Hiển thị các bài đăng có nhãn ThuyềnViễnXứ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ThuyềnViễnXứ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 27 tháng 3, 2019

Mưa Chiều Miền Trung



Bài Xướng:
Mưa Chiều Miền Trung


Tầm tã chiều nao cũng đổ mưa
Nước bao nhiêu trút vẫn không vừa
Mịt mù phố chợ đường im vắng
Lướt thướt hàng cây lá sũng thưa
Lầm lũi người qua, chân vội bước
Âm thầm kẻ đợi, mắt buồn đưa
Bầu trời xám đục màu sương khói
Như đã bao đời, tự thuở xưa...

Phương Hà
***
Các Bài Họa:

***
Chiều Mưa Thị Nại*

Nhớ cảnh Qui Nhơn dạo dưới mưa
Bờ xa sóng biển dáng chưa vừa
Đổ vô thành phố trong cơn rét
Trôi ngập con đường dưới trũng thưa
Sát cạnh yêu đương còn ái ngại
Bên nhau quí mến vẫn đong đưa
Hạt rơi rỉ rả khi chiều tới
Hai đứa trao nhìn…. kỷ niệm xưa!

Paris, 16/03/2019

Trịnh Cơ
*Thị Nại,tên bãi biển Qui Nhơn
***
Mưa Không Dứt Hạt

Một chuỗi thời gian sũng nước mưa

Sáng trưa chiều tối chảy quên vừa
Ngày không dừng lại câu hò ướt
Đêm vẫn nghe hoài tiếng sóng thưa
Có lúc thầm thì bên tai lãng
Đôi khi thổn thức bến đò đưa
Thế rồi cả tháng trời âm ẩm
Hong mãi tâm hồn chẳng ráo xưa

Hawthorne 16 - 3 - 2019.

Cao Mỵ Nhân
***

Mưa Phùng Huế

Lạnh lùng bấc tẩm tái phùn mưa
Áo mặc nhiều thêm chẳng ấm vừa
Sướt mướt hàng cây đường phố vắng
Im lìm ghế đá bóng người thưa
Sông Hương sóng nhớ âm hòa vỗ
Núi Ngự thông buồn tiếng vọng đưa
Ngày phạc phờ trông,đêm lại vẫn
Bốn bề gió rít hồng hoang xưa!

Lý Đức Quỳnh
***

Mưa Nhớ Người

Nhớ thời ra trận gặp mùa mưa
Trùm tấm poncho ấm cũng vừa
Đốt thuốc trao tay vương khói mỏng
Can giờ đổi bạn vướng cành thưa
Mơ gom kỷ niệm khi chờ đợi
Ước nhặt cuộc tình buổi đón đưa
Xối xả nước dầm đau ký ức
Mây vờn tâm tưởng vọng người xưa

Như Thị
***
Mưa Qui Nhơn

Qui Nhơn chợt nhớ những cơn mưa
Nhớ quá đi thôi nhớ chẳng vừa
Bán đảo Phương Mai ngày gió lộng
Tháp chàm Bánh Ít bụi cây thưa
Bánh bèo Sư Phạm cay the lưỡi
Rượu ấm Gió Khơi mắt thoáng đưa
Trường Nữ trưa về trong nắng hạ
Sông Côn giọng hát… tiếng Em xưa!

Montréal, 16/3/2019

Lộc Bắc
***

Mưa Kỷ Niệm

Vô tình gặp gỡ dưới làn mưa

Thềm nhỏ người đông trú chẳng vừa!
Nhanh nhẩu trao dù em khẽ đón
Rụt rè nhoẻn miệng mắt ngầm thưa
Làm quen vài phút mong trời tạnh
Trò chuyện đôi lời ngỏ ý đưa
Quê khách chừ ôn thời tuổi dại
Sao hoài nhớ mãi bóng hình xưa!!!

Như Thu
***

Mưa Sài Gòn

Kỷ niệm Sài Gòn những trận mưa
Đường sâu ngập nước vẫn chưa vừa
Bên hiên săn sóc khăn lau tặng
Dưới mái ân cần mũ mát đưa
Khép nép bên nhau,e ấp hỏi...
Rụt rè cạnh sát, ngại ngùng thưa...
Duyên trời xui khiến, từ hôm đó
Như đã thề nguyền tự kiếp xưa

Thanh Hoà
***

Mưa Ngâu

Tháng bảy mùa ngâu những giọt mưa,
Khóc bao niên kỷ vẫn chưa vừa.
Đêm trăng Chức Nữ khung tơ biếng,
Bến hẹn Ngưu Lang ô thước thưa.
Sướt mướt dù hoa tìm mái núp,
Lê thê nón lá gọi xe đưa.
Suốt ngày tầm tã mây u ám,
Câu chuyện giai kỳ sông Hán xưa.


Nguyễn Thị Mỹ Ngọc
Mar.16/2019.
***
Quê Mình

Ai từng đến Huế gặp mùa mưa
Nước đổ sông sâu mấy chẳng vừa
Vì lụt hằng năm đeo đẳng mãi
Nên người ngày tháng cứ dần thưa
Thăm em gió bão tần ngần đến
Nhớ mẹ thuyền đò biếng nhác đưa
Khí hậu quả là hơi khó ở
Bây giờ khắc khổ vẫn còn xưa


Thuyền Viễn Xứ
***
Mưa Huế

Rỉ rả chiều nay những giọt mưa
Bao ngày tầm tả cũng chưa vừa
Gió lùa Vĩ Dạ, cô em lạnh
Đò vắng Sông Hương, lữ khách thưa
Mấy nhịp Trường Tiền, mờ nhạt xóa
Tiếng chuông Thiên Mụ, lạnh lùng đưa
Trơ vơ thành quách buồn hiu quạnh
Lắng đọng sầu vương bóng cổ xưa


Thanh Trương
***
Ước

Ngoài đồng ngọn cỏ ngóng chờ mưa
Trải hạ mầm lên mộng khó vừa
Đất bỏng,lươn quằn, chân kiến rộn
Cây oằn, lá đổ, nhị hoa thưa
Đồi cao khóm trúc bơ phờ vẫy
Bãi vắng thân cò thảng thốt đưa
Hỡi gió mây dồn tuôn một trộ
Câu hò lại nối những làn xưa

Phạm Duy Lương
***

Mưa Huế Bui Ấy

Thăm Huế đoàn mình hưởng buổi mưa
Tuyệt vời , đẹp quá , ý mong vừa ...
Máy bay hạ cánh,đường khô ướt
Xe đón chào người,tiếng gọi thưa.
Nhè nhẹ hạt buông trời mát mẻ
Dịu dàng gió lướt tóc đung đưa.
Phố phường phấp phới dù xanh đỏ
Nghe nói bây giờ vượt hẳn xưa.

Trần Như Tùng
***
Mưa Chiều

Chiều chiều thường đẫm những cơn mưa
Nước đổ miên man mãi chẳng vừa
Trời đất âm u, mây quánh đặc
Mặt đường sũng sĩnh, phố lưa thưa
Lòng đây dưng nhuộm niềm u uẩn
Ai đó thầm mong kẻ đón đưa
Rả rích nao buồn hơn trấu …cắn
Lệ nhòa lại quẩn chuyện …ngày xưa..

Cao Bồi Già
17-03-2019
***
Nhớ Mưa Huế

Vô cùng nhớ Huế những chiều mưa

Kỷ niệm chao ơi kể mấy vừa
Đại Nội im lìm đường ngõ vắng
Đông Ba lặng lẽ bóng người thưa
Vân Lâu bến nước hò im tiếng
Diệu Đế chuông chùa báo vọng đưa
Góc phố hôm nao mình sánh bước
Chừ tuôn giọt lệ chuyện ngày xưa

Minh Thuý
17 tháng 3 - 2019
***
Chiều Mưa

Chiều buồn ngồi ngắm cảnh trời mưa

Gió rít từng cơn lạnh chẳng vừa
Xào xạc lá đùa màn nước mát
Âm thầm hoa giỡn bức rào thưa
Lòng dâng nỗi nhớ ngày đoàn tụ
Tâm rộn niềm thương buổi tiễn đưa
Cuối xóm âm vang gà cất tiếng
Nao nao trong dạ chuyện tình xưa.

Trần văn Hạng
***

Mưa Ban Mê

Tôi nhớ Ban Mê lúc gió mưa

Bụi tung lá cuốn biết sao vừa
Ào ào nước trút bao đường vắng
Vội vã người về những bước thưa
Sấm nổ rền vang trời chớp nhoáng
Cây nhào nghiêng ngã nhánh đong đưa
Giờ đây hạt nhẹ lăn vào kính
Nước mắt tuôn dài nhớ Bản xưa!

Thiên Hậu
***
Lụt Huế

Suốt tuần trời trút những cơn mưa,
Lụt cuốn trôi nhà khiếp chẳng vừa.
Thừa Phủ bến đò, hành khách vắng,
Đông Ba họp chợ, bạn hàng thưa.
Nước dâng nhanh chóng, đài thông báo,
Gió rít ào ào, âm vọng đưa.
Dân Huế khóc than bao thống khổ,
Thiên tai Trời giáng dữ hơn xưa.

Chánh Minh
17/3/2019
*** 
Mưa

Dai dẳng cả tuần chỉ thấy mưa
Nắng buồn trốn góc lạnh chưa vừa
Phất phơ nhánh động, đường xe vắng
Lủi thủi người đi, lối khách thưa
Lả tả giọt rơi dầm phố nhỏ
E dè bước chậm giữ chân đưa...
Miền Trung chiều xám giăng tên nước
Sương gió thiên thời... tự rất xưa.

Đặng Xuân Linh
***

Lụt Bão Miền Trung

Nghe lòng thổn thức những cơn mưa

Lụt bão miền Trung nhớ chẳng vừa
Phố thị dìu hiu trời tẻ ngắt
Thôn làng ảm đạm bóng lưa thưa
Mùa màng mất sạch vì triều cuốn
Cảnh vật tan tành bởi lốc đưa
Sóng cuộn bao người ôi! thảm quá!
Xin đừng xả đập, giống năm xưa…

Đức Hạnh
18 03 2019
***
Quê Nghèo

Gió hạ gom mây lại tạo mưa

Thủy triều lên xuống nhỏ to vừa
Rác trôi lểnh khểnh, người đi ít
Cây ngã nằm ngang, xe chạy thưa
Thầm nghĩ trần gian nhiều khổ lụy
Mong sao cõi tạm bớt sầu đưa
Quê nghèo gánh nặng bao nhiêu thứ
Từ dáng lưng thon chữ S xưa!

Phượng Hồng
***
Huế Buồn Muôn Thuở

Nhớ hoài xứ Huế những ngày mưa
Lụt lội khô ran như mới vừa
Xót vợ khó nghèo ăn sắn hẩm
Thương chồng giá rét đắp chăn thưa
Thời nay khấm khá hay làm bộ
Buổi ấy cơ hàn ít đãi đưa
Khắc nghiệt quê nhà không thuận tiết
Dân tình cam chịu chẳng hơn xưa 

Hữu Hảo
***

Nha Trang

Nha Thành lắm lúc đợi cơn mưa

Để hưởng trời trong nhiệt độ vừa
Khách đến tham quan càng tấp nập
Người vào thưởng ngoạn chẳng hề thưa
Trên đường bách bộ tay cầm nắm
Dưới nước bơi thuyền lướt sóng đưa
Chuẩn bị chào mừng du lịch biển
Năm này chắc hẵn sẽ hơn xưa

Hoàng Từ
***
Một Kỷ Niệm Buồn

Có tiếc bao nhiêu cũng chẳng vừa
Bóng người đã khuất giữa màn mưa
Niềm thương dào dạt...giòng châu chảy
Nỗi nhớ đong đầy ...tiếng gió đưa
Thềm vắng...càng đau hồn đá lạnh
Song buồn ...thêm nhạt sắc rèm thưa
Cố nhân đi mãi không về nữa
Để ánh trăng chờ nơi bến xưa! 

Thy Lệ Trang
***
Mưa Ngâu

Vợ chồng Ngâu khóc mãi mùa mưa
Nước đổ bao nhiêu vẫn chẳng vừa
Lã chã châu rơi trên phố vắng
Sụt sùi Lệ chảy dưới song thưa
Ngưu Lang bến bắc không ai đón
Chức Nữ bờ nam thiếu kẻ đưa
Tháng bẩy âm u buồn ảm đạm
Trời già ghen sắc thắm từ xưa

Lạc Thủy Đỗ Quý Bái

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2019

Giấc Ngủ Đêm Trăng - Phần1



Bài Xướng:
Giấc Ngủ Đêm Trăng

Vằng vặc đêm rằm gợi mộng mơ
Em say giấc điệp, dáng ơ hờ
Buông lơi, mái tóc như dòng suối
Mềm mại, thân hình tựa áng thơ
Hơi thở phập phồng sau lụa mỏng
Bờ hông thấp thoáng dưới sa mờ
Trăng lùa khe cửa rơi trên áo
Lai láng mênh mông chẳng bến bờ...

Phương Hà
(Tháng 12/2018)
***
Các Bài Họa:
Sầu Miên...

Tàn đêm giấc ngủ thật say mơ
Vóc dáng thân em thoáng hững hờ
Vẻ đẹp thanh tao như suối tóc
Hình dong mảnh khảnh tựa câu thơ
Êm đềm hơi thở như làn khói
Hiu hắt đôi mi giống bụi mờ
Gió nhẹ khoa lùa xuyên nép cửa
Thương người vạn lý mãi xa bờ…

Trịnh Cơ
***
Hờn Duyên

Mong ngày tái ngộ thỏa niềm mơ
Sao vội quay đi quá hững hờ!
Nhoè nhoẹt dòng châu buồn lữ khách
Im lìm giấy mực vắng hồn thơ
Trăng tàn gió cuộn lòng hiu hắt
Sóng vỗ thuyền trôi dấu mịt mờ
Có phải người quên lời hẹn ước?
Hờn duyên chẳng trọn cách đôi bờ!

Như Thu
***
Chuỗi Vô Bờ

Nằm kề gối điệp thấy toàn mơ
Tĩnh giấc chiêm bao chỉ mộng hờ
Rãnh rỗi người thường ưa đọc báo
An nhàn ta chỉ biết làm thơ
Vùi sâu nhung nhớ thêm đằm thắm
Khắc đậm yêu đương tránh nhạt mờ
Cuộc sống con người đầy khổ ải
Đau thương mất mát chuỗi vô bờ

Thuyền Viễn Xứ
***
Đêm Trăng Quạnh

Núi đứng buồn thiu tắt lịm mơ
Trăng côi gối lạnh gió lay hờ
Hồ khuya gợn sóng tìm đâu mộng
Liễu tối buông mành cũng biệt thơ
Sương xuống mênh mông trời hạ thẳm
Tình lên bảng lảng bóng thu mờ
Thuyền hoa bỏ lại miền quê vắng
Một gã vô duyên chết lặng bờ.

Lý Đức Quỳnh
24/12/2018
***
Say Giấc Dưới Trăng 

Em say giấc ngủ dưới trời mơ
Mộng mị gì không dáng hững hờ
Mái tọc đen huyền như gợn sóng
Bờ vai mềm mại tựa ngâm thơ
Liếc nhìn nhớ trộm màu tơ mỏng
Chợt thấy yêu thầm sắc lụa mờ
Nghe gió đưa trăng sờ sẫm áo
Thương nàng lạnh lẽo thật vô bờ 

Mai Xuân Thanh
***
Trăng Rằm Cuối Năm
 

Trăng rằm tháng cuối tưởng như mơ
Thầm nghĩ sầu rơi cánh hững hờ
Người hỡi, có về xem ủ mộng
Hoa ơi, hãy nở để ươm thơ
Đông thôi rét mướt chờ xuân thắm
Buồn tạm phôi pha đợi én mờ
Tất cả đang còn phong tụng nguyệt
Vàng xưa kim nhũ điểm không bờ ...

Hawthorne 24 - 12 – 2018

Cao Mỵ Nhân
***
Đêm Rằm Cảm

Trời đêm rạng rỡ ánh trăng mơ

Cảnh sắc người ơi, khó hững hờ
Sương trải gieo sầu bao tấc dạ
Gió lùa gợi hứng những vần thơ
Lá tre xao xác, khua âm lặng
Cánh vạc mong manh, vẽ dấu mờ
Dạo bước ngao du, nàng Nguyệt Nữ
Đưa tay thần thoại kết đôi…bờ…

Cao Bồi Già
24-12-2018
***
Bạn Đò Năm Xưa 

Một thuở quen nhau ngỡ tưởng mơ
Rồi năm tháng mãi vẫn tình hờ
Như xưa lạc bước vào cung ái
Giờ cứ lòng ngơ mộng với thơ
Dáng nguyệt đài trang ai thấu tỏ
Ảnh hình lãng mạn dạ mù mờ
Thôi duyên số ấy xin cùng gọi
Là bạn trên đò buổi cặp bờ.

Hải Rừng
24/12/2018
***
Ánh Trăng Xưa

Khi vầng nguyệt tỏ lại say mơ
Dáng liễu năm nao xoã tóc hờ
Đón gió mê man đùa vạt lụa
Ru hồn ngớ ngẩn thả vần thơ
Sông xưa lối vắng ai đàn vọng
Bến cũ đò neo khói toả mờ
Lúc cảnh hoàng hôn dần lịm tắt
Trăng soi ảo tưởng đẹp vô bờ

Minh Thuý
23 tháng 12 -2018
***
Đêm Đông

Đêm đông gió thoảng ngắm trăng mơ
Bóng nguyệt lung linh lại hững hờ
Bất chợt cơn mưa về vội vả
Gợi hồn thi sĩ dệt vần thơ
Dòng sông nước vẫn vô tình chảy
Lấp lánh vì sao khuất nẽo mờ
Lối cũ còn đây từng lá đổ
Thuyền xưa bỏ bến để sang bờ...!!!

Lá úa 
24/12/2018
***
Tìm Bờ

Đông trùm nhận thức cũng lơ mơ
Ánh nguyệt mùa đây rọi hững hờ
Chạm cảnh hắt hiu nằm kết chữ
Ôm đời thảm đạm tựa vào thơ
Hỏi trăng để lượm dù thê thiết
Mời gió mà đong dẫu mập mờ
Khắc khoải hằng đêm buồn cắn bút
Mực khô mắc cạn khó qua bờ

Như Thị
***
Xuân Nữ Đêm Trăng

Đọc Xuôi:
Trăng cùng mộng ngủ giấc say mơ,
Áo lệch nhìn em dáng hững hờ.
Chăn đắp nửa vời nhô áng nguyệt,
Tóc bồng mây mướt tựa tình thơ.
Khăn vàng lụa mỏng da mềm trắng,
Má đỏ môi hồng phấn nhạt mờ.
Băng khiết trang đài hoa chớm nở…
Lâng lâng ngọc biếc cỏ xanh bờ!

Đọc Ngược:

Bờ xanh cỏ biếc ngọc lâng lâng,
Nở chớm hoa đài trang khiết băng.
Mờ nhạt phấn hồng môi đỏ má,
Trắng mềm da mỏng lụa vàng khăn.
Thơ tình tựa mướt mây bồng tóc,
Nguyệt áng nhô vời nửa đắp chăn.
Hờ hững dáng em nhìn lệch áo…
Mơ say giấc ngủ mộng cùng trăng !

Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân

Xem tiếp:Giấc Ngủ Đêm Trăng - Phần 2 

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2018

Giận Trăng ( Phần 2)



Bài Xướng:
Giận Trăng

Chao ôi, sợ lắm những đêm trăng
Bóng sát bên mình chẳng nói năng
Tất tật rập khuôn như chế giễu
Lầm lì im tiếng cứ khăng khăng
Không là tri kỷ chia tâm sự
Nào phải bạn đời chung gối chăn
Nhà vắng hai người hai thế giới
Thà rằng chỉ một khỏi băn khoăn.

Phương Hà
***
Các Bài Họa:
Chẳng Tại Duyên Trời

Vấp ngã đầu đời khiến hận TRĂNG
Thôi thì chẳng thiết nói hay năng
Cũng đành bó gối do vần chết (1)
Nên phải đầu hàng trước tiếng “ khăng “
Muốn lắm cả đời cùng sánh bước
Mong sao suốt kiếp được chung chăn
Thế mà hai ngả đà chia cách
Không tại duyên trời, tại vận “ khoăn “

(1) Tử vận
Thục Nguyên
***

Ngại Ngùng Chi

Người xưa đâu tá, chỉ còn trăng
Giận dổi mà chi, nói với năng
Gối lẻ ngày chờ, ai chẳng khó
Phòng không tháng đợi, việc gì khăng
Đôi lần thêm chuyến, vui đò bến
Một chút nữa thôi, ấm chiếu chăn
E ngại, rồi đây càng bối rối
Cuộc đời thêm khổ bởi từ khoăn

Thanh Trương
***
Cùng Hẹn Dưới Trăng

Nếu muốn cùng người ngắm sáng trăng
Hẹn hò chẳng quản nói cùng năng
Ngày rằm nguyệt tỏ ta chơi trống
Tháng tám trăng tròn,cuội đánh khăng!
Đúng dịp không lo nên mở dạ
Thuận thời chả sợ khá chùm chăn ?
Đêm khuya,tâm sự tha hồ giãi
Ngần ngại chi, băn với lại khoăn ?

Thanh Hoà
***
Gửi Bác Thục Nguyên...

Hà cớ chi nà... bác hận trăng?
Tại rằng thuở đó chẳng siêng năng
Yêu nhiều...mà mặt còn như ngại
Nhớ lắm...sao lòng mãi cứ khăng?
Tuổi hạc đừng than mây, trách gió
Thân già chớ giận gối, hờn chăn
Chưa nguôi, hãy bước theo chàng Tử*
Bán nguyệt cho rồi khỏi phải " khoăn "!

Thy Lệ Trang
*Hàn Mặc Tử với câu thơ được nhiều người ái mộ
" Ai mua trăng tôi bán trăng cho..."
***
Kém Tài...!

Hổ thẹn vô vàn bảo ánh trăng
Giận mình quá tệ kém tài năng!
Chậm rì mấy bữa không dò ý
Bối rối bao lần khó hiểu khăng
Cũng ngại sương trêu bèn nhắm mắt
Đâu màng bút hỏi vội vùi chăn
Mong rằng phương ấy thôi hờn nữa
Vẫy biệt xin chào cái vận khoăn!

Như Thu
***
Chết Em

Xướng họa nhây nhưa quá giận trăng
Tiếc thay chữ ít kém tài năng
Đêm rằm tụ tập chơi u mọi
Ngày rạng rủ nhau họp đánh khăng
Lạnh lẽo bên nhau đâu thiết gối
Nồng hanh đơn lẻ kể chi chăn
Đâu thù, đâu oán gieo vần ác
Hết nỗi khăng khăng lại tiếp khoăn...

Lộc Bắc
Jun2018
***
Tự Kiểm Dưới Trăng

Tự kiểm ta ngồi thức với trăng
Cho rằng vẫn ẩn chút tiềm năng
Nay thời thơ họa hơn ... nồi “lẩu”
Tựa thuở chăn bò được món... “khăng”
Những tưởng ý vần sương với tuyết
Như là thê tử chiếu cùng chăn
Còn may nặn mãi ra vài chữ
Xin chị Phương Hà gác vận “khoăn”.

Phan Tự Trí
***
Hỏi Trăng 

Rờ rỡ làm gì thế hỡi trăng
Thân tôi nhỏ nhặt kém tài năng
Lựa niêm trầy trật đôi lời ngỏ
Cấu tứ bơ phờ một chữ khăng?
Giấu kín ngại là không biết ý
Phô ra không khéo phải "chùm chăn"?
Chẳng thà ngồi vậy vui nghiền sách
Đỡ khổ NGƯỜI TA...băn với khoăn.

1-7-2018
Nguyễn Huy Khôi
***
Yêu Trăng

( hoạ 4 vần )

Mở mắt chào đời với ánh Trăng
Khuya về thích ngắm tự tiềm năng
Dù rằng thể lực không cho phép
Để mặc tâm hồn vẫn quyết khăng
Có buổi sương mềm nên khoát áo
Nhiều giờ gió lạnh phải choàng chăn
Trầm tư bóng Mẹ đêm rằm sáng
Thổn thức bao điều , nỗi nhớ tăng

Minh Thuý

Tháng 7_2018
***
Vì Sao Hận Trăng
(họa 4 vần)

Cớ chi lại phải hận ông trăng?
Ổng ở trên trời chẳng chức năng
Rọi tỏa trần gian cho ánh sáng
Soi vào chị Nguyệt chít vành khăn
Say mê hò hẹn cùng chung lối
Thắm thiết mơ màng hợp chiếu chăn
Duyên nợ không thành nên giận dỗi
Tâm hồn đờ đẩn băn và khoăn!

Thiên Hậu
 ***
Gửi Gấm Tâm Tình

Gửi gắm tâm tình với lão trăng
Từ mười đêm tới nhớ siêng năng
Xua mây quang hẳn, con chồng nụ
Rửa mặt thêm ngời, cháu đánh khăng.
Tháng tám trao quà ngon chuối, bưởi
Đêm rằm tặng giải ấm giày, chăn .
Ngộ Không đe dọa đưa mù chắn
Khiến dạ bao người băn với khoăn .

Trần Như Tùng
***
Đêm Buồn

Ché rượu khuây sầu dưới ánh trăng
Thương người lỡ bước lắm tài năng
Đầu thời vận đỏ luôn kề cận
Giữa buổi đen tình hết khít khăng
Nếu biết duyên đời ngăn bóng lẻ
Thì thôi trọn kiếp đắp đơn chăn
Em luôn mong được lòng thanh thản
Tránh gặp ưu phiền thoát nỗi . khoăn.

Hữu Hảo
***
Hạnh Phúc Là Đây

Đan áo cho chồng giữa tối trăng
Nàng là cô gái quả tài năng
Khi xưa bay nhảy tình hời hợt
Giờ đã quay về nghĩa khít khăng
Vui vẻ kề vai no mủi mắt
Êm đềm sát cánh ấm giường chăn
Vợ chồng đầy đủ không lo đói
Cuộc sống an lành bớt khó khăn

Thuyền Viễn Xứ

Thứ Tư, 16 tháng 5, 2018

Thương Anh - Chồng Tôi


 
    (Ảnh của Như Thu)

Bài Xướng:
Thương Anh


Ai ơi người có biết không?
Mỗi ngày chịu khó một lòng chăm hoa
Thương anh yêu dấu hiền hoà
Cành nghiêng, lá úa anh ra giúp liền
Dùng dây buộc kỹ trước tiên
Anh còn tỉa khéo chẳng phiền nụ xinh
Êm đềm nắng trải lung linh
Bướm vàng bay lượn ngắm nhìn say sưa
Nhiều đêm tầm tả gió mưa
Thấy hoa ướt đẫm dạ chưa yên lòng
Lắm phen tội nghiệp anh chồng
Hoa Quỳnh ái ngại nhắc ông vô nhà
Dịu dàng cánh mỏng thướt tha
Lá xanh, nhụy mởn mặn mà thắm tươi
Sáng nay gió nhẹ mây cười
Rộn ràng sóc nhỏ rượt chơi quanh vườn
Qua thời một nắng hai sương
Chừ đây nghĩ lại em thương quý chàng.


Như Thu
***
Các Bài Họa:
Chồng Tôi

Chồng tôi bạn có biết không
Siêng năng cần mẫn nặng lòng yêu hoa
Tình thương nỗi nhớ chan hòa
Cân bằng xữ thế ngẫm ra thấy liền
Chữ tình chữ nghĩa đầu tiên
Việc nhà việc nước nào phiền vợ xinh
Mình thường thầm hõi thần linh
Vén màn chung thủy thử nhìn dày sưa
Mặc cho trời dội cơn mưa
Cánh tay vẫn vững vẫn chưa nãn lòng
Sống lâu mới biết tính chồng
Yêu hoa yêu vợ là ông xã nhà
Tính chàng rất đổi vị tha
Gặp khi mưa bão mặn mà vẫn tươi
Lúc nào cũng nở nụ cười
Sáng ra vui vẻ dạo chơi cảnh vườn
Hoa xinh cỏ lạ nhuộm sương
HƯƠNG thơm phảng phất càng thương mến chàng

Thuyền Viễn Xứ
***
Tình Anh!

(Em tặng anh chị Hương Thu)

Anh Hương có biết hay không
Chị Thu đắc ý trong lòng vì hoa
Màu hồng cánh thật nhu hòa
Bèng đem khoe bạn thơ ra ngay liền
Lộng lẫy như một nàng Tiên
Tình anh tặng đóa tan phiền chị xinh
Trăng mơ đẹp giấc huyền linh
Hoàng Tử Công Chúa đắm nhìn say sưa
Cùng nàng vũ khúc dưới mưa
Như tranh thủy mạc mộng chưa vừa lòng
Giật mình thầm nhắc gọi chồng
Minh ơi, ướt hết mời ông vào nhà
Hương Thu đằm thắm thiết tha
Bao mùa lá đổ thế mà vẫn tươi
Hạnh phúc rạng rỡ môi cười
Chuyện trò âu yếm vui chơi dạo vườn
Dẫu thời mái tóc pha sương
Tình luôn son sắt nàng thương yêu chàng

Kim Oanh
***
Quỳnh Thương Mỗi Chàng

(Thương yêu tặng đôi bạn đời Hương - Như Thu)

Xập xè én liệng lầu không
Ngổn ngang trăm mối bên lòng với hoa
Giờ đây đầm ấm an hoà
Bồi hồi bài học thầy ra nhớ liền
Có hôm Quỳnh bặt giấc tiên
Để ai vất vả, muộn phiền người xinh
Quỳnh rằng nhờ cậy uy linh
Sắc hồng nay đã ưa nhìn hay chưa?
Đêm ngày dầu dãi nắng mưa
Còn gì chưa đẹp mình chưa thỏa lòng?
Ngắm hoa em lại thương chồng
Hoa cười: bà lại muốn ông lại nhà!
Câu mời vẫn cứ thiết tha
Làn da có xạm mặn mà thêm tươi
Bâng khuâng bất giác môi cười
Đã bao nhiêu cuộc ruổi chơi khắp vườn
Đã bao hoa nắng cành sương
Để bây giờ thấm Quỳnh thương mỗi ... chàng.

Phan Tự Trí
***
Hoa Nở
(Họa vận)

Gió ơi có biết mây không
Mây đang hóa hạt mưa lòng tưới hoa
Vườn quê mộc mạc yên hòa
Chung giàn vẫn bí bầu ra nối liền
Bình thường,chẳng tục mơ tiên
Trên nhánh ưu phiền nở nụ cười xinh
Lục bình dẫu kiếp phiêu linh
Nổi trôi ngày một mắt nhìn nhặt,sưa
Đường trần dãi nắng dầm mưa
Xuân xa xôi quá,ngại chưa hẹn lòng
Ngổn ngang lắm nỗi chất chồng
Độ trì,khấn nguyện xin Ông muôn nhà...
Lụa tình dệt mãi thiết tha
Đằm sâu năm tháng mượt mà, tắn tươi
Hồn nhiên nheo mắt trăng cười
Phiêu bồng mây gió dạo chơi thăm vườn
Muôn trùng hòa hợp tinh sương
Hoa thơm rộ nở…Nàng thương đón Chàng.

Lý Đức Quỳnh
1/5/2018
***
Hương Thu Với Quỳnh

Bạn bè có thấy,nghe không?
Ngày đêm chăm chỉ lòng vòng tưới hoa
Tâm tánh nhà em hiệp hoà
Giúp nhân hộ vợ thật ra liền liền
Trồng cây vui thú đầu tiên
Yêu cây chăm chút đâu phiền chẳng xinh
Việc nhà giúp vợ tinh linh
Đã quen từ thuở người tình xa xưa
Nhiều phen dãi gió dầm mưa
Chàng còn vất vả em chưa an lòng
Có đêm thương sót thân chồng
E Quỳnh chết cóng mang bông vào nhà
Yêu em rất mực thiết tha
Che cành phủ nhuỵ rõ là tốt tươi
Hoa nhìn em nở nụ cười
Tựa như muốn rủ vui chơi khắp vườn
Tới khi tóc bạc như sương
Em luôn sát cánh chăm nom,yêu chàng

Thanh Hoà
***
Hai Loài Hoa

Em ơi! có biết hay không ?
Đời anh nặng nợ bởi lòng yêu hoa
Hoa người yêu bởi dịu hòa
Hoa cây vì bởi mượt mà bên hiên
Hỏi rằngai sẻ ưu tiên ?
Phải lo săn sóc khỏi phiền nét xinh
Cà hai đều rất chân tình
Dưới trời nắng nhẹ đứng nhìn "say sưa"
Khi nào trời có đổ mưa
Hoa cây tươi mát rất ưa vừa lòng
Hoa người thì lại thương chồng
Chạy ra nhắc khéo:"Ơi ông vào nhà "
Hoa nào cũng rất thướt tha
Nên anh chăm sóc để mà tốt tươi
Nhìn hoa anh nhoẻn miệng cười
Yêu hoa, anh chắc hoa người yêu hơn!
Hoa cây im lặng trong vườn
Hoa người biết nói : "Em thương mình chàng "
Anh hôn lên nhẹ tóc nàng
Hoa tình nở muộn lại càng đáng yêu!

Song Quang

5/1/18
***
Yêu Quỳnh

Quỳnh ơi yêu quá rõ không
Nâng niu từng cánh đem lòng dâng hoa
Em mang màu khoát nhu hoà
Tưới cây tỉa lá ngắm ra khéo liền
Nhìn em như một nàng tiên
Ban đời thanh thản tan phiền đẹp xinh
Dịu dàng thanh thoát huyền linh
Kiêu sa duyên dáng nắng nhìn gió đưa
Rồi thì những lúc đêm mưa
Chập chờn giấc ngủ vì chưa hài lòng
Tưởng như người vợ cần chồng
Níu tay nép tựa bên ông vào nhà
Thân Quỳnh mềm mỏng đằm tha
Mùi hương nhè nhẹ nhưng mà sắc tươi
Hôn em mắt đắm môi cười
Nai vàng , sóc nhỏ đùa chơi chung vườn
Tuổi đà mái tóc điểm sương
Thien nhiên an hưởng yêu thương cùng nàng 

Minh Thuý
Tháng 5 _ 2018
***
Chúc Mừng Anh Chị Như Thu

CHÚC tình hoa mộng lẽ nào không!
MỪNG người hạnh phúc trong lòng nở hoa
ANH là dòng suối hiền hòa
CHI như cánh mộng hoa ra nối liền
NHƯ mùa xuân thắm, cảnh tiên
THU qua đông.. đến nào phiền đóa xinh
TÌNH thương thắm nở lung linh
YÊU hoa ta ngắm, em nhìn say sưa
MÃI mê chẳng ngại trời mưa
THẮM tình thắm nghĩa sẽ chưa ước lòng
CHO dù bão tố chất chồng
DÙ rằng lạnh lẽo tình ông ấm nhà
NẮNG hong sợi nhớ thướt tha
MƯA rơi lã chã thế mà xanh tươi
QUỲNH Hương thắm nở hoa cười
HOA yêu kỷ kiệm..về chơi trong vườn
THẮM đôi loan phượng tinh sương
NỞ dòng thi tứ càng thương nhớ chàng
ĐÚNG duyên hoa bướm nồng nàn
MÙA xuân thắm nở muôn vàn nụ hoa..

Đức Hạnh

Mười Một Đóa Hoa Quỳnh


Anh Chị Em thương mến, 
Người bạn đời của Như Thu rất yêu thiên nhiên, thú rừng, cây cỏ và hoa đủ loại, nhất là hoa Quỳnh. Thấy ảnh chịu khó chăm hoa nên Như Thu mới làm thơ tặng anh và cũng có ý chia xẻ với anh chị em cho vui. 

Không ngờ chỉ ít ngày sau Như Thu nhận nhiều thơ hay của anh chị em gửi tặng rất tuyệt vời! Chao ôi vui quá!
Mấy bữa nay, sau khi xem lại các bài thơ tự nhiên trong lòng Như Thu dâng lên niềm xúc động và mắt dường như cay cay...
Đây không phải lần đầu tiên Như Thu được anh chị em tặng thơ đâu, rất nhiều và nhiều lắm!
Tuy nhiên kỳ nầy đặc biệt hơn là có vừa thơ cảm tác và cả thơ họa cùng lúc. Không biết diễn tả thế nào nữa, thôi thì Như Thu mời anh chị em và các bạn hãy dừng chân ghé vào đọc những lời cảm nhận ghi từ đáy lòng Như Thu nhé!

Mở đầu anh Trịnh Cơ đã viết giùm ông xã Như Thu "Cám Ơn Vợ Hiền" nghe mát cả lòng. Anh bày tỏ niềm đam mê hoa Quỳnh của ông chồng, chẳng ngại chăm sóc hoa Quỳnh lúc về đêm
Quỳnh Hương là một loài hoa quí
Được vén khéo nhiều trong mỗi đêm

Những ngày nắng đẹp thi sĩ đã đưa lên hình ảnh thật chính xác giống như tác giả ở cạnh nhà Như Thu vậy. Đó là: bón phân, cắt tỉa cành héo, tưới nước rồi ngắm hoa...đúng như in 
Luôn tay cắt tỉa nhánh cây già
Cho thêm phân bón và rươi nước

Câu cuối tuy giản dị, nhưng đã gợi niềm thích thú khôn nguôi
Em là hiền phụ, anh là tiên!

Nếu phủ nhận là tự dối lòng, dối người, thế thì mong anh chị cho phép Như Thu nghĩ mình như vậy nha! 

Tiếp theo Như Thu xin giới thiệu thể thơ Song Thất Lục Bát của nữ sĩ Trần Lệ Khánh, tài tình lắm qua tựa đề "Em Là Một Nửa". Chị đã viết dùm anh Hương, chỉ có ba từ mở đầu "Em yêu quý" sao nghe ấm lạ lùng! 
Hãy xem cặp song thất
Em yêu quý- rõ lòng anh quá!
Từ rất lâu anh đã yêu hoa
Thích ghê nơi!
Còn hai câu lục bát thì sao?
Nắng buông trăng tỏa rung rinh
Bướm nghiêng cánh đậu cành mềm đung đưa

Chị đã gợi lên một hình ảnh vừa nên thơ, đáng yêu vừa dịu dàng, êm ả biết bao! 
Vào một đêm trăng sáng, chúng mình vai kề bên nhau thì thầm, vui ngắm hoa Quỳnh hé nhụy, anh cười hỏi
Em thấy chăng? Quỳnh hoa cánh mỏng
Đón trăng lên lồng lộng nở tươi...

Trong thế giới bao la rộng lớn nầy, không phân biệt sang hèn, nam hay nữ đều có những thứ tình cảm như hỷ, nộ, ái, ố, ai, lạc, dục (còn gọi là thất tình) tiềm ẩn trong tâm hay lộ ra bên ngoài. Vì vậy muốn đi tìm được một nửa cho mình, để nghe trái tim yêu hoà chung một nhịp thì không dễ chút nào, nhưng chị đã cảm nhận 
Chung tay san sẻ ngọt lành
Em là một nửa mà anh yêu vì...
Yêu lắm người ơi!

Có ai đã từng nghe tiếng Bước Chân Nai bao giờ chưa nhỉ? Hãy cùng tác giả lắng nghe nha
Êm nhẹ chân nai bước
Rồi đi theo chị ngắm hoa muôn màu
Muôn sắc hoa đan cài
Gió nghiêng chao lả lướt

Cho đến khi ý và tâm hoà quyện, bỗng chợt hồn thơ tuôn chảy, vần thơ ngọt ngào, không ngần ngại nữ sĩ phóng bút tặng Như Thu 
Tâm ý nở vần say...
Tặng bạn xa vời vợi..!
Một bài thơ ngũ ngôn, bài thơ tuy ngắn nhưng chan chứa niềm thương yêu dạt dào!
Vô vàn Cám Ơn chị Trần Lệ Khánh.

Nếu như chị Lệ Khánh viết thay cho ông xã Như Thu, thì anh Thuyền Viễn Xứ đã tình nguyện nói lên tâm sự của Như Thu đó! Hãy lắng lòng nghe những vần thơ họa mà có lần Như Thu khoe với bạn hiền

Chồng tôi bạn có biết không?
Siêng năng cần mẫn nặng lòng yêu hoa
Chàng yêu hoa lắm không quản nắng mưa
Mặc cho trời dội cơn mưa
Cánh tay vẫn vững vẫn chưa nản lòng

Thi sĩ tuy ở phương xa vời vợi, hơn nửa vòng trái đất, nhưng sao mà lạ ghê, thấu hiểu tính tình anh Hương quá sâu sắc. Phải chăng do anh mỗi ngày chăm tưới cây cảnh, yêu quý hoa Quỳnh do từ cái tâm đơn thuần, không nghĩ ngợi?

Tính chàng rất đổi vị tha
Gặp khi mưa bão mặn mà vẫn tươi

Còn một điều rất ư là thú vị, không biết anh chị em có nhận ra không nào? Đó là câu cuối tác giả khen hoa thơm ngát, đồng thời anh đã viết hoa chữ HƯƠNG (cũng chính là tên của Chồng Tôi đó anh chị em ạ!) 

HƯƠNG thơm phảng phất càng thương mến chàng. 

Thi sĩ quả thật tài ba và khéo léo!

Nữ sĩ Kim Oanh dễ thương ơi, chúng ta chưa hề gặp mặt, giọng nói cũng chưa hề nghe, chỉ quen biết nhau qua thơ văn. Vậy mà sao chị có cảm giác như mình rất gần và thật gần, nếu không thì tại sao ở hai câu đầu em đã hỏi.

Anh Hương có biết hay không?
Chị Thu đắc ý trong lòng vì hoa

Càng lạ nữa là em hiểu chị thấu đáo tường tận, vì sau khi gởi hình chị mới nghĩ làm thơ tặng ảnh. Vậy mà em cũng nhìn ra được, sao hay quá vậy em?

Màu hồng cánh thật nhu hòa
Bèn đem khoe bạn thơ ra ngay liền

Rồi bỗng dưng em biến anh chị thành 
Hoàng Tử Công Chúa đắm nhìn say sưa

Trong lòng rộn rã và vui vui lắm em ơi!

Trong bài Tình Anh chúng ta thử xem còn có gì nữa không nhé! Kia kìa thấy rồi...
Cùng nàng vũ khúc dưới mưa
Như tranh thủy mạc mộng chưa vừa lòng

Thật lãng mạn quá!

Ôi đó chỉ là giấc mộng tuy ngắn ngủi nhưng sao đẹp thế! Tỉnh mộng nàng vội nhắc nhở
Giật mình thầm nhắc gọi chồng
Mình ơi, ướt hết mời ông vào nhà

Xuân đi, hạ đến, thu sang rồi đông tới
Bao mùa lá đổ thế mà vẫn tươi

Và lúc nào vẫn
Hạnh phúc rạng rỡ môi cười. 

Bài họa có tựa Quỳnh Hương Thương Mỗi Chàng của tác giả Phan Tự Trí, chợt nghe một chút hãnh diện cùng ông xã. Anh Trí đã tiết lộ rằng ngoài Như Thu ra lại còn có một nàng thương mến ông xã Như Thu nữa, cũng may hoa nầy không biết nói, hihi... 

Nếu như thi sĩ không kể lại nỗi niềm thì có ai hiểu được tình hoa Quỳnh đã dành cho anh Hương phải không nào?

Yêu làm sao khi biết dạ anh cũng tơ vò trăm mối nặng lòng
Ngổn ngang trăm mối bên lòng với hoa 

Trải bao năm tháng vất vả, bôn ba, không gì vui hơn mỗi tối gia đình quây quần bên nhau êm ấm, thuận hoà
Giờ đây đầm ấm an hoà 

Vào một đêm thanh vắng, say nồng giấc điệp, hoa Quỳnh thỏ thẻ cùng anh
Có hôm Quỳnh bặt giấc tiên 
Để ai vất vả, muộn phiền người xinh 

Dịu dàng, từ tốn rồi lại nhắn nhủ
Quỳnh rằng nhờ cậy uy linh 
Sắc hồng nay đã ưa nhìn hay chưa? 

Chao ôi thương cảm biết là bao, lúc màn đêm buông xuống, sương khuya lành lạnh, Quỳnh hồng đã khẳng định 

Đã bao hoa nắng cành sương 
Để bây giờ thấm Quỳnh thương mỗi...chàng.

Bài họa Nhà Em của nữ sĩ Thanh Hoà đã tạo cho Như Thu nhiều thích thú, hai câu mở đầu chị hỏi luôn cả với thiên nhiên rằng
Thiên nhiên có thấu tình không?
Ngày đêm chăm chỉ lòng vòng tưới hoa

Chung quanh vườn sóc nhiều lắm, chúng nhanh nhẹn leo trèo, phá phách. Thỉnh thoảng chủ vườn cũng bực mình, nhưng không hề bẫy sóc, mỗi khi thấy chúng, mình chỉ cần vỗ tay là chúng chạy mất
Điền viên là thú đầu tiên 
Dẹp sâu đuổi sóc tránh phiền cây xinh

Chị Thanh Hoà đoán thật chính xác và rất hợp ý. Khi mùa đông lạnh lẽo, anh Hương mang hoa Quỳnh đặt dưới hiên nhà. Nhìn dáng anh khệ nệ khiêng từng chậu, sao thương quá!!!
Có đêm tội nghiệp ông chồng
E Quỳnh lạnh cóng rinh bông vào nhà

Ngày tháng dần trôi, hình như gian nhà trống trải hơn, chỉ có vợ chồng già tóc đã hai màu, khuya sớm cùng nhau bầu bạn, ôn thời xa xưa lần đầu hai đứa hò hẹn gặp gỡ, nhắc lại những kỷ niệm khó quên ngỡ như mới ngày hôm qua
Tưởng ngày tóc bạc như sương
Mình luôn sát cánh yêu thương em chàng.

Ngoài cây cỏ, hoa lá, chim hót líu lo, lá khô xào xạc...thỉnh thoảng có vài chú nai hiền lành, thong dong gặm cỏ loanh quanh trước và sau khu vườn nhỏ nầy. 

Thi sĩ Như Thị đã đặt tên là Vườn Nai nghe rất bình dị, hiền hoà. 
Thường lệ vào mỗi sáng gia đình nai có chừng 5 thành viên hay rủ nhau ghé lại
Vườn Thu mọc nẻo bình yên

Và cũng không chút ngại ngần hay sợ sệt chi
Nai tung tăng bước an nhiên cùng người

Thật êm đềm thơ mộng quá...

Vào một ngày nắng nhẹ, gió hiu hiu, chúng ta hãy ngồi cạnh gốc cây, thở thật sâu rồi khép hờ đôi mắt, nghiền ngẫm lại hai câu thơ 
Chồi nứt trầm giữa lặng thinh
Như vườn chuyển pháp trang kinh đại từ

Cảm nhận tâm an lạc hơn, có đúng không nào?
Đâu có lạ lùng chi dù nơi rừng sâu hay phố thị, hãy hướng tâm đến cái đang là
Rừng nguyên sinh thuở hồng hoang
Giữa phố thị vẫn mênh mang lạ lùng

Rồi ta sẽ mời nhau
Trải yêu thương cõi vô cùng là đây.

Mong rằng những dòng cảm nhận của Như Thu không làm thi sĩ thất vọng, nếu có điều chi sai sót xin vui lòng hoan hỷ nhé!

Trong cuộc đời chúng ta có nhiều kỷ niệm, dĩ vãng gắn bó những chuyện vui buồn, yêu thương, giận hờn...nhưng nếu là quá khứ buồn đau thì không thể nào quên dù thời gian có trôi dần theo năm tháng. 
Có lẽ thơ của Như Thu đã khơi vào tim anh nỗi nhớ khôn nguôi, cho nên anh Bảo Trâm có lần hỏi Em Còn Nhớ?
Em đi còn có nhớ không?
Ngày ngày anh vẫn ngóng lòng tưởng Hoa

Tiếp theo hãy nghe thi sĩ tâm sự nhé!
Bao năm cuộc sống bình hòa
Bão bùng giông tố vượt qua, vui liền

Gia đình anh rất hạnh phúc bên vợ hiền, con thơ dại. Thời gian qua khá lâu, nhưng dĩ vãng ưu sầu như thước phim quay chậm luôn hiện ra trước mặt. Quá não lòng!!! 
Nhìn con trẻ say vùi trong giấc ngủ, vui cùng ý tưởng đơn thuần bao mộng đẹp, cuộc sống bình an 
Nhìn con, con ngủ say sưa
Tưởng rằng đời lặng mộng đưa ru lòng

Nhưng mấy ai ngờ tai họa đã xảy đến đưa anh vào vòng lao lý, gia đình chia cách, cửa nhà tan nát...
Bỗng nhiên tai họa chất chồng
Mười ba năm hận, chúng ta không nhà

Vợ hiền anh, là người phụ nữ chân yếu, tay mềm, nhưng cũng 
Em lo cày ruộng, thân nào còn tươi
Chua xót biết là bao!!!

Tuổi thơ của các con anh thì sao?
Các con cũng kém nụ cười
Thay vì vui nhảy, lượm gom củi vườn
Ôi thương lắm con ơi!

Từng ngày bươn chải kiếm sống nuôi dưỡng con thơ, không lời than trách, chị bôn ba tảo tần gian khó chịu đựng, không quản ngại nắng mưa
Dù mưa, dù nắng hay sương
Nhưng có một điều lo âu lớn nhất của chị, chính là người cha của các con chị. Bao nhiêu câu hỏi chất chứa trong lòng, chị luôn thầm hỏi anh có khoẻ không? khi nào anh về đoàn tụ cùng gia đình? 

Nhưng chị ơi, chị làm sao biết được, ngày vui thì có nhưng dòng lệ tuôn trào, xót xa của người chồng bao năm dài bặt tin. Anh trở về, nhưng sự đoàn tụ không được kéo dài lâu, chị vội ra đi...
Ngày anh trở lại mừng vui
Nhưng em, Ai bỏ chôn vùi huyệt sâu.

khiến anh phải thốt lên trong nghẹn ngào
Trời xa, đất cũng nơi đâu?

Xin chia buồn cùng thi sĩ Bảo Trâm!

Giờ đây Như Thu muốn giới thiệu Hoa Nở là bài họa của thi sĩ Lý Đức Quỳnh. Hai câu mở đầu thật dễ thương, có lần anh đã hỏi 
Gió ơi có biết mây không?
Mây đang hóa hạt mưa lòng tưới hoa
dễ thương lắm phải không nào?

Lâu lắm rồi chúng ta chưa về quê, vậy mình hãy cùng nhau về làng quê thăm lại giàn bí bầu trĩu quả gió nhẹ đong đưa
Vườn quê mộc mạc yên hòa
Chung giàn vẫn bí bầu ra nối liền

Nào dám mơ ước cao xa, gác mọi ưu tư, phiền muộn
Bình thường, chẳng tục mơ tiên
Trên nhánh ưu phiền nở nụ cười xinh

Hãy nhìn những con sông hay trên mặt nước, có một loài hoa dại bềnh bồng trôi nổi cho dù bão táp, phong ba...Thương cho một kiếp phiêu linh khắp mọi miền, nắng mưa chẳng ngại gì, lục bình ơi!
Lục bình dẫu kiếp phiêu linh 
đôi lúc ước ao dừng chân ở một nơi, nhưng mãi mãi
Nổi trôi ngày một mắt nhìn nhặt, sưa

Xuôi ngược trên những nẻo đường bao tháng năm miệt mài, gian nan vất vả trong bốn mùa xuân, hạ, thu, đông 
Đường trần dãi nắng dầm mưa
ước một lần gặp gỡ cùng bạn thân, nhưng sao khó thế!
Xuân xa xôi quá, ngại chưa hẹn lòng.
Một chút bồi hồi!!!

Đố ai đếm được có bao nhiêu loài hoa trên thế gian nầy? Khó trả lời lắm phải không? Tuy nhiên dẫu là bao nhiêu đi chăng thi sĩ Song Quang chỉ yêu mến Hai Loài Hoa mà thôi. Đó là hoa cây và hoa người, anh chị ơi chắc thú vị lắm phải hôn?
Hãy nghe anh tâm sự đây
Em ơi! có biết hay không?
Đời anh nặng nợ bởi lòng yêu hoa?
Anh thổ lộ tấm chân tình, rất thiệt thà 
Hoa người yêu bởi dịu hòa
Hoa cây vì bởi mượt mà bên hiên

nhưng rồi tác giả cũng hơi phân vân??
Hỏi rằng ai sẻ ưu tiên?
Sau khi đắn đo, suy nghĩ rồi anh mạnh dạn trả lời ngay
Nhìn hoa anh nhoẻn miệng cười
Yêu hoa, anh chắc hoa người yêu hơn!

Anh chị ơi! không còn nghi ngờ chi cả, rất rõ ràng qua hai câu 
Hoa cây im lặng trong vườn
Hoa người biết nói: "Em thương mình chàng"

Như Thu biết ngay mà, anh Song Quang đã chọn ai rồi nên vội
Anh hôn lên nhẹ tóc nàng
Hoa tình nở muộn lại càng đáng yêu!
càng đáng yêu quá đi thôi!!

Chỉ với câu mở đầu của nữ sĩ Minh Thúy cũng chứng tỏ rằng nàng rất yêu hoa Quỳnh
Quỳnh ơi! yêu quá rõ không?
Chúng ta thử xem tiếp theo tác giả muốn gửi gắm trong bài thơ Yêu Qưỳnh như thế nào nhé!
Người ơi! hãy trông kìa ai đã
Nâng niu từng cánh đem lòng dâng hoa 

Mỗi ngày chăm sóc tỉa lá nâng niu...bất chợt 
Nhìn em như một nàng tiên 
để rồi cảm nhận rằng cuộc đời sao mà tươi đẹp và đáng yêu thế! Mọi phiền não đều tan biến, lòng an lạc biết là bao!

Cho đời thanh thản tan phiền đẹp xinh 
Chưa hết, tác giả còn mang đến cho chúng ta những vần thơ êm đềm, thoang thoảng hương Quỳnh
Thân Quỳnh mềm mỏng kiêu sa
Mùi hương nhè nhẹ đậm đà sắc tươi

Có một ngày đẹp trời giữa khu vườn rực rỡ hoa thơm, nắng trải lung linh cành cây, bụi cỏ, chim muôn ríu rít, đàn bướm vờn quanh, bọn sóc rượt đuổi cùng nhau. Không ngại cảnh trí bên ngoài chi phối, anh chỉ biết
Hôn em mắt đắm môi cười 
Thật lãng mạn vô cùng!
Thôi nhé hãy thông cảm, đồng tình và giữ im lặng...hỡi các bạn nhỏ của tôi ơi!
Nai vàng, sóc nhỏ đùa chơi chung vườn
Đây là một hình ảnh quá tuyệt vời phải không anh chị?

Anh Chị Em thương mến, 
Ban đầu Như Thu dự tính mỗi bài chỉ chọn ra từ hai hoặc ba câu thôi, nhưng khi viết xong, đọc kỹ lại thấy chưa vừa ý, rồi chọn tiếp, sau đó lấy thêm ít câu cho mỗi bài nữa mới ưng lòng. 

Nói thật nha, các thi sĩ trong bài viết nầy cũng có trách nhiệm một phần, do bởi vần thơ quá mượt mà, hình ảnh linh động, sắc màu tươi sáng và một chút man mác buồn...thế nên bài cảm nhận dài cũng đúng thôi. 
Như Thu trộm nghĩ mình đã vận trí, chọn lọc, thời gian ghi chép... nên rất mong anh chị vui vẻ đón nhận, nếu như được anh chị góp thêm ý kiến, càng quý hơn! Tiện đây Như Thu xin gửi lời cám ơn tất cả anh chị em đã trao trọn tình cảm nồng nàn tặng Như Thu từ bấy lâu nay. 

Mến chúc đại gia đình luôn vui khỏe, thân tâm an lạc!
Thương lắm thay!!!

Như Thu
5/5/2018