Chủ Nhật, 18 tháng 6, 2023

Ngày Của Cha Hãy Nói Yêu Thương Cha Của Mình


Người nào cũng thương cha mẹ của mình mà không nói, không bày tỏ tình yêu của mình. Nếu không nói ngày hôm nay, ngày mai nếu không thức dậy thì sẽ không còn cơ hội để nói: cha ơi, con thương cha lắm! Ngày xưa, thương cha, thương mẹ, thương người mình kính trọng chỉ để trong lòng, ngày nay thương ai cứ nói ra. Nếu ngày mai mình không còn, sẽ không ân hận là mình có nhiều cơ hội để nói mà mình không nói. Không phải đợi ngày của cha mới nói: cha ơi, con thương cha lắm! Ngày của cha không tưng bừng như ngày của mẹ nhưng ngày của cha mình cũng nhìn thấy hoa nở ngoài vườn, hái vài cành hoa tặng cha và nói: cha ơi, con thương cha lắm! Cha ơi, con thương cha lắm!

Cha là hình ảnh tuyệt vời của con, cha là bờ vai vững chắc để con nương tựa. Dù con có thành công ngoài xã hội, có địa vị quan trọng, có tiền rừng bạc biển nhưng cha vẫn là người không ai có thể thay thế được. Vậy tại sao chúng ta không nói: cha ơi, con thương cha lắm!

Ngày của cha là dịp để cho con bày tỏ lòng thương yêu của mình đối với cha. Rừng có nhiều chim, biển có nhiều cá, tiếng hót ngọt ngào của loài chim hoang dã, cá lội nhởn nhơ dưới lòng biển, cả chim và cá cũng có tình cảm: cá mẹ, cá cha cũng quấn quýt bên con của mình. Rừng cây có chim nhảy nhót từ cành này sang cành kia, múa hát vui như hội chợ vào mùa xuân, vào mùa hè, đẹp vô cùng.
Hãy cất tiếng nói êm ả: cha ơi, con thương cha lắm!

Rồi cha cũng đi, mẹ cũng đi, những người nào được hạnh phúc khi còn cha mẹ, thì hãy nói, nói ngay, đừng chần chờ sẽ ân hận, làm được điều gì thì phải làm ngay. Sự thành công của con người là phải nhanh, hãy nói ngay hôm nay đừng đợi ngày mai: cha ơi, con thương cha lắm!
Rất tiếc ngày xưa khi cha tôi còn sinh tiền, tôi chưa bao giờ nói: cha ơi, con thương cha lắm! Cho đến khi tôi vượt biên, lênh đênh trên biển cả, tôi nhớ đến cha tôi, nhớ đến mẹ tôi, nhưng không còn cơ hội để nói cha ơi, con thương cha lắm, mẹ ơi, con thương mẹ lắm!

Định cư ở Hoa Kỳ, tới ngày lễ của mẹ, của cha, nhìn xung quanh thấy mọi người tổ chức tiệc cho cha, cho mẹ của họ, tôi tiếc lắm, tôi thèm được nói những gì tôi nghĩ trong lòng, nhưng không còn cơ hội nữa. Ba tôi mất, tôi mồ côi, mỗi lần nhìn thấy bằng hữu của tôi có cha, có mẹ, tôi thèm mình cũng được như họ nhưng không được nữa rồi.

Buồn hay vui cha cũng cam để dạ
Khóc hay cười cha để cả trong tim
Như đại dương lòng biển cả lặng im
Trong sâu thẳm tiềm tàng nhiều bí ẩn.

Không cha mẹ nào mà không thương con, không con nào mà không thương cha mẹ. Khi mình làm cha mẹ rồi mới biết sự khổ cực của người làm cha mẹ. Cha mẹ lo cho con ăn uống, cho con đến trường, dạy dỗ con. Sự giáo dục của gia đình vô cùng quan trọng. Những đứa trẻ thành người hữu dụng trong xã hội cũng nhờ sự giáo dục của ông bà, cha mẹ.

Một cô gái trẻ tâm sự:
- Ngày của cha, chúng con thường làm việc xã hội, giúp đỡ người nghèo khổ ở Việt Nam, để hồi hướng công đức cho cha chúng con.
Tôi nói:
- Tuyệt quá, tuyệt quá, ở đây ai cũng sợ ăn nhiều sinh bệnh, nên ăn ít càng tốt. Ngày của cha đâu cần tổ chức tiệc linh đình phải không?
Những người con hiếu thảo thương cha mẹ mình nếu chẳng may cha mẹ đang nằm nhà thương, viện dưỡng lão thì ngày nào cũng vào thăm cha mẹ mình không cần đợi đến cuối tuần. Ngày lễ hay ngày của cha mẹ thăm viện dưỡng lão và thăm luôn bệnh nhân không có thân nhân, vài lời thăm hỏi ân cần, đầy tình người nên làm lắm.

Có một buổi tối sau khi thăm viện dưỡng lão ở thành phố Garden Grove, trở về nhà, tôi nghe trên đài phát thanh, một cô y tá vừa nói vừa khóc: tôi không ngờ, tôi làm trong viện dưỡng lão nhiều năm, tôi thương các cụ như thương cha mẹ tôi, tôi chăm sóc các cụ như chăm sóc cha mẹ tôi. Nhiều khi cuối tuần nghỉ, tôi cũng vào viện dưỡng lão thăm các cụ. Một ngày kia, có một cụ bà người Mỹ qua đời, luật sư của cụ bảo tôi lại văn phòng luật sư để nghe luật sư đọc di chúc. Không ngờ cụ bà để tài sản cho tôi thay vì cho con của cụ, vì con của cụ không chăm sóc cụ như tôi đã từng chăm sóc cụ nhiều nằm trong viện dưỡng lão.

Làm bất cứ việc gì tốt đẹp đều được hồi đáp, kiếp này không cần đợi kiếp sau. Người làm việc tốt, giúp cho người khác, người khác sẽ giúp lại cho con cháu của mình. Nói về cha, về người mình kính mến như cha, nói hoài không hết, tới khi qua đời cũng không nói hết về tình thương của mình dành cho người cha của mình, hãy nói ngay: cha ơi, con thương cha lắm, đừng đợi khi cha qua đời mới cất tiếng nói thì muộn quá.

Cha tôi hiền lắm, tôi có phước được là con gái của cha tôi, người cha hiền lành nhất trên cõi đời này. Lúc nào tôi cũng cầu nguyện cho người tôi kính mến thương yêu sống lâu trăm tuổi để giúp người, giúp đời. Nghĩ đến người thân yêu của mình không phải đợi lúc gặp hoạn nạn, hay khó khăn mới cất tiếng gọi Chúa ơi, Phật ơi, cha ơi! Trong lúc bình thường, đời sống hanh thông, hình ảnh thương yêu vẫn ở trong lòng mình, trong trái tim của mình thì sao không nói hàng ngày chứ?

Mong những người trẻ, người già, người nào cũng có nơi nương tựa, trong lúc vui vẻ, hạnh phúc hay lúc phiền não cũng có người để nương tựa, để có niềm tin mà sống vui, sống mạnh, mong lắm thay. Ngày của cha, xin tất cả người nào cũng có cha, hãy nói với cha của mình: cha ơi, con thương cha lắm, lúc nào con cũng cần có cha, cha là nơi nương tựa của con, cha là sức sống của con, con cần cha lắm, cha ơi. Ngày của cha là ngày ý nghĩa, hãy nghĩ đến cha của mình, hãy làm việc thiện để hồi hướng công đức của mình cho cha của mình.

Orange County, 6/2023
Kiều Mỹ Duyên

Công Cha Như Núi Thái Sơn

 

Bên Thái Lan có ngôi trường Đại Học,

Rất nổi danh là Chulalongkorn. (*)

Các gia đình, ai cũng muốn cho con,

Được xuất thân cửa trường danh giá đó!

 

Tại Bangkok có một người nghèo khó,

Chuyên việc lái xe đổ rác hàng ngày,

Ông có duy nhất một cậu con trai,

Tên Kalang-Nalong, thông minh dĩnh ngộ.

 

Nalong đi học, thường khi xấu hổ,

Bị bạn bè nhắc đến Bố, khinh khi,

Hành nghề đổ rác, chẳng chức phận chi,

Khiến cho bé mang tự ti mặc cảm!

 

Ông Bố khuyên: “Hãy vui tươi, điềm đạm,

Đừng quan tâm những lời lẽ thị phi!

Mình sống lương thiện, nào có xấu gì,

Giá trị con người, quí nơi đức hạnh!

 

Bố muốn con có tương lai vững mạnh,

Hãy thi vào Đại Học Chulalongkorn!

Bố sẽ hết lòng, tài trợ cho con,

Phải quyết tâm tiến, trên đường học vấn!”

 

Biết lòng Bố yêu thương mình vô tận!

Nalong dốc tâm, chăm chỉ học hành,

Cậu thi vào trường Đại Học nổi danh,

Và trúng tuyển, như ý cha mong mỏi!

 

Rồi sau bốn năm, chuyên cần học hỏi,

Cậu đoạt văn bằng Ưu hạng Cử Nhân!

Ngày Lễ Tốt Nghiệp, Nalong một thân,

Lên lãnh bằng, với lòng mừng khôn tả!

 

Liền sau đó, cậu vội vàng hối hả,

Chạy về khu đổ rác, tìm Phụ Thân

Với y phuc Tốt nghiệp Tân Cử nhân,

Nalong phục xuống chân, quỳ lậy Bố!

 

“Tạ ơn Phụ Thân thương con tột độ!

Đổ mồ hôi để con có hôm nay.

Xác thân con và bằng Cử nhân này,

Nhờ ơn Bố, đã hi sinh tạo tác!

 

Giờ phút này, cha con ông đổ rác,

Tràn niềm vui! Còn hạnh phúc nào hơn?

Thật là: “Công Cha Như Núi Thái Sơn!”

Lòng con chí hiếu ghi ơn trọn đời!

Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia

(*) Ngôi trường Đại Học mang tên của vị Vua Thái Lan Chulalongkorn (1853-1910)


Bóng Lưng

 

Thơ & Trình Bày: Nguyễn Thị Thêm



Thái Sơn Ngàn Trùng



Cha ơi hạ đã tới rồi
Con ngồi sắc đỏ rạng ngời tim cha
Trái tim nồng ấm bao la
Đã cho con vượt phong ba cuộc đời

Con thương những lúc chiều rơi
Trong con dào dạt một trời dấu yêu
Cha ơi, thoáng hạ đìu hiu
Mà nghe nỗi nhớ nơi đâu ngập tràn

Những ngày thơ ấu vàng son
Vẫn còn ẩn hiện trong vòng tay cha
Tre già ru gió đong đưa
Ru con trẻ ngủ giấc trưa thơ hồng

Ru con một giấc hạ nồng
Ru ngàn xanh ngủ mộng tròn bình yên
Ru thiên thu lắng ưu phiền
Cho con trẻ dại lớn khôn tình người

Có dòng sông chảy mênh mông
Có người vững lái chèo trong cuộc đời
Đó là cha của con thôi
Đó là cha, một bầu trời yêu thương

Hôm nay gió rớt bên đường
Chân con bước lạc trên phương trời buồn
Sao trời lặng lẽ trong đêm
Có nghe trong mắt con đầm lệ rơi

Long đong suốt một biển đời
Có cha bên cạnh bao lời nhẹ khuyên
Lời khuyên qua những nương dâu
Dù con tóc đã bạc màu hoa râm

Sương ngàn trắng phủ núi non
Thái Sơn vời vợi trong con nỗi lòng
Thời gian như mãi vọng trông
Nhưng sao vẫn bóng hư không trở về

Lê Mỹ Hoàn
***
Cảm Đề:

Biển Trời Nhớ Thương

Như thái sơn như bể đông
Tình cha lòng mẹ mênh mông ngọt ngào
Ân sinh dưỡng dục trời cao
Nhớ thương đứt ruột làm sao đáp đền...

MD.06/14/23
LuânTâm
Thân cảm tặng"Thái Sơn Ngàn Trùng"
của TS Lê Mỹ Hoàn

***
(Kim Loan tặng chị Mỹ Hoàn)

Cho dù muôn dặm sơn khê
Lòng con nhớ mãi tình kia một đời
Âm dương cách biệt Cha ơi
Fathers Day nhớ những lời bảo khuyên ...


Kim Loan
***
Cha là cội tùng xòe bóng mát
Cho con nương náu để trưởng thành
Cho đời con bát ngát màu xanh
Đầy hy vọng yên tâm tiến bước.

Nguyễn Thị Thêm


Bố Tôi


Ba năm sau khi Sao Khuê chào đời thì bố mẹ Sao Khuê được ông bà cho ra ở riêng tại quê của bà nội, làng Đồng Xâm, tỉnh Thái Bình để trông nom ruộng đất mà bà nội được thừa kế từ các cụ. Làng Đồng Xâm thuộc xã Hồng Thái có đền thờ Triệu Vũ Đế tức Triệu Đà và hoàng hậu Trình thị, người làng Đồng Xâm. Làng có nghề truyền thống là nghề chạm vàng bạc, thờ ông tổ Nguyễn kim Lâu.

Sao Khuê được ở lại với ông bà nội và hai cô tại làng Trình Phố. Thỉnh thoảng bố trở về làng Trình Phố và chở Sao Khuê về thăm nhà của bố mẹ. Ở đó cái gì cũng nhỏ, căn nhà nhỏ có cái sân cũng nhỏ và có cái bể nước cũng nhỏ, cái cổng cũng sơ sài so với cổng tam quan nhà ông bà nội và Sao Khuê cũng không lưu luyến gì căn nhà nhỏ này. Giản dị vì khi ở với ông bà nội thì Sao Khuê là cô công chúa nhỏ còn về ở với bố mẹ thì con bé nhỏ mới 4 tuổi hay bị sai vặt đi lấy tăm, lấy nước, quét nhà sau đó còn phải coi em cho nên Sao Khuê chỉ mong mau mau được trở về nhà bà nội trên cái thanh ngang của cái xe đạp course mà bố dùng để di chuyển. Bố kể lại rằng trên quãng đường đi không dài lắm đó, có lần bố hỏi:
- Nếu bây giờ mà ba chết thì con tính sao?
Lúc đó Sao Khuê bù lu bù loa khóc và nói bố phải cho con về nhà bà nội rồi mới được chết!
Sau đó bố cũng hỏi y chang câu này với con em thì nó cũng bù lu bù loa khóc nhưng mà nó lại nói:
- Ba ơi, ba đừng chết, ba đừng bỏ con một mình.
Bởi vậy bố thương nhỏ em này lắm.

Rồi Việt Minh nổi lên. Họ thủ tiêu những người trí thức không theo họ. Một đêm họ đến bắt bố, may quá, bố vừa đạp xe về thăm ông bà nội. Hôm sau thì xác ông lý trưởng bị thả trôi sông Trà Lý. Mẹ nhắn về Trình Phố. Và bố vội trốn ra tỉnh…

Năm lên chín tuổi Sao Khuê mới thực sự ở với bố mẹ vì cả nhà đã phải từ bỏ ruộng vườn nhà cửa to lớn mà chạy ra tỉnh sống trong một căn nhà nhỏ xíu, đã vậy lại là nhà gianh vách đất. Thế mà có yên đâu, chỉ một năm sau lại phải bỏ hết để bồng bế nhau vào Nam.

Khi mới vào Nam, bố đi dạy học ở trường tư. Sao Khuê còn nhớ ngôi trường nhỏ mang tên là trường Phan đình Phùng nằm gần trường tiểu học Võ di Nguy ở Phú Nhuận. Thời gian ngắn sau, không đủ học trò, trường đóng cửa, bố Sao Khuê được bộ Giáo dục bổ nhiệm dạy một trường trung học công tại Sóc Trăng. Mẹ Sao Khuê làm thư ký đánh máy tại sở Công binh nên Sao Khuê lang thang tự đi xin học vào lớp đệ thất hết trường nọ đến trường kia. Quý vị nhớ là con bé còm nhom mắt ngố, 10 tuổi, tự- tự- mình ên à nghe, dẫn mình đi thi tiểu học rồi đi xin học. Sao Khuê di cư muộn, 1955, thi rớt vào đệ thất trường Trưng Vương nên phải lang thang xin đi học trường tư. Sau trường Phan đình Phùng là trường Thống Nhất có chú của Sao Khuê dạy học. Trường Thống Nhất đóng cửa,
Sao Khuê xin học trường Hoài An mới mở. Tại đây Sao Khuê an tâm dùi mài kinh sử đến khi đậu trung học đệ nhất cấp thì Sao Khuê vào trường Gia Long học tiếp, thi tú tài rồi vào trường dược học ra dược sĩ. Nhưng mà Sao Khuê học dốt lắm cơ, nói đúng ra Sao Khuê học cũng... giỏi nhưng lận đận khi thi cử. Chuyện, người ta đã nói học tài thi phận mà.
Có bao giờ quý vị tin là Sao Khuê thi rớt vì bài thi quá dễ không? Ỉ i mà, chỉ ôn bài khó thôi. Một lớp có sáu mươi hai học trò, lớp giỏi của trường Gia Long hồi dó mà một đứa lên bảng danh dự đều đều lại ở trong số 10 đứa thi rớt của cả lớp! Sao Khuê phải thi kỳ hai. Khi thi kỳ hai, gặp thầy toán đi ngang, thầy hỏi
-Đi đâu đây?
Sao Khuê cúi gầm mặt không dám trả lời.
Chưa hết đâu, Sao Khuê còn rớt nữa, rớt bốn lần trong đời lận. Hai cái rớt sau không oan tí nào vì không học bài hay không cách nào học thuộc nổi bài. Hừm, đang học toán ban B, bố bảo chuyển sang ban A để đi học dược.

Sao Khuê nhớ mãi cái bài học đầu tiên của quyển vạn vật đệ nhất là bài “Chất sống”, nó dài và khó hiểu, Sao Khuê học một tháng không cách nào thuộc nổi trong khi cả quyển sách toán Sao Khuê có thể thuộc từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên. Không thuộc nên Sao Khuê… quăng sách vào gầm giường, hóc hu hu không thèm học nữa. Sau khi thi rớt kỳ 1 năm tú tài 2, bố Sao Khuê bắt lấy giấy nháp viết lại bài và nộp cho bố. Kết quả là Sao Khuê đậu bình thứ (năm 1962) bởi vậy “không bố đố mày làm nên”, không đậu tú tài thì lấy chi mà học dược. Vậy thì bố được điểm A+ bù cho điểm E- vì bắt Sao Khuê đi lấy chồng.

Như đã nói, bố Sao Khuê dạy học ở Sóc Trăng, bây giờ thuộc tỉnh Ba Xuyên cách Saigon cả ngày xe nên lâu lâu bố mới về thăm nhà. Mỗi lần về thì bố - Sao Khuê khi gọi là ba, khi gọi là bố, bố mang về, chuối cau từng buồng, trứng gà từng thùng sắt tây loại đựng dầu con sò, con gà gì đó 20 lít, bao nhiêu là trứng mà ba chị em phải ráng ăn vì trứng để lâu cũng hư. Kết quả là Sao Khuê có thể chế tạo nhiều kiểu ăn trứng nhưng chuyện đặc biệt không phải thức ăn mà là chuyện bố bị các bà níu kéo xin làm bé!

Không hiểu sao mà bố Sao Khuê có nét lai nên đẹp trai tuy chưa cao bằng “ông Tây đen nằm trong cái đèn”. Đã đẹp trai lại còn xa nhà, đi ở trọ nên các bà goá, chủ nhà mê tít thò lò khiến bố cứ phải dời chỗ trọ. Bố kể có bà kia, mê bố quá, nhất định xin làm bé:

- Ông về nói với bả, tôi xin làm bé, tôi nuôi ông, lương ông mang về nuôi vợ con, chừng ông về tôi bù thêm quà cáp cho xấp nhỏ, bả đâu có thiệt hại gì?

Vậy mà ông già không ưng. Bà goá làm quá, bố phải viết thư kêu má xuống, lần đó má đi có rủ cô Út theo.

Bố dạy dưới tỉnh nên hai, ba lần bố đưa về Saigon mấy chị mà bố gọi là con nuôi. Thật ra không phải con nuôi, mà các chị đó muốn thay đổi hoàn cảnh nên nhờ bố đưa lên Saigon. Các chị làm công việc nhà, được trả công như người làm, nhưng được má hướng dẫn cho đi học nghề, học may, học chữ, học đánh máy… Khi đủ khả năng kiếm việc hay kiếm chồng thì các chị đó ra đi, bố lại mang về chị khác. Tóm lại hai bên cùng có lợi, các chị không sợ sa vào ổ nhện và má Sao Khuê có người giúp việc. Ngay khi ở miền Bắc bố cũng từng nuôi hai chị em và khi lớn cho về lấy chồng chứ không bắt ở cả đời như nhiều nhà khác. Dần dần, từ Sóc Trăng xa xôi, bố được chuyển về quận Cần Giuộc rồi Cần Đước rồi Bến Lức thuộc tỉnh Long An và sau cùng về dạy trường Petrus Ký, Sài Gòn.
Ở Cần Đước và Bến Lức, bố là hiệu trưởng nên bố kê cái giường nhỏ trong phòng để ngủ lại. Cũng “ghê ghê” vì ban đêm Việt Cộng có thể bắt ông “Bắc kỳ di cư” đi thủ tiêu, quăng xác ngoài quốc lộ kèm bản án đeo vào cổ như chúng đã làm, nên bố, khi ngủ lại, khi về ...thất thường và rất kín đáo như làm bộ ra về mà ngủ lại v..v..
Cái dở của bố là …cứng nhắc, không biết ngoại giao. Nắng Saigon mà không chịu mang ô, thanh liêm nên thanh bạch và hay bị đố kỵ. Ai mang quà biếu là Sao Khuê phải chạy theo trả lại cho bằng được.
Không học thuốc nhưng bố mát tay trị bệnh bằng “dầu nhị thiên đường” và “đánh cảm”. Mỗi khi có đứa con nào bị cảm thì đứa khỏe được ăn lòng đỏ hột gà luộc. Bố má có mấy đồng tiền từ thời Pháp thuộc làm bằng bạc. Luộc hai quả trứng gà, tách đôi, bỏ lòng đỏ cho đứa không bệnh cho vào miệng, rồi bỏ đồng bạc này vào giữa lòng trắng sau đó dùng khăn sạch bao lại và chà như cạo gió khắp người đến khi lòng trắng trứng nát ra hết thì bỏ đi.
Nếu bị cảm, đồng bạc sẽ đen. Lấy muối chà cho đồng bạc trắng ra và cạo tiếp với con trứng còn lại. Thường hai con trứng là hết cảm …
Trong túi bố bao giờ cũng có một chai dầu “Nhị thiên đường” nhỏ xíu. Khi bị trúng mưa sổ mũi chỉ cần cho một giọt dầu vào cái muỗng nhỏ, thêm tí nước, uống là bệnh tiêu tan.
Tội nghiệp bố, vất vả đi làm nhưng phương tiện di chuyển chỉ có có xe máy cũ trong khi hai ả tố nga, đứa nào cũng mua xe “gin” từ xe đạp đến xe gắn máy. Bố nhịn ăn, nhịn mặc, chăm lo cho con cái rất nhiều.
Năm 1975, Việt Cộng vào. Trời! Sao Khuê phải len lén đốt bao nhiêu là giấy tờ sách vở thuộc loại phản động của bố. Má phải năn nỉ bố …im cái miệng đừng nói ngang hay công kích chính quyền.
Từ nhỏ bố đã không ngoan ngoãn hiền lành chỉ biết học hành như bác Cả. Bố diện và sừng sỏ ra gì. Các cô, bác và bạn bố kể lại: xe đạp xịn, đầu bóng loáng brillantine đến nỗi ruồi đi ngang là khỏi bay được nữa, học thì ít nhưng đua xe, bơi thi và đôi khi có dàn trận với bạn bè.
Sau khi lấy vợ, bố tu tỉnh làm ăn. Đầu tiên, năm 1944 bố phiên lưu vào Nam, nghe nói trong đó dễ làm ăn. Chả hiểu tại sao lại không làm cũng chẳng ăn được, bố đổ tại trong Nam, nghe nói Tân sơn Nhất là họ ghét nên bố bị vây đánh, phải nói là Tân sơn Nhứt. Sức mấy mà ông già gân chịu uốn lưỡi nói theo. Nhất là nhất, chứ Nhứt là cái giống gì, lại còn Mèn đét ơi…chu mẹc ơi. Thôi ta về ta tắm ao ta, bố về Thái Bình làm ăn.

Bố kể lại lần đầu bố đi buôn gạo. Gạo thì nhà ông bà có sẵn, chỉ đóng bao, xuống thuyền chở đi bỏ mối. Thế mà có xong đâu. Bao gạo lúc vào bao là hơn một tạ, lúc nhập kho, cân lại còn có 80-90 kí. Phu khuân vác khi vác gạo lên vai đã dùi vào bao để gạo từ bao tuôn vào cái túi họ đeo trong người nên qua hai ba lần khuân vác, bao gạo cứ hụt dần khiến không những mất tiền mà chủ thu mua cũng bực mình, không thu nữa. Nào, bây giờ hai bên nội ngoại chi viện cho ba mua xe đò. Coi bộ được à nghe, hợp với tính không điềm tĩnh của bố. Kết quả, bị tài xế và lơ xe lừa, tiền vé bị hao hụt mà tiền mua xăng thì tăng lên… Tóm lại bố không biết buôn bán, đó là lý do sau này bố cương quyết không gả con cho nhà buôn bán. Bác Cả mở trường trung học Bùi Viện ở Trình Phố nên khi ra riêng bố cũng mở lớp dạy học ở làng Đồng Xâm. Ông ngoại gửi hai cậu út cho bố đào tạo. Chiến tranh lan rộng, bố xém bị Việt Minh bắt thủ tiêu nên bỏ ruộng vườn nhà cửa, mọi người dắt díu nhau chạy ra tỉnh Thái Bình. Bác Cả lại mở trường, trường mang tên trung học Trần Lãm, có bốn lớp từ đệ thất đến đệ tứ mà sau này nhà văn Duyên Anh có nhắc đến. Bác dạy toán lý hoá còn ba dạy Anh Văn, đôi khi Pháp văn. Sách dùng hồi đó và cả sau này khi Sao Khuê học trung học là quyển “Practice English” nên từ nhà, sát trường Trần Lãm, Sao Khuê nghe:
Good morning class
Good morning teacher
How are you today ….

Khi vào Nam, dân Nam kỳ nói tiếng Pháp như gió; với giọng phát âm Bắc kỳ không Parisien mà lại Corseillais nên bố chuyển sang dạy Việt văn rồi sau đó trong nhiều năm liền bố làm hiệu trưởng…khai phá ( khi trường mới thành lập) tại quận Cần Đước và Bến Lức thuộc tỉnh Long An. Do thẳng tính, khí khái, thanh liêm và vụng về trong giao tiếp nên sau cùng bố được chuyển về dạy ở Petrus Ký đến khi về hưu, vài năm sau 1975.

Sau 1975, nhà giáo trung học cũng gọi là giáo viên, bị bắt làm “giáo án”. Giáo án là bài soạn với 5 bước lên lớp, chủ trương mang chính trị Mác Lê vào bài giảng. Hừm! bực mình lắm, bố len lén làm mấy câu thơ , Sao Khuê nhớ có câu Giáo án hay là án giáo đây… Đấy, tính bố như vậy, ngang ngang, thơ thẩn nên con giống cha, đầu lòng hai ả tố nga cũng ngang ngang và thơ văn.

Nào bây giờ đến chuyện “ Phi lạc sang Tầu”: ông Giáo sang Gia Nã Đại. Cuối tháng mười năm 1992, lá rụng gần hết, ông Giáo “dẫn” bà Giáo và hai con còn độc thân đi ngoại quốc. Căn nhà triplex Sao Khuê mua để đón gia đình với hai ấp không còn trống vì bà Giáo bị giữ lại một năm uống thuốc ngừa lao do khi chụp hình phổi bị mờ. Thế là tất cả chín người chung nhau ba phòng ngủ, một phòng khách vì lúc đó basement còn chưa sửa. Ai đã từng bảo lãnh gia đình mới hiểu nổi nỗi khổ và cái vui của Sao Khuê. Thời gian đầu, chuyện trò râm ran, cười đùa ầm ỹ sau đó thì nhức cái đầu.

Mùa đông về, basement sửa xong, sáng sủa, rộng rãi, khang trang cho ba, má và hai em ở. Ông chú họ từ Quebec lên Montréal chơi, ghé thăm cho biết là bố đã than phiền:
- “Nó” để bố nó ở dưới, nó đi trên đầu bố. Đã vậy còn phải ở gần chuồng xí!
Sao Khuê buồn cười nhớ lại phim “Le Roi et moi”.
Trời lạnh:
- Bố ơi, hôm nay lạnh, bố đừng ra ngoài nhé.
Nhưng sau đó Sao Khuê nghe ầm ĩ dưới nhà, chạy vội xuống thì cái thảm mới toanh đang cháy: chả là bố ra đường, lạnh quá, vội trở về, cho vớ vào micro wave để sưởi nóng, khiến vớ bốc cháy, mẹ chỉ kịp gạt vớ khỏi micro wave.
- Con đã dặn bố đừng ra đường mà.
- Bố phải ra xem lạnh tới mức nào.
Việc này thì quả bố bắt chước con. Mùa đông đầu tiên
năm Sao Khuê mới chui vào cái tủ lạnh khổng lồ Gia Nã Đại này, nó lạnh ơi là lạnh, không những thế còn vô cùng trơn trợt. Cô em họ ở Toronto bị té gẫy tay. Ngày hôm đó dự báo thời tiết nói trơn lắm, mọi người nên ở trong nhà. Vậy mà chả có việc gì phải ra đường nhưng Sao Khuê vẫn mặc áo ra xem đường trơn tới mức nào, may mà không té, không gãy tay.
Mùa đông, đường phố vắng tanh, bố bảo:
- Phố xá gì như tha ma buồn chết, sao cô không viết thư báo cho tôi hay?
- Con có nói bố đừng đi nữa, nhưng bố cứ đi đấy chứ.
- Tôi phải dẫn chúng nó sang chứ tôi đâu thèm ở cái xứ quái quỷ này…
Tin “Nó bắt tôi ở dưới hầm, gần chuồng xí” bay sang tận Mỹ, thế là hè năm đó cô Út bay sang xem cái hầm con gái nhốt bố và sau cùng khi có người trả nhà Sao Khuê đã vội vã di chuyển bố mẹ lên lầu theo “ thỉnh nguyện thư “ hai trang bố viết cho trưởng nữ.

Sao Khuê mua nhà để sửa soạn đón gia đình và dĩ nhiên trả góp nhưng dưới mắt bố, Sao Khuê giầu lắm nên bố ra lệnh:
- Cô mở cho thằng Út một tiệm kha khá để nó buôn bán.
Sao Khuê chỉ len lén liếc bố một cái thật dài.
- Cô xem có thằng bác sĩ nào thì gả em cô, nó cũng nhiều tuổi rồi.
- Bố à, nếu có bác sĩ chịu, con cũng lấy, đỡ cầy hai jobs trả nợ nhà.
Hè sang, thay đổi không khí, Sao Khuê chở bố đi chùa.
- Chùa này tôi đi rồi, sao đi mãi một chỗ vậy?
Sau cùng kiếm được cho bố cái computer cũ để bố làm việc và phải tạo điều kiện thuận tiện nữa cơ. Việc của bố là làm thơ, viết khảo cứu với bút hiệu là Trình Hương. Hương chắc là hương thơm, còn Trình từ tên quê nhà Trình Phố và chữ “cửa Khổng sân Trình” chỉ về văn học.
Ngoài làm thơ thì bố viết những nghiên cứu về Phật Giáo.
Hai năm sau, em trai lớn Sao Khuê cũng chui vào cái tủ lạnh, khoảng năm sau thuê nhà ở riêng. Từ đó bố mẹ ở với cậu trưởng nam. Sao Khuê rảnh rang đi cày liên miên trả nợ, một hay hai tuần mới đến thăm.
Vài năm sau thì đến lượt gia đình cô em gái, bốn người được qua Canada. Vậy là trừ cô em kế, toàn nhà Sao Khuê chui hết vào cái tủ lạnh. Bố ở với em trai, rồi em gái và khi nào không hài lòng thì qua nhà Sao Khuê.
-Thỏ có ba hang, bố cũng có ba nhà, chạy đi chạy về.
Em gái bán được nhà ở Saigon, mang tiền sang cho bố mẹ. Nhà lúc đó rẻ nên chỉ được hai chục ngàn Mỹ kim, em mượn để mua nhà nên bố mẹ có phòng riêng tại nhà em.
Khoảng năm 2002, bố làm chuyến Mỹ du thăm bà con bên Cali. Bố ở nhà cô em Út, khi về bố than phiền:
- Ngày nào cũng đói. Nhà 4, 5 miệng ăn mà cái nồi cơm chỉ nhỉnh hơn cái niêu.
- Sao bố không nói cô nấu thêm?
Đấy, người mình có lệ ăn nhiều cơm mà ít thức ăn. Ngày Sao Khuê mới qua Canada cũng vậy. Hai gia đình tám miệng ăn mà anh chị chồng nấu mỗi người một chén cơm, anh còn cười khì khì:
- Bên này ăn ít cơm lắm.
Cái nồi tí tẹo, muốn nấu thêm cũng không được, may mà chỉ ở chung có ba tháng.
Thiệt tình, ở Việt Nam thì “cơm ba chén, thuốc ba thang” và ông xã Sao Khuê ăn 6, 7 chén là thường nên từ ngày sang Canada ông mất bụng, ốm nhom.
...Cuối tháng 2 năm 2005 là ngày giỗ bố chồng, Sao Khuê mời bố sang ăn giỗ.
- Tôi bệnh, không đi được.
- Bố lại nhõng nhẽo.
Hôm sau, ngày 1 tháng 3, Sao Khuê lúc đó cũng đang nghỉ bệnh và ngày hôm đó còn giữ cháu ngoại cho con đi làm thì cháu trai gọi:
- Bác ơi, bác qua gấp. Mấy ngày nay ông không ăn và ông kêu mệt lắm.
Sao Khuê vội cùng cháu ngoại chạy sang. Thấy bố thở khó khăn: Bố hay bị nghẹt thở do khi trước hút thuốc lá nhiều. Sao Khuê xịt thuốc, bố dễ thở hơn, đói bụng và muốn ăn bánh mì chấm sữa đặc. Cô em gái mua thêm cả sữa ensure mang tới.
- Bây giờ bố có muốn đi nhà thương không?
- Cháu làm bác sĩ, sao phải đi nhà thương. Bảo chúng đến khám cho ông.
Sau đó bố kêu buồn ngủ và đi ngủ. Hai chị em rủ nhau đi ăn trưa. Khi Sao Khuê về nhà thì thấy cháu trai nhắn trong điện thoại:
- Ông thức dậy, đi tiểu rồi té trong phòng tắm, cháu gọi 911, họ đưa ông vào nhà thương Jean Talon.

Cùng cháu ngoại 5 tuổi, Sao Khuê chạy vội vào nhà thương. Họ cho biết đã chuyển sang nhà thương Saint Luc. Khi đến nhà thương thì thấy họ đang dùng “electrochoc” để hồi phục tim. Họ ấn cái máy như cái bàn ủi xuống ngực và người bố lại giật tung lên.

Một bà y tá nhìn Sao Khuê ái ngại và lắc đầu, mươi phút sau bác sĩ cho biết ngưng điều trị vì cho dù cứu sống được bố sẽ sống như thực vật do máu đã ngừng lên não lâu rồi.

Họ chuyển giường ra phòng ngoài. Em trai Sao Khuê cũng vừa đi làm về, chạy vào và hai chị em liên tục niệm Phật.Trong lúc miệng miệm “Nam mô A di đà phật”, mắt Sao Khuê chợt thấy ngón tay bố còn cái nhẫn vàng một chỉ mang từ Việt Nam sang. Miệng vẫn “Nam mô” nhưng tay Sao Khuê thì tìm cách tháo chiếc nhẫn ra. Tháo không được, xoa xà bông mấy lần cũng không xong.
- Bố à, bố để con tháo ra, lấy tiền cho người nghèo, bố giữ thì cũng sẽ bị người ta lấy mất thôi.
Ấy vậy mà sau đó Sao Khuê tháo ra dễ dàng. Bây giờ cái nhẫn còn nằm trong tủ ở nhà băng nhưng Sao Khuê cũng đã làm từ thiện với số tiền tương đương hay hơn.
Dù bố ra đi thình lình nhưng đám tang cũng được tổ chức long trọng.
Hồi đi “du học “ở Hà Nội, bác Cả và bố trọ học nhà cô Huyền, sau này cô là thanh tra sở Giáo dục và khá thân với gia đình, nhất là với bác Cả.

Nghe tin Bố mất, cô Huyền gửi lá thư trong đó có bài thơ:

Tiễn bạn

Ôi thôi lão trượng đi rồi
Sao không gửi lại đôi lời tri âm
Lúc tại thế âm thầm học đạo
Đạo quả rồi, dịch sách, in kinh
Thiền sư dìu dắt chúng sinh...
Tây Phương thẳng tiến Niết Bàn gặp nhau
Hồn thiêng hẳn có anh linh
Xin về chứng dám tội tình thứ tha
Trăng xưa còn đó hững hờ …
Người xưa đi mãi xin chờ kiếp sau
Nguyễn thị Huyền

Con gái rượu và hai em gái, em trai của bố từ Cali sang tiễn bố. Bà con khắp nơi gọi, gửi thư hay phúng điếu.
Sau khi cô chú ra về, cậu em Sao Khuê mới hội họp gia đình, trình lá thư bố viết ngày hôm trước khi ra đi, nội dung:
“ Tôi có 10 ngàn Mỹ, cô QA mượn mua nhà, số tiền đó chia làm hai, cho hai con trai là … “
(Bố thiệt, lúc nào cũng cưng con trai.)
“Cô P còn giữ của tôi vài trăm tiền Mỹ mà các anh chị, các cháu cho lúc tôi qua Mỹ, cô P giữ để lo chia vui, chia buồn bên Mỹ. Cô Sao Khuê còn giữ của tôi 2672 $ tiền Canada và 425$ tiền Mỹ. Cô dùng tiền này lo ma chay cho tôi, thừa thiếu bao nhiêu cô chịu”.

Số tiền tang lễ thì nhiều nhưng Sao Khuê có mua bảo hiểm cho ba má và em trai cũng phụ vào cho đủ.

Hồi bố mẹ sang, Sao Khuê xem số tử vi của mình, thấy năm 1995 “Tang môn ngộ bạch hổ”, e có tang mà lúc đó nợ ngập đầu lấy tiền đâu mà lo nên bấm bụng mua hai bảo hiểm cho bố mẹ. Vì tuổi tác và vì bố đã hút thuốc lại bị bệnh nên bảo hiểm rất đắt. Mỗi tháng đóng gần 100$ và đóng gần 10 năm, tiền nhận lại cũng bằng số tiền đóng. Đúng là thầy bói mò.

Bố Sao Khuê chưa muốn chết. Bố muốn sống thọ, ít ra thì hơn ông suôi gia mất vào năm 91 tuổi nhưng bố lại mất lúc 85 tuổi. Trừ chứng bệnh phổi, ba Sao Khuê còn to lớn khoẻ mạnh, vững vàng và minh mẫn, bằng chứng là bố nhớ rất rõ số tiền mà Sao Khuê còn giữ của bố. Những năm sau cùng bố ăn chay trường nhưng không đọc kinh mà chú trọng tìm hiểu về giáo lý của đức Phật. Bố có viết và muốn in tập khảo cứu “ Đường vào cửa Không”. Đáng tiếc, lúc đó Sao Khuê vừa bệnh vừa nợ nhà chưa xong nên không giúp bố hoàn thành tâm niệm và bố thì nhất định không dùng tiền của mình để in, mặc dù Sao Khuê đã hứa là khi bố nằm xuống Sao Khuê lo hết, do đã mua bảo hiểm... Bây giờ Sao Khuê mới giải mã là cụ muốn để dành cho hai con trai.

Cũng như bà nội, bà nội biết rõ, rất rõ lúc ra đi. Bà vẫn khỏe mạnh và đang ở chơi nhà con gái. Tối đó, tháng 10 năm 1974, bà đòi con rể đưa về nhà bác Cả :
- Anh đón xe cho tôi về ngay, các Cụ cho người đến đón tôi rồi.
Khi về đến nhà, được đặt nằm trên giường, bà chắp tay và ra đi, thanh thản, bình an.
Bố, bố cũng có linh tính nên tối hôm trước bố đã viết và dặn dò hậu sự.
Khi bố ở nhà quàn, Sao Khuê có làm một bài thơ; ngày đó viết và in trong Đặc san Dược khoa Montréal chứ không có lưu như bây giờ nên khó tìm lại.
Dù sao chăng nữa, Sao Khuê có linh cảm rõ ràng là bố đã đi một mạch, đi không vương thê nhi, bố về một nơi rất an bình nên chẳng bao giờ Sao Khuê thấy bố trở về.
“Father’s day” đến… Sao Khuê nhớ bố. Chẳng bao giờ bố đánh đứa con nào, tuy la mắng khá dai khi Sao Khuê thi rớt.
Coi kìa, bố đang la:
- Cái con này, mang cả bố ra mà viết truyện, lại còn kể xấu nữa chứ…
- Con chưa kể ra hết đó, khi có dịp con kể thêm nữa…
Dù biết bố đi tuốt luốt nhưng lúc nào có trái cây mới, thức ăn ngon là Sao Khuê vẫn để trên ban thờ ông bà nội, ngoại, bố, bác, các chú, cậu em cùng bố mẹ chồng.
Mỗi lần vắng nhà đi chơi xa là Sao Khuê lại giao:
- Con đi chơi đây, bác và bố trông nhà đấy nhé.
Giao bác thì yên chí vì bác vốn cẩn thận, Giáo sư toán mà lỵ, không vơ vẩn thơ thẩn như bố...
Bố ơi! Con nhớ bố....

Sao Khuê 
2023

Leçon Pour Tous (Quora) - Bài Học Cho Mọi Người( Thái Lan Dịch)


Leçon Pour Tous

Un jeune homme a emmené son père âgé dans un restaurant. Le père était très âgé et faible. Pendant qu’il mangeait, des morceaux de nourriture sont tombés sur sa chemise et son pantalon. Les gens se sont retournés et l’ont regardé avec dégoût, mais son fils est resté calme.

Une fois le dîner terminé, le fils a aidé son père à se rendre aux toilettes.

Là, il nettoya le pantalon et la chemise de son père, l’aida à se laver, peigna ses cheveux blancs avec amour, l’aida à mettre ses lunettes. Quand ils entrèrent dans la salle du restaurant, il y eut un silence morne.

La seule chose qui pouvait être entendue était le murmure indigné de la façon dont il pouvait se comporter ainsi dans un lieu public, jetant de la nourriture ici et là et privant les autres d’appétit.

Le fils a appelé le serveur, a payé l’addition, et alors qu’ils partaient déjà, l’un d’eux à l’une des tables a crié:

"Vous semblez avoir oublié quelque chose.." Le fils a regardé autour de lui, a tapoté ses poches et a dit. "Non, nous n’avions rien laissé."

Puis l’homme a crié "Vous avez laissé quelque chose pour chaque personne dans la pièce. Vous avez laissé une leçon à chaque fils et un espoir à chaque parent.

Quora
***
Bài Dịch:

Bài Học Cho Mọi Người

Cậu con trai đưa người cha lớn tuổi đến nhà hàng ăn tối. Cha rất già yếu nên khi ăn làm rơi vãi thức ăn đầy cả vào áo quần. Thực khách ngồi gần đó nhìn ông với vẻ không mấy thiện cảm, khinh miệt, trong khi người con lại rất bình tĩnh.
Sau khi Cha ăn xong, cậu con không tỏ vẻ gì là ngượng ngùng, từ tốn đưa cha vào phòng vệ sinh, lau thức ăn vụn trên áo, chùi rửa vết ố, chải lại tóc cho cha, và chỉnh sửa mắt kính lại cho ông. Khi họ bước ra phòng ngoài, tất cả mọi người đều nín thở nhìn họ , không hiểu được lý do tại sao họ không hề bối rối khi đến nơi công cộng như thế.
Người con thanh toán hóa đơn và chuẩn bị đưa cha ra cửa.
Ngay lúc đó, một người đàn ông lớn tuổi đến chỗ người con và hỏi anh ta:
"Này cháu, cháu nghĩ rằng cháu có để quên cái gì không?"
Người con trả lời: "Dạ thưa chú cháu không quên gì đâu ạ."
Người lớn tuổi đáp lại, "Có đó cháu à! Cháu đã để lại một bài học cho tất cả
những người con trai và niềm hy vọng cho tất cả những người cha, cháu ơi"
 
TháiLan dịch ( Nguồn tài liệu: Quora)

Ba Hiểu


Ông Chương thức dậy thật sớm sau một đêm khó ngủ trằn trọc, dù ông đã nghe mấy bài phật pháp do thầy Pháp Hòa giảng để dỗ giấc ngủ. Bên ngoài cây cỏ còn ngái ngủ dưới lớp sương dày đặc, chưa thấy mặt trời lên. Ông rón rén đi pha cà phê thật nhẹ nhàng, cố gắng không gây tiếng động làm mất giấc ngủ cả nhà...Tách cà phê thơm phức nóng hổi gây cho ông cảm giác dễ chịu. Ông lặng yên như đang lật trang đời từ ngày qua định cư nước Mỹ …
Nhớ ngày miền Nam bị mất, ông đi tù 5 năm trở về, lúc ấy ông chỉ mới ngoài 30 tuổi, người yêu đã sang ngang, cùng lúc mất tất cả. Ông chán chường cuộc sống chẳng thiết gì nữa, nhưng mấy năm sau duyên nợ đến cho ông gặp được cô giáo dạy mầm non tên Dung, không chê ông nghèo tối ngày đi “dọc đường gió bụi”. Hai người nên duyên và hơn năm sau cháu Việt ra đời, đến cháu Nga, cháu Nguyệt, và con trai út là cháu Quân. Gia đình ông ở ké nhà mẹ vợ, ông làm đủ thứ nghề ai kêu gì chạy đó, sau có được chiếc xe đạp thồ đón khách.

Ánh mắt ông mơ màng nhớ hình ảnh sau những buổi đi thồ về nhà, các con ra ôm chặt lấy ông reo lên mừng rỡ, giờ cơm may mắn bữa nào có được dĩa cá, Việt con đầu lúc đó lên 7 tuổi cứ xoay dĩa cá về phía ông, chỉ muốn nhường cho ba ăn, ông tinh ý xoay dĩa cá lại về phía các con, rốt cùng chẳng ai dám gắp, cuối cùng ông gắp chia đều mọi người. Những đêm đông lạnh lẽo của xứ Huế, ế ẩm chẳng có khách, ông trở về người ướt dẹp, các con quây quần bóp vai đấm lưng cho ông, chưa kể nhiều lúc chúng cãi vã, dành nhau:
- Anh thương ba nhiều nhất.
- Em cũng nhiều nhất.
Ông thấy sung sướng cảm động ôm các con hỏi lại:
- vậy sau này ai nuôi ba
Chúng nhao nhao đưa tay la lớn
- Con nuôi ba
- Không, ba mạ ở với con
- Ba ở với em mà...
Còn gì hạnh phúc cho bằng lúc ấy, ông cao hứng hát nghêu ngao “dù nghèo mà vui, hỏi ai không hé môi cười...”

Ông được qua Mỹ định cư theo diện HO. Ông làm điện tử, bà giữ trẻ vài đứa gắng gồng trả tiền nhà, điện nước, cơm gạo lo các con ăn học. Bà chờ cuối tuần báo gởi tới cắt coupon mấy thực phẩm sale từ chợ Lucky, Safeway, Food for Less, Walmart v..v..Đi chợ VN bà cũng chỉ chú ý mặt hàng giảm giá mới chịu mua. Lớp tằn tiện dành dụm mua xe cho con, lớp bà con bên chồng bên vợ ở VN, lớp sửa sang nhà Từ Đường nơi quê Sịa, mồ mả dời đi dời lại, ông bà đều vén khéo êm xuôi.

Giai đoạn này tuy cực nhọc vất vả nhưng không khí gia đình thật ấm cúng. Bữa ăn nào cũng đều quây quần nóng cơm ngon cá cười đùa kể sinh hoạt trong ngày cho nhau nghe. Các con lớn dần, việc học bù đầu chạy ngược xuôi nhiều lớp cho kịp, đa số những bữa ăn chỉ hai ông bà lặng lẽ, cũng có lúc mình ông bởi bà cũng thất thường ham làm bánh trái “ông ăn trước đi, tôi chưa thấy đói”

Các con học xong từ từ lập gia đình. Dâu đầu là Phương ở chung được vài tháng thì mua nhà mời vợ chồng ông về sống chung, ông bà phải trả lại nhà thuê. Hai con gái đi học xa, lâu lâu về thăm, lần lượt ra trường có công ăn việc làm, kết bạn hùn chung tài chánh mua nhà trước mới làm đám cưới. Rể thứ nhì người Đại Hàn tên Lee, rể thứ ba người Mỹ tên Tom, con trai Út lêu lỏng ham chơi, sức học kém bỏ ngang làm thợ tiện, về VN lấy vợ quê miền Tây tên Hoa đem sang Mỹ làm nghề Nail, đi share phòng vì không được khá giả như các anh chị.

Ông được may mắn các con mua nhà tuy khác thành phố Sunnyvale, Milpitas, và Santa Rosa nhưng vẫn nằm chung Bắc Cali. Giai đoạn dâu đầu sinh cháu, vợ ông bận rộn vừa cơm nước vừa giữ cháu, đứa này đến trường thì đứa kia chào đời, rồi lại vỡ kế hoạch ra đời tiếp nhi đồng (không có trong chương trình). Ông Chương sắp đến tuổi nghỉ hưu thì bị laid off, ở nhà phụ vợ đưa đón cháu đi học. Ông cảm thấy hãnh diện với tuổi gần 70 nhưng vẫn giúp ích rất nhiều việc cho con, sửa lặt vặt trong nhà, trồng cây ngoài vườn. Có điều lối sống các con ông đã đổi khác không giống thời ông nữa, lúc ở nhà thuê vợ chồng ông có bàn thờ ông bà nội, ông bà ngoại, nhưng khi về nhà con thì Việt lên tiếng đề nghị:
- Ba mạ nên gởi hình trên Chùa, con nghĩ mình đem lên đó tốt cho hương linh hơn vì sớm tối được nghe kinh kệ.
Ông hơi sừng sờ:
- Để ở nhà gần gũi với con cháu chứ.
- Ba nghĩ nhà kiểu này lập bàn thờ nơi đâu, đặt phòng khách không... mỹ thuật và vợ con cũng bị dị ứng mùi khói hương, mong ba hiểu.
Nhìn con trai mặt mày hốc hác, phờ phạc theo công việc ông thấy thương và diệt ngay sự đòi hỏi, thông cảm nói theo con:
- Ừ gởi trên Chùa cũng tốt, ba hiểu …
Ông bà thương cháu thương con lấy đó làm niềm hạnh phúc, nhưng đôi khi cũng đè nén khép nép khi dâu cả đi về chẳng ừ hử với ai một tiếng, vợ ông e dè nói nhỏ bên tai ông:
- Mình có làm gì sai không? Bà để tay lên ngực
- Tui ngại quá ông ơi, thôi đi vô phòng lẹ.
Ông nhìn bà trừng mắt:
- Ơ hay tính bà hay xét nét vậy, công việc tụi nó gây áp lực, nó mệt thì vậy thôi chứ có gì đâu, bà... phải hiểu
Bà trề môi lắc đầu:
- Hiểu gì... lúc hai đứa cãi vã nói tiếng to tui cũng ái ngại, dâu chê món này món kia tui củng cố chiều, mỗi khi nó đi về môi nở nụ cười và hỏi tui một tiếng là tui thấy khỏe người vui dạ, chứ nó cứ im im là tui thấy ngộp thở lắm. Tiền bạc mình cũng chẳng tính, thương con thương cháu chỉ cần không khí thoải mái.
Ông bào chữa
- Thấy dâu con tạo dựng nhà cửa, vợ chồng nó sống hạnh phúc là phước nhà mình lắm rồi, biết đâu... cũng có khi nó thấy mặt bà không vui hay không nói, nó cũng... sợ thì sao, bà phải hiểu chứ.

Bà chỉ biết nguýt ông để chấm dứt câu chuyện cho xong, nhưng bà nghĩ cũng nực cười “thời buổi xưa làm dâu sao bây giờ tâm trạng làm mẹ chồng lại giống như vậy, có lẽ xưa về ở nhà cha mẹ phải lệ thuộc một phần, bây giờ bọn trẻ giỏi quá mọi thứ đều tự tạo nên, sự nghiệp vững vàng, phụ nữ chen chân ngoài xã hội đâu thua ai, có lẽ vậy mà tuổi trẻ hướng dẫn cha mẹ nhiều hơn, và cha mẹ thường nghe răm rắp...”

Dần dà hai cháu lớn lần lượt vào trường, bà nội chỉ còn chơi với cháu 2 tuổi. Hương được làm việc tại nhà nên ông bà cũng thảnh thơi đi Chùa, thăm bạn. Một hôm dâu dặn bà đừng nấu cơm chiều, nàng mua thịt heo quay bánh hỏi, bánh ướt chả lụa và mấy phần phở soạn ra cả nhà dùng tối. Dâu vui vẻ gắp thức ăn cho mạ chồng:

- Con biết ba mạ thương vợ chồng con, giúp đỡ bấy lâu nay, giờ cháu David, cháu Andrew đã đến trường, chỉ còn cháu Sarah cũng đã lớn, con làm việc tại nhà rất tiện lợi đưa đón và trông coi cháu, nếu mạ muốn giúp mấy em kia thì nên giúp kẻo tội, mỗi con ở một thời gian các cô khỏi phân bì và buồn lòng, chúng con không ép ba mẹ ở một chỗ đâu.

Bản tính bà dễ chịu hiền lành và cũng thấy nhớ con của Nga, Nguyệt nên nói ngay không suy nghĩ:
- Đúng rồi tới đỡ đần cho chúng nó.
Dâu cả nhìn ông vừa mời gắp thức ăn, vừa hỏi:
- Con nói vậy có đúng không ba?
Ông gật gật đầu:
- Ba hiểu.


Sau buổi ăn ông đứng dậy bước ra sân đi dạo hưởng gió mát, hít sâu thở nhẹ nhìn trời cao, mây bay lãng đãng, ông cũng muốn tâm hồn mình khoáng đạt những ý tưởng, quan niệm sống tung bay giữa hư không thoải mái chớ khúc mắc, suy nghĩ sâu xa gì cho mệt. Phone hỏi Nga, cháu mừng rỡ “welcome” ba mạ. Hai ông bà sửa soạn dọn hành lý đồ đạt chuẩn bị những ngày mới...
Sống chung rể Đại Hàn, ông bà rất sợ ngồi ăn chung vì bản tính ông vốn ít nói, lại không biết gợi chuyện gì, mà có nói thì cũng lắp bắp cà lăm, riêng bà lại càng muốn câm nữa, ngồi nhìn nhau cười gượng gạo không phải như Hồ Dzếnh “đo đếm thời gian bằng điếu thuốc lá cháy trên tay ..” mà đo đếm cái đồng hồ treo góc tường. Bà mê cháu ngoại gái Sophie lắm, tối ngày đùa giỡn không biết mệt. Con gái thương ba mạ mua Antenna setup tivi đài VN cho ông bà xem. Ông cũng thường đến Home Depot, Lower, Target lùng cây cảnh, phân đất về trồng thêm bông hoa, vì tuy nhà to nhưng vợ chồng nào có thì giờ trang trí mảnh vườn và sân trước, thì giờ còn lại ông nghe thời sự tin tức thế giới, hoặc cùng bà xem phim Việt Nam.

Một hôm không có chồng ở nhà, Nga nhắc nhở ba mạ
- Lúc nào chồng con về ba mạ nên tắt tivi và vào phòng nghỉ cho khỏe.
Nga cười cười nói tiếp:
- Lee nói “nhiều lúc đi làm về bước vào nhà mà có cảm tưởng không phải nhà của mình,” con chỉ nhắc vậy thôi chứ không có gì quan trọng đâu nghe.
Bà im lặng gượng đùa với cháu, ông nhìn con cười âu yếm
- Ba hiểu

Kể từ hôm đó, hai người hể thấy bóng con rể Đại Hàn là chuồn lẹ vào phòng hoặc ra đường dạo bộ. Đôi lúc hai ông bà thèm cá thát lát chiên sẵn, mua về định hâm microwave, Nga thấy liền hoảng hốt ngăn chận:
- Ba mạ đừng hâm ...ăn vậy đi, chồng con sắp về không quen mùi hôi này.
- Ờ..ờ ..ba hiểu, mẹ con quên…
Nga nhìn ông bà... ngập ngừng một hồi rồi nói luôn:
- Chồng con có dự tính gởi bé Sophie vào Daycare để bà ngoại đỡ mệt, ba mạ cứ ở đây dưỡng sức, lúc nào nhớ em Nguyệt thì sang nhà nó, ba mạ nên ở đồng đều cho vui lòng các con.
Bà Chương cũng đang có ý định đổi không khí mới nên vui vẻ nói:
- Đúng rồi như vậy mới công bằng.

Khi bé Sophie đưa đi gởi rồi, ông bà thấy trống trải, ra vào chẳng biết làm gì, chẳng lẽ ngồi dán mắt vào tivi hoài, con gái lại dành bếp nấu ăn hợp khẩu vị chồng, toàn món cay và mùi hơi khó ăn đối với ông bà, lại là dân gốc Huế thèm mắm ruốc, mắm cà mới kẹt.
Bàn tính nhiều ngày ông bà gọi phone con gái nhì là Nguyệt chờ sự chấp thuận. Nguyệt vui vẻ chào đón.
Nguyệt sinh cháu Sunshine hơn 1 tuổi, rể Tom rất kỹ càng trong vấn đề chăm con, chỉ muốn gởi Daycare có luật lệ hợp pháp từ khi cháu lọt lòng ra tháng, nên ông bà rảnh rỗi đi bộ quanh quẩn. Tom không hạp thức ăn VN, con gái muốn giữ eo ăn toàn rau và trái cây, nàng sắm cái lò để ngoài vườn và dặn:

- Đi bộ 2 đoạn đường có chợ 99 bán thực phẩm rất tươi, và chợ Safeway cũng gần đó, ba mẹ muốn ăn gì thì con mua về, nhưng phải ra góc vườn nấu, chứ ba mạ thấy rồi đó, bếp nhà con luôn đậy nắp, vả lại chồng con không quen mùi thức ăn Việt Nam.
Cũng lại cảnh cũ màn hai, hâm vài thứ dù chỉ là mùi nhẹ nhưng rể Mỹ vẫn che mũi tránh đi. Gặp nhau như người lạ nên ông bà cũng thích... tránh mặt khi có rể Mỹ. Mỗi tối bà thương cháu muốn ẵm thì con gái chận lại “mạ đã rửa tay chưa? “, bà đi rửa tay nhưng rồi cũng mất tự tin nơi mình “con vàng con ngọc sợ lắm” nên ẵm vài phút rồi trả lại, chỉ dám cười giỡn khi mẹ cháu ẵm. Có lần bà đi chợ mua được chai mắm nêm pha sẵn hiệu Ánh Hồng (bò bảy món), về luộc bún với tôm, thịt, rau. Ông bà bày các thứ trên cái bàn đặt sau vườn ăn đã thèm, con gái cử kiêng đâu chẳng thấy cũng chạy ra ăn chung, ông nghĩ buồn cười ”cũng là giống nòi dân Việt Nam mà ...”
Đến lượt con trai Út gọi phone mượn tiền ông down thêm để mua nhà. Nghĩ thương vợ chồng Út Quân lâu nay đi share phòng, giờ biết dành dụm tính chuyện “an cư lạc nghiệp”, ông rất vui mừng và chẳng tiếc chi. Với con nào ông cũng gởi khéo tiền lúc con chuẩn bị mua nhà, đề phòng khi mất khỏi chia gia tài hoặc các con chi ra việc hậu sự cho ông bà, nay đến phiên Quân cũng vậy. Nghe tin Quân mua nhà Nguyệt cũng vui lắm, hứng khởi nói thực tình luôn

- Chờ Út dọn nhà mới ba mạ về đó chắc thoải mái hơn nơi đây, vì dâu VN qua sau này nấu ăn giỏi và thích hợp khẩu vị ba má, con nghĩ cũng thấy yên lòng.
Bà cũng hớn hở theo:
- Đúng rồi, nó tội nhất, nghèo nhất lâu nay không được ở gần nó, mẹ sẽ về ...nhớ nó quá.
Ông chẳng tiếp lời, chỉ” ừ” nhẹ cho xong chuyện, nhưng nhất định là như vậy rồi.
Một sáng mùa xuân trời đẹp, ông bà lại lên đường đến nhà Út. Vợ chồng Quân vui vẻ lắm:
- Ba mẹ ở đây với con đừng chạy đâu nữa, cu Sơn có ông bà nội về là tụi con yên tâm đi cày, không phải gởi nhà người ta sáng trời lạnh lẽo vác đi, chiều tối gió máy đón về tội nghiệp cháu.
Căn nhà nhỏ thấp vùng Santa Clara với 3 phòng ngủ, một phòng tắm rưỡi, tum húm chật hẹp (tiền nào của đó). Ông nghĩ thương con “giàu út ăn, khó út chịu” nên muốn đóng góp phụ tiền nhà hàng tháng. Ông ra tay phụ sửa sang nhiều chỗ hư hỏng, phụ sơn phết tân trang lại. Bà cảm thấy khoan khoái dễ chịu vô cùng, hình như nhà sang không làm bà thoải mái bằng nhà cũ. Bà giữ cháu, cháu ngủ tha hồ ra bếp nấu những món nhịn thèm lâu nay. Dâu làm Nail tháng 26 ngày, ngày 12 tiếng giao mặc mọi việc cho bà, tối về rửa chén nói vài câu với mẹ chồng rồi xin phép vào phòng vì thèm ngủ. Ông tha hồ cày đất trồng rau răm, rau thơm, sả, hành, cải, làm giàn trồng bí, cà chua... Mỗi chiều ông tưới cây ngắm nghía công trình gầy dựng lên ngôi vườn mang hình ảnh quê hương đỡ nhớ nhà biết bao, bà tha hồ hái các thứ rau làm bánh xèo, gỏi cuốn tôm thịt, chưa kể bà được ở gần Chùa mỗi sáng chủ nhật vợ chồng lái xe tới sinh hoạt cùng tứ chúng.

Ngày tháng êm đềm trôi qua hơn 1 năm thì cha mẹ của dâu Út qua theo diện bảo lãnh. Tội nghiệp cháu Sơn lên 3 tuổi đang có phòng riêng nay chung phòng cùng ba mẹ, nhường anh chị Sui gia. Thời gian đầu ông Chương lấy xe chở anh Sui đi đây đó cho biết đó đây. Bà rủ chị Sui đi Chùa thân mật. Hai bà thay phiên nhau đùa chơi với cu Sơn, lúc vào bếp cùng phụ nhau. Nhưng rồi hai chữ “chung đụng” thường đi chung với nhau, có chung là có đụng, không đụng ngoài mặt nhưng đụng trong lòng. Bà thường hay nấu cơm dư một ít phòng ngoài giờ ai đói có sẵn ăn, chị Sui nhẹ nhàng cho ý kiến.
_ Chị ơi cơm ăn chừng nào nấu chừng đó mới ngon, ăn cơm nguội hay cơm cũ không ngon.
Ôi chao chị Sui ở tầng lớp nào mà sang quá vậy, không chịu dùng cơm cũ, ngay khi ông Chương chở bà đi chợ về, thấy thức ăn soạn một nhà bà đang sắp xếp vào ngăn đá, chị Sui đến gần
- Chị ơi! ăn ngày nào đi chợ ngày đó thức ăn mới tươi ngon, không nên bỏ đông đá.


Bà Chương nghẹn lời chẳng biết trả lời sao nữa, kể ra thì sợ hiểu lầm mất lòng nhau. Hèn gì nhiều người nói VN bây giờ chạnh chọe lắm, họ rảnh rổi đi chợ mỗi ngày như kiểu xưa, họ đâu tưởng tượng cảnh tất bật bên này cuối tuần đi chợ, giới trẻ đứng nấu một ngày cho cả tuần các món mặn, trong tuần về chỉ nấu nồi rau, thậm chí có người thuê đến nấu 7 món để trong 7 hộp cất ngăn đá dùng cho cả tuần. Bà nhớ một lần ăn đám giỗ nhà người quen, em chủ nhà từ Việt Nam sang du lịch kể oang oang rằng có thuê người giúp việc, mỗi bữa ăn họ đứng hầu chờ đơm cơm, rót nước, đưa tăm. Một cô nào đáp lại “chị làm nghề chi mà giàu có sung sướng vậy? Bên này tụi em nấu một lần ăn cả tuần, chỉ có thức ăn bị hư mới đổ đi thôi”, mấy cô khác đứng gần đó cũng hưởng ứng “yeah, yeah, yeah...” làm bà không nhịn cười được bên kia nói càng cao sang thì bên này lại nói càng cơ cực dù mấy cô mấy chú toàn là kỹ sư.
Trở lại chuyện chị Sui thiệt là khó xử ...vì nhiều món chị Sui ăn không quen, chị Sui dành vào bếp nấu, ông bà cũng khó dùng vì thức ăn ngọt quá, chẳng lý lại đi nấu riêng. Dần dần cố gắng né tránh nhau, ngoài mặt luôn cười mà lòng thì héo hắt, nên âm thầm nhịn nhục chui vào phòng, bà thố lộ những điều khổ tâm cùng ông, ông đã cảm nhận trước nên bà vừa kể xong là ông nói câu cố hữu trường kỳ “tui biết…” Riêng ông thầm suy nghĩ hối tiếc “tại sao hồi trước mình không gắng mua căn nhà nhỉ, mà có đủ đâu, chắt chiu cỡ mấy chỉ vừa đủ tiền thuê nhà một đầu lương ba đồng ba cắc của ông, bà chỉ phụ tiền chợ đắp đổi qua ngày cho các con yên lòng dồn tâm trí học hành. Ông nhớ vài cụ già sao mà có uy quá, yêu cầu con cái đóng góp tiền bạc, cụ gom góp cả phần mình, rồi mượn ít. nợ mua căn nhà các con sống chung, góp tiền trả hàng tháng, khi các con muốn ra khỏi nhà cũng phải đóng góp y như cũ, cuối cùng thì nhà của cụ cho các con cuối tuần quay về vui chơi sum họp. Còn nhiều người bạn ông đều có nhà riêng, con cái góp tiền nhà chung, nên cha mẹ có nhà ở cố định...Tuần trước đến nhà bạn, thấy có người dọn đi từ studio bạn xây để cho thuê, ông đã có ý định ra ở riêng …
Tiếng dép của bà lẹt xẹt bước ra cắt đứt sự tĩnh lặng, cắt đứt trang sách đời ông đang thả hồn...

- Ông ăn sáng chưa? Tui nấu oatmeal ăn chung hí?
- Chưa, chỉ mới uống cà phê thôi… ừ bà nấu đi, ăn xong mình ra đường đi bộ tui kể bà nghe chuyện này

Bà dọn 2 tô oatmeal dùng với chà bông làm bằng cá salmon, xong hai người vội vàng thay áo quần ra đường, ông kể nhà bạn dư studio phía sau vườn có lối đi riêng vừa trống, ông tình cờ đến chơi, bạn biết tình cảnh ông ở chung với Sui gia, nên ngỏ ý mời ông đến thuê. Ông bà bàn bạc chuyện này nên mời các con họp để hỏi ý kiến, ông bà phân vân suy nghĩ nhiều thứ, cuối cùng đồng nhất cho các con hay, riêng bà nghe studio có lối riêng là thích lắm, lòng cũng nôn nao không kém.

Cuối tuần họp tại nhà con trai trưởng, vợ chồng Út, Nga, Nguyệt có mặt đầy đủ chỉ trừ 2 ông rể. Ông kể tình trạng nhà Quân chật chội, nay có thêm Sui Gia ...
Trai trưởng lên tiếng trước
- Nhà con nay các cháu đã lớn, mỗi đứa một phòng...con không biết tính sao...À! nhà Nga và Nguyệt chỉ một con, còn dư phòng mà.
- Không được, dư hai phòng nhưng Lee dùng làm office, còn phòng kia để đồ chật ních, Nga nhăn mặt than.
Nguyệt cũng đua theo:
- Nhà em cũng giống chị Nga, workroom 1 và Tom để dành 1 cho mẹ thỉnh thoảng về thăm cháu, em ngại nói lắm
Dâu út lườm nhẹ 2 chị chồng
- Ba mạ cứ ở nhà con đi, nếu cần có thể nấu ăn riêng cho thoải mái, phần vợ chồng con sẽ cố gắng lo cơm nước không để mạ mệt nữa.
Dâu đầu nãy giờ ngồi im, giờ chịu lên tiếng

Con cái phải có trách nhiệm chung, nếu không có chỗ thì thuê nhà cho ba mạ ở, hiếu đồng chia đều, phụ chung tiền hưu của ba mẹ, để ba mẹ có chỗ yên thân, mọi người có đồng ý không?
Ông bà ngồi im thờ thẩn, ông cười thầm với suy nghĩ thoáng qua “cha chung không ai khóc, ông cũng chẳng muốn con cái phải góp tiền thuê nhà, lương hưu 2 người cũng được gần $2 ngàn, thuê nhà $1,200, điện nước phone, bảo hiểm xe cộng lại cũng cỡ $1,500 cộng thêm tiền xăng, xe hư và tiền ăn có lẽ cũng đủ nếu đừng xã giao bên ngoài và chia sẻ làng mạc. Ông nhớ những bài pháp hằng nghe từng đêm, nhớ quá khứ, nhớ vai trò người cha, nhớ câu người đời ca tụng “công cha như núi thái sơn”, ông thấy mình chẳng xứng đáng như vậy, nhưng ông hiểu rõ nước mắt luôn chảy xuống, mà ông bà có khổ gì đâu, chỉ là cuộc sống thời này đổi khác, con cái muốn có cuộc sống riêng tư để giữ gìn hạnh phúc gia đình, như vậy cũng là điều tốt điều phải…
Ông đang suy nghĩ mông lung thì tiếng các con đua nhau phân trần công việc căng thẳng, nhà cần yên tĩnh cho chồng làm việc. Ông vội lên tiếng kẻo sợ các con buồn:
- Ba hiểu, ba hiểu… mà

Ông cho biết nhà bạn có studio cho thuê, ông đã dự tính đến đó ở. Các con thở phào chịu đóng góp mỗi người $300, ông cho biết tiền hưu cũng đủ không cần đến, nhưng các con khẳng định không thể đủ, ba phải nhận. Ông thấy tội nghiệp Út trai nhất quyết không nhận tiền, và điều này ông sẽ dấu chỉ có hai cha con biết riêng thôi.
Cuộc sống mới lại tiếp tục sang trang, hơn một năm nhờ bạn bè chỉ mách có chương trình housing chính phủ mở vùng Oakland, ông chịu khó trực phone 2 ngày và niềm vui đã đến phiên ông được nhận đơn. Nếu suông sẻ ông phải chịu khó lên vùng Oakland ở hơn một năm sau đó mới được quyền chọn nơi đâu theo ý muốn.
Cuối xuân trời tươi sáng quang đãng rực rỡ nắng hồng chuẩn bị vào hạ. Vợ chồng ông hồi hộp nôn nao dọn dẹp gói gọn đồ đạt, mua thêm các vật dụng vào nhà mới. Món quà lớn chính phủ Mỹ tặng, còn niềm vui nào bằng tuổi già được bao nhiêu ân huệ tiền bạc, nhà cửa, y tế. Ông còn nghe bạn bè kể được tham gia hội già, được nhiều quyền lợi từ chính phủ tài trợ như phát thực phẩm, nhận lãnh thức ăn đã nấu chín bún riêu, phở, bún bò v..v Nghĩ đến ông muốn kêu lên sung sướng “trời ơi thiên đàng tuổi già ", ông nhớ những hình ảnh người già bên Việt Nam còng lưng đi bán vé số, ôm thúng khoai, ôm rổ cóc kiếm gạo sinh sống thật xót xa.

Đối với các con ông thường nói “ba hiểu”, vì ông biết cảm thông công việc, biết tuổi trẻ ảnh hưởng lối sống xứ người buông dần những phong tục tập quán quê hương, biết các con dùng chất xám trong đầu làm việc căng thẳng theo chức năng. Mạch nước từ dòng sông vẫn chảy, chỉ là mỗi lúc mỗi chia nhánh theo nhiều hướng đời xa dần... Ông nghĩ đến niềm vui sắp dọn nhà tuần sau, nghĩ đến nước Mỹ, bất chợt ông thốt lên hai tiếng quen thuộc đã từng nói lâu nay “ba hiểu”.

Minh Thúy Thành Nội

Bố Tôi Hào Hoa

Tôi từ Texas đến Cali thăm bố, bước vào nhà thấy bố già tuổi 80 “tươi trẻ” trong bộ đồ thể thao, áo thun và quần Basketball short hiệu NIKE tôi không thể không khen:
- Bố diện “hàng hiệu” phong độ nha.
Trêu chọc bố cho vui chứ tôi nghĩ thầm bộ đồ kiểu này chắc là của mấy cháu mặc chán “phế thải” cho ông xài giùm khỏi phí. Nhưng thật bất ngờ:
- Tiệm KOHL’S, đang hạ giá $24.99 một chiếc “quần đùi”, quần hiệu gì bố không cần biết, chỉ là bố cần “quần đùi” nên mua về mấy chiếc, còn áo thun thì nhà có sẵn hàng tá, con cháu biếu tặng mặc chưa kịp cũ cái nào.
Bố sang thế, mua quần short Nike về làm “quần đùi” mặc trong nhà.

Bố tôi còn khỏe mạnh và sống độc lập không muốn làm phiền con cháu. Bác tôi cũng thế. Thế là hai anh em cùng đang hưởng trợ cấp nhà nước, ở chung một căn nhà duplex 2 phòng thuê diện housing, nhà nước tài trợ bao nhiêu còn bao nhiêu thì hai anh em chia sẻ.

Hai anh em ruột, hai ông già độc thân vui tính ngày ngày đánh cờ tướng rất là tương đắc vì cả hai cùng cao cờ. Con cháu của bố và của bác ở gần quanh đấy thường ghé chơi hay mang quà vặt bánh trái tới. Nơi đây như là một club của đại gia đình, là điểm hẹn cho con cháu tụ họp vui chơi với hai ông già…chịu chơi , các cousin của tôi còn bày trò đánh bài ăn thua mỗi ván 1 đồng mà cha con, chú cháu mê mải đỏ đen chơi tới khuya vào những ngày cuối tuần, khỏi cần cất công đến casino. Có hôm bố tôi hên ăn nhiều tiền, một đứa cháu hỏi mượn tiền ông chú để gỡ lại, bố cho mượn, càng đánh nó càng thua. Bố tôi…xóa nợ cho nó luôn, khỏi cần trả.

Hôm nay bố nấu nồi cháo gà đãi con gái, lần nào tôi đến Cali bố cũng chiêu đãi tôi tận tình, cứ làm như tôi vẫn là đứa trẻ con ngày xưa của bố, khi mẹ mất bố đảm đang bếp núc nấu nướng cho các con mồ côi của bố được ăn ngon, được ấm lòng .

Tô cháo gà và đĩa thịt gà miếng to miếng nhỏ chặt không đều đã bày ra bàn trông vẫn ngon lành, da gà vàng béo lại có rắc mấy sợi lá chanh thái nhỏ. Tôi thích quá, bố khoe:
- Cửa hàng gà tươi sống và gà làm sẵn ở ngay bên kia đường, còn lá chanh hái sau vườn nhà, mọi thứ đều tươi ngon..
Trên bàn có nhiều đồ ăn vặt của người già, bánh đậu xanh, khoai lang luộc, hũ đậu phộng rang và hũ dưa chua bố mới muối hôm qua. Thấy bịch cam to trên bàn tôi tò mò lấy tờ receipt ngay bên cạnh bịch cam ra xem và kêu lên:
- Bịch cam 10 pound mà mười hai đồng. Quận Cam mà bán cam đắt thế?
Bố cười cười:
- Cam bố mua lúc nãy, chắc họ scan lộn món gì đó. Khi ấy đông người chờ tính tiền phía sau, bố không kịp suy nghĩ cứ móc tiền trả cho xong để khỏi phiền người khác. Ra ngoài cửa bố mới nhớ ra bảng giá bịch cam chỉ $5.99
- Vậy là họ scan nhanh quá thành double rồi. Bố chỉ việc quay vào khiếu nại là xong chứ gì.
Bố tôi tỉnh bơ:
- Chợ búa đông, cô tính tiền bận rộn, bố thì cần về nhà ngay cho kịp nấu nướng sợ con đến đói bụng, mấy đồng bạc chẳng là bao mà mất thì giờ cả đôi bên. Bố về luôn.
Tôi cằn nhằn:
- Bố vừa hoang phí vừa cả nể. Lúc nào cũng chịu thiệt thòi.

Không lạ gì tính bố, tôi chỉ biết tiếc rẻ “mấy đồng bạc” giùm bố, một ông già ăn trợ cấp “tiền già” nhưng luôn tiêu xài …sang và rộng rãi với mọi người. Có lần bố đưa tôi ra Phước Lộc Thọ ăn hàng, ông đi qua bà đi lại thì gặp một người quen bố mời vào ăn cùng, ông kia cũng như bố lãnh tiền già, chẳng biết ai “giàu” hơn ai, nhưng bố cương quyết dành phần trả tiền thiếu điều muốn…cãi nhau với người ta.

Bố kể mỗi ngày bố ra chợ Việt Nam mua tờ báo và bao giờ cũng cho ông homeless người Việt ngồi ngay bên cửa chợ vài đồng đủ mua ổ bánh mì thịt, hôm nào bố không đến là cảm tưởng như ông homeless đang chờ mong, hôm sau bố cho ông ấy bù tiền….hôm qua. Cứ làm như trả nợ hợp đồng mà thực tế chắc gì ông homeless ấy chờ mong và nhớ đến bố. Tuy nhiên cũng nhiều lần bố …đành lỗi hẹn vì cạn túi, “lương” tiền già chưa lãnh nên bố đành ngoảnh mặt làm ngơ ông homeless.
Những chuyện hào phóng lặt vặt này tôi nghe đã nhiều, bố “cơ hàn” mà còn tử tế thế, nếu bố tôi mà là tỷ phú giàu có chắc cũng “mở kho bạc” donate cho xã hội không thua gì ngài Bill Gates.

Đàn ông hào phóng thường được phụ nữ yêu thích, thành ra bố tôi vừa hào phóng vừa hào hoa, tôi nghe mẹ kể ngày xưa ở ngoài Bắc bố đã…có bồ. Khi ấy mẹ còn ở nhà quê, bố theo ông nội đi buôn bán ngược xuôi thường xa nhà. Ấy là mẹ nghe người ta đồn thế chứ chưa bao giờ bắt quả tang hay có bằng chứng và chuyện bố có bồ vẫn chỉ là chuyện cổ tích.

Năm 1975 mẹ chúng tôi mất, bố mới 48 tuổi mà chẳng hề có bà bồ nào, tất cả tình thương bố chỉ dành cho các con và niềm đam mê chơi cờ tướng. Bố là “danh thủ” cờ tướng của vùng Hạnh Thông Tây, ai muốn chơi cờ với bố đều phải “test” qua một vài ván đánh thử xem trình độ cao thấp của nhau rồi mới dám đánh thật. Bố thích đấu với những tay cờ ngang ngửa, ai kém tài thì bố chấp trước một hai nước cờ thế mà các tay em ấy vẫn không dễ dàng thắng được.

Sang Mỹ, bố vẫn mê đánh cờ và đường tình cũng chẳng yêu ai. Có một bác gái tên Huệ gặp bố thường xuyên ở hội người già, bác cảm mến bố, thỉnh thoảng có món gì ngon hay trái cây vườn nhà tươi ngon bác hái mang đến hội người già tặng bố, nếu không gặp bố thì bác Huệ quyết chí lội bộ khoảng hơn 2 mile từ hội người già đến tận nhà bố để trao món quà cho bằng được. Bố mời bác Huệ ở lại chuyện trò cho tới khi gọi được thằng cháu đến nhờ nó chở bác Huệ về nhà, kẻo tội nghiệp bác lại đi bộ những mấy mile đường dài nữa.

Chẳng biết đó là tình tri kỷ hay tình già cho tới một ngày con gái bác Huệ dọn nhà đi nơi khác xa hơn, bác không thể hàng ngày đi bộ tới hội người già được nữa và mối tình già đã vội vàng chết non chết yểu.
……………………

Buổi chiều tôi vào phòng bố, sắp xếp lại quần áo trong closet và trong valy cùng những giấy tờ gọn gàng cho bố. Khi tôi mở một túi giấy được gói ghém cẩn thận thì thấy một tấm hình cũ rơi ra, tấm hình rất cũ nhưng vẫn còn nguyên vẹn, chẳng ai xa lạ là hình bố mẹ tôi bên nhau, một đứa con mẹ bế trên tay và một đứa con gái đứng cạnh bố chính là tôi. Hình ảnh gia đình hạnh phúc đẹp đẽ. Thật bất ngờ mặt sau tấm hình là nét chữ rắn rỏi của bố ghi Hà Nội ngày tháng năm và những lời tha thiết rằng: “ Tặng em tấm hình anh đứng cạnh vợ con anh để em nhìn thấy anh làm kỷ niệm. Hẹn em kiếp sau”

Tôi thắc mắc và ngạc nhiên bố định gởi tặng ai tấm hình này và tại sao không gởi mà còn giữ lại cho đến bây giờ?
Tôi cầm tấm hình chạy ra phòng ngoài chìa tấm hình ra và hỏi…tội bố:
- Có phải ngày xưa bố định tăng cô người yêu tấm hình này không? Thì ra bố có bồ là thật mà mẹ vẫn không có chứng cớ gì…
Bác tôi đang ngồi cạnh đấy, lên tiếng:
- Bố cháu hồi trẻ đẹp trai, giỏi ăn nói, theo ông nội đi buôn bán khắp đó đây, lên mạn ngược mấy cô Mường cô Mán thích, về miền xuôi mấy cô thị thành cũng ưa..
Bố tôi không hề phủ nhận, giọng bố bồi hồi cảm xúc:
- Đúng là ngày ấy chẳng biết bố có duyên gì mà lắm cô yêu. Một cô Hà Nội yêu bố say đắm nhất, là cô Thi, bố cũng cảm thấy rung động vì cô Thi. Nhưng nghĩ lại còn vợ con nơi chốn quê nhà. Ngày bố tạm biệt Hà Nội đã định gởi tấm hình này cho cô Thi, để cô biết sự thật bố đã có gia đình vợ con và lời hứa hẹn kiếp sau để dứt tình. Thà cả hai cùng đau khổ một lần còn hơn là lao đầu vào mối tình tuyệt vọng và làm khổ lây người khác.
Tôi cũng bồi hồi không thua gì bố:
- Nhưng bố đã không gởi tấm hình này cho cô Thi, Vì sao ?
- Con ạ, bố ác quá, nhẫn tâm quá nếu cô Thi nhận tấm hình này và thấy người mình yêu hạnh phúc bên vợ con, cô Thi càng tủi thân, càng đau buồn.

Bố ngừng một chút cho vơi bớt cảm xúc và kể tiếp:
- Tấm hình đã ghi lời …nhưng bố không nỡ gởi và không bao giờ gởi, bố giữ lại để nhớ mãi cái ngày bố đã quyết định từ bỏ tình yêu sai trái của mình về với gia đình vợ con. Bố im lặng và không hề liên lạc với cô Thi cho tới ngày bố di cư vào Nam năm 1954. Ngày ấy….ngày ấy…. khi bước chân xuống tàu bố đã bùi ngùi để lại chút tình nơi kinh thành Hà Nội.
Tôi bâng khuâng:
- Rồi cô Thi có di cư vào Nam không …?
- Chắc là không. Bố vẫn mong cô Thi cũng sang được vùng đất tự do. Nhưng khi mới vào Nam bố tìm hiểu qua người quen tại các trại tạm cư, không có bất cứ tin tức gì của cô Thi cũng như của gia đình cô.

Tôi thở dài thấy thương bố và thương cô bồ ngày xưa của bố quá. Nếu đời như là thơ, nếu đời như là mơ thì sau năm 1975 cô Thi từ Bắc vào Nam và… gặp lại người tình đã góa vợ, nối lại duyên xưa. Hay muộn màng hơn nữa nhưng vẫn còn kịp, bây giờ bà Thi đã sang Mỹ và ngày mai ngày mốt đây… tái ngộ với bố tôi tại hè phố Bolsa hay trong khu Phước Lộc Thọ cho bố tôi được trả nợ tình xưa thì vui biết mấy cần gì phải đợi đến kiếp sau.

Cuối cùng người đàn ông hào hoa này vẫn là người chồng tốt của mẹ tôi và là người cha dễ thương của chúng tôi.

Nguyễn Thị Thanh Dương.
( Jan, 04- 2023)

 

Thơ Đáp Lời Con Gái Nhân Ngày Father's Day

 

Tình thương con như biển hồ lai láng
Chằng gàu nào tát cạn nỗi con ơi!
Câu của cha dạy dỗ chớ sai lời
Và mong mỏi cuộc đời con diễn phúc

Hằng đêm đến cầu mong con trọn giấc
Hãy ngủ say ngây ngất thỏa lòng cha
Sống hồn nhiên như bé lúc bên nhà
Đứa con gái có tâm hồn hiếu thảo

Nhớ khi trước gia đình ta tần tảo
“ Cải tạo” về cuộc sống quá khổ đau
Từng bửa cơm chan nước mắt nghẹn ngào
Con nghĩ học phụ gia đình để sống

Thơ con viết làm cha thêm cảm động
Ngày lễ cha được nhận diễn tình con
Rồi cầu xin giữ vẹn tấm lòng son
Hạnh phúc đến cho đời con mãi mãi

Ba của con
songquang
20230618
(ngày lễ cha 2023)

"Nói Với Con Gái" - Father's Day


1.

Con gái,

Nhớ ngày nào trạc tuổi con, cha đã bước đường xa xứ, đã chợt ngập ngừng học ngôn ngữ thứ hai; đã gác bỏ mọi ước mơ một thời tuổi trẻ, làm đủ mọi nghề để dành cuộc sống cho con.

Con nhớ, con người không phải là loài nhai lại. Nếu cha có nhai hoài những quá khứ tủi buồn, cũng chỉ rút máu xương mình cho da thịt con tươi thắm ngày sau!

Cha nâng niu bàn tay con thơ dại, như trân trọng những gì có được hôm nay; và càng quý trọng hơn những gì mình đã mất trên mỗi bước đường để lai.

Con lớn lên, một đời không hề biết mặc cả. Nhưng con gái ơi, mỗi nụ cười con là cha phải nghiền nát trái tim mình. Nơi con sinh ra, lớn lên và gọi quê hương với cha vẫn là xứ lạ, bởi một nơi xa, cha còn gửi mãi một trái tim.

2.

Con gái,

Phải xin lỗi con, cha đã không tạo cho con một dáng hình “nhan sắc chim sa”. Mà lo gì phải không, thời đại con dễ dàng “mua nhan sắc” bằng tiền – nhưng làm sao con mua được vẻ đẹp tâm hồn, điều duy nhất cha cho.

Con ơi, đừng bao giờ như loài chim biết nói, cứ lập lại những điều cha dạy hôm qua. Hãy nói bằng tiếng nói của chính con, bằng đôi mắt và trái tim con trải nghiệm, bằng cuộc sống hôm nay và ước mơ ngày mai con có được.

Đời sống đâu phải cứ theo mùa như lá, mỗi đầu mùa là sẽ trổ những chồi non. Con phải tự mình tìm kiếm những mầm non, để gieo hạt cho mùa sau những trái.

Với cha, tình yêu là tất cả. Đừng sợ thiệt thòi và tận hưởng thú đau thương! Hãy yêu bằng tất cả trái tim, tất cả đam mê, tất cả những gì con có, để mai này con sẽ không nuối tiếc một đời trôi.

Nếu con thật sự yêu cha, hãy yêu người bên cạnh. Như cha một đời cứ yêu mãi người dưng. Tất cả mai này hạnh phúc đời con, chính là tình yêu lớn nhất từ con cha có.

Cuộc sống tuyệt vời là điều không biết trước, không phải những điều cứ lập lại những hôm qua. Biết trước ngày mai là điều tồi tệ nhất, nên con gái cha, hãy luôn mở lòng đón nhận mọi rủi ro, vui buồn sẽ đến của ngày mai.

Mỗi sáng soi gương, chuẩn bị một ngày mới, con đừng tưởng đã nhìn thấy mình thật sự trong gương. Đó chỉ là bóng hình, chỉ là ảo giác. Muốn thấy thật chính mình, hãy nhìn vào ánh mắt người khác, mỗi ngày con đối diện với tha nhân.

Tuổi già không phải là số đếm của thời gian – 60, 70, 80 – mà là sự cằn cỗi trái tim con, ngay ở tuổi thanh xuân. Hãy để trái tim luôn mở rộng, yêu người, yêu đời như thể không có tuổi già, dù đời người rồi sẽ phôi pha.

3.

Con gái,

Không được chọn nơi ra đời, con hãy dũng cảm tự chọn cuộc đời mình sẽ sống. Thời đại mạng “toàn cầu hóa”, cho nhân loại gần lại nhau bởi cái nhích của một ngón tay. Nhưng sự thật và ước mơ vẫn còn vời vợi cách xa, giữa những bờ lục địa. Nên con gái, hãy tìm sự thật bằng chính bước chân đi và đôi mắt của mình, ở những góc chân trời con muốn đặt niềm tin.

Đừng bao giờ ngồi nguyền rũa trong bóng tối, khi trên tay con luôn đang cầm sẵn hộp que diêm. Con gái, hãy thắp lên đốm lửa dù chung quanh là màn đêm và bão tố phủ vây.

Nhân loại không cần thêm những trái tim thù hận. Con yêu, hãy sống với vòng tay độ lượng và cả trái tim nhân ái, vị tha!

Con sẽ hỏi cha, món quà gì cho “Ngày Lễ Của Cha”? Cha trả lời ngay, không ngần ngại:
- Quà cho cha, con gái, hãy ghi trong lòng con hai chữ “Việt Nam”, nơi một đời cha gửi trọn trái tim!

Durham, North Carolina
Nguyễn Vĩnh Long

 

Nhớ Cha Hiền

 

Đỉnh Thái mây ngàn hạc nội bay
Suối dừng tuôn mấy chục thu nay!
Cha vì đất nước không ngơi việc
Mẹ bởi gia đình chẳng dứt tay
Dạy trẻ thành nhơn lòng đã đắng
Mừng con toại chí mắt từng cay
Tiễn đưa từ phụ sang bờ giác
Đạo hiếu chưa tròn xót dạ thay!


ThanhSong ntkp Họa
CA.June/16/2023