Trình Bày: Thanh Hoài
tiêu đề Nhãn
- BIÊN KHẢO
- CÂU ĐỐI
- CỔ THI
- GIA CHÁNH
- GIẢI TRÍ
- HÌNH ẢNH HỘI NGỘ
- HÌNH ẢNH NAY
- HÌNH ẢNH XƯA
- HỘI HỌA
- KHOA HỌC
- LƯU NIỆM
- LỊCH SỬ
- LỜI HAY Ý ĐẸP
- NHẠC
- SƯU TẦM
- SỨC KHOẺ
- THƠ
- THƠ CẢM TÁC
- THƠ DIỄN NGÂM
- THƠ DỊCH
- THƠ NHẠC
- THƠ PHỔ NHẠC
- THƠ SƯU TẦM
- THƠ TRANH
- THƠ TRANH NGHỆ SĨ
- TIN BUỒN
- TIN VUI
- VĂN
- VŨ HỐI THƯ HỌA
- VƯỜN THƠ VIÊN NGOẠI
- XƯỚNG HỌA
- YOUTUBE
Thứ Năm, 16 tháng 1, 2025
Mùa Xuân Yêu Thương - Nhạc: Phạm Đức Huyến - Trình Bày: Thanh Hoài
Trình Bày: Thanh Hoài
Dáng Xưa Mộng cũ
Có phải em là Hương của Sắc
Là Hoa của Bướm, Lá của Mưa
Hay là Mộng cũ theo Trăng muộn
Nở giữa vườn nhà một dáng xưa?
Trần Bang Thạch
Tâm Niệm Cuối Năm
Cố hương sao vẫn tận nơi đâu?
Đông về hoa tuyết soi tâm huyết
Xuân đến sương mù thấm bể dâu
Hồn nước vấn vương còn khắc khoải
Tình nhà tha thiết vẫn ghi sâu
Một mai hoài bão thành như ý
Thiên lý quan san chỉ nhịp cầu.
Lâm Hoài Vũ
Người Xưa Cảnh Cũ

Gan lòng cật ruột món ăn chơi...!
Mực nướng tương cay... một góc đời
Ngã phố Sài Gòn trưa nắng gắt
Ghé vào hai đứa tuổi đôi mươi.....
Bao năm xa xứ biệt mù tăm
Lặn lội phương xa nặng kiếp tằm
Người xưa cảnh cũ đời muôn lối
Thương người nhớ cảnh...tóc hoa râm....!
Ngư Sĩ
Nợ Với Giai Nhân(Phan Khâm) - Debt Owed Beauty(Vương Thanh)
Nợ Với Giai Nhân
Có còn xuân trên những cồn lau sậy
Theo tháng ngày bạc thếch giữa bơ vơ
Có còn xuân nụ hôn nào thức giấc
Gởi cho đời Xuân êm ả giấc mơ
Nắng mở ngõ để hồn mê lồng lộng
Chuỗi Xuân tình xin dâng trọn nàng thơ
Bướm và hoa như mê man còn mộng
Tóc em dài óng ả vấn vương tơ
Mùi lịch mới nhả hương thơm mời mọc
Mở trang đầu hồng phơi phới trinh nguyên
Vòng tay nối tình Xuân trong ngà ngọc
Cõi giao thừa ân sủng một bình yên
Đất trời Xuân và em có còn Xuân?
Xin dòng đời dừng trôi chảy bâng khuâng
Xuân về đó còn Xuân ta còn nợ
Đến bao giờ trả hết Nợ Giai Nhân…
Phan Khâm
***
Debt Owed Beauty
Is there still vibrant spring in the grass reeds?
With the passing of lonely months and days, they’d turned silver white.
Is there still vibrant spring in the waking-up kiss?
To share with the world a wonderful dream of spring’s delights.
Sparkling sunshine opens the door to my enchanted soul.
Verses of love, I will devote to my Miss Poetry Inspiration.
Like a butterfly, I’m engrossed with the beautiful flower.
Your long silky hair – in its love threads, my heart’s entangled.
Celebrating the New Year with the exotic fragrance of Poetry and Love,
I opened the first page with excitement and rapturous energy.
Hands holding hands, communing the language of the heart.
New Year’s Eve, an enchanted night of love and tranquility.
Spring’s here but do you feel spring in your heart?
Please let the flow of time stop just for a little while.
Spring has come, and with Spring’s arrival, I still owe a debt.
A debt of Love owed a beauty, and I sometimes wonder:
When would I ever be able to fully repay her.
Translated by Vuong Thanh
Đường Mây Rộng

Trong các bộ chưởng của Kim Dung, có một nhân vật, tuy chỉ xuất hiện ngắn ngủi (phần đầu của Cô Gái Đồ Long) nhưng đã để lại tôi nhiều ấn tượng (tôi dùng đúng nghĩa), là Côn Luân Tam Thánh Hà Túc Đạo.
Đó là một chàng trai ‘’mắt sâu, má hõm, trạc độ ba mươi tuổi’’, tự nói về mình (với Quách Tường): ‘’ Côn Luân Tam Thánh xưa nay chỉ có một người. Tôi ở Tây vực tạo được chút danh tiếng. Các bạn nơi đó khen tôi cầm, kiếm, kỳ tam tuyệt, có thể cầm thánh, kiếm thánh, kỳ thánh. Nhưng tôi nghĩ chữ thánh không thế đúng trong trường hợp đó, Tuy người khác đặt cho tôi cái tên thơm tho như vậy, nhưng tôi vẫn thấy không xứng đáng, vì thế mới tự đặt cái tên Hà Túc Ðạo, nghĩa là "không đáng nói". Vậy, đọc cả biệt hiệu lẫn tên họ của tôi thì thành Côn Luân Tam Thánh Hà Túc Ðạo. Nghĩa là không đáng gọi là Côn Luân Tam Thánh. Tôi muốn thiên hạ không muốn coi tôi là kẻ tự kiêu’’. ‘’Thánh’’ thì có nhiều (ngay cả Thánh …rắc muối) nhưng khiêm tốn như chàng, bao nhiêu người có được?!. Đó là cái đáng yêu nhất của Côn Luân Tam Thánh. Không biết sao Kim Dung chỉ cho Hà Túc Đạo là ‘’tam’’ mà không là ‘’tứ’’ thánh ? -Cầm, kỳ, kiếm, chưởng chẳng hạn ? -Có lẽ ông sợ cho thêm một ‘’thánh’’ nữa thì Hà Túc Đạo trở thành Hà.. Nội ‘’nổ’’?!
4 chữ ‘’Cầm, kỳ, thư, họa’’ xuất hiện lần đầu trong tác phẩm ‘’Bắc Mộng Tỏa Ngôn’’ của Tôn quang Hiến (đời Tống), nói về 4 thú tiêu khiển của người Tàu xưa : ‘’đàn, cờ, thư (pháp), vẽ’’. Với người Việt Nam là ‘’đàn, cờ, thơ, vẽ’’. Tuy chỉ là ‘’chơi cho vui’’ nhưng người đời, vì yêu mến, cũng phong thánh cho những người ‘’vô địch’’ mỗi bộ môn.
Tứ Thánh, theo tôi:
‘’Cầm thánh’’: Tư Mã Tương Như, dù ông được gọi là ‘’phú thánh’’ (viết bài ‘’phú’’). Thời Tây Hán, chỉ nhờ vào tiếng đàn mà cua được giai nhân (Trác văn Quân) thì chỉ có ‘’Thánh’’ mới làm nổi thôi !
‘’Kỳ thánh’’: Đế Thích (không phải người Miên). Bài thơ cờ tướng, được nhắc đến nhiều nhất là bài ‘’Đánh cờ người’’ của nữ sĩ Xuân Hương, dù cứ bị ‘’chiếu’’ dài dài nhưng bà vẫn ..’’ngoan cố’’, ‘’thua thì thua, quyết níu lấy con’’ !
‘’Thi thánh’’’: Tôi không biết ai là ‘’thi thánh’’, chỉ biết người được tôn vinh‘’Thi Tiên’’ là Lý Bạch (nên còn được gọi là Lý trích Tiên, tiên bị đày xuống trần !)
‘’Họa thánh’’: Ngô Đạo Tứ (Đường) được tôn làm ‘’Nhất đại họa thánh’’ (giỏi nhất mọi thời đại)
Ở miền Nam, ở tuổi thiếu niên (cuối thập niên 60s), tôi chỉ nghe nói đến các thú vui tao nhã ‘’tứ xây tường’’ (ngược lại với ‘’tứ đổ tường’’): cầm, kỳ, thi, họa . Mãi đến những năm cuối trung học, mới biết đến ‘’nghệ thuật nhiếp ảnh’’ ! Mà dường như không chỉ có mình tôi. Cho đến năm 1975, với nhiều người trẻ, nghệ thuật nhiếp ảnh vẫn còn là một bộ môn xa lạ ! Mặc dầu nó đã được giảng dạy ở các viên đại học Vạn Hạnh, Minh Đức từ 1972. Nói thế, không phải là ‘’chúng tôi’’ không biết chiêm ngưỡng những bức ảnh, thỉnh thoảng xem được, của các ông Nguyễn Mạnh Đan, Nguyễn Cao Đàm, Trần Cao Lĩnh, Nguyễn Ngọc Hạnh vv Cũng như không phải là không biết có cả giải Văn Học Nghệ Thuật ( của Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa) dành cho Nhiếp Ảnh. Nhưng biết là biết vậy, xem là xem vậy, chứ ‘’nhiếp ảnh’’ chưa được ngồi vào chung chiếu với các thú ‘’tiêu khiển’’ khác để trở nên: ‘’cầm, kỳ, thi, họa, ảnh’’. Giản dị vì ‘’máy chụp hình’’ là một thứ đại ‘’xa xỉ phẩm’’, không chỉ ở lớp trẻ, mà còn ở các tầng lớp khác. Trong 21 năm miền Nam, máy chụp hình, hầu như, chỉ dành cho các ..ký giả, phóng viên chiến trường và các bác phó nhòm chuyên nghiệp. Đại đa số chưa biết ‘’thưởng thức’’ cái ĐẸP (nghệ thuật) của một tấm ảnh!
Những năm cuối trung học, đầu đại học, tôi quen vài tên bạn ‘’con-nhà-giàu’’. Bọn này có dàn máy nghe nhạc tối tân, có trống, có đàn điện, có (lái) xế hộp vv nhưng không đứa nào có máy chụp hình riêng ! ‘’Không mua không phải không tiền không mua’’. Mà vì không thích, không biết thưởng thức ‘’nghệ thuật nhiếp ảnh’’ ! Mặc dầu đã có những quyển sách dạy ‘’chụp ảnh nghệ thuật’’ của các ông Cao Đàm, Cao Lĩnh từ năm 65,67 vv
Nếu tấm ảnh đầu tiên trên thế giới (Point de vue du Gras) được Nicéphore Niépce chụp năm 1827, từ một cửa sổ phòng nhìn ra ngoài thì, dù phương tiện giao thông quốc tế chỉ bằng đường hàng hải, 42 năm sau, năm 1869, ở Hà Nội, đã có tiệm chụp ảnh Cảm Hiếu Đường của cụ Đặng Huy Trứ. Là một vị quan triều Tự Đức, năm 1865, khi đi công tác sang Tàu, cụ Trứ đã mua nguyên bộ máy chụp, rửa ảnh, và mướn cả một người Tàu sang Hà Nội, để mở tiệm.
Từ đó, mãi đến 61 năm sau, đầu thập niên 1930s, nhiếp ảnh mới bắt đầu trở thành một bộ môn nghệ thuật, với những tên tuổi : Võ An Ninh, Phạm Ngọc Chất, Nguyễn văn Khải vv Bài viết đầu tiên (1938,1939) về Nghệ Thuật Nhiếp Ảnh, là của một ….họa sĩ nổi tiếng : Tô Ngọc Vân. Theo ông Vân, như hội họa, nhiếp ảnh cũng diễn đạt tình cảm, tuy ‘’hiện thực’’ một cách khoa học, nhưng cũng bao hàm một ý nghĩa nào đó.
1952, cuộc triển lãm nhiếp ảnh đầu tiên (mang tên ‘’Triển lãm Ảnh Mỹ Thuật’’) ở ‘’Nhà Hát Lớn’’ Hà Nội, với hơn 100 tác phẩm của 21 nhiếp ảnh gia. Tiếp tục thêm 2 năm : 1953, 1954 cho đến lúc ký Hiệp Định Geneve !
Ở miền Nam, từ 1955 đến 1975, mỗi năm đều có, ít nhất, một triển lãm và cuộc thi Nhiếp Ảnh. Không những thế, ngay từ 1958, chính quyền đã tổ chức các cuộc thi Ảnh Quốc Tế cũng như nhiều nhiếp ảnh gia miền Nam đã tham gia và đoạt nhiều huy chương, tước hiệu cao trong các cuộc tranh tài ở các quốc gia khác.
Tuy đoạt nhiều giải Nghệ thuật Nhiếp Ảnh quốc tế, nhưng hai tấm ảnh miền Nam được ‘’thế giới’’ nói đến lại là hai tấm ảnh ‘’tin …. tức’’ của hai phóng viên chiến trường làm việc cho hãng thông tấn AP (Associated Press / Hoa Kỳ). Tấm Eddie Adams chụp tướng Nguyễn ngọc Loan-‘’cầm-súng’’ hôm ‘’Tết Mậu Thân’’ (!) và tấm ‘’em bé Napalm’’ Kim Phúc, do Nick Út chụp ở Trảng Bàng 6/1972. Cả hai tấm đều được giải thưởng ’’cao quý’’ Pulitzer 1969, 1973! Không một giải nào cho những tấm chụp ở nghĩa trang Huế - 68!
Thú thật là tôi chỉ bắt đầu ‘’cảm’’ được cái ‘’nghệ thuật nhiếp ảnh’’ khi, khoảng năm 87,88 gì đó, xem các tấm ảnh trong quyển ‘’Việt-Nam Quê Hương Muôn Thuở’’ của ông Trần Cao Lĩnh. Cảm, vì, thứ nhất, đó là những hỉnh ảnh quê hương ghi lại trước 75, qua những tiểu đề, mỗi tiểu đề có dẫn nhập của tác giả : Dấu xưa tích cũ, Biển rộng quê cha, Núi đồi đất mẹ, Hương quê, Cao Nguyên thông xanh, suối bạc … Quê mình, quê người. Ôi, những cái tên ‘’10 năm tình cũ’’ (tôi rời nước 1979) nhưng lòng tôi không ‘’mới’’ nổi chút nào(!); thứ hai, đó là những hình ảnh thân yêu, từ Bắc vào Trung, lên Cao Nguyên, xuống tận đồng bằng ‘’miền Tây’’! Những bãi biển, sông dài, những đền đài, lăng tẩm, những bụi chuối, hàng cau, nét nhăn cụ già, nụ cười em bé vv Ngần ấy thứ khiến tôi vô cùng xúc động. Những đêm cuối tuần khó ngủ, tôi mang tập ảnh vào bếp, bật đèn, ngồi đọc lại từng lời ‘’dẫn nhập’’, xem lại từng trang hình, từng tấm ảnh. Và tôi bắt đầu tự hỏi, ngoài ‘’hình ảnh’’ và ‘’tựa đề’’ trong quyển sách, cái gì đã mang đến cho tôi nhiều cảm xúc ? Lại xem lại, từ từ, chiêm nghiệm từng tấm ảnh, tôi thấy, cũng như bất cứ một sáng tác văn nghệ, văn chương nào : ‘’xấu, đẹp, hay, dở’’ tùy người đối diện .
Trong quyển sách của ông Trần, có một vài hình tôi đã xem qua, trước 75. Lúc đó (trước 75) thấy ‘’đẹp’’ thì xem nhưng không gì ‘’lưu luyến’’ Như tình cờ gặp một.. giai nhân, có ‘’bắt mắt’’ đấy, nhưng không có đợt sóng nào trong lòng cả. Nhìn xong rồi quên đi ! Chả bù với những ‘’người đâu gặp gỡ làm chi!’’.
Bây giờ thì khác, cũng hình ảnh đó, nhưng tôi lại thấy ‘’hay’’! Có lẽ do tuổi trời, có lẽ do tuổi đời (va chạm xã hội) lẫn cả tuổi ‘’nghề’’ (quan sát, phân tích) vv Ngần ấy ‘’kinh nghiệm’’ sống đó khiến tôi ‘’thấy’’ được (tôi nghĩ vậy) cái ‘’nghệ thuật’’ trong nhiếp ảnh ! Trước hết, tấm ảnh đó phải có sức thu hút người xem. Khi đã ghé mắt vào rồi, thì mới từ từ khám phá được cái ‘’ĐẸP’’ (nghệ thuật) của tấm ảnh, từ đó, thấy ra cái ‘’tài’’ của người chụp ảnh ! Do đó, với tôi, một tấm ảnh có ‘’nghệ thuật’’ là một tấm ảnh mà ‘’chủ đề’’ ( nhân vật/cảnh trí) nổi bật, ‘’dàn cảnh’’ khéo léo, ánh sáng (màu sắc) thích hợp, thấy rõ chi tiết (nhờ kỹ thuật), tựa đề độc đáo vv
Sau này, qua mạng, tôi được xem rất nhiều hình ảnh đẹp. Của một Việt Nam quê hương yêu dấu. Của một buổi sáng vàng nắng hồ Gươm, một buổi trưa phượng ngời thành nội, một đêm hoa đăng rực phố Sài Gòn, hay những buổi chiều rơi trên hai dòng sông Tiền, Hậu vv Cũng như rất nhiều hình ảnh rất buồn. Của những vành khăn tang trắng đầy nghĩa trang Huế. Của một khoảng đại lộ kinh hoàng. Của chiếc trực thăng đầy người xếp hàng chờ, trên nóc một chung cư đường Gia Long. Của những đôi mắt vô hồn thuyền nhân vv Nhưng xúc động nhất, vẫn là tấm ‘’Vá Cờ’’ của nhiếp ảnh gia (Trung Tá Nhảy Dù) Nguyễn Ngọc Hạnh!
Người ta khen một ca khúc hay, một áng văn hay, một bài thơ hay, nhưng lại là một bức tranh đẹp, một tấm ảnh đẹp! Nhưng hay, đẹp không hẳn là yêu, thích! Đôi mắt có hai nhưng con tim thì chỉ một! Điều đó đã không xảy ra khi tôi xem ‘’Đường Mây Rộng’’ !

Đường Mây Rộng là tên bộ ‘’album’’ ảnh-chụp của ‘’nhiếp ảnh gia’’ Vũ Ngọc Hiến, mà tôi gọi là ông anh, dù ‘’biết tên nhưng chưa biết tuổi chàng’’. Gọi là ông anh vì trước 75, chàng đã khoác áo treillis, mà đối với tôi (một người còn đi học), đã là LÍNH QLVNCH rồi thì ai cũng xứng đáng là đàn anh tôi cả (anh tiền tuyến, ‘’em’’ hậu phương mà) !
Cách đây vài năm, tôi được anh Hiến cho vào danh sách những khán-giả xem chùa hình anh chụp. Lâu lâu, anh em được chàng gởi xem mấy tấm ảnh mới đi ‘’săn’’ về : trong các lễ hội, ở những vườn hoa, khi chạy đua, lúc bắn pháo bông, hôm nhật thực, chim bay, cò bay vv Tấm nào cũng đầy ‘’nghệ thuật’’ (tôi tự cho mình có đủ …. ‘’tư cách’’ để nói 2 chữ này rồi) xem rất đã mắt ! Cuối năm 2024 này, Papa Noel Vũ Ngọc Hiến gởi cho tôi cuốn ĐƯỜNG MÂY RỘNG số 5 ( các số 2,3,4 đã tuyệt bản ! ) Mới bốc vài trang mát như ‘’lụa là’’ đã thấy ngẩn người, chưa kịp xem hết, thì ‘’Papa’’ bồi thêm cuốn đầu tiên (ĐƯỜNG MÂY RỘNG số 1). Vậy, tôi xin nói về cuốn 1 trước !
ĐƯỜNG MÂY RỘNG -1 có 92 trang, thì tôi yêu hết 92 trang. Ngay cả 3 trang giới thiệu của hai Bác Sĩ Trần Xuân Ninh và Đặng Phú Ân ! Cũng như trang có ‘’chân dung’’ tác giả với 4 câu thơ rất‘’hà túc đạo’’ (không đáng nói) : ‘’Xin chớ phong bừa nhiếp ảnh gia / Lửng lơ tài mọn chút thôi mà / Hoa xinh, bướm đẹp thu vào máy / Để giữ lòng vui lúc xế tà !’’.
Thú thật là tôi hay ‘’nịnh đầm’’ nhưng chưa bao giờ biết bốc ‘’tây’’ hay ‘’phong bừa’’ ai cả. Nên, khi yêu ĐƯỜNG MÂY RỘNG -1 thì tôi cứ bảo là tôi yêu ĐƯỜNG MÂY RỘNG -1. Mấy tấm tôi ‘’scan’’ lại dưới đây (xin lỗi vì qualité dõm, không đúng với ảnh chụp) chỉ là mấy tấm kiểu ‘’bói Kiều’’, lật … đại trang nào, scan trang nấy, đều là mấy tấm ‘’nghệ thuật’’ đầy .. hình: từ ‘’chủ đề’’, bố cục, màu sắc đến ánh sáng, chi tiết vv Tấm ‘’Kent Parc’’, chỉ với hai màu đen trắng, làm tôi nghĩ đến ‘’một cõi đi về’’. Có đi đến những đâu rồi thì, cuối cùng, người ta cũng trở về ‘’đó’’. Một mình thôi!
Nguồn: Đường Mây Rộng số 1
Xin cám ơn anh chị Thủy Hiến! Về món quà cuối năm quý giá và đầy ý nghĩa này !
-----------------
Cảm tác sau khi xem Đường Mây Rộng-1
thân gởi anh Vũ Ngọc Hiến
Hôm xưa vác súng hành quân
Hôm nay vác máy đi săn ảnh hình
Mỗi tấm chụp, một góc nhìn
(cám ơn nghệ thuật đồng hành tài-hoa)
Những trang ấn phẩm lụa-là
Khởi từ những bước ta-bà đó đây
Cám ơn nẻo Rộng, Đường Mây
Ơn con mắt nhắm, ngón tay bấm hình
Ơn từng bức ảnh như tranh
Có sông Hương Thủy quẩn quanh bên người
Cám ơn đã Hiến cho đời
(Thu qua ống kính) góc trời riêng tây!
BP
14/01/2025
Thứ Tư, 15 tháng 1, 2025
Đông Xa...
Như Chiếc khăn len nhẹ ôm choàng
Chia nhau hơi hướm trời lạnh giá
Sưởi ấm vượt qua nỗi gian nan
Như bí tất dày mang vào chân
Song bước vì nhau chẳng ngại ngần
Đường ướt gió sương trời bão táp
Đồng hành khốn khó hết phân vân.
Như ly rượu thơm vị nồng nàn
Hương yêu lan tỏa khắp tâm can
Môi đượm men say tình nồng thắm
Kết chặt thủy chung dẫu muộn màng.
Kim Oanh
Melbourne 2025
Tâm Động

Bâng quơ nhìn quẩn nhìn quanh
Ngổn ngang bề bộn âm thanh trong hồn.
Ra vào đi đứng bồn chồn
Thiên thu vô tận bồn chồn vào ra...
Munchen,21.09.2024
Nguyễn-Khắc Tiến-Tùng
Nguồn: Báo BT Cao niên, Munich so 11+12 , tháng 12 . 2024
Gửi Lời

Bên Úc trời hết hạ chưa?
Bên nay trời đất cũng vừa tàn đông.
Nhưng ai ai cũng rất xót lòng
Cháy rừng hỏa hoạn long đong cuộc đời!
Ở Úc chắc cũng tuyệt vời
Người thưa đất rộng cả đời ngát hương!
Con người cũng thật dễ thương
Văn bằng khoa học văn chương tuyệt vời.
Phước tôi được quen với người
Cùng trao văn bút mong đời thêm tươi.
Thật lòng xin gửi đến người
Một lời thân ái giữa đời mênh mông!
Hàn Thiên Lương
Bên nay trời đất cũng vừa tàn đông.
Nhưng ai ai cũng rất xót lòng
Cháy rừng hỏa hoạn long đong cuộc đời!
Ở Úc chắc cũng tuyệt vời
Người thưa đất rộng cả đời ngát hương!
Con người cũng thật dễ thương
Văn bằng khoa học văn chương tuyệt vời.
Phước tôi được quen với người
Cùng trao văn bút mong đời thêm tươi.
Thật lòng xin gửi đến người
Một lời thân ái giữa đời mênh mông!
Hàn Thiên Lương
Mỗi Người Thêm Một Tuổi
Chúng mình đều già hơn
Hôm qua nghe xuân gọi
Em quay lưng tủi hờn
Ô hay, xuân chung thuỷ
Với thời gian vô cùng
Mỗi năm thêm khổ luỵ
Vì tình buồn mênh mông
Nhưng xuân thì bất lão
Còn em đã ... già nua
Cây trường sinh gió bão
Chẻ ngọn sầu đong đưa
Anh cho em tất cả
Cuộc tình trẻ trung này
Vẫn đẹp như quá khứ
Và mộng đầy tương lai
Dù ngày mai cát bụi
Phủ ngập hồn thơ em
Mỗi người thêm nhiều tuổi
Tình yêu vẫn êm đềm ...
Hawthorne 2 - 1 - 2025
Cao Mỵ Nhân
Thư Pháp: Mừng Xuân Ất Tỵ
Thư pháp của Đỗ Chiêu Đức
Thư Pháp là gì?
Xin thưa...
THƯ 書: Thuộc dạng chữ Hội Ý. Có phần trên là bộ DUẬT 聿 có nghĩa là Cây Bút, phần dưới là bộ VIẾT 曰 có nghĩa là Nói Rằng; Nên THƯ 書 có nghĩa là "Nói bằng Viết". Nên khi là Danh từ thì THƯ có nghĩa là "Quyển Sách", còn khi là Động từ thì THƯ có nghĩa là "Viết lách". Còn PHÁP 法 là Phương pháp 方法, có nghĩa là "Cách thức". Nên...
THƯ PHÁP 書法 nghĩa đen thui đầu tiên là "Cách Viết". Dĩ nhiên, đó là cách viết chữ. Viết chữ nước nào, loại nào, cách nào, như thế nào... đều có thể gọi được là THƯ PHÁP cả ! Hồi nhỏ, sau khi học lớp Đồng Ấu ở trường làng, rồi lên lớp Năm, lớp Tư... thì thầy giáo cho sắm một bình mực với các loại ngòi viết lá hẹ, lá tre, lá rông... để tập viết trong giờ TẬP VIẾT. Đến khi ra thị trấn học chữ Hoa trong các trường Hoa Kiều, thì mỗi tuần đều có một giờ (1 tiết học) để Tập Viết bằng bút lông lớn, bút lông nhỏ, gọi là tập viết chữ Đại Khải 大楷 và Tiểu Khải 小楷. Nên...
THƯ PHÁP chỉ là cách viết chữ, dĩ nhiên là cách viết chữ làm sao cho đẹp. Đã là "Cách viết chữ" thì mỗi người đều có một cách viết chữ riêng của mình, miễn làm sao cho người khác "thấy đẹp" là được ! Và... dĩ nhiên bạn cũng có thể chế biến nhiều cách viết với nhiều kiểu cách cầu kỳ khác nhau; nhưng phải viết làm sao cho người đọc thấy đẹp và dễ đọc, chứ THƯ PHÁP không phải là cố ý "quậy" cho chữ viết trở nên kỳ dị khó đọc và như muốn đánh đố với người đọc về những gì mình đã viết để xem "họ" có đọc được hay là không!?
Với thủ pháp tự nhiên và viết theo những gì đã học được trên lớp từ nhỏ, Đỗ Chiêu Đức tôi chú trọng đến những nét viết bay bướm tự nhiên, rồi luyện tập cho mỗi ngày một điêu luyện hơn mà thôi. Nên có nhiều bạn bảo tôi là : Anh chỉ viết chữ đẹp và bay bướm thôi, chứ đâu phải là THƯ PHÁP?! Tôi cười đáp : Viết đẹp và bay bướm thì cũng là một kiểu của THƯ PHÁP đó, chứ sao?!... Theo bạn, thì những chữ viết của tôi sau đây, có phải là THƯ PHÁP không?!
THƯ PHÁP của những năm qua:
Dưới đây là những THƯ PHÁP cho năm nay:
* Câu đối cho năm ẤT TỴ 2025:
Sau đây là bài thơ "Ăn chơi bốn mùa; hay Bốn mùa ăn chơi" thuộc Thần Đồng Thi của Uông Chu đời Tống 宋汪洙《神童诗》như sau:
《 春遊芳草地》 Xuân du phương thảo địa,
《 夏賞綠荷池》 Hạ thưởng lục hà trì.
《 秋飲黃花酒》 Thu ẩm hoàng hoa tửu,
《 冬吟白雪詩》 Đông ngâm bạch tuyết thi.
* Có nghĩa :
Mùa xuân thì đi "đạp thanh" dạo chơi trên các thảm cỏ non còn thơm mùi cỏ mới. Mùa hè thì thưởng thức ngắm nhìn hoa sen và các lá sen xanh non trên ao sen. Mùa thu thì nhâm nhi rượu hoa vàng (Hoàng hoa là hoa Cúc đó). Mùa đông thì ngắm nhìn cảnh tuyết rơi mà ngâm thơ tuyết trắng.
* Diễn Nôm:
Xuân du trên thảm cỏ non,
Hè thì thưởng ngoạn sen tròn trên ao.
Thu nhâm nhi rượu cúc đào,
Đông ngâm thơ tuyết thú nào hơn ta!
Năm mới Cầu chúc cho mọi người, mọi nhà đều được...
AN KHANG THỊNH VƯỢNG!
杜紹德
Đỗ Chiêu Đức
Thứ Ba, 14 tháng 1, 2025
Xuân Bất Diệt - Thơ: Ý Nga - Nhạc: Mai Đằng - Hoà Âm: Đỗ Hải - Trình Bày: Hà Thanh
Nhạc: Mai Đằng
Hoà Âm: Đỗ Hải
Trình Bày: Hà Thanh
Xuân Ly Hương

Đây khách ly hương vạn dặm trường
Quê nhà cách trở nhớ thương thương
Mùa xuân mường tượng qua dư ảnh
Lối cũ thềm xưa chạnh vấn vương
Hương cốm ngây ngây ửng má đào
Hồn xuân dào dạt nắng xôn xao
Nụ hồng trao gửi mong chi nữa
Lần lựa qua rồi giậu chắn thưa
Người ấy quên chưa xuân đã về
Loan kề má tựa nhớ chi nhau
Khổ đau ôm trọn riêng mình biết
Lòng khách ly hương cách biệt lời
Kim Phượng
Quê nhà cách trở nhớ thương thương
Mùa xuân mường tượng qua dư ảnh
Lối cũ thềm xưa chạnh vấn vương
Hương cốm ngây ngây ửng má đào
Hồn xuân dào dạt nắng xôn xao
Nụ hồng trao gửi mong chi nữa
Lần lựa qua rồi giậu chắn thưa
Người ấy quên chưa xuân đã về
Loan kề má tựa nhớ chi nhau
Khổ đau ôm trọn riêng mình biết
Lòng khách ly hương cách biệt lời
Kim Phượng
Chuyến Về Nguồn
( Gởi các em )
Có đêm nào không ngậm ngùi kinh nguyện
Có ngày nào không nhớ phút lâm chung?!
16 năm! Ba đã vào miên viễn
giấc mồ côi luôn trầm uất... mịt mùng.
Nhớ ánh mắt bao la hồn phương trượng
và nụ cười chan
chứa
lượng từ tâm
Từ cõi vắng Ba về trong tâm tưởng
Người khuất xa, nhân ảnh vẫn thật gần.
Tình yêu thương và tấm lòng từ phụ
dắt dìu con trên từng bước
vuông, tròn
Lời Ba dạy thoảng về trong giấc ngủ
là hành trang mang suốt cuộc đời con.
Nhìn di ảnh hướng lòng về quá khứ
nhớ những ngày đạm bạc lúc cơ hàn
Ba là đuốc soi đường, là cổ thụ
che chắn đời con qua mọi gian nan.
16 năm! Khép một vòng sinh tử
Hồn khói sương Ba đã sớm về trời
Bước trầm luân con mỏi mòn lữ thứ
Chuyến về nguồn rồi sẽ đến...Ba ơi!
Huy Văn
( Để nhớ Phêrô Huỳnh Văn Đặng R.I.P
1930 - 2009 )
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











