Thứ Ba, 6 tháng 5, 2025

Lệ Sử


có ngờ từ buổi tiễn đưa
Tử biệt đã sẵn khi vừa sinh ly

Người thức từng đêm theo vận nước
Lệ sông Gianh thấm ướt ngàn sao
Tội những người đi xanh tóc mượt
Kéo về chết thảm trắng chân hào

Em có nghe rền theo thiên cổ

Lời nguyền rủa động suốt thiên thu
Em có nghe rì rào sóng vổ
Nợ tiền khiên kêu réo oán thù

Người vác nát tan lầm lũi bước

Chín tầng thảm họa bủa giăng giăng
Người chết hai lần không thấy được
Cõi dương gian sống giữa mộ phần

Tôi thức trắng đêm sầu trắng mất
Ngó dòng sông nhỏ hệt chỉ tay
Ai xắn lằn dao đau xé đất
Để rần rần máu chảy đêm ngày
Tôi đã khóc tin anh chết trẻ
Cánh dù xưa giởn gió chín tầng
Anh nổ súng, trăm năm bỗng nhẹ
Đất sững sờ, trời cũng bâng khuâng

Tôi đã khóc đêm anh trốn trại

Xác vắt hờ, rào kẻm gai cao
Tay bấu víu mộng đời bất toại
Mắt nhớ người ấp lạnh hôm nào
Tôi đã khóc tin em vượt biển
Xác bập bềnh vùi lấp bãi hoang
Em rồi tới cõi không hư huyễn
Tự do thường đổi giá trái ngang
Ôi đảo khổ, người hung, biển dữ
Mộng tan hoang hờn gió tha phương
Ai cắm vội hàng bia kẽ chữ
Sống lênh đênh, chết lỡ độ đường
Tôi đã khóc khi thuyền cặp bến
Hồn lao đao, rừng lảo đảo cao
Ngó trùng trùng người ngơ ngác đến
Ngó cờ vàng ba vết đỏ cào
Em có biết mùa đi rất lạ
Tháng trọng xuân, lòng bỗng lạnh tanh
Tim thắc thỏm nỗi niềm khó tả
Dường trong ta, thương phế không lành !
Ôi xứ sở muôn trùng, bỗng nhớ
Những oán hờn trầm tích chưa tan
Tôi đã sống tột cùng tan vỡ
Chờ tin vui nhúm lại tro tàn
............

Ôi ... đất nước có còn vui kịp
Một đời tôi héo úa từng giờ !

Cao Vị Khanh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét