1. HOA DẠI VÀ HOANG VU
Những ngày tháng hè của thời tôi còn là sinh viên tại Úc Ðại Lợi, không những tôi đã phải xa nhà, xa gia đình, xa bạn bè mà tôi còn phải bắt buộc đi thực tập ngành kỹ sư Công Chánh tại những công trường xa xôi trong nội điạ của đất Úc. Hè năm thứ ba, nơi tôi làm, tôi được có xe riêng để chạy từ nơi này sang nơi khác trong công trường của cái đập nước đang được xây cất . Mùa hè nội địa Úc nóng như sa mạc và ban đêm lại rất lạnh. Trong giờ ăn trưa, tôi thường lái xe vào những khu hoang vu của công trường mà xem các hoa dại đang nở đỏ rực. Nỗi nhớ nhà và là một sinh viên đang tuổi lớn phải đương đầu với những khác biệt của hai nền văn minh Âu và Á đã làm tôi cảm thấy đôi lúc rất lạc lõng và hoang mang . Nhìn hoa nở và nhìn mây trắng trôi về miền vô định, tôi bỗng “ngộ ra” một điều : tôi đã tìm thấy bạn đồng hành của tôi mà người này lại là chính tôi đang “gửi gió cho mây ngàn bay”.
HOA DẠI VEN ĐƯỜNG
Rồi tuổi đôi mươi qua đi lúc nào không hay. Nhưng tôi còn nhớ rất rõ các hoa Christmas Bells, những đám mây trắng, những cảm giác “một mình mình biết, một mình mình hay”. Ðến tuổi 50, tôi chợt thấy “connected” được với Dĩ Vãng và những hình ảnh, những kỷ niệm này đã được tôi ghi chép lại trong bài “Hoang Vu” dưới đây:
HOANG VU
Tôi đã qua nhiều bãi biển hoang vu
Tuổi trẻ đã trôi theo tiếng sóng gầm
Và chìm sâu trong giòng Dĩ Vãng.
Thập niên sáu mươi
Những ngày đi xây đập nước
Trong sa mạc đại lục Úc Châu.
Trời nóng như thiêu
Ruồi đen rất nhiều
Uống nước hồ, bụng sôi như giòng suối.
Tôi đi làm trong công trường
Mùa hè Giáng Sinh
Sỏi nóng như nung.
Tôi đã qua các trưa hè
Trong khu rừng hoang dã
Đầy hoa Christmas Bells và nhiều rắn độc,
Nằm thả hồn, nhìn mây trắng bay.
Vời vợi, chợt nhớ người yêu!
Đêm sa mạc nóng bức,
Những buổi chiều tà oi ả
Ngồi uống bia cùng đồng nghiệp.
Các week end lạc lối
Vì đường xa không về thăm bè bạn,
Em giờ này, Em ở nơi nao?
Hàng Gum Trees đứng im
Trong trưa hè không gió,
Một đàn bò thong thả nhai ăn.
Trong bóng mát
Bầy thỏ dại chạy nhẩy đâu đây.
Quê hương tôi giờ này xa lắc,
Tôi, một kẻ lạc lối giữa Á và Âu.
Sa mạc này, tôi đã tìm thấy tôi!
Nguyễn Đàm Duy Trung
50 tuổi đời
May 1992
2. GUM TREES (CÂY KHUYNH DIỆP)
Nhiều ngày hè tại xứ Úc, tôi đã từng lái xe trên các con đường miền quê (rural roads) của vùng New South Wales và tôi đã thấy rất nhiều cây Khuynh Diệp (Eucalyptus, Gum Trees) đứng sừng sững uy nghi trong cái oi bức dưới bầu trời xanh biếc của mùa hè như đang chờ đợi một làn gió mát nuôi thân .
Tôi những tưởng đã quên hết những hình ảnh nàỵ. Mùa Hè năm 1999, khi sang thăm viếng California, tôi đã thấy rất vui thú kiếm lại được những hình ảnh đó và nhất là những cảm xúc của “cái thuở ban đầu lưu luyến ấy” qua hình ảnh của các cây Gum Trees cao chót vót tại New Port và San Diego. Vẫn cùng một hình ảnh và cảm giác nhưng chỉ khác biệt nhau về thời gian tính: hơn 30 năm sau . Ngày xưa tôi còn là một sinh viên rất đơn lẻ nhưng 30 năm sau, tôi đã trở thành một nhà giáo và tự cảm thấy không những không còn đơn độc mà tôi còn được đền bù nữa. Tuy nhiên cũng trong cái khoảng thời gian 30 năm đó, đời tôi đã từng trôi giạt, lạnh lẽo, ngả nghiêng nhưng tôi vẫn còn được may mắn mà sống sót trơ trơ như các hàng Gum Trees đơn độc và khô cằn này. Tôi ghi vội những diễn biến nội tâm trong bài Gum Trees dưới đây:
GUM TREES
Có những buổi chiều
Đìu hiu trong Đại Lục Úc Châu.
Có những lời nguyện cầu
Trong Thánh Đường tĩnh mịch đêm khuya.
Có những lần ta về
Với chính ta
Tại miền Canada lạnh giá.
Trên Cõi Ta Bà
Ta đã bỏ đi tất cả.
Có ai biết
Ta đã lặng lẽ ra đi
Mặc xác những dị nghị!
Để cuối cùng
Ta đã tìm thấy chính ta.
Hỡi hàng Gum Trees
Ta và Mi
Là hai kẻ đồng hành
… Dị biệt!
Vô Không
December 2000
3. PHƯỢNG VỸ
Lần đầu tiên tôi thấy Hoa Phượng khi tôi theo thân phụ đi học xa nhà tại Phúc Yên. Lúc đó, tôi mới tám tuổi . Cây Phượng thật là to và cao vút che cả một phần sân trường . Mùa hè, nhìn Phượng nở và nghe ve kêu, thật là ngoạn mục. Tôi cảm nhận thấy hoa Phượng rất là đẹp nhưng trong cái đẹp lại chứa đựng một nỗi buồn man mác báo hiệu cho một sự chia ly nào đó.
Rồi Hoa Phượng tại Saigon, sau khi gia đình tôi di cư vào Nam, đã để lại cho tôi biết bao những hình ảnh khác nhau. Tôi nhớ lại những kỳ thi Viết và Thi Vấn Ðáp của Trung Học Ðệ Nhất Cấp, Tú Tài 1 và Tú Tài 2. Tôi hồi hộp nhớ lại các trường thi và nhất là những kỳ đi nghe kết quả thi của tôi, của bạn bè và của những người thân thương trong mùa Hoa Phượng nở. Ðang tuổi lớn, Hoa Phượng đã đánh dấu một cái mốc thời gian của tôi và từ đó, tôi mê luôn cả những “bông hoa biết nói” , biết mặc áo dài mang tên các loài hoa như Phượng, Lan, Hồng, Ðào … Nhưng lúc đó chỉ biết mê để mà … mê mà thôi vì tôi còn đang mải học chối chết cho xong hai cái bằng Tú Tài!
Từ ngày xuất ngoại, tôi vẫn thường đi kiếm Phượng Vĩ, nhất là khi tôi thăm viếng các nước miền Nhiệt Ðới – như để cho tôi tìm lại lại những kỷ niệm của ngày còn trẻ tại quê nhà . Năm 1991, tôi chợt thấy Phượng Vĩ nở đỏ chói hai bên vệ đường tại một thị chấn nhỏ của Dominican Republic khi gia đình tôi đi nghỉ hè. Tôi tiếc hùi hụi là vì tôi không chụp được một tấm hình nào cả vì rằng xe Bus đi hơi nhanh và tôi không kịp lấy máy hình ra kịp. Còn chăng trong trí óc tôi chỉ là hình ảnh của một con đường nhỏ với hàng Phượng Vĩ hai bên đường, mờ mờ ảo ảo sau lớp bụi khi xe Bus đã đi qua.
Bỗng đâu, tháng Bẩy năm 2002, khi chúng tôi cùng một số bạn bè đi nghỉ hè tại Punta Cana, Dominican Republic, không hẹn lại lên, tôi may mắn chụp được một số hình ảnh hoa Phượng qua ống kính Digital. Tôi cảm thấy như đã “connect” được với khoảng thời gian của 40, 50 năm về trước. Tôi thấy vui mừng như “gặp mẹ về chợ” vậy nhưng vẫn thấy ngậm ngùi làm sao ấy. Xin mời Quý Netters đọc thơ và xem các hình ảnh Hoa Phượng dưới đây:
VÔ THƯỜNG
Nhìn hoa Phượng nở
Lòng thấy sững sờ
Nhớ hồi còn thơ
Ðời nhiều mộng mơ
Rồi đời tan vỡ
Còn gì để nhớ
Còn gì mà chờ
Ðời như giấc mơ
Kiếp người tạm bợ.
Vô Không
Tháng Sáu, 1994
PHƯỢNG ƠI
Phượng ơi, Phượng nở trong lòng,
Bây giờ Phượng đã vào lòng đất sâu.
Cớ sao trời lại mưa ngâu,
Nhìn hoa Phượng nở, thêm sầu, thêm thương.
Thân trai ta vẫn dặm trường,
Đường đời rong ruổi, lòng vương nơi nào!
Văn Khoa
Tháng Sáu, 2000
4. PHONG LAN
Năm tôi 17 tuổi, tôi thấy Phong Lan tại Việt Nam và tôi bắt đầu thích Phong Lan từ hồi đó. Qua tuổi 40, khi tôi bắt đầu đi vào một khúc quanh của cuộc đời, tôi mới thực sự “có duyên” với Phong Lan và Ðịa Lan.
Có những niềm vui rất khó diễn tả được khi tôi trồng lan, ngắm hoa lan, đi vào green house xem lan, đi mua lan, thay chậu cho lan, mang lan ra vườn vào những tháng hè tại Canada … Trong cái Thú Chơi Lan, tôi có cảm tưởng như là tôi đang sống trong một thế giới khác với cái “Tĩnh” của Nội Tâm, xa vời với những thứ ràng buộc, với những stress của đời sống hàng ngày và để cho tôi tránh được nhiều cái phiền toái trần gian.
PHONG LAN
Mỗi lần Phong Lan nở
Đứng nhìn ngắm lặng im
Thả hồn về Cõi Mộng
Đi tìm kiếm nàng Tiên.
Giữa núi ngàn thác đổ
Tiếng chim hót, vượn kêu
Ngạt ngào mùi nhiệt đới
Hoa lá mọc hoang đường.
Chót vót đỉnh ngọn cây
Phong Lan lay theo gió:
Hoàng Hậu Cattleya.
Nàng khoe mầu yếm thắm
Kiêu kỳ nơi gió sương,
Ban ngày, chàng ong lượn
Đu đưa nhịp vấn vương.
Chàng vào cung nàng hưởng
Nàng trao chàng nhụy hương.
Rồi văn minh tràn đến
Nhiều rừng rậm thưa đi.
Nàng Phong Lan khuất dạng
Còn đâu Ong, Phấn, Hương!
Nguyễn Đàm Duy Trung
December 1994
Có những nỗi buồn dai dẳng theo tôi từ ngày này qua tháng nọ, khi ẩn , khi hiện mờ mờ ảo ảo, nhưng tôi tin chắc là thế nào cũng có ngày tôi “chụp” được cái bóng hình này. Không những vậy, tôi hy vọng rằng cái bóng hình này còn sẽ hiện nguyên hình “bằng da bằng thịt” nữa. Xin mời Quý vị đọc:
PHONG LAN VÀ GIAI NHÂN
Một sáng mùa xuân
Chim hót xa gần
Mây trắng phù vân
Bay về vô tận.
Hoa đào, hoa mận
Nở rộ ngoài vườn
Bên hàng hướng dương
Có con bướm trắng
Bay lượn chập chờn.
Lòng tôi gợn buồn
Ngắm hoa lan tìm
Tôi vẫn đi tìm
Sao Em ẩn hiện?
Trông Em diện tiền
Hiền như Phật Mẫu.
Nếu đã thương nhau
Sao không xuất hiện?
Hay Em là Tiên?
Tôi người trần tục
Năm tháng nhiều lúc
Đi trong sương mù.
Đông, Hạ, Xuân, Thu
Đi tìm chân lý.
Công danh, ý trí
Có nghĩa lý gì!
Tôi kẻ Tình Si
Say men thi vị
Với hình bóng em.
Xin hãy hiện lên
Với bông Lan này
Tôi đang chờ đây
Thẹn thò chi nữa!
Nguyễn Đàm Duy Trung
Mother’s Day
May 1997
Bây giờ, khi tôi viết những giòng chữ này vào tháng Bẩy năm 2004, thì cái hình ảnh mờ mờ ảo ảo đã hiện nguyên hình “bằng da bằng thịt” luôn luôn đi bên cạnh và chia sẻ cuộc đời với tôi.
DUYÊN TÌNH
Em đi cát mịn bám chân,
Đôi ta chung bước: em gần, hết xa .
Quãng đời giam hãm đã qua,
Gió hiu hiu thổi, đôi ta chung đường.
Trời xanh, cát trắng, trùng dương,
Hàng dừa theo gió, đón đường ta đi.
Bên nhau, hai đứa thầm thì:
“Trăm năm duyên kiếp, ta đi, luân hồi!“
Nguyễn Đàm Duy Trung
Tháng 6, 2002
Punta Cana, Dominican Republic
Tôi quan niệm Trồng Lan là một loại “thiền” của riêng tôi mà tôi xin tạm gọi là “Thiền Lan”. Nhờ “Thiền Lan” mà tôi đã vượt qua được rất nhiều bão táp của cuộc đời. Tôi cảm thấy như “thuyền tôi đã tới bến“. Tôi ghi vội những cảm nghĩ này qua bài “Ðóa Lan Rừng” dưới đây:
ĐÓA LAN RỪNG
Em là kết tinh
Của Sương
Của Gió
Của Mặt Trời
Và của Thiên Nhiên.
Em sống trong
Rừng hoang
Núi thẳm
Chẳng ưu phiền.
Em là nàng Tiên
Của Thiên Nhiên hoang dã.
Với riêng ta
Em là tất cả
Vì Em đã
Mang lại cho đời
Chất Nhẹ trong Tâm.
Em đã giúp ta sống
Âm thầm, lặng lẽ
Vượt qua khỏi
Chặng đường
Gặm nhấm trần gian!
Cám ơn Em:
Phong Lan!
Ta trân quý Em muôn vàn!
Nguyễn Đàm Duy Trung
Happy New Year
2001
5. HOA QUỲNH
Phong Lan mang lại cho tôi sự êm đềm và lâu bền, Hoa Quỳnh mầu trắng luôn luôn mang lại cho tôi cái cảm giác vừa đam mê vừa quyến rũ và sự tiếc thương vời vợi. Quỳnh Hoa mầu trắng nở rất là ngắn hạn trong khi cái Ðam Mê vẫn còn dai dẳng, khó quên sau khi hoa đã tàn lụi. Quỳnh Hoa (mầu trắng) cho tôi một cảm giác rất là đối nghịch (constrast): đẹp thanh khiết và quyến rũ tuyệt trần đời với hương thơm ngạt ngào khi hoa còn đang nở nhưng hoa trông ủ rũ buồn chi lạ sau khi đã bắt đầu tàn úa. Hoa chỉ nở khi chớm đêm và hoa héo tàn vào giữa đêm gợi cho tôi hình bóng của một nàng Liêu Trai lãng mạn và “hồng nhan bạc mệnh” ,
QUỲNH HOA
Em đến giữa đêm khuya
Tự cõi nào, Em về?
Em hiện thân Lan-Huệ
Đưa ta vào Đam Mê.
Cớ sao tình nở muộn
Vài tiếng chẳng là bao
Thịt da Em ngọt ngào
Vội chào, Em vĩnh biệt!
Ta ngồi đây thương tiếc
Thật, Giả, hay Chiêm Bao?
Nguyễn Đàm Duy Trung
Tháng Chín, 2000
Toronto, Canada
6. HOA VÀ TÔI
Tôi vẫn còn yêu hoa và tôi sẽ tiếp tục cái Thú Chơi Lan cho tới khi không thể “Thiền Lan” được nữa. Nhờ “Thiền Lan” mà tôi đã tìm ra chính tôi và cũng nhờ vậy mà bây giờ tôi thấy an bình, vui vẻ – mà cũng có lẽ phần lớn là do “bông hoa biết nói“ của tôi đã giúp tôi rất nhiều trong đời sống nội tâm?
Ðàm Trung Phán
July 6, 2004
Mississauga, Canada







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét