiếp chàng chàng khéo giận hờn.
Bùn bùn khuấy khuấy vẩn dòng trong.
Tha tha thứ thứ không hề thiệt,
Nhẫn nhẫn kiên kiên có lẽ hơn.
Dịu dịu dàng dàng tan nóng mặt.
Êm êm ái ái quyện tươi lòng.
Giông giông bão bão...qua trời sáng
Phụ phụ phu phu thắm chỉ hồng.

Trúc Lệ Trần Lệ Khánh.
***
Buồn Vui Nơi Lòng

Lem nhem nước mắt đáng chi hờn
Ít ít nhiều nhiều thử nhịn hơn.
Đói đói đầu hè da mặt bủng
No no cuối hạ khóe môi hồng.
Cần cần kiệm kiệm cho nhà ấm
Thiện thiện lành lành để đức trong.
Mang kiếp nghèo nghèo thời gắng chịu
Buồn vui tất tất tại nơi lòng 

Trần Như Tùng
***
Chờ Hạ


Mắt ngước mây bay dạ giận hờn
Trời buồn xám ngắt chẳng hay hơn
Suy tư vọng đợi màu chiều tím
Ngẫm nghĩ trông mong sắc nắng hồng
Rạo rực ve kêu trên ngói gác
Bùi ngùi phượng rụng dưới sân trong
Mùa hè thích thú bao nhiêu kể
Giữa ngõ say mơ dệt mộng lòng 

Minh Thuý
Tháng 4/2018
***
Hạ Nhớ

Nắng đốt thênh thênh giữa tủi hờn
Trường trường,bạn bạn khiến sầu hơn
Khàn ve lộng lộng xao trời thẳm
Đỏ phượng mang mang rực lửa hồng
Ngẩn ngẩn tay chia thầm tiếng nghẹn
Phờ phờ mắt tiễn úa màu trong
Từng trang ký ức ngời ngời mãi
Nhớ nhớ,thương thương đẫm cả lòng 

Lý Đức Quỳnh 
***
Giận Hờn

Nghĩ nghĩ suy suy khiến dỗi hờn
Buồn buồn giận giận khổ nào hơn
Đau đau đớn đớn môi thêm tái
Đắng đắng cay cay má hết hồng
Ngác ngác ngơ ngơ tâm mãi rối
Sầu sầu tủi tủi mắt thôi trong
Cô cô quạnh quạnh từng đêm lạnh
Nát nát tan tan cả cõi lòng. 

Sông Thu
***
Hè Lưu Luyến

Giã biệt trường xưa cánh bướm hờn
Từ ly quý hữu nhớ càng hơn
Bạn bè quý mến tình luôn đẹp
Học tập thi đua cảnh mãi hồng
Mùa hạ ve sầu ca rỉ rã
Hoa lòng giấc điệp nở tươi trong
Phượng hồng áo trắng hoài lưu luyến
Luyến tiếc tuổi xuân cánh mộng lòng

Đức Hạnh
28 04 2018

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2018

Thơ Tranh: Tháng Tư Sầu


Thơ: Kim Phượng
Thơ Tranh: Kim Oanh


Hồng Ân Thiên Chúa



Kinh nguyện an bình vượt biển khơi
Rời Cha xa Mẹ bước vào đời
Tình thương rộng mở vòng tay ấm
Nhân đạo xứ người cảm lệ rơi

Lặng về cố Quốc thở than dài
Dân tộc đắm chìm bởi tại ai
Gắn dạy cháu con gìn giữ lấy
Non sông đất Việt khắc tâm hoài

Dẫu sống ly hương bất cứ đâu
Vươn lên nhịp thở nén u sầu
Tương lai hướng tới cùng san sẻ
Máu đỏ da vàng chung sức nhau

Cảm tạ hồng ân của Chúa Trời
Khổ đau quẳng gánh nhẹ nhàng rơi
Thân con tro bụi Ngài ban phúc
Kinh nguyện an bình vượt biển khơi

Kim Oanh
30/4/2018



Sài Gòn Mưa Nắng



Sài Gòn nắng, Sài Gòn mưa
Sài Gòn chỉ thấy bốn mùa nhớ thương
Gió bay lồng lộng mái trường
Chở ngày xưa đẹp qua hồn lâng lâng

Nhớ xưa dòng phấn ân cần
Vẽ hàng điệp tiếng chim ngân dịu dàng
Tiếng cười trong lớp hân hoan
Bóng trò ánh mắt nhẹ nhàng trổ hoa

Nhớ gần lại nhớ xa xa
Vòng vèo ký ức đôi tà áo bay
Những ngày tình ấm tròn đầy
Nồng nàn quấn quít bàn tay không rời

Ngờ đâu mưa lấp mặt trời
Một ngày bão tố đôi nơi chia lìa
Nỗi buồn đưa tiễn tình đi
Xế chiều con gió lỡ thì bay hoang

Sông chia đôi nhánh lỡ làng
Bến còn tha thiết mơ màng đò qua
Vầng trăng hò hẹn chưa già
Bến chờ tiếng gió thiết tha gọi đò

Phương trời lạnh có co ro
Hãy quàng thơ ấm giấc mơ sum vầy
Chờ người về tóc phiêu bay
Rẽ ngang phố hẹn rơi đầy hương yêu

Sài Gòn mưa nắng liêu xiêu
Giọt thương biết có chia đều lòng nhau?

Trầm Vân

Mai Đời Hai Lối



Sân trường nghìn đóa hoa rơi
Gió lay nhành phượng như lời chia tay
Điệu ve sầu vọng bên này
Bên kia em một dáng gầy rưng rưng
Mai đời hai lối dửng dưng
Mây cuối phố, giọt mưa dừng tiễn đưa
Rồi xa ai nhớ áo xưa
Riêng ta! Ta biết mình vừa mất nhau
Ta về bước ngẫm mà đau
Người đi khuất bóng! Nhạt màu phai hương
Hoa vẫn rơi giữa sân trường
Nhặt cành phượng vĩ mộng thường nay tan

Nhị(Cố Quận)

Nhớ Hè Xưa



Nhớ Hè Xưa
(Thuận - Nghịch độc)

Xưa hè nhớ phượng sắc buồn thêm
Ngóng mỏi mòn ai dáng lặng thềm
Thừa xót cảnh khuya phòng mãi lạnh
Thiếu nồng hương cũ mộng nào êm
Đưa sầu chén tiễn thơ lời nhạt
Bước lả chiều đi kẻ dạ mềm
Vừa mấy đợi thôi đành vắng bạn
Thưa mành động gió chợt tàn đêm.

Đọc ngược:

Đêm tàn chợt gió động mành thưa
Bạn vắng đành thôi đợi mấy vừa
Mềm dạ kẻ đi chiều lả bước
Nhạt lời thơ tiễn chén sầu đưa
Êm nào mộng cũ hương nồng thiếu
Lạnh mãi phòng khuya cảnh xót thừa
Thềm lặng dáng ai mòn mỏi ngóng
Thêm buồn sắc phượng nhớ hè xưa.

Nguyễn Gia Khanh

 ***
Bài Họa: 
Lỡ Làng

Xưa trời khoảng ngắm mãi sầu thêm
Cửa ngóng buồn thân rớt mộng thềm
Thừa cảnh xót đau niềm giá lạnh
Nãn đời tan nát nỗi gì êm
Đưa lời giọt đắng hương mờ nhạt
Chuốc tửu tình vơi dạ yếu mềm
Vừa mới giấc say lòng cảm thán
Thưa dòng mực tím ngẫm từng đêm.

Nghịch:

Đêm từng ngẫm tím mực dòng thưa
Thán cảm lòng say giấc mới vừa
Mềm yếu dạ vơi tình tửu chuốc
Nhạt mờ hương đắng giọt lời đưa
Êm gì nỗi nát tan đời nãn
Giá lạnh niềm đau xót cảnh thừa
Thềm mộng rớt thân buồn ngóng cửa
Thêm sầu mãi ngắm khoảng trời xưa.

Liêu Đình Tự

***
Vắng Xa
(Thuận nghịch độc)

Thuận :
Xưa phố hẹn lòng để nhớ thêm
Lối chen mây khói rụng bên thềm
Thừa mưa gió nhạt vườn hoa đẹp
Đọng nước trăng mờ bụi cỏ êm
Đưa đẩy tiếng chào âm sáo mịn
Xuyến xao câu nói giọng môi mềm
Vừa mong ước gởi tình thơ cạn
Thưa nhặt điệu sầu lệ giấu đêm ...

Nghịch:

Đêm giấu lệ sầu điệu nhặt thưa
Cạn thơ tình gởi ước mong vừa
Mềm môi giọng nói câu xao xuyến
Mịn sáo âm chào tiếng đẩy đưa
Êm cỏ bụi mờ trăng nước đọng
Đẹp hoa vườn nhạt gió mưa thừa
Thềm bên rụng khói mây chen lối
Thêm nhớ để lòng hẹn phố xưa ./.

Thạch Hãn
LCT 23/04/2018

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2018

Thơ Tranh: Sầu Miên Tháng Hạ


Thơ: & Thơ Tranh: Kim Oanh



Tháng Tư Hạ Về


Em đi về tận chốn nào
Bỏ tôi mùa hạ lạc vào cơn mê
Hồn xưa đậu mái trường quê
Còn vương vấn mãi ngõ về ban sơ

Phượng hồng ép dấu tình thơ
Bôn ba giờ đã trắng bờ tóc sương
Mai mà còn thoáng hoài thương
Bút tre mực tím con đường ta đi

Con ve con hát điều gì?
Mà sao da diết mỗi khi hạ về
Chỗ ta ngồi vẫn còn e..
Nắng xưa còn lậm e dè bâng khuâng

Tháng tư rớm nắng phượng hồng
Nghe hoe con mắt chạm lòng người xưa.

Bằng Bùi Nguyên

Mai Đây Không Nghẻn Lối Về




Sương trắng đục
Lạnh bên triền mộng ước
Tiếng chim chiều
Hiu hắt xuống hoàng hôn
Nhánh lau xa
Mong manh tình mây nuớc
Ta thấy một màu hoang tái bến rêu cồn!

Em có nghe chăng
Từ thuở bình minh tổ quốc?
Trăm trứng nguyên lành, ươm sức sống quê hương
Em có còn không
Hơi thở nghìn thu dân tộc?
Hạo khí đất trời
Bao phen lừng tiếng vó ngựa biên cương.

Từng cơn gió đêm thâu
Loạn dáng màu non nuớc
Từng chiếc lá tàn phai
Gầy guột tận đêm sâu.

Buớc chân du thủ hôm nào
Ngã nghiêng cả một sắc màu thời gian!
Em ơi, lỗi một cung đàn
Là rơi nhịp xuống nỗi tan hoang chiều!

Từ đã lâu rồi nỗi buồn cát bụi
Như đã lâu rồi
Chưa ráo lệ chuyện lòng ta
Cái xưa cũ, và cái đương là
Trong dấu ngoặc thời gian, người còn lầm lũi.

Trăng đã lạnh
Đêm lên sầu u mặc
Nghe tiếng loài hoang thú vọng rừng xa
Và cũng sẽ tan như màu sương đục
Để hồng lên vạn bờ cỏ hương hoa.

Em biết chăng
Có những tảng đá lầm lì không biết nói
Dẫu làm bia chứng dấu tích trăm năm
Rồi mai đây
Khi đá mòn nước chảy
Cho nỗi buồn lệ đá đắng sầu câm!

Đã đành vinh nhục, thăng trầm
Đã đành dâu bể, kiếp tằm đấy thôi!
Đã đành em nhỉ, sự đời
Nghĩa- Nhân cho trót, tình người cho xong.
Đã đành đi giữa bụi hồng
Mai nầy, không thẹn giống dòng tổ tiên.

Mặc Phương Tử

Phượng Buồn Tháng Tư


Tháng Tư rơi phượng buồn mông mênh
Văng vẳng bầy ve trổi giọng rền
Gió thoảng hương xưa lòng héo hắt
Hoa trôi sóng nước phận lênh đênh
Trăng mờ soi bóng lần xa bến
Sương lạnh tiễn chân lúc xuống ghềnh
Viễn xứ xây thành mây ngóng đợi
Hồn hoa vương vấn phượng buồn tênh

Kim Phượng

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2018

Thơ Tranh: Sớm Mai


Thơ: Kim Phượng
Thơ Tranh: Kim Oanh


Mong Manh



Bốn bề lạnh ngắt bến sông
Quạnh hơi thu vắng chờ trông mỏi mòn
Đường trần lầy lội gót son
Nước mênh mong nước héo hon xuân thì
Đàn lòng quặn thắt người đi
Tàn tro khơi lại còn gì nữa đâu
Vẳng xa ai nắn phím sầu
Vết thương ngày cũ mũi khâu chửa lành
Đêm tàn canh đã tàn canh
Nước mênh mông nước mong manh cuộc tình

Kim Phượng