Nhìn vào thấy cả một trời Xuân
Nón quai thao đỏ, khăn nâu sẫm
Áo cánh mỏng vàng, dây lụa vân
Hai vạt phu thê tình gắn bó
Bốn tà phụ mẫu nghĩa càng gần
Dây lưng xanh lục, quần đen rộng
Dải yếm lụa đào đẹp xuất thần!
Vinh Hồ
Anh Võ Phi Hùng Cựu Học Sinh Petrus Ký, niên khoá 67-74 tặng Kho Sách Quán Ven Đường, do anh Huỳnh Chiêu Đẵng thực hiện.
Link: Luận Văn Tốt Nghiệp Cao Học, Đốc Sự & Luận Án Tiến Sĩ Luật Khoa
Hà Mãn Tử Khúc U Hoài
Quê nhà cách ba ngàn dặmLàm xong bốn câu thơ này, Tuấn dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ sau vườn nhà, một buổi chiều đầu năm mới, yên bình, lặng lẽ. Sau mùa Giáng Sinh thế gian tưng bừng đón chào năm mới, những hình ảnh gia đình ấm cúng bên nhau. Anh thì không.
Phạm Duy có viết trong Nghìn Trùng Xa Cách “chuyện đôi ta buồn ít hơn vui”, câu này rất đúng với Tuấn của một thời tuổi trẻ, chớ đối với Tuấn ngày nay, những năm gần đây anh vẫn tự hát cho mình nghe “chuyện của tôi, buồn lắm hơn vui”.
Rồi thì con chim đủ lông cánh cũng có ngày rời tổ, dù thương bố thế nào, Kha cũng đến lúc trưởng thành, mấy năm nay, vì công việc nơi hãng máy bay Delta, Kha đã dọn qua bên Atlanta, bố con Tuấn lại xa nhau hơn, thời gian thăm nhau chỉ là mỗi năm vài lần vào những dịp lễ lớn. Cũng may, anh còn gia đình cô em gái sống gần nhà, hàng tuần nấu các món ăn mang qua cho Tuấn, hoặc mời anh sang nhà cùng ăn uống, nói chuyện, cho Tuấn vơi vớt nỗi cô đơn. Nhưng có những lúc một mình, nhất là vào dịp đầu năm như hôm nay, Tuấn lại có cảm giác trống trải, chơi vơi, vết thương cuộc hôn nhân tan vỡ dường như tái phát, đau nhói trái tim anh.
Tuấn nhớ lại khoảng thời gian đó, khi đến Sóc Trăng, họ chia nhóm 4 người thành hai cặp, trong đó anh và Hương Lan là một cặp, dù chẳng ai quen biết ai, cô gái còn lại thì đi với Hoàng. Người dẫn đường giải thích, hai cặp sẽ được đưa đến trú ngụ ở hai địa điểm khác nhau, và còn rất nhiều người khác ở các địa điểm khác, rồi cứ chờ cho đến khi có ghe nhỏ (taxi) tới đón đưa ra tàu lớn.
Thời gian dự trù là khoảng vài ba ngày chờ đợi, nhưng suốt mấy ngày ăn không ngồi rồi, trong căn phòng bé nhỏ trong một ngôi nhà ven sông, thật ngột ngạt, mà chưa có dấu hiệu ra khơi (có chủ nhà sinh hoạt bình thường bên ngoài và phục vụ chuyện ăn uống cho người chờ vượt biên). Họ còn căn dặn kỹ lưỡng, lỡ có công an xã hay ai đến hỏi, thì anh chị phải nói là vợ chồng ở Sài Gòn ra đây là nhà bà con, đi ăn cưới. Tối đến Hương Lan ngủ trong phòng, Tuấn tình nguyện ra sàn nước, vừa nghe tiếng lục bình trôi vật vờ bên mé sông, vừa nằm ngủ cho mát. Hai người, khi ban ngày rảnh rỗi cũng kể nhau nghe chuyện của mình, chuyện bạn bè, gia đình, chuyện đời linh tinh, nói chung là những chuyện phải nói để giết thời gian. Cả hai cùng trẻ tuổi, nên những phút giây nói chuyện cũng bớt đi nhàm chán, làm thời gian chờ đợi bớt buồn bã, vô nghĩa.
Mấy lần Tuấn định bỏ về vì thời gian cứ kéo dài, nhưng ban tổ chức nhắn người đến nhắc nhở mọi người bình tĩnh vì đang bị động ở một địa điểm nào đó.
Cuối cùng, buổi chiều hôm ấy họ bảo tình hình có vẻ không khả quan lắm, vì vài chỗ chứa người trong đường dây của nhóm tổ chức đang bị lộ, có thể sẽ bị công an đến kiểm tra và có thể khuya nay lên đường, rồi nhốt hai người vào trong phòng. Tuấn và Hương Lan hồi hộp chẳng ngủ được, rồi lại nói chuyện tâm tình. Hai người trẻ tuổi trong căn nhà vắng cùng nỗi cô đơn và cùng niềm ước vọng đã khiến họ gần lại, anh và Hương Lan đã vượt quá giới hạn. Là bản năng đòi hỏi của thể xác chứ không hẳn là tình yêu.
Nửa đêm, taxi tới đón hai người, nhưng lại chia ra hai thuyền nhỏ đi hai hướng khác nhau. Đến khi Tuấn gặp Hoàng trên một thuyền khác, nhập vào đi chung, thì nghe tiếng súng nổ của công an biên phòng, thế là mạnh ai nấy lo, thuyền nào lo chạy thuyền nấy, còn ghe lớn cứ chạy hết tốc độ ra hướng cửa biển. Tuấn và Hoàng sau đó tìm ra bến xe trở về Sài Gòn, chẳng biết tàu lớn chở được những ai, cũng không có dịp dò hỏi chuyến tàu ấy có đến bờ tự do hay không.
Thật ra, khi về tới Sài Gòn sau chuyến ra khơi hụt ấy, Tuấn cũng có lo ngại nếu "tình một đêm" để lại hậu quả thì sẽ tội cho Hương Lan, nhưng đâu có cách nào để biết, rồi những bận bịu của dòng đời cuốn anh theo thời gian, chuyện cũ đi vào lãng quên.
Nói chuyện với Hoàng xong để rồi cả đêm Tuấn lại trằn trọc chộn rộn thao thức, nhớ câu nói của Hương Lan “từ khi biết chuyện, Quang vẫn luôn muốn tìm ba ruột” trái tim anh dâng lên niềm vui xen lẫn xúc động. Anh sẽ gặp Quang, đứa con ngoài dự định nhưng bây giờ bỗng là món quà tuyệt vời, như trong chuyện cổ tích mà Quang đã nói.
Nghĩ đến đứa con chưa biết mặt, xong Tuấn lại nghĩ đến Hương Lan. Hình
như niềm rộn ràng này không phải anh chỉ mong sẽ gặp con trai, mà còn mong gặp...
má nó nữa, Hoàng nói cũng chả sai.
Năm mới đang đến, lòng Tuấn cũng bao nhiêu cảm xúc mới.
Kim Loan

(Thương gửi đến các thuyền nhân
Từng trú ngụ trên Đảo Bidong một thuở)
Trơ vơ nằm giữa biển xanh
Bidong đảo nhỏ vang danh khắp trời
Đêm ngày sóng dậy trùng khơi
Đem màu tươi thắm tô bồi đảo xinh
Cưu mang bao vạn sinh linh
Ôm người tị nạn thoát nghìn hiểm nguy
Tháng ngày kẻ đến người đi
Lệ buồn vương mắt, lệ rơi ngậm ngùi
Chia tay dạ luống bồi hồi
Mắt nhìn tận mặt bùi ngùi cách xa
Bao giờ ta được gặp ta?
Đường đời vạn lối bao la đất trời
Bidong chiều tím dần trôi
Chạnh lòng thổn thức vọng hồi cố hương
Việt Nam trăm nhớ ngàn thương
Nghìn trùng xa cách vấn vương não nề
Ngày đi không hẹn ngày về
Quê Cha Đất Tổ tái tê cõi lòng
Bidong ngày tháng chờ trông
Sớm chiều lặng bước lòng mong ước gì?
Hỏi người muôn nẻo đường đi?
Lắng lòng hoài niệm… nhớ gì Bidong???
Tiêu Nhơn Lạc
Viết tại Trại Tị Nạn Sungei Besi – Malaysia
Đêm 15.10.1990( Kỷ niệm 19 tháng ở đảo Bidong( thuyền nhân gọi là Bi Đát)
Thuyền xa rồi bến đổ
Trên dòng nước dâng cao
Lênh đênh thuyền xuôi ngược
Tiếng mái chèo lao xao
Có dòng sông che chở
Cho con thuyền ngược xuôi
Nghe lời reo của gió
Thuyền ưu phiền không nguôi
Khách đi thuyền chờ đợi
Người lái thuyền ngoài khơi
Đưa ai về xứ lạ
Thương cho người đi xa
Những lúc không còn khách
Thuyền một mình bơ vơ
Những ngày vui đã mất
Dòng sông cũng ngậm ngùi
Khi thuyền về bến đổ
Vui ngơi nghỉ bên bờ
Không thấy thuyền sang nữa
Sông lặng lẽ nhớ nhung
Thuyền với sông là bạn
Muôn thuở không rời xa
Thuyền vẫn đi xuôi ngược
Trên dòng sông thân yêu
Hồng Vân

Anh thấy em trong mơ
Hay đang ở ngoài đời…
Ô kìa…hồn anh là mộng mơ!
Còn cõi đời thì đầy ngang trái!
Anh nhớ em trong quá khứ…
Hay mơ tưởng ở tương lai…
Tình yêu nào…rồi cũng lạc phai!
Tương lai…thì đời nhiều lối rẽ!
Em ơi, thôi đừng để trễ…
Hãy dồn hết cho hôm nay!
Tim anh đang ngất ngây!
Hồn anh đang bay bổng!
Xin gió mây đừng lạc lõng
Hởi nắng vàng đừng phôi pha
Cho men tình say đắm mặn mà
Và xin đời ta… cứ như thế!
Nhưng thời gian chẳng ngừng trôi
Ôi…vừng hồng sắp khuất lưng đồi
Kim đồng hồ không chạy ngược
Mộng mơ…về chốn đời đời!



