(Tô Đình Đài)
Tôi yêu anh lính MŨ XANH
Mây trời biêng biếc, bềnh bồng mộng mơ!
Tình thương nốt nhạc, lời thơ...
Mưa rào, tuôn xuống nhung tơ bạc vàng!
RẰN RI, sóng biển ầm vang,
Ôm bờ cát trắng, thì thầm vai em
Lòng CÔNG CHÍNH, dải lụa mềm.
Chim Bồ câu trắng, HÒA BÌNH hò reo!
Tim anh suối mát trong veo,
Nhiệt yêu TỔ QUỐC, chịu lời TRÂU ĐIÊN!
TRUNG HIẾU như SÓNG THẦN TIÊN,
THỦY CHUNG bè bạn, chiều nghiêng nắng vàng!
TÌNH THƯƠNG róc rách mây ngàn,
Long lanh ánh mắt, tràn đầy nghĩa nhân!
Nụ cười thơm ngát ruộng đồng,
BẢO VỆ NHÂN LOẠI trở thành HÙM BEO!
ANH đi khắp chốn quê nghèo,
TỰ DO HẠNH PHÚC cấy gieo bốn Vùng.
Điểm tô chữ “S” đẹp vô cùng,
Ngàn hoa đua nở dưới vừng Rạng đông.
Dáng anh SƠN THỦY THẦN ĐỒNG
TÌNH NHÀ, NỢ NƯỚC gánh gồng hai vai. .
Viết trang lịch sử hùng oai,
Đội trời đạp đất, đố ai sánh cùng!
Tô Đình Đài
(Đây lời tha thiết của người Yêu và của Đồng bao...QUÂN vơi DÂN như cá với nước.
không rời xa nhau ... Giúp Anh Em can đảm chiến thăng Quân thù)
không rời xa nhau ... Giúp Anh Em can đảm chiến thăng Quân thù)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét