Thứ Tư, 29 tháng 4, 2026

Đêm Nhạc Hoài Niệm Tháng Tư (Phần II)


     Anh Phạm Gia Nghị bước lên sân khấu, không cần giới thiệu dài dòng, không cần tạo dáng hay lấy đà. Chỉ cần thấy anh cầm micro, cả khán phòng đã biết điều gì sắp đến. Anh là một trong những giọng ca kỳ cựu của cộng đồng: ấm, dày, truyền cảm, và nhất là hát bằng trái tim của một người đã đi qua nhiều năm tháng mang tiếng hát đến cho các cụ ông cụ bà trong những viện dưỡng lão.

Khi anh cất tiếng hát “Em Gắng Chờ”, cả khán phòng như trở lại với những bến bờ năm cũ — nơi biết bao người vợ đã tiễn chồng ra trận trong nghẹn ngào, nơi những lời hứa đoàn tụ được gửi gắm vào một tương lai không ai dám chắc. Bài hát không chỉ là chuyện của đôi lứa, mà là câu chuyện của cả một thế hệ đã sống bằng niềm tin, chờ đợi và thủy chung: Trên bến năm xưa ngày nào, em tiễn đưa anh nghẹn ngào, nhìn nhau bâng khuâng nao nao, ôi buồn sao. Em gắng mong anh ngày về. Khi ánh vinh quang tràn về. Là khi quê hương thân yêu thôi lầm than.

Trong không gian của Hoài Niệm Tháng Tư, ca khúc ấy vang lên như một lời nhắc: tháng Tư không chỉ cướp đi một quốc gia, mà còn cướp đi những cuộc đời dang dở, những mái ấm chưa kịp xây lại, những lời hẹn “ngày vinh quang trở về” mãi mãi không thành. Và chính vì thế, tiếng hát của anh - ấm, dày, chân thành — đã chạm vào nỗi đau chung của tất cả chúng ta: nỗi đau của những người đã mất quê hương và mất cả những người mình yêu thương nhất.

Nhưng trong nỗi buồn ấy vẫn có một vẻ đẹp: vẻ đẹp của sự thủy chung, của lòng son sắt, của những người đã yêu nhau bằng tất cả trái tim, ngay cả khi chiến tranh và lịch sử không cho họ một cái kết trọn vẹn.

Khi bài hát kết thúc, cả phòng vỗ tay rất lâu. Không phải chỉ vì anh hát hay, mà vì anh đã chạm đúng vào điều mà tháng Tư nào cũng nhắc lại: chúng ta là những người đã phải rời xa, nhưng chưa bao giờ thôi chờ đợi — chờ một ngày được trở về, chờ một ngày quê hương thật sự bình yên: Quên tháng năm qua đợi chớ . Tay nắm tay nhau hẹn hò. Chung đắp xây lại cuộc đời thái hòa.

   Cặp Thu Hằng Thiện Triệu hát tiếp tour 2 với bản nhạc “Trả Lại Em Yêu”. Các bạn ơi, tháng Tư không chỉ là ngày mất nước. Tháng Tư còn là ngày mất tuổi trẻ, mất giảng đường, mất những mối tình đầu chưa kịp lớn.

Khi đôi song ca cất tiếng hát “Trả Lại Em Yêu”, bạn và tôi bỗng thấy chính mình trong từng câu hát. Những hình ảnh khung trời Đại Học, con đường Duy Tân, cư xá, công viên… không còn là lời ca nữa, mà là tuổi trẻ của chúng ta, một tuổi trẻ chưa kịp sống cho trọn đã phải gấp lại vì tiếng gọi của thời cuộc.

Ngày ấy, bạn và tôi như bao sinh viên khác: tuần này còn ngồi trong giảng đường, tuần sau, tháng sau đã cầm giấy nhập ngũ. Tình yêu, bạn bè, mái trường, tất cả đều dang dở. Vì chiến tranh không cho phép chúng mình chọn lựa. Một ly chanh đường, một nụ cười, một cái nắm tay… rồi lại chia xa.

Trong không gian Hoài Niệm Tháng Tư hôm nay, bài hát ấy vang lên như một nhát cắt vào ký ức. Nó nhắc bạn và tôi nhớ rằng tháng Tư không chỉ là ngày mất nước, mà còn là ngày chúng mình mất tuổi trẻ, mất những giấc mơ còn chưa kịp gọi tên. Nỗi đau ấy cao vời, và đúng như lời ca, nó kéo dài suốt cả đời người.

Nhưng giữa nỗi buồn, vẫn có một điều đẹp: chúng mình đã sống, đã yêu, đã giữ trọn lời hứa của một thế hệ biết hy sinh, làm tròn trách nhiệm của người trai trong thời loạn, chống giặc xâm lăng. Và khi nghe “Trả Lại Em Yêu”, chúng mình như nghe nỗi đau của chính mình - nỗi đau cao vời, nỗi đau còn dài - nỗi đau của một thế hệ bị đánh cắp tuổi trẻ vào tháng Tư năm ấy.

      Đến phiên chị Thu Oanh bước lên sân khấu với bản “Lính Mà Anh”. Một bản nhạc vui nhộn, dí dỏm và đầy sức sống. Điệu Paso làm cho cả khán phòng òa vui lên, còn tôi thì thích thú mỉm cười, vừa nhịp nhân vừa nhúc nhích thân người. Ai từng là lính mà không thích bài này mà bất cứ người lính của binh chủng nào cũng thích không riêng gì của Hải Quân. Vì người quân nhân nào lại không muốn có vài ba ngày phép về thăm người mình yêu thương. Dù bài hát nói về người lính Hải Quân với những câu chuyện rất riêng — tàu lắc lư, trăng đại dương, thư tình viết muộn, nhưng thật ra, lính nào nghe cũng thấy mình trong đó.

Bởi cái tinh thần của bài hát không phải chỉ là chuyện biển khơi, mà là chuyện của mọi người lính: đi xa, nhớ nhà, nhớ người yêu, mong một ngày được về phép để gặp lại nhau. “Ngày nào về bến bên nhau, chúng ta thương thật nhiều” – Rất đơn giản. Câu ấy đâu chỉ dành cho Hải Quân; nó là lời hẹn của tất cả những người lính trẻ ngày ấy, bất kể thuộc quân chủng nào.

Vì thế, khi chị cất tiếng hát, khán phòng như sáng lên. Điệu Paso vui nhộn làm người nghe muốn kéo nhau ra sàn nhảy, nhưng đằng sau sự vui ấy vẫn thấp thoáng một nỗi nhớ rất lính: nhớ những ngày hành quân dài, nhớ những lá thư viết vội, nhớ những lần về phép hiếm hoi mà ai cũng mong đợi như một món quà hiếm quý.

Trong không gian Hoài Niệm Tháng Tư, bài hát ấy trở thành một khoảnh khắc nhẹ nhàng, như một làn hơi tươi mát giữa những ký ức nặng trĩu. Nó nhắc chúng ta rằng, dù chiến tranh có khắc nghiệt đến đâu, người lính vẫn giữ được sự hồn nhiên, lạc quan, và nhất là trái tim luôn hướng về người mình thương. Và chính điều đó làm cho “Lính Mà Em” trở thành bài hát của mọi quân chủng: vì lính thì giống nhau ở một điểm: yêu chân thành, nhớ da diết, và sống hết mình cho cả nhiệm vụ lẫn tình yêu.

     Lúc này chị Phương Lan lên sân khấu, cùng chồng Nguyễn Hòa đứng bên cạnh, song ca bản “Đêm Chôn Dầu Vượt Biển”của NS. Châu Đình An, cả hai ăn mặc lam lũ, như thể vừa bước ra từ một đêm vượt biên năm nào. Chỉ nhìn họ thôi, cả khán phòng cũng lặng đi. Vì ai trong chúng ta, những người từng sống qua thời ấy, mà không nhớ lại cảnh vợ chồng, con cái dắt díu nhau lầm lũi rời quê hương trong bóng tối, chỉ với một hy vọng mong manh là tìm được bến bờ tự do.

Khi họ cất tiếng hát, từng câu từng chữ như mở lại một cánh cửa ký ức mà nhiều người tưởng đã khóa chặt. Đó là tiếng lòng của những người đàn ông phải bỏ lại sau lưng cả một đời, cả một quê hương. Đó là tiếng nức nở của những người vợ không ngờ có ngày phải chia tay chồng trong một đêm mịt mù, không biết rồi đây ai còn ai mất. Đó là tiếng khóc nghẹn của những đứa trẻ chưa hiểu gì, chỉ biết nắm chặt tay cha mẹ để không bị sóng cuốn đi.

Trong không gian Hoài Niệm Tháng Tư, bài hát ấy không chỉ là một tiết mục văn nghệ. Nó là một lời chứng. Một lời chứng cho những đêm biển động, cho những chiếc ghe nhỏ bé giữa trùng dương, cho những người đã đi mà không bao giờ đến được bến bờ tự do. Và cũng là lời chứng cho những người đã đến được - nhưng mang theo trong tim cả một đại dương nước mắt.

Tôi ngồi đó, bất động, nghe mà thấy lòng mình rưng rưng. Vì tôi biết, và mọi chúng ta đều biết: con số đến được bến bờ chỉ là một phần nhỏ. Còn biết bao nhiêu người đã nằm lại giữa biển khơi, không một nấm mồ, không một lời tiễn biệt. Tháng Tư vì thế không chỉ là ngày mất nước, mà còn là ngày chúng ta mất đi quá nhiều người thân yêu, mất đi cả một phần linh hồn của dân tộc.


     Kế đến là chị Tuyết Trang bước lên sân khấu, giản dị đến mức tưởng như chị chỉ đang đứng trong phòng khách của nhà mình. Không chải chuốt, không phô diễn, không cố lấy lòng ai. Chị chỉ hát, như một người đang kể lại nỗi lòng của mình cho những người bạn cũ sau bao năm xa xứ.

“Có thấy bơ vơ ngày tháng đợi chờ…” - chị hát không tròn trịa, đôi chỗ hụt hơi, đôi chỗ không lên được cao độ. Một chút gì không mấy tự tin. Nhưng lạ thay, chính sự không hoàn hảo ấy lại làm cho bài hát trở nên chân thật đến nao lòng. Vì đây không phải là sân khấu để thi thố tài năng. Đây là nơi mỗi người mang đến một bài hát, như chia sẻ một phần đời của mình, để cùng nhau nhớ lại tháng Tư năm ấy.

“Em Còn Nhớ Mùa Xuân” của Ngô Thụy Miên vốn đã là một bài hát đẹp, lời đẹp, giai điệu đẹp, nỗi buồn cũng đẹp. Nhưng khi chị hát, cái đẹp ấy trở thành một nỗi bâng khuâng rất thật: nỗi nhớ những mùa xuân đã mất, nỗi nhớ một quê hương không còn như xưa, nỗi nhớ những tháng ngày bơ vơ giữa cuộc đời mới.

Cả khán phòng lặng đi, rồi vỗ tay thật lâu. Không phải vì chị hát hay, mà vì chị hát bằng trái tim. Và trong không gian Hoài Niệm Tháng Tư, điều đó quý hơn mọi kỹ thuật, mọi hoàn hảo. Bởi chúng ta đến đây không phải để nghe những giọng ca chuyên nghiệp, mà để nghe lại chính mình, nghe lại những mùa xuân đã trôi qua, nghe lại những nỗi bơ vơ mà mỗi người đều từng mang theo khi rời quê hương.

      Đến phiên anh Quốc Quang trình bày bản “Sài Gòn Bây Giờ Buồn Không Em”, giọng trầm và ấm, là một trong những người được xem là hát hay trong chúng bạn. Anh chọn một bài mà nhiều người trong khán phòng có lẽ chưa thật quen thuộc, nhưng chỉ cần vài câu đầu, ai cũng cảm nhận được nỗi buồn trong đó: nỗi buồn của một người xa Sài Gòn quá lâu, nhớ quá nhiều, mà không biết quê nhà bây giờ ra sao.

Những câu hát như “Sài Gòn bây giờ buồn không em… em còn hong tóc bên thềm… em còn đợi chờ ngoài hiên vắng…” không chỉ là lời hỏi một người con gái. Đó là lời hỏi cho một thành phố. Một thành phố từng là tuổi trẻ, là tình yêu, là hơi thở của biết bao người trong chúng ta. Hơn một lần anh hứa sẽ quay về - nhưng mười năm, hai mươi năm, rồi cả đời… ngày ấy vẫn xa xôi.

Bản nhạc, theo cảm nhận của tôi, không phải là một tác phẩm xuất sắc. Nó chỉ xoay quanh thương nhớ, chia ly, nuối tiếc. Nhưng chính vì vậy mà nó lại hợp với không gian Hoài Niệm Tháng Tư. Vì tháng Tư nào mà không có những nỗi buồn như thế. Người đi thì thương nhớ đã nhiều, nhưng người ở lại mới là người mang nỗi buồn dài nhất, nỗi buồn nhìn thành phố đổi thay, nhìn những gì thân yêu dần mất đi trong cái tên mới vô cảm.

Anh hát không cố phô diễn, chỉ để cho giọng trầm ấm của mình chảy theo từng câu chữ. Và chính sự chân thật ấy làm người nghe lặng đi. Không phải vì bài hát hay, mà vì nó gợi lại một câu hỏi mà mỗi người Việt xa xứ đều từng tự hỏi trong lòng: “Sài Gòn bây giờ… buồn không?”

      Một cặp bạn cùng một lứa trong ĐHYK, anh Lê Hồng Sơn và anh Phạm Quang Tố, bước lên sân khấu. Họ không ăn mặc cầu kỳ, không diễn, không cố làm cho hay. Họ chỉ đứng cạnh nhau - như hai người lính đứng cạnh nhau trong một ngày định mệnh. Trước khi hát “Giã Từ Vũ Khí”, anh Quang Tố thay mặt bạn mình và các bạn đồng khóa gởi lời chúc sớm bình phục đến một người bạn chung là anh Vũ Quốc Phong. Bài hát ấy vốn đã đẹp, đã buồn, đã mang theo cả một trời tâm sự của người lính. Nhưng khi được hát bởi hai người bạn từng cùng tuổi trẻ, cùng giảng đường, cùng khoác áo lính… nó trở thành một lời tiễn biệt không chỉ dành cho vũ khí, mà dành cho cả một thời thanh xuân.

Theo tinh thần của bài hát, người lính trong câu chuyện được cho về nhà vì đất nước đã thanh bình. Một giấc mơ giản dị mà bất cứ người lính nào cũng từng mang trong tim: “Rồi anh sẽ dựng căn nhà xưa - Rồi anh sẽ đón cha mẹ về - Rồi anh sẽ sang thăm nhà em – Với miếng cau, với miếng trầu- Ta làm lại từ đầu…”. Nhưng chúng ta, những người đã sống qua tháng Tư 1975, đều biết rằng giấc mơ ấy chưa bao giờ thành sự thật

Thay vì hòa bình, là những trại tù cải tạo. Thay vì đoàn tụ, là chia ly. Thay vì ấm no hạnh phúc, là nghèo đói phân chia ngụy quân ngụy quyền, là hộ khẩu, phiếu thực phẩm, hợp tác xã, là kinh tế mới, đổi tiền, là chiến dịch đánh tư sản mại bản. Để xuống hồ cả nước…

Thay vì được trở về trong danh dự, là những năm tháng nhục nhã, đói khát, bị đối xử như kẻ thù ngay trên chính quê hương mình. Làm gì có “Còn vòng tay mở rộng thương mến bao la” - làm gì có “Bếp ai lên khói ấm tình người – Bát cơm rau thắm mối tình quê…”

Vì thế, khi hai người bạn hát “Giã Từ Vũ Khí”, cả khán phòng lặng đi. Không ai nghe bài hát ấy như một bản nhạc nữa. Người ta nghe nó như nghe lại chính cuộc đời của mình - cuộc đổi đời của những người lính đã chiến đấu trong danh dự, nhưng lại bị lịch sử đối xử quá tàn nhẫn.

Trong không gian Hoài Niệm Tháng Tư, bài hát ấy trở thành một lời tưởng niệm cho cả một thế hệ quân nhân Miền Nam. Một thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ, hy sinh tương lai, hy sinh cả cuộc đời… để rồi phải giã từ vũ khí trong một hoàn cảnh mà không một ai trong họ từng tưởng tượng. Và khi hai người bạn đứng cạnh nhau hát, tôi thấy trong mắt họ, và trong mắt nhiều người, một nỗi buồn khó gọi thành tên: nỗi buồn của những người đã mất nước, mất bạn bè, mất cả một phần linh hồn của mình vào tháng Tư năm ấy.

     Đến lượt Phan Minh Châu, người chung nhà, chung phòng với tôi bước lên sân khấu. Không phô diễn, không tìm cách gây ấn tượng, chỉ muốn góp một phần nhỏ của mình vào Hoài Niệm Tháng Tư, như bao người khác trong buổi tối hôm nay. Nàng hát với sự bình tĩnh, thận trọng, như thể mỗi câu hát là một kỷ niệm được nâng niu, sợ làm rơi vỡ.

“Đã Một Lần” của bác sĩ Nhảy Dù Phạm Gia Cổn vốn là một bài hát sâu sắc, viết về một cuộc tình biết trước sẽ đau đớn, biết trước sẽ mất nhau vì chiến tranh. Người lính trong bài hát không hứa hẹn điều gì, không trách móc điều gì — chỉ xin người mình thương đừng buồn, đừng trách, vì không ai có lỗi. Chiến tranh mới là kẻ cướp đi tất cả.

Khi nàng hát những câu “trách chi người ai lỗi ai… trách chi người thôi đã xa nhau kiếp này”, cả khán phòng lặng đi phần nào. Không phải vì giọng hát hoàn hảo, mà vì lời ca ấy chạm đúng vào nỗi đau của một thế hệ đã yêu trong bất trắc, đã sống trong chia ly, và đã mất nhau không phải vì hết thương, mà vì thời cuộc quá nghiệt ngã.

Đến câu cuối “để mùi thơm khăn áo đi vào cổ tích tôi”, tôi thấy trong mắt nhiều người ánh lên một nỗi buồn rất cũ - nỗi buồn của những cuộc tình đã hóa thành kỷ niệm, của những người đã ra đi mà không bao giờ trở lại, của những người ở lại chỉ còn biết giữ mùi hương trong ký ức như một thứ cổ tích riêng của đời mình.

Trong không gian Hoài Niệm Tháng Tư, tiết mục ấy không chỉ là một bài hát. Nó là cảm thông và tri ân những mối tình đã tan vỡ vì chiến tranh. Là một lời nhắc rằng tháng Tư không chỉ cướp đi một đất nước - mà còn cướp đi biết bao cuộc đời, biết bao tình yêu, biết bao hạnh phúc lẽ ra đã có thể trọn vẹn.

     Đến phiên anh Nguyễn Dậu trong ca khúc “Chiều Mưa Biên Giới”của NS Đại Tá Nguyễn Văn Đông. Tóc anh bạc nhiều hơn tóc đen, có dáng hơi khom của người đã đi qua trên ba phần tư của thế kỷ, trình diễn bài “Chiều Mưa Biên Giới”. Khi anh cầm micro, cả khán phòng bỗng im lặng. Vì ai cũng biết: có những bài hát chỉ thật sự đúng khi được hát bởi một người đã nếm đủ vị đời - ngọt, đắng, vui buồn, mất mát, và cả những điều không bao giờ nói thành lời, chỉ âm ỷ trong lòng.

Anh hát về người lính nơi biên giới, hát bằng giọng của một người đã từng đứng giữa mưa rừng, đã từng nhìn bạn bè đi mà không trở về. Khi anh cất cao “người đi khu chiến thương người hậu phương”, giọng anh như nghẹn lại. Không phải vì kỹ thuật, mà vì sự thật: cả một thế hệ đã sống như thế, thương nhau mà không dám thề nguyền, nhớ nhau mà chỉ nhìn trăng thầm nguyện ước.

Đến đoạn “màu áo gởi ra sa trường”, giọng anh khẽ run. Không biết là vì tuổi tác hay vì ký ức. Nhưng chính cái run ấy mới làm người ta rưng rưng. Vì ai cũng hiểu: màu áo ấy không chỉ là quân phục. Nó là tuổi trẻ, là lời hứa, là hy vọng mong manh rằng rồi sẽ có ngày trở về.

Đến câu “lòng trần còn tơ vương khanh tướng”, anh như là hình ảnh một quân nhân trẻ năm nào - đứng giữa mưa, giữa gió, giữa tiếng đại bác, lòng sắc son với lời thề sông núi, nhưng vẫn hướng về một mái nhà, một người thương, một buổi chiều bình yên ngắn ngủi – nhưng chính anh đang ở đây, giữ vững cho một hậu phương bình an. Để rồi “đường trần mưa bay gió cuốn”… tất cả bị cuốn đi, mất hết. Như chính cuộc đời của biết bao người lính sau Tháng Tư thăng trầm ấy.

Anh hát xong, cúi đầu, và cám ơn 2 nhạc sĩ giúp anh. Không ai vỗ tay ngay, mọi người đang đăm chiêu trong một nỗi nghẹn. Trong khoảnh khắc ấy, Hoài Niệm Tháng Tư đúng là một buổi tưởng niệm. Một lời tri ân. Một lời xin lỗi muộn màng gửi đến những người đã đi qua chiến tranh với quá nhiều điều dang dở.

     Trong hành trình của Hoài Niệm Tháng Tư, nơi những câu chuyện chia ly, mất mát và hành trình vượt biển thường phủ lên không gian một lớp sương trầm, anh chị Thanh Mai & Ngọc Quí bước lên sân khấu, song ca “Ghé Bến Sài Gòn” trong điệu Paso rộn ràng. Giai điệu tươi sáng, nhịp điệu vui nhộn, nụ cười tự nhiên của hai người làm cả hội trường bừng lên sắc màu của một Sài Gòn trước biến cố, từng rộn ràng, trẻ trung, cuộc sống tràn đầy tiếng cười, những buổi thanh bình ngày cũ.

Họ hát như để chia sẻ niềm vui ấy với mọi người. Chính sự giản dị đó lại khiến khán giả thích thú, cảm thấy thư giãn, như được ghé lại một bến xưa, Trong dòng chảy của Hoài Niệm Tháng Tư, tiết mục này giống như một nhịp sáng, một khoảng nghỉ nhẹ để mọi người nhớ rằng bên cạnh mất mát và chia lìa, Sài Gòn của chúng ta từng là thành phố của niềm vui, của những buổi chiều hẹn hò, của những bước chân Paso trên sàn nhảy, của tình yêu đôi lứa rất đỗi bình thường và đẹp. Một Sai Gòn mà chúng ta giữ trong tim, để không quên mình đã từng có một thành phố đẹp, một quê hương đáng sống như thế.

      Trong chương trình Hoài Niệm Tháng Tư, tôi có sẵn bài “Sài Gòn Thuở Đó Làm Sao Quên” chuẩn bị khá kỹ để cùng nhau chia sẻ. Tiếc rằng chỉ vài ngày trước chương trình, tôi bị cảm nặng, mất giọng và không thể trình bày bài hát như dự định. Nhưng tôi vẫn muốn nhắc đến nó, như một lời cám ơn dành cho nhạc sĩ Lê Khắc Bình, một y sĩ Không Quân, và bạn cùng lứa trong Quân Y với tôi, sáng tác một bản nhạc rất tuyệt vời.

Bản nhạc này, không chỉ hay vì giai điệu, mà đáng được nêu lên vì nó là một phần ký ức của người cùng một thế hệ, những người đã đi qua chiến tranh với trái tim xót xa thân phận trong nỗi nhớ Sài Gòn không bao giờ nguôi.

Sài Gòn là đây sao em? Lạ sao giọng nói người không quen!
Sài Gòn ngày xưa đâu em? Mộng mơ ngày tháng tuổi hoa niên
Sài Gòn ngày xưa đâu em? Từng con đường phố mình thân quen
Người trở về ngỡ ngàng trên quê cũ - Bước cô đơn giữa lòng phố đầy người
Gửi tình về bạn bè bao năm cũ - Nắng Sài Gòn Mưa Sài Gòn
Sài Gòn Thuở đó - làm sao quên.

Sài Gòn ngày xưa ấy không còn nữa. Người trở về đứng giữa phố đông mà thấy mình lạc lõng. Những kỷ niệm xôn xao bỗng trở thành điều khó tìm. Câu hỏi “Sài Gòn là đây sao em?” không chỉ là nỗi ngỡ ngàng - mà là nỗi đau của một người mất quê, mất tất cả. Ngay trên chính quê hương mình. Đây là những lời hát với tất cả lòng thương nhớ, hoài niệm của một đời người lưu vong: Sài Gòn thuở đó - với nắng, với mưa, những con đường thân quen, với tuổi trẻ và những điều đẹp đẽ nhất - làm sao mà quên được.

Xin mời các bạn mình cùng vào link này nghe bản nhạc Sài Gòn Thuở Đó Làm Sao Quên – do chính tác giả bài nhạc Lê Khắc Bình trình bày.

 

Các bạn đọc thân mến,

Sau hơn ba mươi ca khúc được cất lên trong chương trình Hoài Niệm Tháng Tư, mỗi bài là một cánh cửa mở đưa chúng ta vào một hành trình của ký ức - những ký ức không chỉ thuộc về riêng ai, mà thuộc về cả một thế hệ đã sống, đã mất, đã vượt thoát, và đã dựng lại cuộc đời từ những đổ nát của lịch sử. Mỗi bài hát là một chứng tích. Một lời kể. Một nén hương. Một lời tri ân. Một nhịp thở của những năm tháng không hề quên.

Chúng ta đã nghe những khúc hát của chia ly đoàn tụ, của biển đêm và trại tù, của những con đường Sài Gòn xưa còn in dấu chân tuổi trẻ. Chúng ta cũng đã nghe những giai điệu trong sáng, những Paso rộn ràng, những tiếng hát bình dị của bạn bè, của những người đã đi qua chiến tranh với trái tim còn nguyên vẹn tình người. Tất cả hòa lại thành một dòng chảy, vừa bi thương, vừa kiêu hãnh, của những người biết đứng dậy, biết giữ lấy phẩm giá, và biết trân trọng những gì đã mất. Dù đều trắng tay lúc ra đi.

Hoài Niệm Tháng Tư không phải chỉ để khơi lại nỗi buồn. Cũng không phải để nuôi hận thù. Hoài Niệm Tháng Tư là để chúng ta nhìn lại mình, nhìn lại những gì đã nâng đỡ chúng ta suốt nửa đời người: tình gia đình, tình đồng đội, tình bạn, lòng biết ơn với nước sở tại đã cưu mang chúng mình, tình tha nhân…và tình quê hương. Để biết, dù trải qua bao mất mát chúng ta vẫn có một sức sống bền bỉ, biết thương yêu nhau, tha thứ nhau, biết giữ phẩm giá, biết trân trọng những gì đã mất và biết giá trị của Tư Do. Và cũng để khẳng định, dù lịch sử có bị đổi thay, dù Sài Gòn hôm nay không là Sài Gòn của ngày xưa, thì Sài Gòn thuở đó - với nắng, với mưa, với tuổi trẻ, với tình người chân thật và những điều đẹp đẽ nhất - vẫn luôn nằm sâu đậm trong lòng chúng ta.
Chúng ta đã hát để nói lên chúng ta từng có một quê hương đẹp đến thế.
Và chúng ta đã hát để những người đã nằm xuống, những người đã đi xa, những người còn ở lại — đều được gọi tên bằng sự trân trọng.

Hoài Niệm Tháng Tư tạm khép lại ở đây, như một trang ký ức - nhưng không bao giờ vĩnh viễn đóng lại trong tim. Của từng chúng ta. Dù những câu chuyện, những giai điệu, và những ký ức, vẫn sẽ tiếp tục sống trong mỗi chúng ta, như một lời nhắc nhở: Có những điều, dù thời gian có trôi bao lâu, vẫn không thể nào quên.

Cho phần kết được thêm chút hương hoa, tôi xin chia sẻ bài thơ sau đây:

THÁNG TƯ HOÀI NIỆM

Tháng Tư gợi bóng quê nhà,
Mưa xưa giọt nhỏ nhạt nhòa nỗi riêng.
Sài Gòn thuở ấy dịu hiền,
Nắng soi mái tóc, gió nghiêng phận người.
Sài Gòn thuở ấy còn nguyên
Tình xưa còn đó…nằm yên trong lòng

Bạn bè một thuở xa xôi,
Tên ai gọi lại giữa trời lưu vong.
Hát lên giữ chút hương lòng,
Giữ câu thương ái giữa dòng tháng Tư.
Hát lên để nhớ một thời,
Để thương những kẻ rã rời biển đêm.

Dẫu qua mấy bận nắng mưa,
Vẫn nghe quê cũ như vừa hôm qua.
Khép trang hoài niệm mặn mà,
Mà câu thương nhớ… vẫn nằm trong tim.

Vĩnh Chánh tường Thuật
Chương trình HOÀI NIỆM THÁNG TƯ - ngày 19 tháng Tư 2026
Tổ chức tại phòng nhạc CAFE PHƯợNG TÍM

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét