Thứ Ba, 3 tháng 9, 2019

Ban Biên Tập Long Hồ Vĩnh Long Thành Kính Chia Buồn Cùng Tang Quyến Của Chị Cao Mỵ Nhân



Thành Kính Chia Buồn Cùng Tang Quyến Của Thi Sĩ Cao Mỵ Nhân


THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

Nhận được tin buồn:
Hiền Tỷ của Thi Sĩ Cao Mỵ Nhân là:

Cụ Bà Cao Mỹ Nhân 

Đã mệnh chung lúc 3:33AM 
Ngày 31-8-2019 tại Nam California. 
Những thân hữu của Nhà Thơ Cao Mỵ Nhân xin thành kính chia buồn cùng Nữ Sĩ Mỵ Sapa và tang quyến.

Nguyện cầu Hương Linh người quá cố sớm về an nghỉ ngàn thu nơi cõi Vĩnh Hằng.

Bài Thơ Gửi Chị

Cõi Trần Gian Chỉ Là Cõi Tạm
Sống Gửi Thác Về Tiễn Chị Tôi
Chị Đi Rồi Hồn Nỗi Đơn Côi
Chị Em Có Nhau Mất Chị Rồi!
VHLAG
02/09/2018

Hiệp nguyện

Lữ Bá Diệp, Nguyễn Bá Thảo & Hảo, Ngọc Bích SJ, Thái Tú Hạp, Ái Cầm, Kiều Mỹ Duyên, Như Hảo, Nguyễn Trọng Nho, Vân Bằng, Hồng Vũ Lan Nhi, Cát Ngọc, Lê Văn Khoa, Lê Ngọc Hà, Trần Huy Bích, Kiều Chinh, Trần Quốc Bảo, Du Miên, Dương Ngọc Sum, Trần Công, Diễm Chi, Khiếu Long, Trần Mạnh Chi, Phạm Hồng Thái, Nguyễn Phước Hồng, Thụy Vy, Lâm Dung, Ngọc Quỳnh, Khánh Lan, Thanh Thanh, Mộng Thủy, Thanh Hương, Bích Ty, Bích Trâm, Derrick Hoàng Dũng, Quốc Sĩ, Trần Quốc Bảo MC, Kim Loan, Lê Thị Kim Oanh, Hoa Mai, Lệ Hoa, Mai Hương, Huỳnh Anh, Ngô Thiện Đức, Dương Viết Điền, Bích Huyền, Phạm Anh Dũng, Phạm Gia Cổn, Hồng Nguyễn, Yên Sơn, Cát Biển, Nhật Uyên. Kiều Hạnh, Phạm Quốc Bảo, Đỗ Bình, Gina Nga, Phan Anh Dũng, Phạm Kim, Thanh Mỹ, Từ Dung, Thanh Châu, Phạm Đăng Khải, Nhược Thu, Duy Nhật, Vương Trang, Thụy Lan, Tú Lan, Mỹ Dung, Đào Đức Nhuận, Mạc Phương Đình, Phạm Tú, Hà Nguyên Du, Hòa Quan, Quyên Di, Mạnh Bổng, Ái Liên, Hồng Tước, Bùi Cửu Viên, Gina Nga, Ngọc Cường, Nguyễn Quang,Trần Việt Hải. Nhân Văn Nghệ Thuật & Tiếng Thời Gian.

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2019

Đóa Hoa Lòng - Thơ Minh Giang - Nhạc Nguyễn Văn Thơ


Thơ: Minh Giang 
 Nhạc: Nguyễn Văn Thơ
Ca Sĩ: Giáng Hương
Thực Hiện: Tấn Vinh

Thiết Tha



Mỏi mòn tha thiết với ai
Người đi biền biệt để hoài để mong
Quán chiều nhung nhớ mãi trông
Ngồi đây mắt hướng khoảng không xa vời
Ngày nao môi thắm chơi vơi
Não nùng chan chứa nên lời kết thơ
Thế nhân hời hợt bâng quơ
Giữ gìn hương cũ trong mơ đêm dài

Nguyễn Cao Khải

Nhúm Tro Tàn




Nhúm Tro Tàn

Những tàn tro lạnh lại theo gió

Trở về nơi chốn chúng sinh ra
Dũng sĩ giai nhân , hồn kim cổ
Quân tướng văn gia , cũng đến lần

Thương ghét một thời rồi cũng hết
Lều tranh, lầu các, một thời xuân
Con tim còn đập, còn hơi thở
Sao chẳng thương mà chỉ cười gằn?

Em đi dưới nắng hồng đôi má
Gã dưới chiều hoang tím môi nhăn
Một lần nằm xuống tàn tro bụi
Khô dòng nước mắt, ướt mảnh khăn

Ngày xuân thì ngắn em cũng biết
Môi chưa kịp thốt tiếng yêu đương
Vòng ôm nhật nguyệt đà rời rã
Mà tình kia còn ở giữa đường

Tàn tro gió thổi bay tơi tả
Những mảnh oan hồn đi tìm nhau
Lùm cây, bãi cỏ, tàn lưu luyến
Chốn nhân gian còn nhớ sắc mầu

Thì giữ lửa hương khi còn kịp
Đừng phí ngày vàng để giận lâu
Mai kia thành nhúm tro thương tiếc
Ngày rộng, tháng dài, giận tiếp sau!

Locphuc
***
Lưu Tình

"Hải Vân... tro rắc bốn trời
Hạt tro nào... lạc vào nơi cổ thành?"
(Nhất Tuấn Nguyễn Tường Thiết)

Còn gì để nuối cho nhau
Mai kia mốt nọ như hầu chưa quen
Bờ môi bỡ ngỡ gọi tên
Tàn tro lưu luyến dạt miền phù vân
Thì thôi cuối nẻo đường trần
Mây ngàn xin phủ mộ phần xưa sau

Yên Nhiên

Giấc Mơ Hoa - Lửa - Đẹp Giấc Mơ Hoa


(Ảnh - Biện Công Danh)

Bài Xướng:
Giấc Mơ Hoa


Đêm mơ áo tím thoáng về
Lả lơi trong gió vân vê tay ngà
Thướt tha dáng ngọc đôi tà
Nghê thường vũ khúc Tiên sa giáng trần
Ngẩn ngơ nguyệt bạch cúi gần
Nhẹ hôn lên đóa tầm xuân nụ tình.
Thẹn thùng đôi cánh môi xinh
Luyến lưu hoa mộng lung linh giấc nồng

Kim Oanh
***
Lửa


Nào đâu đã hẹn ,...đi về
Vẫn mơ tưởng bóng ai vê búp ngà
Áo chưa sứt chỉ đường tà
Cứ nằng nặc đợi,...Tiên sa xuống trần "(?)
Đường lên Cung Quế đâu gần
Ngợ như gang tấc đường xuân hữu tình
Thình lình vấp nụ cười xinh
Than chưa bén củi đã linh lửa nồng?!...

21-8-2019
Nguyễn Huy Khôi
***
Đẹp Giấc Mơ Hoa


Nhớ xưa một thuở đi về
Bên em ngây ngất tay vê dáng ngà
Ngoài hiên nhạt nắng chiều tà
Hồn anh theo nét kiêu sa tuyệt trần
Lòng phơi phới thoáng xa gần
Bờ môi ngọt mật ý Xuân gợi tình
Tóc em sóng lượn mượt xinh
Sợi bay vào mắt sinh linh ấm nồng

Toronto 24/8/2019
Nguyên Trần

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2019

Về Mái Nhà Xưa - Nguyễn Văn Đông - Thái Thanh


Sáng Tác: Nguyễn Văn Đông
Ca Sĩ: Thái Thanh
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình


Hồi Tưởng


Trên đường quê ba chở con đi học
Có rặng trâm bầu bóng mát tàng che
Ba dặn dò khi thầy đang dạy bảo
Ngoan ngoãn vâng lời ba sẽ thưởng nghe

Mái trường làng bốn bề không phên vách
Mươi mấy trò cạnh ông giáo đã già
Trong tay thầy chiếc roi dài khẻ nhịp
Tập đánh vần vang vọng tiếng ê a

Mỗi sáng sớm nơi góc nhà lồng chợ
Tề tựu đông thầy Suốt dẫn đến trường
Sắp hàng đôi kẻ cao nhường các bé
Người bán rong khen lũ trẻ dễ thương

Ba bảo má Phượng nhà mình đèo ngắc
Nhưng chịu kèm con sẽ giỏi cho coi 

Toán cộng trừ ba dạy cao hơn tuổi
Được điểm mười các bạn lớn săm soi

Từ đó anh Thạnh gọi là sư phụ
Giúp làm bài anh tặng trái me keo
“Me keo chín để dành cho con Phượng
Tụi bây đừng hòng xin xỏ mè nheo”

Đầu năm sau bước vào trường Giồng Ké
Trình độ cao con bắt kịp lớp Ba
Cám ơn má mở lòng ba mở trí
Theo tuổi đời năm tháng trôi qua

Công ơn dưỡng dục sánh bằng trời bể
Tợ như Thái Sơn sừng sững cao vời
Hôm nay Ngày Nhớ Ơn Ba hồi tưởng
Bằng tiếng đầu đời tiếng gọi ba ơi 


Kim Phượng
Ngày Nhớ Ơn Cha năm 2019

Cây Tắc Của Ba


Ba ơi! Xuân đến rồi đó ba  
Cây tắc xưa đơm hoa kết trái
 Cũng đúng vào dịp Father's Day
Hương vị thơm tho tình ba mãi 
Đi cùng con với chặng đường dài
Ba là Cây cho con nương đầy trái.

Happy Father's Day!

Kim Oanh 
Melbourne 1/9/2019

“Bông Lúa Chín Là Bông Lúa Cúi Đầu”


Nhớ hồi vợ chồng tôi và hai đứa con nhỏ (một trong hai đứa còn nằm trong bụng mẹ, tháng thứ 6) xuất cảnh đi Mỹ. Vì trường hợp phụ nữ mang thai nên IOM (cơ quan di dân quốc tế) thu xếp cho riêng chúng tôi đi đường bay quá cảnh phi trường Kyoto Nhật Bản thay vì đường ghé Hàn quốc như những gia đình khác cùng đợt hồ sơ, như vậy chúng tôi sẽ được rút ngắn chuyến đi gần nửa ngày. Sự tử tế chu đáo và bất ngờ này của một cơ quan thuộc Liên Hiệp Quốc, ‘người dưng nước lã' hoàn toàn xa lạ, làm tôi cảm động. Tiền mua vé máy bay cho tất cả những di dân diện tị nạn đều do IOM cho vay trước, chúng tôi sẽ trả góp sau khi đã an toàn định cư ở quốc gia mới.

Gia đình nhỏ chúng tôi ghé đến phi trường Nhật, te tua xơ mướp vì mệt, lết tha lết thếch không giống ai giữa chuyến bay toàn hành khách sang trọng. Chúng tôi ngồi ở hàng ghế cuối, biết thân biết phận nên chờ cho mọi người ra hết mới dắt díu nhau ra sau cùng. Vậy mà vừa bước ra khỏi cửa máy bay, một tình nguyện viên của IOM, một thanh niên (sinh viên) người Nhật sáng sủa cao ráo, mặc bộ vest rất chỉnh tề, đứng sẵn đó, thấy chúng tôi là gập người chào cung kính. Cầm trên tay tấm giấy lớn ghi tên chúng tôi nhưng thực ra anh ta chẳng cần nữa vì quá dễ nhận ra cái gia đình nghèo vừa rời khỏi đất nước nghèo này.

Chúng tôi sững người, ngượng nghịu lúng túng trước cái cúi chào đặc biệt của người Nhật lần đầu tiên trên đời mình được nhận. Sau đó anh chàng kính cẩn ân cần, cố đi thật chậm để bà xã tôi không phải vội, dù đôi chân cao ngồng của chàng ta chỉ cần sải một bước là bằng chúng tôi đi ba bước.

Anh chàng nói tiếng Anh chậm rãi và cố tình chọn những từ dễ đến nỗi đứa dốt sinh ngữ như tôi cũng hiểu ngay. Cái cách anh chàng tế nhị đưa chúng tôi đến nhà vệ sinh và sẵn sàng kiên nhẫn chờ ở ngoài làm tôi càng phục lăn! Nước Nhật giáo dục kiểu gì mà người trẻ của họ tuyệt vời đến thế này nhỉ?

Rồi anh chàng chậm rãi dẫn chúng tôi đi dọc các hành lang sân bay quốc tế rộng mênh mông để đến cổng chờ chuyến bay đi Mỹ. Tôi nhớ chúng tôi đi bộ gần nửa tiếng mới tới. Cung cách của anh chàng không khác gì đang hộ tống những nhân vật quan trọng. A không, đang ấm áp đón tiếp những người rất thân thiết. Tôi nghĩ người thân ruột thịt cũng không ân cần được đến thế!Đến nơi, anh chàng lại cung kính và áy náy xin lỗi vì bận việc phải đi gấp. Anh chàng nói sẽ gọi điện nhờ một người bạn đến ở với chúng tôi trong 8 tiếng chờ đợi.

Thì ra anh chàng đã gọi phone nhờ cô người yêu của mình từ hồi nào. Cô ấy đến, cũng là sinh viên, nhỏ nhắn dễ thương, vừa đẹp vừa hiền, đem theo bữa cơm đắt tiền mua ở nhà hàng cùng một giỏ trái cây. Vừa gặp chúng tôi, cô ấy cũng gập người chào rất lễ phép. Tôi lại một lần nữa xúc động khi hiểu ra IOM có đặt sẵn suất thức ăn nhanh ở phi trường cho chúng tôi, nhưng đôi bạn trẻ này muốn đãi 'bà bầu' và hai em bé một bữa chu đáo hơn bằng chính tiền túi của họ.

Không còn biết nói gì nữa khi nhìn cô gái Nhật dịu dàng dọn bữa ăn vẫn còn nóng ra chiếc băng ghế phi trường, chén đũa đàng hoàng, mời chúng tôi, ngồi 'hầu' bên cạnh chúng tôi với nụ cười luôn nở trên khuôn mặt dễ mến, ân cần hỏi han vợ con tôi.

Tôi không còn tâm trí đâu mà thưởng thức món ăn. Mỗi một miếng đưa lên miệng là mỗi hạt ngọc hạt vàng! Tôi cảm thấy mình không xứng đáng ngồi đó để được cô bé tiếp đãi như thế này. Tôi xin kiếu, xin được đi lòng vòng để ngắm cái phi trường hiện đại, để trố mắt nhìn cái thế giới khác hẳn thế giới quen thuộc của mình ở quê hương.

Nói thật, suốt đời còn lại chúng tôi không thể quên sự tử tế và khiêm nhu của hai người bạn trẻ Nhật ấy!

Con gái đầu của chúng tôi năm đó mới 8 tuổi, nó nói lớn lên, quốc gia đầu tiên con phải đi thăm, trước cả về thăm quê hương Việt Nam, nhất định phải là nước Nhật!

Gần đây tôi mới biết câu thành ngữ cổ xưa của người Nhật: "Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu".

Bao thế hệ đi trước của người Nhật đã truyền lại lời dạy đó cho con cháu:

Một cây lúa khi được mùa, trĩu hạt, thì nó biết cúi đầu. Khi mình đã sung túc thịnh vượng, không được nghếch mặt lên trời tự mãn kiêu căng, nhưng biết cúi mình để kính trọng và yêu thương người khác!

“Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu” câu châm ngôn của người Nhật Bản
実(みの)る程頭(ほどあたま)の下(さ)がる稲穂(いな
ST
Hoàng Nguyên Vũ

Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2019

Thơ Tranh: Như Hình Với Bóng


(Họa từ thơ Bóng Cùng Tôi - Kim Oanh)

Thơ: Mai Xuân Thanh
Thơ Tranh: Kim Oanh


Tâm Sự Cùng Ai



Một lời gắn bó với nhau
Phải đâu bèo giạt qua cầu gió bay ?!!!
Một duyên hai nợ kiếp này
Bao lần tay lại cầm tay... nhủ lòng

Dẫu chưa hoa trúc động phòng
Vẫn thầm ước nguyện... ngày mong đêm chờ...
Lứa đôi gắn bó tóc tơ
Nỡ nào buông bỏ... bơ vơ cho đành ?!!!
Nếu như duyên phận chẳng thành,
Lai sinh ước nguyện... song hành sánh vai.
...
Rồi đây năm tháng miệt mài,
Biết đem tâm sự cùng ai... tỏ bày ?!!!

July 10th 2019
Hồ Công Tâm

Chiều Mưa Giã Từ



Nhớ một chiều mưa ngập phố phường
Đường về ướt sũng áo em thương
Se se gió lạnh môi phai thắm
Cuộn cuộn mây đen má nhạt hường
Ánh mắt mơ trao duyên cá nước
Vòng tay ấp ủ mộng uyên ương
Bên nhau chạnh xót ngày xa cách
Tạm biệt ! Anh ra chốn chiến trường…

Duy Anh
Florida. Late Summer 2019

Ngõ Nhỏ


Ngõ Nhỏ

Ngõ nhỏ một chiều đông
Mây trải buồn mênh mông
Sương trắng gọi thơ về
Nghe hồn lạc bến mê

Dương Hồng Anh 
***
Phỏng Họa:

Phố vắng
Phố vắng người không đông
Thả hồn thơ mênh mông
Mỏi mắt đợi ai về
Lịm dần trong cơn mê

Đường thơ
Heo hút gió đầu đông
Đường thơ rộng mênh mông
Tri kỷ có quay về?
Cho tình vào cơn mê

Ngõ nhỏ
Lang thang giữa đêm đông
Bóng tối tràn mênh mông
Nghe hồn thơ gọi về
Ngõ nhỏ vùng đam mê!

ChinhNguyen/HNT
 1/7/2019

Trường Môn Chúc 長門燭 - Vương Kiến

Mỗi đêm, trong suốt cuộc đời, thắp nến ngồi chờ Quân vương, không có thì giờ ngủ, chỉ có thì giờ chờ đợi; nếu thay xiêm y chợp mắt một phút mà quân vương đến đúng phút ấy thì mình sẽ ân hận suốt đời vì sẽ không bao giờ có lần thứ hai. Đó là ý của Vương Kiến tả mối sầu đời của những cung nữ trẻ.


Nguyên tác           Dịch âm

長門燭                Trường Môn Chúc

秋夜床前蠟燭微 Thu dạ sàng tiền lạp chúc vi,
銅壺滴盡曉鐘遲 Đồng hồ trích tận hiểu chung trì. 
殘光欲滅還吹著 Tàn quang dục diệt hoàn xuy trước, 
年少宮人未睡時 Niên thiếu cung nhân vị thuỵ thì. 

Chú giải: 

Trường Môn: cung Trường Môn. Tàn quang: ánh sáng mờ. Dục diệt: muốn tắt. Trích tận: giọt hết. Trước: áo. Vị thụy: chưa ngủ

Dịch nghĩa

Ngọn Nến Trường Môn

Đêm thu trước giường ngọn nến mờ
Giọt đồng hồ cạn, chuông báo sáng rung trễ
Muốn tắt ánh sáng mờ nhưng áo còn mặc
Cung nữ trẻ chưa tới giờ ngủ

Dịch thơ

Ngọn Nến Trường Môn

Đêm đợi bên giường ngọn nến mờ,
Đồng hồ cạn giọt chuông chưa khua.
Đèn mờ muốn tắt còn xiêm áo,
Cung nữ măng non vẫn thức chờ.

Lời bàn:

Hãy nghe Vương Kiến tả nỗi lòng của cung nữ trẻ nằm chờ quân vương tại cung Trường Môn: 
- Câu 1: Đêm thu ngồi chờ vua trước ngọn nến mờ bên giường (người cung nữ trẻ đẹp này nằm chờ cuộc giao hoan bánh vẽ mỗi đêm trong suốt tuổi thanh xuân của mình như vậy đó).
- Câu 2: Đồng hồ đang nhỏ những giọt cuối cùng, chuông báo sáng rung trễ (đã hết đêm rồi). 
- Câu 3: Muốn tắt ngọn nến mờ ảo kia đi nhưng xiêm y vẫn còn mặc (muốn thay quần áo ngủ đỡ một tí nhưng sợ nhỡ vua đến thì sẽ hụt một dịp may vàng ngọc mà không bao giờ gặp lại).
- Câu 4: Ban đêm (mỗi đêm) cung nữ trẻ không có thì giờ ngủ, chỉ có thì giờ chờ đợi mà thôi! 
Trong văn thơ thế giới chưa hề thấy hai câu thơ nào đơn sơ, nhẹ nhàng mà bi thảm như hai câu 3 & 4 của bài này.

Con Cò
***
Ngọn Nến Trường Môn

Đêm thu giường vắng nến lu mờ
Giọt cạn hồ chuông chậm điểm giờ
Muốn thổi ánh tàn còn mặc áo
Cung nhân tươi trẻ chửa thôi mơ !!!

Lộc Bắc
***
Vương Kiến 王建 Wáng Jiàn

Nguyên Tác:

長門燭- 王建

秋夜牀前蠟燭微
銅壺滴盡曉鐘遲
殘光欲㓕還吹著*
年少宮人未睡時**

Phiên Âm:

Trường Môn Chúc – Vương Kiến

Thu dạ sàng tiền lạp chúc vi
Đồng hồ tích tận hiểu chung trì
Tàn quang dục diệt hoàn xuy trước
Niên thiếu cung nhân vị thụy thì.

Dị bản:
* thay quang dục光欲 với hoa xuy花吹
** thay vị 未 với bất 不

Ghi Chú:

Trường Môn: một cung của vua Trung Hoa, để cho các cung phi thất sủng ở. 
Đồng hồ: hồ, chậu, bầu làm bằng đồng để không sét rỉ, ngày xưa người ta đựng nước cho nhỏ từng giọt ra, dùng để đo thời gian. 
Tàn quang: ánh sáng mờ vì nến sắp tàn. 
Cung nhân: những sống trong cung gồm cung phi, thái giám, người hầu…, nhưng ở đây có lẽ nói người cung nữ. 

Dịch Nghĩa:

Ngọn Nến Trường Môn

Đêm thu trước đầu giường ngọn nến sáp suy mờ
Đồng hồ giọt cuối cùng, chuông báo sáng rung trễ
Muốn thổi tắt ánh sáng đã mờ nhưng còn mặc áo
Chưa tới giờ đi ngủ của cung nữ còn trẻ.

Dịch Thơ:

Cung Trường Môn


Đêm thu nến sáp đã mờ
Đồng hồ nghỉ giọt, chuông giờ đã reo
Áo y trang sức còn đeo
Giờ ngủ chưa đến hắc heo đợi chờ.

Phí Minh Tâm
***
In Chang Men Palace  


An autumn night by the bed, the wax candle flickered
The water clock used its last drop, and the morning bell rang late
Wanted to blow off the light but still wearing cloths
For young palace maidens it was not yet time to go to sleep.

Wang Jian 

Notes:
Although it was late, the young palace maiden did not want to go to bed, hoping for the king to stop bye. Poor girl in imperial time!