Trong khu vườn của vũ trụ, không có bông hoa nào nở sai mùa. Hoa hồng nở vào mùa hạ, hoa cúc chờ gió thu, còn hoa mai đợi những ngày đông lạnh mới toả hương. Mỗi loài đều có lịch trình thiêng liêng của riêng nó. Không gọi hoa mai là ‘đến muộn’ và cũng chẳng ai bảo hoa hồng ‘đi trước thời gian’. Tất cả đều nở - đúng lúc, đúng nơi, đúng Duyên.
Vậy mà trong khu vườn của cuộc sống, con người lại là loài hoa hay vội vã nhất.
Ta nhìn sang luống hoa bên cạnh, thấy người khác đã nở rộ, còn mình vẫn chỉ là một nụ xanh, bèn lo lắng. Và tự hỏi mình có ‘đang tụt lại phía sau?’. Rồi ta cố gắng ép mình nở sớm hơn, cố đốt cháy giai đoạn bằng so sánh, áp lực và sợ hãi bị lãng quên.
Nhưng không có bông hoa nào lớn nhanh nhờ bị kéo cánh, và cũng chẳng ai thật sự trưởng thành khi cứ cố sống theo nhịp của người khác.
Nếu ta chịu ngồi xuống trong tĩnh lặng, ta sẽ nghe được một lời thì thầm dịu dàng từ đất trời: ‘Con đang ở trong múi giờ của riêng con’.
Một linh hồn là một múi giờ riêng biệt của vũ trụ, không ai đi trước, cũng chẳng ai đi sau. Mỗi người đều đang đi đúng nhịp trong hành trình tỉnh thức của chính mình.
Có người nở hoa rực rỡ ở tuổi đôi mươi. Có người mãi đến tuổi bốn mươi mới nhận ra được hướng đi thật sự của đời mình. Có người phải đi qua cả nửa cuộc đời mới nhìn thấy một mùa xuân trong tâm hồn. Không có ai ‘đến trễ’ trong tiến trình của vũ trụ cả - chỉ có những người đang đi với vận tốc khác nhau.
Thời gian không chạy qua ta. Nó trôi trong ta.
Và ta chỉ cần một điều duy nhất: tin vào mùa của chính mình.
Khi nhìn sâu ta sẽ thấy, cái khiến ta mệt mỏi không phải vì con đường quá dài, mà vì ta cứ so sánh với người đang đi bên cạnh. Ta so năm tháng của mình với thành công của họ, ta so trái xanh của mình với hoa rực rỡ của người khác, và ta quên rằng, không ai đang đi cùng một lộ trình (1)
Vũ trụ không bao giờ để hai bông hoa nở cùng một cách, cùng một giờ. Bởi vì nếu tất cả đều nở cùng lúc, thì ai sẽ tỏa hương cho những ngày còn lại?
Có những người tưởng như nở muộn, nhưng chính họ lại giữ được hương lâu nhất. Bởi vì khi gió của đời đã bớt ồn ào, hương hoa của họ mới được lắng nghe.
Sự chậm rãi không phải là thua kém, mà là một dạng trí tuệ. Còn sự vội vã, đôi khi, lại là một dạng của vô minh.
Người biết tin vào Duyên, họ không gấp gáp. Bởi họ hiểu, khi nhân duyên chưa chín, mọi sự cố gắng chỉ là cưỡng cầu. Và khi Duyên đã đủ, dù không hề chuẩn bị, hoa vẫn sẽ nở.
Không có sự trễ hẹn nào trong vũ trụ (2).
Chỉ có những cuộc gặp gỡ diễn ra khi tâm ta đã sẵn sàng để nhận ra điều thiêng liêng được gửi đến (3)
Vì vậy, chỉ thôi nhìn quanh xem ai đang đi nhanh hơn. Hãy quay về chăm sóc khu vườn tâm hồn của chính mình.
Hãy tưới tẩm bằng lòng biết ơn, bón bằng niềm tin và kiên nhẫn. Hãy để nắng của tử tế và mưa của thấu hiểu nuôi dưỡng bạn từng ngày.
Việc của bạn không phải là nở trước ai, mà là nở thật trọn vẹn khi mùa của mình đến.
Khi ấy, dù chỉ là một bông hoa nhỏ bên đường, bạn vẫn đủ sức làm dịu lòng người qua lại. Bởi vì, không có gì rực rỡ hơn một bông hoa đúng mùa, và không có gì mạnh mẽ hơn một người biết chờ đợi thời điểm của mình. Và nếu hôm nay bạn cảm thấy mình đang ‘đi chậm’, hãy hít một hơi thật sâu, mỉm cười và tự nói:
“Tôi đang ở đúng nơi, đúng thời điểm, đúng múi giờ của mình. Tôi không hề đến trễ - tôi chỉ đang nở theo nhịp của
Duyên”.
Bởi hạnh phúc không nằm ở việc nở sớm hay muộn, mà ở chỗ bạn tin rằng mọi thứ - kể cả mình - đều đang diễn ra đúng giờ.
Nếu bạn biết ai đó đang vội vàng, đang tự trách mình ‘đến muộn’, hãy gửi bài viết này đến họ như một lời nhắc dịu dàng:
‘Trong múi giờ của riêng bạn, Duyên vẫn đang đúng hẹn".
Nguồn “Trạm Dừng Của Tâm”
Lời bình
(1) không ai đang đi cùng một lộ trình
Tôi đi bằng nhịp điệu 1,2,3,4,5. Anh đi bằng nhịp điệu: 6,7,8,9,10 (Trịnh Công Sơn). Cuộc sống mỗi người đều khác nhau, không thể sao chép theo một khuôn mẫu của người khác bằng cách áp dụng một phương pháp hay hệ thống,
điều này làm khô chết sự vận hành biến đổi sinh - hoá, hoá - sinh của sự sống. Thấy rõ, tỉnh thức cuộc sống muôn màu muôn vẻ của dòng chuyển hoá của mỗi người chính là sự sáng tạo của cuộc sống.
(2) Không có sự trễ hẹn nào trong vũ trụ.
Vũ trụ luôn hoàn hảo trong từng khoảnh khắc. Vì không nhận ra được những khoảnh khắc tròn đầy, sống động nên
con người đi tìm sự hoàn hảo theo tư kiến tư dục và hậu quả là chuốc lấy khổ đau, phiền muộn.
(3) khi tâm ta đã sẵn sàng để nhận ra điều thiêng liêng được gửi đến
Trong kinh Thánh, Tin Mừng Gioan 14:6 Chúa cho biết:
‘Ta là đường đi, là sự thật, là sự sống. Không ai đến được với Chúa Cha mà không qua Ta’.Ta trong câu nói của Chúa không phải là thân xác, hình hài của Chúa. Hàm ý sâu sắc của Ta chính là Chân lý, là điều mà nếu con người không trực nhận được sẽ không đến được với Chúa Cha.
Tương tự, trong Khải Huyền, Chúa cho biết:
‘Ta đến như kẻ trộm. Phúc cho những ai tỉnh thức"Ý nghĩa câu này cũng không phải theo nghĩa đen, mà mang tính biểu tượng thiêng liêng.
Khi một người thường cảm nhận thái độ, cách sống, phản ứng của mình, đến một lúc nào đó, chân lý (Ta), điều phi thời, thực tại, sự thật, cái không biết (điều thiêng liêng) sẽ xuất hiện đột ngột, bất chợt. Đây là phúc lành cao thượng dành cho người sống trong tỉnh thức.
Trong đạo Phật, dưới góc nhìn của tuệ giác (chân đế), khi cái nhìn của tưởng tri, thức tri chấm dứt, nghĩa là khi mọi mong cầu, mọi sở đắc, mọi sở tri, mọi khái niệm, mọi phương pháp… đều vắng bặt, bản tâm chiếu sáng (Pabhassara Citta) mới xuất hiện bất chợt trong khoảnh khắc (Ta đến như kẻ trộm).
Nói về chân lý (On Truth) trong buổi nói chuyện tại Rajahmundry, Krishnamurti cho biết (tóm tắt - Mộc Nhiên biên dịch):
“Chân lý là điều chưa biết, và một tâm trí tìm kiếm chân lý sẽ không bao giờ tìm thấy, bởi vì lúc đó tâm trí được tạo ra từ cái đã biết, là kết quả của quá khứ, thành quả của thời gian... Chân lý không thể tìm mà có được; nó tự đến với chúng ta. Khi tâm trí không bị dày vò bởi điều đã biết, bởi ảnh hưởng của điều đã biết, chỉ lúc đó chân lý mới tự hiển lộ...
Chân lý trong từng chiếc lá, trong mỗi giọt nước mắt; nó được nhận biết từ khoảnh khắc này đến khoảnh khắc khác...
Chân lý luôn luôn mới: Cũng nụ cười ấy nhưng thấy rằng ấy là nụ cười tinh khôi; cũng con người ấy nhưng thấy rằng ấy là con người tinh khôi; thấy được hàng cây đong đưa kia tinh khôi, gặp gỡ được cuộc sống tinh khôi...”
PAD
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét