Thứ Hai, 14 tháng 2, 2022

Món Quà Ngày Valentine


Buổi chiều chị Bông đi chợ Kroger tìm mãi mới có chỗ đâu xe. Hôm nay sao chợ đông thế.
Chị Bông thắc mắc và chỉ trong vài phút chị Bông đã hiểu ra. Hôm nay là ngày 14 tháng hai. Ngày Lễ Tình yêu. Chị đã biết trước ngày này cả tuần lễ, các cửa hàng, chợ búa đã rầm rộ quảng cáo hàng hóa của họ cho ngày Lễ Tình Yêu thế mà chị quên phéng đi.

Chị Bông bước vào chợ, người ta đi chợ đông vui như chợ tết ở Việt Nam. Quẹo phải đi vào trong là rừng bong bóng hình trái tim đủ màu xanh đỏ tím vàng đang lơ lửng với những sợi dây cùng màu sắc tươi vui lòng thòng vừa tầm tay với.

Thấy cảnh người nhộn nhịp chị Bông cũng hào hứng đến chỗ bong bóng, rừng bóng che khuất phần nào ánh sáng từ những ngọn đèn trên cao tạo thành một vùng sáng tối ấm cúng nên thơ. Chị đứng dưới những hình quả tim mà lắng nghe tim mình đập rộn ràng. Chị bỗng mơ màng tưởng như mình đang trẻ lại.
Nhiều người đang níu sợi dây xuống để chọn những quả bóng đẹp.
Sang đến cửa hàng bán hoa tươi càng đông người hơn, chợ Kroger quanh năm bán nhiều loại hoa tươi giá cả phải chăng. Hoa chưng trong nhà, mừng sinh nhật, chúc đầy tháng, đầy năm hay để làm quen, tỏ tình…ôi có cả trăm lý do để người ta mua hoa.

Chị Bông chen chân vô tình đứng cạnh một bà handicap đang ngồi trong chiếc xe dành cho người tàn tật để shopping. Bà đang vươn người ra khỏi xe để cố lựa cho mình một bó hoa vừa ý. Dù chân yếu tay run bà ta cũng có một tình yêu, có thể là chồng hay là …anh hàng xóm.

Chỗ kia một anh Mễ đang hí hửng ôm một bình hoa tím lá xanh chắc anh đang nghĩ đến người mình yêu nên mặt anh mới tươi roi rói.

Chị Bông vừa ngắm hoa vừa quan sát những người xung quanh, ông Mỹ mập bụng phệ kia sẽ chọn hoa gì nhỉ? Còn anh Mỹ đối diện chị vẫn đang mặc bộ đồng phục của hãng xưởng nào đó chắc anh vừa đi làm về ghé vào chợ mua luôn cho đỡ tốn thời gian, anh đang phân vân vì sắc hoa nào sẽ làm vừa lòng người anh yêu?
Hình như hôm nay ai vào chợ cũng không quên ghé vào quầy mua hoa, mua bong bóng, hộp kẹo chocolate và cả rượu nữa..

Chị Bông cảm xúc trước những tâm tình của thiên hạ. Người ta dù thành phần nào, tuổi tác bao nhiêu, ông quý phái sang chảnh hay anh công nhân lãnh lương giờ mỗi pay check lãnh ra là hết vèo. Bà nội trợ sồn sồn đã đẻ mấy lứa đang ở nhà ăn welfare nuôi đàn con mọn hay cô thiếu nữ mới đôi mươi mộng mơ. Họ dù ốm dù mập, dù cao thấp dù xấu dù đẹp ..…vẫn đang chọn mua quà Valentine cho nhau kìa.
Hôm nay họ đều là những người lịch sự dễ thương và chị chợt chạnh lòng thấy mình không giống họ, cứ làm như chị đang đứng bên lề cuộc đời của ngày lễ tình yêu.

Anh Bông nhà chị cũng thế, giờ này chắc chắn đang ung dung ngồi bên bàn cờ tướng với mấy lão ông trong khu shopping mall Việt Nam rồi, trong đầu óc chỉ toàn là “xe, pháo, mã, tướng, sĩ, tượng..” chứ làm gì biết trân trọng, lãng mạn nghĩ tới vợ trong ngày lễ tình yêu như thiên hạ ngày hôm nay.

Từ ngày về hưu anh mê chơi cờ tướng, ngày nào cũng đến shopping mall nơi có những hành lang sạch sẽ mát mẻ, hội tụ mấy ông già về hưu hay mấy anh trẻ thất nghiệp đến đánh cờ, mỗi bàn chỉ vài đồng cho vui thế mà có khi anh quên cả giờ về nhà ăn cơm, ra nhà hàng trong mall ăn đĩa cơm tấm hay bát bún là xong. Chị đã cằn nhằn hoài nhưng anh vẫn không chừa.

Đã nhiều năm nay anh Bông dường như không mua hoa về nhà dù bất cứ lý do gì.
Vậy thì hôm nay chị Bông sẽ mua hoa, mua món quà ngày lễ tình yêu này tự tặng chính mình và tặng cho ông chồng để đánh thức tâm hồn khô cằn sỏi đá kia và sau là cho đẹp nhà đẹp cửa .
Chị cảm thấy mình cũng đang tươi như hoa, mộng như đang yêu trong ngày lễ tình nhân khi đi qua những dãy hoa để chọn lựa. Ôi, sao mà hoa nào cũng đẹp, cũng xinh, hoa nào cũng có tiếng nói thì thầm yêu thương gởi vào lòng người làm cho ta mê đắm chỉ muốn mua hết về nhà..


Cuối cùng chị Bông cũng chỉ mua hoa hồng đỏ, thứ mà chị yêu thích rồi quành ra chỗ bong bóng chị kéo xuống không phải chỉ một bóng, một trái tim mà cả ba bốn trái tim đáng yêu.
Chị buộc dây bóng bóng vào xe chợ cho nó khỏi bay với bó hoa hồng đỏ để bên cạnh và đi đến chỗ quầy rượu nơi có bán các loai Margarita Cocktail của Mexico, vừa rẻ vừa ngon với đủ mùi vị trái cây của dâu, đào, cam chanh…Chỉ nhìn màu sắc đã thấy ngọt môi rồi. Chị chọn mua một chai màu chanh.

Chốc nữa đi chợ về chị sẽ làm vài món gì đó để ăn mừng ngày lễ tình yêu như thiên hạ.. Anh Bông chơi cờ xong trở về nhà sẽ được chị đón mừng bằng tình cảm yêu thương, lời nói dịu ngọt và bằng hoa bánh với một bữa ăn ngon. Cũng là cách chị “tạ lỗi” đã nhiều lần ăn nói gắt gỏng cau có với chồng. Nhất định ngày này chị sẽ hiền hòa dễ thương như thuở ban đầu anh đã từng yêu mến..

Đúng như chị Bông dự tính chị vừa nấu nướng xong thì anh Bông về đến, nghe tiếng chìa khóa chạm vào cửa là chị vội chạy ra nghinh đón với một nụ cười và giọng nói ngọt ngào líu lo:
- Anh đi chơi cờ về đấy hả anh …
Anh Bông quá ngạc nhiên :
- Lần đầu tiên tôi thấy bà ăn nói tử tế, chào hỏi âu yếm, tôi tưởng mình…vào lộn nhà ai chứ.
Chị Bông trìu mến cầm tay anh:
- Vẫn là em chứ ai. Mời anh vào nhà……
Nhưng anh vội rụt tay lại:
- Khoan đã , tôi có ….quà cho bà.
- Bộ hôm nay anh ăn cờ tướng và mua quà vặt cho em như mọi lần hả? cái bánh bò, bánh tiêu hay vỉ bánh tầm khoai mì mua trong chợ?
Anh Bông đính chánh:
- Tôi nghe lời bà chiều nào đánh cờ xong cũng mua ủng hộ tiệm food to go luôn ế ẩm tội nghiệp ấy mang về nhà làm quà cho bà. Nhưng hôm nay thì khác, đợi đấy, tôi muốn bà bất ngờ.

Anh ra xe và mang vào nhà món quà. Anh Bông rộn rã:
- Chúc mừng Valentine.
Chị Bông kinh ngạc đến sững sờ kêu lên:
- Ủa…hoa hồng đỏ và bóng bóng trái tim .
Nhìn những thứ này chị biết ngay món hàng từ trong chợ Kroger. Hai vợ chồng bỗng dưng cùng ý nghĩ, cùng nổi hứng mua quà Valentine, cùng đi một chợ mà không đụng mặt nhau. Chị tò mò:
- Anh đi chợ Kroger hồi nào?
- Mới lúc nãy nè, không phải tiền tôi thắng cờ tướng như bà chọc quê đâu, mà trái lại hôm nay tôi thua đậm, đánh ván nào thua ván đấy.
- Và anh …buồn quá ghé vào chợ Kroger ngắm hoa, mua hoa giải sầu hả?

- Thua vài ván cờ tướng với mấy ông lãnh tiền hưu ba cọc ba đồng chứ có thua tiền muôn bạc vạn ở Casino đâu mà buồn. Đang chơi cờ tôi chợt nhớ ra tiệm thuốc tây trong Kroger mấy lần gọi tôi đến refill thuốc cao mỡ cao máu nên tôi đến lấy vì cũng hết thuốc để uống rồi.
- Thì ra thế…
Anh Bông tiếp:
- Vào chợ thấy người ta rần rần mua sắm hoa quả bánh trái cho ngày lễ tình yêu tôi…chợt chạnh lòng và nhớ ra đã lâu lắm tôi chưa mua hoa tặng bà. Biết bà thích hoa hồng đỏ và bong bóng hình trái tim nên tôi mua ngay.

May quá anh Bông vẫn nhớ sở thích của chị, chị Bông cảm động ôm bó hoa hồng đỏ và chùm bong bóng trong tay chưa biết nói lời nào cho đẹp lòng anh thì anh Bông đã nhìn thấy bình hoa hồng đỏ để giữa bàn và bóng bóng của chị mua đang tung tăng lơ lửng nhởn nhơ bay quanh phòng khách.
- Ủa..ủa..bà cũng mua hoa hồng đỏ và bong bóng trái tim hả?
- Em cũng…chợt nhớ và chợt chạnh lòng như anh vậy đó.
Anh Bông bật cười:
- Tôi với bà luôn khắc khẩu trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Thì ra hai đường thẳng song song cũng có lúc…cong queo và gặp nhau đấy nhỉ..
Chị Bông lườm chồng, tiếc rẻ:
- Nếu biết hôm nay anh mua quà Valentine thì em đã …không mua rồi. Khi không nhà mình có nhiều hoa, nhiều bong bóng thế này thật lãng phí…
Anh Bông gạt phăng:
- Bà đừng nổi máu hà tiện, tôi với bà lại…khắc khẩu bây giờ. Coi như ngày lễ tình yêu năm nay vợ chồng mình chơi sang, tôi với bà cùng bỏ qua những bất đồng trong năm để nhà cửa trong ấm ngoài êm mãi nhé.
Chị Bông hoan hỉ:
- Em đồng ý. Chúc mừng Valentine hai chúng ta. Em đã chuẩn bị một bữa ăn mừng Valentine nè. Mời anh..
Anh Bông hả hê:
- Hôm nay tuy đánh cờ thua nhưng tôi được hưởng một ngày lễ tình yêu bất ngờ và quá lớn. Nhưng…
- Lại còn “nhưng” cái gì nữa anh? Bữa ăn sẵn sàng rồi..
Anh Bông năn nỉ:
- Nhưng…ngày mai tôi lại đi đánh cờ tiếp để…gỡ lại mấy ván thua hôm nay. Nhân danh ngày lễ tình yêu vui vẻ của chúng ta bà cho tôi đi chơi thoải mái, đừng cằn nhằn tôi nhé. Mỗi người có một thú vui riêng, tôi chỉ mê môn đánh cờ, đấu trí thấp cao, không xài hoang phí tiền bạc, không làm tan nhà nát cửa như những đam mê khác. Bà đồng ý chứ??

Chị Bông nũng nịu trách cho đúng nghĩa ngày lễ tình yêu:
- Gớm…anh thương mấy quân cờ “tướng sĩ tượng xe pháo mã…” hơn cả em nữa đấy…!!

Nguyễn Thị Thanh Dương
( Jan. 14, 2021)

Chủ Nhật, 13 tháng 2, 2022

Cáo Phó Từ Gia Đình Phạm Văn Tốt (Nhà Thơ Hàn Thiên Lương)


CÁO PHÓ
Chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin

Bà Trần Ngọc Liên
Pháp danh Viên Ngọc

Sinh ngày 3 tháng 5 năm 1940
(Nhằm 6 tháng tư âm lịch năm Giáp Thìn)
Biên Hòa – Đồng Nai( Việt Nam)
Tạ thế ngày 12 tháng 2 năm 2022 
(Nhằm ngày 12 tháng 1 năm Giáp Dần)
Tại tư gia Clackamas Oregon Hoakỳ
Thượng Thọ 83 tuổi

Chương trình tang lễ:
Thứ Năm:!7 tháng 2 năm 2022
Thăm viếng: Từ 11am đến 3pm tại
Omega Funeral & Cremation Services
223 SE 122 Ave Portland OR 97233 đt : 503-231-6030

Lễ di quan và hỏa táng:
Lúc 4pm ngày 17 tháng 2 năm2022
Tang gia đồng khấp báo
Chồng Phạm văn Tốt (Hàn Thiên Lương)

Trưởng nữ Phạm thị Ngọc Dung, chồng Phùng văn Lễ con Kathetrine Huynh
Thứ nữ Phạm thị Ngọc Diễm, chồng Nguyễn Đình Khang, con Darlene Nguyễn, Shayla Nguyễn

Trong lúc tang gia bối rối có điều chi sơ suất xin quý vị niệm tình tha thứ

 Phạm Văn Tốt (Hàn Thiên Lương)


BBT Long Hồ Vĩnh Long Thành Kính Phân Ưu Cùng Gia Đình Anh Phạm Văn Tốt(HànThiên Lương)

 

Nhóm Tri Kỷ Bốn Phương Thành Kính Phân Ưu Cùng Gia Đình Phạm Văn Tốt(Hàn Thiên Lương)


 THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

Chúng tôi được tin buồn 
Bà Trần Ngọc Liên
Pháp danh Viên Ngọc

Thành kính chia buồn với bạn Phạm Tốt/ Hàn Thiên Lương, và tang quyến.
Nguyện cầu Hương Linh người quá cố sớm được an vui miền lạc cảnh.

Nhóm bạn Tri Kỷ Bốn Phương:

Trần Công/Lão Mã Sơn
Cao Minh Nguyệt
NguyễN Thị Ngọc-Hạnh
Nguyễn Tiểu Thu
Dư Thị Diễm Buồn
Đỗ thị Minh Giang
Phạm Thị Minh Hưng
Lê Thi Kim Oanh

Minh Và Sương Lam Chia Buồn Với Sư Huynh Phạm Văn Tốt ĐS 7

 

Được Tin Bà

TRẦN NGỌC LIÊN

Pháp danh Viên Ngọc
Hiền thê Đồng môn Phạm Văn Tốt

(Cựu Sinh Viên Ban Đốc Sự Khóa 7 Học Viện Quốc Gia Hành Chánh Sàigòn)
Đã từ trần ngày 12 tháng 2 năm 2022 Tại tư gia Clackamas, Oregon - Hoa Kỳ
Hưởng thượng thọ 83 tuổi

Xin thành kính chia buồn cùng anh Phạm Văn Tốt và tang quyến
Nguyện cầu Hương linh Bà TRẦN NGỌC LIÊN, Pháp danh Viên Ngọc
sớm được siêu sinh về miền Tịnh Độ

Minh và Sương Lam

Ai Bảo Đôi Mắt Em - Thơ Sóng Việt Đàm Giang - Nhạc Võ Tá Hân - Ca Sĩ Hoàng Quân


Thơ Sóng Việt Đàm Giang 
Nhạc Võ Tá Hân 
Ca Sĩ Hoàng Quân

Nhớ Xuân Xưa



Dù hình, ảnh đã thành quá khứ
vẫn nhớ hoài suối tóc vờn bay
Em về giữa không gian huyền ảo
Dáng chiêm bao, kỷ niệm tràn đầy.

Nhớ Em thuở môi cười, mắt biếc
Tim nồng, tay đan, dệt ước mơ
Giữa bấp bênh của thời kiếp nạn
tình đơn sơ mà đẹp không ngờ!

Nắng đọng trên tóc Em lấp lánh
Đường thơm hoa, cây lá trở mình
Ong bướm cũng vì Em nâng cánh
Trong vườn hồng ngập bóng hoa xinh.

Thoáng về trong giấc xuân viễn xứ
là mắt Em huyền dịu hương đời
Xưa mảnh khảnh trên đôi cánh áo
là mây trời trầm, bổng ngàn khơi.

Thầm thì giữa âm vang mộng mị
là lời tim e ấp, dịu dàng
Hồn mở ngỏ. Tình Em khải thị
Trên cành xuân lộc biếc miên man.

Lung linh dáng ngọc về trong mộng
cho tình xuân nở đóa nghinh tân
Đêm trở giấc riêng mình đối bóng
Nhớ Xuân xưa buồn thoáng mơ gần.

Huy Văn
( Để nhớ Sài Gòn 1977 và Marie Thérèse
Nguyễn Thị Bạch Yến R.I.P)

Thơ Xuân



Mùa Xuân thắp ngọn nến hồng
Sáng soi sáng cái vô cùng chưa qua
Trăm năm một cõi ta bà
Niềm riêng lối mộng trăng tà bước chân

Về tìm lại bóng tình xuân
Nâng niu chiếc áo phong trần năm xưa
Câu thơ lỡ buổi thêu thùa
Võ vàng mấy thuở nắng mưa tang bồng

Đón xuân một đoá hoa lòng
Ước mong đời trái tim cùng nhịp reo
Xuân về đầy cõi thương yêu
Văn chương bề bộn tuổi chiều tuổi mai

Mong xuân nắng ngập Đông Đoài
Hương thơ bát ngát trần ai mấy phần
Xuân cùng tri kỷ tri âm
Lời thơ cửa gió tròn ân nghĩa đời

Xuân nồng ấm bước chân đôi
Áo thơ nguyên thủy vai đời oằn vai
Tình thơ gối mộng mơ dài
Đón xuân hoa bút một vài câu thơ

Tặng mai sau tặng bây giờ
Cho tình mãi đẹp cho thơ mãi hồng
Gửi về nhau chén rượu nồng
Đón Xuân cùng với cõi lòng nở hoa.

1/22/2022
Hoa Văn

Ngày Tết Trên Tiền Đồn

 

Nhớ ngày ấy mùa xuân năm bảy bốn
Nghỉ Tết nên cô giáo đi thăm chồng
Trên tiền đồn chớn chở những hầm chông
Chú lính trẻ đưa em vào doanh trại.

Anh hành quân phi cơ chưa trở lại.
Em buồn hiu nước mắt chảy lưng tròng
Xung quanh nhìn sợ quá anh biết không
Đó là súng, kia mìn đây lựu đạn.

Trực thăng đáp, bụi mù tung tản mạn
Anh bước ra giữa chập choạng bóng chiều
Áo nhà binh, giày trận bước liêu xiêu
Gió xoáy mạnh, máy bay vừa lướt cánh

Vòng tay anh ôm em trong nồng thắm
Môi tìm môi mặc kệ lính đứng nhìn.
Giữa tiền đồn bóng tối vốn đồng tình
Mừng sum họp hai vợ chồng mới cưới.

Vậy là Tết ăn mừng trong nhà mới
Hầm chỉ huy chiếc ghế bố làm giường
Em mắc cỡ chẳng dám cho anh thương
Sợ lính tráng vào ra quê chết được.

Lấy poncho làm màn che sau trước.
Được rồi cưng cô giáo của anh ơi!
Lính tráng mà, nó đùa phá chút thôi
Mai hành quân đụng trận là quên hết.

Ngày 28 hỏa đầu quân đi chợ Tết
Em theo mua lá, nếp, đậu, thịt heo
Gói bánh chưng đỏ lửa nấu một ngày
Vớt còn nóng cúng tổ tiên, đất nước.

Đêm giao thừa giữa tiền đồn đón Tết
Rừng Quế sơn gió lạnh buốt tim gan
Mấy thầy trò chúc năm mới vừa sang
"Ly Rượu Mừng" anh đàn và em hát.

Sáng mồng ba lệnh chuyển quân nơi khác
Rầm rập đi cô giáo cũng hành quân
Áo nhà binh em nhỏ bé ngại ngần
Là vợ lính lần đầu em biết sợ.

Tết năm nay Nhâm Dần vào đến ngõ
Con gái mình 48 tuổi cọp Quế Sơn
Rước anh về mâm cơm cúng buồn hơn
Trước di ảnh nhớ ngày nơi chiến tuyến.

Nguyễn thị Thêm
Tết Nhâm Dần 2022

Điệu Blues & Em



Người đàn ông da màu
với điệu blues
nửa đêm

Buồn bã như muốn níu
những tháng năm
cỗi già

Từng nốt nhạc tròn trịa
réo rắt tôi
vỡ vụn

Như làn hương của em
trộn vị đêm
đắm đuối

Tôi trải dài cuộc đời
suốt con đường
sỏi đá

Chỉ cố tìm nốt nhạc
của hôm qua
lỡ mất

Tiếng Guitar dang dở
như chuyện tình
của ta

Và câu hát còn đó
lời yêu em
trao trọn

Em là ngày hôm qua
là nốt nhạc
đã mất

Tôi là người du ca
nghe điệu Blues
thổn thức

Ly cà phê còn đó
mỗi sớm mai
thức tỉnh

Mong chờ em ngày mới
và sương mai
đẫm ướt

Nếu còn một ngày vui
tôi xin em
giữ mãi

Một bài Blues nửa đêm
trái tim tôi
chỉ em

Dec 2021
Kim Vũ

Hoa Thủy Tiên - Tác Phẩm: Hương Kiều Loan


Tác Phẩm: Hương Kiều Loan

Vịnh Núi Đá Trông Chồng

           (Ảnh: Kim Phượng)

Vịnh Núi Đá Trông Chồng

Chàng đi biền biệt biết tìm đâu?
Thiếp ngó trông theo nhuốm lệ sầu
Nắng dãi bạc màu gây dạ nhớ
Mưa dầm nhạt sắc khiến lòng đau
Nghìn thu mẹ đứng hoài muôn thuở
Suốt kiếp con bồng mãi vạn sau
Hoá đá ngàn năm mòn mỏi đợi…
Chờ tin khắc khoải bóng chim câu

songquang
20220122
***
Bài Họa:

Vọng Phu


Bóng nhạn mịt mù chẳng thấy đâu
Giấu đôi dòng lệ cố vơi sầu
Trống dồn từng nhịp tim se thắt
Ngựa hí liên hồi dạ đớn đau
Tin bặt ngóng trông từ thuở trước
Bế con chờ đợi tận ngàn sau
Vọng phu hóa đá gương trung liệt
Cho dẫu thời gian tựa bóng câu

Kim Phượng

Bá Nha Tử Kỳ



Tử Kỳ di hận thân tiên khứ
Bá Nha suất cầm tạ tri âm

Bá Nha và Tử Kỳ là hai người bạn tri âm thời Xuân Thu Chiến Quốc. Sách Lã Thị Xuân Thu có chép: “Bá Nha gảy đàn, Tử Kỳ ở ngoài nghe trộm”. Tử Kỳ còn khen tiếng đàn của Bá Nha lúc thì “nguy nguy hồ chí tại cao sơn", lúc thì "dương dương hồ chí tại lưu thủy”.

Bá Nha, họ Du tên Thụy, là người nước Sở, nhưng làm quan Thượng Ðại Phu nước Tấn. Bá Nha nổi tiếng là một khách phong lưu văn mặc, lại có ngón đàn tuyệt diệu nhất đời và không bao giờ rời cây Dao cầm yêu quý của mình.

Tử Kỳ, họ Chung tên Huy, là một danh sĩ ẩn dật làm nghề đốn củi để báo hiếu cha mẹ tuổi già nua, nhà tại Tập Hiền Thôn, gần núi Mã Yên, ở cửa sông Hán Dương.

Phần I

Năm đó, Bá Nha phụng chỉ vua Tấn đi sứ qua nước Sở. Trên đường về, khi thuyền đến cửa sông Hán Dương, nhằm đêm Trung Thu sáng trăng, phong cảnh hữu tình, Bá Nha cho lịnh cắm thuyền dưới chân núi Mã Yên để thưởng ngoạn. Cảm thấy hứng thú, muốn dạo chơi một vài khúc đàn, Bá Nha sai quân hầu lấy chiếc lư ra, đốt hương trầm, xông cây dao cầm đặt trên án. Bá Nha trịnh trọng nâng đàn, so dây vặn trục. Sau đó đặt hết tâm hồn đàn lên một khúc réo rắt âm thanh, quyện vào khói trầm. Chưa dứt bài, đàn bỗng đứt dây.

Bá Nha giựt mình tự nghĩ, dây đàn bỗng đứt thế nầy ắt có người nghe lén tiếng đàn, bèn sai quân hầu lên bờ tìm xem có ai là người nghe đàn mà không lộ mặt. Quân hầu lãnh lịnh lên bờ thì bỗng có người từ trên bờ lên tiếng:
- Xin đại nhân thứ lỗi cho, tiểu dân này đi kiếm củi về muộn, đi ngang qua đây, nghe tiếng đàn tuyệt diệu quá, nên cất bước đi không đành!
Bá Nha cười lớn bảo:
- Người tiều phu nào đó dám nói hai tiếng nghe đàn với ta?
Tiếng nói từ trên núi lại đáp lại:
- Đại nhân nói vậy, kẻ hèn này trộm nghĩ là không đúng. Há đại nhân không nhớ câu nói của người xưa: "Thập nhất chi ấp tất hữu trung tín" (Trong một ấp có mười nhà ắt có người trung tín). Hễ trong nhà có quân tử thì ngoài cửa ắt có người quân tử đến... Nếu đại nhân khinh chỗ quê mùa không người biết nghe đàn, thì cũng không nên khảy lên khúc đàn tuyệt diệu làm gì.

Bá Nha có vẻ ngượng khi nghe câu nói của người tiều phu. Biết mình lỡ lời, liền tiến sát đến mũi thuyền dịu giọng nói:
- Người quân tử ở trên bờ, nếu thực biết nghe đàn, biết vừa rồi ta khảy khúc gì không?
- Khúc đàn đại nhân vừa tấu đó là: Ðức Khổng Tử khóc thầy Nhan Hồi, phổ vào tiếng đàn, lời rằng:

Khả liên Nhan Hồi mệnh tảo vong
Giáo nhân tư tưởng mấn như sương
Chỉ nhân lậu hạng đan biều lạc

Hồi nãy, đại nhân đang đàn thì đứt dây, nên còn thiếu mất câu bốn là:

Lưu đắc hiền danh vạn cổ dương.


Tạm dịch thơ:

Nhan Hồi mất sớm thật đau thương,
Tư tưởng dạy người tóc bạc sương.
Ngõ hẹp nước bầu cơm giỏ hẩm (1)
Danh hiền lưu mãi cỏi trần dương.
(Phí Minh Tâm)

(1) Nhan Hồi vui trong cảnh khốn khổ, sống trong ngõ hẹp chỉ với giỏ cơm và bầu nước.

Phần II

Tử Kỳ tinh thông nhạc lý, tinh tường Dao cầm, thấu rõ lòng Bá Nha qua tiếng đàn, lúc cao vòi vọi, chí tại non cao, lúc thì mênh mông trời nước bao la, ý như nước chảy. Bá Nha vô cùng bái phục và xin kết nghĩa anh em. Trước khi chia tay, hai người hẹn gặp lại năm sau cũng tại chốn nầy.

Mùa thu năm sau, khi Bá Nha trở lại Mã Yên thì Tử Kỳ, vì bệnh, mới chết mộ còn chưa xanh cỏ. Chung lão, thân phụ của Tử Kỳ đưa Bá Nha đến mộ. Bên phần mộ Tử Kỳ, Bá Nha lạy và khóc nức nở rằng: Hiền đệ ơi, lúc sống anh tuấn tuyệt vời, nay chết, khí thiêng còn phảng phất, xin chứng giám cho ngu huynh một lạy ngàn thu vĩnh biệt.

Lạy xong, Bá Nha gọi đem Dao cầm tới, đặt lên phiến đá trước mộ, ngồi xếp bằng trên mặt đất một cách nghiêm trang, so dây tấu khúc "Thiên thu trương hận", tiễn người tri âm tài hoa yểu mạng. Tiếng đàn đang réo rắt bỗng trầm hẳn xuống. Gió rừng thổi mạnh, mây đen kéo lại, u ám bầu trời, hồi lâu mới tan. Bá Nha ngưng đàn. Gió ngừng rít, trời trong sáng trở lại, chim ai oán lặng tiếng. Bá Nha nhìn Chung lão thưa:
- Tử Kỳ đã về đây chứng giám cho lòng thành của tiểu sinh. Cháu vừa đàn khúc đoản ca để viếng người tri âm tài hoa mệnh yểu, và xin đọc thành thơ đoản ca này:


Ức tích khứ niên thu
Giang biên tằng hội quân
Kim nhật trùng lai phỏng
Bất kiến tri âm nhân
Đãn kiến nhất bôi thổ
Thảm nhiên thương ngã tâm
Thương tâm thương tâm phục
Bất nhẫn lệ phân phân
Lai hoan khứ hà khổ
Giang bạn khởi sầu vân
Tử kỳ tử kỳ hề
Nhĩ ngã thiên kim nghĩa
Lịch tận thiên nhai vô túc ngữ
Thử khúc chung hề bất phúc đàn
Tam xích dao cầm vị quân tử.

Tạm dịch nghĩa:

Nhớ đến mùa thu năm trước
Từng gặp bạn bên bờ sông
Hôm nay trở lại tìm
Không thấy người tri âm
Chỉ thấy một nấm mộ đất
Thảm thiết đau thương lòng ta
Ôi thương tâm! Lại thương tâm!
Không cầm được nước mắt ròng ròng
Vui đến rồi đi, còn lại đau khổ
Mâysầu trổi lên bên ven sông
Tử Kỳ hởi! Tử Kỳ ơi!
Em và anh có nghĩa ngàn vàng
Dù có đến tận vô bến bờ cũng không nói hết lời
Vậy khúc nhạc nầy cũng dứt không đàn nữa
Dao cầm ba thước chết luôn theo em.

Tạm dịch thơ:

Từ nhớ đến mùa thu năm trước
Bến trường giang gặp bạn cố nhân
Năm nay lại đến Giang Tân
Giòng sông lạnh ngắt cố nhân đâu rồi
Buồn chỉ thấy nấm mồ bên núi
Cõi ngàn năm chia cắt đau lòng
Ôi thương tâm, ôi thương tâm
Sụt sùi lai láng bao hàng lệ rơi
Mây sầu thấp thoáng chân trời
Đêm vui đổi lấy một đời khổ đau
Tử Kỳ ơi, Tử Kỳ ơi
Ngàn vàng khôn chuộc được bầu tâm can
Thôi từ nay, thôi phím đàn
Ngàn thu thôi hết mơ mòng cố nhân...
(Khuyết Danh)

Phần III

Lời thơ vừa dứt, Bá Nha vái cây Dao cầm một vái, tay nâng Dao cầm lên cao, đập mạnh xuống tảng đá. Dao cầm vỡ tan nát tung từng mãnh, trụ ngọc, phím vàng rơi lả tả.
Chung lão không kịp ngăn, hoảng kinh hỏi rằng:
- Sao đại nhân lại đập vỡ đàn quí giá nầy?
Bá Nha đáp lời bằng bài thơ tứ tuyệt:

Suất toái dao cầm phượng vĩ hàn
Tử Kỳ bất tại đối thùy đàm
Đại thiên thế giới giai bằng hữu
Dục mịch tri âm nan thượng nan!


Tạm dịch thơ:

Đập nát Dao cầm đau xót phượng (1)
Tử Kỳ không có đàn cho ai
Bốn phương trờI đất bao bè bạn
Tìm được tri âm khó lắm thay!
(Phí Minh Tâm)

(1) Dao cầm được làm từ phần gổ tốt nhất của cây ngô đồng. Khi xưa vua Phục Hy thấy 5 vì sao rơi vào cây ngô đồng, rồi có chim phượng hoàng đến đậu. Biết là gỗ quí, hấp thụ tinh hoa Trời Ðất, nên vua bảo thợ khéo lấy gổ chế làm nhạc khí gọi là Dao cầm, bắt chước nhạc khí ở Cung Dao Trì.

Trời Đã Vào Đông



Anh ơi tàn thu đã vào đông!
Trơ cành lặng lẻ những cành phong
Tuyết phủ khắp nơi buồn ảm đạm
Mang thêm lạnh giá kẻ cô phòng

Đã mấy mùa qua anh nhớ không!
Người xa tình ấy cũng mênh mông
Biết bao giờ có ngày tương ngộ
Khi mà đôi lứa kẻ Tây đông


Trúc Lan KTP


Ước Vọng - Thơ Mùi Quý Bồng - Nhạc Nguyên Bích, - Ca Sĩ La Sương Sương


Cảm Nghĩ Về Nhạc Phẩm Ước Vọng

Ước Vọng (Desire) là một bài thơ viết bởi Nữ Sĩ Shushanig Goughenian người Armenia, dịch ra Anh ngữ bởi Diana Der Hovanessian.
Bài thơ nói lên cái tha thiết của một tình yêu nồng nàn mà một người phụ nữ đã dâng hiến cho người mình yêu:

I wanted to welcome you
Into my soul like a god
Lost and road weary
To hear you calling this home.

I wanted to restrict
The nightingale to but one garden,
And keep his free songs
For me alone.

I wanted you jailed
In my breast as part
Of the flow of my blood,
The sway of my bones.

I wanted when I died
My name to be carved
On the hardest of monuments:
Your heart of stone!

Cái người yêu đó chắc hẳn phải là một người rất "phiêu lãng" trong tình trường, không những thế, còn rất dửng dưng, với một trái tim ... bằng đá! Con người ấy giờ đây đã thấm mệt và thấy mình lạc lối. Tình yêu có những lý lẽ riêng của nó. Người phụ nữ, bất chấp tất cả, với tình yêu mãnh liệt của mình, vẫn sẵn sàng dâng hiến và mong được chàng đáp ứng. Do đó, chúng ta có Ước Vọng!
Tôi đã chuyển ngữ tiếng Việt bài thơ với lòng ngưỡng mộ cái tình yêu tuyệt vời này.

Xin giá lâm, hồn em đang mở rộng
Đón chào anh vị Thánh Chúa lạc đường
Đã mỏi mệt sau hành trình vất vả
Tim em đây, anh hãy gọi là nhà.

Họa mi quý em giam trong Thượng Uyển
Giọng hót vàng em giữ lấy tư riêng
Em muốn anh làm người tình muôn thuở
Trong tim em như giòng máu luân lưu
Như xương cốt chuyển mình trong mê đắm

Khi em chết, một điều em ước muốn
Là tên em sẽ được khắc trên bia
Bằng cương thạch, loại tột cùng cứng rắn
Là trái tim bằng đá của anh kia!

Và Nguyên Bích, mang cùng cảm nhận khi đọc bài thơ, đã viết thành những nốt nhạc thiết tha, đắm đuối với đôi chút âm hưởng thánh ca, làm đậm nét thêm niềm mê đắm của một tình yêu hiến dâng trọn vẹn.

Bài nhạc đã được thăng hoa với tiếng hát ngọt ngào của Ca Sĩ La Sương Sương. Lòng chúng tôi trùng xuống mỗi khi nghe giọng La Sương Sương cất lên:

Một mai em chết,
Điều ước em xin
Là tên em sẽ được khắc trên bia.
Mộ hoa, bia đá hằn khắc với thời gian.
Mộ bia là trái tim của anh cơ!


Mùi Quý Bồng & Nguyên Bích