Thứ Tư, 17 tháng 10, 2018

Đi...Ở Như Nhiên (Phần 3)



Xướng: Đi...Ở Như Nhiên

Bởi cuộc luân hồi cõng tới đây
Thành thân bất tịnh xuống nơi này
Mặc người xúc xiểm không lườm mắt
Kệ kẻ tung hê chẳng nhíu mày
Đã rõ công hầu như bọt nước
Nên nhìn khanh tướng tợ làn mây
Sá chi sống- chết mà ca thán
Đi , ở…đến ,về đất vẫn quay

Như Thị
***
Các Bài Họa:


1/Hoá Kiếp

Anh đã đi rồi nhớ quắt quay
Những chiều lộng gió đến nào hay
Không gian cô đọng buồn da diết
Tình ái chia lìa rõ tiếc thay
Đếm ngược thời gian tìm bóng trải
Xoay vòng ký ức ngắm chim bay
Nợ đời chưa dứt nên bi lụy
Chờ đến khi nao hoá kiếp này

2/Cái Quay

Khúc khuỷu quanh co lạc chốn đây
Thiên nhiên tuyệt đẹp ngự phương nầy
Cánh đồng cỏ dại lung linh tóc
Đá núi phong sương lấp lánh mày
Lúc trước bôn ba đi vạn nẻo
Bây chừ ngơi nghỉ ngắm trời mây
Đã là lãng tử, đâu run sợ
Trần thế đảo điên tựa " cái quay "!

HồngPhượng
***
***
Nợ Trần Ai

Vướng nợ trần ai phải xuống đây
Tưởng rằng hạnh phúc thế gian này
Nào ngờ sấm chớp, giăng trời đất
Chẳng ngỡ gió mưa, tối mặt mày
Lận đận một đời, thân cát bụi
Phiêu lưu tứ xứ, phận bèo mây
Vô thường số kiếp, đành dang dở
Cuộc sống lềnh bềnh mãi quắt quay.

Thanh Trương
***
CHƯA THOÁT LUÂN HỒI
Trả nợ nhiều đời phải xuống đây
Theo duyên kết hợp nhập cơ này
An nhiên chấp nhận không nhăn mặt
Tự tại bằng lòng chẳng chuyển mày
Sự nghiệp nhủ rằng như thoảng gió
Công danh giữ nhé tựa bèo mây
Ta Bà thử thách giăng giăng lưới
Chưa thoát luân hồi tiếp tục quay

Tha Nhân
Cam thành, 
Oct 2 2018
***
Chưa Vội Phán

Ngọn nguồn đâu dễ trải lòng đây
Kỷ niệm đành chôn mảnh đất này
Xấu đẹp đành thôi đừng sửa mũi
Hên xui ráng chịu chớ nheo mày
Bể dâu đã trải bền phên dậu
Mưa gió qua rồi tạnh bóng mây
Khi chửa buông màn chưa vội phán
Kẻo mà phận hẩm ném lò…quay!

Phan Tự Trí
***
An Nhiên Tự Tại

Phải từ duyên nghiệp có ta đây,
Làm kiếp nhân sinh ở cõi này.
Trăn trở việc đời phơ mái tóc,
Xót xa sự thế bạc râu mày.
Công danh thành bại như làn khói,
Tài lộc mất còn tợ bóng mây.
Tự tại an nhiên ngày tháng đoạn,
Mặc cho trời đất cứ vần quay.

Phùng Trần-Trần Quế Sơn
(Oct-04-2018)
***
Vì Hai Chữ Tự Do

Tự do muốn kiếm phải qua đây:
Để sống yên vui ở xứ này
Tới lúc quy tiên thôi mỏi mắt .
Đến khi nhập địa khỏi nhăn mày .
Công danh chán ngán buông theo gió
Sự nghiệp thêm buồn bỏ mặc mây .
Cát bụi rồi tan theo bụi cát
Luân Hồi xa lánh vết xe quay!

LTĐQB
***
Làm Người

Là người chẳng khó, khó trần đây
Có kiếp dương duyên hạ chốn nầy
Bởi nghĩ nhân gian đầy ấm phúc
Nào ngờ cõi thế dễ chao mày
Công danh đã phủi theo làn gió
Nghiệp lợi đà xong gởi áng mây
Bỏ lại sau lưng đời thuận nghịch
Để chờ cát bụi chuyển tầm quay

Nguyễn Gia Linh
***
Đời Luôn Chịu Khổ
“Thuận nghịch đọc”

Đọc Xuôi:
Đời luôn chịu khổ bể là đây,
Tủi nhục sầu lo hận tiếc này.
Tơi tả duyên hờn tâm loạn khẩu,
Đớn đau lòng nghẹn mắt chau mày.
Rơi tình rớt mộng hờn trăng nước,
Đổ lệ tàn hoa khóc gió mây !
Trời đất hoá sinh rồi diệt tuyệt…
Thời cơ chuyển mãi, mãi cuồng quay !

Đọc Ngược:
Quay cuồng mãi mãi chuyển cơ thời,
Tuyệt diệt rồi sinh hoá đất trời.
Mây gió khóc hoa tàn lệ đổ,
Nước trăng hờn mộng rớt tình rơi.
Mày chau mắt nghẹn lòng đau đớn,
Khẩu loạn tâm hờn duyên tả tơi.
Này tiếc hận lo sầu nhục tủi…
Đây là bể khổ chịu luôn đời !

Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018

Hà Nội Ngày Trở Về - Z - Nhạc Phú Quang - Tiếng Hát Toàn Nguyễn


Nhạc: Phú Quang
Tiếng Hát: Toàn Nguyễn
Thực Hiện: Quýdenver

Yêu Em Thánh Thiện



Người anh yêu có tâm hồn Thánh Thiện
Một tình yêu cao thượng vút lên cao
Nhớ về em trong từng giấc chiêm bao
Dù tình chỉ là tình yêu sương khói

Viết cho em thơ tình không biết mỏi
Kể từ khi lòng mới nhúm nhen yêu
Tìm trong mơ anh thấy biết bao điều
Tình đẹp quá tình yêu em đẹp quá

Có tình em một tình yêu thật lạ
Mơ bóng em anh thấy dáng xuân về
Nhạc cùng thơ chung bước lối trăng đi
Anh mê mải trong tận cùng nỗi nhớ

Mới gặp em cõi thơ lòng hoa nở
Bốn mùa đời khép mở bóng hình qua
Mà xuân đời vẫn mong mỏi thiết tha
Tình yêu ảo tiếng thơ lòng không ảo

Anh yêu em trên đường tình chính đạo
Nhưng chỉ là hai đường thẳng song song
Biết yêu em qua những tiếng thơ lòng
Anh giữ mãi tình này không mai một

Mùa yêu đời đong đưa đầy chăm chút
Lời yêu xa hun hút bóng mây chiều
Nghĩa tình gần tâm nhạt nỗi cô liêu
Thơ mãi mãi bên tình đầy thương nhớ

Bước chân xưa nỗi gập ghềnh khép mở
Trái tim hồng loi lẻ trước phong ba
Gió sương đời hương sắc chẳng nhạt nhoà
Em yêu dấu người anh yêu Thánh Thiện

Hoa tim nở trong ngặt nghèo sông biển
Anh mơ hồ nghĩ lại bóng thời gian
Tâm hồn em hoa cúc đẹp muôn vàn
Nên trao tặng bài thơ đầy cảm mến

Anh làm thơ tình đời đầy xao xuyến
Trang thơ buồn quyến luyến giọt mưa hoa
Em yêu ơi tình còn đẹp thiết tha
Trong những giấc mơ hồng bên gối mộng

Em chợt đến trong mơ nồng cuộc sống
Phút tâm tình réo gọi giấc mơ đi
Anh âm thầm nghĩ đến bóng trăng khuya
Đầy ánh sáng giữa đêm đời tồn tại.

Trích Thi tập “Hương Tình Hoài Điệp” bài số 38
Hoa Văn

Ngọc Bộ Khinh Dinh 玉步輕盈 - Đỗ Chiêu Đức


Nhân nhận được một..." Bức tranh thật đẹp " của Thầy Phạm Khắc Trí gởi kèm theo lời thơ bài Thanh Bình Điệu của Lý Bạch là : 

Vân tưởng y thường hoa tưởng dung, 雲想衣裳花想容,
Xuân phong phất hạm lộ hoa nùng… 春風拂檻露華濃…
Có nghĩa:
Mây ngỡ xiêm y hoa ngỡ dung,
Gió xuân phe phẩy đẹp vô cùng !...

Ngọc Bộ Khinh Dinh           玉步輕盈

Hà xứ vi phong phất tử thường ?    何處微風拂紫裳? 
Giai nhân giai tiết chỉ như sương.   佳人佳節址如霜。
Du xuân phương thảo hoa khai xứ, 遊春芳草花開處,
Liên bộ quy lai điệp luyến hương ! 蓮步歸來蝶戀香!

Đỗ Chiêu Đức                                杜紹德

Ghi Chú:
Chữ thứ 5 câu thứ nhì của bản tiếng Hán cổ là CHỈ 址, đổi lại thành 趾 cho đúng với chính tả, vì:
* 址 Chỉ nầy có bộ Thổ 土bên trái, nên có nghĩa là: Địa Điểm, như: Địa Chỉ 地址,Di Chỉ 遺址 ...
*趾 Chỉ nầy có bộ Túc足 là Chân bên trái, nên mới có nghĩa là: Ngón chân, Dấu chân, Bước chân.
PHẤT : là Phe phẩy.
TỬ THƯỜNG : là Tà áo tím.
GIAI TIẾT : là Lễ hội đẹp, ý là Lễ hội lớn, như Tết,Thanh Minh, Trung Thu ...
CHỈ : là Ngón chân, ý chỉ gót chân, bước chân. 

Nghĩa Bài Thơ:
Nhẹ Nhàng Gót Ngọc

Gió ở nơi đâu mà phe phẩy tà áo tím của nàng ? 
Người đẹp đi dự lễ hội đẹp nên bước chân nhẹ nhàng như sương khói. 
Nàng đã du xuân đạp thanh trên bãi cỏ non, nơi có trăm hoa đua nở, nên khi quay trở về gót sen của nàng còn phảng phất mùi hương của hoa, vì thế mà lũ bướm còn quyến luyến bay theo gót ngọc không nở rời xa ! 

Diễn Nôm:
Gót ngọc Ngát Hương

Gió tự nơi nào phất áo tơ?
Giai nhân ngoạn cảnh bước như thơ.
Du xuân cỏ biếc trăm hoa nở,
Gót ngọc ngát hương bướm lượn lờ!

Lục bát:

Gió đâu lay động áo nàng ?
Giai nhân giai tiết nhẹ nhàng gót son.
Du xuân hoa đẹp cỏ non,
Ngát hương gót ngọc, bướm còn vờn quanh !

Đỗ Chiêu Đức
***
Gót Ngọc Du Xuân

1/
Gió nào thổi nhẹ tím màu tơ 
Lễ hội người hoa bước lượn lờ 
Lối cỏ xuân chào hoa thắm nở 
Hương lồng gót nhỏ bướm chìm mơ 

2/
Gió nào nhuộm tím áo tơ 
Du xuân lễ hội lượn lờ người hoa 
Cỏ non xanh thắm xuân ngà 
Mơ màng gót ngọc bướm sa hương tình 

Mai Thắng 
 181003
***
Gót Ngọc Nhẹ Vương

1/
Gió đâu áo tím phất phơ vương?
Người đẹp cảnh xinh bước khói sương
Cỏ biếc du xuân hoa thắm nở 
Gót sen về lại bướm theo hương

2/ 
Gió đâu áo tím rộn ràng?
Giai nhân tiết đẹp bước choàng khói sương
Du xuân hoa rộ khắp đường
Gót sen rời chốn theo hương bướm vờn!

Lộc Bắc
Oct2018
***
Mỹ Nữ Du Xuân

1/
Nắng nhẹ phơi hồng áo lụa tơ 
Trang đài dáng ngọc gợi tình thơ 
Màu xuân điểm sắc ngàn hoa thắm 
Cánh bướm vờn bay mộng lặng lờ 

2/
Hoa Xuân trang điểm nét nàng 
Gót hài uyển chuyển nhịp nhàng chân son 
Lá cây tươi mộng xanh non 
Bướm vây dáng ngọc hương còn toả quanh 

Minh Thuý 
30 tháng 9 _ 2018
***
Nhẹ Nhàng Gót Ngọc

1/
Tà áo nàng bay tím phất phơ
Nhẹ nhàng sương khói bước chân mơ
Du xuân hương thoảng trăm hoa cỏ
Bướm lượn quanh mình bén gót thơ

2/
Áo tím ai bay tà gió lộng
Người sao bước nhẹ mộng chân son
Xuân tươi hoa cỏ chồi non
Phấn hương lan tỏa bướm còn lượn quanh

Mai Xuân Thanh
Ngày 28/09/2018
***
Nhẹ Gót

Vạt áo tím nàng bay phất phơ.
Đôi chân nhẹ bước tựa như mơ. 
Trăm hoa đua nở trên đường cỏ.
Hương thoảng gót hài, bướm ngẩn ngơ!

Mùi Quý Bồng
(09/28/2018)
***
Gót Sương

Áo gió phất phơ tím lạ thường
Giai nhân dự hội gót vờn sương
Cỏ thơm hoa nở du xuân thắm
Bước,bước theo cùng bướm luyến hương

Lý Đức Quỳnh
***
Gót Ngọc Lưu Hương

Gió mơn man áo tím nàng 
Du xuân sương khói nhẹ nhàng bước ai 
Cỏ thơm quyến luyến gót hài 
Thoảng hương vờn bướm lượn hoài theo em 

Yên Nhiên 
***
Gót Ngọc Quyện Hương

Gió đâu lay áo tím nàng 
Giai nhân uyển chuyển nhẹ nhàng khói sương 
Du xuân hoa cỏ trải đường 
Gót sen hương quyện bướm vương luyến tình 

Kim Oanh

Cô Liên, Thơ Ký Trường Nguyễn Trường Tộ


Mỗi khi nhớ đến trường Nguyễn Trường Tộ, Vĩnh Long, tôi luôn luôn nghĩ tới cô Liên, thơ ký của trường; vì vào một buổi sáng thứ Hai, giữa niên học (1955-1956), hôm đó không biết vì một lý do nào đó, tôi đã đến trường sớm hơn mọi ngày. Vừa bước vào cổng trường tôi đã thấy cô Liên, từ bên nhà Cha Hiệu Trưởng băng qua cuối nhà thờ, một tay cầm cuốn sổ , một tay cầm khăn lau nước mắt!

Tôi đoán cô đã làm gì sai sót về kế toán hay điểm tháng của học sinh mà bị Cha Hiệu Trưởng khiển trách nặng lời nên cô mới khóc như thế! Thấy vậy tôi cũng dơm dớm nước mắt, vội ngoảnh mặt nhìn ra dòng sông Cổ Chiên, nước chảy cuồn cuồn, để che giấu cảm xúc của mình. Tôi thầm nghĩ phải chăng các bậc tu hành hay bẳn tính, nóng nảy, cáu kỉnh?
Tôi nhớ lại hồi đầu năm, Linh Mục Hiệu Trưởng, các giáo sư và toàn thể nhân viên của trường tổ chức đi ăn tôm nướng tại nhà một giáo sư bạn bên cồn (cù lao Long Hồ); Vĩnh Long rất nổi tiếng về món ăn này! 
Điều làm tôi không bao giờ quên cô Liên, vì trước khi tới nhà người bạn nói trên, chúng tôi phải qua một chiếc cầu khỉ bắc ngang một con kênh nhỏ; cầu làm bằng một cây dừa khá lớn nên không có tay vịn; ai đi qua đều phải giang hai tay, đưa lên đưa xuống để giữ thăng bằng. Mấy người đàn ông như tôi đều đã qua cầu một cách dễ dàng; nhìn lạ
i sau, thấy cô thơ ký đang loay hoay, tay cầm dép, tay giơ khỏi đầu, lưỡng lự không dám bước sang; tôi vôi trở lại, nắm chặt tay, từ từ dẫn cô bước qua cầu. Đây là lần đầu tiên tôi cầm tay một người khác phái; một cảm giác âm ấm, âm ẩm truyền sang tay tôi; lúc đó tôi bị xúc đông đặc biệt, như chưa từng bao giờ thấy! 

Từ đó mỗi khi tới trường, gặp lại cô Liên tôi tự thấy không được tự nhiên như trước. Tôi bắt đầu để ý, và nhận ra rằng sự siêng năng cần cù trong công việc trường của cô làm tôi rất thán phục. Nhưng rồi vì một lý do riêng, tôi phải rời khỏi trường Nguyễn Trường Tộ sang trường Nguyễn Thông dạy, ít có dịp gặp lại cô Liên, và tình cảm mới chớm nở của tôi với cô đã dần dần biến mất. “Cách mặt xa lòng” là thế!

Thạch Trong (HĐN)
Ảnh: Do Thầy Thạch Trong (HĐN) cung cấp.


Thứ Hai, 15 tháng 10, 2018

Bài Tình Ca Cho Em - Ngô Thụy Miên - Tuấn Ngọc


Sáng Tác: Ngô Thụy Miên
Ca Sĩ: Tuấn Ngọc
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình


Nắng Lụa Vàng


Hoàng hôn xuống nắng dần sắp tắt
Ánh lụa vàng tưới hắt lên hoa
Tuổi xuân vừa chớm hồn già
Thời gian lần lựa xót xa tháng ngày

Còn ai nữa nhẹ lay làn tóc
Ai dỗ dành tiếng khóc đêm thâu
Bao giờ trút nặng gánh sầu
Phút giây chờ đợi bền lâu tình dài

Ngày xưa ấy nhạt phai năm tháng
Bóng người còn lai vãng trong tim
Ngàn năm ảo mộng đi tìm
Hồn xưa sống lại gợi niềm trái ngang

Dây tình ái buộc ràng mọi ngõ
Ngỡ chiêm bao vọng rõ bước chân
Giật mình sực tỉnh tần ngần
Bên đời hiu quạnh bâng khuâng tơ trời

Kim Phượng

Hương Cau



Trồng lại bên đường mấy tán cau
Vầng trăng lơ lửng sáng làu làu
Những đêm hoa trắng mùi bay thoảng
Bóng mẹ sân vàng chổi bó mau
Lam lủ nhà nông thường bắt nhịp
Xôn xao mặt nước mãi pha màu
Tâm hồn giản dị cùng cây cỏ
Một góc thanh bình với bóng cau.
Một góc thanh bình với bóng cau
Như bài ám độc thuộc cho làu
Trạch Lân Mạnh Mẫu ba thường kể
Lá chổi tàu mo má vẫn trau
Đến một ngày kia trời đổi mặt
Lá vàng trước ngõ cũng thay màu
Trăng treo lay lắc xưa còn nhớ
Trồng lại bên đường mấy tán cau.

Cao Linh Tử
21/9/2018

Thu Phai


Mùa thu sắp vãn rồi ư
Mà sao em vẫn tương tư lá vàng
Thu đi, thì đón đông sang
Hái bông tuyết trắng bay ngang thềm buồn
Ép vào thơ ẩm ướt hồn
Hỏi anh có biết em còn yêu không
Ngày xưa giá lạnh ngoài song
Hôm nay lửa ấm đã hong thơ tình
Thu phong quán, ngỡ trường đình
Áo ai bạc khói viễn trình hồi quy
Tóc sương biền biệt chinh y
Kiếm cung một thủa đành ghi cuối trời
Đốt trầm, hương toả chơi vơi
Mùa thu giữ lại nụ cười cho em
Niềm mê si dấu trong tim
Không ai có thể kiếm tìm được anh …

Cao Mỵ Nhân


Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2018

Trương Định Gò Công








Hình Ảnh: Biện Công Danh




Tháng Mười Nghiêng Nắng Sài Gòn



Nụ cười rực rỡ môi son
Gọi em là Nắng Sài Gòn được không ?
Hàng cây mỏi mắt mòn trông
Em về nắng rải từng dòng hương thu


Tháng Mười thu đứng đợi chờ
Gió đưa cánh cúc vàng mơ dịu dàng
Tóc dài nghiêng xõa vai ngoan
Cho ngàn giọt nắng mơ màng nghiêng qua

Áo em nghiêng lượn đôi tà
Tà nào thả gió trổ hoa vào lòng ?
Cho ai ngồi đợi nhớ mong
Tháng Mười dòng lá xoay vòng nhớ thương

Dậy thì con gió ngát hương
Em về góc phố con đường nhìn theo
Tiếng chim bối rối lời reo
Câu thơ ai thả cánh diều lãng du

Con đò chẳng nỡ xa bờ
Lá vàng chẳng nỡ rời ngơ ngẩn cành
Đừng em xa tuổi xuân xanh
Lấy gì lá úa dỗ dành câu thơ

Như ngày xưa ấy thẫn thờ
Người đi bỏ lại mịt mờ gió mây
Bao mùa thu đã qua tay
Lá vàng rơi mãi chưa đầy nỗi đau...

Em về nghiêng nón qua cầu
Nghiêng giùm tôi nhé mấy câu thơ tình
Gửi người nỗi nhớ lênh đênh
Phương trời lá rụng gập ghềnh bước thu

Trầm Vân

Thu Mến Thương



Đọc Xuôi:
Thương mến Thu chiều nhớ thiết tha,
Luyến lưu diều sáo tiếng êm hòa.
Vương tình ý đẹp lòng chan chứa ,
Trổi nhạc đàn vui điệu hát ca.
Hương đượm tóc thơm mùi quyện gió,
Bút đề thơ thắm mộng chờ hoa.
Dương tà nắng dịu mây lờ lững…
Sương đọng cỏ hồ liễu thướt tha!

Đọc Ngược:
Tha thướt liễu hồ cỏ đọng sương,
Lững lờ mây dịu nắng tà dương.
Hoa chờ mộng thắm thơ đề bút,
Gió quyện mùi thơm tóc đượm hương.
Ca hát điệu vui đàn nhạc trổi,
Chứa chan lòng đẹp ý tình vương.
Hòa êm tiếng sáo diều lưu luyến…
Tha thiết nhớ chiều Thu mến thương!

Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân

Thao Thức



Xướng: Thao Thức

(Tung hoành trục khoán)

Nhìn lại quê nhà đau xót dạ
Ngậm ngùi ta khóc giữa đêm dài

NHÌN trăng nhớ thuở báu gươm mài
LẠI nhớ xuân nào vẫy bút khai
QUÊ cũ, sông xanh đò đợi khách
NHÀ xưa, mái ấm mẹ chờ ai?
ĐAU lòng tráng sĩ...đau hồn nước
XÓT bước ly hương...xót chữ tài
DẠ mãi trông về nơi cố quận
NGẬM NGÙI TA KHÓC GIỮA ĐÊM DÀI !

Thy Lệ Trang
***
Các Bài Họa:


Ngậm Ngùi

NHÌN non sông đẹp tranh sơn mài
LẠI tưởng nhớ về Quốc Tổ khai
QUÊ với bao đời qua lệ sử
NHÀ cùng mấy bận thoát bi ai
ĐAU người khổ trí gìn non nước
XÓT kẻ kiên tâm luyện đức tài
DẠ ngẫm nô tròng đang hiện thực
NGẬM NGÙI TA KHÓC GIỮA ĐÊM DÀI !

Lý Đức Quỳnh
***
TrănTrở


Nhìn lên ánh nguyệt sáng đêm mài
Lại trở về nguồn Tổ quốc khai
Quê đó mẹ cha chờ đợi cửa
Nhà đây bà cháu ngóng trông ai
Đau đầu tráng sĩ hờn vô tướng
Xót chí thanh niên giận bất tài
Dạ gánh tương tư buồn nuốt đắng
Ngậm ngùi ta khóc giữa đêm dài

Mai Xuân Thanh

Ngày 04/10/2018
***
Nuối Tiếc

NHÌN em kinh sử gắng dồi mài
LẠI nhớ tiền nhân mở quốc khai
QUÊ Mẹ hình thành bao thế hệ
NHÀ Cha xây dựng lắm trầm ai
ĐAU lòng lữ khách lìa non nước
XÓT gót chinh nhân lỡ trí,tài
DẠ ngẩn ngơ buồn do nuối tiếc
NGẬM NGÙI TA KHÓC GIỮA ĐÊM DÀI

songquang
10/5/2018
***
Ngậm Ngùi


Nhìn thơ phảng phất tứ đao mài
Lại nhủ mình rằng bút dám khai ?
Quê vội bưng niêm ra rước khách
Nhà liền soạn đối đón chào ai ?
Đau sao, xướng thắng vang làng nước
Xót thật, họa thua xẹp vốn tài.
Dạ buốt làm nhơ danh dự quận
Ngậm ngùi ta khóc giữa đêm dài .

Trần Như Tùng
***
Đêm Dài

Nhìn nhau thương cảm rổ khoai mài
Lại tiếc xuân nào lúa thịnh khai
Quê vẫn hồn nhiên nhân dáng bạn
Nhà còn vương vấn ảnh hình ai
Đau cơn nước loạn quên thơ phú
Xót cảnh người đi mến sắc tài
Dạ héo ưu tư non nước khổ
Ngậm ngùi ta khóc giữa đêm dài 

Hawthorne Oct - 5 - 2018

Cao Mỵ Nhân
***
Khắc Khoải

NHÌN bao kẻ sĩ sử kinh mài,
LAỊ tiếc một thời nước triển khai.
QUÊ mẹ người hùng sao dấu mặt,
NHÀ cha con khổ bởi vì ai?
ĐAU gan lãnh đạo toàn vô dụng,
XÓT ruột chỉ huy thảy bất tài.
DẠ bán canh thâu niềm khắc khoải,
NGẬM NGÙI TA KHÓC GIỮA ĐÊM DÀI.

Phùng Trần – Trần Quế Sơn
(Oct-07-2018)
***
Khóc Giữa Đêm Dài ...

Nhìn lên chiếc bóng vẫn dùi mài
Lại quyết lo tìm cố tạo khai
Quê Nội lâm nguy lòng uất nghẹn
Nhà Bà gặp nạn khổ bi ai
Đau thương oán ghét quân thù cộng
Xót hận khinh khi lũ bất tài
Dạ héo tơ vò xa xứ lạ
Ngậm thinh ta khóc giữa đêm dài ...

Tuyết Phan 
14/ 10 / 20181

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2018

Giọt Tương Tư - Thơ Đỗ Thị Minh Giang - Nhạc Nguyễn Hữu Tân


Thơ Đỗ Thị Minh Giang
Nhạc Nguyễn Hữu Tân
Hoà âm: Đỗ Hải
Tiếng Hát: Thanh Duyên
Thực Hiện: Duy Quang


Nhớ Thầy Tôi



Tuổi lên năm, đầu còn để chỏm
Mẹ nắm tay dẫn đến nhà trường
Xin Thầy tôi, nhỏ chút tình thương
Dạy cho tôi đánh vầng, đếm số

Bóng Mẹ về, khuất ngoài cửa sổ
Tôi nhìn Thầy, run sợ biết bao
Nhưng Thầy tôi ôn tồn khuyên bảo
"Đừng sợ chi, học giỏi Thầy thương"

Thầy là người phá vỡ cục ngu
Dạy cho tôi chữ H, chữ U
Đưa tôi vào rừng văn biển chữ
Thời tôi còn ở lứa tuổi xanh.

Tôi tiếp tục xôi kinh nấu sử
Cho đến khi đổ đạt, trưởng thành
Từ giả trường, tạm biệt tuổi xanh
Vào đời tìm công danh, sự nghiệp.

Bổng quê nhà khói lửa chiến tranh
Phận làm trai giử nước, đầu quân
Lặng lội khắp bốn vùng chiến thuật
Không về thăm Trường xưa, Thầy cũ

Tháng Tư đen, Miền Nam thất thủ
Bỏ quê hương , sống kiếp lưu vong
Nơi xứ người, những đêm khó ngủ
Nhớ Thầy tôi, khi học vở lòng.

Nghĩ mà thương cho nghề giáo học
Không khác chi mấy lảo chèo đò
Tạo công danh cho lắm quan to
Chằng mấy trò về thăm Thầy cũ !

Một khi lữ khách sang sông.
Mấy ai trở lại thăm ông lái đò !!


Trần Gò Công/Lão Mã Sơn