Thứ Tư, 15 tháng 3, 2017

Sinh Nhật



Sinh Nhật 

Sinh nhật người Tây họ đặt mà

Phải đâu tập quán của ông cha
Rằng hay sao thuở nào không dạy?
Nếu dỡ thì ai lại hát ca ?
Đầy túi ăn mừng khui rượu tiệc
Khô nồi chạy vạy lấy chi quà?
Nên thường bắt chước cho xôm tụ
Chúc tụng lời hay để gọi là…!

Cao Linh Tử
4/3/2017

Các Bài Thơ Hoạ
Vui Chút Thôi


Đông –Tây khác chút,bác sao mà…
Tạo dịp mua vui khó vậy cha ?
Đây tớ xa quê đang muốn trối
Đó huynh bám trụ chắc ưa ca?
Nói vui vậy đấy-bằng lòng chứ?
Bỡn tí được không-lỗi bỏ qua?(*)
Đâu phải trên mây sinh lễ nghĩa
Cao Linh Tử,bạn đúng không là…?

Thái Huy

(Xin Thất Vận một chữ)
***
Ngày Sinh!

Hồ sơ lý lịch vẫn khai mà,
Tháng đẻ ngày sinh lẫn mẹ cha.
Tập tục xưa nay giàu lễ nghĩa,
Nhạc vàng chiếu lệ phú đờn ca.
Rượu mừng chúc tụng tùy bằng hữu,
Đãi tiệc tương thân tiện tặng quà...
Mặc khách tao nhân nay có dịp,
Làm thơ mừng tuổi chẳng lơ là!

Mai Xuân Thanh
***
Cõi Thế Có Ta


Tự mình quyết định được đâu mà
Cõi thế có ta do mẹ cha
Sinh nhật khắc ghi ngày hiện hữu
Cuộc đời chẳng khác món ân quà
Mỗi lần kỷ niệm mừng năm tuổi
Một dịp vui vầy rộn tiếng ca
Dấu vết thời gian như biến mất
Tâm hồn phơi phới cứ như là....

Phương Hà
***
Sinh Nhật

Cúng căn lúc nhỏ nhớ đi mà
Lễ lục bát..tuần kính mẹ cha
Con cháu họ hàng mừng tuổi thọ
Anh em bạn hữu xúm đàn ca
Tiệc tùng chủ yếu cầu vui khoẻ
Nào phải kinh doanh để nhận quà
Tây với Ta dù hơi khác biệt
Nhưng thêm sinh nhật có chi là...

Quên Đi
***
Mừng Sinh Nhật

Chúc mừng sinh nhật cũng vui mà
Dẫu biết tuổi đời đáng chú cha
Thân thiết bạn bè chung tiếng hát
Yêu thương con cháu họp lời ca
Nhâm nhi tí rượu xem như tiệc
Xướng họa dăm câu tạm thế quà
Trân quý những gì còn có thể
Nhỡ mai xa cách chẳng quên là

Kim Phượng***
Tiệc Sinh Nhật

Tây âu bắt chước riết quen mà..
Biết rõ tục đâu phải gốc cha
Nhạc sống mướn dàn chơi đẹp mặt
Bia ngon đãi bạn rót nguyên ca
Chủ mời lịch sự châm nhiều món
Khách uống no say dám thiếu quà ?
Thiệp tới không đi thiên hạ bảo ?
Dân tình kỳ cục giống như là….

Nguyệt Anh 
10/3/2017

Khi Bài Hát Bị Hát Sai Lời


Hiện tượng ca sĩ hát sai lời bài hát xảy ra càng lúc càng nhiều, ở trong nước cũng như hải ngoại. Với đa số khán thính giả, có thể đây chỉ là chuyện nhỏ, không đáng quan tâm, vì chính họ cũng không biết chính xác lời của bài hát. Tuy nhiên với một số người quan tâm, nhất là các nhạc sĩ, các tác giả viết ra bài hát, họ đã buồn lòng không ít về vấn đề này.

Trong bài “Mộng Dưới Hoa”, Nhạc sĩ Phạm Đình Chương phổ từ bài thơ “Tự tình dưới hoa” của thi sĩ Đinh Hùng, câu “Mắt em lả bóng dừa hoang dại”, nhiều người đã hát thành “Mắt em là bóng dừa hoang dại”. Chữ “lả” diễn tả một hình ảnh nên thơ đôi mắt của người thiếu nữ đẹp như bóng dừa rủ xuống. Hát thành “là” thì câu hát hoàn toàn mất chất thơ đi. Có một giai thoại về chuyện này. Sau khi sáng tác bản nhạc này, nhạc sĩ Phạm đình Chương thỉnh thoảng có trình diễn bài hát này ở phòng trà Đêm Màu Hồng. Khi hát đến câu “Mắt em lả bóng dừa hoang dại”, ông đột ngột ngừng lại, rồi nói “Lả bóng, các bạn ạ, đừng hát Là bóng, mất đẹp của câu thơ đi”. Sau đó ông lại say sưa hát tiếp.


Nhạc sĩ Tuấn Khanh cũng từng bộc bạch là mỗi lần nghe ca sĩ hát câu đầu của bài “Chiếc lá cuối cùng” ông hết sức hồi hộp vì nhiều ca sĩ đã hát “Đêm qua chưa” thành “Đêm chưa qua”. “Đêm qua chưa” là một câu hỏi bâng khuâng, trước sự chia ly không còn ý niệm rõ rệt về thời gian, trong khi đó “Đêm chưa qua” đầy tính xác định. Nếu so sánh, “Đêm qua chưa” nghe hay hơn, đầy tính nghệ thuật hơn là “Đêm chưa qua”.

Cố ca sĩ Quỳnh Giao khi viết về bài hát “Ngọc Lan” của người cha kế là nhạc sĩ Dương Thiệu Tước cũng không kềm được sự bực tức khi một câu trong bài hát đã bị hát sai hoàn toàn. Trong tạp ghi Quỳnh Giao, bà đã viết:

Không chỉ là một bài hát, Ngọc Lan là một bài thơ, một bức họa và một đóa thơm lãng mạn. Ca khúc này được nhiều người trình bày, nam lẫn nữ, nhưng có lẽ thích hợp với giọng nữ hơn là nam. Ðiều này hơi lạ vì nội dung gợi ý về bậc nam tử thấy người ngọc trong “giấc xuân yêu kiều” bỗng mê đắm mà… lùi lại để tơ vương trong tâm tưởng. Ngợi ca đóa hoa như vậy thì phải là nam tử chứ?
Về nhạc thì vậy, về lời từ thì thật đáng thương cho Dương Thiệu Tước, cháu nội cụ Dương Khuê.


Ông viết nhạc đã hay mà dùng chữ rất tài cho một hậu thế lại coi thường chữ nghĩa và nỗi dụng công của ông. Khi viết “ngón tơ mềm, chờ phím ngân trùng, mạch tương lai láng”, ông dồn hết thi họa và nhạc vào một câu làm người ứa lệ trước cái đẹp. “Mạch tương lai láng” là một điển cố nói về giọt lệ. Nhưng đời sau lại hát ra “mạch tương lai sáng”. Dẫu có buồn thì cũng chưa đáng khóc bằng “mạch tuôn” hay “mạch tuông lai láng”!

Trong một buổi trình diễn ca nhạc của TT Thúy Nga, nữ ca sĩ TTH tức HT cũng đã hát “Mạch tương lai sáng”. Rõ ràng là người nữ ca sĩ này hoàn toàn không hiểu biết gì về ý nghĩa của ca từ này.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cũng là nạn nhân của rất nhiều trường hợp. Những bài hát của ông ngoài giai điệu mượt mà, trong ca từ ông thường sáng tạo những từ vựng rất độc đáo, lạ lẫm, tạo nên nét nhạc rất riêng của họ Trịnh. Chẳng hạn như trong bài “Chiều một mình qua phố”. Khi ông viết “Khi nắng khuya chưa lên”, ông muốn dùng chữ “nắng khuya” thay thế ánh trăng lên, thế mà có một nam ca sĩ vì không hiểu nên đã hát “Khi nắng mưa chưa lên”, làm mất đi cái hình ảnh thi vị đó. Thật uổng cái công sáng tạo chữ nghĩa của ông.


Trong bài “Quỳnh Hương” có câu “Nụ cười khúc khích trên lưng”, vẽ lên một hình ảnh rất dễ thương của người thiếu nữ áp sau lưng chàng trai, miệng cười khúc khích. Nhưng chắc vì quên lời nên một số ca sĩ đã hát cương thành “Nụ cười khúc khích trên môi”, làm mất đi cái hình ảnh dễ thương đó. Trong bài “ Một cõi đi về”, những chữ “ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì” thì bị hát thành “thổi xuống” hay “thổi buốt” , sai lạc cả ý nghĩa. Hoặc trong bài “Biết đâu nguồn cội”, lời của bài hát là “Em đi qua chuyến đò, thấy con trăng đang nằm ngủ”, thì bị hát thành “thấy con trâu đang nằm ngủ”, từ một hình ảnh lãng mạn hóa thành hình ảnh trần trụi, đời thường.


Nhạc tiền chiến cũng không ngoại lệ. Bài “Hướng về Hà Nội” của nhạc sĩ Hoàng Dương có quá nhiều câu sai khiến tác giả không ít lần muốn đính chính. “Tiếng guốc” trong câu “thanh bình tiếng guốc reo vui” bị hát thành “tiếng hát reo vui”. Với ông, tiếng guốc là âm thanh riêng của Hà Nội, vậy mà thay bằng “tiếng hát” thì còn gì là Hà Nội nữa. Rồi “Hãy tin ngày ấy anh về” hát thành “Cứ tin ngày ấy anh về”, và câu “đắm say chờ những kiếp sau…” bị hát thành “đắng cay chờ những kiếp sau…”.


Trong câu mở đầu đầy chất thơ bài “Bến Xuân” của nhạc sĩ Văn Cao: “Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước/ Em đến tôi một lần” đã bị hát thành “em đến chơi một lần” hay “em đến thăm một lần”, chỉ đổi một chữ mà làm mất hết hồn thơ của câu hát.

Hiện giờ hầu như các bản in đều in nhầm khiến các ca sĩ đều hát sai câu “Muôn kiếp bên đàn” thành “Muôn kiếp bên nàng” trong bài “Dư Âm” của nhạc sĩ Nguyễn văn Tý. Lòng muốn bên nàng nhưng người xưa không muốn nên phải nói tránh ra là bên đàn, tác giả đã có lần tâm sự, kể lại chuyện tình thời trai trẻ của ông.


Trong bài “Lá đổ muôn chiều” của Đoàn Chuẩn, câu hát “còn nhớ phương nào hoa đã rơi” đã bị một nam ca sĩ sửa thành “còn nhớ hôm nào hoa đã rơi”. “Phương nào” nói về không gian, nơi chốn, trong khi “hôm nào”, nói về thời gian. “Còn nhớ phương nào” nghe thi vị, khoáng đãng hơn “còn nhớ hôm nào”.

Tiếng hát vượt thời gian Thái Thanh, ca sĩ được xem diễn tả những sáng tác của Phạm Duy hoàn hảo nhất cho đến chính tác giả cũng phải khen ngợi là không ai có thể thay thế được, thỉnh thoảngvẫn tự ý sửa lời bài hát, hoặc hát sai khi trình diễn . Có trường hợp nhờ bị sửa mà câu hát trở nên sâu sắc hơn, có ý nghĩa hơn, nhưng không phải lúc nào cũng thành công.
Chẳng hạn như bài “Cho Nhau”, Phạm Duy viết:

Cho nhau ngòi bút cùn trơ….
Cho nhau, cho những câu thơ tàn mùa
Cho nốt đêm mơ về già
Thái Thanh hát:
Cho nhau ngòi bút còn lưa….
Cho nối đêm mơ về già


Lưa là chữ cổ, có nghĩa còn sót lại, nhưng mang một âm thanh u hoài, luyến lưu, tiếc nuối. Dĩ nhiên ngòi bút cùn trơ mang ý nghĩa chính xác hơn, nhưng nghe không thi vị bằng ngòi bút còn lưa. “Cho nốt đêm mơ về già”có nghĩa là cho hết đi, không còn chừa gì cả, nhưng “Cho nối đêm mơ về già”, nghe sâu nặng, thủy chung hơn.
Phạm Duy viết: Cho nhau thù oán hờn ghen. Cho nhau cho cõi âm ty một miền.
Thái Thanh hát: Cho nhau cho nỗi âm ty một miền.
Chữ “nỗi” mang ý nghĩa sâu xa, hay hơn chữ “cõi”. Vì từ “cõi” một ý niệm hữu hình về không gian, tuy có vẻ bao la nhưng hữu hạn. Còn “nỗi”, một ý niệm vô hình, diễn tả tâm trạng con người, tưởng chừng như nhỏ bé so với “cõi” không gian, nhưng thật ra mông mênh vô tận lòng người.

Tuy nhiên trong bài “Về miền Trung”, Thái Thanh đã hát sai hai chỗ làm lệch ý nghĩa của bài hát. “Tan thân thiếu phụ, nát đầu hài nhi” bị hát sai thành “Thương thân thiếu phụ, khóc đầu hài nhi”, và “Một chiều nao đốt lửa rực đô thành”, Thái Thanh hát thành “Một chiều mai đốt lửa rực kinh thành”. Chữ “nao” mơ hồ, mông lung, không xác định rõ thời gian, có thể là không bao giờ, trái lại chữ “mai” có vẻ như một xác quyết, mong muốn. Nhạc sĩ Phạm Duy muốn gây một ấn tượng mạnh mẽ cho người nghe chứ chẳng bao giờ mong có ngày đốt kinh thành Huế.

Chuyện các ca sĩ hát sai lời từ trước đến giờ có lẽ viết mãi cũng không hết. Đó là chưa nói đến chuyện sửa “anh” thành “em” hay ngược lại để phù hợp giới tính của ca sĩ. Có những bài hát không thay đổi ý nghĩa gì nhiều khi bị sửa đổi, tuy nhiên không phải lúc nào cũng xuôi chèo mát mái mà nhiều khi nghe rất ngô nghê, buồn cười. Phải hiểu là nhạc sĩ sáng tác một bài hát là gửi gấm tâm tình của mình vào trong đó. Vì thế khi thể hiện một bài hát cho có hồn, cho bài hát được thăng hoa hơn, ngoài việc hoà nhập cảm xúc và tâm hồn của mình vào đó, người hát không nên sửa đổi theo ý mình mà làm sai lệch ý tưởng và ý nghĩa của bài hát.


Thử tưởng tượng như trong bài Ngậm Ngùi, Phạm Duy phổ thơ Huy Cận, nếu đổi anh thành em và ngược lại, sẽ nghe một nữ ca sĩ hát như sau:
Tay em anh hãy tựa đầu,
Cho em nghe nặng trái sầu rụng rơi… 
Thì với thân hình nặng hơn 80 kí lô của chàng tựa vào, chắc chắn cả thân người của nàng sẽ rụng rơi chứ không phải trái sầu nào cả.
Tương tự, nghe hết sức kỳ cục khi: “Anh vuốt tóc em” sửa thành “em vuốt tóc anh” và “Em khóc trên vai anh” sửa thành “Anh khóc trên vai em” (Một lần cuối, Hoàng Thi Thơ). “Em ơi nép vào lòng anh” sửa lại là “Anh ơi nép vào lòng nhau” (Đôi ngả chia ly, Khánh Băng).


Trong bài “Này em có nhớ” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, chữ “em”, một người con gái phụ bạc, khiến “tôi”, một người đàn ông phải trách móc, buồn phiền. Thế mà một ca sĩ trong nước khi trình diễn đã đổi ngược lại làm mất hết tính tự sự đầy biểu cảm trong bài nhạc.

Ca sĩ hát sai lời có nhiều nguyên nhân. Từ việc các băng đĩa nhạc phát hành cẩu thả, đến việc những quyển sách nhạc in sai lời mà không bao giờ đính chính. Nhưng xét cho cùng, chủ yếu là từ các ca sĩ; họ đã không chịu tham khảo, tìm hiểu ý nghĩa của bài hát một cách thấu đáo trước khi trình diễn. Ở mỗi tác phẩm, tác giả khổ công gọt giũa từng nốt nhạc, trau chuốt từ câu ca, để qua bài hát chuyển tải những cảm xúc, những tâm tình của họ đến người nghe. Thế mà khi nghe một bản nhạc, hầu như người ta chỉ quan tâm đến ca sĩ trình bày chứ chẳng ai thèm nhớ hay biết tên tác giả. Ngay cả một số trung tâm sản xuất băng nhạc và một số ca sĩ cũng thế. Cách nay khá lâu nhà văn Bùi Bảo Trúc kể, có lần ông mua một băng nhạc của trung tâm nào đó sản xuất. Khi đọc trên bìa băng nhạc, thấy chỉ liệt kê tên những bản nhạc và ca sĩ trình bày mà không để tên tác giả, ông bực quá vứt băng nhạc vừa mua vào sọt rác. Ông bảo đây là sự vô ơn đối với tác giả.

Cho nên khi thưởng thức hay trình bày một bài hát, người nghe cũng như người hát cần biết đến ai là người đã sáng tác ra bài hát, và sau đó người hát cố gắng hát cho đúng lời, đúng ý. Đó là cách chúng ta tôn trọng tác giả cũng như thể hiện sự biết ơn của chúng ta đối với họ; những người mà từ trong cuộc sống với định mệnh đau thương, nghiệt ngã hay với hạnh phúc êm ả, ngọt ngào; đã chắt lọc thành chất liệu để cống hiến cho đời những tác phẩm thật tuyệt vời.

Nghiêm Nguyễn
January 29, 2017
(Bích Huyền chuyển)

Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

Trần Ngọc Em Hội ngộ CHS Tống Phước Hiệp nk 62-69

Trần Ngọc Em, tác giả nhiều tác phẩm trong số đó có "Đất Phương Nam", "Một Thoáng Nam Kỳ Lục Tỉnh"...Với bút danh Người Long Hồ, về Việt Nam ngày 01/3/2017. Hôm sau, Anh đến nhà tôi để trao bộ sách Đất Phương Nam (do bộ trước tôi đã gởi tặng Thư Viện trường Trung học Lưu Văn Liệt hậu thân Trung học Tống Phước Hiệp),và quyển "Một Thoáng Nam Kỳ Lục Tỉnh.

 Từ Trái sang: Đức, Ngọc Em



Đây là Tựa đề quyển sách đang trong giai đoạn hoàn chỉnh bản thảo'

***
Đến ngày 13/3/2017, lúc 10 giờ, Trần Ngọc Em có buổi gặp gỡ thân mật với bạn học cũ và vài người quen tại quán cơm chay Hoàng Kim (gần bến phà Đình Khao).

Từ trái Sang Phải: Đức, Siêng, Thu, Ngọc Em.

Ngọc Em, Khải (Dương), Hỉ, Khánh. 
 Khánh, Điệp Lê, Sanh, Thơ, Duyên.
Điệp Lê, Thuý, Sanh, Thơ, Duyên. 
Khải (Hoàng), Đa, Đô, Hồng. 
Anh, Khoa, Dậu, Huệ.

Tứ, Dũng, Khải (Hoàng), Đa.

Buổi gặp gỡ kết thúc vào lúc 13 giờ cùng ngày, tất cả cùng hứa hẹn sẽ gặp lại vào lần họp mặp của khối lớp vào tháng 12.

Hình ảnh: Huỳnh Hữu Đức.

Hymne Aux Cheveux Blancs - Bài Ca Tóc Trắng



Hymne Aux Cheveux Blancs

“Les cheveux qui blanchissent ne sont pas toujours signe de vieillissement; 
c’est souvent l’apparition de la douceur de la prudence et de la modération. 

"Les cheveux blancs ne veulent pas toujours dire
que l'être humain porte le poids des années,
mais qu'il reçoit des indices d'une sagesse en état d'attente.

“Les cheveux blancs ne veulent pas dire que l’homme perd son efficacité; 
Au contraire, les dimensions plus stables et plus profondes s’ offrent à lui

“Les cheveux qui blanchissent accompagnent souvent les coloris d'automne et démontre que la Nature est toujours fidèle à elle-même.

Les cheveux qui blanchisssent sont le présage d’un cycle de beauté qui s’achève et l’éveil des
sentiments plus justes et plus durables

“Les cheveux argentés ‘ c’est parfois la marque du véritable amour qui fleurit 
L’aurore d’une vision plus vaste des choses et le crépuscule qui ouvre ses bras en signe d’accueil
pour le grand et beau voyage

Les cheveux qui blanchissent sont-ils un signe de fin ?
Pour certains peut-être, pour d'autres,
c'est le signe du mûrissement des qualités latentes.

Que cet âge soit aimé pour ce qu'il est,
qu'il donne à chacun selon sa vision et son espérance.

Texte de Robert L. Gagné
***



Bài Ca Tóc Trắng 

Những sợi tóc bạc dần theo ngày tháng
Không phải luôn thấp thoáng cái bóng già.
Mà dịu dàng tươi mát ở trong ta
Là thận trọng, là ôn hòa mực thước.

Mái đầu bạc không như ta thường tưởng,
Gánh thời gian mường tượng trĩu đôi vai.
Mà khôn ngoan tích lũy tháng năm dài
Là dấu hiệu chín mùi tài tiềm ẩn.

Làn tóc trắng hiệu lực không hề hấn,
Lại vững vàng, tin cậy lẫn sâu xa.
Vào tuổi thu mái tóc phải sương pha
Theo qui luật tuần hoàn của Trời Đất.

Tóc trắng xóa khi tuổi vàng đi mất
Nhưng tình người cũng rất đẹp thiết tha.
Vẫn bền lâu, chính chắn, vẫn đậm đà.
Lòng nhân ái, đóa hoa lòng bừng nở.

Thật bát ngát trong bình minh rạng rỡ
Thật dịu dàng xòe mở lúc chiều tàn.
Luôn đón chào tình cao đẹp thế gian
Đầy ý nghĩa, cuộc hành trình mỗi lúc.

Mái tóc trắng, cuộc đời sắp chấm dứt ?
Nỗi niềm chung ray rức của kiếp người.
Kẻ an nhiên , người nghĩ ngợi xa xôi

Tùy quan niệm nhìn đời và hy vọng 

Mailoc thoát dịch
9-3-17
***
Bài Ca Tóc Trắng

Ngày tháng trôi qua tóc trắng bạc lần
Không phải là dấu hiệu dần lão hóa
Mà ẩn trong ta dịu ngọt thâm trầm
Cùng sự chừng mực cẩn trọng nhu hòa

Tóc bạc không thể nói lên tất cả
Không đề ra gánh nặng của thời gian
Mà là tính vững vàng theo năm tháng
Sự khôn ngoan ở trạng thái sẳn chờ

Tóc trắng chẳng làm mất đi hiệu quả
Chính là tầm mức ổn định sâu xa
Cánh cửa mở ra cho ta tìm thấy
Là vòng xoay theo qui luật đất trời

Tóc trắng đi kèm với sắc màu vơi
Nhưng vàng thu song tuổi đời vẫn đẹp
Mùa sang báo hiệu chấm dứt chu kỳ
Vẫn thi vị tiềm tàng dâng cảm xúc

Tóc trắng là tình yêu thực nở hoa
Trong bình minh mượt mà nắng mới
Vẫn dịu dàng dù hoàng hôn chạm tới
Cho cuộc hành trình xinh đẹp tuyệt vời

Tóc trắng dấu hiệu một thời kết thúc?
Số người âu lo thôi thúc điều này
Người tự tại suy ra sự trưởng thành
Tùy tầm nhìn và tâm sanh hy vọng.

Kim Oanh thoát dịch

Bài Ca Tóc Trắng




Bài Dịch: Bài Ca Tóc Trắng 

(Từ bài Hymne Aux Cheveux Blancs - Texte de Robert L. Gagné.)

Những sợi tóc bạc dần theo ngày tháng
Không phải luôn thấp thoáng cái bóng già.
Mà dịu dàng tươi mát ở trong ta
Là thận trọng, là ôn hòa mực thước.

Mái đầu bạc không như ta thường tưởng,
Gánh thời gian mường tượng trĩu đôi vai.
Mà khôn ngoan tích lũy tháng năm dài
Là dấu hiệu chín mùi tài tiềm ẩn.

Làn tóc trắng hiệu lực không hề hấn,
Lại vững vàng, tin cậy lẫn sâu xa.
Vào tuổi thu mái tóc phải sương pha
Theo qui luật tuần hoàn của Trời Đất.

Tóc trắng xóa khi tuổi vàng đi mất
Nhưng tình người cũng rất đẹp thiết tha.
Vẫn bền lâu, chính chắn, vẫn đậm đà.
Lòng nhân ái, đóa hoa lòng bừng nở.

Thật bát ngát trong bình minh rạng rỡ
Thật dịu dàng xòe mở lúc chiều tàn.
Luôn đón chào tình cao đẹp thế gian
Đầy ý nghĩa, cuộc hành trình mỗi lúc.

Mái tóc trắng, cuộc đời sắp chấm dứt ?
Nỗi niềm chung ray rức của kiếp người.
Kẻ an nhiên , người nghĩ ngợi xa xôi

Tùy quan niệm nhìn đời và hy vọng 

Mailoc thoát dịch
9-3-17
***
Cảm Tác: 


(Bài Ca Tóc Trắng của thầy Mailoc)

Đến Ngày Tóc Trắng

Qui luật ngàn năm của đất trời
Tuổi già, tóc trắng cũng thường thôi
Dịu dàng, mực thước trong giao tiếp
Điềm đạm, khôn ngoan trước cuộc đời
Tình cảm yêu thương luôn thấm đượm
Tấm lòng nhân ái mãi trong ngời
Ung dung tự tại và thanh thản
Bước tiếp đường đi đã vạch rồi.

Phương Hà
***
Cảm Tác: 

Ông Cụ Còn Quắc Thước

Quắc thước xem ra tóc trắng già,
Tiên phong đạo cốt mắt nhìn xa.
Hồng hào khỏe mạnh lòng nhân ái,
Bạch phát phong lưu ý đậm đà.
Từng trải nằm gai đau thử thách,
Kinh qua nếm mật đắng ta bà.
Bôn ba dày dạn đầy kinh nghiệm,
Lão giả an nhiên tự tại nhà...

Mai Xuân Thanh
Ngày 10 tháng 03 năm 2017

Già Ơi, Ta Chào Mi!


Có lẽ niềm sung sướng của tuổi già là biết mình đã già, già như trái chín cây, ngọt thơm hơn trái cây giú ép. Tuổi già, mình phải nên vui vẻ, lạc quan đón mừng:"Già ơi, ta chào mi!" (Bonjour la Vieillesse) giống như nữ văn sĩ Françoise Sagan đã đề tựa một cuốn sách (Bonjour Tristesse). 

Nếu mình hiểu biết, nhận thức, chăm sóc tuổi xế chiều thì tuổi này sẽ trở thành nguồn hạnh phúc to lớn! Khi sống trọn vẹn trong giây phút hiện tại thì có thể nói là không có già, không có trẻ, không có quá khứ cũng không có vị lai vì chúng ta chấp nhận cái già, thương yêu nó, trân quý nó, hưởng thụ nó. Già hay không già cũng tùy vào nhận thức trong đầu mỗi người". Tuổi già tâm không già, là già mà không già. Tuổi trẻ không già, mà tâm già, là không già mà già".Tuổi tác là chuyện của tâm, nếu chúng ta không để ý tới, thì cũng chẳng có vấn đề về tuổi tác! 

Ngày xưa ở Việt Nam, cha mẹ sống đến 50 tuổi được xem là già, là thọ . Con trai trưởng hoặc con gái lớn đứng ra tổ chức Lễ Thọ cho cha mẹ để tạ ơn Trời Đất đã cho cha mẹ sống thọ. Tuổi thọ còn gọi là tuổi hạc vì hạc được coi là chim tiên sống rất lâu, rất thọ. Con cái cầu chúc cha mẹ sống lâu để có điều kiện báo hiếu:

"Một mai tuổi hạc càng cao, - Tấm lòng báo đáp biết sao cho vừa?
Phải nên khuya sớm phụng thừa - Hiếu nầy đối với ơn xưa vẹn toàn"

Tuổi hạc chính là giai đoạn cuối đời người mà ai ai cũng cần giữ cho tâm hồn thư thái, bỏ lại sau lưng tất cả những phiền muộn của bao nhiêu năm tháng lăn lộn với cuộc sống để lo miếng cơm, manh áo.

Bây giờ “tam đại đồng đường” rất hiếm nhưng không phải là không có. Ba thế hệ cùng sống quây quần dưới một mái nhà, ông bà, cha mẹ và cháu. Ông bà chăm lo săn sóc cháu với tình yêu thương, còn cháu cho ông bà sự ngây thơ, tươi mát của trẻ thơ, cha mẹ thì yên tâm đi làm việc. Câu ca dao xưa cần phải thay thế từ “giữ” bằng từ “vui” cho hợp hoàn cảnh này:

“Sinh con rồi mới sinh cha 
Sinh cháu “vui” nhà rồi mới sinh ông.”

Có con thì mới thành cha, có cháu thì mới lên bà lên ông, cháu là không những là sự tiếp nối mà còn là niềm vui của cả gia đình. Đây là mô hình khá lý tưởng cho các gia đình ở hải ngoại vì ông bà, ngoài sự săn sóc và tình thương, còn giúp cháu nói được tiếng mẹ đẻ , hiểu văn hoá dân tộc và bảo tồn gốc rễ nữa. Nếu không sống chung một nhà thì cũng nên mua hoặc mướn nhà ở gần con cháu để có điều kiện nương tựa lẫn nhau, người già không bị rơi vào cảnh cô đơn hụt hẩng, nếu một trong hai người lớn tuổi, ông hay bà, ra đi trước.

Nhìn lại quãng đời đã trải qua, chúng ta dường như chưa hề thực sự sống trong hiện tại bao giờ cả! Lúc còn trẻ, khi mới bước vào đời, chúng ta mơ ước về tương lai, sống cho tương lai. Khi thành đạt, đã có được cái này, cái nọ, thì chúng ta lại sống cho quá khứ! Nhỏ thì mong cho mau lớn, lớn thì mong cho nhỏ lại.

Tóm lại, chúng ta chưa biết sống trong giây phút hiện tại mà luôn luôn sống trong ảo mộng. Khi ý thức được những điều tầm thường đó, chúng ta sẽ trân quý thời gian còn lại, sống trọn vẹn, sâu sắc bây giờ và ở đây. Niềm vui tiềm ẩn, tản mát trong những sự việc vụn vặt của cuộc sống hằng ngày mà mình phải tự khám phá để thụ hưởng như sáng thức dậy, mà còn duỗi tay, duỗi chân, bước xuống giường được, thong thả đi pha một ly cà phê hay một bình trà uống, chào mừng buổi ban mai và cám ơn đời đã cho mình 24 giờ tinh khôi để không lỗi hẹn với sự sống:

"Cám ơn đời mỗi sáng mai thức dậy 
Ta có thêm một ngày nữa để yêu thương".(Khalil Gibran)


Còn hạnh phúc nào to lớn hơn khi mình lớn tuổi mà trái tim, buồng phổi, tứ chi vẫn hoạt động tốt...Nếu mình không biết sung sướng hưởng thụ bây giờ, mà lại chờ đến khi những bộ phận đó có vấn đề rồi mới tiếc nuối thì đã muộn màng!

Mỗi người đều có đồng hồ sinh lý (horloge biologique) của riêng mình, không ai giống ai, cũng như chỉ tay của mỗi cá nhân vậy, cho nên không cần bắt chước ai, chỉ cần lắng nghe cơ thể (écouter son corps), rồi áp dụng vào hoàn cảnh cụ thể tâm lý và sinh lý của mình, “đói ăn, mệt ngủ” mà thôi! (1)

Bữa kia, tôi có tham dự một buổi thuyết giảng ở một trung tâm thiền tập tại Paris, nhưng tôi lại có một cái răng mới nhổ còn khá đau, tôi quán chiếu nên nhận thấy là "răng đau" cũng có cái hay là mình không nói năng gì cả mà chỉ lắng nghe thôi, không sợ phạm khẩu nghiệp! Nhưng nhìn sâu hơn một chút, tôi chẳng buồn chi lắm vì một cái xe hơi sử dụng khoảng hơn chục năm còn bị hư bộ phận này, bộ phận kia, huống hồ mình đã sống quá ¾ ( ba phần tư)) thế kỷ rồi! Nếu có những cơ quan trong thân thể bị lão hoá thì cũng là việc đương nhiên, mình phải chấp nhận mà thôi! Tốt hơn mình nên lạc quan tự nhủ là tai kém nhạy bén để bớt nghe những điều chướng tai; mắt kém tinh anh để bớt thấy những điều gai mắt; đầu óc bớt sắc sảo, quên trước, quên sau... để từ từ quên đi những nỗi khổ, niềm đau hoặc nếu mất rất nhiều thì giờ mà tìm không ra vật mình muốn tìm, thì hãy mĩm cười tự an ủi "Các nhà bác học cũng mất thì giờ để tìm tòi như thế mà!", chỉ khác là họ tìm để "phát minh," còn mình tìm để "phát bực"....thôi thì đi nằm theo dõi hơi thở hoặc đi dạo chờ cho hết bực!

Tiền không phải là "tất cả" nhưng cũng không phải là "không là gì cả"; đừng quá coi trọng nó, cũng đừng quá so đo, nếu ta hiểu được "nó chỉ là thứ ngoại thân, khi chào đời không đem đến, khi chết cũng chẳng mang theo". Nếu cần làm việc thiện nguyện, bạn nên rộng mở hầu bao. Tiền vốn là con dao hai lưỡi, người khôn biết kiếm tiền, biết tiêu tiền, biết làm chủ đồng tiền mà không làm tôi tớ cho đồng tiền. (L'argent est un bon serviteur mais un mauvais maître). 

Cuộc sống tuổi già cần được phong phú đa dạng hóa, đi chơi với gia đình đã hạnh phúc rồi nhưng thêm vài bạn thân lại càng vui hơn … Đừng thụ động ngồi gậm nhấm, nhơi lại, nhơi lại quá khứ để chìm đắm trong biển sầu khổ, rồi trở thành chủ nhân đại lý “than”, thường xuyên khuyến mãi, bán lẻ cho một, hai người hoặc bán sỉ cho nhiều người, cho tập thể!(2) 

Than thở, thổ lộ được những gì bị dồn nén trong lòng thì tâm hồn sẽ nhẹ nhõm, thư thái, nhất là lại gặp người biết lắng nghe bằng tai lẫn con tim.Tuy nhiên, nếu bạn có khả năng diễn đạt được nỗi khổ, niềm đau đó bằng một bài viết để chia sẻ cho mọi người thì lại càng hay hơn! Theo nghiên cứu của Bác Sĩ Ornish. khi bị căng thẳng tinh thần, cơ thể sẽ tiết ra một hóa chất làm cho mọi sinh hoạt ứ đọng, ăn không ngon, đầu khó suy nghĩ, mạch máu trì trệ, mất sức đề kháng, dễ bị cảm cúm. Lạc quan là thuốc bổ mà chúng ta cần luôn luôn mang trong người, vì thế bạn đừng bao giờ bi quan nghĩ là mình già nuôi, yếu đuối,vụng về ... Nếu bạn đã cố gắng hết sức để làm một việc gì mà làm không nổi vì lực bất tòng tâm thì cứ “ mackeno” (3), coi đó như là một sự giải thoát!

Ði tập thể dục, tắm sauna, bơi lội, tập tài chi, học nhạc, học vẽ, học viết thư pháp...giúp cho người lớn tuổi giữ được thăng bằng về thể chất lẫn tinh thần và nếu có bệnh, uống thuốc sẽ công hiệu hơn, mau lành hơn. 

Sinh, lão, bệnh, tử, là qui luật ở đời. Chính mình phải là người chủ động lựa chọn cách đi cho mình, sống sao cho ngay thẳng, không hổ thẹn với lương tâm, sống vui, sống đẹp, sống sâu sắc, sống trọn vẹn ... thì khi thần chết gọi, mình thanh thản an nhiên, tự tại ra đi :

«Một mai từ giã « cuộc chơi » (4) - Thong dong, thanh thản, mỉm cười ra đi!»

Gương người xưa và nay vẫn còn đó vì một khi đã quán triệt qui luật trên, họ chuẩn bị kỹ càng chuyến viễn du cuối cùng này nên mua quan tài trước, lo xây kim tỉnh sẵn hoặc mua bảo hiểm hậu sự (contrat-obsèque) hay làm giấy hiến xác ...như chúng ta bây giờ dự tính đi xa thường đặt mua trước giấy máy bay đó mà!

Tôi xin chia sẻ bài này với các thân hữu chẳng qua là tôi quán chiếu cuộc sống của mình và tham khảo thêm một số tài liệu rồi viết những dòng trên đây, giống như người mua được bột, đường, sữa đem nhồi nặn thành bánh bỏ vào lò nướng. Lúc ăn thấy hợp khẩu vị nên mời các bạn cùng thưởng thức "lấy thảo"!

Hoài Việt (DHĐ)

Ghi chú:
(1) trích trong bài "Cư trần lạc đạo" của vua Trần Nhân Tôn:
Cư trần lạc đạo thả tuỳ duyên -Ở đời vui đạo hãy tuỳ duyên.
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên - Đói cứ ăn đi mệt ngủ liền.
( 2) “than” ở đây là “than thở” không phải là than để nấu ăn. 
(3) “ mackeno” : mặc kệ nó
(4) theo một thiền sư, đời chỉ là một « cuộc chơi », còn duyên thì biểu hiện, hết duyên thì ẩn tàng

Thứ Hai, 13 tháng 3, 2017

Mưa Bụi Trong Nắng Xuân Vàng - Sáng Tác Phạm Anh Dũng - Ẩn Lan


Nhạc và Lời: Phạm Anh Dũng
Hòa âm: Nguyễn Hữu
Trình bày: Ẩn Lan


Biển Trăng



Bạc lòng chi hỡi rẻ chia đôi
Một nửa lặng yên khuất nẻo đời
Nửa mảnh hao gầy chênh chếch bóng
Đêm chờ vô vọng cõi hư không

Vườn tâm lạnh lắm màu trăng ấy
Dần khuyết tròn xoay lại mảnh đầy
Loang loáng ánh ngà soi gối chiếc
Trách người mê mãi biệt chân mây

Đêm buồn về nhớ trăng đầu phố
Hồn chết non từ độ mấy xa
Hoa mộng đời thôi không dậy nữa
Nghe ai đưa tiếng gọi mơ hồ

Thao thức trông lên với bóng mình
Trăng vàng vỡ nát ánh lung linh
Khôn nguôi sợi trắng phai màu tóc
Vạn kiếp giục sầu khóc biển trăng

Kim Phượng

Đường Trần (II)


Kiếp người ngoảnh lại có bao lâu 
Tóc mới mướt xanh vội bạc màu 
Vượt bể trầm luân chao sóng gió 
Qua miền tục lụy trải thương đau 
Giữa đời tan hợp chân lê mỏi 
Trước cảnh tử sinh nhỏ lệ sầu 
Thăm thẳm đường trần vương cát bụi 
Mơ màng giấc điệp biết về đâu?

Quang Tuấn

Hương Xưa


Tôi về tìm lại hương xưa
Một cành hoa tím thời chưa biết buồn
Về đâu ánh mắt hoàng hôn
Về đâu suối tóc gió luồn bờ vai
Thướt tha màu tím trang đài
Áo xưa dao động hồn ai dại khờ
Giọt tình nhỏ xuống thành thơ
Suối mơ róc rách tôi chờ cố nhân.

Biện Công Danh

Một Đời Hạ Bạc.Vẫn Là Hoa


Khi cây cho hoa, là trao cho đời một mỹ cảm, chẳng hoa nào không đẹp, trong trăm ngàn loài hoa, thuần hóa, sang trọng có hoa lan, người Trung Hoa tôn trọng mẫu đơn nên gọi bà chúa hoa, người Pháp có hoa hồng...Hoa dại mà vẫn có tên sao lại dại nhỉ

Vài hôm trước đây, tôi có chút tâm sự ngắn về hoa cùng cô Phan Lương, tôi nói cùng cô là tôi cũng trồng hoa nhưng không nhiều, hồ điệp, hồng phấn rất thơm và vài loại hoa nữa, nhưng tôi chỉ yêu hoa khi tình cờ lang thang gặp loài hoa bình thường hoang dã, nở trong nắng sớm có thể lắm tàn vào xế chiều. Nhưng tôi lại yêu quý, không tầm thường, cũng không phi thường, chỉ vì đơn giản sắc hoa mong manh biểu tượng cuộc đời của hoa.
Lênh đênh trên sóng nước, một đời hạ bạc vẫn là hoa.



Trương Văn Phú

Chủ Nhật, 12 tháng 3, 2017

Sonate Mùa Xuân - Thơ:Tiểu Vũ Vi - Phổ Nhạc:Nguyễn Minh Châu - Thu Hương


Thơ:Tiểu Vũ Vi 
Phổ Nhạc:Nguyễn Minh Châu 
Tiếng Hát:Thu Hương

Dáng Hoa


Dáng Hoa

Dáng ai sao khó dệt thành thơ
Khiến kẻ thi nhân phải dật dờ
Yểu điệu đào tươi còn ấp ủ
Thướt tha phượng thắm vẫn ơ hờ
Quên vần đắm sắc đan hồn mộng
Nương gió thả lòng kết cõi mơ
Xui khách đa tình thêm vọng ảo
Buồn cho nghiên bút chịu bơ vơ.

Quên Đi
***
Các Bài Thơ Cảm Đề:

Dáng Thơ


Dáng ai tha thướt đẹp như thơ
Cho kẻ trông theo, dạ thẫn thờ
Sóng lượn nhịp nhàng đôi vạt mỏng
Hương đưa dìu dịu mối duyên hờ
Phất phơ gió thổi lay làn tóc
E thẹn môi cười gợi giấc mơ
Thấp thoáng đường xa rồi khuất nẻo
Để người ngơ ngẩn...đứng chơ vơ.

Phương Hà
***
D
áng Ngọc

Yêu em vội viết mấy vần thơ
Đưa tặng đem sang chỉ giả vờ
Xin mấy cành hoa về cắm lọ
Mượn vài quyển sách cớ xem nhờ
Hương hoa thoang thoảng càng thương nhớ
Mùi sách bâng khuâng lại ước mơ
Dáng ngọc cạnh nhà đem ướp mộng
Mà người có biết ??....mãi thờ ơ!

Song Quang
***
Trộm Nhìn Người Dưng


Chỉ liếc người dưng dệt mộng thơ,
Chao ơi ! Dáng đẹp đứt đường tơ!
Thuyền quyên nguyệt thẹn đào thua thắm,
Thục nữ hoa ghen phượng hững hờ!
Đắm đuối trộm nhìn nên lúng túng,
Say mê lặng ngắm phải lòng mơ!
Đa tình chi lắm thầm than khổ!
Mặc khách tao nhân nghĩ vẩn vơ!

Mai Xuân Thanh
Ngày 24 tháng 02 năm 2017
*** 
 Dáng xưa

Ngắm ráng rơi chiều xõa tóc thơ
Vờn bay cuối nẻo khuất xa mờ
Hồ im nước lặng lồng xuân vãng
Liễu rủ bờ xinh thoảng dáng mơ
Gió vượt hàng cây tung áo mỏng
Mưa xuyên tán lá đọng vai hờ
Em say ý niệm hồn thu thảo
Rụng cánh hoa dầu đáp vẩn vơ!

Mai Thắng
170225
***
Đọng Hờ

Ngòi bút thả lòng tạo dáng thơ
Chừng như vương ấm đọng vai hờ
Ai đưa say đắm vào tim mộng
Kẻ lụy ân tình dệt cõi mơ
Thầm trách dòng đời luôn trắc trở
Để cho phận mỏng mãi bơ vơ
Khách đa tình hỡi lòng thơ mới
Hiu hắt dài thêm nỗi đợi chờ

Kim Phượng

Dốc Thượng Lộ




Thinh không ríu rít tiếng chim
Dư âm huyền thoại trái tim đa tình
Ðêm tràn ngập suốt hành tinh
Bỗng lung linh sáng bóng hình hư vô
Biển xôn xao mộng hải hồ
Bước chân nghìn dặm rừng chờ núi cao
Tiếc nhau lời đón câu chào
Dốc xưa thượng lộ quay đầu chia tay...

(07/2009)

Phạm Hồng Ân

Hãy Làm Điều Gì Đó Trước Khi Quá Muộn Màng


Một người đàn ông dừng lại ở cửa tiệm bán hoa để đặt hoa tặng mẹ của mình. Mẹ của ông ở xa cách đây hơn 200 dặm và ông sẽ nhờ cửa tiệm giao hoa đến tận tay cho bà.

Khi ông bước ra khỏi xe, ông đột nhiên chú ý đến một cô gái trẻ đang khóc thút thít bên lề đường. Ông hỏi cô gái có sao không, cô trả lời: “Cháu muốn mua hoa hồng tặng mẹ. Nhưng cháu chỉ có 75 cents nhưng hoa hồng thì đến 2 dollars.”
Người đàn ông mỉm cười và nói: “Đi với chú. Chú sẽ mua cho cháu một bông hồng.” 

Ông mua cho cô bé hoa hồng như đã hứa và đặt hoa giao đến tận nhà mẹ mình. Khi họ rời khỏi, ông ngỏ ý chở cô bé về nhà. Cô bé đồng ý để ông chở đến chỗ mẹ mình. Cô chỉ cho ông đến một nơi vắng vẻ, phải đến khi dừng xe lại, người đàn ông mới nhận ra đó là một nghĩa địa. Và cô gái đã đặt bông hoa ấy lên một ngôi mộ sạch sẽ.

Người đàn ông trở về cửa tiệm hoa, hủy gói hoa giao và ông ta đã mua hẳn một bó hoa to, lái xe đến thẳng nhà của mẹ mình, ngôi nhà cách nơi đấy hơn hai trăm dặm đường đi. Cuộc gặp gỡ cô gái đã cho ông hiểu rằng, nếu hôm nay ông không đến, có khi ngày mai ông sẽ chẳng còn cơ hội để đến nữa.

Cuộc đời rất ngắn ngủi bạn ạ. Hãy dành nhiều thời gian để yêu thương và quan tâm đến những người mà bạn quý mến. Hãy tận hưởng những khoảnh khắc với họ trước khi mọi chuyện đã quá muộn màng. Không có thứ gì trên đời quan trọng hơn gia đình cả, bạn nhé!

​Trần Ngọc sưu tầm