
Sau lần nói chuyện cuối cùng với Kiệt, Ngọc Hương cảm thấy rất buồn và chán nản … những cuộc tình đã qua đem đến cho nàng những nỗi thất vọng…không phải là nàng không được yêu thương, nhưng những lời nói đã đến không đúng lúc, mang đến sự suy tư, bẽ bàng khó chấp nhận. Nàng không muốn làm tổn thương người khác cũng như không muốn gánh lấy những phiến muộn cho chính mình nên dành chọn chia tay dù còn yêu thương Kiệt.
Mối tình đầu đầy thơ mộng và lãng mạn của hai sinh viên mới ra trường được bổ nhiệm về làm việc chung ở nơi xa lạ tưởng như là sẽ bền vững. Nhưng khi Kiệt lên đường nhập ngũ, hoàn cảnh gia đình và những hiểu lầm làm hai người xa nhau. Đến khi gặp lại ở Mỹ, Kiệt nói rõ hoàn cảnh của anh, nhưng Hương không thể chấp nhận, cho dù những điều Kiệt nói là thật đi chăng nữa về việc Kiệt bảo lãnh vợ con anh là nghe theo lời mẹ anh cho cháu nội được qua Mỹ, sau đó sẽ ly dị vì vợ anh đã sống với người khác khi anh đang trong tù cải tạo. Nàng đổ lỗi cho số phận và hoàn cảnh nên không muốn lập gia đình mà chỉ muốn sống một cuộc sống yên tĩnh cho đến cuối đời.
Khoảng một năm sau khi định cư ở Mỹ, Ngọc Hương xin được việc làm ca chiều tại khách sạn Marriott ở DC, tuy vất vả và về nhà đêm khuya nhưng đủ trang trải tiền nhà cho nàng và Thúy , em gái nàng vì Thúy chỉ làm việc bán thời gian để học ở trường đại học cộng đồng. Cuối tuần Hương phải đi làm, nhưng được nghỉ hai ngày trong tuần nên vẫn học thêm về kế toán, mong kiếm được việc về ngành này.
Ca làm việc chiều của Hương xong lúc 11 g đêm, nàng thường đi bộ ra trạm xe bus gần sớ làm đón xe về nhà, nhưng đã khuya và trạm xe bus nơi chung cư khá xa chỗ ở. Hai chị em Hương đang để dành tiền để mua một chiếc xe cũ và đang học lái xe. Duy Tâm, người quen hai chi em Hương ở đảo, đề nghị đến đón nàng đi làm về nhưng Hương từ chối vì tuy mến và thông cảm hoàn cảnh của Tâm nhưng chưa bao giờ Hương có ý định lập gia đình với anh.
Hương gặp Tâm khi nàng làm giúp về giấy tờ hành chánh cho ban đại diện thuyền nhân trên đảo Pulau Bidong và Tâm làm thông dịch viên cho Cao Uỷ Tị Nạn. Tâm đến đảo trước Hương, và vì liên hệ về hồ sơ nên đôi khi nói chuyện với Hương. Tâm ít nói, hơi nghiêm và có vẻ trầm ngâm, nhưng khi hai đứa con gái nhỏ khoảng 10 và 8 tuổi đến thăm anh thì Hương thấy Tâm như khác hẳn, anh nhẹ nhàng vui vẻ và kiên nhẫn với con. Hai đứa nhỏ thật là dễ thương, ngoan ngoãn và lễ phép, tụi nó hay chạy lại bàn làm việc và nói chuyện với Hương vì trong phòng chỉ có nàng là phái nữ… Chắc mẹ chúng đẹp lắm, Hương thầm nghĩ và cũng không ngạc nhiên khi không thấy người mẹ vì cho là bận lo công việc nhà.
Đã hai hôm, không thấy Tâm đến làm việc trong văn phòng ban đại diện, Hương nghĩ là anh theo nhân viên Cao Uỷ đi thông dịch. Đến gần trưa hôm thứ hai, Hương thấy Thu Hà và Thu Hạnh, hai đứa con của Tâm đi đến bàn làm việc của Hương, mặt mày lấm lem. Nàng hỏi
-Có chuyện gì không? Ba con đâu ? Sao hai đứa có vẻ lo lắng vậy?
Thu Hà nắm lấy tay Hương.
-Cô Hương ơi, ba con bệnh mấy hôm nay, hôm qua, con nấu cháo cho ba ăn nhưng ba chỉ húp nước rồi bảo cháo chưa nhừ. Con đang nấu cháo ở nhà, cô đến xem giùm con được không vì cả ngày hôm qua ba không ăn gì cả.
Hương vội vàng xếp lại giấy tờ, nói với người gần chỗ làm là nàng việc có việc cần đi và bảo hai đứa nhỏ.
-Đưa cô về nhà con, cô coi giúp cho.
Hai đứa nhỏ cùng nắm tay Hương đi như chạy về nhà. Hương vào thẳng bếp, thấy có nồi cháo trên bếp còn nóng, nàng khuấy lên, cho thêm nước rồi thổi lửa.
-Hai đứa đi đâu về vậy? Cho ba ly nước.
Tiếng Tâm trong phòng vọng ra, Hương ra dấu cho Hà mang nước vào, nói nhỏ
-Để cô nấu cháo cho, gần chín rồi.
Hạnh ngồi xuống cạnh Hương bên bếp
-Cám ơn cô Hương, ba sắp có cháo ăn rồi.
Hương múc cháo ra tô, để trên bàn, nàng cho chút muối vào và bảo Hà mang vào phòng cho ba. Chút sau nghe tiếng Tâm
-Hôm nay Hà nấu cháo ngon quá, ba ăn hết tô rồi. Ba uống thuốc, thấy đỡ mệt. Hai đứa ở nhà với ba, đừng chạy đi đâu nữa.
Hương nghe cả hai đứa cùng dạ mà lòng thật cảm thương. Nàng không ngờ Tâm mang hai con gái nhỏ đi vượt biển mà không có mẹ của chúng. Bây giờ nàng mới hiểu tại sao mà Tâm luôn có vẻ buồn và trầm ngâm.
Hương hỏi nhỏ
-Mấy hôm nay, hai con ăn gì?
Hà chỉ mấy gói mì và nồi cơm, thì thầm
-Con biết nấu cơm và nướng cá khô. Nhưng ba nói ba không ăn mì và cơm nên con nấu cháo. Ba chưa dạy con nấu cháo nên con mới chạy đến chỗ ba làm tìm cô, hai đứa con biết là cô sẽ giúp.
Hương cũng thì thầm
-Hai đứa ở nhà với ba, cô về chỗ làm. Chiều cô sẽ mang đồ ăn cho con. Hà nhớ vào hỏi ba cần gì không nhé. Nếu con sờ trán ba thấy nóng nhiều thì cho cô biết ngay.
Hương về văn phòng, thu xếp giấy tờ rồi về chỗ nàng ở. Hai chị em Hương và Thúy, em gái Hương nấu một nồi thịt kho trứng. Hương mang nồi thịt kho và ít viên thuốc cảm cho ba cha con.
Đến chỗ Tâm ở, Hương thấy Hạnh đang ngồi trước cửa, nàng hỏi
-Hà đâu? Cô mang thịt kho cho hai đứa ăn với cơm.
Hương nghe bước chân và tiếng Tâm.
-Cô Hương, mời cô vào nhà.
Hương nhìn lên và thấy Tâm đang đứng gần cửa với Hà, Hà chạy ra nắm tay nàng.
-Cô Hương, ba ăn cháo và gần hết bệnh rồi. Cô vào nhà đi.
Hà nói xong thì hai chị em cùng nắm tay Hương, Hương cười
-Hai đứa muốn cô vào thăm ba ?
Cả hai đứa đều nói
-Dạ
Hương bước vào
-Chào anh Tâm, anh thấy đỡ mệt chưa?
Tâm đưa tay
-Mời cô Hương ngồi chơi, cám ơn cô, tôi đỡ nhiều rồi. Xin lỗi cô, tụi nhỏ làm phiền cô quá.
-Không sao đâu anh Tâm, giúp được hai cháu, tôi vui lắm.
Hương nói rồi đưa túi có nồi thịt kho cho Hà.
-Cô kho nồi thịt kho với trứng cho hai đứa ăn với cơm. Con có cần cô giúp con nấu cháo không?
Tâm trả lời thay cho con
-Tôi ăn cơm được rồi cô Hương ạ, không cần nấu cháo. Ngày mai nếu khỏe hẳn, tôi sẽ đi làm.
Dặn dò hai đứa nhỏ vài câu rồi Hương chào về. Hình ảnh ba cha con đứng ở ngưỡng cửa tiễn Hương làm nàng cảm thấy thật buồn.
Mấy tháng sau, Tâm và hai con được đi định cư tại tiểu bang Virginia theo sự bảo lãnh của người cháu của Tâm. Ngày cuối, Hà và Hạnh đến thăm Hương, nhất định bắt Hương hứa là sẽ cho hai đứa đến thăm khi hai chị em Hương được đi Mỹ. Hương rất thương hai đứa con của Tâm nên nhận lời, vì theo lời Hà kể, hai chị em bị mẹ mang trả cho ông bà nội lúc Hà 4 tuổi và Hạnh mới 2 tuổi. Hai chị em sống với ông bà cho đến khi ba Tâm ra tù và đi vượt biển. Nàng thương cảm hoàn cảnh người cha với hai đứa con gái thơ dại không có mẹ chăm sóc nên hết lòng giúp hai đứa bé.
Như một sự tình cờ, hai chị em Hương được người chị họ bảo lãnh đi định cư ở Virginia và rất ngạc nhiên khi Tâm đưa hai con đến thăm nàng. Mới gần một năm mà hai đứa nhỏ đã lớn hẳn ra, Hà đã 11, Hạnh 9 tuổi, cả hai chị em đang học tiểu học.
Rất ân cần lịch sự, Tâm nói anh biết địa chỉ của Hương qua người bạn làm chung ở Cao Uỷ ngày trước và Hà nói Hương hứa cho thăm nên anh mới đưa con đến vì chúng luôn nhắc đến cô Hương từ khi rời đảo. Tâm đã đi làm tại một hãng điện lắp ráp speaker nên tạm đủ sống, anh đang học thêm về ngành điện. Tâm xin phép cho hai con được liên lạc với Hương, mong nàng giúp cho hai đứa con gái anh về những vấn đề anh không biết vì chúng không có mẹ. Hương vui vẻ nhận lời ngay.
Qua lời kể của hai con, Tâm biết Hương mới xin được việc làm ở khách sạn tại Washington DC, ca chiều. Tâm thầm nghĩ, như vậy là sẽ về nhà vào tối khuya và phải đi bộ một khoảng khá xa từ trạm xe bus tới chung cư Hương đang ở. Tâm rất quý mến Hương vì lòng tối của nàng với hai đứa con gái không có mẹ của anh. Từ những ngày biết tin vợ mang hai con trả cho ba mẹ anh, đi theo người khác và không hề có một lần về thăm con trong suốt 5 năm, lòng anh đã lạnh. Anh mang con đi vượt biển và tự hứa sẽ chăm sóc nuôi dưỡng chúng chu đáo. Nhưng thực tế, có những điều mà anh không giúp được, chúng tìm đến và coi Hương như một người mẹ. Anh thực sự chỉ muốn giúp Hương, nhưng nàng không đồng ý.
Tâm vẫn nghĩ Hương là một người con gái xinh đẹp dễ thương, có học và có tấm lòng, còn anh? Anh chỉ là một người có tâm hồn bị tổn thương nặng nề và thân xác hao mòn vì những năm tù khổ sai trong trại tù của cộng sản. Hình ảnh của một người thiếu tá binh chủng Nhảy Dù hào hoa với những chiến công oai hùng chỉ còn là vết son mờ của quá khứ. Nên dù yêu quý Hương, anh biết mình không phải là đối tượng của nàng nên vẫn giữ khoảng cách. Giữ cho anh và cho các con còn có cơ hội gặp nàng.
Chỉ một tuần lễ sau khi Hương đi làm, Tâm đã biết chỗ làm và lịch trình xe bus đến sở làm của Hương. Lúc đi thì không có gì trở ngại vì là buổi chiều, trời còn sáng nhưng lúc về, trạm xe bus gần sở và còn có người qua lại, nhưng trạm xe bus gần nhà khá xa chung cư Hương ở, trời rất tối, vắng người và có vẻ không an toàn.
Tâm gọi cho Hương, nhắc lại đề nghị đón nàng lúc đi làm về vì vấn đề an toàn cho đến khi Hương có xe, giọng anh rất tha thiết và chỉ vì vấn đề an toàn thôi, Hương suy nghĩ rất lâu nhưng cuối cùng nàng từ chối, cám ơn anh và nếu khi nào thấy cần thiết, nàng sẽ nhờ anh. Dù thất vọng nhưng Tâm hiểu và chấp nhận. Anh sẽ tìm cách bảo vệ cho nàng trong quãng đường đi bộ lúc nửa đêm từ trạm xe bus về nhà mà không cho Hương biết. Tâm thật tâm lo cho sự an toàn của Hương và dặn hai con không cho Hương biết.
Thế rồi, mỗi đêm khi Hương đi làm về, Tâm đậu xe gần trạm xe bus, đi theo Hương về nhà nhưng giữ khoảng cách xa, đủ để can thiệp khi có chuyện, anh đội mũ và thường đổi cách mặc đồ mỗi ngày để tránh sự nghi ngờ, trông cho đến khi Hương vào nhà rồi đi về chỗ đậu xe và về nhà. Thường thì Hà học bài chờ ba về rồi mới đi ngủ, nó rất thương cha và cũng tạm hiểu được hoàn cảnh gia đình.
Như Tâm dự đoán, khoảng một tháng sau, vào một đêm trời tối, khi Hương đi đến gần mấy bụi cây, có một bàn tay to mạnh kéo nàng vào trong, Hương la lớn nhưng tiếng la dường như bị nghẹn. Tâm chạy ngay đến, tay cầm đèn pin sáng chói chiếu thẳng vào bụi cây, làm người kéo tay Hương hoảng sợ buông tay, đẩy Hương ra và bỏ chạy. Tâm trờ tới, đỡ ngay lấy Hương khi nàng bị đẩy chúi xuống đất
-Anh Tâm đây, đừng sợ.
Hương nhận ra Tâm và ôm chặt lấy anh. Tám ôm vai nàng
-Hương có sao không? Nó có làm gì Hương không?
Hương lắc đẩu
-Nó bịt miệng Hương, em sợ quá.
Tâm nắm lấy tay Hương và đưa đèn soi qua mặt nàng
-Không có vết thương, đừng lo, để anh đưa Hương về.
Tâm đưa Hương về chỗ đậu xe, mở cửa cho nàng vào rồi đóng của cẩn thận trước khi đi vòng qua bên kia và vào xe. Anh mở máy xe nhưng chưa cho xe chạy
-Hương hết sợ chưa?
Hương gật đầu, nhìn Tâm, mắt nàng ướt sũng
-Cám ơn anh, không có anh đến kịp thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Hương sợ lắm.
Thấy mặt Hương còn vương nét sợ hãi, Tâm nói
-Anh đưa Hương đi uống chút trà nóng cho bình tĩnh hẳn rồi về nhà, đừng để Thuý lo sợ.
Tâm đứa Hương vào tiệm cà phê gần đó, gọi cho nàng ly trà nóng và cà phê cho anh. Uống chút trà nóng, Hương tỉnh táo lại, nàng hỏi Tâm
-Làm sao mà anh lại đến đúng lúc để giúp Hương ngay như thế? Hèn chi mà có lúc Hương thấy như có người đi xa phía sau nhưng không ngờ là anh.
Nói xong, Hương nhìn Tâm, nét mặt đầy cảm động. Tâm thở dài, giọng như vương nỗi buồn.
-Anh không bao giờ quên những việc Hương giúp hai đứa con anh. Anh thực lòng chỉ muốn giúp và lo cho sự an toàn của Hương thôi. Anh biết Hương ngại nên dành đi theo mỗi tối cho đến khi Hương vào nhà. Về nhà, bé Hà nó hỏi, anh mới trả lời nó được. Nó thương và lo lắng cho Hương như người mẹ mà nó không có.
Mắt Hương như ướt lại, hai người đều yên lặng … một lúc sau Tâm nói
-Để anh đưa Hương về, trễ quá sợ cô Thuý chờ.
Đến gần cửa nhà Hương, Tâm ngừng lại, nhẹ nhàng
-Good night Hương, yên tâm nhé.
-Good night anh Tâm, ngày mai anh đón Hương tại trạm xe bus, anh nhé.
Và cứ như thế trong một thời gian khá lâu, tuy hai người chưa nói với nhau điều gì ngoài những chuyện thông thường hàng ngày, nhưng Hương cảm thấy sự hiện diện của Tâm trong lòng nàng cũng như sự trân trọng mà nàng dành cho Tâm…Không rộn ràng say đắm như khi nàng ở bên Kiệt mà là sự bình yên tin tưởng và thân thương.
Một đêm vào đầu mùa đông, Tâm đứng đón ở trạm xe bus nhưng không thấy Hương xuống…chắc có lẽ hôm nay Hương nghỉ làm, Tâm thầm nghĩ nhưng không muốn ghé vào nhà Hương vì đã quá khuya. Anh đứng chờ thêm một chút rồi vào xe vì ban đêm một giờ sau mới có chuyến xe tiếp. Trong khi lái xe về nhà, Tâm cảm thấy lòng không yên, anh lái xe đến trạm xe bus, gần nơi nàng đón xe về thì giật mình khi thấy có dáng người ngồi cúi đầu trong trạm. Anh đậu xe rồi bước vào trong trạm chờ xe bus và hoảng hốt khi thấy Hương ngồi rũ xuống trong chiếc áo coat rộng
-Hương … Hương
Hương ngước lên nhìn Tâm, giọng thều thào yếu ớt.
-Anh Tâm, khó thở quá.
Tâm vội ôm lấy Hương
-Anh đưa Hương vào nhà thương nhé
Hương gật đầu, nàng như lả đi trong tay Tâm. Anh diu nàng vào xe rồi chạy thẳng vào khu cứu cấp của bệnh viện gần đó.
Hương được đưa ngay vào phòng cấp cứu, Tâm ngồi đợi tin bên ngoài, lòng đầy lo lắng và sợ hãi…nếu Hương có mệnh hệ nào thì ba cha con anh sẽ ra sao? Và trong tận đáy tâm hồn, Tâm nhận ra mình đã yêu thương Hương vô cùng, tình yêu mà anh ngỡ như không bao giờ còn có với anh sau sự chấm dứt đắng cay với Thu Cúc, người vợ mà anh tưởng như hoàn hảo và yêu anh say đắm. Ngay bây giờ, Tâm cầu mong nàng được mạnh khỏe bình an trở lại hơn là nàng chấp nhận tình yêu của anh…
Tâm đứng lên ngay khi thấy bác sĩ bước ra.Thấy nét mặt đầy căng thẳng của Tâm, ông nhẹ nhàng
-Tình trạng sức khỏe của Bà Hương đã khá hơn khi chúng tôi cho thở bằng dưỡng khí. Bệnh nhân có bệnh hở van tim di truyền nên khi gặp lạnh bị phản ứng ngay. May là khí lạnh chưa vào sâu nên không đến nỗi nguy kịch. Hiện giờ, để bệnh nhân nghỉ ngơi rồi chuyển sang phòng bệnh để tiện theo dõi. Ông có thể vào thăm.
Tâm cám ơn bác sĩ và bước vào phòng. Hương đã tỉnh, nàng đang thở bằng dưỡng khí, chung quanh đầy dây nhợ …Tâm nhẹ nắm lấy tay Hương
-Hương … em thấy khỏe hơn không?
Hương gặp đầu, nàng nắm nhẹ tay Tâm.Tâm nhẹ nhàng
-Bác sĩ nói Hương bị bệnh tim nên khó thở khi gặp lạnh. Bây giờ anh yên tâm rồi. Anh sẽ gọi cho Thuý và hai con biết rồi sẽ ở đây với em cho đến sáng, khi Thuý đến, anh về nhà cho hai con đi học rồi vào đây với em. Em yên tâm nghỉ ngơi.
Hương khẽ gật đầu, giọng nàng nhẹ như gió thoảng
-Cám ơn anh.
Hai ngày sau, Hương được xuất viện, bác sĩ khuyên nên nghỉ vài ngày trước khi đi làm lại. Tâm đưa hai con đến thăm Hương, anh ngồi yên lặng nghe hai con nói chuyện với Hương, ngọt ngào thân mật đầm ấm như một gia đình. Nàng kể cho hai đứa nghe hôm đó nàng thấy mệt nên làm việc xong, ra đến trạm xe bus thì đã trễ, xe đã đi rồi, mệt quá phải ngồi trong trạm xe và gần như không thở được nữa thì ba con đến. Ánh mắt Hương lướt qua anh đầy cảm kích . Viện cớ Hương còn yếu, Tâm nói sẽ đến đón Hương tại sở nàng, Hương đồng ý ngay làm cả bốn người cười vang trong vui vẻ.
Thấm thoắt mà đã hơn một năm Hương làm việc ở khách sạn, nàng đã học xong những chứng chỉ kế toán căn bản cần thiết và nộp đơn xin việc tại vài công ty nhỏ. Một buổi sáng, Tâm xin nghỉ làm để đưa nàng đi phỏng vấn tại một công ty khai thuế ở Fairfax.
Khi Hương ra khỏi phòng phỏng vấn với nét mặt tươi vui, nàng nhìn Tâm, anh đứng lên và đưa nàng ra xe.
-Có hy vọng lắm phải không? Anh thấy Hương vui đấy
-Có lẽ họ nhận em anh ạ. Cuộc phỏng vấn rất tốt và họ nói sẽ có người gọi cho em đế cho biết kết quả và ngày đi làm. Hương đã nấu phở, mình về nhà Hương ăn phở, rồi anh đưa Hương đi làm nhé.
-Vậy thì tốt quá, mừng cho em.
Vào nhà, Tâm ngồi ở phòng khách trong khi Hương vào phòng thay đồ nhẹ. Lúc ra, nàng đi xuống bếp pha ly cà phê đen đá và đến ngồi cạnh Tâm.
-Cà phê đen đá anh thích đây, em làm cho anh, cảm ơn lúc nào anh cũng lo cho em.
Hương nói rồi đưa ly cà phê cho Tâm, ánh mắt đầy niềm vui và yêu thương. Tâm mỉm cười
-Chưa thấy việc mà thấy em vui quá, anh cũng vui theo em vậy.
Và rồi giọng Tâm chùng xuống
-Hương làm việc ở chỗ mới thì anh không còn được đón em, được gặp em mỗi ngày.
Hương ngước lên nhìn Tâm, thì thầm
-Em vẫn muốn gặp anh mỗi ngày anh ạ.
Tâm hơi nghiêng người, nhìn thẳng vào mắt Hương.
-Em cho phép anh nhé!
Hương gật đầu, nàng dựa nhẹ vào anh.
Tâm ôm lấy vai nàng, giọng anh nồng nàn tha thiết
-Hương, anh yêu em, về nhà với anh và con nhé.
Hương ngước lên nhìn Tâm, đón nụ hôn nhẹ của Tâm trên má, nàng thì thầm
-Cám ơn anh, em sẽ chăm lo cho anh và hai con.
Tâm ôm chặt lấy Hương, cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Hương để đầu dựa vào ngực áo Tâm, những giọt nước mắt rơi xuông tay Tâm, anh nâng mặt nàng lên
-Anh hứa sẽ săn sóc em chu đáo cho đến cuối đời. Cám ơn em đã mang lại hạnh phúc, thương yêu đến cho anh và hai con.
Ở bên Tâm, Hương cảm thấy được che chở và bình yên, nàng chưa hẳn thực sự yêu Tâm nhưng thấu hiểu được tấm chân tình của anh và muốn cùng anh chăm sóc cho con anh. Anh đến với nàng bằng sự trân trọng, biết ơn, bảo bọc và yêu thương… hạnh phúc rồi sẽ đến sau khi hai tâm hồn cùng thấu hiểu sự cảm thông và lòng tri ân…nên nàng nhận lời anh.
Ít lâu sau khi Hương có việc làm về kế toán, Tâm xin được việc làm ở công ty dầu khí với mức lương tương đối khá vì anh có chứng chỉ khi du học ở Mỹ ngày trước, Tâm mua được một căn nhà ba phòng gần chỗ Hương làm việc và tổ chức đám cưới đơn giản với người thân và bạn bè.
Hai đứa con của Tâm là người vui mừng và nồng nhiệt nhất vì chúng đã yêu mến Hương từ những ngày còn sống trên đảo và là nguyên nhân mạnh mẽ để Tâm hết lòng theo đuổi Hương. Hà rất thương cha và biết tấm lòng tốt và sự bao dung của Hương sẽ mang đến hạnh phúc cho gia đình nên luôn khuyến khích cha, an ủi khi ba buồn vì biết cô Hương đã có người yêu và kể cho cha biết lý do hai người chia tay khi đến nhà Hương nhờ chỉ cho cách nấu phở, nghe Hương tâm sự với Thuý mà không ngờ cô bé lắng nghe. Hà kể hết cho cha nghe và sự dứt khoát của Hương làm anh vững tâm trong việc theo đuổi nàng.
Sau đám cưới và về ở chung với ba cha con Tâm, Hương như đắm chìm vào sự yêu thương và săn sóc chu đáo của gia đình mới… dù chỗ làm gần nhà, nhưng vào mùa đông, Tâm đưa đón nàng, viện cớ sợ thời tiết không tốt cho tim. Còn việc nhà thì hai đứa nhỏ chia phiên giúp bà mẹ mới, không để cho nàng làm một mình. Luôn luôn có những tiếng cười vui trong bữa cơm chiều khi chia sẻ cùng nhau những mẩu chuyện trong sở làm hay trong trường học.
Biết Hương thích trồng hoa, Tâm còn nhớ “ giấc mơ trồng hoa tulip” của Hương và cô bạn thân khi còn đi học, hẹn nhau khi đến Mỹ sẽ trồng một vườn hoa tulip đủ màu mà bây giờ mỗi đứa một phương, Hương kể cho anh nghe với giọng nuối tiếc vài lần khi anh đón nàng đi làm về. Anh trồng hai luống hoa tulip hai bên lối đi vào nhà và mỗi góc hiên nhà là những cây hoa trà hoa nữ màu đỏ, loại nở hoa vào mùa đông. Gần hàng rào vườn sau, Tâm làm giàn trồng mướp… không hẳn là anh thích ăn trái mướp mà là để ngắm những bông hoa mướp vàng nở rộ trên giàn…để nhớ lại khu vườn ngày xưa của mẹ anh…Có những buổi chiều hai vợ chồng cùng ngồi ngắm cảnh vườn, những cánh bướm bay là đà trên những bông hoa mướp vàng rồi lượm qua những bụi hoa cosmos mầu trắng tím vương trong ánh nắng chiều… Hương cảm thấy thật bình yên và hạnh phúc, nàng mong có chút con trai cho Tâm vui, đền bù lại những cơ cực đau buồn mà anh đã phải trải qua.
Hơn một năm sau, Hương có thai và Tâm chăm sóc vợ cực kỳ chu đáo, anh thu xếp giờ làm việc trong sở để đưa đón Hương đi làm. Dù biết sẽ là con gái và Hương có đôi chút thất vọng nhưng Tâm thì rất vui, anh nói chỉ muốn cùng nàng có con cho Hương vui lòng. Hà và Hạnh cùng nhau làm việc nhà giúp Hương vì muốn mẹ được nghỉ ngơi nhiều.
Ngày đưa con về nhà là ngày vui và hạnh phúc nhất của Hương. Căn phòng của Hà đã được làm thành phòng cho em bé, có nôi màu hồng nhạt và mọi thứ cần dùng. Hương ngạc nhiên nhìn Hà.
-Hà nhường phòng cho em thì con ở đâu?
Hà nhẹ nhàng
-Mẹ cho em ngủ đi rồi con đưa mẹ đến thăm nhà mới của con.
Hương nhìn chồng thì chỉ thấy anh cười. Nàng cho con ngủ rồi hỏi hỏi Tâm.
-Hà đâu?
-Con đang chờ mẹ đây.
Hương đi theo ba cha con xuống basement và ngạc nhiên khi thấy một căn phòng khá rộng, gần đó có phòng tắm, phòng khách nhỏ và tủ đầy sách học của Hà, cửa đi ra vườn sau được thay bằng cửa kính, trông rất sáng sủa, sạch sẽ và ngăn nắp.
-Giang sơn của con đấy, mẹ thấy không? Rộng hơn phòng của em Tuyền nhiều.
Tâm xen vào
-Ý kiến của Hà đấy. Nó vẽ hoa đồ rồi anh nhờ người bạn trong sở có tay nghề làm giùm. Không cho em biết để làm em ngạc nhiên.
Hương quay sang Hà
-Cám ơn Hà, con làm mẹ vui quá
Hà nhẹ nhàng
-Mẹ vui và có phòng cho em là con vui rồi. Không có mẹ thì gia đình mình đâu có được vui và hạnh phúc như bây giờ đâu.
Hạnh nắm tay Hương
-Chị Hà nói là nhờ nấu cháo và nồi thịt kho đấy mẹ ạ. Con còn nhớ mà.
Tay Hương nắm lấy hai tay của hai đứa con chồng
-Hai đứa nhắc lại làm mẹ muốn khóc quá. Cám ơn hai con.
Rồi Hương nhìn Tâm
-Và cám ơn anh nữa. Em cảm thấy rất là hạnh phúc .
oOo
Thời gian trôi qua, Ngọc Tuyền lớn lên trong sự yêu thương, chăm sóc của ba mẹ và hai chị. Càng ở gần Tâm, Hương càng cảm thấy yêu thương và trân trọng với chồng…hạnh phúc toàn vẹn bên anh mà nàng nghĩ rằng không thể có được nay tuyệt vời viên mãn vô cùng.
Hà học giỏi, nhận được học bổng, ra trường làm bác sĩ chuyên khoa về tim. Hạnh học bình thường, lấy chồng sớm vào năm 20 tuổi khi còn học đại học và theo chồng về tiểu bang Wisconsin. Ngọc Tuyền đang học đại học và Tâm vẫn luôn để tâm đến sức khỏe của Hương. Đã biết bao lần anh đưa Hương đi bệnh viện, khó thở vì bệnh hở van tim với sự lo lắng ân cần săn sóc và yêu thương… hạnh phúc dù đến hơi trễ nhưng ngập tràn suốt cả đời nàng bên người chồng yêu thương và trân quý nàng với tất cả tấm lòng.
Ý Nhi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét