Thứ Ba, 13 tháng 12, 2016

Họp Mặt Lần 8 CHS Tống Phước Hiệp NK 62-69 - Phần 3

Chương trình văn Nghệ giúp vui trong buổi tiệc













Hình Ảnh: Huỳnh Hữu Đức

Mời xem tiếp nhấp vào Links:

1/ Phần 1: Họp Mặt Lần 8 CHS Tống Phước Hiệp NK 62-69 - Phần 1
2/Phần2: Họp Mặt Lần 8 CHS Tống Phước Hiệp NK 62-69 - Phần 2
3/ Phần 3: Họp Mặt Lần 8 CHS Tống Phước Hiệp NK 62-69 - Phần 3
4/ Phần Cuối: Họp Mặt Lần 8 CHS Tống Phước Hiệp NK 62-69 - Phần Cuối

Họp Mặt Lần 8 CHS Tống Phước Hiệp NK 62-69 - Phần Cuối

 Đức, Vân, Thầy Thuận.
Nhung, Tước, Bạch Tuyết, Đức.
Thầy Thuận, Thầy Liêm.
Tước, Xuân Mai, Bạch Tuyết va hai Thầy

Trước khi chấm dút buổi họp mặt, Bạch Tuyết thông báo tình hình Tài Chính từ năm 2013 đến hết thời điểm hiện tại 2016

Tiệc vui họp mặt chấm dứt lúc 13 giờ 30 cùng ngày, trong niềm vui xen lẫn luyến tiếc của mọi người. Tất cả cùng hứa hẹn gặp lại trong lần sau được dự kiến vào ngày chủ Nhật 10 - 12 - 2017.

Danh Sách Họp Mặt lần 8 ngày 11/12/2016:





Hình ảnh: Huỳnh Hữu Đức

Mời xem tiếp nhấp vào Links:

1/ Phần 1: Họp Mặt Lần 8 CHS Tống Phước Hiệp NK 62-69 - Phần 1
2/Phần2: Họp Mặt Lần 8 CHS Tống Phước Hiệp NK 62-69 - Phần 2
3/ Phần 3: Họp Mặt Lần 8 CHS Tống Phước Hiệp NK 62-69 - Phần 3
4/ Phần Cuối: Họp Mặt Lần 8 CHS Tống Phước Hiệp NK 62-69 - Phần Cuối

Khúc Giao Mùa Thu Đông



Gió bắc cực thổi làn hơi băng giá
Gọi mùa Đông tới sớm tiễn Thu đi
Tuyết còn ẩn nơi nào chưa ló mặt
Cỏ sân nhà phủ bạc lớp sương đêm.

Bên cửa sổ hàng cây cao trơ trụi
Lá vàng khô rơi ngập mảnh vườn thưa
Vần mây đen lảng vảng báo cơn mưa
Chim khép cánh thập thò nơi ẩn trú.

Đường cư xá không bóng người đi bộ
Như những ngày mát mẻ tiết Thu qua
Người lớn tuổi dọn vòng quay thể dục
Ngay trong nhà tập luyện tấm thân già.

Đông lạnh lẽo sắp bao trùm vạn vật
Công viên buồn tượng đá sẽ cô đơn
Nhìn băng ghế nhớ nhung người đã khuất
Chẳng còn ai thủ thỉ chuyện nhân gian.

Sau khung kính ngồi một mình im lặng
Mắt mơ màng ngắm cảnh tượng giao mùa
Nghe văng vẳng thanh âm từ dĩ vãng
Đưa ta về bao kỷ niệm xa xưa.

ChinhNguyen/H.N.T
Dec.12.2016

Oceano Nox - Victor Hugo

Cứ mỗi lần tháng 12 về  một lần tôi bồi hồi nhớ đến chuyến vượt biên đêm Noel 1980 năm nào của tôi. Bốn đêm năm ngày lênh đênh trên biển cả, sống chết không biết lúc nào, lại thêm 4 lần bị hải tặc, tả tơi , tan thương, bi thảm ... 36 năm vẫn còn ám ảnh. Mấy bửa nay nhân đọc lại bài Oceano nox của Victor Hugo khiến tôi vô cùng cảm xúc khi nhớ lại cảnh biển đêm ghê rợn, nước biển đen như mực tàu đêm như ngày, những lượn sóng cao vời vợi,lúc thì vực thẳm sâu làm thót ngưới.Tôi xin miển kể lể nỗi kinh hoàng của tôi trên biển cả nơi đây vì nghĩ rằng mấy chục năm qua đã bao bút mực trên các bài viết đăng trên báo đã kể lại những chuyến đi hãi hùng khác nhau của triệu thuyền nhân Viện Nam chúng ta đã thách đố với biển cả bằng những con thuyền bé như chiếc lá trên con đường đi tìm Tự Do trong những thập niên 70 và 80, chắc các bạn ai cũng đã có dịp đọc cả rồi.
Oceano Nox, ông chỉ nói lên nỗi đau thương của bao sinh mạng đã chìm sâu trong lòng đại dương của bao thuyền trưởng và thuỷ thủ trong những cuộc hải trình phiêu lưu ngày trước, nhưng sâu sắc nhất là nói lên cái tính hay lãng quên muôn thuở của lòng người với thời gian. Đọc lại Ocean Nox cũng khiến tôi bùi ngùi nhớ lại gương mặt hiền từ của thầy Tệt dạy Pháp văn năm xưa ở Vĩnh Long, thầy đã đọc và giảng cho chúng tôi nghe bài nầy chỉ vài đoạn thôi, tôi vẫn nhớ đến thầy, nhớ lắm! Nhớ rõ ràng lắm! Cám ơn GS Phạm Đình Lân đã nhắc lại cho tôi bài thơ nầy.

Mailoc



Oceano Nox

Oh! combien de marins, combien de capitaines
Qui sont partis joyeux pour des courses lointaines,
Dans ce morne horizon se sont évanouis!
Combien ont disparu, dure et triste fortune!
Dans une mer sans fond, par une nuit sans lune,
Sous l'aveugle océan à jamais enfouis!

Combien de patrons morts avec leurs équipages!
L'ouragan de leur vie a pris toutes les pages
Et d'un souffle il a tout dispersé sur les flots!
Nul ne saura leur fin dans l'abîme plongée.
Chaque vague en passant d'un butin s'est chargée;
L'une a saisi l'esquif, l'autre les matelots!

Nul ne sait votre sort, pauvres têtes perdues!
Vous roulez à travers les sombres étendues,
Heurtant de vos fronts morts des écueils inconnus. 
Oh! que de vieux parents, qui n'avaient plus qu'un rêve,
Sont morts en attendant tous les jours sur la grève
Ceux qui ne sont pas revenus!

On s'entretient de vous parfois dans les veillées.
Maint joyeux cercle, assis sur des ancres rouillées,
Mêle encor quelque temps vos noms d'ombre couverts
Aux rires, aux refrains, aux récits d'aventures,
Aux baisers qu'on dérobe à vos belles futures,
Tandis que vous dormez dans les goémons verts!

On demande : - Où sont-ils ? sont-ils rois dans quelque île?
Nous ont-ils délaissés pour un bord plus fertile? 
Puis votre souvenir même est enseveli.
Le corps se perd dans l'eau, le nom dans la mémoire.
Le temps, qui sur toute ombre en verse une plus noire,
Sur le sombre océan jette le sombre oubli.

Bientôt des yeux de tous votre ombre est disparue.
L'un n'a-t-il pas sa barque et l'autre sa charrue?
Seules, durant ces nuits où l'orage est vainqueur,
Vos veuves aux fronts blancs, lasses de vous attendre,
Parlent encor de vous en remuant la cendre
De leur foyer et de leur coeur!

Et quand la tombe enfin a fermé leur paupière,
Rien ne sait plus vos noms, pas même une humble pierre
Dans l'étroit cimetière où l'écho nous répond,
Pas même un saule vert qui s'effeuille à l'automne,
Pas même la chanson naïve et monotone
Que chante un mendiant à l'angle d'un vieux pont!

Où sont-ils, les marins sombrés dans les nuits noires?
O flots, que vous savez de lugubres histoires!
Flots profonds redoutés des mères à genoux!
Vous vous les racontez en montant les marées,
Et c'est ce qui vous fait ces voix désespérées
Que vous avez le soir quand vous venez vers nous!

Victor Hugo   (1802-1885) (1802-1885)



Biển Đêm

Ôi! bao thuỷ thủ cùng bao thuyền trường,
Cuộc viễn du mơ tưởng với hân hoan
Chân trời xa, u tối đã tiêu tan.
Bao người mất, thương đau cho số phận
Trăng nào thấy, biển mịt mùng sâu thẳm
Đã vùi chôn yên lặng dưới thâm cung .

Cấp chỉ huy đồng đội đã chết cùng,
Một cơn bão! bao trang đời xóa sạch!
Biển cuồng nộ, phủi tan tành mọi vật.
Nào ai hay dưới vực thẳm nấm mồ.
Mỗi sóng xô vồ chụp mỗi con mồi
Một thủy thủ, một mảnh thuyền trôi dạt .

Ai nào biết những con người mệnh bạc
Trôi bềnh bồng trong bóng tối mênh mông
Đầu giập vào những tảng đá lạ lùng 
Ôi! cha mẹ già ôm lòng hi vọng 
Đã mòn mỏi ngày ngày trên bến ngóng
Những người đi chẳng trở lại xót xa!

Có những đêm dài nhộn nhịp hoan ca
Quanh neo rỉ, lửa hồng vui đến sáng 
Anh được nhắc vài khi trong loáng thoáng 
Qua tiếng cười, khúc hát, chuyện phiêu lưu
Qua cái hôn len lén của người yêu
Khi giữa đám rêu xanh mồ anh nghỉ 

Người ta hỏi, anh giờ đâu rồi nhỉ?
Bỏ ta, làm chúa đảo? chốn phì nhiêu 
Kỷ niệm anh, rồi cũng nhạt phai nhiều
Thân dưới nước, tên hắt hiu ký ức 
Thời gian chảy, tối tăm về càng lúc
Trên biển đen, quên lãng chụp xuống đời 

Rồi bóng anh tan loảng trước mắt người
Kẻ thuyền cá, người ruộng cày tất bật.
Có những tối bão bùng rền trời đất
Sương phụ, vầng trán bạc mỏi mòn trông
Kể về anh khi bới lớp tro hồng
Của bếp lửa, của cõi lòng cô quạnh!

Khi mắt họ khép rồi trong mồ lạnh
Ai biết tên anh? mộ chí vắng tanh.
Nghĩa trang buồn trong tiếng dội vang vang
Không gốc liễu lá thu vàng lả tả 
Cả tiếng hát ngây ngô ôi! buồn bả
Gả ăn mày ra rả hát bên cầu !

Họ giờ đâu? những thủy thủ chìm sâu
Hỡi sóng! để cho đời bao bi thảm
Mi, sóng dữ! người mẹ qùy khiếp đảm!
Thủy triều lên, mi lảm nhảm cùng nhau 
Tiếng kêu la tuyệt vọng của ngày nào
Còn vang vọng đến ta khi chiều xuống!

Mailoc thoát dịch
Cali 12-15-16

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2016

Mắt Buồn

Bảy ơi, 
Sinh Nhật Bảy sắp bước vào mùa Giáng Sinh. Em nguyện cầu cho anh được hưởng ân phúc nơi Thiên đàng
Hãy vui và .........
Sinh Nhật thắp nến nguyện cầu
" Mắt Buồn" thôi hết lệ nhầu hoen mi 
(9Oanh)


Thơ: Lê Kim Hiệp
Thơ Tranh: Kim Oanh


Quay Về Xuân Xa Xưa



(Tưởng nhớ anh ngày Sinh Nhật 12/12/2016)

Thật hay mơ sao lòng rung động
Chỉ chút vui tình đọng trong ta
Tràn ngập say ánh nắng chan hòa
Đôi chim hót bài ca hạnh phúc

Nụ hoa mai nở bừng cảm xúc
Quay về miền hoa thắm lúc xưa
Rộn rã Xuân dịu đưa vào mộng
Thanh bình hồi họp giọng yêu đương

Ngân bên tai gió chướng như dường
Mơn man nhẹ lời thơm tương khúc
Giang đầu bến gót lần thế tục
Lả lơi đùa trăng giục tàn canh

Lâng lâng nhớ hương em giành tặng
Mối tình đầu trăm chặng cam go
Gian nan say đắm buổi hẹn hò
Thầm kín vội trao cho định mệnh

Lênh đênh thuyền nhỏ rời non nước
Vượt sóng đầy kỷ niệm " Xuân xưa "
Quẳng gánh lo thoảng giấc mộng trưa
Mùa Xuân cũ yêu đưa về lại......

Vùng đất trời tồn tại " Xuân xưa "
Chiều nay thật lòng mưa Xuân cũ!

Vĩnh Long 17-1-2011
Lê Kim Hiệp

Tản Mạn Về Hình Ảnh Áo Tím Trong Vài Bài Tân Nhạc.

Nằm trăn trở cho đến khuya mà vẫn không tài nào chợp mắt được, tôi ngồi dậy và ra ngoài phòng khách. Tôi nghĩ liều rằng giấc ngủ khó đến với tôi, thì tôi chấp nhận luôn việc không ngủ, nghĩa là thức trắng đêm, cũng chẳng sao. Thế là tôi uống một ly nước pha đá. Nước mát lọt xuống cổ làm tôi tươi tỉnh hẳn. Càng hay. Nhưng làm gì bây giờ. Làm việc lắt nhắt gì đó có thể gây tiếng động làm mất giấc người nhà thì tôi không nên. 
Đọc sách ư? Đọc cả ngày, nhiều rồi. Vậy thì nên cố gắng "tỉnh thức, nghĩa là không suy nghĩ gì" để cho tâm hồn thanh thoát là hay nhất. Tôi tự nghĩ thế. A, một sáng kiến vừa đến trong tôi. Đó là nên lấy băng nhạc cassette Tình Ca số IV cho vào máy, gắn ống nghe vào tai để lắng lòng thưởng thức. Tôi thoáng nghĩ. Làm như thế là dễ chịu nhất trong thời khắc này. Đúng rồi, băng cassette này tôi ưa chuộng lắm. Cặp vợ chồng bạn, anh chị Đức, tặng tôi mấy năm trước, lúc tôi có dịp xuống thăm bạn dưới tỉnh và cũng để anh Đức chữa bệnh bằng cách châm cứu cho tôi tại phòng mạch. 
Băng nhạc cassette gồm 12 bài hát do chị Đức Pathuma trình diễn mà tôi ưa chuộng đa phần, xin kể đại cương: Tiễn Anh Trong Mưa, Giọt Nắng Bên Thềm, Đêm Đông, Mưa Trên Xứ Huế, Ngày Xưa Hoàng Thị, Trả Lại Em Yêu, Ngàn Thu Áo Tím...Ngay khi đưa tặng tôi cuốn băng cassette, chị Đức Pathuma nói rằng chị đã cố sửa vài ba chữ trong bài Mưa Trên Xứ Huế để có thể đúng hơn theo chữ người Huế thường dùng và cũng gắng hát theo giọng Huế để anh nghe có đúng chữ và giọng Huế không. Đây nhé : ngày xưa mưa rơi thì sao, răng chừ  nghe mưa lại buồn...Mấy ca sĩ thì hát ngày xưa mưa rơi thì sao bây chừ nghe mưa lại buồn...chữ bây chừ không đúng như người miền Trung mình. Chớ nữa hát răng chừ, tại sao bây giờ,   e mà đúng hơn, phải vậy không ? Tôi nghe chị bạn nói có lý nên cũng biểu đồng tình. Tôi thêm rằng người Huế thường nói chữ chừ hoặc bây giờ, ít khi nói chữ ghép bây chừ... 

Từ đó đến chừ (hay là bây giờ, không phải là bây chừ đâu nhé !) tôi đã nghe băng cassette này nhiều lần, nhất là mỗi khi cảm thấy có trong lòng một nỗi...gì hoặc mang máng nhớ về một âm vang hay hình ảnh xa vắng mơ hồ nào đó. Giọng ca ngọt ngào và tròn ấm của chị bạn quyện vào nội dung bẽ bàng hình ảnh lãng đãng của bài hát Ngàn Thu Áo Tím tạo cho tôi một cảm giác vừa êm ái vừa buồn thương. Thương gì, thương ai, tôi không nhắm đến rõ ràng. Đúng rồi, tôi cảm thương tâm tư nhân vật trong bài hát: người con gái áo tím hay tâm tư tác giả: nhạc sĩ Hoàng Trọng.
...Ngày xưa xa xôi em rất yêu màu tím, Ngày xưa vô tư em sống trong trìu mến, Chiều xuống áo tím thường thướt tha, Bước trên đường thắm hoa, ngắm mây chiều lướt xa...Rồi thì từ khi yêu anh, anh bắt xa màu tím. Nhưng chẳng bao lâu, mơ ước chưa kịp đến thì (em) khóc anh chiều tiễn đưa và rồi anh đi mãi không về nữa...Bây giờ đây, một bóng áo tím buồn ngẫn ngơ, khóc trong chiều gió mưa, khóc thương hình bóng xưa...Em cảm thấy cuộc đời sao quá đau thương cho người áo tím là em đây: Ngàn thu mưa rơi trên áo em màu tím, Ngàn thu đau thương vương áo em màu tím, Nhuộm tím chuỗi ngày vắng xa nhau, Tháng năm còn lướt mau, Biết bao giờ thấy nhau...Không biết may hay rủi khi người áo tím được yêu một thời gian ngắn rồi người yêu...lại ra đi biền biệt để lại niềm thương nỗi nhớ...
Bài hát điệu valse chậm vừa hoà với hình ảnh của người con gái áo tím lãng mạn đã buộc lòng buông bỏ áo tím để vừa lòng người yêu nhưng giờ đây lại thẫn thờ chờ trông người yêu xa xăm! Rõ ràng là một hình ảnh thật đẹp, thanh cao và có chút bẽ bàng, mong manh! Tôi có cảm tưởng giọng ca mang hồn thơ của người trình diễn truyền dẫn được nỗi lòng của người con gái áo tím hay của...tác giả Hoàng Trọng sang tâm hồn của người thưởng thức đồng điệu. Xin cám ơn, cám ơn sự đóng góp của các tâm hồn nghệ sĩ trong Ngàn Thu Áo Tím...   
         
(Kim Oanh thực hiện)
Một nhạc sĩ khác, cũng có lần gặp một người con gái áo tím: một chiều lang thang bên giòng Hương Giang tôi gặp một tà áo tím nhẹ thấp thoáng trong nắng vương...và tâm hồn người nghệ sĩ cảm thấy màu áo tím sao luyến thương, sao vấn vương... Người nhạc sĩ về nhà mơ tà áo qua đường, mơ một lời nói yêu thương, Ước mơ sao áo mầu khép kín tim nhau...Rồi người nghệ sĩ cố gắng chiều chiều lê chân bên giòng sông Hương Giang để mong tìm lại tà áo ấy nhưng tà áo nay thấy đâu và nhìn xuống giòng Hương Giang thì giòng nước cứ cuốn mau. Bẽ bàng làm sao khi người nhạc sĩ đa cảm nghe tin người áo tím qua cầu và áo tím phai mầu để giòng Hương Giang hờ hững cũng nao nao! 
Tôi nhớ khoảng nửa thập niên 50, sau hiệp  định Genève chia đôi đất nước, phong trào di cư vào Nam rất rầm rộ. Một số đông đồng bào ruột thịt miền Bắc định cư ở Huế, rải rác đó đây. Thuở đó được xem là thuở thanh bình...Các trường học đầy cả học sinh trong lứa tuổi vui tươi yêu đời. Nữ sinh trường trung học Đồng Khánh Huế với đồng phục trắng nên vào giờ đến trường hay buổi chiều tan trường tỏa ra và tràn ngập cả đại lộ Lê Lợi. Tuy thế, cũng có những chiều im vắng bên bờ sông Hương, người ta bắt gặp đôi tà áo tím nhỡn nhơ theo cơn gió. 
Hồi đó một trong vài ba tà áo tím nổi bật xứ Huế có giọng nói ngọt ngào trong vắt, gốc xứ ngàn năm văn vật, ngụ tại Thành Nội gần Cửa Đông Ba. Nhiều thanh niên xứ Huế ngồi đứng không yên mỗi khi có bóng dáng người áo tím thướt tha đang ngắm mây chiều lướt xa, đúng như nhạc sĩ Tuấn Khanh mô tả. Về sau người ấy buông bỏ áo tím, thay bằng tà áo xanh ngọc có thêu rồng vàng ở cổ. Người áo tím cũng đã qua cầu...đúng như người nhạc sĩ nghe tin theo lời gió nhắn...Và từ đó thanh niên xứ Huế không còn dịp để thấp thỏm khi đứng ngồi nữa. 

Nhạc sĩ Hoàng Nguyên đã hiểu tình quyến luyến ban đầu mà kết cuộc là nay thấy đâu. Lòng người nghệ sĩ và giòng Hương Giang hờ hững cũng nao nao như nhau. E rằng Hoàng Nguyên gặp tào áo tím D.T.L. rồi đấy. Thôi thì, giai nhân nan tái đắc, người đẹp khó gặp lại, cũng là lẽ thường tình. Chỉ buồn thương cho người nghệ sĩ đa cảm Hoàng Nguyên không may mắn gặp người mình thương đơn phương chỉ ngắn ngủi vì đó  là tà áo qua đường. Hoàng Nguyên mơ một lời nói yêu thương! ít ỏi và đơn sơ như thế mà cũng không được ! Ôi tình yêu đơn phương thật bẽ bàng cho người nhạc sĩ tài hoa của chúng ta!      

Nói thêm chi tiết: con gái xứ Huế hay mơ mộng lắm. Về sắc màu thì các nàng, các tôn nữ thường ưa chuộng màu tím, nghĩa là mỗi nàng đều có một màu tím để ấp ủ trong lòng, để ngắm nhìn và tượng trưng...cho mình. Thế nên hoa tím là chính...nàng! Trên các bàn học các nàng đôi khi có chưng một chậu cây hoa nhỏ, gọi là hoa Violette, hoa màu tím, để ngắm nhìn và thưởng thức mùi hương. Như thế cũng là để nhìn ngắm mình, nói chuyện với chính mình. Lá cây violette mọc thẳng lên và toả nhẹ ra, dài khoảng hơn tấc rưỡi, màu xanh đậm, người Huế gọi là màu lục đậm. Hình dạng chiếc lá tương tự lá rau má. Đặc biệt hoa màu tím đậm tỏa hương thơm chất ngất mà lại mọc kín phiá cọng lá nên được cọng lá bao bọc và che chở. Từ các chi tiết này, con gái Huế cho rằng hoa Violette tượng trưng cho sự thanh cao và kín đáo của các tiểu thư khuê các. Đôi khi vài cô tôn nữ cũng kín đáo bôi chút nước hoa từ chai màu tím Violette, hiệu Chanel đắt tiền, hương thơm tương tự hoa violette. Tiện lợi hơn, nàng dùng loại nước hoa trong ống nhỏ và dài hiệu Soir de Paris no. 5 vì mùi hương tương tự với Chanel...
Nhưng đấy là chuyện nửa thế kỷ trước.
Tại Bruxelles, rất nhiều lần, tôi cũng đi lang thang trong các chợ chủ nhật để tìm mua chậu hoa Violette như...ngày xưa ở Huế nhưng thất vọng. Người bán hoa nói chưa nghe nói đến Hoa Violette bao giờ. Tôi cố tìm thì thấy một vài loại cây có lá tương tự như Violette. Hoa có màu tím đậm tuyền hoặc tím đậm có điểm lấm tấm trắng, không mùi hương và đặc biệt hoa mọc cao ngang hay hơn lá. Như vậy hoa chẳng e ấp và kín đáo chút nào. Đúng rồi, đây là xứ Bỉ, không phải là xứ Huế...ngày xưa...
Bây giờ đây, nếu dù trở lại xứ Huế thì chắc rằng tôi cũng chẳng gặp lại loại hoa Violette...ngày xưa đâu vì tất cả đã qua đi, qua hết rồi ! Một triết gia nào đó nói người ta không thể tắm hai lần trên một giòng sông mà!

(Vanchus thực hiện)
Xin nói thêm: Nhạc sĩ Hoàng Nguyên, tác giả bài hát Tà Áo Tím nói trên cùng nhiều bài hát khác mà tôi thích lắm, gốc xứ Quảng Trị. Mới đây tôi đọc một bài viết khá dài, sâu sắc và ghi chú rất nhiều chi tiết của tác giả Tuệ Chương nói về nhạc sĩ Hoàng Nguyên. Tôi thích bài viết này. Nhưng một điều đáng tiếc cho tôi là tôi không thấy tác giả Tuệ Chương nhắc về bài Ngày Mai Tôi Đi mà tôi đặc biệt ưa chuộng...Ngồi bên nhau đêm nay, ngày mai tôi ra đi, khi tiếng hát quân hành rộn lòng trai...Ngồi bên nhau nói dịu dàng vài lời, ngoài trời sương lạnh có cánh sao rơi. Rồi mai nơi xa xôi, có người ngồi nhìn trăng khuya chơi vơi, nhớ ôi đôi tâm hồn nào...Lòng bồi hồi dạt dào nhìn trăng trên vai nhau, nhìn trăng trên tà áo, đáy mắt sâu, ánh trăng sáng dâng sầu. Ngồi bên nhau đêm nay, có gì mà ngại ngùng...Mai về thanh bình vui ánh trăng chơi ...

Đây là niềm hy vọng thanh cao, giản dị nhưng người nhạc sĩ tài hoa của chúng ta không hề đạt được vì thời gian sau, báo chí cho biết Hoàng Nguyên tử nạn! Ôi thôi! Buồn thương quá! 

Nguyễn  Nguyên
Đêm 07. 04. 2002

Yêu Em, Mưa Phố Buồn - Thơ Việt Hải - Phổ Nhạc Nhược Thu



Thơ Trần Việt Hải
Nhạc Nhược Thu
Ca sĩ Lệ Trân

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2016

Nhớ... & Vòng Yêu Ái & Vo Tròn Nỗi Nhớ



Lãng Đãng Vào Thơ:
Thơ:Quýdenver, Kim Oanh,Song Quang
Thực Hiện: Quýdenver

Hà Nội Cuối Đời Tìm Về


Một chiều cuối thu Hà Nội 
Gió thoảng se lạnh đầu đông 
Lạc lõng vỉa hè phố cổ 
Thời gian như có như không 

Bàn tay luống cuống nắm vội 
Hơi ấm trao nhau buổi đầu 
Theo suốt tháng năm mưa gió 
Có giây phút nào quên đâu 

Cuối đời tìm về chốn cũ 
Ngày xanh tuổi dại không còn 
Ngẩn ngơ trời dài đất rộng
Bạc đầu một tấm lòng son 

Phạm Khắc Trí
12/03/2016

Nỗi Nhớ Mùa Đông



Chợt nhớ em biển chiều mùa xa vắng
Đàn hải âu trốn ngủ giữa lạnh căm
Rặng thùy dương ngậm ngùi xanh kỷ niệm
Bóng dáng ai lầm lũi bước âm thầm

Chợt nhớ em biển chiều mùa xa vắng
Đàn hải âu trốn ngủ giữa lạnh căm
Rặng thùy dương ngậm ngùi xanh kỷ niệm
Bóng dáng ai lầm lũi bước âm thầm

Chợt nhớ em như sóng buồn trên cát
Những con tàu biền biệt mãi đi xa
Trong cô đơn bỗng nghe lời biển hát
Em ngày xưa yêu dấu thưở mặn mà

Chợt nhớ em cơn mưa chiều thăm thẳm
Hạt mưa tình chuyên chở nỗi yêu thương
Mơ lời yêu thì thầm trong cơn lạnh
Em về đâu mùa vọng chốn thiên đường

Khiếu Long

Hậu Lễ



Lễ hành đặt miếng gạch đầu tiên
Xây cổng chùa mong tạo quả duyên
Biểu ngữ vài câu cờ rợp bóng
Đạo đồ trăm vị khách đầy hiên
Chung thì khai bế dùng trai phạn
Riêng lại mời khui nhẩm rượu thiền
Tiệc cuối Tây lang bàn đặc miễn
Ngài Cai phá giới chã cần kiên!

Cao Linh Tử
12/10/2016

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2016

Đồi Thông - Y Vân - Thái Châu


Sáng Tác: Y Vân
Ca Sĩ: Thái Châu
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình

Đời Là Thế Sao


Ruộng đất thời cò bay thẳng cánh
Cũng rồi một khoảnh đất vuông canh
Hào quang xưa phũ cạnh mộ phần
Thân phận tàn hồn cát bụi trơ

Giấc mơ lảnh tụ quân thần chết
Trí tuệ cùn chấm hết điểm rơi
Đời cám dỗ thêm bài lừa lọc
Dung nhan bong bóng bọc phồn hoa

Cảnh sắc rượu bầu pha cay ngất
Méo miệng cười lời lẽ thật hay
Chân lý sáng tài chê điên loạn
Tôn giáo cuồng chọn cảnh tang thương

Thiên thanh hư ảo chữ tào khương
Cợt đùa chi đường dẫn tương phùng
Khát vọng gặp sao dây chùng phím

Đêm lạnh dần tim tự thuở đau

Rồi Thu sang như bao lần đã
Vật vã buồn về chiếm tâm tư
Dài đăng đẳng đến từ cõi chết
Được gì không,đường kết duyên mơ

Dựng niềm tin tôi mãi ngồi chờ!


Pleiku 12-8-2010
Lê Kim Hiệp

Mai Thu Đi


(Ảnh: Trương Phú - Đêm Trăng Vĩnh Long 15/11/2016)

Xin ngủ yên trong vườn cây vàng lá
Và nụ cười xin nở mãi trong mơ
Lời yêu thương mãi đậm nét trang thơ
Thu tàn tạ nhưng hương tình ta vẫn

Xin giữ nhé! Hoa lòng mùa lá nắng
Đông lạnh lùng, tuyết trắng phủ đầy sân
Lời tạ từ… chớ mượn chữ gieo vần
Lỡ mai sau tình pha màu sương khói

Xin nhớ mãi những lời thương trao gởi
Thuyền ta xuôi về bến cuối cuộc đời
Mộng xuân đầy không chỉ bấy nhiêu thôi
Ngăn tim nhỏ hương tình còn đằm thắm

Đông bước qua, xuân về mang gió ấm
Nắng thêm hồng, sắc hạ nhuộm trời quê
Đường ta xưa ngời sáng ánh trăng thề
Mai thu đi… ! Tình ơi, đừng theo nhé!

Yên Dạ Thảo
15/11/2016