Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Quang Vinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Quang Vinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2025

Gởi Nhớ Cho Ngàn


Bài Xướng:

Gởi Nhớ Cho Ngàn
(IL SILENZIO)

Càng nghe càng cảm xót thương đời
Chẳng khác kia kìa muôn lá rơi
Trong cõi tạm nay đầy trắc ẩn
Giữa dòng thác ấy ắp chơi vơi
Sao dàn trải hết niềm u uất?
Khó tỏ bày ra sự tả tơi
Chung một kiếp người đi hoặc ở,
Càng nghe càng cảm xót thương đời!

Thái Huy 
11/02/25
***
Bài Họa: 

Ngộ Lẽ Đời

Tuổi lão giờ đây ngộ lẽ đời
Lá xanh rồi cũng sẽ vàng rơi
Mới vừa sum họp mơ vừa chớm
Thoắt đã chia lìa mộng đã vơi
Trôi nổi kiếp người trong bể lụy
Dập bầm thân phận giữa giông tơi
Vẫy vùng, tránh né càng thêm lún
Thôi cứ an tâm thuận lẽ đời.

Sông Thu
( 03/11/1025)
***
Thoáng Nhớ Ngàn

Ngàn ơi, lá biếc đổi vàng đời
Thay sắc, pha màu để nhớ rơi
Còn nói chi thêm niềm uất hận
Hay là vẫn đó buồn không vơi
Xưa đi trấn ải poncho ấm
Nay ở phòng văn mảnh áo tơi
Từng bước lưu vong xa tít tắp
Chắt chiu nguồn cội thiết tha đời …

Rancho Palos Verdes 2 - 11 - 2025

Cao Mỵ Nhân
***
Ngán!...
(Thủ vĩ ngâm)

Cả nghĩ!...nhiều khi ngán cảnh đời ?
Lông hồng nhẹ tễnh?... thoảng chiều rơi!
Nào đâu vát vảnh khi sầu chất
Chả mấy thơi nhàn lúc khổ vơi?
Gắng chịu rầu đau thân bĩ cực
Cam đành sui rủi phận tong tơi?
Đa mang kiếp sống đầy duyên nợ
Cả nghĩ!...nhiều khi ngán cảnh đời?

Nguyễn Huy Khôi
03-11-2025
***
Thơ Gởi Cho Mây Ngàn Bay


Thương em bỏ cuộc giữa dòng đời
Vào một chiều Thu lá úa rơi
Ngày trước hợp đoàn tình chẳng cạn
Bây giờ xa cách mộng đành vơi
Kiếp người trôi nổi vì mưa cuốn
Số phận lạc loài bởi gió tơi
Chỉ tiếc không cùng đi trọn kiếp
Nhưng tròn tình nghĩa ở trên đời

Songquang
20251103
( Kỷ niệm ngày giỗ lần 3 của hiền thê)
*** 
Khóc Vợ

Hỡi ơi, tiệ̣n nội đã lìa đời!
Nước mắt người yêu lã chã rơi!
Chất mãi niềm đau không thể vợi,
Tích thêm nỗi nhớ chẳng hề vơi.
Âm dương cách biệt lòng tê tái,
Sống chết khôn rời kiếp tả tơi.
Vĩnh viễn xa nhau, sao nỡ vội?
Hỡi ơi, tiện nội đã lìa đời!

Đỗ Quang Vinh
 3-11-2025

Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2024

Được Mùa


Xướng:

Được Mùa


Dưới trời cuối hạ nắng chang chang
Bát ngát rung rinh cánh lúa vàng
No ấm khơi nguồn chung đất nước
An vui khởi sắc khắp thôn trang
Tiếng hò giã gạo rân ran vọng
Trăng sáng vờn mây xao xuyến căng…
Một thuở thanh bình nay thiếu vắng,
Nỗi lòng lữ khách hiểu cho chăng?

Thái Huy 
9/26/24
***
c Bài Họa:

Chớm Thu

Đã cuối mùa hè nắng chói chang
Vòm cây lác đác lá thu vàng
Trong vườn, hoa trái đang mùa rộ
Ngoài ruộng, cánh diều lộng gió căng
Trai gái hẹn hò vui mỗi tối
Thơ tình nắn nót viết từng trang
Vườn trầu chăm sóc cho ngày cưới
Hẹn tiết đông về, em nhớ chăng ?

Sông Thu
( 01/10/2024)
***
Cảnh Cũ

Đúng rồi bạn ạ, cảnh y chang
Thủa đó vui ca hát nhạc vàng
Cả một trời hoa còn chấm điểm
Thêm nhiều mộng đẹp vẫn tô trang
Đôi khi xuân trẻ về hơi muộn
Có lúc tuổi già đến quá căng
Đời cứ đầy thêm năm tháng rộng
Con đường trước mặt kéo dài chăng ...

Rancho Palos Verdes 2 - 9 - 2024
Cao Mỵ Nhân
***
Vui Mùa Gặt

Tháng sáu trưa hè nắng chói chang,
Cánh đồng tươi rói một màu vàng.
Mau đem tãi lúa mà phơi phóng!
Dũi lẹ vòng sân còn phải trang!
Thấy thóc người người lòng khấp khởi,
Được mùa ai nấy bụng no căng.
Dân sinh hạnh phúc chưa từng thấy,
Khắp xóm thôn buôn hoa kết chăng!

Đỗ Quang Vinh
02-10- 2024
***
Ngày Mùa Nơi Thôn Dã

Nắng đã lên rồi! Rất chói chang
Nông gia đem lúa chín hoe vàng
Ra phơi trước cổng nơi điền dã
Đem trải sau hè chốn thảo trang
Con nghé ăn rơm phình bụng ỏng
Sáo diều lộng gió kéo dây căng
Cầu mong mùa tới ruộng đồng tốt
Không biết nước về …có kịp chăng ?

songquang

20241002
***
Cánh Đồng Lúa Chín

Mái tóc buông dài ánh nắng chang
Tuôn rơi màu áo chợt như vàng
Cánh đồng lúa chín chưa thu hoạch
Cô gái quê mùa chẳng điểm trang
Nón lá xế trưa trời óng ánh
Cánh diều đầu xóm gió phồng căng
Khói lam chiều thẫm trên vòm lá
Một cõi xa vời mộng thực chăng.

Lê Mỹ Hoàn
9/2024


Thứ Năm, 11 tháng 8, 2022

L’Amour Maternel (René Armand François Prudhomme)- Tình Mẹ(Đỗ Quang Vinh)


L' Amour Maternel

(À Maurice Chevrier)

Fait d’héroïsme et de clémence,
Présent toujours au moindre appel,
Qui de nous peut dire où commence,
Où finit l’amour maternel?
Il n’attend pas qu’on le mérite,
Il plane en deuil sur les ingrats;
Lorsque le père déshérite,
La mère laisse ouverts ses bras;

Son crédule dévouement reste
Quand les plus vrais nous ont menti,
Si téméraire et si modeste
Qu’il s’ignore et n’est pas senti.

Pour nous suivre il monte ou s’abîme,
À nos revers toujours égal,
Ou si profond ou si sublime
Que, sans maître, il est sans rival.

Est-il de retraite plus douce
Qu’un sein de mère, et quel abri
Recueille avec moins de secousse
Un cœur fragile endolori?

Quel est l’ami qui sans colère
Se voit pour d’autres négligé ?
Qu’on méconnaît sans lui déplaire,
Si bon qu’il n’en soit affligé?

Quel ami dans un précipice
Nous joint sans espoir de retour,
Et ne sent quelque sacrifice
Où la mère ne sent qu’amour?

Lequel n’espère un avantage
Des échanges de l’amitié?
Que de fois la mère partage
Et ne garde pas sa moitié!

Ô mère, unique Danaïde
Dont le zèle soit sans déclin,
Et qui, sans maudire le vide,
Y penche un grand cœur toujours plein!

René-François Sully Prudhomme, (1)
1875

***
Bài Dịch:
Tình Mẹ

(tặng Maurice Chevrier)

Lòng từ ái hợp cùng lòng can đảm
Vì yêu thương mà dám hy sinh,
Mẹ không thiết cả thân mình
Tình Mẹ cao cả mông mênh biển trời
Chỉ cần tha thiết một lời,
Một lời nhỏ nhẹ, tức thời: “Mẹ đây!”
Từ đâu Mẹ đã đến đây?
Nơi nào thiếu Mẹ, ai hay được nào?

Chẳng phải chờ khi cha không sao còn nữa
Hay khi Mẹ dang tay đón đứa con mình,
Tình Mẹ mới được tôn vinh ca ngợi,
Chỉ thấy Mẹ như cánh chim đeo tang rũ rượi bơ phờ
Lượn vòng trên những mái đầu thờ ơ bội bạc,

Cả khi mắc lừa những người đáng tin nhất,
Mẹ vẫn nhẹ dạ hết lòng rất cả tin,
Mẹ thật cả gan và quá dịu hiền đối xử,
Mẹ quên đến cả thân mình,
Dẫu không cảm nhận, thật tình vị tha.

Tình Mẹ lẽo đẽo theo ta,
Biển đời chướng ngại như là sóng xô,
Nhấp nhô chìm nổi dật dờ,
Nông sâu vùi dập bến bờ dội ra,
Một tay Mẹ dắt vượt qua,
Không người hỗ trợ, thật là vô song!

Con tim mỏng manh khi thấy lòng đau nhói,
Nép vào lòng Mẹ, còn gì êm ái nào hơn?
Mỗi khi thấy lòng xao xuyến, tâm hồn rối loạn,
Tựa nương lòng Mẹ, còn gì thanh thản nào hơn?

Khi thấy kẻ khác bị cô đơn bỏ mặc,
Người bạn nào là chẳng bất mãn giận dữ?
Khi thấy người ta xử sự vô ơn
Mẹ nào là chẳng tủi hờn xót xa
Nhưng tình Mẹ rất bao la
Mẹ không thấy vậy xót xa chút nào.

Khi trên vách núi lâm nguy sắp lộn nhào xuống vực
Có người bạn nào giữ ta mà chẳng mong được đền đáp?
Nhưng mẹ thì dám chìa tay
Cho ta nắm lấy vì đầy tình thương.

Trong giao lưu hỗ tương bè bạn,
Ai là chẳng muốn được chọn phần hơn
Mẹ từng chia sẻ bao lần,
Không giành dẫu lấy nửa phần mà thôi.

Mẹ ơi!
Như duy nhất hoa khôi Đa-nét, (2)
Quá nhiệt tình nàng rất yêu chồng
Luống công nguyền rủa khoảng không vô hình
Nhưng nàng nghiêng chiếc độc bình
Đổ đầy ăm ắp tràn tình yêu thương.


Đỗ Quang Vinh
------------
CHÚ THÍCH

1- René Armand François Prudhomme (16/3/1839 - 6/9/1907), thường gọi là Sully Prudhomme, Là nhà thơ Pháp sinh tại Paris, mồ côi cha lúc lên hai tuổi, giỏi toán, say mê ngôn ngữ và thơ Pháp. Năm 1881, ông được bầu vào ghế 24 của Viện hàn lâm Pháp . Ngày 10/12/1901, ông là người đầu tiên nhận giải Nobel văn học Ông đã dùng tiền giải thưởng Nobel lập ra một giải thưởng dành cho các nhà thơ trẻ nước Pháp.

2- Nàng Đa-nét: Thần thoại Hy lạp kể về các nàng Danaïde, còn gọi là Danaides hay Danaids, chuyện kể rất dài dòng, ở đây chỉ xin tóm tắt đại ý.

Egyptos và Danaos là hai anh em sinh đôi. Egyptos cai trị đất Ai Cập, sinh được 50 con trai. Danaos cai trị đất Lybie, sinh được 50 con gái. Hai anh em bất hoà. Egyptos muốn Danaos phải sáp nhập vào vương quốc Lybie và cưỡng bức Danaos phải gả con trai cho các con gái của mình. Danaos khước từ. Chiến tranh xảy ra, cha con các nàng Danaides chạy trốn, lênh đênh trên biển, được nữ thần Athena giúp đỡ chỉ lối dẫn đường. Sau đó ít lâu họ mang lễ vật, cầm cành olive, biểu hiệu của sự cầu xin che chở, đến xin nương náu tại đất Argolide ở Hy Lạp vốn là quê hương của họ. Nào ngờ, bị hùng binh của vua Pélasge cai quản đất Argolide xông đến. Vua Argolide cho đại quân ra trấn giữ, thấy ông vua già cùng các nàng thiếu nữ cầm cành olive tỏ vẻ hiếu hoà xin che chở. Lại nghe các nàng viện dẫn đến tổ phụ Zeus uy quyền hùng mạnh nhất để xin đừng xua đuổi cha con họ và đừng giao nộp các nàng cho những người con trai của Egyptos. Khó nghĩ, vua bèn đưa ra giải pháp: một mặt khuyên các nàng vào thành Argos lập bàn thờ xin thần linh che chở, một mặt vua triệu tập hội nghị thỉnh ý các thần dân có cả cáng nàng tham dự. Hội nghị chấp nhận lời cầu xin của cha con các nàng Danaide. Vừa hay, sứ giả của Egyptos tới, toan bắt các nàng và nói lời láo xược. Vua Pélasge nổi giận trục xuất tên sứ giả. Chiến tranh lại xảy ra . Vua Pélasge phải bỏ thành chạy lên phía Bắc. Dân Argos bầu Danaos làm vua thay thế Pélasge và chấp thuận gả 50 nàng Danaides cho 50 con trai của Egyptos. Tiệc tan, nghe trong phòng các nàng có tiếng rên quằn quại, thì ra, các nàng đã vâng lệnh vua cha Danaos giết chồng, vì họ đã làm cha con họ phải long đong. Nhưng chỉ có một nàng tên là Hypermnestre bất tuân lệnh cha đã không giết chàng Lyncée chồng mình, vì cảm thấy tàn nhẫn và vì thực sự nàng đã quá yêu chồng mình. Hai vợ chồng này bị vua cha tống giam vào ngục tối, bị kết án tử hình. Vừa hay, nữ thần Aphrodite xuất hiện, thấu hiểu trái tim yêu đương của họ, nên bênh vực cãi cho hai vợ chồng này được tha bổng, các thần trên thiên đình cũng tán thành cho họ con cháu đầy đàn, dòng dõi là những bậc anh hùng vĩ đại. Chính người anh hùng Héracles của Hy Lạp là con dòng cháu giống của cặp vợ chồng Lyncée và nàng Danaide tên Hermestre.

49 nàng kia đã giết chồng đáng lẽ bị trừng phạt, nhưng Nữ Thần tổ phụ Zeus lệnh cho các thần tẩy trừ ô uế của tội ác, còn việc lo gả chồng cho họ, thi mở hội thi đấu lấy thưởng. Còn tội ác vẫn không quên được, nên khi chết đi, các nàng này phải chịu hình phạt đội chiếc vò đi kín nước đổ vào thùng lớn đáy có hàng trăm lỗ, và phải đổ cho đầy. Dĩ nhiên đó là công dã tràng. Ngày nay trong văn học thế giới có tục ngữ “Le tonneau des Danaïdes” & “ Remplir le tonneau des Danaïdes” là để chỉ việc làm vô ích luống công.

3- Người dịch bình luận
Đem bao nhiêu so sánh, tác giả vẫn không thể cạn lời đề cao Tình Mẹ vô song (sans maître, sans rival):

“Tình Mẹ lẽo đẽo theo ta,
Biển đời chướng ngại như là sóng xô,
Nhấp nhô chìm nổi dật dờ,
Nông sâu vùi dập bến bờ dội ra,
Một tay Mẹ dắt vượt qua,
Không người hỗ trợ, thật là vô song!

(Pour nous suivre il monte ou s’abîme,
À nos revers toujours égal,
Ou si profond ou si sublime
Que, sans maître, il est sans rival.)

Cuối cùng, kết thúc bài thơ, tác giả phải đem tình yêu đôi lứa của một nàng hoa khôi Đanét còn lại, một người yêu chung thuỷ, vượt thắng mọi trở lực cản ngăn, biết rằng bất tuân lệnh vua cha là trọng tội, nàng đã không giết chồng, không hẳn vì từ tâm trước việc làm tàn nhẫn bất nhân, mà là vì tình yêu mãnh liệt, đến mức các thần đều phải khuất phục, một tình yêu ăm ắp đổ tràn đầy độc bình trong khi 49 nàng kia luống công đổ sao cho đầy thùng thủng đáy!!

“Nhưng nàng nghiêng chiếc độc bình
Đổ đầy ăm ắp tràn tình yêu thương.”

Vả chăng cũng chính từ tâm ấy đưa đẩy đến tình yêu này. Chính lòng Khoan Dung Từ Tâm ấy đã là cội rễ của chủ nghĩa Anh Hùng coi thường mọi Trở Lực áp đảo, từ hai đối cực tương khắc ấy đã phát sinh Tình Mẹ. Cho nên nói đến Mẹ là nói Mẹ Hiền, Từ Mẫu. Nước mắt vẫn chảy xuôi, văn hoá nào cũng một tư tưởng ấy, loài vật còn thế huống chi con người. Lòng Mẹ hy sinh, cao cả khôn lường là thế. Tình Mẹ mênh mông như trời biển là vậy. Cho nên ngay vào bài thơ tác giả đã nhận định:

“Lòng từ ái hợp cùng lòng can đảm
Vì yêu thương mà dám hy sinh
Mẹ không thiết cả thân mình
Tình Mẹ cao cả mông mênh biển trời
Chỉ cần tha thiết một lời,
Một lời nhỏ nhẹ, tức thời: “Mẹ đây!”
Từ đâu Mẹ đã đến đây?
Nơi nào thiếu Mẹ, ai hay được nào?”

(Fait d’héroïsme et de clémence,
Présent toujours au moindre appel,
Qui de nous peut dire où commence,
Où finit l’amour maternel?)

Đỗ Quang Vinh